11/01/2026
Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc - Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Chết Điếng Khi Biết Sự Thật..
Con gái tôi – bé Thảo My, 10 tuổi – trước đây rất thích về nhà ngoại. Mỗi cuối tuần, chỉ cần tôi nói “Chiều nay về ngoại nha con”, con bé đã nhảy cẫng lên, tự xếp quần áo, còn mang theo cả tập vở để khoe với bà.
Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây hơn hai tháng.
Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi vừa dắt xe vào sân thì Thảo My từ trong nhà ngoại chạy ra, mặt đỏ bừng, mắt sưng húp. Con bé lao thẳng lên xe, ôm chặt lưng tôi mà nức nở.
“Con sao vậy?” – tôi hỏi.
Thảo My lắc đầu, khóc không thành tiếng.
Tôi nghĩ có thể con nhớ nhà, hoặc bị ai đó trêu. Nhưng rồi… tuần sau, rồi tuần sau nữa, tình trạng ấy lặp lại. Cứ mỗi lần về từ nhà ngoại, con bé đều khóc. Không phải khóc lớn, mà là khóc nấc, nghẹn lại, như cố kìm nén.
Đáng sợ nhất là ánh mắt của con. Không còn trong veo như trước, mà lúc nào cũng tránh né, sợ sệt. Tôi hỏi thì con chỉ nói:
“Con mệt.”
Hoặc:
“Con không muốn nói.”
Tôi đem chuyện kể với chồng – anh Hùng. Anh gạt đi:
“Chắc con dỗi gì thôi. Nhà ngoại toàn người thân, có gì đâu mà lo.”
Nhưng là mẹ, tôi không thể không lo. Trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó rất sai.
Một lần, tôi vô tình nghe Thảo My nói mớ trong lúc ngủ:
“Con xin lỗi… con xin lỗi mà…”
Tôi lạnh sống lưng. Một đứa trẻ 10 tuổi thì phải xin lỗi ai? Vì điều gì?
Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lục ngăn kéo cũ, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – món đồ tôi từng dùng khi đi làm thêm bán hàng online.
Tôi lưỡng lự rất lâu. Gắn máy ghi âm cho con – tôi thấy mình như đang phản bội chính con gái. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn.
Cuối cùng, tôi gắn chiếc máy vào ngăn nhỏ trong cặp của Thảo My, giả vờ chỉnh lại sách vở rồi nói:
“Con sang ngoại chơi ngoan nha.”
Khi con bé quay lưng đi, tôi không ngờ rằng…
sự thật sắp nghe được lại khiến tôi chết điếng.....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇