Friencl

Friencl Friencl.com - Any book you want - FAST AND FURIOUS BEST BOOKS EVER
(1)

Life is short to do the things really matter to you, but you have enough time if starting today ;)
02/11/2018

Life is short to do the things really matter to you, but you have enough time if starting today ;)

"Giấc ngủ là cách thiền tốt nhất."#Dalai Lama
02/02/2018

"Giấc ngủ là cách thiền tốt nhất."
#Dalai Lama

"Ở một mình thì tốt hơn nhiều so với ở trong một mối quan hệ xấu."#George Washington
02/01/2018

"Ở một mình thì tốt hơn nhiều so với ở trong một mối quan hệ xấu."
#George Washington

02/01/2018

"Trọn vẹn cho ngày vui của U23 Việt Nam! Các bạn đừng bình luận cảm thấy tiếc các em ấy sẽ buồn hơn đó. Mình thắng tuyệt đối rồi! Việt Nam vô địch".
#Mỹ Tâm

02/01/2018

Ăn mừng chiến thắng của U23 Việt Nam
#DJ
#U23

:*SHARE+LIKE POST=CÓ SÁCH FREE
01/31/2018

:*SHARE+LIKE POST=CÓ SÁCH FREE

Cùng ôn lại lịch sử 100 năm bóng đá Việt Nam trong khi đội tuyển U23 Việt Nam đang viết lên những trang lịch sử mới
01/25/2018

Cùng ôn lại lịch sử 100 năm bóng đá Việt Nam trong khi đội tuyển U23 Việt Nam đang viết lên những trang lịch sử mới

Have you read Gone Girl this spring?
03/27/2017

Have you read Gone Girl this spring?

03/26/2017

Sometimes you have to try not to care, no matter how much you do, because sometimes you can mean nothing to someone who means so much to you. It’s not pride. It’s self-respect. Book Nerd BookBub Sách

This covers of this book are too far apart.
03/26/2017

This covers of this book are too far apart.

Life happened because I turned the pages.
03/26/2017

Life happened because I turned the pages.

Sadly true
03/26/2017

Sadly true

“So many books, so little time.” ― Frank Zappa
03/26/2017

“So many books, so little time.”
― Frank Zappa

Friencl
02/23/2017

Friencl

Bất cứ khi nào bạn tìm thấy bản thân bên phía của phần đông mọi người, đó là lúc phải dừng lại và ngẫm nghĩ. #MarkTwainp...
03/02/2016

Bất cứ khi nào bạn tìm thấy bản thân bên phía của phần đông mọi người, đó là lúc phải dừng lại và ngẫm nghĩ. #MarkTwain
p/s: không liên quan nhưng chúc mừng Leo :))#leonardodecaprio

Có lần bạn tôi hỏi: "tại sao cậu mua quá nhiều sách trong khi chưa chắc đã đọc".Tôi có trả lời bạn tôi rằng: "Sách không...
01/06/2016

Có lần bạn tôi hỏi: "tại sao cậu mua quá nhiều sách trong khi chưa chắc đã đọc".

Tôi có trả lời bạn tôi rằng: "Sách không bao giờ lỗi thời như quần áo, hay bất kì thứ gì khác, nó sẽ nằm đó trọn một đời người để chờ tớ đọc."

Tôi nghĩ đơn giản vậy, nên tôi không chờ đọc hết quyển này rồi mới mua quyển khác. Tôi dành cho việc mua sách một phần lương mà tôi nhận được. Hàng tháng, như một thói quen, như một cách để mang "tri thức và tâm hồn của cả thế giới" về nhà, cất lên tủ sách bé nhỏ mà mẹ tôi, dù không thích tôi đọc quá nhiều sách đã tự đo đạc và đi đặt làm cho tôi.

Bố tôi mua tặng tôi quyển sách đầu tiên trong đời mình: Bông hồng vàng và bình minh mưa của Paustovski, mẹ tôi làm cho tôi tủ sách. Bạn gái tôi có lần đến nhìn tủ sách của tôi và bảo: "Sau này ai mà là con anh thì sướng lắm, được đọc bao nhiêu sách của bố". Tôi có đầy tình yêu với nó như vậy, để rồi tôi cứ mua về, để lên đấy, ngắm nghía, chăm sóc tủ sách của mình.

Rồi tôi đi du học. Sách ở nước ngoài đắt hơn. Tôi phải tiết kiệm hơn nhưng chưa bao giờ bỏ thói quen mua sách. Tôi tự cho phép mình 1 tháng mua hai quyển. Rồi tự mình dựng một chiếc tủ nhỏ để đặt sách lên đó. Rồi tôi trộm nghĩ, tôi sẽ mang chúng về Việt Nam, một ngày nào đó, mang hết về và đặt chúng với những quyển sách đã nuôi lớn tâm hồn tôi bao nhiêu năm qua.

Có một cô gái viết lời tựa trong một quyển sách để tặng tôi rằng: Lơ lửng như mỗi chúng ta, cuộc đời luôn rất đẹp.

Tôi tin vậy, cuộc đời này luôn rất đẹp dành cho những tâm hồn đẹp. Những tâm hồn đẹp được nuôi dưỡng bằng vốn hiểu biết có từ sách vở và sự trải nghiệm với khả năng tri kiến do ta tự học được từ việc đọc. Nên tôi nghĩ, thay vì chúng ta muốn đứa trẻ hạnh phúc bằng cách mua cho chúng một bộ PS4, thì ta có thể bắt đầu xây dựng cho chúng một tủ sách để "chứa cả thế gian" cho đứa trẻ khám phá. Hẳn sẽ tốt hơn nhiều phải không?

Nên bạn à, đừng ngại mua nhiều rồi mình không đọc hết. Vì sách mà, nó không sợ bị cũ đâu, vì càng cũ, mùi của nó càng tuyệt vời, đến mức, một ngày, nó sẽ đủ sức quyến rũ bạn đọc nó, hoặc con của bạn... đều tốt cả. Mua sách và dựng tủ sách, là dựng cả tương lai đấy.

- sưu tầm from Mann up -

11/18/2015

Thắng là một người gan dạ, dù a có xem truyện ma hay phim ma giữa đêm khuya thì a củng ko sợ.

Một hôm a nghe nói ở Củ Chi có một nhà sách mà trong đó có 1 quyển sách ma quái mà ai củng ko dám đọc, tính tò mò trỗi lên thế là Thắng tót lên chiếc SH và lên đường ra Củ Chi.
Theo lời chỉ dẫn, cuối cùng a củng đến nơi, đó là một nhà sách cũ kĩ (gần cả trăm năm rùi đấy), Thắng tiến vào trong, chủ cửa tiệm là một ông lão khoảng 80t, râu tóc bạc phơ, quần áo xọc xệch trông rất tội nghiệp, thấy vậy Thắng liền hỏi
- “Ông ơi, cháu nghe nói ở đây có quyển sách ma quái phải ko ông? Nếu có tì ông cho cháu thuê nhá?”
Ông lão đáp:
- “Có đấy, nó nằm ở kệ số 6, hàng thứ 6 và là quyển thứ 6 từ phải sang trái, nhưng quyển này hiếm lắm ông ko cho thuê đâu, chỉ bán thui”
Thắng tiếp lời:
- “Thế ông bán bao nhiêu?”....
Ông lão trả lời:
- “Tính rẻ cháu 25 triệu thui”
Thắng hoảng hốt:
- “Sao đắt thế ông?”
Ông lão:
- “Sách quý mà cháu, nó có từ thời ông cố nội của ông đấy!”
Thắng nghĩ: “chết ùi, vội quá có đem theo xu nào đâu, mà đã đến đây rồi chả lẽ zìa ko” Thắng vội nói: “hay là cháu cầm cho ông con SH này nhé cháu mới mua lại tháng trước giá 30 triệu”
Ông lão: “Ờ, vậy củng được nhưng cháu phải nhớ rằng mỗi ngày chỉ được đọc một trang thui nhé và đừng bao giờ đọc trang cuối nhé, sẽ chết ngay đó”
Thắng nghĩ:” tao mà ko chết thì tao lại phá quán mày nhá thằng già kia” và vội vã đón xe về nhà ngay trong ngày.
Tối hôm ấy, chỉ trog vòng nữa tiếng Thắng đã đọc xong quyển sách ma quái ấy nhưng khi đọc đến trang cuối cùng thì bất ngờ Thắng rú lên một tiếng rồi lăn ra chết.

Khi cảnh sát đến điều tra khám xác, thì bất ngờ 1 làn gió thổi qua lật ting từng trang sách, đến trang cuối cùng thì hỡi ơi. Giá quyển sách có 2.500đ!!!

Timeline Photos
11/13/2015

Timeline Photos

11/13/2015

“The beginning is always today.”
― Mary Shelley

Bộ truyện tranh có tên Đi cùng ánh sáng từng gây nên cơn chấn động ở Nhật Bản vừa được NXB Kim Đồng phát hành tại Việt N...
11/12/2015

Bộ truyện tranh có tên Đi cùng ánh sáng từng gây nên cơn chấn động ở Nhật Bản vừa được NXB Kim Đồng phát hành tại Việt Nam. Đi cùng ánh sáng kể về cuộc sống hàng ngày của bé Hikaru mắc chứng tự kỷ. Cậu bé chào đời hoàn toàn khỏe mạnh, bình thường. Nhưng mẹ Hikaru sớm nhận ra cậu bé có những biểu hiện không bình thường, như không nhìn vào mắt mẹ, khóc thét lên, không thích ai ôm mình quá chặt, sợ một vài tiếng động...

Mẹ Hikaru rất buồn và luôn tự trách mình không biết cách chăm sóc con. Những người khác cũng cho rằng cô không biết dạy bé. Nhưng sau đó, mẹ Hikaru mới biết rằng con trai mình mắc chứng tự kỷ...

Timeline Photos
11/12/2015

Timeline Photos

Cuốn sách nào đã thay đổi cuộc đời bạn?
11/11/2015

Cuốn sách nào đã thay đổi cuộc đời bạn?

Timeline Photos
11/10/2015

Timeline Photos

"Ông gục đầu vào ngực. Những tiếng khóc nức nở nghẽn tắt và não lòng làm tan nát lòng ông. Ông lại quay quắt trước sự ch...
11/09/2015

"Ông gục đầu vào ngực. Những tiếng khóc nức nở nghẽn tắt và não lòng làm tan nát lòng ông. Ông lại quay quắt trước sự chọn lựa đau lòng: ở lại thiên đường và trở thành quỷ dữ ở đó, hoặc trở về với địa ngục và trở thành thiên thần."

Trích Những người khốn khổ - Victor Hugo

11/09/2015

Có người nói rằng kì tích có tồn tại, có người lại nói không có kì tích. Nhưng rồi cuối cùng, vào giây phút tuyệt vọng nhất, ai cũng đều cầu nguyện một kì tích, và mong đợi nó xảy ra. Đó là lý do vì sao kì tích phải tồn tại.

Để cho mỗi khoảnh khắc tuyệt vọng đó đều có thể có tia một hy vọng nhỏ nhoi, kỳ tích nhất định phải tồn tại.

ĐỨA TRẺ BÊN TRONG MỖI NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ CHẾTTất cả chúng ta đều muốn làm nghệ thuật, chúng ta thích cắm hoa, nấu ăn, v...
03/18/2015

ĐỨA TRẺ BÊN TRONG MỖI NGƯỜI KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

Tất cả chúng ta đều muốn làm nghệ thuật, chúng ta thích cắm hoa, nấu ăn, vẽ, chơi nhạc, ca hát, làm thơ, viết văn, vân vân. Chúng ta thích trang trí phòng ốc sao cho đẹp, màu mè, trang trí tập vở bằng nhiều loại bút khác nhau, trang trí cơ thể bằng quần áo và trang sức… Chúng ta thể hiện sở thích về nghệ thuật của mình ở khắp nơi và nếu chúng ta làm điều đó chỉ vì ta thích thế, nó làm ta vui thì có khả năng rất cao là đứa trẻ bên trong chúng ta vẫn luôn luôn tồn tại dù cho ta có bao nhiêu tuổi đi nữa.

Tất cả những lời tôi viết không phải hoàn toàn xuất phát từ suy nghĩ của tôi, tôi được nghệ sĩ Young-ha Kim truyền cảm hứng bằng bài diễn thuyết của anh mà tôi xem trên Ted talks. Vì vậy, để bài viết này “coi cho được” đối với tôi thực là khó, nó có phải là ý tưởng của tôi đâu.

Theo anh Young-ha Kim, trẻ con dành tất cả thời gian để chơi đùa với nghệ thuật. Chúng ca hát, kể chuyện, vẽ vời, nhảy múa, đóng kịch, nấu ăn… Và chúng không bao giờ biết mệt, chúng chỉ mệt khi người lớn bắt chúng ăn và đi ngủ thôi. Đến khi lớn hơn một chút, nghệ thuật trở nên nhàm chán khi chúng bị ép buộc phải thi đấu và chiến thắng, tính sáng tạo bị người lớn bóp chết bằng việc phê bình đúng sai, đẹp xấu, hay dở.

Còn đối với những ai thậm chí chẳng còn nhớ nổi vì sao mình đã từ bỏ nghệ thuật thì bị nhồi nhét bởi những quan niệm ghê gớm về nó. Chúng ta nghĩ làm nghệ thuật ắt hẳn phải có năng khiếu thiên bẩm, phải được dạy dỗ đàng hoàng đầy đủ các kĩ năng này nọ, phải được trang bị các loại dụng cụ đặc biệt này kia, tác phẩm nghệ thuật phải có giá trị cốt lõi nhân văn, phải hàm chứa gì gì đó… Hay ghê gớm hơn là chúng ta thường có ý nghĩ rằng người nghệ sĩ, họ phải có “máu điên” hay sao ấy, phải “đi mây về gió” hay sao ấy, phải hâm hâm dở dở một chút hay sao ấy… Để nổi tiếng, được ghi danh muôn thuở thì những điều đó có thể đúng nhưng để cho cuộc đời vẫn đẹp sao thì chúng ta đã hiểu sai rồi.

Cuộc sống của chúng ta không biết đã trở nên nghiêm túc, căng thẳng từ bao giờ. Chúng ta mệt mỏi vì làm việc chúng ta nghĩ rằng mình thích, nếu thực sự thích thì ta không thấy mệt mỏi đâu. Vấn đề là ta không dám dành một phần trong con người mình để nuôi sống đứa trẻ ở bên trong, không dám dành một phần thời gian để làm điều khiến chúng ta vui. Chúng ta bận rộn, bận rộn và bận rộn rồi tự hào vì chúng ta đang bận rộn lắm không có dư hơi làm việc của trẻ con. Chúng ta vội vã trưởng thành để rồi sợ hãi rằng mình đã già.

Phần lớn chúng ta ở trong diễn đàn này, ngoài viết ra thì còn làm gì khác? Tôi thích vẽ nhưng tôi không có can đảm vẽ vì tôi vẽ xấu kinh khủng. Tôi thích chụp ảnh nhưng điện thoại của tôi từ chối việc đó, thế là tôi chỉ còn mỗi việc viết. Điều này có vẻ đơn giản hơn. Tôi rất hy vọng biên tập viên của web cho phép tác giả được phép đăng những tác phẩm khác của mình như tranh vẽ hay ảnh chụp hoặc các đoạn phim ngắn… Có khi tác giả có hứng viết, cũng có khi tác giả chỉ muốn vẽ, có khi một bức ảnh lại hàm chứa cả ngàn lời nói dông dài miên man.

Chỉ là một chút suy nghĩ, một chút cảm hứng mà thôi.



- Quyên Quyên -

TẠP CHÍ CHIM LỢN

DON'T FORGET WHO YOU ARE!!!“Đừng để ai nói rằng con không thể làm được điều gì đó, kể cả là bố. Được chứ? Con phải phải ...
03/17/2015

DON'T FORGET WHO YOU ARE!!!

“Đừng để ai nói rằng con không thể làm được điều gì đó, kể cả là bố. Được chứ? Con phải phải bảo vệ cho ước mơ của mình. Những người thường không làm được điều gì cho chính mình, họ sẽ nói với con nên từ bỏ ước mơ. Nếu con thực sự muốn điều gì, hãy làm nó.”

- Chris Gardner, phim The Pursuit of Happyness.

Official Arsenal Fan Club in Vietnam

NHỮNG NĂM THÁNG VỘI VÃTrôi qua một năm, thời gian giao mùa cũng đến, cái lạnh hanh hao nhưng đủ ấm trong một chiếc áo kh...
03/17/2015

NHỮNG NĂM THÁNG VỘI VÃ

Trôi qua một năm, thời gian giao mùa cũng đến, cái lạnh hanh hao nhưng đủ ấm trong một chiếc áo khoác mỏng, nhìn dòng người tấp nập qua nhau trong cái không khí ấy, chợt có cảm giác nôn nao, ấm áp cùng với cái chông chênh. Tuổi trẻ có nhiều lắm những trăn trở nhưng chẳng đầu chẳng cuối và thường là những trăn trở không lời giải đáp.

Cứ thế trôi bao nhiêu năm tháng, ta lại đổi khác nhưng chính ta lại không thấy được điềù đó, chỉ là thời gian trôi qua nhanh quá khiến ta không kịp nhìn lại. Ta vẫn mãi loay hoay với mớ bộn bề ngoài kia, với bao nhiêu thứ lo toan mà đôi khi quên mất đi những cảm xúc của mình. Để rồi có lúc cảm thấy như thiếu thốn, như mất mát đi điều gì đó, là những cảm xúc chưa được giải bày, những suy nghĩ cứ nối tiếp suy nghĩ. Dừng lại một chút, đừng để thời gian lừa mị, hãy cho ta những khoảng lặng, để suy nghĩ để tự vấn bản thân, chỉ một mình, bởi vì chỉ có khi một mình, lặng yên ta mới biết đươc mình thực nghĩ gì và muốn gì, có thể lúc đó ta mới cảm thấy chân thật với lòng mình hơn. Cứ để mọi thứ được dịp phơi bày ra.

Quên đi những thường nhật lo toan, ta trở về với tĩnh lặng, lắng nghe âm thanh của cuộc sống,của mọi vật đâm chồi nảy nở, của dòng người luân chuyển ngoài kia, Qua những tháng ngày dài rong ruổi chỉ để tìm hiểu xem cái tâm hồn này nó muốn gì? Nghĩ gì? Hay chỉ là trống rỗng.

Mãi phân vân với những trăn trở mãi đi tìm thứ không thuộc về mình và đã nhân ra thứ mình đánh mất là chính mình, bởi những lạc lối, si mê vô độ, bởi những sự chấp vá có kỳ hạn, bởi những lớp ảo ảnh tinh vi che mờ, bởi những phù du mộng tưởng ấy là thứ không có thực nhưng luôn làm si mê lòng người. Bởi đôi mắt trần gian không thể thấu rõ mọi vật, bởi càng suy xét nhiều lại thấy xáo trộn tâm tư. Sau cùng ta học cách bình thản đón nhận, không suy xét hay chấp trước.

Dẫu có qua bao nhiêu thời gian, thì kỷ niệm cũng là thứ khó phai mờ nhất, nhất là khi kỷ niệm lại giống như món đồ cũ, hanh hao qua bao nhiêu lớp bụi thời gian, dù cũ nhưng nó đã cho người ta thấy sự can trường qua thời gian và giá trị hiện hữu. Càng cũ thì càng quý giá, những gì đã qua càng là những ảo ảnh đẹp đẽ, bởi vì trong tâm trí ta đã xây dựng cho nó thật lung linh và bởi vì nó không còn ở hiện hữu tiếp diễn nên ta luôn thấy thiếu vắng và hoan hoải về một miền xưa.

Lớp bụi thời gian ngày càng đóng rêu, càng trôi qua nhiều năm lớp rêu ấy càng dày đặc và phủ mờ quá khứ, khiến bao điều đã qua thành mờ nhạt. Vì thế kỷ niệm cũng meo móc, thời gian tầng tầng lớp lớp che phủ đi nhiều điều đẹp đẽ, biết rằng có những điều đẹp đẽ mà suốt cả đời ta cũng sẽ trân trọng mãi không quên.

Qua đi tháng năm, có những yêu thương chưa kịp thành hình đã vội vã bỏ ta, có những kỷ niệm chưa đợi ta trân quý cũng sắp chia xa. Có những người ta mãi yêu thương nhưng chưa một lần thổ lộ. Có những tháng năm thật dài mà ta đã để nó trôi qua lạc lõng, ta đã ngủ quên quá lâu để biết được thực cảm xúc của mình. Bởi vì khi lúc nhỏ, khi cảm xúc được phơi bày rõ ràng, ta thấy mình thực hơn, khi ta không quá phụ thuộc vào những thiết bị công nghệ như ngày nay, ta thấy mình thực có cảm xúc và dễ dàng phơi bày hơn.

Hãy cứ đi đi, đừng do dự, khi đi ta sẽ có con đường cho mình, khi ta do dự ta sẽ mãi cảm thấy chông chênh và lạc lối, bởi khi còn trẻ, ta được phép phạm sai lầm, được phép trải nghiệm, không ai trách ta khi ta thất bại cả nhưng khi ta không thực hiện điều gì ta mong muốn, dẫu ta cố lờ đi nhưng lương tâm sẽ tự vấn ta.

Tôi cho rằng dãu bạn không thực hiện được ước mơ của mình sẽ chẳng có gì đáng trách cả, chỉ khi bạn không dám thực hiên nó, không dám sống vì nó thì bạn đã mất mát khà nhiều . Tôi cứ đi theo tiếng gọi của những hoài bão, những ước mơ, tôi không quan trọng đích đến, không quan trọng mình đã đạt được những gì, vì trong cuộc hành trình đó dù được dù mất tôi đã học được từ những trải nghiệm, đó là bài học còn quý giá hơn cái đích đến. Dù cho mọi thứ vẫn còn dang dở thì ta vẫn cứ đi, vì khi đi ta mới biết được mình thực mong muốn gì.

Ai qua đi tuổi trẻ mà không một lần tiếc nuối? Nhưng đó là cái nhìn khi ta đã qua một thời trẻ dại, đã đi qua thời gian và đã thấm bụi trần, còn bây giờ khi đã hiểu ra, ta vẫn còn một chặng đường dài, đi qua năm cũ ta lại thấy chông chênh với một năm mới. Mọi sự hãy còn bắt đầu.

Cho những điều đã cũ
Cho những năm tháng vội vã qua nhanh
Cho những ngày dài còn lắm chông chênh

- Vô Ngã -

YÊU LÀ MỘT ĐỘNG TỪ - "JUST DO IT"Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết gì đó về tình yêu, chưa bao giờ tôi biết phải trả lờ...
03/17/2015

YÊU LÀ MỘT ĐỘNG TỪ - "JUST DO IT"

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ viết gì đó về tình yêu, chưa bao giờ tôi biết phải trả lời như thế nào mỗi khi “bị” hỏi như thế này có phải là yêu chưa? Hay thế kia đã là yêu chưa? Cái này có phải nhầm lẫn không? Cái kia có phải thực sự không? Nhiều lắm. Có lần thầy giáo hỏi tôi gì đó về đề tài tình yêu tôi trả lời rằng tôi không biết yêu, tôi chưa từng yêu. Đó không phải là câu trả lời trốn tránh, tôi đã trả lời rất chân thành. Tôi đã từng có người yêu nhưng điều đó không có nghĩa là tôi biết yêu. Sau này mỗi khi nghĩ lại những người tôi đã từng thề non hẹn biển cùng, tôi đều nhận ra rằng tôi không yêu họ, tôi chỉ yêu cái cảm giác khi tôi ở cùng họ mà thôi.

Quay trở lại việc tôi không muốn nói về tình yêu, đối với tôi chủ đề này còn cấm kị hơn cả chủ đề tình dục. Tôi lớn rồi, dĩ nhiên có đôi lần đùa tếu với bạn bè bằng những câu chuyện “mặn” cũng là điều bình thường nhưng tôi chưa từng kể ai nghe tôi thực sự yêu ai trong số những người tôi đã gặp. Tôi chưa từng nghĩ lời nói có thể diễn tả được tình yêu là gì và tôi cũng không tin lời nói có thể làm được điều đó, lời nó chỉ có thể diễn tả được cảm giác tình yêu mang lại như thế nào mà thôi. Với tôi, yêu phải là một động từ, nó nên được diễn tả bằng hình ảnh hơn là bằng ngôn ngữ, nhưng rốt cuộc tôi cũng ráng lê lết mà viết ra bài này. Vì nó giày vò tôi suốt hai ngày nay rồi, không phải tôi nghĩ về nó mà nó ám lấy tôi, nó bám riết lấy tôi khiến tôi không tập trung làm việc gì cho ra hồn được.

Nếu tôi không biết gì về tình yêu thì có tư cách gì viết để các bạn đọc? Nếu tôi không biết gì về tình yêu thì tôi có tư cách gì khẳng định tình yêu không phải thế này mà phải thế kia? Ừ, tôi không biết tí gì về tình yêu nhưng tôi biết thế nào không phải là tình yêu. Qua đó tôi cũng có thể nói tí ti về tình yêu chứ. Chỉ là một tí xíu thôi, một góc rất nhỏ trong chủ đề tình yêu của cả nhân loại, tình yêu đôi lứa. Và với tình yêu này, riêng tôi cho rằng không thể diễn tả bằng ngôn ngữ hay bằng ý thức (tức là sự lập luận, biện giải).
Nó giống như một lời tiên tri, nếu tôi nói với anh ngày mai anh sẽ bị xui xẻo nếu anh ra ngoài thì dĩ nhiên anh sẽ làm sao cố sống cố chết để được ở trong nhà. Còn nếu như tôi không nói (tức là chẳng có lời tiên tri nào xuất hiện) thì điều tiên nghiệm đó lại đúng. Cũng giống như tình yêu, hôm nay tôi có cảm giác yêu anh vô cùng, muốn sống muốn chết cùng anh, muốn sinh con cho anh nhưng ngày mai tôi lại yêu người khác. Điều đó không có nghĩa là tôi chưa từng có cảm giác với anh, không có nghĩa là tôi đã giả dối với anh, tất cả những gì tôi trải qua cùng anh, tại thời điểm đó, đều là thật lòng nhưng bằng cách nào đó tôi và anh không còn cảm giác như xưa nữa, tôi cũng không còn nhớ nhung gì đến anh nữa. Tôi nhìn lại quá khứ và tự cười chính mình, tự nghĩ ngày đó mình thật là khờ. Nếu ngày đó tôi nói yêu anh thì bây giờ lại không còn đúng nữa, và khi nhìn lại ta mới biết đó không phải là tình yêu. Ta ngộ nhận.

Ta ngộ nhận vì ta lập luận rằng ta phải yêu mẫu người như thế này, ta ngộ nhận vì ta lập luận rằng ta đã yêu vì anh ấy như thế kia, luôn có chữ “vì” đằng sau sự giải thích. Ta ngộ nhận vì ta… yêu đại, lâu ngày thành ra quen hơi. Ta lập luận quá nhiều, để biết thì có thể cần phải lập luận nhưng để hiểu thì không, lập luận là sự quấy rối của ý thức ngăn cho ta đi đến cốt lõi vấn đề. Lập luận và biện minh, với tôi, cũng gần giống như nhau. Chúng ta còn chưa hiểu một góc nhỏ xíu của bản thân mình cho nên đừng nghĩ ta hiểu được tình yêu cho trọn vẹn. Ta chỉ có thể cảm được nó, nhận ra nó khi ta thấy nó mà thôi. Đó là giới hạn của ngôn ngữ, là giới hạn của ý thức.

Mỗi khi tôi đọc sách, tôi có thói quen nghe nhạc. Hoặc là nhạc thật tình cảm hoặc là thật sôi động để làm nhiễu ý thức của mình, tức là làm lay động suy nghĩ của mình, phá bỏ hàng rào định kiến của mình, đập bỏ cái lọc cá nhân của mình để tác phẩm đi thẳng tuột vào trong vô thức. Tôi cảm nhận cuốn sách chứ không còn cố gắng hiểu cuốn sách nữa. Tôi nhận ra rằng có những cuốn sách, khó hiểu, càng cố gắng hiểu lại càng không thể hiểu nổi, có lần tôi đọc sách mà đau đầu vì suy nghĩ nhưng nghĩ mãi cũng không thông. Càng nghĩ càng thấy kì quặc, rõ ràng có gì đó không ổn, rõ ràng tôi đang tự suy bụng mình ra bụng tác giả.

Chuyện đọc sách kiểu này còn dài lắm nhưng tôi chỉ đề cập một phần nhỏ liên quan đến “thế nào thì không phải là yêu” thôi. Suy bụng ta ra bụng người. Có thể hiểu đơn giản là bạn không yêu con người của ai kia, bạn chỉ yêu hình bóng phản chiếu của chính mình. Bạn đang tự yêu mình mà bạn không biết, bạn yêu những nét tương đồng của hai người, hoặc tệ hơn là những nét tính cách mà bạn tưởng tượng ở ai kia. Một kiểu yêu thần tượng, yêu thú nuôi hay yêu đứa con nhỏ còn chưa biết nói (vì khi chúng biết nói rồi bạn sẽ rất sốc đấy).

Quay trở lại chủ đề ngôn ngữ có thể giúp ta hiểu được bản chất tình yêu hay không, theo quan điểm của tôi thì không. Càng nói nhiều ta lại càng sa vào cái bẫy ngôn ngữ, nó đẩy ta ngày một xa hơn cái cốt lõi của vấn đề. Tình yêu và hạnh phúc, với tôi giống nhau ở chỗ không nên tìm kiếm, không nên biện minh, không nên giãi bày. Hãy để nó được yên. Khi mặt hồ lặng tự khắc nó sẽ trong. Khi bạn có yêu thương tự khắc sẽ hiểu được yêu thương, bạn không thể chỉ cho người cái mà bạn chưa thấy, và bạn cũng không thể chỉ cho người không muốn thấy cái mà bạn đã thấy, họ sẽ thấy điều mà họ muốn thấy, và cái thấy đó có thể rất khác nhau.

Đối với tôi yêu thương không phải là điều khó khăn, vì ta đã dám yêu thì không có lí do gì lại không có người để ta trao đi tình yêu. Thật ra, không mong chờ điều gì từ người mà mình yêu thương mới chính là vấn đề, phần lớn người ta đau khổ vì điều này. Vì đau khổ mà họ đi tìm kiếm bản chất của tình yêu, mục đích là đối phó với nó. Thế là trong khi tìm kiếm, họ vô tình đọc được bài viết này, và khó chịu vì sự lòng vòng của nó.

Tôi viết thật là dài dòng nhưng rất muốn nói với ai đó, một cách chân thành, rằng tình yêu nằm ở hành động, không nằm trong tiểu thuyết, không nằm trong lập luận. Muốn biết tình yêu là gì thì cứ yêu thôi, yêu đi rồi bạn sẽ tìm thấy những thứ na ná như tình yêu, những thứ đó chính là nền tảng để rồi một ngày nọ, ai kia bước vào cuộc đời bạn và bỗng nhiên bạn sẽ hiểu được lí do vì sao những kiểu tình cảm loại đó chỉ là na ná mà thôi. Yêu đi (dù cho đó là tình đơn phương đi chăng nữa), có thể bạn sẽ đau vì tình cảm của mình bị chà đạp, nhưng bạn đã dám yêu thì phải dám chịu trách nhiệm.

- Quyên Quyên -

Address

Vermont, IL

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Friencl posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Videos

Category

Nearby media companies