20/08/2025
❗️Chương Đầu : Những Mảnh Ký Ức Rời Rạc‼️
Có những câu chuyện, không phải từ chính miệng cha mẹ kể, mà mình chỉ được nghe lại từ những người già trong làng, từ bà nội, từ những người chứng kiến ngày xưa. Những mảnh ký ức rời rạc ấy, dẫu không trọn vẹn, vẫn đủ để ghim vào lòng mình một nỗi xót xa.
Mẹ tôi là con cả trong một gia đình nghèo, dưới mẹ còn đến bảy người em. Ngoại mắc bệnh tiểu đường nặng, mẹ buộc phải nghỉ học sớm, tuổi thơ bỏ lại phía sau. Khi bạn bè còn cắp sách đến trường, thì mẹ đã gánh gồng chuyện bếp núc, bán buôn ngoài chợ để nuôi các dì, các cậu. Trong số đó, chỉ có một dì giữ được niềm ham học, nay đã trở thành giáo viên. Còn lại, mỗi người một ngả – có người theo nghề buôn bán của mẹ, có người làm nghề sửa xe, chạy xe đường dài. Một dì không may mất vì bệnh. Gánh nặng của cả một gia đình, mẹ gồng lên đôi vai gầy từ quá sớm.
Mẹ tôi từng có một vết thương trên thân thể, từ tai nạn năm chín tuổi. Vết sẹo ấy chẳng bao giờ biến mất, chỉ mờ đi theo năm tháng. Người ta thường nói, những dấu tích trên thân xác rồi sẽ liền lại, nhưng có những vết thương trong lòng thì theo mẹ tôi mãi về sau.
Rồi trong một lần đi bỏ hàng, mẹ gặp bố.
Bố tôi – một người đàn ông nhiều nỗi niềm. Trước mẹ, bố từng có hai người vợ. Người vợ đầu mất ngay trên bàn sinh cùng đứa con trai đầu lòng, để lại một khoảng trống lạnh lẽo không gì bù đắp được. Người vợ thứ hai, sau khi sinh cho bố một người con gái, lại không còn muốn ở cạnh bố nữa. Bà rời đi, bỏ lại chị gái cùng những tiếng xầm xì của dân làng. Bố tôi lặng lẽ chấp nhận, nuôi con một mình.
Những ngày tháng đó, bố như người đã chết một nửa. Rồi khi đi lính vào miền Trung, bố gặp mẹ. Họ yêu nhau. Có thể tình yêu ấy cũng mang chút tình cờ, chút an ủi, chút nương tựa.
Hơn mười tám năm trước, mẹ mang thai tôi. Năm ấy, mẹ đã 41 tuổi. Cả nhà mừng rỡ, ai cũng mong ngóng. Đêm trước ngày sinh, mẹ còn hỏi bố: “Nếu là con gái thì sao? ” Bố cười mà nói: “Con trai hay con gái cũng vậy thôi. Nếu là con gái, bố sẽ nâng niu chăm chút hơn. Nếu là con trai, bố sẽ nghiêm khắc để dạy dỗ.”
Ngày tôi chào đời, nội ngoại đều có mặt. Nội cưng tôi như cục vàng nhỏ. Bố bảo tôi khi ấy bé xíu, nằm ngủ ngoan như cục bông, chỉ khóc một chút rồi nín. Những ký ức ấy, tôi chẳng thể nhớ nổi, chỉ nghe qua lời kể của người lớn, nhưng cứ như một đoạn phim mờ nhạt chạy trong đầu.
Hai, ba tháng tuổi, bố mẹ bế tôi về quê. Tôi có nội chăm, còn bố mẹ đi chùa, đi đây đi đó, đưa tôi cho nội chăm sóc. Đến khi bố bảo: “Thôi thì dọn ra quê mà sống, buôn bán cũng được, có nội chăm con, tết thì lại vào thăm ngoại.” Và thế là, cuộc đời tôi khẽ mở ra những chương đầu tiên trong sự tạm bợ, trong những chuyến đi, trong những câu chuyện dang dở của bố mẹ.