16/06/2023
MẤT ĐIỆN
Hôm nay là đợt mất điện đầu tiên ở xã tôi trong đợt hè này.
9 rưỡi. Trời tối mò. Có vài đèn pin, đèn tích điện chiếu sáng yếu ớt để mọi người làm nốt việc trong nhà. Chẳng làm ăn được gì nên cả nhà tôi vác ghế ra ngoài đường ngồi cho đỡ nóng.
Trộm vía trời mát cực. Thế nên cái sự khó chịu của tôi mới xuôi xuôi, không than trời than đất nữa.
Được một lúc thì hàng xóm ở phía dưới gọi với lên:
- Trang ơi, cô Hiền ơi. Xuống đây trải chiếu ngồi cho vui. Mất điện thế này thì làm đc gì nữa.
- Khổ quá cơ Hằng ạ. Mất điện 6 7 tiếng rồi mà chưa thấy có. Thấy người ta bảo mai còn mất tiếp kìa. – Mẹ tôi vừa đi vừa nói.
- Mấy năm vừa rồi chẳng thấy mất điện, nhà cháu vừa bán lỗ cái máy phát thì lại hay mất. Chán không cơ chứ.
Than vãn một hồi về điện đóm, cả 3 4 nhà trong xóm bắt đầu buôn các thể loại chuyện:
- Này, vừa nãy thấy bà Bẩy với con dâu đi bộ qua đây. Mẹ chồng với con dâu phải yêu quý nhau lắm mới đi dạo với nhau như thế được.
- A a, Bờm ra bà bế nào. Bờm hát cho bà với các bác nghe nào. Lát bà bế đi bắt con cá nhá.
- Máy cắt ngày kia mới sang được đồng bên. Chếc chứ nị. Trời toàn mưa thế này không biết phơi phóng kiểu gì đây. Cắt được từ ba hôm trước thì có phải cất thóc được rồi không.
- Ông Lê này, chẳng bao giờ thấy mặc áo nhể. Lúc nào cũng thấy cởi trần trùng trục.
- Không, đây chả thích mặc áo. Ngứa người bome. Mùa đông bảo đây mặc thì còn mặc chứ - Bác Lê trả lời.
Cả xóm buôn dưa lê, cười hô hô ha hả cả đêm. Tôi chỉ ngồi nghe mà cũng cười ngặt nghẽo.
00h45. Điện vụt sáng. Cả xóm reo lên, vỗ tay hoan hô và tan cuộc.
“Mai mà mất điện tiếp thì mình lại ra ngoài này ngồi nhá”
Gió thổi đưa hương lúa chín nhè nhẹ. Hôm nay, trăng sáng tròn🌕🌕. Ngày xưa, lúc còn nhỏ tôi cũng hay ra ngoài đường chơi tối như thế.
Mất điện cũng khó chịu đấy. Nhưng cũng cho chúng ta sống lại một vài khoảnh khắc tuổi thơ.