Có Gì Hay ? - Kiến Thức Mỗi Ngày

Có Gì Hay ? - Kiến Thức Mỗi Ngày Thâm cung bí sử, Đông Tây kim cổ...

Vợ tôi đã có một sức hút đặc biệt, và nó đã khiến cả nhà chồng phải m:ê mẩn, dù cô ấy có một tính cách "d:ị bi:ệt."Tôi t...
19/09/2025

Vợ tôi đã có một sức hút đặc biệt, và nó đã khiến cả nhà chồng phải m:ê mẩn, dù cô ấy có một tính cách "d:ị bi:ệt."

Tôi tên Quân, ba mươi lăm tuổi, cái tuổi mà người ta thường nói là “đã đi qua nửa đời người, nếm đủ vị ngọt bùi cay đắng”. Tôi tự cho mình là một người đàn ông từng trải, đã gặp đủ loại người trên đời, từ những cô gái hiền dịu nết na cho đến những người phụ nữ cá tính, mạnh mẽ. Tôi đã xây dựng trong đầu một hình mẫu lý tưởng về người vợ, một người phụ nữ phải đáp ứng mọi tiêu chuẩn của gia đình, một người mà tôi có thể tự hào giới thiệu với tất cả mọi người. Nhưng cuộc đời lại trêu ngươi, gửi đến cho tôi một người phụ nữ “đ:ộc b:ản”, phá vỡ mọi quy tắc, mọi khuôn mẫu mà tôi từng tin tưởng. Cô ấy tên Mai.

Ngày đầu tiên Mai về ra mắt, tim tôi đập thình thịch. Tôi đã chuẩn bị sẵn một buổi tối thật trịnh trọng, trang nghiêm, để Mai có thể thể hiện sự duyên dáng, dịu dàng của mình. Tôi đã dặn dò cô ấy rất kỹ, từng cử chỉ, từng lời nói. Nhưng Mai đã không nghe. Cô ấy xuất hiện với một vẻ tự nhiên, thoải mái đến khó tin. Khi mẹ tôi vừa bưng món thịt kho tàu ra, Mai không ngần ngại cầm đũa lên, gắp một miếng rồi nói một câu khiến tôi giật mình:

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Anh chồng bảo tôi là "thứ dâu h:ỗ:n h:à:o, trèo lên đầu lên cổ người khác" nhưng đâu ai biết tôi làm tất cả vì chồngTám ...
19/09/2025

Anh chồng bảo tôi là "thứ dâu h:ỗ:n h:à:o, trèo lên đầu lên cổ người khác" nhưng đâu ai biết tôi làm tất cả vì chồng

Tám năm làm dâu, tám năm tôi sống trong cái vỏ bọc yên bình, lặng lẽ của nhà chồng. Vỏ bọc ấy được tạo nên bởi sự hiền lành đến nhu nhược của Tuấn, chồng tôi, và sự cả nể, trọng thể diện của anh cả. Mọi người trong họ hàng, ngoài xóm đều khen Tuấn là người hiền như đất. Anh chưa bao giờ lớn tiếng, chưa bao giờ cáu gắt, và cũng chưa bao giờ đòi hỏi điều gì cho riêng mình. Cái hiền của anh là sự chấp nhận, là sự lùi bước trước mọi cuộc tranh giành, nhường nhịn anh trai từ miếng bánh, cái kẹo thuở bé đến giờ là cả một mảnh đất lớn. Nhiều khi, nhìn anh cúi đầu, tôi chỉ thấy một nỗi xót xa vô hạn dội lên trong lòng. Anh hiền quá, hiền đến mức như đang tự tước đi quyền sống, quyền đấu tranh của chính mình.

Tôi còn nhớ như in cái ngày đầu tiên về làm dâu, mẹ chồng tôi đã kéo tay tôi lại, thủ thỉ: “Con dâu cả gh:ê g:ớ:m lắm, con phải biết nể nang một chút.” Khi ấy, tôi chỉ cười, nghĩ rằng mẹ lo xa. Nhưng rồi những năm tháng sau đó, tôi mới hiểu, sự ghê gớm của chị dâu cả không phải là những lời nói đao to búa lớn, mà là những đòn gió, những lời bóng gió, những câu nói lấp lửng khiến người khác phải tự nguyện lép vế. Chị dâu cả cũng hiếm khi trực tiếp gây chuyện, mà chị chỉ cần nói một câu, anh cả sẽ hiểu và tự động làm cho mọi thứ theo ý chị. Còn Tuấn, anh cứ im lặng, nhịn nh:ụ:c, để rồi mọi sự thiệt thòi cứ thế đổ lên đôi vai vợ chồng tôi.

Bố mẹ chồng tôi là những người nhân hậu, cả đời sống vì con vì cháu. Hơn trăm mét vuông đất hương hỏa ấy, ông bà đã dằn lòng chia đều cho hai anh em. Ông bà bảo: “Đất này là của tổ tiên để lại, thằng cả là trưởng, có trách nhiệm thờ phụng. Nhưng Tuấn cũng là con, cũng phải có phần. Sau này, hai anh em mỗi đứa một nửa, có chỗ mà dựng nhà thờ, mà chăm nom mồ mả tổ tiên.” Lời dặn ấy, không chỉ có vợ chồng tôi nghe thấy, mà còn có cả họ hàng, hàng xóm làm chứng. Từng lời, từng chữ của bố mẹ đều được ghi lại cẩn thận trong một tờ giấy viết tay, có chữ ký của ông bà và một vài người bác trong họ. Tôi cất kỹ tờ giấy ấy, như cất giữ một lời hứa, một sự công bằng mà ông bà dành cho chúng tôi.

Thế rồi, bố mẹ chồng tôi lần lượt về với đất. Cái ngày cha mẹ vừa nhắm mắt xuôi tay, chưa qua giỗ đầu, tôi đã linh cảm được một điều chẳng lành.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Sự xuất hiện của "vị khách không mời" trong tiệc sinh nhật chồng khiến tôi không nói lên lờiSài Gòn đêm nay rực rỡ hơn t...
19/09/2025

Sự xuất hiện của "vị khách không mời" trong tiệc sinh nhật chồng khiến tôi không nói lên lời

Sài Gòn đêm nay rực rỡ hơn thường lệ, hoặc có lẽ, chỉ trong lòng tôi thấy thế. Tôi đã dành cả tuần để chuẩn bị cho bữa tiệc sinh nhật lần thứ 35 của Hùng – chồng tôi. Căn biệt thự nhỏ vùng ven đô được trang hoàng bởi ánh đèn vàng ấm áp và những chùm bóng bay đủ màu. Tiếng cười nói rộn rã của bạn bè, người thân hòa cùng điệu nhạc jazz du dương. Hùng đứng giữa vòng tay mọi người, gương mặt anh rạng ngời hạnh phúc. Nhìn anh, tôi thấy mọi công sức mình bỏ ra đều vô cùng xứng đáng. Anh chính là biểu tượng cho cuộc sống viên mãn mà tôi hằng mong ước.

Mười năm bên nhau, năm năm làm vợ chồng, chúng tôi đã cùng nhau đi qua những ngày gian khó nhất để có được cơ ngơi ngày hôm nay. Tình yêu của tôi dành cho anh chưa bao giờ vơi cạn, và tôi luôn tin, anh cũng vậy. Anh là một người chồng hoàn hảo trong mắt tôi: tài giỏi, chững chạc, và luôn yêu thương vợ con. Anh từng nói, tôi là người phụ nữ duy nhất anh muốn nắm tay đi hết cuộc đời. Lời nói ấy, tôi đã cất giữ như một viên ngọc quý trong tim.

Khi bữa tiệc đang ở cao trào, tôi vừa cắt xong miếng bánh kem cho cậu con trai nhỏ thì chuông cửa vang lên. Tôi nghĩ chắc là một người bạn nào đó đến muộn, liền vui vẻ ra mở cửa, miệng vẫn còn định trêu vài câu. Sự vui vẻ của tôi lúc ấy, giờ đây nghĩ lại, sao mà ngây thơ đến vậy. Nó chỉ là bức bình phong che đi những sóng gió sắp ập đến.

Nhưng khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, nụ cười trên môi tôi đông cứng lại. Đứng trước mặt tôi là một người phụ nữ lạ. Chị ấy trạc tuổi tôi, vận một chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, thanh lịch và sang trọng. Mái tóc uốn lọn bồng bềnh, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên một vẻ đẹp đằm thắm, có chút gì đó u buồn. Trên tay chị là một hộp quà được gói rất tinh xảo.

“Xin lỗi, chị tìm ai ạ?” – Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã dấy lên một dự cảm chẳng lành. Giọng nói của tôi lúc ấy nghe thật xa lạ, như không phải của chính mình. Sự lo lắng đang len lỏi vào từng tế bào.

Người phụ nữ không trả lời tôi ngay, ánh mắt chị lướt qua vai tôi, nhìn sâu vào bên trong bữa tiệc. Rồi chị mỉm cười, một nụ cười xã giao nhưng lại khiến tim tôi nh:ói lên. “Tôi đến tìm anh Hùng. Tôi là My, một người bạn cũ của anh ấy.”

Cái tên “My” như một tiếng s:é:t đ:á:nh ngang tai. Đó là cái tên...

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Lương hưu 20 triệu/tháng nhưng mỗi lần con trai hỏi vay, bố mẹ đều nói trong túi không còn một xu. Lý do phía sau khiến ...
19/09/2025

Lương hưu 20 triệu/tháng nhưng mỗi lần con trai hỏi vay, bố mẹ đều nói trong túi không còn một xu. Lý do phía sau khiến con trai ngh:ẹn ng:ào

Nam 26 tuổi, tựa lưng vào bức tường xi măng ẩm ướt trong căn phòng trọ chật hẹp, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Bốn con số hiện lên trên ứng dụng ngân hàng lạnh lùng như nh:á:t d:a:o c:ứ:a vào hy vọng mong manh trong lòng. Anh vừa tốt nghiệp kỹ sư công nghệ thông tin được ba năm, vẫn đang loay hoay với mức lương chỉ vừa đủ sống. Tiền nhà, tiền ăn, tiền xăng xe, mọi thứ cứ xoay vần như một vòng xoáy không đáy. Nỗi khao khát về một cuộc sống ổn định, một căn nhà riêng để đón Mai, người yêu anh về, trở nên thật xa vời. Nam biết, ở quê, ba mẹ anh đang sống một cuộc sống thảnh thơi với hai mươi triệu đồng tiền lương hưu mỗi tháng. Một con số mà anh, với mức lương hiện tại, phải tích cóp nhiều năm mới có thể chạm tới.

Cái suy nghĩ đó đã dấy lên trong anh một ý định. Lần này, anh cần tiền để mua một chiếc laptop mới. Chiếc máy tính cũ đã quá chậm chạp, không còn đủ sức để chạy các phần mềm đồ họa nặng nề phục vụ cho công việc. Anh lấy hết can đảm, bấm nút gọi về nhà. Mười tiếng chuông reo rồi mới có người nhấc máy. “Ba mẹ ơi, con Nam đây ạ. Mọi người khỏe không?” Giọng anh rụt rè, cố gắng che đi sự gấp gáp. Giọng ba anh vẫn ấm áp, nhưng câu trả lời lại như một gáo nước lạnh tạt vào mặt anh: “À, ba mẹ khỏe. Mà con gọi có việc gì không?” Nam hít một hơi thật sâu, nuốt sự ngượng ngùng vào trong: “Ba mẹ ơi, con đang cần một khoản tiền để mua laptop mới. Cái máy cũ sắp hỏng rồi, con không thể làm việc được… Ba mẹ có thể cho con vay được không?”

Một khoảng lặng kéo dài. Nam cảm nhận được sự im lặng đó, một sự im lặng đầy khó xử. Anh cố gắng lắng nghe, mong mỏi một câu trả lời khác. “Ba mẹ… hết tiền rồi con ơi. Tiền lương hưu tháng này mới nhận đã tiêu hết rồi.” Giọng ba anh khẽ chùng xuống, đầy sự bất lực. "Hết rồi sao ạ? Mới đầu tháng mà ba..." Nam ngỡ ngàng, cố gắng tìm một lời giải thích. Ba anh chỉ đáp lại một cách ngắn gọn, giọng hơi chùng xuống: "Ừ, hết rồi con. Con cố gắng xoay xở xem sao nhé." Câu nói đó khiến Nam ch:ế:t lặng, bàn tay anh r:un lên bóp chặt chiếc điện thoại.

An gác máy, lòng nặng trĩu. Cảm giác hụt hẫng và thất vọng dâng trào trong anh, nó còn đau đớn hơn cả sự ngh:è:o túng hiện tại. Anh nhìn vào tài khoản ngân hàng trống rỗng của mình, rồi lại nghĩ về ba mẹ. Họ sống rất giản dị, không du lịch, không mua sắm đồ đạc mới, ngôi nhà cũ ở quê vẫn giữ nguyên như ngày nào. Vậy hai mươi triệu đồng mỗi tháng, một con số khổng lồ đối với anh, đã đi đâu? Một sự khó hiểu lớn dần trong tâm trí Nam, khiến anh cảm thấy có một khoảng cách vô hình đang xuất hiện giữa mình và ba mẹ.

Ba mẹ Nam ngồi lại trong căn nhà nhỏ, nhìn nhau, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Liệu mình làm thế có đúng không ông?” Giọng mẹ anh r:un r:un. “Mình cứ để cho thằng Nam nó nghĩ mình vô tâm thế này sao?” Ba anh hít một hơi thật dài, đặt tách trà xuống. “Bà đừng lo. Con nó sẽ hiểu thôi. Mình làm vậy là vì con mà.” Ông nói, nhưng giọng ông cũng không giấu được sự chua xót. Ông nhớ lại giọng nói đầy thất vọng của con trai, và trái tim ông như có ai đó b:ó:p ngh:ẹ:t. Ông biết, Nam đang nghĩ gì về họ. Nhưng ông không thể nói. Thời điểm chưa đến.

Thời gian trôi qua, khó khăn tài chính vẫn bám riết lấy Nam.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Những lời nói của bố trong bữa cơm 49 ngày mẹ mất đã khiến 5 con gái ngh:ẹ:n lòng.Hương trầm lan tỏa trong không gian, m...
19/09/2025

Những lời nói của bố trong bữa cơm 49 ngày mẹ mất đã khiến 5 con gái ngh:ẹ:n lòng.

Hương trầm lan tỏa trong không gian, mang theo nỗi buồn len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà. Tôi, Thảo, đứng lặng lẽ bên linh cữu của mẹ, ngắm nhìn gương mặt thanh thản của bà qua lớp kính. Mấy ngày nay, tôi cứ chìm đắm trong một luồng cảm xúc phức tạp, vừa đau xót tột cùng trước sự ra đi của đấng sinh thành, vừa dấy lên một niềm an ủi khó tả. Nỗi an ủi ấy không phải đến từ sự chấp nhận, mà đến từ việc quan sát những người chị em của mình. Trong suốt những ngày tang ma, tôi đã chứng kiến nhiều câu chuyện về anh em ru:ột th:ịt xí:ch m:ích vì tiền bạc, vì quyền lợi. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai đã bị thay thế bằng những lời nói c:ay nghi:ệ:t, những ánh mắt hằn học. Điều đó khiến tôi lại càng thấy trân trọng hơn gia đình mình. Bố mẹ tôi không có con trai, chỉ có năm người con gái, nhưng chính sự đoàn kết ấy đã trở thành một pháo đài vững chãi, che chở cho chúng tôi khỏi những phong ba của cuộc đời.

Trước kia, tôi từng nghe người ta nói, con gái dù có khéo léo đến đâu cũng không bằng con trai trong việc thờ cúng tổ tiên. Rằng việc ma chay, giỗ chạp là của con trai, con gái chỉ lo phần sắm lễ, thắp hương. Những lời nói ấy như một mũi k:im ch:âm vào lòng, khiến tôi thấy bất lực và ph:ẫn u:ất. Nhưng rồi, tôi đã chứng kiến cách mẹ sống, cách mẹ dạy dỗ chúng tôi, và cách chúng tôi, năm người con gái, yêu thương nhau. Mẹ tôi, bà Tư, là một người phụ nữ hiền hậu, ít nói nhưng ánh mắt bà luôn chứa đựng một sự mạnh mẽ phi thường. Bà chưa bao giờ than phiền về việc không có con trai. Thay vào đó, bà luôn tự hào nói với bà con lối xóm: “Tôi có năm cô con gái, năm cái cây xanh tươi, năm ngọn l:ử:a sưởi ấm gia đình”. Lời nói ấy của mẹ đã gieo vào lòng chúng tôi một niềm tin vững chắc, rằng con gái cũng có thể làm tròn bổn phận, thậm chí còn làm tốt hơn.

Sự ra đi của mẹ như một cú s:ố:c lớn đối với bố tôi, ông Ba. Ông vốn là người đàn ông mạnh mẽ, trụ cột của gia đình, giờ đây lại như một chiếc lá khô trước gió. Tinh thần ông suy sụp, đôi mắt đ:ờ đ:ẫn nhìn vào khoảng không. Nỗi đau mất vợ dường như đã bào mòn toàn bộ sức lực của ông. Ông giao toàn bộ việc t:ang m:a cho chúng tôi. Đêm đầu tiên mẹ nằm lại, ông Ba gọi chị em chúng tôi vào phòng. Giọng ông khàn khàn, từng tiếng nói như được nén lại từ sâu thẳm lồng ngực:

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Mẹ vợ phải nhập viện gấp, vợ nhờ tôi vào chăm để cô ấy đi chơi với bạn thân namTôi luôn tin rằng cuộc đời mình thật may ...
18/09/2025

Mẹ vợ phải nhập viện gấp, vợ nhờ tôi vào chăm để cô ấy đi chơi với bạn thân nam

Tôi luôn tin rằng cuộc đời mình thật may mắn khi lấy được Lan, một người con gái hiền lành, ngoan ngoãn và biết chu toàn mọi việc trong gia đình. Trong mắt tôi, cô ấy là hình mẫu lý tưởng của một người vợ, một người mẹ tương lai. Lan không cầu kỳ, không đòi hỏi, không thích tiệc tùng hay những nơi náo nhiệt. Cuộc sống của cô ấy xoay quanh công việc và gia đình, giản dị và bình yên. Mỗi khi bạn bè và người thân đến chơi, họ đều xuýt xoa khen tôi “số hưởng”, lấy được người vợ “hết nấc”. Những lời khen ấy khiến tôi tự hào, và càng thêm tin tưởng vào sự lựa chọn của mình.

Lan có một vẻ đẹp dịu dàng, không lộng lẫy nhưng đủ để khiến người khác cảm thấy dễ chịu khi ở bên. Ánh mắt cô ấy luôn chất chứa sự quan tâm, giọng nói nhẹ nhàng như dòng suối. Trước khi cưới, Lan kể với tôi về cuộc sống của mình một cách chân thật, từ những khó khăn trong công việc đến những ước mơ giản đơn về một mái ấm. Cô ấy cũng thẳng thắn nói về người bạn thân là nam giới tên Huy. Lan nhấn mạnh rằng giữa họ chỉ có tình bạn trong sáng, một mối quan hệ thuần khiết không vướng bận bất kỳ điều gì, và muốn tôi đừng bận lòng.

Khi nghe Lan nói về người bạn thân ấy, lòng tôi chợt gợn lên một chút băn khoăn. Mối quan hệ giữa nam và nữ thật khó để giữ được sự trong sáng hoàn toàn. Tôi đã từng nghe nhiều câu chuyện về những người bạn thân cuối cùng lại trở thành tình nhân, hoặc thậm chí là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình. Nếu cô ấy nói chuyện này từ lúc mới yêu, có lẽ tôi đã suy nghĩ kỹ hơn về việc đi đến hôn nhân. Nhưng Lan nhìn thẳng vào mắt tôi, với ánh mắt kiên định và tin tưởng, rồi nói rằng nếu giữa cô ấy và Huy có bất kỳ điều gì khuất tất, cô ấy sẽ không bao giờ dám tiến đến với tôi.

Lời nói ấy của Lan đã xoa dịu được những nghi ngại trong tôi. Tôi tin tưởng vào sự chân thành và tình yêu cô ấy dành cho mình. Hơn nữa, những gì cô ấy thể hiện từ trước đến nay đều cho thấy cô ấy là một người phụ nữ chuẩn mực, sống có nguyên tắc. Tôi tự nhủ rằng mình đã quá đa nghi, và tình yêu cần có sự tin tưởng tuyệt đối. Tôi nhẹ nhàng dặn dò cô ấy: “Anh tin em, nhưng hãy giữ một khoảng cách cần thiết để người ngoài không hiểu lầm, cũng là để bảo vệ hạnh phúc của chúng ta”. Lan gật đầu, hứa rằng sẽ không làm tôi phải thất vọng. Chúng tôi cùng nhau ước mơ về một mái ấm hạnh phúc, một cuộc sống viên mãn đến đầu bạc răng long.

Những ngày đầu sau khi cưới, cuộc sống vợ chồng son ngọt ngào và êm đềm như một giấc mơ. Lan chăm sóc tôi từng li từng tí, từ bữa ăn đến giấc ngủ. Mỗi sáng, tôi thức dậy đều thấy đã có bữa sáng nóng hổi trên bàn. Mỗi tối, cô ấy đều chuẩn bị sẵn nước tắm cho tôi, rồi ngồi bên cạnh trò chuyện, kể cho tôi nghe những câu chuyện vui buồn trong ngày. Cô ấy làm việc nhà không cần tôi giúp, cứ như thể đó là một niềm vui. Nhiều khi thấy cô ấy lúi húi nấu nướng, tôi đến gần ôm lấy từ phía sau, Lan lại cười khúc khích như một đứa trẻ.

Thế nhưng, hạnh phúc ấy lại dần trở nên mong manh khi mối quan hệ của Lan và Huy ngày càng trở nên thân thiết hơn.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Bố dượng đã đ:ố:t tờ giấy báo trúng tuyển đại học của tôi. Tôi đã h:ậ:n ông suốt 15 năm, cho đến khi một thứ ông để lại ...
18/09/2025

Bố dượng đã đ:ố:t tờ giấy báo trúng tuyển đại học của tôi. Tôi đã h:ậ:n ông suốt 15 năm, cho đến khi một thứ ông để lại đã khiến tôi bật khóc.

Buổi chiều năm tôi 18 tuổi, cái ngày mà tôi tin rằng định mệnh đã rẽ lối cho cuộc đời mình, bầu trời nhuộm một màu đỏ rực của hoàng hôn. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, hắt lên nền nhà lát gạch xi măng, tạo thành một vệt sáng chói lòa. Tôi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, tim đập thình thịch, ngón tay r:un r:un lần giở tờ giấy báo trúng tuyển đại học. Tên ngôi trường mà tôi đã hằng mơ ước, cái tên đã trở thành mục tiêu, là lẽ sống suốt bao năm tháng tuổi thơ cơ cực, hiện lên rõ mồn một. “Trường Đại học Kinh tế Quốc dân”. Từng chữ cái như đang phát sáng, nó không chỉ là một tờ giấy, nó là tấm vé thông hành đưa tôi thoát khỏi vũng lầy của sự nghèo khó, là lời khẳng định cho bao đêm thức trắng, bao giọt mồ hôi rơi trên trang sách.

Một cảm giác ngh:ẹn ng:ào dâng lên cổ họng, tôi bật khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi, mặn chát lăn dài trên má. Đó là nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa, của sự tự hào, của cả những tủi hờn đã nén chặt bấy lâu. Tôi thầm thì, giọng nói r:un r:ẩy: “Bố ơi, bố thấy không, con đã làm được rồi.” Bố tôi mất sớm, và tôi luôn coi việc học hành giỏi giang là cách duy nhất để báo đáp tình yêu thương của bố mẹ, là cách duy nhất để chứng minh rằng, dù không có bố ở bên, tôi vẫn có thể trưởng thành và thành công. Tờ giấy báo trúng tuyển này, nó không chỉ là niềm vui của riêng tôi, nó là hy vọng của cả gia đình, là lời hứa danh dự tôi dành cho người mẹ tảo tần và người bố quá cố.

Thế rồi, chỉ vài tiếng sau, khi mặt trời đã lặn hẳn, để lại một màu xám xịt buồn bã, cánh cửa phòng tôi mở ra. Ông Cường, bố dượng tôi, bước vào. Ông Cường là một người đàn ông kiệm lời, gương mặt khắc khổ, ánh mắt lúc nào cũng mang theo một sự lạnh lùng khó hiểu. Ông không bao giờ mỉm cười, cũng không bao giờ thể hiện tình cảm. Đối với tôi, ông chỉ đơn thuần là người đàn ông sống chung nhà với mẹ tôi. Ông không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến đến, bàn tay chai sần đưa ra, và giật lấy tờ giấy trên tay tôi. Tôi ngỡ ngàng, chưa kịp phản ứng, thì một que diêm vụt sáng.

Ngọn l:ử:a nhỏ bé ấy bùng lên, liếm vào mép tờ giấy, rồi nhanh chóng lan ra, nuốt chửng từng chữ cái, từng con số. Tôi s:ữ:ng s:ờ, tim như bị b:ó:p ngh:ẹ:t. “Không! Không!” Tôi gào lên, lao tới giằng lại, nhưng không kịp. Nước mắt tôi giàn giụa, lăn dài trên má, hoà cùng với sự căm phẫn. Tôi nhìn ngọn lửa tham lam ấy biến tờ giấy thành tr:o t:à:n, nỗi đau đớn đến ngh:ẹ:t th:ở. Cổ họng tôi khô khốc, bàn tay tôi đưa ra chỉ kịp chạm vào vài hạt tro tàn vẫn còn nóng, mùi giấy ch:á:y kh:é:t lẹt xộc thẳng vào mũi. Ông Cường đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt trống rỗng, vô cảm, rồi thản nhiên quay lưng rời đi, để lại tôi ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, một mình đối diện với nỗi đau và sự ph:ả:n b:ộ:i.

Từ giây phút ấy, mọi tình cảm tốt đẹp trong tôi dành cho ông ta đều vụt tắt. Lòng h:ậ:n th:ù cuồn cuộn dâng lên, như một con sóng d:ữ d:ội, cuốn trôi đi tất cả.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Vợ liên tục xin tiền tôi để đưa cho chồng cũ, một năm sau tôi thầm cảm ơn anh ấyTôi tên là Tín, 46 tuổi. Cuộc sống của t...
18/09/2025

Vợ liên tục xin tiền tôi để đưa cho chồng cũ, một năm sau tôi thầm cảm ơn anh ấy

Tôi tên là Tín, 46 tuổi. Cuộc sống của tôi, nhìn từ bên ngoài, có vẻ thật viên mãn. Tôi là chủ một doanh nghiệp nội thất nhỏ, đủ để tôi và vài chục nhân viên sống tốt. Tài sản cũng tạm gọi là đủ đầy: hai căn nhà mặt phố và hơn hai tỷ đồng trong tài khoản tiết kiệm. Tôi luôn tự hào rằng mọi thứ tôi có đều là từ hai bàn tay này, từ những đêm thức trắng để vẽ nên bản thiết kế đầu tiên, từ những ngày rong ruổi khắp các xưởng gỗ. Nhưng bên trong, một góc khuất sâu thẳm vẫn luôn trống rỗng.

Sự trống rỗng ấy bắt đầu từ vài năm trước, khi người vợ hiền lành của tôi ra đi vì căn bệnh u:ng th:ư qu:ái á:c. Chúng tôi đã có một tình yêu đẹp, nhưng định mệnh nghi:ệt ng:ã không cho chúng tôi có một đứa con. Cô ấy đi rồi, căn nhà rộng trở nên mênh mông, và trái tim tôi cũng thu mình lại. Tôi vùi đầu vào công việc, coi những bản thiết kế, những tấm gỗ, những chiếc đinh là bạn. Bạn bè thấy tôi sống như một chiếc bóng, chỉ biết có công việc, họ bảo tôi nên tìm một người để bầu bạn. Họ nói: “Mày còn trẻ, còn khỏe, còn nhà cửa đàng hoàng, tìm người bầu bạn đi chứ. Rồi cũng phải có một đứa con để sau này nó chống gậy cho mày chứ?”. Lúc đó, tôi chỉ cười cho qua chuyện, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cũng thầm nghĩ, liệu có còn ai có thể lấp đầy khoảng trống ấy?

Rồi một ngày, trong buổi họp mặt hội doanh nhân, tôi gặp Trang. Cô ấy kém tôi 15 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, giọng nói dịu dàng, cách ăn nói lễ phép, có trước có sau. Tôi biết cô ấy từng có một đời chồng và một đứa con trai đang học lớp 2. Cuộc sống của cô ấy không giàu có, chỉ đủ sống qua ngày bằng công việc kinh doanh online. Những buổi cà phê sau đó, tôi càng thấy cô ấy khác biệt. Cô ấy không nói nhiều về bản thân, không than vãn, mà chỉ hỏi han công việc của tôi, lắng nghe tôi nói. Những câu chuyện của cô ấy đều xoay quanh cậu con trai nhỏ, ánh mắt cô ấy lấp lánh khi kể về sự ngoan ngoãn, ham học của thằng bé.

Trang mang đến cho tôi cảm giác bình yên, một thứ cảm giác mà tôi đã đánh mất từ lâu. Ở bên cô ấy, tôi thấy mình không còn đơn độc, không còn là một chiếc bóng. Hơn nữa, cậu con trai của cô ấy cũng rất ngoan, lễ phép. Cậu bé không đòi hỏi, không mè nheo, và đặc biệt rất quý tôi. Nhìn cậu bé, tôi thầm nghĩ, có lẽ đây là điều mà vợ tôi đã mong ước. Tình yêu đến với chúng tôi một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Chỉ sau gần một năm quen biết, chúng tôi quyết định về chung một nhà. Ngày cưới, tôi tặng Trang 200 triệu đồng, một món quà nhỏ để cô ấy lo liệu mọi thứ và cũng là để cô ấy có chút phòng thân. Tôi muốn cô ấy biết, tôi không chỉ muốn cưới cô ấy mà còn muốn chăm sóc cả hai mẹ con.

Những tháng đầu sau hôn nhân trôi qua êm đềm như một bản nhạc dịu dàng. Căn nhà có thêm tiếng cười trẻ con, có những bữa cơm ấm cúng. Tôi cảm thấy cuộc sống lại có ý nghĩa. Nhưng rồi, một buổi tối, khi con trai Trang đã ngủ, cô ấy ngập ngừng nói với tôi, giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ áy náy:

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Buổi ra mắt nhà bạn gái đã trở thành một cú s:ố:c lớn, khi tôi buột miệng thốt lên một câu khiến tất cả phải ng:ỡ ngà:ng...
18/09/2025

Buổi ra mắt nhà bạn gái đã trở thành một cú s:ố:c lớn, khi tôi buột miệng thốt lên một câu khiến tất cả phải ng:ỡ ngà:ng.

An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa sứ thoang thoảng trong không khí. Ngón tay anh si:ết chặt lấy bàn tay Linh, một cử chỉ mang đầy ý nghĩa của sự an ủi và tin tưởng. "Anh ổn chứ?" Linh khẽ hỏi, nụ cười trên môi cô rạng rỡ như ánh nắng chiều. "Em yên tâm," An đáp, giọng anh trầm ấm, "anh đã sẵn sàng." Anh tin rằng mình đã chuẩn bị đủ cho buổi ra mắt này, không chỉ là những món quà được chọn lựa tỉ mỉ, mà còn là thái độ của một người đàn ông nghiêm túc, một người có đủ can đảm để đối mặt với tương lai.

Cánh cửa gỗ khẽ mở, và nụ cười trên môi An tan biến. Mọi âm thanh xung quanh như đột ngột ngừng lại, cả thế giới dường như chỉ còn lại một khuôn mặt. Đó là một khuôn mặt anh đã cố gắng quên đi, một giọng nói anh đã cố gắng xóa khỏi tâm trí, và một ánh mắt anh đã cố gắng tránh né suốt năm năm qua. Người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa, bà Hương, mẹ của Linh, chính là người mà anh chưa từng nghĩ sẽ gặp lại, chứ đừng nói là trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế.

Bà Hương đứng sững ở đó, ánh mắt ngỡ ngàng, đôi môi khẽ hé. Hộp quà trong tay An rơi xuống, va chạm với nền gạch, tạo ra một âm thanh khô khốc, vô hồn, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. An cảm thấy toàn thân mình t:ê d:ại. Lý trí anh quay cuồng trong một mớ bòng b**g của quá khứ và hiện tại. “Tại sao em lại ở đây?” câu hỏi ấy bật ra khỏi miệng anh một cách vô thức, như một bản năng cũ kỹ trỗi dậy.

Linh quay sang nhìn anh, rồi lại nhìn mẹ mình, đôi mắt tròn xoe đầy ho:ang m:a:ng. "Anh nói gì vậy? Mẹ, hai người… quen nhau à?" Giọng cô ấy r:un r:ẩy, đầy vẻ bối rối. Câu hỏi của Linh như một lời cảnh báo, một nh:á:t d:a:o s:ắ:c bén c:ắ:t vào bức màn dối trá mà anh không hề hay biết đã tồn tại.

Không ai trả lời. Sự im lặng kéo dài, nặng nề như một tảng đá đè lên lồng ngực. An cảm thấy đôi chân mình như bị đóng đinh tại chỗ, mọi sự tự tin đều tan biến. Hối hận, bối rối, xấu hổ, tất cả những cảm xúc tồi tệ nhất cùng trào lên một lúc. Anh muốn chạy trốn, muốn biến mất khỏi nơi này, nhưng anh biết, anh không thể.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Mang ít tiền về thăm bố dượng bị b:ệ:nh, tình cờ nghe mẹ và ông nói chuyện, tôi thay đổi quyết địnhĐường đời của mỗi con...
18/09/2025

Mang ít tiền về thăm bố dượng bị b:ệ:nh, tình cờ nghe mẹ và ông nói chuyện, tôi thay đổi quyết định

Đường đời của mỗi con người là một hành trình dài với những ngã rẽ và thăng trầm, nhưng có lẽ, hành trình của tôi lại chất chứa nhiều day dứt và muộn màng hơn tất thảy. Tôi, Minh Khang, năm nay 49 tuổi, vẫn mang trong mình những ký ức không thể nào phai mờ về một tuổi thơ ngh:è:o khó, thiếu thốn. Sinh ra và lớn lên ở một vùng núi phía Bắc, cái đ:ói, cái r:ét dường như đã trở thành người bạn đồng hành của chị em tôi. Nhà có hai chị em, tôi và chị gái hơn hai tuổi, nhưng sự thiếu thốn lại là sợi dây gắn kết chúng tôi theo một cách rất riêng. Mỗi năm, chúng tôi chỉ mong chờ đến Tết để được nhìn thấy một mâm cơm có thịt, có bánh chưng, để được cảm nhận trọn vẹn hương vị của một cái Tết đúng nghĩa. Quanh năm, bữa cơm chỉ là rau cháo, khoai sắn, thậm chí, mẹ tôi còn phải tằn tiện đến mức không dám cho chúng tôi ăn trứng gà, vì mỗi quả trứng đều là một đồng tiền quý giá để mua muối.

Bố tôi, một người đàn ông hiền lành, điềm đạm, có học vấn cao nhất làng, lại là người gieo vào lòng tôi những hạt mầm đầu tiên của tri thức và tình yêu thương. Ông thường nói: "Bố học giỏi nhưng nhà ngh:è:o nên không được học tiếp. Hai đứa phải cố gắng, có học mới thoát ngh:è:o." Những lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai tôi, trở thành động lực để tôi cố gắng. Tôi nhớ như in những buổi tối ông dạy tôi học, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích ly kỳ, hay những lần ông cõng tôi trên vai đi dạo quanh làng. Dưới ánh trăng rằm, bóng hai cha con in trên con đường đất, vừa cao lớn, vừa nhỏ bé, hình ảnh ấy đẹp như một bức tranh, một ký ức hạnh phúc mà tôi luôn nâng niu, trân trọng. Nhưng rồi, giấc mơ ấy bỗng chốc tan biến khi bố tôi đột ngột qua đời năm tôi tròn 9 tuổi.

Sự ra đi của bố như một cú s:ố:c lớn, không chỉ với tôi mà còn với cả gia đình. Mẹ tôi suy sụp, gánh nặng gia đình đè lên đôi vai gầy guộc. Tôi nhìn thấy mẹ còng lưng ngoài đồng, vừa gặt, vừa gánh, vừa khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của mẹ, hòa lẫn vào m:ồ h:ô:i, thấm vào đất đai khô cằn. Lúc ấy, chị em tôi còn quá nhỏ, chẳng thể giúp mẹ được gì nhiều ngoài việc thỉnh thoảng gánh giúp mẹ những mẻ lúa nhỏ hay nhặt củi khô. Chúng tôi bất lực nhìn mẹ oằn mình vì cuộc sống, và trong lòng tôi, một nỗi đau vô hình bắt đầu lớn dần, nỗi đau mang tên mất mát và sự cô đơn.

Ba năm sau, mẹ tôi đi bước nữa.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Tôi đã bật khóc khi nghe một cuộc trò chuyện thân mật trong phòng ngủ, và tôi đã phải đối mặt với một sự thật bất ngờ về...
17/09/2025

Tôi đã bật khóc khi nghe một cuộc trò chuyện thân mật trong phòng ngủ, và tôi đã phải đối mặt với một sự thật bất ngờ về chồng cũ và con gái.

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Tôi ngồi lặng thinh bên cửa sổ, nhìn con gái nhỏ say ngủ trên chiếc giường đơn. Hơn một năm ly hôn, tôi đã quen với việc một mình gồng gánh mọi thứ, từ miếng cơm manh áo đến những đêm thức trắng khi con ốm. Cuộc sống của một người mẹ đơn thân không dễ dàng, nhưng tôi tự nhủ, vì con, tôi phải mạnh mẽ. Có những lúc mệt mỏi, kiệt sức đến nỗi muốn buông xuôi, nhưng chỉ cần nhìn thấy nụ cười con thơ, tôi lại có thêm sức mạnh để đứng lên. Con gái là động lực, là ánh sáng duy nhất trong những tháng ngày tăm tối ấy.

Trong ký ức của tôi, anh luôn là một người đàn ông của công việc. Từ khi còn yêu nhau, những cuộc hẹn hò của chúng tôi thường xuyên bị gián đoạn bởi những chuyến công tác đột xuất của anh. Tôi vẫn nhớ cảm giác chênh vênh, lạc lõng khi yêu một người mà dường như anh ta không bao giờ thực sự có mặt. Tình yêu của chúng tôi như một sợi dây bị kéo căng, có lúc tưởng chừng như sắp đứt. Tôi đã từng hy vọng, khi kết hôn, mọi thứ sẽ khác. Nhưng không, hôn nhân chỉ khiến khoảng cách giữa chúng tôi trở nên rõ ràng hơn.

Suốt thời gian mang th:a:i, sinh con, rồi chăm sóc con mọn, tôi luôn là người phụ nữ đơn đ:ộc. Anh vẫn bận rộn với những dự án, những chuyến bay, những cuộc họp. Tôi đi khám th:a:i một mình, tự mình vượt cạn trong phòng sinh lạnh lẽo, và rồi tự mình xoay sở khi con gái chào đời. Đêm đầu tiên con sốt, tôi đã ho:ảng lo:ạn đến mức chỉ muốn khóc òa. Gửi cho anh một tin nhắn cầu cứu, nhưng rồi đổi lại là sự im lặng. Cuối cùng, một mình tôi ôm con đến bệnh viện trong đêm, trong lòng là nỗi tủi thân và sự oán trách không nói thành lời. Những vết thương cứ thế âm ỉ, chồng chất theo thời gian.

Tôi từng trách móc, từng khóc lóc, từng nổi giận… nhưng đổi lại là sự im lặng, hoặc những lời biện minh khô khan: “Anh đang cố gắng vì tương lai của gia đình mà.” Tôi hiểu sự cố gắng của anh, nhưng tôi cần một bờ vai, cần một người đồng hành chứ không chỉ là những đồng tiền anh gửi về. Cuộc sống cứ thế trôi đi, và tôi nhận ra mình đang ngày càng kiệt sức. Lồng ngực tôi đầy những vết nứt, không thể hàn gắn được nữa. Cuối cùng, tôi buông tay. Tôi ôm con ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo những mảnh vỡ của một cuộc hôn nhân, và bắt đầu cuộc sống mới ở một căn trọ nhỏ.

Một tuần trước, công ty tôi bất ngờ có một dự án quan trọng, và sếp yêu cầu tôi phải đi công tác gấp trong vòng một tuần. Tôi ho:ảng lo:ạn. Người thân bên ngoại ở xa, bạn bè ai cũng bận rộn. Đang lúc rối bời, tôi chợt nhớ đến anh. Cầm điện thoại trên tay, tôi do dự. Liệu có nên không? Liệu anh có đồng ý không? Một phần trong tôi muốn buông xuôi, muốn tìm một cách giải quyết khác. Nhưng rồi, sự lo lắng cho con gái đã thôi thúc tôi mạnh dạn nhắn tin cho anh, dù không ôm nhiều hy vọng.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Cứ tưởng người cha chỉ là một ông lão bán sách ngh:è:o khó. Nhưng trong buổi lễ nhận giải, một vị giáo sư đã tiết lộ một...
17/09/2025

Cứ tưởng người cha chỉ là một ông lão bán sách ngh:è:o khó. Nhưng trong buổi lễ nhận giải, một vị giáo sư đã tiết lộ một bí mật động trời về người cha nuôi, khiến người con trai bất ngờ đến ho:ảng lo:ạn

Góc phố cũ, nơi thời gian dường như ngưng đọng, có một tiệm sách không tên. Nó nằm nép mình bên những ngôi nhà rêu phong, như một chứng nhân thầm lặng của bao đổi thay. Ở đó, có một người đàn ông tên là Lâm. Ông không còn trẻ, mái tóc điểm bạc như sương muối, làn da sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt. Bàn tay ông thô ráp, chai sần, nhưng lại nâng niu từng cuốn sách cũ một cách trân trọng lạ kỳ. Dù mù chữ, ông vẫn dành trọn cuộc đời mình để chăm sóc những cuốn sách, coi chúng như những người bạn tri kỷ. Ông không biết những câu chữ bên trong chứa đựng điều gì, nhưng ông cảm nhận được linh hồn của chúng qua từng trang giấy ố vàng và mùi mực in phai nhạt.

Ông Lâm có một cậu con trai nuôi tên là Duy. Duy được ông nhận nuôi từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ rơi trước cửa tiệm. Cậu lớn lên trong mùi hương đặc trưng của giấy cũ và bụi thời gian. Với Duy, tiệm sách này không chỉ là một nơi chốn, mà còn là cả một thế giới. Hàng đêm, ông Lâm sẽ ngồi bên ngọn đèn dầu, cầm một cuốn sách lên, vuốt ve bìa sách rồi kể cho Duy nghe những câu chuyện. Đó không phải là những câu chuyện được đọc từ sách, mà là những câu chuyện được ông sáng tạo ra từ những hình ảnh, những câu chữ rời rạc mà ông đã nghe, đã tưởng tượng. Những câu chuyện ấy có sức sống mãnh liệt, lấp đầy tâm hồn Duy bằng trí tưởng tượng và lòng nhân hậu.

Những cuốn sách trở thành cầu nối vô hình giữa hai cha con. Dù ngh:è:o khó, ông Lâm luôn tìm mọi cách để mua những cuốn sách mà Duy yêu thích. Có lần, Duy ao ước một bộ truyện cổ tích nổi tiếng, ông đã phải bán đi chiếc đồng hồ quả quýt kỷ niệm của ông nội để có đủ tiền. Ông không nói với Duy điều đó, chỉ đơn giản là đặt cuốn sách vào tay con trai với ánh mắt lấp lánh niềm vui. Duy, dù không biết, vẫn cảm nhận được tình yêu bao la của cha. Cậu cất giữ những cuốn sách ấy cẩn thận, như cất giữ những kho báu vô giá. Mỗi lần lật giở một trang sách, Duy lại thấy hình bóng cha, thấy sự hy sinh thầm lặng của người đàn ông đã dành trọn cuộc đời cho mình.

Duy lớn lên, học hành chăm chỉ và đạt được nhiều thành tích xuất sắc.

ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Address

Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Có Gì Hay ? - Kiến Thức Mỗi Ngày posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Có Gì Hay ? - Kiến Thức Mỗi Ngày:

Share