Ken Farm

Ken Farm Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Ken Farm, Video Creator, .

08/05/2026

Đang thu hoạch trứng vịt thì trời mưa, 2 con vịt iu nhau như thế này...

08/05/2026

Nuôi vịt siêu trứng, cận cảnh thu hoạch hàng nghìn trứng kích thước khủng mỗi ngày

08/05/2026

Cô ấy bị bao vây bởi 1 núi trứng vịt và 5000 con vịt

07/05/2026

Thu Hoạch 5.000 Trứng Vịt Mỗi Ngày – Công Việc Khổng Lồ Ở Trang Trại

07/05/2026

Khám Phá Trang Trại Thu Hoạch Hàng Nghìn Trứng Vịt Mỗi Ngày

Tôi làm mẹ đơn thân khi mới 22, 23 tuổi. Cái tuổi mà người ta còn vô tư yêu đương, còn mơ về váy cưới và những lời hẹn t...
06/05/2026

Tôi làm mẹ đơn thân khi mới 22, 23 tuổi. Cái tuổi mà người ta còn vô tư yêu đương, còn mơ về váy cưới và những lời hẹn thề, thì tôi đã ôm con vào lòng, học cách mạnh mẽ hơn từng ngày. Chớp mắt một cái, con trai tôi giờ đã 12 tuổi rồi. Nhìn lại quãng đường ấy, đôi khi tôi vẫn thấy thương cô gái năm xưa của mình. Một cô gái còn quá trẻ, vừa loay hoay với những tổn thương, vừa tập làm mẹ, vừa gồng mình bước tiếp giữa bao ánh nhìn và lời bàn tán. Nhưng cũng chính những năm tháng đó đã dạy tôi rằng phụ nữ rồi sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì mình từng nghĩ.

Năm 27 tuổi, tôi để con ở nhà với ông bà ngoại rồi một mình sang Nhật học và làm. Ngày kéo vali rời đi, tim tôi như thắt lại. Làm mẹ, ai mà chẳng muốn được ở cạnh con mỗi ngày, được nhìn con lớn lên từng chút một. Nhưng tôi hiểu, có những nỗi nhớ buộc phải chấp nhận để đánh đổi lấy một tương lai tốt hơn cho con. Những năm tháng nơi đất khách giúp tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi có công việc ổn định, có thu nhập, có cuộc sống đủ đầy và bình yên. Tôi dần nhận ra rằng hạnh phúc không nhất thiết phải gắn với việc có một người đàn ông bên cạnh. Yêu cũng được, không yêu cũng chẳng sao. Lấy chồng thì tốt, mà không lấy, tôi vẫn sống ổn. Tôi từng xác định chỉ cần cố gắng thật tốt, rồi một ngày đón con sang, hai mẹ con nương tựa vào nhau là đủ.

Tôi cũng từng yêu vài lần trong những năm sống ở Nhật. Nhưng rồi tất cả đều dừng lại giữa chừng. Có người thương tôi nhưng gia đình họ không chấp nhận. Có người hứa hẹn đủ điều nhưng lại không đủ bản lĩnh để đứng về phía tôi. Có người ở cạnh mà khiến tôi chẳng thể là chính mình, lúc nào cũng phải gồng lên, phải cố để trở thành phiên bản mà họ mong muốn. Sau mỗi lần như thế, tôi lại càng tin rằng thà một mình còn hơn ở cạnh một người khiến mình mệt mỏi.

Rồi tôi gặp chồng tôi bây giờ. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đơn giản là yêu thôi. Anh là trai tân, lại còn kém tôi vài tuổi, nên chuyện lâu dài tôi chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng rồi chúng tôi có em bé. Và cũng từ đó, tôi mới thật sự hiểu thế nào là gặp đúng người. Suốt thai kỳ, chưa một lần tôi phải đi khám một mình. Anh luôn ở bên, không né tránh, không đùn đẩy, không để tôi phải cô độc như những gì tôi từng trải qua. Khi gia đình có những băn khoăn, anh là người đứng ra đối diện và bảo vệ mẹ con tôi. Anh lắng nghe, thay đổi, chưa bao giờ bắt tôi phải sống khác đi để vừa lòng anh.

Rồi biến cố lớn nhất cũng xảy ra. Em bé của chúng tôi không may mắn được ở lại. Đó là khoảng thời gian đau đớn nhất cuộc đời tôi. Nỗi đau ấy như bóp nghẹt trái tim, khiến tôi tưởng mình không thể bước tiếp. Nhưng anh vẫn ở đó. Lặng lẽ nắm tay tôi, chăm sóc tôi, cùng tôi khóc, cùng tôi đi qua những ngày đen tối nhất. Có những sự đồng hành chẳng cần quá nhiều lời. Chỉ cần người ấy vẫn ở bên, mình đã có thêm sức mạnh để đứng dậy.

Rồi đến khi con trai lớn của tôi sang chơi, nhìn hai người họ ríu rít bên nhau, thân thiết như anh em, tôi vừa buồn cười vừa xúc động. Người ngoài nhìn vào còn trêu: “Hai bố con quấn nhau thế này, mẹ bị cho ra rìa rồi nhé.” Tôi chỉ cười, nhưng trong lòng bình yên đến lạ. Vì tôi biết, sau rất nhiều chông chênh, rất nhiều lần tưởng như chẳng thể tin vào tình yêu thêm nữa, cuối cùng tôi cũng đã chọn đúng người.

Vậy nên nếu có điều gì muốn nhắn gửi đến những người phụ nữ ngoài kia, thì đó là: chọn sai không đáng sợ, ai rồi cũng có thể có lúc bước nhầm. Điều quan trọng là đủ tỉnh táo để chọn lại. Nhưng đã chọn lại thì đừng để mình quay về cái vòng luẩn quẩn cũ. Đừng vì cô đơn mà nắm đại một bàn tay. Đừng vì sợ lỡ làng mà chấp nhận một cuộc hôn nhân khiến mình đánh mất chính mình. Chỉ nên bước vào hôn nhân khi ở bên người ấy, bạn vẫn được là bạn, vẫn được cười thoải mái, vẫn được sống nhẹ nhõm như khi còn độc thân. Còn nếu không, thì cứ mạnh dạn buông. Yêu không đúng người thì trả dép đi về cũng chẳng có gì phải tiếc.

Phụ nữ à, trước khi mong ai đó yêu mình, hãy học cách yêu lấy chính mình trước. Và cũng học cách dịu dàng hơn trong yêu thương. Không phải cứ gào lên là người ta sẽ thay đổi. Đôi khi, một lời khen, một câu động viên lại có sức mạnh hơn cả trăm lần trách móc. Đàn ông nhiều khi giống như những đứa trẻ, bạn khích lệ họ một lần, họ sẽ hào hứng cố gắng gấp mười.

Vậy đó. Tôi lấy chồng khi đã ngoài 30, sau bao nhiêu sóng gió, sau bao nhiêu lần từng nghĩ mình chẳng cần hôn nhân nữa. Thế mà cuối cùng, tôi vẫn được yêu thương, được chiều chuộng, vẫn được làm “em bé” trong vòng tay của một người đủ trưởng thành để chở che cho mình.

Nên chị em à, cứ yêu đi. Nhưng đừng vội. Hạnh phúc thật sự không đến sớm hay muộn. Nó chỉ đến khi ta gặp đúng người mà thôi.

Tôi ly hôn vào năm con gái mình 16 tuổi, đêm đó tôi không thể ngủ được và lén ra ngoài ban công khóc giữa đêm. Con gái t...
05/05/2026

Tôi ly hôn vào năm con gái mình 16 tuổi, đêm đó tôi không thể ngủ được và lén ra ngoài ban công khóc giữa đêm. Con gái tôi thức dậy và nói rằng 'mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa'. Thời gian đó là giai đoạn khủng hoảng nhất trong cuộc đời tôi. Tôi mượn rượu giải sầu, khi say lại gọi cho chồng cũ, khóc và mắng anh ta cùng người phụ nữ kia. Trong điện thoại, tôi nghe loáng thoáng cô ta mắng tôi là 'đồ thần kinh'.

Thời gian sau đó, tôi dần sống có lý trí hơn. Ban ngày tôi vùi đầu vào công việc, tan làm thì đi chợ nấu nướng chờ con gái đi học về. Thỉnh thoảng tôi có làm thêm giờ vào buổi tối, sáng tôi dậy sớm nấu đồ ăn và mang cơm đi làm. Thời gian buổi tối là lúc tôi cảm thấy hạnh phúc nhất trong ngày.

Thế rồi 2 năm sau đó, tôi và con gái cũng vượt qua được cú sốc. Tôi bớt than trách số phận và oán hận chồng cũ. Tôi yêu cuộc sống hơn, rạng rỡ hơn và có một số người bắt đầu theo đuổi tôi. Tôi sẽ cân nhắc một số mối quan hệ trong tương lai. Tôi chợt nhận ra cuộc sống này là cuộc đua marathon, vấn đề là hãy làm cho nó trở nên dễ dàng hơn.

Trong ly hôn, người bị tổn thương nhiều nhất vẫn là con cái và người mẹ thường phải chịu ánh mắt của dư luận đàm tiếu nhiều nhất. Thế nhưng sau cùng, vượt qua giai đoạn khó khăn ban đầu, cuộc sống của người mẹ đơn thân không quá đáng sợ như mọi người tưởng.

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, trắng trơn và trống trải. Ở tuổi 30, người ta mơ về một mái ấm đủ đầy, còn tôi, tôi chỉ...
05/05/2026

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, trắng trơn và trống trải. Ở tuổi 30, người ta mơ về một mái ấm đủ đầy, còn tôi, tôi chỉ dám mơ về một lần được khoác lên mình chiếc áo cưới – thứ lễ phục thiêng liêng mà có lẽ cả đời này tôi sẽ chẳng bao giờ chạm tới.

Mọi chuyện bắt đầu từ một tình yêu sai lầm với người đàn ông hơn mình 17 tuổi, người đã có một gia đình ấm êm khác. Ngày biết tin mầm sống đang lớn dần trong bụng, thay vì niềm hạnh phúc vỡ òa, trong tôi chỉ có nỗi sợ hãi đến run rẩy. Tôi sợ những ánh mắt phán xét ở quê nhà Đắk Lắk, và sợ hơn cả là gia đình sẽ vì giữ thể diện mà ép tôi phải bỏ con.

Thế là, tôi chọn cách rời đi. Một mình tôi mang theo bụng bầu lẳng lặng bước xuống TP.HCM, giữa dòng người xa lạ để tìm một con đường sống cho con. Ba năm qua là ba năm tôi nếm đủ mọi đắng cay, tủi nhục. Có những đêm con sốt, tôi ôm con vào lòng, vừa làm mẹ vỗ về, vừa phải gồng mình mạnh mẽ như một người cha để làm điểm tựa cho con. Mỗi khi thấy người ta rước dâu, tôi lại đứng lặng từ xa, nước mắt chảy ngược vào trong. Tôi không hối hận vì chọn con, nhưng nỗi đau về một danh phận dang dở vẫn là vết sẹo cứ mỗi lần chạm vào lại nhói lên trong lòng.

Tôi đã từng chạm vào cái c/h/ế/t, không phải vì tôi yếu đuối, mà vì tôi đã cùng đường.

Ngày ấy, khi đang dệt dở những ước mơ sinh viên tại Sài Gòn, tôi bị gọi về quê lấy chồng theo ý cha mẹ. Những tưởng đời mình sẽ bình yên, nào ngờ cái ngày tôi biết mình mang thai đứa con gái đầu lòng cũng là lúc địa ngục mở ra. Gia đình chồng đòi p/h/á t/h/a/i. Chồng tôi – người lẽ ra phải bảo vệ mẹ con tôi – lại trở thành kẻ c/ầ//m t/h/ú, dùng những t/r/ậ/n đ/ò/n r/o/i t/à/n n/h/ẫ/n.

Trong cơn t/u/y/ệt v/ọ/n/g cùng c/ự/c, tôi đã n/h/ả/y x/u/ố/n/g dòng sông lạnh lẽo khi cái thai mới tròn 4 tháng. Giây phút nước tràn vào phổi, tôi chỉ kịp thầm xin lỗi con. Nhưng định mệnh đã cứu chúng tôi. Người dân đưa tôi từ cõi c/h/ế/t trở về, nhưng những trận đ/ò/n thì vẫn chưa buông tha. Đến tháng thứ 6, nhìn những vệt m/á/u loang lổ dưới chân sau một trận b/ạ/o h/à/n/h, tôi bàng hoàng nhận ra: Nếu không chạy, con tôi sẽ c/h/ế/t.

Tôi quay lại TP.HCM, không phải để tìm sự phồn hoa, mà để tìm một nơi "ẩn náu". Tôi không dám về nhà mẹ đẻ, vì tôi biết ở miền quê nghèo ấy, những lời dị nghị, mỉa mai của người đời sẽ là nhát dao cứa nát trái tim cha mẹ tôi thêm một lần nữa. Tôi thà một mình chịu khổ nơi đất khách, miễn là mỗi sáng thức dậy, tôi vẫn còn được thấy con mình bình yên thở, bình yên lớn lên. Đó là sự cứu rỗi duy nhất cho cuộc đời đầy rẫy những vết thương của tôi.

Tôi ly hôn khi con vừa tròn 1 tuổi và làm mẹ đơn thân cũng được 7 năm rồi. Tôi cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại....
05/05/2026

Tôi ly hôn khi con vừa tròn 1 tuổi và làm mẹ đơn thân cũng được 7 năm rồi. Tôi cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Mặc dù không còn quá tin vào hôn nhân, nhưng tôi cũng mở lòng với nhiều người. Tôi không ngại cưới chồng lần nữa, nhưng tôi sẽ chọn lựa kỹ càng để người đó có thể là người cha tốt với các con của tôi sau này.

Tôi có tài chính mạnh nên không gặp vấn đề gì nhiều trong việc chăm sóc con cái. Điều khiến tôi thỉnh thoảng có chút buồn là con hay hỏi 'mẹ ơi, bố đang ở đâu'. Tôi tập trung giáo dục con cái thật tốt, đứa trẻ bây giờ rất hiểu chuyện và cũng thôi không hỏi tôi những câu về bố nó nữa.

Con cái lớn, tôi cũng thoải mái hơn khi đi chơi cùng với bạn bè và hẹn hò. Dẫu sao thì tôi cũng còn trẻ, sau này có thể sẽ tìm một người bạn tâm sự tuổi về già, còn bây giờ 2 mẹ con đang sống rất thoải mái. Nếu con gái tôi muốn gặp bố, tôi sẵn sàng dẫn con tới gặp người đó.

Address


Telephone

+19012457452

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Ken Farm posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Ken Farm:

  • Want your business to be the top-listed Media Company?

Share