Te Fung Quân Sư Nữ

Te Fung Quân Sư Nữ Phụ nữ còn khổ đau là chưa gặp Te Fung Quân Sư Nữ thôi
💌 Học miễn phí qua email tại đây 👇
https://quansunu.com/bio-2025/

Một người đàn ông, tính cách thẳng thắn, học tâm lý học, và chọn chỉ tư vấn mối quan hệ cho phụ nữ đến hết cuộc đời!

VÌ SAO TƯ DUY CỐ ĐỂ GIỮ LẠI KHIẾN EM KHỔ ?Có một cô gái từng kể với tôi rằngCô yêu một người đàn ông đã rời đi từ lâuNhư...
02/01/2026

VÌ SAO TƯ DUY CỐ ĐỂ GIỮ LẠI KHIẾN EM KHỔ ?

Có một cô gái từng kể với tôi rằng
Cô yêu một người đàn ông đã rời đi từ lâu

Nhưng trong lòng cô, anh ta vẫn ở đó
Cô không ngừng cố gắng
Không ngừng níu kéo

Và mỗi lần anh ta quay lưng
Cô lại tự hỏi
Mình đã làm sai điều gì

Nhưng em biết không
Vấn đề không nằm ở việc em làm sai
Mà ở chỗ em đã cố quá lâu để giữ một người không còn muốn ở lại

Tư duy cố để giữ không phải tự nhiên mà có
Nó được gieo từ khi em còn nhỏ

Khi em thấy mẹ khóc trong im lặng
Khi em thấy bố rời khỏi nhà và mẹ vẫn nói
Chỉ cần cố gắng, mọi thứ sẽ ổn

Em học được rằng tình yêu là phải chịu đựng
Là phải hy sinh
Là phải níu
Và thế là em lớn lên

Mang theo niềm tin rằng
Nếu mình cố đủ

Người ta sẽ không rời bỏ mình
Nhưng sự thật phũ phàng là
Tình yêu không được giữ bằng sự cố gắng một phía
Mà được xây bằng sự đồng điệu từ cả hai
Khi em cố để giữ

Em đang tự đánh mất chính mình
Em biến mình thành phiên bản mà người kia muốn
Em im lặng khi đáng ra phải lên tiếng
Em nhún nhường khi đáng ra phải bảo vệ giới hạn
Em mỉm cười khi lòng mình đang rạn nứt

Và rồi em tự hỏi
Tại sao mình lại khổ đến thế

Tư duy cố để giữ không chỉ khiến em mất đi tự do
Nó còn khiến em mất đi lòng tự trọng

Em bắt đầu tin rằng
Nếu người ta rời đi
Là vì em không đủ tốt
Em quên mất rằng

Không phải ai cũng xứng đáng để em giữ
Không phải ai rời đi cũng vì em sai

Có những người rời đi
Vì họ chưa bao giờ thật sự muốn ở lại
Vậy gốc rễ của tư duy này nằm ở đâu

Theo phân tâm học
Khi còn nhỏ

Em đã chứng kiến mô hình gia đình nơi một người luôn cố gắng
Và người kia luôn rời xa

Em học được rằng tình yêu phải đi kèm nỗi đau
Rằng im lặng là cách để giữ hòa bình

Rằng nếu mình đủ tốt
Người ta sẽ ở lại

Nhưng em à
Đó không phải là tình yêu
Đó là mô thức tổn thương lặp lại

Em không chọn nó
Nhưng em có thể chọn dừng nó lại
Vậy làm sao để thoát khỏi tư duy cố để giữ

Đầu tiên
Em cần nhìn lại gốc rễ
Hỏi bản thân
Mình đang yêu vì tình yêu

Hay vì sợ bị bỏ rơi
Mình đang giữ người kia
Hay đang cố giữ lại cảm giác quen thuộc từ tuổi thơ

Tiếp theo
Hãy tập trung vào bản thân
Học cách lắng nghe cảm xúc của mình
Học cách nói không
Học cách chấp nhận rằng

Không phải ai cũng xứng đáng để mình cố
Và cuối cùng

Hãy nhớ rằng
Tình yêu thật sự không đến từ việc em cố gắng níu
Mà từ việc hai người cùng muốn ở lại

Trong hành trình 77 ngày tự nhận thức
Tôi đã thấy nhiều phụ nữ như em
Những người đã quá quen với việc cố để giữ

Cố để được yêu
Cố để không bị bỏ rơi

Nhưng khi họ bắt đầu nhìn lại gốc rễ

Họ nhận ra rằng
Điều họ thật sự cần

Không phải là giữ người khác
Mà là giữ chính mình

Giữ lại lòng tự trọng
Giữ lại giá trị
Giữ lại sự bình yên

Và khi họ làm được điều đó
Họ không chỉ thoát khỏi những mối quan hệ độc hại
Mà còn tìm lại được chính mình
Em có thể tiếp tục cố

Hoặc em có thể bắt đầu nhìn lại gốc rễ
Và chọn giữ lại điều quan trọng nhất

Là chính em

Hành trình 77 ngày là để giúp em làm điều đó
Không phải để em thay đổi ai

Mà để em hiểu vì sao mình từng cố
Và để em học cách yêu mà không đánh mất chính mình
Vì em không sinh ra để cố giữ ai cả

Em sinh ra để được yêu đúng cách
Và điều đó

Chỉ bắt đầu khi em biết giữ chính mình trước tiên

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN NHA!

BẠN KHÔNG KHÓ YÊU - BẠN CHỈ CHƯA CHỮA LÀNHCó một cô gái từng kể với tôiCô ấy xinh đẹp, giỏi giangAi cũng nghĩ cô sẽ dễ d...
01/01/2026

BẠN KHÔNG KHÓ YÊU - BẠN CHỈ CHƯA CHỮA LÀNH

Có một cô gái từng kể với tôi
Cô ấy xinh đẹp, giỏi giang

Ai cũng nghĩ cô sẽ dễ dàng tìm thấy tình yêu
Nhưng mỗi lần bước vào một mối quan hệ
Cô lại rơi vào vòng lặp cũ

Ban đầu thì ấm áp, ngọt ngào
Rồi dần dần

Cô thấy mình luôn là người cố gắng nhiều hơn
Luôn là người sợ mất

Luôn là người chờ tin nhắn
Và cuối cùng, cô lại bị bỏ lại

Cô nói
Em nghĩ mình khó yêu
Chắc em có vấn đề

Nhưng sự thật là
Cô không khó yêu

Cô chỉ đang yêu từ vết thương chưa được chữa lành

Nhiều người nghĩ rằng mình khó yêu vì kén chọn
Vì tiêu chuẩn cao

Vì sợ bị tổn thương
Nhưng gốc rễ sâu hơn thế

Khi còn nhỏ
Nếu em từng yêu một người không thể đáp lại

Một người cha luôn bận
Một người mẹ luôn mệt mỏi

Một gia đình lạnh
Thì bộ não em đã học cách yêu từ thiếu thốn

Em lớn lên với niềm tin rằng yêu là phải cố gắng

Rằng mình phải làm gì đó để được yêu
Rằng nếu mình đủ tốt, đủ ngoan, đủ hoàn hảo
Thì người kia sẽ ở lại

Và mỗi khi một mối quan hệ mới bắt đầu
Em vô thức lặp lại mô thức cũ

Em chọn những người giống cha
Lạnh lùng, xa cách, khó gần

Không phải vì em thích bị tổn thương
Mà vì đó là điều quen thuộc nhất với em

Em không khó yêu
Em chỉ đang lặp lại bài học của tuổi thơ

Có một khái niệm gọi là mô thức gắn bó

Khi em còn nhỏ
Cách cha mẹ yêu em sẽ trở thành khuôn mẫu tình yêu trong tâm trí em

Nếu em lớn lên trong sự lạnh nhạt
Em sẽ quen với việc yêu trong cô đơn

Nếu em lớn lên trong sự kiểm soát
Em sẽ quen với việc yêu trong sợ hãi

Nếu em lớn lên trong sự im lặng
Em sẽ quen với việc yêu mà không dám nói

Và khi trưởng thành
Em sẽ tìm những người tái hiện lại đúng cảm giác ấy
Không phải vì em muốn

Mà vì em chưa kịp nhận ra
Mình đang bị dẫn dắt bởi đứa trẻ bên trong

Em không khó yêu
Em chỉ đang yêu từ vết thương chưa được nhìn thấy

Khi em chưa chữa lành

Em sẽ yêu bằng nỗi sợ
Sợ bị bỏ rơi, nên em níu

Sợ bị phán xét, nên em im lặng
Sợ bị tổn thương, nên em cố gắng trước

Nhưng tình yêu sinh ra từ nỗi sợ
Sẽ luôn dẫn về cùng một nơi

Cô đơn
Không phải vì em không xứng đáng
Mà vì em chưa kịp học cách yêu từ nơi lành lặn

Muốn thoát khỏi vòng lặp này
Em cần làm một việc
Nhìn lại gốc rễ của mình

Không phải để đổ lỗi cho cha mẹ
Mà để hiểu vì sao em cứ yêu sai người

Vì sao em cứ chọn người không yêu mình
Vì sao em cứ ở lại trong những mối quan hệ làm mình đau

Khi em nhìn lại
Em sẽ thấy rõ một điều

Không phải em khó yêu

Mà là đứa trẻ trong em
Đang cố gắng tìm lại tình yêu nó từng thiếu

Và chỉ khi em bắt đầu chữa lành
Em mới có thể yêu mà không sợ

Em không khó yêu
Em chỉ cần học lại cách yêu chính mình trước

77 ngày tự nhận thức
Không phải để em tìm người khác
Mà để em tìm lại chính mình

Khi em hiểu gốc rễ
Em sẽ không còn chọn người làm mình đau nữa
Khi em yêu từ nơi lành lặn

Tình yêu sẽ đến mà em không cần phải cố

Vì người lành
Sẽ không chạy trốn khỏi ánh sáng trong em

Bạn không khó yêu
Bạn chỉ chưa chữa lành đủ để yêu đúng người

Và khi bạn bắt đầu nhìn lại
Hành trình 77 ngày sẽ giúp bạn

Thấy rõ những mô thức cũ
Những niềm tin sai
Những vết thương chưa kịp khâu

Đó không phải là nơi bạn phải ở lại
Mà là nơi bạn bắt đầu bước ra

Bạn không khó yêu
Bạn chỉ cần một lần thật sự quay về với chính mình

Linh dưới bình luận nha.

P.s: Phải đính chính là tôi dùng từ chữa lành để các bạn dễ hình dung thôi. Chứ Quân Sư Nữ không tin và chưa từng tìm thấy được tài liệu nào có thể chữa lành đúng là lành.

NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI BIẾN BẠN THÀNH NGƯỜI KHÓ YÊUCó một cô gái từng kể với tôi rằng cô không hiểu vì sao dù yêu ai cô cũng l...
31/12/2025

NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI BIẾN BẠN THÀNH NGƯỜI KHÓ YÊU

Có một cô gái từng kể với tôi rằng cô không hiểu vì sao dù yêu ai cô cũng luôn cảm thấy mình sắp bị bỏ lại.

Cô hay kiểm tra điện thoại người yêu.
Hay hỏi anh còn yêu em không.

Hay khóc chỉ vì anh trả lời tin nhắn chậm vài phút.

Cô biết mình như vậy là mệt nhưng không dừng lại được.
Và rồi đúng như cô sợ anh rời đi.

Nghe quen không.

Rất nhiều người lặp lại mô thức này.
Họ sợ bị bỏ rơi đến mức chính nỗi sợ đó khiến họ bị bỏ rơi.

Không phải vì họ xấu mà vì họ chưa hiểu gốc rễ.

VÌ SAO NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI LẠI MẠNH ĐẾN VẬY

Nỗi sợ bị bỏ rơi không phải mới xuất hiện khi bạn lớn lên.
Nó bắt đầu từ khi bạn còn nhỏ.

Có thể bạn từng bị bố mẹ để lại một mình trong phòng khi khóc.
Có thể bạn từng chứng kiến một người thân rời đi.

Hoặc đơn giản là bạn từng cảm thấy mình không được ưu tiên.

Não trẻ con ghi lại những khoảnh khắc đó như một nguy hiểm.

Khi lớn lên chỉ cần hơi có dấu hiệu bị phớt lờ não bạn kích hoạt chế độ báo động.

Bạn không còn phản ứng bằng lý trí nữa.
Bạn phản ứng bằng bản năng sinh tồn.

Và bản năng đó khiến bạn làm những điều khiến người khác thấy ngột ngạt.

Khi còn nhỏ bạn không thể làm gì để giữ người bạn yêu ở lại.

Nhưng khi lớn bạn nghĩ mình có thể kiểm soát bằng cách nhắn tin nhiều hơn hỏi nhiều hơn níu kéo nhiều hơn.

Thật ra đó chỉ là cách đứa trẻ bên trong bạn đang cố gắng sửa lại quá khứ.
Nhưng quá khứ không thể sửa bằng cách kiểm soát hiện tại.

VÌ SAO NGƯỜI KHÁC KHÔNG HIỂU NỖI SỢ NÀY

Người không mang nỗi sợ bị bỏ rơi thường không hiểu vì sao bạn lại lo lắng quá mức.
Họ nghĩ bạn phi lý.

Họ nghĩ bạn không tin tưởng họ.

Họ nghĩ bạn đang thao túng.

Nhưng bạn không thao túng.
Bạn chỉ đang phản ứng theo cách mà tuổi thơ đã dạy bạn.

Vấn đề là nếu họ không hiểu họ sẽ rời đi.
Và điều bạn sợ nhất lại xảy ra.

NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI KHIẾN BẠN CHỌN SAI NGƯỜI

Có một nghịch lý.

Những người sợ bị bỏ rơi thường không chọn người an toàn.
Họ lại bị thu hút bởi những người lạnh lùng vô tâm không rõ ràng.

Tại sao.

Vì những người đó khiến bạn cảm thấy quen thuộc.
Quen với cảm giác phải cố gắng để được yêu.

Quen với cảm giác mình không bao giờ đủ.
Quen với cảm giác phải chờ đợi.

Bạn nhầm lẫn sự quen thuộc với tình yêu.
Và cứ thế bạn quay lại đúng vòng lặp tuổi thơ yêu và chờ bị bỏ lại.

NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI KHIẾN BẠN THÀNH NGƯỜI KHÓ YÊU

Khi bạn sợ bị bỏ rơi bạn thường

Kiểm tra điện thoại người yêu liên tục

Hỏi những câu lặp lại anh còn yêu em không
Giận dỗi chỉ vì họ không trả lời ngay
Luôn cần được trấn an

Sợ họ đi với người khác
Luôn nghĩ mình sẽ bị thay thế

Người yêu bạn có thể hiểu một lần hai lần.

Nhưng nếu lặp đi lặp lại họ sẽ mệt.

Và họ sẽ rời đi.
Đúng như bạn sợ.

VÌ SAO NÃO BẠN KHÔNG DỪNG LẠI

Khi bạn sợ bị bỏ rơi amygdala trung tâm xử lý cảm xúc của não luôn hoạt động quá mức.

Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ tin nhắn chậm giọng họ lạnh hơn bạn đã cảm thấy như mình sắp bị bỏ.

Lúc đó não bạn không còn phân biệt được thật giả.
Nó chỉ biết phản ứng.

Vì vậy dù bạn biết lý trí rằng không có gì nghiêm trọng cơ thể bạn vẫn phản ứng như đang gặp nguy hiểm.
Bạn không thể yêu bền vững khi luôn ở trong trạng thái báo động.

MUỐN THOÁT KHỎI NỖI SỢ BỊ BỎ RƠI BẠN CẦN LÀM GÌ

Bạn không thể ép mình hết sợ.

Vì nỗi sợ này không nằm ở ý chí.
Nó nằm ở gốc rễ.

Điều bạn cần là

Nhìn lại tuổi thơ xem bạn đã từng bị bỏ rơi như thế nào
Viết ra những niềm tin sai bạn mang từ nhỏ
Nếu mình không hoàn hảo họ sẽ rời đi

Học cách trấn an chính mình trước khi yêu cầu người khác trấn an
Tập tách cảm xúc hiện tại khỏi ký ức cũ

Học cách yêu chậm lại không kiểm soát

Khi bạn hiểu gốc rễ bạn sẽ không còn phản ứng như đứa trẻ đang sợ hãi.
Bạn sẽ dừng lại hít thở và nói với mình

Đây không phải quá khứ. Mình đang an toàn.

NHƯNG

Trong hành trình 77 ngày bạn sẽ không học cách kiểm soát người khác.

Bạn sẽ học cách hiểu vì sao mình phản ứng như vậy vì sao mình luôn sợ bị bỏ rơi và vì sao mình chọn sai người hết lần này đến lần khác.

Khi bạn hiểu gốc rễ bạn sẽ không còn yêu theo bản năng sinh tồn nữa.
Bạn sẽ yêu bằng sự tỉnh táo và bình an.

LỜI CUỐI CÙNG TÔI MUỐN NÓI VỚI BẠN

Bạn không hỏng.
Bạn chỉ đang yêu theo cách đứa trẻ bên trong bạn từng học.

Nhưng đứa trẻ đó cần được an ủi không phải bị phớt lờ.

Muốn hết sợ bị bỏ rơi bạn không cần ai cam kết ở lại.
Bạn chỉ cần chính mình cam kết không bỏ rơi bản thân nữa.

Muốn hiểu gốc rễ và thoát khỏi mô thức này hành trình 77 ngày sẽ giúp bạn soi lại cả tuổi thơ, nơi mọi nỗi sợ bắt đầu.

Bạn có muốn bắt đầu không.

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN ẤY

VÌ SAO BẠN NGHĨ MÌNH PHẢI ĐÁNH ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊUCó một cô gái từng hỏi tôiVì sao em luôn yêu những người không yêu emVì sa...
30/12/2025

VÌ SAO BẠN NGHĨ MÌNH PHẢI ĐÁNH ĐỔI ĐỂ ĐƯỢC YÊU

Có một cô gái từng hỏi tôi
Vì sao em luôn yêu những người không yêu em

Vì sao em cứ phải làm mọi thứ, hy sinh, nhún nhường
Chỉ để được ở lại bên họ
Tôi nhìn cô ấy, không phán xét, chỉ hỏi

Khi còn nhỏ, ai là người em phải cố gắng làm hài lòng để được yêu
Cô ấy im lặng
Và nước mắt rơi

Trong nhiều gia đình
Tình yêu không được trao đi vô điều kiện
Nó đi kèm điều kiện

Phải ngoan mới được khen
Phải giỏi mới được công nhận
Phải im lặng mới không bị mắng

Đứa trẻ lớn lên trong môi trường đó sẽ hình thành một niềm tin gốc
Muốn được yêu thì phải đánh đổi
Muốn được ở lại thì phải hy sinh

Khi lớn lên, em mang niềm tin đó vào tình yêu
Em chọn người hững hờ, lạnh nhạt, khó gần

Vì họ giống cảm giác em từng có với cha mẹ
Em lặp lại mô thức cũ

Và em cố gắng, nhún nhường, chiều chuộng
Vì trong tiềm thức, em tin rằng

Nếu mình đủ tốt, họ sẽ ở lại

Nhưng sự thật là
Tình yêu không phải phần thưởng cho sự chịu đựng
Không ai yêu em hơn chỉ vì em hy sinh nhiều hơn
Em càng đánh đổi, em càng mất chính mình

Và người kia càng xem đó là điều hiển nhiên

Tôi từng gặp nhiều người phụ nữ
Họ mang cả tuổi trẻ ra để níu một người không còn muốn ở lại
Họ xin lỗi dù mình không sai
Họ im lặng dù bị tổn thương
Họ nghĩ nếu mình cố thêm chút nữa, mọi thứ sẽ khác

Nhưng cuối cùng, thứ duy nhất họ đánh mất
Là chính họ

Vì sao em cứ lặp lại mô thức cũ
Vì trong tiềm thức, em đang cố chữa lành tuổi thơ
Em đang tìm một người giống cha mẹ

Để lần này, họ chọn em
Lần này, họ không bỏ em

Lần này, em được yêu

Nhưng đời thực không hoạt động như thế
Người giống cha mẹ sẽ lại làm em đau
Và em lại rơi vào vòng lặp

Muốn được yêu, phải đánh đổi
Muốn được ở lại, phải hy sinh
Muốn được chấp nhận, phải quên chính mình

Rồi em tự hỏi
Mình làm gì sai

Câu trả lời là
Em không sai
Em chỉ đang sống lại tuổi thơ chưa được chữa lành
Em đang yêu bằng vết thương

Và em nghĩ đó là tình yêu

Nhưng thật ra đó là phản xạ sinh tồn

Làm sao để thoát khỏi điều này

Bước đầu tiên, em phải nhận ra mô thức
Em phải nhìn rõ
Mình đang lặp lại điều gì
Và điều đó đến từ đâu

Bước thứ hai, em phải dừng lại
Dừng hy sinh
Dừng chịu đựng
Dừng tìm kiếm sự chấp nhận từ những người không biết cách yêu

Và bước cuối cùng, em phải học lại về tình yê
Không phải tình yêu của đứa trẻ đói tình cảm
Mà là tình yêu của người trưởng thành

Tình yêu không phải đánh đổi
Không phải hy sinh
Không phải chịu đựng

Tình yêu là hai người cùng bước
Không ai phải quỳ

Nếu em muốn thoát khỏi mô thức cũ
Em phải quay về gặp đứa trẻ bên trong mình
Nói với nó rằng

Từ giờ, em không cần đánh đổi để được yêu nữa
Em xứng đáng được yêu
Dù em không làm gì cả

77 ngày tự nhận thức không phải để em thay đổi người khác
Mà để em ngừng đánh đổi chính mình

Để em học cách yêu lại từ đầu
Yêu không phải bằng vết thương

Mà bằng sự tỉnh thức

Câu hỏi cuối cùng tôi muốn em tự hỏi
Lần tới, khi em thấy mình muốn làm mọi thứ để được yêu
Hãy dừng lại và hỏi

Mình đang yêu người này
Hay đang cố gắng được cha mẹ chấp nhận lại một lần nữa

Khi em hiểu điều đó
Em sẽ biết

Không ai đáng để em đánh mất chính mình
Và tình yêu thật sự

Không bao giờ bắt em phải đánh đổi

Nếu em muốn nhìn lại gốc rễ của mình
Hành trình 77 ngày sẽ giúp em

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN ẤY

Không phải để học cách yêu người khác
Mà để học cách yêu chính mình

Vì chỉ khi em yêu mình đủ
Em mới chọn người biết trân trọng em
Không đánh đổi

Không điều kiện
Chỉ có tình yêu thật sự

VÌ SAO PHỤ NỮ HAY TỰ TRÁCH VỀ MỌI THỨ?Có một điều mà tôi thấy lặp lại nhiều nhất Là khi một người phụ nữ CHIA SẺEm xin l...
29/12/2025

VÌ SAO PHỤ NỮ HAY TỰ TRÁCH VỀ MỌI THỨ?

Có một điều mà tôi thấy lặp lại nhiều nhất

Là khi một người phụ nữ CHIA SẺ
Em xin lỗi
Em không biết mình có đang làm phiền anh không

Thậm chí
Em xin lỗi vì em khóc

Họ xin lỗi vì cảm xúc của chính mình
Và thường
Họ tự trách mình về mọi thứ
Như thể sự tồn tại của họ chỉ đúng khi họ không gây rắc rối cho ai

Nhưng bạn biết không
Không ai sinh ra đã tự trách

Đó là một mô thức được học từ rất sớm
Trong những gia đình mà cảm xúc của đứa trẻ bị xem nhẹ
Hoặc bị phớt lờ

Một cô gái lớn lên trong nhà mà mẹ luôn nói
Khóc gì mà khóc
Là học được rằng cảm xúc của mình là phiền

Một cô gái có cha hay quát
Im đi
Là học được rằng mình chỉ an toàn khi im lặng

Và rồi
Khi lớn lên
Mỗi khi có chuyện
Phản xạ đầu tiên là
Chắc tại mình

Đó không phải là sự khiêm nhường
Mà là nỗi sợ bị bỏ rơi

Cơ chế này rất quen thuộc
Khi còn nhỏ
Đứa trẻ không thể rời khỏi cha mẹ
Nên để sống sót
Nó chọn tự trách mình

Vì nếu lỗi là ở mình
Mình còn sửa được

Nhưng nếu lỗi là ở cha mẹ
Thì mình bất lực
Và đứa trẻ không chịu nổi cảm giác bất lực đó

Thế là nó mang theo mô thức ấy vào tuổi trưởng thành
Yêu ai cũng sợ làm người ta phiền

Đi làm thì luôn tự hỏi
Mình có đang làm sai gì không

Gặp mâu thuẫn là tự động xin lỗi trước
Không phải vì họ sai
Mà vì họ sợ mất đi sự chấp nhận

Một người phụ nữ từng nói với tôi
Em luôn cảm thấy mình là gánh nặng

Em không dám nói khi em buồn
Không dám yêu cầu khi em cần

Và rồi
Em chỉ biết im lặng và khóc một mình

Nghe thật đau
Nhưng rất nhiều phụ nữ đang sống như vậy

Và bạn biết không
Khi bạn không dám bày tỏ
Cơ thể sẽ thay bạn nói
Nó nói bằng đau đầu
Bằng mất ngủ
Bằng trầm cảm
Nó nói bằng những cơn đau ngực mỗi khi bạn nuốt giận vào trong
Bằng cảm giác trống rỗng mỗi khi bạn giả vờ ổn

Vậy làm sao để thoát khỏi vòng lặp tự trách

Đầu tiên
Bạn cần nhận ra rằng
Tự trách không phải là sự thật

Nó chỉ là phản xạ sinh tồn của đứa trẻ bên trong bạn
Nhưng bạn đã lớn

Bạn không còn phụ thuộc vào cha mẹ để tồn tại nữa
Bạn có quyền nói
Có quyền cảm
Có quyền được lắng nghe

Thứ hai
Hãy tập dừng lại mỗi khi bạn định nói
Xin lỗi

Thay vào đó
Hãy hỏi
Mình thật sự làm sai
Hay mình chỉ đang sợ bị từ chối

Nếu bạn không làm sai
Đừng xin lỗi
Nếu bạn cảm thấy buồn
Hãy cho phép mình buồn
Không cần phải xin lỗi vì điều đó

Và cuối cùng
Hãy học cách nói về nhu cầu của mình một cách rõ ràng
Không phải bằng nước mắt

Không phải bằng im lặng
Mà bằng lời
Anh à
Em cần được lắng nghe
Em cần được tôn trọng
Em cần cảm thấy an toàn khi bày tỏ

Khi bạn nói rõ nhu cầu
Bạn đang tự trao lại cho mình quyền được sống

Không phải để làm hài lòng người khác
Mà để được là chính bạn

Trong hành trình 77 ngày tự nhận thức
Bạn sẽ học cách gỡ bỏ mô thức tự trách này

Bạn sẽ hiểu vì sao nó hình thành
Và quan trọng hơn

Bạn sẽ học cách thay thế nó bằng sự tự trọng
Không phải tự trọng của cái tôi lớn

Mà là tự trọng của một người biết rằng
Mình có quyền tồn tại

Có quyền được cảm
Có quyền được yêu

Không phải bằng sự im lặng
Mà bằng sự thật

Vậy nên
Nếu bạn đã mệt mỏi với việc luôn tự đổ lỗi cho mình

Nếu bạn muốn một lần sống mà không phải xin phép ai
Thì hãy bắt đầu hành trình 77 ngày

Linh dưới bình luận nha!

Không phải để trở thành ai khác
Mà để trở về làm chính mình

Vì phụ nữ

Không sinh ra để xin lỗi vì sự tồn tại của mình
Bạn sinh ra để sống

Và để được yêu đúng nghĩa.

NIỀM TIN SAI KHIẾN BẠN CHỌN NGƯỜI TỆ NHƯ THẾ NÀO?Đã bao giờ bạn tự hỏiTại sao mình cứ rơi vào tay người không xứng đángD...
28/12/2025

NIỀM TIN SAI KHIẾN BẠN CHỌN NGƯỜI TỆ NHƯ THẾ NÀO?

Đã bao giờ bạn tự hỏi
Tại sao mình cứ rơi vào tay người không xứng đáng

Dù đã hứa với bản thân sẽ không lặp lại nữa

Một cô gái từng kể với tôi
Cô ấy yêu một người đàn ông không bao giờ trả lời tin nhắn đúng lúc

Không bao giờ gọi điện khi cô cần
Không bao giờ thật sự ở đó

Khi tôi hỏi tại sao cô còn ở lại
Cô chỉ nói
Vì em tin anh ấy sẽ thay đổi

Nhưng sự thật là
Anh ta không thay đổi
Chỉ có cô là người ngày càng mòn mỏi

Và đó là lúc tôi nói với cô một câu quan trọng
Không phải anh ta tệ
Mà là niềm tin sai khiến em chọn anh ta ngay từ đầu

Từ nhỏ, chúng ta học cách nhìn nhận bản thân qua cách người lớn đối xử với mình
Nếu bạn từng bị chê bai, bị bỏ quên, hoặc bị so sánh
Não bạn ghi nhận rằng
Mình không đủ tốt

Và vì vậy
Khi lớn lên, bạn không tìm người yêu mình
Bạn tìm người phù hợp với niềm tin đó
Bạn chọn người khiến bạn cảm thấy nhỏ bé
Vì đó là cảm giác quen thuộc

Nghe thì đau
Nhưng đó là cách tâm lý hoạt động

Niềm tin sai không chỉ khiến bạn chọn sai người
Mà còn khiến bạn giữ người đó bằng mọi giá

Bạn nghĩ
Nếu mình cố thêm một chút
Nếu mình yêu nhiều hơn
Nếu mình bớt đòi hỏi
Thì họ sẽ thay đổi

Nhưng bạn không nhận ra
Bạn đang cố sửa một người

Chỉ vì sợ đối diện với sự thật rằng
Bạn đã chọn sai

Và sự thật là
Người ta không thay đổi vì tình yêu
Người ta chỉ thay đổi khi chính họ muốn

Còn bạn
Bạn đang dùng trái tim mình để thử sửa một vết nứt không phải của bạn

Khi niềm tin sai dẫn đường
Bạn sẽ luôn thấy lỗi thuộc về mình
Anh ta im lặng
Bạn tự hỏi
Mình làm gì sai

Anh ta vô tâm
Bạn nghĩ
Chắc mình kỳ vọng quá nhiều

Anh ta nói lời khiến bạn đau
Bạn lại xin lỗi trước

Đó là điều niềm tin sai làm
Nó khiến bạn tin rằng
Bạn phải làm gì đó để xứng đáng được yêu

Trong khi sự thật là
Bạn không cần làm gì để xứng đáng
Vì bạn đã xứng đáng rồi

Vậy làm sao để thoát khỏi vòng lặp này
Bước đầu tiên
Không phải là tìm người mới
Mà là nhìn lại chính mình

Hãy hỏi
Từ đâu mình tin rằng mình không đủ tốt
Ai đã gieo vào mình cảm giác phải cố gắng để được yêu
Và quan trọng nhất
Tại sao mình lại chọn ở lại với người khiến mình đau

Khi bạn bắt đầu đặt những câu hỏi đó
Bạn sẽ nhận ra

Tình yêu không phải là hy sinh bản thân
Tình yêu thật sự là cùng lớn lên
Cùng được tôn trọng
Cùng được an yên

Còn nếu một mối quan hệ khiến bạn phải chứng minh giá trị của mình mỗi ngày
Đó không phải tình yêu
Đó là sự lặp lại của một tổn thương cũ

Vì vậy
Nếu bạn đang ở trong một mối quan hệ khiến bạn kiệt sức
Hãy dừng lại và hỏi
Mình đang yêu người này
Hay đang cố chứng minh điều gì

Nếu câu trả lời khiến bạn đau
Đó là tín hiệu để bạn quay về với chính mình

77 ngày tự nhận thức không phải để tìm người yêu mới
Mà để bạn hiểu vì sao mình cứ chọn sai
Và quan trọng hơn
Để bạn học cách chọn lại

Không phải chọn người khác
Mà chọn lại chính mình

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN NHA!

Vì khi bạn hiểu gốc rễ của niềm tin sai

Bạn sẽ không còn cần ai đó chứng minh rằng bạn xứng đáng
Bạn sẽ tự biết điều đó

Và khi bạn biết mình xứng đáng
Bạn sẽ không còn ở lại với người không nhìn thấy giá trị của bạn
Bạn sẽ chọn người biết yêu bạn như cách bạn học yêu chính mình

Đó mới là tình yêu thật sự
Và đó cũng là cách bạn phá vỡ mô thức gia đình để lại
Để con bạn sau này không phải học cách chịu đựng như bạn từng học

Vậy nên
Nếu bạn muốn bắt đầu
Hãy bắt đầu bằng câu hỏi đơn giản này

Mình đang chọn người này vì yêu
Hay vì sợ bị bỏ rơi

Câu trả lời sẽ dẫn bạn về đúng hướng
Về phía ánh sáng của chính bạn

VÌ SAO EM TIN RẰNG IM LẶNG SẼ GIỮ ĐƯỢC HÔN NHÂNCó những người phụ nữ sống cả đời trong im lặngKhông phải vì họ không có ...
27/12/2025

VÌ SAO EM TIN RẰNG IM LẶNG SẼ GIỮ ĐƯỢC HÔN NHÂN

Có những người phụ nữ sống cả đời trong im lặng
Không phải vì họ không có gì để nói

Mà vì họ tin rằng nếu lên tiếng mọi thứ sẽ đổ vỡ
Một niềm tin méo mó đã ăn sâu từ tuổi thơ

Một niềm tin tưởng chừng vô hại nhưng lại âm thầm bẻ cong cả cuộc đời

GỐC RỄ CỦA NIỀM TIN SAI

Hãy quay lại những ngày em còn nhỏ
Khi em thấy mẹ cãi nhau với bố

Khi tiếng cửa đóng sầm tiếng bước chân nặng nề và những ngày dài không ai nói với ai
Khi đó em học được rằng nói ra chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn

Im lặng trở thành cách để sống sót
Và theo thời gian em không còn phân biệt được đâu là bình yên thật đâu là bình yên giả

Khi em lớn lên bước vào tình yêu bước vào hôn nhân niềm tin đó vẫn còn nguyên
Cứ mỗi lần có vấn đề em lại chọn im

Không phải vì em không biết nói
Mà vì em sợ rất sợ rằng nếu nói ra anh ấy sẽ bỏ đi
Nhưng chính sự im lặng đó lại giết dần mối quan hệ

BỞI VÌ IM LẶNG KHÔNG PHẢI LÀ BÌNH YÊN

Im lặng chỉ là cách em trốn tránh xung đột
Nhưng xung đột không tự biến mất

Nó chỉ chuyển từ ngoài vào trong
Từ tiếng ồn ào bên ngoài thành nỗi nghẹn trong ngực

Em nghĩ rằng mình đang giữ hòa khí
Nhưng thực ra em đang tự xóa mình khỏi câu chuyện của chính mình

Em dần trở thành người phụ nữ hiền lành dễ chịu không bao giờ làm phiền ai
Và rồi một ngày khi không chịu nổi nữa em bùng nổ

Nhưng lúc đó ai cũng chỉ thấy một người đàn bà quá khích
Không ai hiểu rằng đó là kết quả của hàng năm trời em tự bịt miệng mình

VÌ SAO NÃO EM TIN RẰNG IM LÀ AN TOÀN

Não em được lập trình để tránh đau
Và trong tuổi thơ của em đau đớn luôn đi kèm với xung đột

Mỗi lần bố mẹ cãi nhau em sợ
Mỗi lần có tiếng lớn trong nhà em co rúm lại
Và não em ghi nhớ im lặng là an toàn

Năm này qua năm khác mô thức đó được củng cố
Đến khi em lớn chỉ cần có dấu hiệu của mâu thuẫn não em ngay lập tức kích hoạt chế độ tránh né
Im đi cho êm

Nhưng trớ trêu thay chính điều đó lại khiến em mất đi tiếng nói mất đi quyền được là chính mình trong mối quan hệ

HẬU QUẢ CỦA NIỀM TIN MÉO MÓ

Em nghĩ im là giữ được gia đình
Nhưng thực ra em đang tạo ra một khoảng cách vô hình

Em bắt đầu thấy mình cô đơn ngay trong chính ngôi nhà của mình
Em không còn dám nói về những điều nhỏ nhất
Không dám chia sẻ nỗi buồn nỗi đau thậm chí cả niềm vui

Và rồi người bên cạnh em cũng dần quen với sự im lặng đó
Anh ta không còn hỏi

Không còn quan tâm
Vì anh ta nghĩ chắc em không có gì để nói
Và thế là hai người sống cạnh nhau như hai cái bóng

VÌ SAO PHỤ NỮ DỄ RƠI VÀO NIỀM TIN NÀY

Văn hóa Á Đông dạy rằng phụ nữ phải biết nhịn
Biết nhẫn
Biết giữ
Biết cam chịu
Từ nhỏ em đã nghe những câu như

Con gái nói ít thôi
Đàn ông là trụ cột đừng cãi
Ngoan thì mới được yêu

Em học cách kìm nén
Học cách mỉm cười ngay cả khi trong lòng đang gào thét
Và rồi em mang theo những bài học đó vào hôn nhân mà không biết rằng mình đang lặp lại một mô thức sai lầm

LÀM SAO ĐỂ THOÁT KHỎI VÒNG LẶP NÀY

Điều đầu tiên em cần làm là nhận ra im lặng không phải là đức hạnh
Im lặng là nỗi sợ được hóa trang
Em không cần phải hét lên
Nhưng em cần học cách nói ra một cách chân thật và bình tĩnh

Bắt đầu từ những điều nhỏ
Hôm nay em mệt
Hôm nay em buồn
Hôm nay em cần được ôm

Mỗi lần em dám nói em đang dạy lại não mình rằng nói ra không làm em bị bỏ rơi
Ngược lại nói ra giúp em kết nối thật sự
Và nếu sau nhiều lần nói mà vẫn không ai lắng nghe thì vấn đề không nằm ở em
Mà nằm ở người đối diện

HÀNH TRÌNH PHÙ HỢP NHẤT LÀ 77 NGÀY

77 ngày không dạy em cách cãi nhau
Mà dạy em cách nhìn lại gốc rễ của sự im lặng

Dạy em cách phân biệt đâu là bình yên thật đâu là bình yên giả
Dạy em cách lấy lại tiếng nói mà không phải đánh đổi bằng nước mắt

Trong 77 ngày em sẽ học cách nói mà không sợ bị bỏ
Học cách đặt ranh giới mà không sợ bị ghét

Học cách yêu mà không phải im lặng để được yêu

Em không sinh ra để làm cái bóng
Em sinh ra để sống thật yêu thật và được lắng nghe

Nếu cả đời em đã quen với việc im để giữ thì từ hôm nay hãy thử nói để sống

Vì giữ được một mối quan hệ mà đánh mất chính mình thì đó đâu còn là tình yêu nữa

Và nếu em muốn một hành trình giúp em lấy lại tiếng nói thì 77 ngày là nơi dành cho em
Vì tôi không dạy em nói cho đúng
Tôi dạy em nói để được sống

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN NẾU EM MUỐN BẮT ĐẦU

BẠN KHÔNG SAI VÌ YÊU NHIỀUBẠN SAI VÌ KHÔNG BIẾT TỰ BẢO VỆ MÌNHCó một cô gái từng nóiEm yêu hết mìnhEm cho hết mìnhVà em ...
26/12/2025

BẠN KHÔNG SAI VÌ YÊU NHIỀU
BẠN SAI VÌ KHÔNG BIẾT TỰ BẢO VỆ MÌNH

Có một cô gái từng nói
Em yêu hết mình
Em cho hết mình
Và em luôn là người bị bỏ lại

Cô ấy không hiểu
Vì sao càng yêu nhiều
Cô càng đau nhiều

Nhưng khi nhìn sâu
Tôi thấy một điều đơn giản
Cô ấy chưa bao giờ được dạy cách tự bảo vệ

Trong phân tâm học
Có một khái niệm gọi là ranh giới vô hình

Nó không phải là bức tường
Mà là lớp da tâm hồn

Giúp em biết đâu là mình
Và đâu là người khác

Khi còn nhỏ
Nếu em lớn lên trong một gia đình mà cảm xúc bị phủ nhận
Hoặc cha mẹ chỉ thấy em khi em ngoan

Khi em giỏi
Khi em làm đúng ý họ
Thì não em học một điều
Mình chỉ có giá trị khi mình làm hài lòng người khác

Em lớn lên biết cách cho
Nhưng không biết cách dừng
Em biết cách yêu
Nhưng không biết cách bảo vệ trái tim mình

Mỗi lần em yêu ai đó
Não em không chỉ nhìn người đó
Mà đang tìm cảm giác quen thuộc từ tuổi thơ

Người đó có thể không giống cha em
Nhưng cách họ khiến em cảm thấy nhỏ bé
Bị bỏ rơi
Bị phớt lờ
Lại rất quen

Vì đó là cảm giác của đứa trẻ trong em
Cảm giác từng tin rằng
Muốn được yêu thì phải cố
Phải chịu
Phải hy sinh

Và thế là em lại lao vào yêu
Không phải bằng trái tim trưởng thành
Mà bằng vết thương chưa lành

Em không sai vì yêu nhiều
Em chỉ chưa học cách dừng lại đúng lúc

Nhưng xã hội thì phán xét
Họ bảo em dễ dãi
Họ bảo em yếu đuối
Họ bảo em ngu ngốc vì cứ lặp lại sai lầm

Nhưng tôi nói thật
Em không ngu
Em chỉ đang lặp lại mô thức cũ
Và mô thức đó mạnh hơn ý chí
Mạnh hơn lý trí
Mạnh hơn cả lời khuyên của người khác

Muốn thoát khỏi nó
Em không thể chỉ đọc vài câu truyền động lực
Em phải quay về gốc

Gốc ở đây là gì
Là những gì em từng tin khi còn bé

Ví dụ
Nếu cha em lạnh lùng
Não em sẽ ghi
Tình yêu là thứ phải giành

Nếu mẹ em chịu đựng
Não em sẽ ghi
Muốn được yêu phải hy sinh

Nếu em từng bị chỉ trích khi khóc
Não em sẽ ghi
Cảm xúc là yếu đuối

Những niềm tin gốc này
Không biến mất khi em trưởng thành
Nó nằm sâu trong vô thức
Âm thầm điều khiển cách em yêu
Cách em chọn người
Cách em chịu đựng
Và cách em tự làm đau mình

Trong hành trình 77 ngày tự nhận thức
Tôi không dạy em cách yêu ít lại
Tôi dạy em cách nhìn rõ mô thức của mình

Để mỗi khi em định lao vào một mối quan hệ mới
Em có thể dừng lại và hỏi
Mình đang yêu người này
Hay đang tìm lại cảm giác quen thuộc từ tuổi thơ

Một người phụ nữ từng nói với tôi
Te Fung ơi
Em không muốn yêu nữa
Em sợ lặp lại sai lầm

Tôi nói
Em không cần sợ tình yêu
Em chỉ cần học cách tự bảo vệ mình
Bằng ranh giới
Bằng sự tỉnh táo
Bằng việc hiểu rõ mình muốn gì
Và không chấp nhận ít hơn thế

Khi em yêu mà không có ranh giới
Em trở thành miếng mút hút hết cảm xúc của người khác
Em gánh nỗi đau của họ
Em nhận lỗi thay họ
Em xin lỗi dù em không sai
Và cuối cùng
Em mất chính mình

Tình yêu không phải là hy sinh vô điều kiện
Tình yêu là sự trao đổi bình đẳng
Ở đó
Cả hai cùng lớn
Cùng chịu trách nhiệm
Cùng bảo vệ nhau

Còn nếu chỉ một mình em cố
Thì đó không phải tình yêu
Mà là lặp lại vết thương cũ

Tôi từng thấy nhiều phụ nữ mạnh mẽ ngoài đời
Nhưng khi yêu
Họ biến thành đứa trẻ
Níu kéo
Van xin
Hy sinh
Và họ không hiểu vì sao

Bởi vì khi yêu
Não không dùng lý trí
Nó dùng ký ức

Và nếu ký ức của em là
Muốn được yêu phải chịu đau
Thì em sẽ vô thức chọn những người làm em đau

Cho đến khi em tỉnh

Tỉnh ở đây không phải là hết yêu
Mà là biết yêu đúng người
Đúng cách
Đúng thời điểm
Và quan trọng nhất
Đúng với giá trị của mình

Em không sai vì yêu nhiều
Em chỉ cần học lại cách yêu chính mình trước

Vì khi em biết mình đáng gìn giữ
Em sẽ không trao trái tim cho người không biết cầm

Khi em biết mình có giá trị
Em sẽ không cố chứng minh

Khi em biết mình không cần ai để được công nhận
Em sẽ không còn sợ bị bỏ lại

77 ngày tự nhận thức
Không phải để dạy em yêu ít đi
Mà để dạy em nhìn rõ mô thức cũ
Gỡ những niềm tin sai
Và xây lại ranh giới mới

Để lần tới khi yêu
Em không còn yêu bằng vết thương
Mà yêu bằng sự tỉnh thức

Em không sai
Em chỉ cần học lại

Và nếu em muốn bắt đầu hành trình đó
Thì 77 ngày chính là nơi để em soi lại cả đời mình

Em có muốn cùng tôi nhìn lại gốc rễ của chính mình không

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN NHA!

NIỀM TIN EM KHÔNG ĐỦ TỐT ĐẾN TỪ ĐÂUCó một cô gái từng chia sẻ với tôi rằng cô luôn cảm thấy mình không đủ tốtDù có cố gắ...
25/12/2025

NIỀM TIN EM KHÔNG ĐỦ TỐT ĐẾN TỪ ĐÂU

Có một cô gái từng chia sẻ với tôi rằng cô luôn cảm thấy mình không đủ tốt

Dù có cố gắng đến đâu cô vẫn thấy mình thiếu một thứ gì đó

Không phải vì ai nói cô kém cỏi
mà vì từ nhỏ cô đã học cách đo giá trị bản thân qua ánh mắt người khác

Khi còn nhỏ
cô từng vẽ một bức tranh
và đưa cho mẹ xem với ánh mắt rạng rỡ

Nhưng mẹ chỉ nhìn sơ rồi nói
con vẽ sai rồi

Từ giây phút đó
một niềm tin nhỏ bé bắt đầu nảy mầm trong cô

Tôi sai
Tôi không đủ tốt
Tôi phải cố hơn nữa mới được yêu

Niềm tin này không tự nhiên mà có

Nó được gieo từ những lần em bị so sánh với người khác
bị phớt lờ khi cần được công nhận
bị trách vì không hoàn hảo

Não trẻ nhỏ vẫn đang phát triển
nên những trải nghiệm đó khắc sâu như một lệnh lập trình

Mỗi lần em bị chê
bị bỏ qua
bị yêu có điều kiện
não ghi nhớ rằng
muốn được yêu
em phải thay đổi

Cảm giác không đủ tốt không phải là sự thật

Nó chỉ là một mô thức
Một vòng lặp
Một cách não em bảo vệ em khỏi nỗi đau bị từ chối

Khi lớn lên
em vô thức chọn những người khiến em cảm thấy y như vậy
lạnh lùng
xa cách
không bao giờ công nhận đủ

Vì não em quen với cảm giác đó
quen với việc phải chạy theo tình yêu
quen với việc phải chứng minh giá trị

Em không yêu sai người
Em chỉ yêu lại những gì quen thuộc

Câu chuyện của cô gái đó cũng giống câu chuyện của rất nhiều người

Cô luôn chọn những người lạnh nhạt
càng lạnh cô càng níu
vì sâu trong cô
cô tin rằng
nếu mình đủ tốt
anh ấy sẽ thay đổi

Nhưng sự thật là
dù em có làm gì
người không biết yêu sẽ không bao giờ yêu đúng

Và người không biết nhìn thấy giá trị của em
sẽ không bao giờ khiến em cảm thấy đủ

Để thoát khỏi niềm tin sai lệch này
em cần làm hai việc

Một là nhận diện

Mỗi khi em nghe giọng nói bên trong
rằng em không đủ tốt
hãy dừng lại và hỏi
đây có phải là sự thật
hay chỉ là tiếng vọng từ quá khứ

Hai là thay thế

Mỗi lần em bị kéo về mô thức cũ
hãy chọn phản ứng mới
chọn người biết nhìn thấy giá trị của em
chọn việc khiến em tự hào
chọn cách sống không phải để được yêu
mà để yêu chính mình

Niềm tin này đã lớn lên cùng em
Nhưng nó không phải là định mệnh

Nó chỉ là một vết thương
Và vết thương nào cũng có thể được chữa

77 ngày tự nhận thức không phải để em trở thành một phiên bản hoàn hảo

Mà để em hiểu vì sao mình luôn cảm thấy không đủ
Vì sao mình luôn chọn sai người
Vì sao mình luôn phải gồng lên để được yêu

Khi em hiểu gốc rễ
em sẽ biết cách nhổ nó lên
và trồng lại niềm tin mới
rằng em vốn đã đủ

Em không cần phải làm thêm gì để được yêu
Em chỉ cần học cách không bỏ rơi chính mình nữa

LINH DƯỚI BÌNH LUẬN NHA!

Address

Hanoi
100000

Website

https://www.youtube.com/@tefungquansunu

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Te Fung Quân Sư Nữ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Te Fung Quân Sư Nữ:

Share