Nghiện Shopee

Nghiện Shopee NỘI DUNG TRUYỆN NGẮN MANG TÍNH CHẤT GIẢI TRÍ KHÔNG CÓ THẬT

Cô bé M-ồ C;/ôi ở xóm Đông bị bố nuôi bắt ăn cơm không với rau luộc suốt 18 năm trời, cho đến khi lớn lên, 1 chiếc xe ô ...
14/12/2025

Cô bé M-ồ C;/ôi ở xóm Đông bị bố nuôi bắt ăn cơm không với rau luộc suốt 18 năm trời, cho đến khi lớn lên, 1 chiếc xe ô tô sang trọng đậu trước cổng thông báo như s;/ét đánh về thân phận của đứa bé nghèo khổ..
Ở xóm Đông, ai cũng biết về Thảo – đứa bé được nhận nuôi từ lúc 3 tuổi, lớn lên trong ngôi nhà tồi tàn nhất xóm. Nhưng chẳng ai biết rằng đằng sau cánh cửa gỗ mục ấy là cuộc sống không khác gì địa ngục.
Bố nuôi Thảo – ông Hảo – lúc nào cũng gằn giọng:
“M;/ồ cô--i như mày ăn cơm có nước mắm là may. Rau luộc cũng phải biết ơn!”
Suốt 18 năm ròng rã, bữa ăn của Thảo chỉ có cơm trắng và rau luộc nhạt nhẽo. Không thịt, không trứng, không chút thức ăn tử tế.
Ngày đông giá rét, Thảo phải mặc áo rách đi học. Ngày mưa, ông Hảo ném cho cô chiếc áo mưa rách hai lỗ, bảo:
“Thân phận mày thế là đúng. Đừng đòi hỏi.”
Khi cô khóc, ông quát:
“Ba tao dưỡng mày đến lớn, sau này đi làm nhớ đem tiền về trả nợ nuôi dưỡng!”
Thảo lớn lên với mái tóc khô xơ, đôi mắt buồn, dáng người gầy mảnh như chỉ cần gió thổi là ngã. Cô chưa từng biết sinh nhật là gì, chưa bao giờ được mua một bộ quần áo mới. Nhưng trời cho cô một gương mặt thanh tú, lạ lùng đến mức cả xóm đều bảo:
“Con bé này không giống ông Hảo chút nào…”
Ông Hảo chỉ cười gằn:
“Con rơi nhà ai đó, tao thương tình mới nhặt về.”
Rồi một ngày, chiếc xe màu đen sang trọng dừng ngay trước cổng nhà.
Chiều hôm đó, cả xóm Đông đang phơi lúa ngoài sân thì nghe tiếng động cơ ô tô nổ ầm trước nhà Thảo — một chiếc xe đen bóng loáng, biển số thành phố, trị giá hàng tỷ đồng.
Cửa xe mở ra. Một người phụ nữ khoảng 50 tuổi, khí chất sang trọng, bước xuống. Đôi mắt bà nhìn xoáy vào Thảo—đang ngồi rửa rau bên bờ giếng.
Bà run rẩy:
“Con… con ơi… trời ơi… đúng là con rồi…”
Thảo đứng bật dậy, hoảng sợ lùi lại:
“Cô… cô tìm ai ạ?”
Người phụ nữ bật khóc nức nở, lao đến ôm chầm lấy Thảo:
“Con gái của mẹ! Con là Mai Chi! Con biến mất khi mới ba tuổi… mẹ tìm con suốt 18 năm…”
Cả xóm Đông đứng hình.
Ông Hảo từ trong nhà lao ra, mặt trắng bệch như tro:
“Bà… bà nhầm rồi! Nó không phải con bà! Nó là con tôi!”... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇

"Anh Cả 2 cuốn sổ đỏ, anh hai được 2 số tiết kiệm 15 tỷ, còn cái Lan ta cho 1 chỉ vàng dù gì cũng sắp lấy chồng"...nghe ...
14/12/2025

"Anh Cả 2 cuốn sổ đỏ, anh hai được 2 số tiết kiệm 15 tỷ, còn cái Lan ta cho 1 chỉ vàng dù gì cũng sắp lấy chồng"...nghe lời di chúc xong Lan đứng hình vì từ lúc ba ốm nặng 5 năm nay đều mình cô chăm sóc vậy mà....

Ngày ba mất, căn nhà nhỏ đông nghịt họ hàng. Ai cũng biết ông là người nghiêm khắc, công bằng, nên khi di chúc được mở ra, không ai dám bàn ra tán vào.

Luật sư cầm tờ giấy, chậm rãi đọc rõ từng dòng:

– “Anh cả – Phạm Văn Hưng, được nhận 2 cuốn sổ đỏ căn nhà và mảnh đất ở quê.

– Anh hai – Phạm Văn Dũng, được nhận 2 sổ tiết kiệm tổng cộng 15 tỷ.

– Còn cái Lan… ta cho 1 chỉ vàng, dù gì nó cũng là con gái, cũng sắp lấy chồng rồi, coi như của hồi môn.”

Cả nhà lặng đi trong vài giây. Còn Lan – cô gái gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng nhiều đêm – thì như chế//t lặng.

Ba ốm liệ//t giường 5 năm. Mẹ mất sớm. Hai anh đi làm ăn xa, về mỗi Tết. Từ thay b/ô đút cháo, thuốc men, đến những đêm ba khó thở phải chạy xe đưa đi viện, tất cả chỉ có một mình Lan.

Cô bỏ việc ở thành phố, về quê ở hẳn, không chồng con, không bạn bè. Chỉ có ba, chiếc giường bệnh và mùi thuốc sá//t trùng....nhìn cô em gái duy nhất thẫn thờ...2 anh đã quyết định làm 1 việc khiến cả làng nể phục ...xem thêm dưới bình luận 👇

Một người chồng kiếm được 100 triệu mỗi tháng… vậy mà anh chỉ đưa cho vợ 100 nghìn mỗi ngày. Suốt năm năm dài đằng đẵng,...
14/12/2025

Một người chồng kiếm được 100 triệu mỗi tháng… vậy mà anh chỉ đưa cho vợ 100 nghìn mỗi ngày. Suốt năm năm dài đằng đẵng, cô sống trong oán giận và nghi ngờ – nh//ục nh//ã, tổn thương, và tin chắc rằng anh ta đang che giấu một người phụ nữ khác. Rồi một buổi sáng định mệnh, bi kịch ập đến: anh ta qua đời trong một t/ai n/ạn xe hơi kinh hoàng. Và chỉ khi cô mở két sắt anh ta để lại… cả thế giới của cô mới sụp đổ. Mọi bí mật, mọi sự thật đều ùa về....Cô tên là Mai. Ngày lấy chồng, Mai từng nghĩ đời mình đã bước sang trang mới. Anh – Quân – là một người đàn ông thành đạt, thu nhập mỗi tháng lên đến cả trăm triệu. Bạn bè, họ hàng ai cũng ghen tị, nói Mai có phúc phần, từ nay sẽ không còn phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền.

Thế nhưng, thực tế lại chẳng như những gì cô tưởng tượng. Ngay từ những tháng đầu sau hôn lễ, Quân chỉ đưa cho cô đúng một trăm nghìn mỗi ngày – vừa tròn ba mươi ngày thì thành ba triệu. Mai đã sốc. Cô nghĩ, có thể anh đang thử thách hay đùa giỡn. Nhưng tháng này qua tháng khác, năm này nối năm kia, mọi thứ vẫn lặp lại. Anh đi làm, thu nhập khủng, nhưng khi trở về nhà, chỉ rút từ ví ra một tờ xanh đưa cho vợ, lạnh lùng nói:

– Đây, tiền chi tiêu hôm nay.

Mai không dám phản ứng nhiều. Ban đầu cô còn thử dò hỏi, nhắc khéo rằng chi phí sinh hoạt, tiền học cho con, tiền điện nước đâu thể đủ. Nhưng đáp lại chỉ là cái chau mày khó chịu của Quân, thậm chí có lần anh còn gắt:

– Cô tiêu gì mà lắm thế? Nhà có thiếu thốn gì đâu!

Từ đó, Mai lặng lẽ chịu đựng. Ba triệu một tháng – con số quá ít ỏi so với mức sống ở thành phố. Cô phải chắt bóp từng đồng, nhiều khi lén vay mượn chị gái, rồi lại cắn răng trả dần.

Cái nhục lớn nhất với Mai không phải vì thiếu tiền, mà là cảm giác bị khinh rẻ. Người ngoài nhìn vào, thấy chồng cô giàu có, bảnh bao, lại đi xe hơi đắt tiền. Nhưng trong căn bếp nhỏ, cô phải tính toán từng mớ rau, từng cân gạo. Càng cay đắng hơn, trong lòng Mai dấy lên một mối nghi ngờ: Anh giữ hết tiền để nuôi người đàn bà khác.

Suốt năm năm, những đêm nằm bên cạnh chồng, Mai khóc thầm. Mỗi khi anh về muộn, điện thoại luôn để chế độ im lặng, tim cô lại nhói lên. Có lần, cô đã toan lén xem điện thoại của anh, nhưng Quân giữ khư khư, chưa bao giờ để hớ hênh.

Đỉnh điểm của sự phẫn nộ là khi con trai đòi đi học thêm tiếng Anh, Mai không xoay đâu ra nổi số tiền đóng học phí. Cô ngửa tay xin chồng, nhưng Quân vẫn chỉ đưa ra một tờ một trăm nghìn, kèm câu nói cộc lốc:

– Ngày nào cũng vậy, đừng đòi hỏi thêm.

Lúc ấy, trong lòng Mai, tình yêu gần như đã chết. Chỉ còn sự căm hận và nghi ngờ, rằng anh ta thật sự phản bội.

Rồi một buổi sáng định mệnh, khi Mai còn đang dọn dẹp nhà cửa, tin dữ ập đến: Quân gặp tai nạn xe hơi trên đường đi công tác, tử vong ngay tại chỗ. Cả thế giới của Mai sụp đổ – nhưng không phải vì mất chồng, mà vì cảm giác cay nghiệt: “Anh đi rồi, vậy tiền bạc, tài sản kia sẽ trôi về đâu? Và sự thật đằng sau những năm tháng tôi bị hành hạ tinh thần rốt cuộc là gì?”

Vài ngày sau tang lễ, Mai lặng lẽ mở két sắt mà Quân để lại. Và chính khoảnh khắc đó, mọi bí mật dồn nén năm năm trời đồng loạt ùa về, khiến cô ch;ết lặng… ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI BÌNH LUẬN 👇 👇 👇

Tháng này tiền điện nhà tôi tăng cả triệu đồng, tôi tìm hiểu nguyên nhân thì mới biết được sự thật sau những lần vào nhà...
14/12/2025

Tháng này tiền điện nhà tôi tăng cả triệu đồng, tôi tìm hiểu nguyên nhân thì mới biết được sự thật sau những lần vào nhà tắm cả tiếng của chồng.....👇👇
Tôi và Liêm cưới nhau đã chín năm. Nếu bảo hôn nhân là một hành trình thì tôi nghĩ nó giống như leo núi hơn: khởi đầu háo hức, giữa chừng mệt bở hơi tai, lúc muốn dừng lại, lúc lại muốn cố thêm
Liêm có một tật xấu — anh ham vui. Không phải kiểu t//ệ b//ạc, s//a đ/ọ//a gì, mà là… quá ham tụ tập bạn bè. Có lần tôi nói thẳng:
– Anh cứ đi suốt vậy, còn nhà cửa, còn con cái thì sao?
Liêm nhăn nhó:
– Anh đi làm cả ngày rồi. Về nhà mà còn bắt làm việc nhà nữa thì chịu không nổi. Với lại… anh đi chơi có tốn kém gì đâu. Tiền anh đưa em hàng tháng, em tiêu sao cũng được mà.
Khoảng hai tháng gần đây, Liêm thay đổi một điều rất kỳ cục: anh tắm cực kỳ lâu.
Ngày xưa, anh tắm chừng 15 phút là xong. Nhưng không biết từ khi nào, thời gian ấy kéo thành 30 phút, rồi 40 phút, rồi có hôm tròn một tiếng đồng hồ anh mới bước ra.
Tôi hỏi:
– Anh tắm gì mà lâu thế?
Anh nói ngay, ánh mắt đầy khó chịu:
– Em đừng tò mò quá. Anh tắm sao kệ anh chứ. Đi làm bụi bặm, người nhớt nhát, tắm lâu tí cũng đâu ảnh hưởng gì đến ai?
Tôi im. Nhưng trong lòng chộn rộn.
Thế rồi cuối tháng, khi hoá đơn gửi về, tôi sững người.
Tiền nước tăng gấp rưỡi tháng trước.
Tôi kiểm lại các ngày sinh hoạt, chẳng thấy sự bất thường nào ngoài việc chồng tắm quá lâu. Nghĩ đến cảnh anh mở nước suốt cả giờ đồng hồ, tôi nổi g*i ốc.
Nhưng thứ khiến tôi rợn người không phải hoá đơn – mà là cảm giác chồng đang giấu mình điều gì đó.
Tối đó, tôi đưa hai con về ngoại. Tôi nói với anh là mẹ gọi về có việc, để anh không nghi ngờ. Nhưng mục đích thật sự của tôi là: th/eo d/õi.
Khoảng 9 giờ tối, Liêm về nhà sau buổi đá bóng. Anh quăng balo lên ghế rồi bước thẳng vào phòng tắm. Lát sau, tiếng nước xả mạnh vang lên.
Tôi đứng ngoài cửa, tim đập thình thịch. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi cảm thấy sợ khi nghĩ đến việc chồng mình có thể đang… ph/ản b/ội.
Tôi ghé sát tai vào cửa.
Tiếng nước rào rào.
Tiếng nhạc chill lẫn tiếng xịt sữa tắm rồi tiếng "ừ đây"
Và rồi…tôi mở cửa xông vào thì chứng kiến 1 cảnh tượng ki/nh hoà/ng của chồng....ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇👇👇

Ly hôn chồng 1 năm, người vợ đang ng::ủ một mình thì giữa đêm tỉnh dậy b::ất ng::ờ thấy người đàn ông l::ạ đang nằ:m trê...
14/12/2025

Ly hôn chồng 1 năm, người vợ đang ng::ủ một mình thì giữa đêm tỉnh dậy b::ất ng::ờ thấy người đàn ông l::ạ đang nằ:m trên ghế sofa, hà:nh độ:ng sau đó của anh ta còn ki//nh kh//ủng hơn nhiều...

Sau khi ly hôn, tôi - một phụ nữ độc thân, nhan sắc mặn mà - được không ít người ngỏ ý theo đuổi. Nhưng tôi từ chối tất cả. Tôi sợ cảnh "rổ rá cạp lại", sợ Bin chưa kịp thích ứng sẽ bị tổn thương, và hơn hết, trái tim tôi dường như đã đóng băng. Hôm ấy, công ty tôi tổ chức tiệc liên hoan mừng thành công dự án. Tôi biết tối nay đến lượt Huy sang đón Bin đi chơi nên gọi điện dặn anh: "Anh đón con rồi đưa về nhà anh ngủ luôn nhé, tối nay tôi về muộn".

Đầu dây bên kia, Huy ngập ngừng một chút rồi hỏi: "Em đi đâu mà về muộn thế? Có cần anh...?". Chẳng hiểu m::a x::ui qu::ỷ khiến thế nào, hay vì muốn chọc tức anh, tôi buột miệng nói dối: "Tôi đi hẹn hò. Anh cứ lo cho con là được". Huy im lặng hồi lâu rồi cúp máy mà chẳng nói thêm lời nào. Sự im lặng ấy khiến tôi có chút bứt rứt, nhưng rồi m::en rư:::ợu và tiếng nhạc ồn ào nhanh chóng cuốn tôi đi.

Tiệc tàn, đồng hồ đã điểm hơn 12 giờ đêm. Tôi bắt taxi về nhà trong trạng thái chế:nh cho::áng hơi m:::en. Căn nhà vắng lặng, tối om như mực. Nghĩ rằng Bin đã ngủ bên nhà nội, tôi chủ quan không bật đèn ngay. Tôi loạng choạng bước vào, vừa đi vừa tháo giày cao gót quăng mỗi nơi một chiếc, túi xách thì ném lên ghế sofa. Trong đầu tôi lúc đó chỉ muốn la::o ngay vào giư:::ờng đánh một giấc. Đang mò mẫm trong bóng tối, bỗng nhiên...

"Tạch!"

Tiếng công tắc điện vang lên khô khốc. Cả căn phòng khách bừng sáng chói lòa. Tôi nheo mắt, chưa kịp định thần thì một bóng người cao lớn lù lù xuất hiện ngay giữa nhà. "A a a!!!"...

Tôi h::ét lên thất thanh, ti::m như muốn nh::ảy ra khỏi lồ:ng ng:ực. C::ơn s::ay biến mất hoàn toàn, thay vào đó là nỗi s::ợ h::ãi tột độ. Trộ::m? Cư::ớp? Hay kẻ b:iến th::ái nào đó đ:ột nh:ập? Tôi lùi lại, tay vớ lấy chiếc bình hoa trên kệ tủ, chân run lẩy bẩy. Nhưng khi... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Ngày nào ông cụ cũng mua 20kg thịt khiến cả xóm hoa;ng m:ang, nhưng khi mọi người phá cửa bước vào, sự thật họ nhìn thấy...
14/12/2025

Ngày nào ông cụ cũng mua 20kg thịt khiến cả xóm hoa;ng m:ang, nhưng khi mọi người phá cửa bước vào, sự thật họ nhìn thấy khiến ai nấy đều c/hết lặn/g...

Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt.

Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc:

– Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua.

Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng:

– Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người?

Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh:

– À… tôi dùng. Cô cứ bán đi.

Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm:

“Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.”

“Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.”

“Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?”

Có người còn thì thầm:

“Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…” 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c" – ngay lúc ấy, chiếc xe tải rá;/c...
14/12/2025

Cả họ nhà trai b:ỏ về giữa lễ cưới vì phát hiện bố mẹ cô dâu “nhà làm nghề nh/ặt rá/c" – ngay lúc ấy, chiếc xe tải rá;/c chạy tới, cha cô dâu bước xuống khiến tất cả ch-t lặng vì nhìn thấy thứ ông mang theo..
Gia đình nhà trai, dẫn đầu bởi ông bà Tâm – bố mẹ Nam, đến từ sớm với đoàn xe hơi bóng loáng. Họ ăn mặc sang trọng, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn con trai mình kết hôn với một cô gái quê mộc mạc nhưng nổi tiếng đảm đang. Tuy nhiên, đằng sau những nụ cười lịch sự, vài ánh mắt nhà trai thoáng chút kiê/u k/ỳ, như thể họ đang đá;/nh gi//á mọi thứ xung quanh. Dân làng chẳng để tâm, bởi ai cũng biết nhà Hương tuy ngh;/è/o nhưng sống ngh/ĩa tì/nh, và Hương là viên ngọc quý của cả vùng.
Lễ cưới diễn ra trong không khí vui vẻ. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười nói vang vọng, và những lời chúc phúc tràn ngập không gian. Hương trong bộ áo dài trắng tinh khôi, nắm tay Nam, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Nhưng không ai ng/ờ rằng, chỉ trong vài giờ nữa, cả họ nhà trai sẽ b;/ỏ về giữa chừng, để lại một b;/í m;/ật kinhhoang khiến tất cả ch-t lặ/ng.
Khi nghi thức rước dâu vừa kết thúc, mọi người quây quần quanh những mâm cỗ thị/nh so/ạn. Bỗng nhiên, bà Tâm, mẹ Nam, đứng dậy, giọng nói sắ-c lạ-nh vang lên giữa đám đông đang cười nói:
“Thưa bà con, tôi có chuyện cần nói.”
Không khí bỗng chốc i/m b/ặt. Mọi á:nh m::ắt đ/ổ d/ồn về phía bà. Bà Tâm đưa tay chỉ về phía ông Hùng, cha Hương, đang đứng lặ/ng l/ẽ ở góc sân. Ông Hùng là một người đàn ông gầ;/y g;/ò, khuôn mặt kh;/ắc kh;/ổ nhưng luôn nở nụ cười hiền lành. Hôm nay, ông mặc bộ vest cũ kỹ, có lẽ là bộ đồ duy nhất ông có để dự đám cưới con gái.
“Tôi vừa được biết,” bà Tâm tiếp tục, giọng đầy kh/ó ch/ịu, “rằng gia đình cô dâu đây, nhà ông Hùng, làm nghề nh;/ặt rá;/c! Nh;/ặt r;/ác, bà con ạ! Nhà tôi không thể chấp nhận một thông gia như vậy! Một gia đình tử tế, có học thức, làm sao có thể chung sống với những người… như thế?”
Tiếng x/ì xà/o n/ổi lên. Một vài người nhà trai gật gù, tỏ vẻ đồng tình. Hương đứng sững, đôi mắt mở to, bàn tay nắm chặt lấy áo dài. Nam vội nắm tay cô, nhưng ánh mắt anh cũng l;/ộ r/õ sự b-ối r-ối. Anh quay sang mẹ mình, giọng ru/n ru/n: “Mẹ, chuyện này… mẹ nghe ai nói vậy?”
Bà Tâm h::ừ lạ::nh, đưa ra một tấm ảnh từ điện thoại. Đó là hình ảnh ông Hùng, trong bộ đồ bảo hộ c;/ũ n//át, đang đẩy một chiếc xe rá;/c đầy ắp trên đường làng. “Còn cần ai nói nữa? Hình này là bằng chứng rõ ràng! Nhà tôi không thể để con trai cưới con gái của một người nh;/ặt rá/c!”
Cả sân cưới lặ-ng đi. Mẹ Hương, bà Lan, đứng b/ật dậ/y, nư;/ớc m;/ắt lă/n d/ài trên má. “Bà nói gì cũng được, nhưng đừng x::úc phạ;/m chồng tôi! Ông ấy làm việc đó để nuôi con ăn học, để Hương được như ngày hôm nay!”
Nhưng bà Tâm không dừng lại. Bà quay sang ông Tâm, giọng cư/ơng quy/ết:...
Đúng lúc ấy, từ xa, tiếng động cơ xe tải vang lên. Một chiếc xe tải cũ kỹ, b::ốc m::ùi rá/c, từ từ tiến vào con đường dẫn đến sân cưới. Mọi người quay lại, ki/nh ng;/ạc. Trên xe, ông Hùng bước xuống, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bám đầy bụi.
Ông Hùng bước vào sân, ánh mắt bình thản nhưng đầy kiên định. Ông không nhìn bà Tâm, cũng không nhìn những ánh mắt t;/ò m/ò xung quanh. Ông chỉ nhìn Hương, nở một nụ cười dịu dàng, rồi đặt chiếc hộp gỗ xuống trước mặt mọi người.... ĐỌC TIẾP Ở BÌNH LUẬN 👇👇

Mỗi khi cho con t/i sữa, vợ lại 'lấy khăn ch/e k/ín mặt', khi biết 'lý do' cô ấy làm điều đó, tôi gi/ận run người vì sự ...
14/12/2025

Mỗi khi cho con t/i sữa, vợ lại 'lấy khăn ch/e k/ín mặt', khi biết 'lý do' cô ấy làm điều đó, tôi gi/ận run người vì sự thật ph/ũ phà/ng, một người mẹ sao có thể...👇
Cưới được một tháng, tôi bắt đầu nhận ra những điều khiến mình chưng hửng. Vợ tôi luôn ưu tiên cảm xúc của mình lên hàng đầu.
– Anh làm cái đó cho em đi.
– Em không thích thế này.
– Em không cần biết, miễn là em thoải mái.
Câu nào cũng “em”, “em”, “em”.
Cô ấy không bao giờ quan tâm xem tôi có mệt không, có bận không. Nếu tôi không làm đúng ý cô ấy, cô ấy sẵn sàng c/áu g/ắt, thậm chí lư/ờm ngu/ýt cả ngày.
Nhưng điều khiến tôi đa/u nh/ất không phải thái độ dành cho tôi… mà là cách cô ấy đối xử với mẹ tôi.
Mẹ tôi bị h/ở hà/m ế//ch từ nhỏ. Ngày ấy dân quê nghè//o, không đủ điều kiện ph//ẫ/u thu//ậ/t. Mẹ lớn lên trong ánh nhìn s//oi m//ói của người đời, chịu đủ lời á//c ý. Nhưng bà chưa bao giờ o/á//n trá//ch ai. Ngược lại, bà sống lương thiện và dùng sự h//y s/inh để nuôi tôi lớn.
Bởi thế, khi tôi cưới vợ, tôi chỉ mong mẹ tôi được sống trong căn nhà có tiếng cười con cháu.
Thế nhưng…
Ngay từ ngày đầu tiên, vợ tôi đã không che giấu sự kh/ó ch//ịu.
Khi mẹ tôi ra mở cửa đón dâu, vợ tôi khẽ ca//u m//ày. Tôi thấy, nhưng cố xem như chưa thấy. Tôi tự nhủ: “Chắc cô ấy mệt.”
Nhưng những ngày sau thì không còn là vô tình nữa.
Vợ tôi luôn tìm cách tránh mặt mẹ tôi.
Hễ nghe tiếng mẹ tôi xuống bếp là vợ đóng ngay cửa phòng ngủ.
Ăn cơm, nếu trùng giờ với mẹ, cô ấy giả vờ bận để ăn sau.
Có lần mẹ tôi ho cả đêm, vợ tôi bịt t/ai khó chịu rồi nói:
– Mẹ anh không đi khám à? Em không ngủ được. Tôi rất muốn l/y h/ôn nhưng đúng lúc đó cô ấy lại nói có b/ầ/u.
Suốt th//a//i kỳ, tôi cố gắng đối xử với vợ tốt nhất có thể. Cô ấy cũng bớt cá/u kỉ//nh hơn, có vẻ biết yêu thương đ//ứa tr/ẻ trong b//ụng. Tôi hy vọng mọi thứ sẽ tốt lên.
Nhưng rồi…
vợ tôi xa lánh con.
Cô ấy bế con mà mặt nhăn nhó.
Cho con ăn, cô ấy tránh nhìn mặt nó.
Con khóc, cô ấy không ẵm, chỉ bảo:
– Anh bế nó đi, em s/ợ.
Nhưng điều khiến tôi s/ố//c nhất là cách cô ấy… cho con b////ú.
Một lần tôi đi ngang phòng, thấy vợ đang cho con b//ú nhưng lấy chiếc khăn to che kín mặt mình, hỏi ra tôi mới biết lý do đi/ếng ngư/ời sau hành động của cô ấy...👇👇👇

Anh bảo vệ đưa cô gái bị ngất vào phòng cấp c:ứu trong mưa, không ngờ hành động đó khiến cuộc đời anh thay đổi mãi mãiTr...
14/12/2025

Anh bảo vệ đưa cô gái bị ngất vào phòng cấp c:ứu trong mưa, không ngờ hành động đó khiến cuộc đời anh thay đổi mãi mãi
Trời mưa tầm tã suốt buổi chiều hôm đó, bầu trời xám xịt như trút cơn giận xuống thành phố. Trong cơn mưa nặng hạt, anh Tín – nhân viên bảo vệ ca tối của một trung tâm thương mại lớn – vẫn kiên nhẫn đứng dưới mái che cổng chính, mặc áo mưa, mắt không rời khỏi từng lượt người ra vào.

Khoảng 7 giờ tối, giữa lúc cơn mưa như xối thẳng mặt, một cô gái trẻ đột nhiên loạng choạng bước ra khỏi cửa rồi ngã quỵ ngay bậc thềm. Không ai để ý. Người thì vội vã tránh mưa, người thì mải nhìn điện thoại.

Tín không suy nghĩ nhiều. Anh lao ra khỏi mái che, chạy tới đỡ cô gái lên, mặc cho mưa tạt vào mặt lạnh buốt. Cô gái ướt sũng, mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Không kịp chờ xe cấp cứu, Tín vội bế cô lên, chân chạy băng qua quảng trường mưa trơn trượt, lao thẳng đến phòng cấp cứu của bệnh viện cách đó khoảng 500m.
Cả đoạn đường, anh chỉ lặp đi lặp lại: “Cố lên em ơi, sắp tới rồi, đừng ngủ…”
Khi tới nơi, bác sĩ tiếp nhận ngay lập tức và kịp thời cấp cứu. Cô gái được cứu sống, trong khi anh Tín thì ướt như chuột lột, run lẩy bẩy, khuôn mặt bám đầy nước mưa lẫn mồ hôi.

Anh rút lui lặng lẽ sau khi chắc chắn cô gái không nguy hiểm đến tính mạng. Không một ai hỏi tên anh, cũng không ai kịp cảm ơn.

Sáng hôm sau, trong buổi giao ban bất ngờ có mặt Giám đốc trung tâm thương mại – một người nổi tiếng nghiêm khắc và hiếm khi can thiệp vào chuyện nhân sự cấp thấp.

Ông bước vào phòng họp, giọng trầm tĩnh:
– “Tối qua, một nhân viên của chúng ta đã cứu mạng con gái tôi. Nếu không có anh ấy, có lẽ con bé đã không qua khỏi.”

Cả phòng họp sững sờ. Chỉ có Trưởng phòng nhân sự tái mặt, lật sổ ghi chép tìm tên người trực ca tối.
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Dừng Xe Đi V/ệ Si/nh Ở Bụi Chuối, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứ//u Mạ//ng Nữ Tỷ Phú Bị Con Dâu B//ỏ R//ơi — Sự Thật H//é L//ộ Khi...
14/12/2025

Dừng Xe Đi V/ệ Si/nh Ở Bụi Chuối, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứ//u Mạ//ng Nữ Tỷ Phú Bị Con Dâu B//ỏ R//ơi — Sự Thật H//é L//ộ Khiến Cả Thành Phố Ch//ấn Độ//ng

Chiều hôm ấy, trời âm u, gió thổi từng cơn lạnh buốt. Minh – anh xe ôm công nghệ ngoài ba mươi tuổi – chạy liên tục suốt buổi sáng, bụng đã căng nước mà chưa kịp dừng lại. Đoạn đường anh đang đi khá vắng, hai bên là bãi đất trống xen lẫn vài bụi chuối rậm rạp. Anh tính chạy thêm một đoạn nữa nhưng cơ thể không chịu nổi.

“Thôi, ghé vô làm nhanh rồi còn chạy chuyến,” anh tự nhủ và tấp xe vào vệ đường.

Anh dựng xe, bước vào sau một bụi chuối lớn, định giải quyết nhanh. Nhưng khi vừa đặt chân vào bên trong tán lá rậm, Minh bỗng khựng lại.

Có ai đó đang nằm dưới đất.

Một người phụ nữ lớn tuổi.

Quần áo sang trọng, mái tóc bạc được buộc gọn, nhưng mặt t/ái nh//ợt, hơi thở yế//u ớ//t. Cánh tay bà bị b//ầm tí//m, đôi giày đắt tiền dính đầy đất cát. Dưới chân bà còn vương vài gi//ọt m//áu đã khô.

Minh hoả//ng h//ốt:
“Bác ơi! Bác còn nghe cháu nói không?!”

Người phụ nữ hé mắt, môi ru/n ru/n:
“Cứu… cứu tôi…”

Giọng bà yếu đến mức như gió thổi cũng tan mất.

Minh không nghĩ gì thêm, lập tức bế bà lên. Cơ thể bà nhẹ đến mức khiến anh lạnh sống lưng — như thể bà bị b/ỏ đó nhiều giờ rồi.

Anh ôm bà chạy ra xe, lập cập nổ máy. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: đưa bà đến bệnh viện nhanh nhất có thể.

TẠI BỆNH VIỆN

Bác sĩ vội đưa bà vào phòng cấ//p c//ứu. Minh đứng ngoài, tim đập thình thịch, quần áo dính đất, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Gần một tiếng sau, bác sĩ đi ra.

“Anh đưa bà ấy tới à?”
“Dạ.”
“Anh cứu bà ấy một mạ/ng. Bà bị b//ỏ đó//i, m/ất nước, số//c lạnh và có dấu hiệu bị hanhhung. Nếu chậm một chút… khó giữ.”

Minh nuốt khan.
“Ai lại đối xử với người lớn tuổi như vậy…”

Bác sĩ lắc đầu, thở dài:
“Điều đáng nói là bà ấy… là người rất giàu có.”

Minh tròn mắt: “Giàu… cỡ nào ạ?”
“Rất nổi tiếng. Là nữ tỷ phú đứng đầu nhiều doanh nghiệp lớn.”

Minh ch/oáng v/áng.
Người mà anh vô tình cứu trong bụi chuối… lại là... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà phòng ngủ có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng "ăn vụng", ...
14/12/2025

Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà phòng ngủ có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng "ăn vụng", cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bí mật của mẹ chồng nhiều năm trước

Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

– Chị dùng bao lâu rồi?

– Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

– Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

Tim tôi đập thình thịch.

– Lạ… là sao?

Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

Nhìn cái túi, tôi ch;;ết điế;;ng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

– Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

– Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

Tôi nghĩ ngay đến chồng.

Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ ph/át đi/ên.

Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo 👇👇👇Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

Chỉ mới hai mươi ngày sống chung, chồng tôi đã x/é h/ỏng mười bộ đồ ngủ lụa. Tối qua, mẹ chồng nắm tay tôi, mặt đỏ gay, ...
13/12/2025

Chỉ mới hai mươi ngày sống chung, chồng tôi đã x/é h/ỏng mười bộ đồ ngủ lụa. Tối qua, mẹ chồng nắm tay tôi, mặt đỏ gay, vừa thở dài vừa an ủi: “Con à, thằng đó nó… không biết k;iềm ch;ế. Con chịu thiệt rồi.” Tôi thì vừa ê ẩm vừa buồn cười, nhưng trong lòng lại dấy lên một dự cảm kỳ lạ—rằng phía sau sự c//uồng nh/iệt ấy… còn có điều gì đó tôi chưa hề biết....Tôi kết hôn với Minh sau sáu tháng quen biết. Mọi người bảo chúng tôi quá vội, nhưng khi ấy tôi tin rằng tình yêu chín muồi nhanh hay chậm không quan trọng, quan trọng là cảm giác an toàn tôi có khi ở cạnh anh. Cho đến khi sống chung được… hai mươi ngày.

Căn phòng tân hôn lúc nào cũng bừa bộn một cách kỳ lạ: góc tủ vương vài cái cúc áo đứt, ga giường nhăn nhúm, và đặc biệt… mười bộ đồ ngủ lụa của tôi lần lượt bị xé hỏng trong những hoàn cảnh khiến tôi đỏ mặt nhớ lại. Minh lúc nào cũng như đang chạy đua với thời gian, hễ chạm vào tôi là như mất kiểm soát. Tôi nửa ngượng, nửa buồn cười, nhưng càng ngày càng cảm thấy có gì đó không bình thường.

Tối qua, mẹ chồng bất ngờ kéo tôi ra ngoài sân. Khuôn mặt bà đỏ gay, vừa thở dài vừa siết lấy tay tôi:

“Con à… thằng Minh nó… không biết kiềm chế. Nhà ta cũng khổ vì cái tính đó. Con chịu thiệt rồi.”

Tôi ngượng chín mặt. Nhưng khi nhìn vào mắt bà, tôi thấy nỗi lo lắng nhiều hơn là ngại ngùng. Dường như bà đang giấu một chuyện gì đó.

Đêm đó, Minh ôm tôi ngủ. Cánh tay anh vòng qua eo tôi, mạnh đến mức khiến tôi phải khẽ nhăn mặt. Tôi hỏi đùa:

“Anh không mệt sao? Ngày nào cũng như chạy marathon vậy…”

Minh chỉ cười, nụ cười nửa khóe miệng hơi gượng: “Không sao. Anh quen rồi.”

Quen rồi? Tôi tự hỏi anh đã “quen” với điều gì? Cường độ? Áp lực? Hay… một thói quen nào đó từ trước khi cưới?

Sáng hôm sau, khi Minh đi làm sớm, tôi thay ga giường và vô tình phát hiện hộp thuốc nhỏ dưới gối anh. Hộp đã rỗng. Trên vỏ in dòng chữ tôi chưa từng thấy trước đây – một loại thuốc hỗ trợ nội tiết tố, thường được kê cho người gặp vấn đề tâm lý hoặc chấn thương thể chất.

Tại sao Minh lại phải dùng thuốc này? Anh khỏe mạnh, đi khám tổng quát trước khi cưới vẫn bình thường.

Tôi cầm vỏ hộp, lòng bồn chồn. Rồi tôi sực nhớ: những đêm Minh giật mình tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Những lúc anh như mất hồn nhìn vào khoảng không.

Những dấu hiệu ấy không phải vì “quá sức sống”.

Có cái gì đó sâu hơn. Ẩn giấu. Và khiến tôi bắt đầu… sợ.

Tôi không ngờ, câu trả lời lại liên quan đến một quãng quá khứ mà cả gia đình anh cố giấu....Quý độc giả xem thêm tại bình luận

Address

Hanoi
10000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nghiện Shopee posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share