An An

An An Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from An An, Digital creator, Hanoi.

Hôm nay, tôi suýt nữa lại trả lời “cũng được” — cho một thứ mà mình không thực sự thích.Một ngày làm việc bình thường. G...
18/04/2026

Hôm nay, tôi suýt nữa lại trả lời “cũng được” — cho một thứ mà mình không thực sự thích.

Một ngày làm việc bình thường. Giữa không gian văn phòng quen thuộc, một đồng nghiệp trẻ có chia sẻ với An về kế hoạch sắp tới:
Em chuẩn bị đi du lịch biển và đang phân vân giữa vài món đồ muốn mua.
Em cầm điện thoại, trên màn hình là những bộ váy xinh xắn, rồi quay sang hỏi tôi một câu rất tự nhiên:
• “Nếu là chị thì chị thích cái nào?”

Em ấy là người khá cởi mở, hay hỏi ý kiến người khác trước khi quyết định. Còn tôi thì thường "sao cũng được" được áp dụng với các câu hỏi khó chọn.

Tôi chỉ vào một chiếc váy trắng, thiết kế tầng ngắn dài, có tua rua cách điệu.
Em nhìn rồi lắc đầu:
• “Em thấy cái này bình thường, không đẹp lắm.”
Sau đó em chỉ sang một bộ khác, rồi hỏi tiếp:
• “Chị thấy cái này đẹp không?”
Tôi nhìn theo. Đó là một bộ váy khá táo bạo, hơi hở hang, không phải gu thẩm mỹ của tôi. Tôi định bụng nói: “Ờ cũng được đấy.”

Nhưng ngay lúc đó, tôi dừng lại.
Tôi nhớ mình đang trong hành trình muốn học cách sống chậm lại, chân thật hơn với suy nghĩ của chính mình, thay vì chiều lòng người khác.
Trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện những câu hỏi lặp đi lặp lại:
* Tại sao mình lại không dám nói thật?
* Mình sợ điều gì? Sợ bị đánh giá là gu mình không đúng, hay sợ bị chê là không biết ăn mặc?
* Hay mình sợ tranh cãi?
* Hoặc là mình sợ mất mối quan hệ chỉ vì quan điểm không giống nhau?
---
Cứ thế, rồi một điều rõ hơn xuất hiện trong lòng An:
📌 Mình hiểu rằng mỗi người có một gu khác nhau. Điều đó hoàn toàn bình thường, không có đúng/sai, tốt/xấu. Vậy tại sao mình lại sợ nói ra điều mình nghĩ, trong khi mình cũng đang tôn trọng sự khác biệt của người khác?

Vậy là, An gom hết dũng cảm nói ra:
“Chị thấy thích bộ kia hơn, nó hợp với chị hơn. Còn bộ này thì chị không thích lắm. Em cứ cân nhắc xem mình hợp với cái nào nhé, quan trọng là em thích.”

Sau câu nói đó, không có gì lớn xảy ra.
Không ai khó chịu.
Không có khoảng lặng nặng nề.
Không có phản ứng tiêu cực như tôi từng tưởng tượng.

Nhờ có cuộc trò chuyện đó, An có cho mình thêm được một bài học:
💌 Có lẽ, điều quan trọng hơn cả việc “nói đúng ý người khác” là dám nói ra điều mình thật sự nghĩ, một cách bình tĩnh và tôn trọng sự khác biệt đó.
💌 Và một trong những bước đầu tiên để hiểu mình là ai, chính là dám nói ra mình thích gì, và không thích gì.


----
An An
Ngày 02/10
:
✨ Chia sẻ về hành trình tìm về chính mình qua những lựa chọn rất nhỏ

Nếu luôn nói "Gì cũng được"...thì liệu có lúc nào bạn thật sự chọn mình không?Hôm đó là một buổi tối rất bình thường. Mì...
16/04/2026

Nếu luôn nói "Gì cũng được"...
thì liệu có lúc nào bạn thật sự chọn mình không?

Hôm đó là một buổi tối rất bình thường. Mình đi ăn với một người bạn. Trong khi hai đứa đang đứng loay hoay trước một dãy hàng quán ăn, ánh đèn vàng, đông người qua lại.
Bạn mình quay sang hỏi:
“Ăn gì đây?”

Mình là kiểu người thường được mọi người nhận xét là “dễ tính”.
• Không kén ăn.
• Không khó chọn.
• Không làm khó dễ người khác.

Mình cũng từng tự tin về điều đó. Và thế là như mọi lần, mình trả lời rất nhanh:
“Ăn gì cũng được.”

Không phải vì mình không có ý kiến. Mà vì mình đã quen với việc không nói ra, quen với việc bỏ qua nhu cầu thật của mình.
Sau đó bạn mình bắt đầu gợi ý:
“Thế ăn bún nhé?”
Mình: “Thôi chán lắm.”
“Phở cuốn?”
Mình: “Không thích lắm.”
“Lẩu?”
Mình: “Mới ăn hôm trước xong không muốn ăn lắm…”
----
Càng nói, bầu không khí càng chùng xuống. Cho đến khi bạn mình dừng lại, nhìn mình một lúc rồi hỏi:
“Sao bảo ăn gì cũng được, mà hỏi thì gì cũng không. Vậy rốt cuộc bạn muốn ăn gì?”

Khoảnh khắc đó, mình đứng im, không trả lời được. Vì mình đã quá lâu không quen với việc đứng về phía lựa chọn của chính mình.
Mình chợt nhận ra: Mình không chỉ đang nói “gì cũng được” trong chuyện ăn uống. Mà mình luôn nói “gì cũng được” trong hầu hết mọi tình huống khác như đi đâu, làm gì, ăn gì, uống gì, muốn gì, thích gì, chọn gì,…

Mình sợ nếu mình chọn, người khác sẽ không thích.
Sợ nếu mình có ý kiến, người khác sẽ chê, sẽ đánh giá.
Sợ rằng nhu cầu của mình là một điều gì đó “không nên có”.
Nên mình chọn cách an toàn nhất: Im lặng.

Nhưng cái giá phải trả là mình dần không còn biết mình muốn gì nữa.
Không chỉ trong chuyện ăn uống.
Mà trong rất nhiều lựa chọn nhỏ khác của cuộc sống.
Tối hôm đó, chúng mình vẫn ăn cùng nhau, vẫn nói chuyện, vẫn cười đùa.
Sau này mình mới hiểu:
“Gì cũng được” không phải lúc nào cũng là dễ chịu. Nó có thể là một cách rất tinh tế để mình rời xa chính nhu cầu của mình.

Bây giờ, mình vẫn đang tập lại.
• Tập dừng một chút trước khi trả lời.
• Tập lắng nghe xem mình thật sự muốn gì.
• Và tập nói ra nhu cầu dù chỉ là những điều rất nhỏ.
Ví dụ như hôm nay. Sẽ không còn là “gì cũng được” nữa. Mà sẽ thử nói thật lòng mình hơn một chút:
“Hôm nay mình muốn ăn cái này...”
-----
An An
Ngày 01/10
:
✨ Chia sẻ về hành trình tìm về chính mình qua những lựa chọn rất nhỏ

Có những câu chuyện chỉ kịp kể đến cửa thang máy..Sáng nay, sau khi gửi xe dưới tầng hầm, tôi chậm rãi đi bộ lên con dốc...
14/04/2026

Có những câu chuyện chỉ kịp kể đến cửa thang máy..

Sáng nay, sau khi gửi xe dưới tầng hầm, tôi chậm rãi đi bộ lên con dốc quen thuộc. Đang đi thì bỗng có người vỗ nhẹ vào vai:
• “Hello An”
Tôi ngoảnh lại:
• “Ồ là chị à”
Là một chị người quen. Trong ấn tượng của tôi, chị rất xinh đẹp, làn da trắng trẻo, cùng vóc dáng cân đối.
Hai chị em cùng đi bộ lên, vừa đi vừa nói chuyện linh tinh, chị nói rất tự nhiên, cởi mở. Con đường đông người qua lại, hai bên có hàng cây xanh mát.

Đi được một đoạn, chị nhìn tôi rồi hỏi:
• “An em gầy nhỉ, em không ăn được hay là ăn nhiều mà không béo?”
Tôi cười:
• “Em ăn nhiều đó, mà thế mới sướng chị nhỉ, em thích ăn gì, ăn bao nhiêu cũng được, không cần lo bóp mồm bóp miệng.”
Chị đáp:
• “Ừ, như chị thì phải giữ mồm giữ miệng lắm, chị mà thả phanh là béo không kìm được ngay.”
Tôi tò mò:
• “Chị cao mét mấy nhỉ, bao nhiêu cân hả chị?”
• “Chị cao mét 65, 50–51kg.”
Tôi bật thốt lên:
• “Ồ sao ngày xưa chị không đi thi hoa hậu?”
Chị cười nhẹ rồi kể:
• “Ôi ngày xưa chị có biết xấu đẹp là gì đâu An. Mặt chị thì đầy mụn, bố mẹ chị thì bảo phải ăn nhiều cho béo mới là đẹp, da nó mới đẹp. Thế là chị ăn thả phanh, ăn rất nhiều. Hồi đó chị 60kg cơ mà, đi đâu trong đầu chị cũng chỉ nghĩ tới ăn. Hồi chị mới lấy chồng, đi siêu thị chị toàn vào mấy hàng ăn vặt chứ không mua sắm gì khác.”

Tôi hỏi:
• “Vậy động lực nào khiến chị giảm cân?”
Chị trả lời ngắn gọn:
• “Zai An ạ.”
Tôi bật cười khoái chí, haha.
Sau đó chị kể cho tôi nghe về mối tình thời niên thiếu, anh có nói một câu mà chị nhớ mãi:
• “Trông em thật to cao"
Tôi bật cười.
Chị nói thêm:
• “Đúng là hồi đó trông chị vạm vỡ thật, 1m65 mà 60kg cơ mà.”
Rồi chị kể tiếp. Hồi đi chơi, anh còn nói những câu mà chị không thể nào quên:
• "Sau này anh mà có con gái, nó mà béo anh đánh chết"
• "Sau này con gái anh mà ăn nhiều anh đánh chết"
Lúc đó trong đầu chị chỉ nghĩ:
"Ủa đang đi chơi với mình mà nói thế là ý gì?"
Tôi cười thích thú:
• “Anh này thật chị nhỉ.”
Chị đáp ngay:
• “Vô duyên chứ thật gì.”
Hai chị em cùng cười.

Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài hiện tại là một quá khứ hoàn toàn khác biệt, chỉ vì quan niệm của gia đình cho rằng mũm mĩm mới là đẹp.

Tôi hỏi vu vơ thêm một câu:
• “Vậy sau này anh đó có trở thành chồng chị không?”
• “Đương nhiên là không rồi.”
Chị đáp nhẹ bâng.
Vừa lúc đó, chúng tôi đi tới cửa thang máy. Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó, tôi cũng không tiện hỏi thêm, dù trong lòng vẫn còn muốn nghe tiếp, để lại trong tôi sự tò mò cho lần gặp sau.

🌿 Một buổi sáng rất bình thường, một cuộc gặp gỡ rất tình cờ, lại dần mở ra một quá khứ thú vị phía sau vẻ ngoài hiện tại của một người.
Từ một cô gái từng chỉ nghĩ đến ăn, không quan tâm đến ngoại hình, chị đã thay đổi. Có lẽ chính những lời nói bâng quơ ấy đã vô tình chạm vào sự tự ái của một cô gái trẻ dẫn tới nhận thức về ngoại hình và mong muốn thay đổi bắt đầu hình thành bên trong chị.

🌿 Đôi khi những thay đổi lớn trong cuộc sống của một người không phải bắt đầu từ những điều to tát, mà lại đến từ những điều rất nhỏ, có thể là một câu nói, một cuộc gặp, hay một cảm xúc thoáng qua. Điều quan trọng không phải là lời nói đó đúng hay sai, mà là cách ta chọn phản ứng với nó.

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when An An posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share