18/09/2025
Bố dượng đã đ:ố:t tờ giấy báo trúng tuyển đại học của tôi. Tôi đã h:ậ:n ông suốt 15 năm, cho đến khi một thứ ông để lại đã khiến tôi bật khóc.
Buổi chiều năm tôi 18 tuổi, cái ngày mà tôi tin rằng định mệnh đã rẽ lối cho cuộc đời mình, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực của hoàng hôn. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, hắt lên nền nhà lát gạch xi măng, tạo thành một vệt sáng chói lòa. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, tim đập thình thịch, ngón tay r:un r:un lần giở tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Tên ngôi trường mà tôi đã hằng mơ ước, cái tên đã trở thành mục tiêu, là lẽ sống suốt bao năm tháng tuổi thơ cơ cực, hiện lên rõ mồn một. “Trường Đại học Kinh tế Quốc dân”. Từng chữ cái như đang phát sáng, nó không chỉ là một tờ giấy, nó là tấm vé thông hành đưa tôi thoát khỏi vũng lầy của sự nghèo khó, là lời khẳng định cho bao đêm thức trắng, bao giọt mồ hôi rơi trên trang sách.
Một cảm giác ngh:ẹn ng:ào dâng lên cổ họng, tôi bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên má. Đó là nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa, của sự tự hào, của cả những tủi hờn đã nén chặt bấy lâu. Tôi thầm thì, giọng nói r:un r:ẩy: “Bố ơi, bố thấy không, con đã làm được rồi.” Bố tôi mất sớm, và tôi luôn coi việc học hành giỏi giang là cách duy nhất để báo đáp tình yêu thương của bố mẹ, là cách duy nhất để chứng minh rằng, dù không có bố ở bên, tôi vẫn có thể trưởng thành và thành công. Tờ giấy báo trúng tuyển này, nó không chỉ là niềm vui của riêng tôi, nó là hy vọng của cả gia đình, là lời hứa danh dự tôi dành cho người mẹ tảo tần và người bố quá cố.
Thế rồi, chỉ vài tiếng sau, khi mặt trời đã lặn hẳn, để lại một màu xám xịt buồn bã, cánh cửa phòng tôi mở ra. Ông Cường, bố dượng tôi, bước vào. Ông Cường là một người đàn ông kiệm lời, gương mặt khắc khổ, ánh mắt lúc nào cũng mang theo một sự lạnh lùng khó hiểu. Ông không bao giờ mỉm cười, cũng không bao giờ thể hiện tình cảm. Đối với tôi, ông chỉ đơn thuần là người đàn ông sống chung nhà với mẹ tôi. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến đến, bàn tay chai sần đưa ra, và giật lấy tờ giấy trên tay tôi. Tôi ngỡ ngàng, chưa kịp phản ứng, thì một que diêm vụt sáng.
Ngọn l:ử:a nhỏ bé ấy bùng lên, liếm vào mép tờ giấy, rồi nhanh chóng lan ra, nuốt chửng từng chữ cái, từng con số. Tôi s:ữ:ng s:ờ, tim như bị b:ó:p ngh:ẹ:t. “Không! Không!” Tôi gào lên, lao tới giằng lại, nhưng không kịp. Nước mắt tôi giàn giụa, lăn dài trên má, hoà cùng với sự căm phẫn. Tôi nhìn ngọn lửa tham lam ấy biến tờ giấy thành tr:o t:à:n, nỗi đau đớn đến ngh:ẹ:t th:ở. Cổ họng tôi khô khốc, bàn tay tôi đưa ra chỉ kịp chạm vào vài hạt tro tàn vẫn còn nóng, mùi giấy ch:á:y kh:é:t lẹt xộc thẳng vào mũi. Ông Cường đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, vô cảm, rồi thản nhiên quay lưng rời đi, để lại tôi ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, một mình đối diện với nỗi đau và sự ph:ả:n b:ộ:i.
Từ giây phút ấy, mọi tình cảm tốt đẹp trong tôi dành cho ông ta đều vụt tắt. Lòng h:ậ:n th:ù cuồn cuộn dâng lên, như một con sóng d:ữ d:ội, cuốn trôi đi tất cả.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇