Nhi Hót Rác

Nhi Hót Rác Ham chơi - Thích Thú - Mê công nghệ
Hành nghề Hót Rác

Thứ sáu vừa qua, Nhi được vinh dự tham gia một buổi lễ trao học bổng cho các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Buổi l...
03/10/2025

Thứ sáu vừa qua, Nhi được vinh dự tham gia một buổi lễ trao học bổng cho các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.

Buổi lễ thực sự làm mình xúc động khi được nghe kể về hành trình phát triển của quỹ, thời gian căng thẳng chọn lọc những hồ sơ phù hợp, những câu chuyện về các bạn sinh viên vượt khó trong cuộc sống và vươn lên bằng con đường học tập.

Điều khiến mình vui mừng hơn cả khi biết được tin bạn sinh viên mình từng hỗ trợ phỏng vấn thử đã nhận việc ở một tập đoàn quốc tế. Sau đó, mình đã nhắn tin chúc mừng em. Tin nhắn cảm kích từ em khiến lòng mình ấm lại, và càng tin rằng những gì cho đi luôn mang lại giá trị thật sự.

Mình tin rằng đâu đó trong chúng ta những người đang đi làm. Sau những ngày dài làm việc bên bàn giấy, ta tự hỏi rằng cuộc đời mình sinh ra chỉ là để làm những công việc lặp đi lặp lại thế này thôi sao? Đó là mình của 5 năm về trước khi dám bước ra để làm nhiều hơn các vấn đề phát triển cộng đồng dựa trên các nguồn lực đang có. Và hôm nay, mình rất vui khi có thể kết hợp việc đồng hành cùng thế hệ trẻ bên cạnh công việc tuyển dụng của mình. Đây là cơ hội giúp mình phản tư cũng như nhận được nhiều góc nhìn khác từ thế hệ trẻ.

Còn bạn, bạn có đang băn khoăn, muốn tìm một phép thử khác bên cạnh công việc chuyên nghiệp của mình có thể đóng góp cho cộng đồng bằng cách ươm mần cho thế hệ trẻ có hoàn cảnh đặc biệt? Bạn có thể tham khảo chương trình SuccessPath Mentoring của tổ chức Pacific Links Foundation

Chương trình nhằm hỗ trợ các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, định hướng nghề nghiệp và trao dồi kỹ năng sống.

- Cam kết tham gia trong 6 tháng liên tục và ít nhất 2 tiếng một tháng.

- Hạn chót để đăng ký là ngày 6 tháng 10 năm 2025.

Vui lòng xem thông tin chi tiết ở đường link bên dưới!

🌟 BECOME A MENTOR. CHANGE A LIFE 🌟

Are you passionate about youth empowerment and making your experience count?

Join our SuccessPath Mentoring and support university students from underserved backgrounds. Your guidance could be the turning point in their journey.

Why Mentor with Us?
🌱 Help shape a student’s future career and confidence.
🌱 Gain fresh insights and meaningful connections.
🌱 Grow your own leadership and communication skills.

Commitment: 6 months, a minimum of 2 hours per month.

👉 Sign up by Oct 6, 2025: https://pac4.org/mentorsignup

👉 Learn more: https://pac4.org/flyerMentor.

👉 Questions? Email us at: [email protected].

Join us in building a brighter future—one student at a time!

02/10/2025

NĂM BÀI HỌC TỪ CUỘC ĐỜI CỦA NHÀ LINH TRƯỞNG HỌC JANE GOODALL (1934-2025)

Ngày 1 tháng 10 năm 2025, ngành nhân loại học, cổ nhân học, linh trưởng học và bảo tồn đã mất đi một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất thế kỷ 20. Jane Goodall, nhà linh trưởng học người Anh, đã qua đời ở tuổi 91 tại Los Angeles, California, để lại một di sản khoa học và nhân văn không thể đo lường được. Chúng tôi xin điểm lại cuộc đời và thành tựu khoa học của bà. Sách của Jane Goodall chưa được dịch ra tiếng Việt, và ngành linh trưởng học vẫn còn xa lạ ở Việt Nam cũng giống như ngành nhân loại học vậy.

Cuộc Đời Phi Thường: Khi Đam Mê Thắng Bằng Cấp

Sinh ngày 3 tháng 4 năm 1934 tại London, Jane Goodall lớn lên trong một gia đình trung lưu với người cha là kỹ sư và người mẹ là nội trợ, sau này trở thành tiểu thuyết gia. Từ nhỏ, cô bé Jane đã mơ ước làm việc với động vật ở một đất nước xa xôi, một tham vọng mà trong những năm 1940 được coi là "không dành cho phụ nữ". May mắn đầu tiên của Jane là người mẹ, một người phụ nữ "không bao giờ giận dữ vô cớ" và không bao giờ nói với con gái rằng cô "chỉ là một cô gái" khi Jane chia sẻ những ước mơ táo bạo của mình.

May mắn thứ hai và cũng là điều nghịch lý nhất là việc Jane không có điều kiện học đại học. Sau khi tốt nghiệp trung học, thiếu khả năng tài chính để theo học đại học, Jane tham gia trường thư ký ở South Kensington và sau đó làm nhiều công việc nhỏ - từ thư ký tại Oxford University đến trợ lý sản xuất phim. Người mẹ khôn ngoan đã khuyên cô: "Nếu con học thư ký, con có thể tìm được việc ở bất cứ đâu trên thế giới."

Năm 1957, một người bạn mời Jane đến Kenya. Sau khi làm bồi bàn để tiết kiệm tiền mua vé một chiều tới châu Phi, Jane gặp Louis Leakey là nhà cổ sinh vật học nổi tiếng người Kenya gốc Anh. Leakey ban đầu thuê cô làm thư ký, nhưng nhanh chóng nhận ra tiềm năng đặc biệt của cô. Điều quan trọng là Leakey coi việc thiếu đào tạo chính thức của Jane là một lợi thế, tin rằng bà sẽ có "tâm trí hoàn toàn cởi mở", đây là điều mà ông cho rằng hầu hết các nhà khoa học đã mất đi trong quá trình đào tạo chính thức.

Vào tháng 7 năm 1960, ở tuổi 26, Jane cùng mẹ đến Gombe Stream ở Tanzania để nghiên cứu tinh tinh hoang dã. Trong tám tháng đầu, cô chỉ nhìn thấy những con tinh tinh chạy trốn. Nhưng với sự kiên nhẫn phi thường, cuối cùng cô được chúng chấp nhận. Chỉ đến năm 1962, nhờ các phát hiện đột phá, Jane mới được nhận vào Cambridge để làm nghiên cứu sinh, cô là một trong số rất ít ứng viên nhận bằng tiến sĩ mà không cần có bằng cử nhân trước đó. Năm 1965, cô bảo vệ thành công luận án tiến sĩ về động vật học hành vi.

Cách Mạng Khoa Học: Khi Một Cô Gái Thay Đổi Định Nghĩa Con Người

Vào tháng 11 năm 1960, Jane quan sát thấy một con tinh tinh đực lớn tuổi mà cô đặt tên là David Greybeard lột lá từ cành cây dài và dùng nó để "đánh cá" mối từ tổ của chúng. Đây không chỉ là bằng chứng về việc sử dụng công cụ, mà còn là chế tạo công cụ, mà hành vi trước đây được cho là độc quyền của con người. Khi nhận được điện tín của Jane, Louis Leakey trả lời: "Bây giờ chúng ta phải định nghĩa lại công cụ, định nghĩ lại con người, hoặc chấp nhận tinh tinh là con người." Phát hiện này đã làm rung chuyển thế giới khoa học.

Jane cũng phát hiện ra rằng tinh tinh là động vật ăn tạp, không phải ăn chay như người ta vẫn nghĩ. Chúng săn bắt và ăn thịt lợn rừng, khỉ colobus. Quan trọng hơn, bà ghi nhận các hành vi xã hội phức tạp: tổ chức gia đình, mối quan hệ mẹ-con sâu sắc, sự gắn bó giữa anh chị em, thậm chí cả chiến tranh giữa các nhóm và cả hành vi ăn thịt đồng loại những hành vi "đáng lo ngại vì khiến chúng giống chúng ta hơn" như chính Jane đã nói.

Chỉ trong vài năm, nhờ sự kiên nhẫn và khả năng quan sát nhạy bén, linh trưởng học đã trở thành một ngành khoa học độc lập. Như nhà linh trưởng học Emmanuelle Grundmann nhận định, đóng góp chính của Jane là "đưa lên hàng đầu thực tế rằng các loài vượn lớn và chúng ta thuộc cùng một họ." Nếu như cuộc tranh luận Oxford năm 1860 giữa Thomas Huxley và Giám mục Samuel Wilberforce xoay quanh việc liệu khỉ có phải là tổ tiên chúng ta không, thì công trình của Jane Goodall và Toshisada Nishida đã khẳng định rằng chúng là họ hàng của chúng ta trên thang tiến hóa.

Điều làm nên sự đột phá của Jane không chỉ là những gì bà phát hiện, mà còn là cách thức bà nghiên cứu. Trong khi các nhà khoa học đương thời nghiên cứu động vật trong phòng thí nghiệm hoặc vườn thú với cách tiếp cận "máy móc", coi động vật như "những cỗ máy vô tri", Jane đã áp dụng phương pháp được mô tả là "quasi-ethnographic" (tương tự như điền dã dân tộc học của ngành nhân loại học).

Giống như các nhà nhân loại học sống cùng cộng đồng người để hiểu văn hóa của họ, Jane đã "sống cùng tinh tinh, hòa mình vào đời sống của chúng, trải nghiệm xã hội phức tạp của chúng như một người hàng xóm thay vì một quan sát viên xa cách." Bà đặt tên cho tinh tinh thay vì đánh số, sử dụng đại từ nhân xưng "he/she" thay vì đại từ trung tính, ghi chép tính cách và cảm xúc của từng cá thể. Brian Hare, giáo sư nhân loại học tiến hóa tại Duke, nhận xét: "Nếu bạn thực sự muốn hiểu cách tâm trí động vật hoạt động, bạn phải xem chúng cư xử như thế nào trong môi trường tự nhiên. Đó là đóng góp chính mà Jane đã làm."

Cách tiếp cận này ban đầu bị giới khoa học phản đối dữ dội. Bài báo đầu tiên Jane gửi tới tạp chí khoa học được trả lại với tất cả các "he/she" bị đổi thành đại từ trung tính, "who" bị đổi thành "what". Tại Cambridge, các nhà khoa học cao cấp chỉ trích phương pháp của bà. Nhưng Jane đã học cách "bọc những ý tưởng gây rối nhất trong ruy băng khoa học" trong khi vẫn trung thành với những quan sát của mình. Richard Wrangham, người làm nghiên cứu sinh với Jane, nhớ về "sự trung thực vững chắc như đá của bà trong việc mô tả những gì bà nhìn thấy."

Người Phụ Nữ Định Nghĩa Lại Ý Nghĩa Của "Con Người"

Đóng góp của Jane Goodall đối với ngành nhân loại học có thể nói là sâu sắc và căn bản nhất. Louis Leakey đã chọn Jane cùng với Dian Fossey (nghiên cứu khỉ đột) và Biruté Galdikas (nghiên cứu đười ươi) - để nghiên cứu linh trưởng trong môi trường tự nhiên như một phần trong nỗ lực của ông để hiểu rõ hơn về tiến hóa con người. Hy vọng của Leakey là nghiên cứu họ hàng gần nhất còn sống của chúng ta là những sinh vật có chung tổ tiên với con người sẽ giúp khám phá về con người thời kỳ đầu, những điều mà không thể học được chỉ từ hóa thạch.

Công trình của Jane đã thách thức chính định nghĩa về ý nghĩa của việc là con người. Ba phát hiện chính của bà đã phá vỡ các ranh giới được cho là phân biệt con người với thế giới động vật: (1) tinh tinh là động vật ăn tạp và săn bắt thịt; (2) chúng sử dụng công cụ; (3) chúng chế tạo công cụ. Những đặc điểm này - đặc biệt là chế tạo công cụ - trước đây được dùng để định nghĩa con người.

Hơn nữa, nghiên cứu của Jane đã làm mờ ranh giới giữa con người và vương quốc động vật bằng cách ghi nhận cảm xúc, tính cách, hành vi xã hội phức tạp, thậm chí cả chiến tranh và lòng trắc ẩn ở tinh tinh. Như chính bà đã nói năm 2021: "Tôi nghĩ giờ đây người ta đã chấp nhận rộng rãi rằng chúng ta không phải là sinh vật duy nhất trên hành tinh có tính cách, tâm trí và cảm xúc. Rằng chúng ta là một phần của tự nhiên, chứ không tách biệt khỏi tự nhiên hay phần còn lại của vương quốc động vật."

Anne Pusey, chủ tịch khoa nhân loại học tiến hóa tại Duke University là nơi lưu giữ toàn bộ tài liệu lưu trữ nghiên cứu 60 năm của Jane - khẳng định: "Đóng góp của Jane Goodall cho nghiên cứu linh trưởng đơn giản là không thể nói quá lời được. Bà đã giúp thiết lập một cách thức mới để nghiên cứu động vật trong tự nhiên."

Gilbert Grosvenor, cựu Chủ tịch National Geographic Society, cho rằng "Con đường tiên phong của Jane Goodall cho các nhà linh trưởng học nữ khác có thể được coi là di sản vĩ đại nhất của bà." Trong một lĩnh vực từng do nam giới thống trị, giờ đây phụ nữ chiếm ưu thế trong các nghiên cứu hành vi linh trưởng dài hạn trên toàn thế giới.

Từ năm 1986, sau khi nhận thức được sự tàn phá môi trường sống của tinh tinh, Jane chuyển từ nhà khoa học thành nhà hoạt động. Bà thành lập Viện Jane Goodall (1977) và chương trình Roots & Shoots (1991), đi khắp thế giới với con tinh tinh bông vĩnh cửu, truyền cảm hứng cho hàng triệu người - đặc biệt là giới trẻ - hành động vì hành tinh. "Tôi đến hội nghị đó với tư cách là một nhà khoa học, tôi rời đi với tư cách là một nhà hoạt động," bà từng nói.

NĂM BÀI HỌC TỪ CUỘC ĐỜI JANE GOODALL

Bài học 1: Đam mê và sự cởi mở có thể quan trọng hơn bằng cấp. Jane không có bằng đại học khi bắt đầu, nhưng chính điều này giúp bà không bị gò bó bởi định kiến khoa học, có thể quan sát và diễn giải một cách khách quan nhất.

Bài học 2: Đồng cảm là công cụ khoa học mạnh mẽ. Phương pháp đồng cảm của Jane được coi động vật như cá thể với tính cách và cảm xúc đã mở ra những khám phá mà cách tiếp cận "máy móc" truyền thống không thể đạt được.

Bài học 3: Sự kiên nhẫn và trung thực vượt thời gian. Tám tháng đầu chỉ thấy tinh tinh chạy trốn, nhưng Jane kiên trì. "Sự trung thực vững chắc như đá" của bà trong việc mô tả cả những quan sát tích cực lẫn tiêu cực đã làm nền tảng cho sự nghiệp 60 năm.

Bài học 4: Thách thức định kiến với sự khéo léo. Khi bị phản đối, Jane không từ bỏ mà học cách "bọc ý tưởng gây rối trong ruy băng khoa học", kiên định với sự thật trong khi vẫn tôn trọng quy trình khoa học.

Bài học 5: Kiến thức phải dẫn đến hành động. Jane hiểu rằng hiểu biết không có ý nghĩa nếu không tạo ra thay đổi. Bà đã dành nửa cuộc đời để chuyển hóa tri thức thành hành động bảo tồn, nhắc nhở chúng ta: "Chỉ khi hiểu, chúng ta mới quan tâm. Chỉ khi quan tâm, chúng ta mới giúp đỡ. Chỉ khi giúp đỡ, tất cả mới được cứu."

Jane Goodall đã ra đi, nhưng di sản của bà cả trong khoa học lẫn nhân văn sẽ tiếp tục định hình cách chúng ta hiểu về chính mình và vị trí của chúng ta trong thế giới tự nhiên. Bà đã chứng minh rằng một người, với đam mê và lòng trắc ẩn, thực sự có thể thay đổi thế giới.

Chuyện làm CVHôm rồi, mình cộng tác với một bên chuyên dùng AI để giảm tải cho nhà tuyển dụng trong việc lọc CV và phỏng...
23/09/2025

Chuyện làm CV

Hôm rồi, mình cộng tác với một bên chuyên dùng AI để giảm tải cho nhà tuyển dụng trong việc lọc CV và phỏng vấn đầu vào.
Câu chuyện đặt ra là: ứng viên buộc phải làm CV theo một khuôn mẫu nhất định, sử dụng những cụm từ khớp JD thì mới lọt qua vòng hồ sơ. Vậy những bạn không quen “chuẩn hóa” CV sẽ dễ bị loại, và nhà tuyển dụng cũng vô tình đánh mất nhiều nhân tài mà họ không hề hay biết.

Sau đó mình gặp một bên khác với dịch vụ khá thú vị: thiết kế chân dung số cho người đi làm. Họ trò chuyện với khách hàng để tìm hiểu mong muốn, cột mốc quan trọng trong cuộc đời, cũng như hình ảnh mà khách muốn người khác nhìn thấy. Từ đó, họ xây dựng một bộ hồ sơ đậm dấu ấn cá nhân vừa phản ánh đúng con người bạn, vừa mở ra cơ hội ở nhiều vị trí khác nhau. Rất độc đáo!

Ở vai trò tuyển dụng, mình thấy AI là công cụ hiệu quả để lọc CV nhanh và số lượng lớn. Nhưng bản thân mình cũng dễ “rớt từ vòng gửi xe” chỉ vì không thích đóng khung CV theo một format cứng nhắc. Dạo gần đây, mấy bạn trẻ gửi mình CV nhờ góp ý. Nhìn qua thì chỉnh chu, keyword khớp JD, khó mà chê. Nhưng thú thật, mình vẫn thích cảm giác được xem những CV hay portfolio của các bạn artist đầy màu sắc, đầy cá tính, khiến mình thấy ngay “đây là một con người thật” chứ không chỉ là vài dòng chữ.

Có lẽ, giá trị lớn nhất của CV không chỉ là vượt qua bộ lọc, mà còn là để nhà tuyển dụng thấy được dấu ấn riêng của bạn. Trong một thế giới tưởng chừng đa dạng nhưng lại đầy rẫy sự giống nhau, mình vẫn tự hỏi: AI liệu có thể thay thế hoàn toàn không, khi điều quan trọng nhất vẫn là con người thật phía sau tờ CV?

P/s: Tên page Nhi Hót Rác cũng từ công việc chính của mình là ngồi mài mông đọc CV mà ra. Lâu lâu, nhắc lại chớ không mọi người tưởng toàn đi giải cứu thế giới , bảo vệ môi trường :D

Trăng và biển vẫn hẹn nhau mỗi đêm, chưa từng rời bỏ nhau. Và tôi cũng muốn hẹn với chính mình, với lý tưởng mà mình đã ...
16/09/2025

Trăng và biển vẫn hẹn nhau mỗi đêm, chưa từng rời bỏ nhau. Và tôi cũng muốn hẹn với chính mình, với lý tưởng mà mình đã chọn:
Xin cho tôi đừng quên điều đã từng làm trái tim mình rung động.
Xin cho tôi đừng bỏ lỡ ánh sáng nhỏ bé ấy – ánh sáng đã đưa tôi bước vào con đường này.
Dù đời có đổi thay, dù sóng gió có làm run rẩy,
xin cho tôi vẫn giữ được niềm tin ban đầu – hồn nhiên như trẻ nhỏ,
vững chãi như vầng trăng treo cao.
Tôi hẹn với chính tôi:
sẽ bước đi trong tỉnh thức,
sẽ tập thở trong thảnh thơi,
sẽ tập cười trong gian nan.
Tôi hẹn với lý tưởng:
dù một ngày nào đó thân này có mỏi mệt,
tim này có ngập ngừng,
tôi vẫn sẽ quay về,
ngồi yên, thở, mỉm cười,
để được nuôi dưỡng, để được tiếp tục.
Vì tôi biết, lý tưởng ấy không phải để tô vẽ cho riêng mình,
mà để trao đi – như trăng trao ánh sáng cho biển,
như biển hát khúc ngàn trùng cho trăng.
Một lời hẹn nhỏ thôi,
nhưng tôi tin:
nếu giữ được, thì tôi sẽ còn đủ sức đi tới cuối con đường,
với đôi chân thong d**g và một nụ cười chưa bao giờ tắt.

LỜI HẸN CỦA TRĂNG VÀ BIỂN


Có những ngày tôi thấy mình chông chênh như con thuyền nhỏ lạc giữa ngàn sóng. Việc đời tới tấp, người đời qua lại, ai cũng bận rộn, ai cũng tất tả. Nhiều khi chính tôi cũng bị cuốn theo dòng xoáy ấy, chẳng còn biết mình đang chạy theo cái gì, đi về đâu. May nhờ ơn Tam Bảo chỉ lối, tôi kịp dừng lại. Ngồi xuống. Giữa biển trời bao la, tôi ngồi yên. Giữa biển người tới lui, tôi cũng ngồi yên. Tôi tập thở một hơi dài. Thở vào, biết rằng mình còn sống. Thở ra, mỉm một nụ cười rất nhỏ. Chỉ vậy thôi mà cơn bão trong lòng dịu xuống, sóng gió trong tâm từ từ lắng lại.

Ngồi yên giữa biển trời, tôi thấy trăng vẫn treo cao. Trăng không hề bận bịu, không hề vội vã. Biển vẫn rộng thênh thang, sóng vẫn vỗ dào dạt như muôn đời nay vẫn thế. Tôi bỗng nhận ra: biển và trăng đâu cần làm gì khác ngoài việc là chính nó. Biển là biển, trăng là trăng. Còn tôi? Tôi có dám là chính tôi không, giữa cuộc đời vội vã này?

Ngồi yên giữa biển người, tôi lắng nghe lòng mình. Người ta đi, người ta đến, người ta cười nói, người ta bon chen. Còn tôi, tôi muốn biết rõ: tôi cần gì? tôi sống để làm gì? Trong phút tĩnh lặng, lý tưởng hiện ra rõ ràng, sáng trong như ánh trăng rằm. Tôi đi để thương, tôi đi để hiểu. Tôi có mặt nơi đây để bớt khổ cho chính mình và để có thể trao một nụ cười cho ai đó.

Những phút ngồi yên như vậy đã nhiều lần cứu tôi trong cơn bão tố. Khi tâm hồn nổi gió, khi lồng ngực tràn sóng, tôi biết nếu cứ chạy theo, tôi sẽ bị cuốn đi mất. Bão thì tới, sóng thì nổi, thuyền thì chao. Nhưng bão là gì? – Bão chính là một ông thầy khó tính. Sóng lớn là gì? – Sóng lớn có khi là một bà mẹ nghiêm khắc. Không có ông thầy, bà mẹ đó thì tôi mãi thơ ngây, chẳng lớn nổi. Cho nên, như lý tác ý, tôi nhắc mình: “Cái này không phải để hù dọa. Cái này là để mình vững vàng thêm.” Thấy vậy rồi, lòng nhẹ đi. Bão hóa ra thành một bài học, sóng dữ hóa ra thành một lời nhắc nhở.

Tôi hiểu rằng: bão tố chỉ là khoảnh khắc. Còn mầu nhiệm của pháp thân thì luôn hiện hữu, bất sinh bất diệt. Dừng lại để trở về, để thấy rõ những gì đang xảy ra trong mình và xung quanh mình. Như khi đặt mỗi bước chân trên cát, cát mềm ôm lấy tôi. Sóng ùa vào xóa dấu chân, nhưng chẳng thể nào xóa nổi bước chân thật sự, vì từng bước ấy đã in sâu vào tim đất trời.

Ngồi ngó mây trời, mây thì bay, trời thì rộng. Cái thấy ấy làm tôi bật cười – cười như kẻ hát rong giữa đường đời, nghêu ngao một khúc ca chẳng cần ai khen chê. Chỉ cần thương được chính mình, thương được người khác. Ngồi yên lại để thấy pháp thân có mặt khắp nơi: trong áng mây bay, trong gió biển mằn mặn, trong nụ cười bất chợt của một người đi qua. Ngồi yên, tôi thấy lòng mình rộng mở. Và chính những phút ngồi yên ấy đã nhiều lần cứu sống tôi, ngay giữa cơn bão tố của cuộc đời.

Trăng và biển vẫn hẹn nhau mỗi đêm, chưa từng rời bỏ nhau. Và tôi cũng muốn hẹn với chính mình, với lý tưởng mà mình đã chọn:

Xin cho tôi đừng quên điều đã từng làm trái tim mình rung động.

Xin cho tôi đừng bỏ lỡ ánh sáng nhỏ bé ấy – ánh sáng đã đưa tôi bước vào con đường này.

Dù đời có đổi thay, dù sóng gió có làm run rẩy,

xin cho tôi vẫn giữ được niềm tin ban đầu – hồn nhiên như trẻ nhỏ,

vững chãi như vầng trăng treo cao.



Tôi hẹn với chính tôi:

sẽ bước đi trong tỉnh thức,

sẽ tập thở trong thảnh thơi,

sẽ tập cười trong gian nan.

Tôi hẹn với lý tưởng:

dù một ngày nào đó thân này có mỏi mệt,

tim này có ngập ngừng,

tôi vẫn sẽ quay về,

ngồi yên, thở, mỉm cười,

để được nuôi dưỡng, để được tiếp tục.

Vì tôi biết, lý tưởng ấy không phải để tô vẽ cho riêng mình,

mà để trao đi – như trăng trao ánh sáng cho biển,

như biển hát khúc ngàn trùng cho trăng.

Một lời hẹn nhỏ thôi,

nhưng tôi tin:

nếu giữ được, thì tôi sẽ còn đủ sức đi tới cuối con đường,

với đôi chân thong d**g và một nụ cười chưa bao giờ tắt.

Và tôi xin viết xuống ở đây lời hẹn của Trăng và biển để thêm một lần nữa nhắc nhở tôi rằng mình không đơn độc trên con đường này. Biết ơn vô cùng những duyên lành đưa tôi đến chặng đường này.

Có những đêm trăng đứng yên soi mặt biển.

Sóng vỗ rì rào như lời ru của đất trời, nhắc ta nhớ rằng:

dù bão tố có từng gào thét, mặt biển rồi cũng lặng.

Dù mây đen có che kín, vầng trăng vẫn còn đó, tròn đầy, không hề mất.


Ta dừng lại.

Thở cho sâu, nhìn cho kỹ.

Pháp thân mầu nhiệm đang có mặt khắp nơi:

Trong làn gió biển mằn mặn, trong ánh trăng hiền hòa,

trong nhịp đập trái tim ta còn muốn yêu thương và còn biết ước mơ.



Có lúc bão đến.

Thuyền ta chao đảo, lòng ta run rẩy.

Nhưng bão cũng là bài học, để ta tập đứng vững hơn,

để biết thương chính mình và thương những ai cũng đang gồng mình qua giông tố.

Như lý tác ý – ta nhắc mình rằng:

điều mình đang bước tới không phải cho riêng ta,

mà cho cả những người cần một bến bờ an lành.

Trăng và biển vẫn hẹn nhau đêm này qua đêm khác.

Trăng không bỏ biển, biển không rời trăng.

Ta cũng thế, xin đừng bỏ quên lý tưởng:

giúp mình và giúp người có mặt cho nhau bằng hạnh phúc chân thật.



Hành trình còn dài.

Ta cứ bước, nhưng bước trong thảnh thơi.

Như kẻ hát rong mang theo khúc ca dịu ngọt,

dù đường gió bụi, tiếng hát vẫn ngân nga.



Trăng sáng cho biển,

biển hát cho trăng,

và ta mỉm cười:

mỗi phút giây dừng lại là một phút giây được sống,

mỗi cơn bão đi qua là một lần ta lớn thêm một chút,

vững tin, tiếp tục và nở một nụ cười cho đời.

- Sư Cô Chân Lộc Nghiêm

Những ngày đầu tháng 9 này cũng là dấu mốc hai năm tròn cho hành trình Gieo trồng hạnh phúc của mình với bao chuyển hoá ...
06/09/2025

Những ngày đầu tháng 9 này cũng là dấu mốc hai năm tròn cho hành trình Gieo trồng hạnh phúc của mình với bao chuyển hoá trong thân tâm và biết ơn những mối duyên lành đưa mình đến với Làng Mai.

Vu Lan năm nay, mình có một trải nghiệm đặc biệt: làm tình nguyện viên chăm sóc trẻ em trong khóa tu Vu Lan: Thắp Sáng Tình Thương ở Chùa Từ Đức (Cam Ranh, Khánh Hòa). Khóa tu chia thành ba nhóm và có lịch sinh hoạt khác nhau cho người lớn, thanh thiếu niên và trẻ em. Mình thấy cách phân chia này rất hay, vì con nít thì đâu thể ngồi thiền hay nghe pháp thoại nhiều tiếng liền được.

Nhóm mình có hai sư cô, hai sư chú cùng chăm 45 đứa nhỏ. Ngày chuẩn bị, cả nhóm trang trí không gian, thổi b**g bóng, tô vẽ nhân vật, làm bảng chia sẻ… Khi khoá tu bắt đầu, các sư trực tiếp phụ trách, còn mình hỗ trợ bên ngoài: dọn vệ sinh, dẫn trẻ đi vệ sinh, điều phối trò chơi, cùng học, cùng chơi, hỗ trợ bữa ăn, đưa trẻ đi picnic, dọn dẹp sau mỗi buổi. Cả nhóm làm việc hết công suất, cũng may chưa đứa nào đòi đút cơm, nhưng có đứa còn bắt ăn phụ đồ ăn.

Một điểm mình thích ở khóa tu là việc phân loại rác. Hữu cơ thì chôn, vô cơ tập kết để xe thu gom. Thấy hai cái thùng rác “chỏng chơ”, mình liền nhận trang trí, vẽ chữ, dán mẫu nhựa cho tụi nhỏ dễ phân loại. Cảm giác đúng kiểu “cá gặp nước” vì gắn liền với những gì mình từng làm trong dự án môi trường.

Hai ngày đầu, tụi nhỏ còn rụt rè, sau thì “quậy banh nóc”. Nhìn cách các sư cô dạy thiền cho trẻ vừa đơn giản, vừa sinh động, đa giác quan , mình được học nhiều lắm! Có đứa vô tư, có đứa tăng động, có đứa hiền lành… một thế giới thu nhỏ đầy màu sắc. Ngoài lúc làm hậu cần, mình cũng được tham gia thiền quýt, tô tranh Bụt, chơi trò vòng tròn, và cả việc ngồi nhìn sâu vào những giọt nước mắt hay sự bướng bỉnh của từng em nhỏ.

Khoảnh khắc xúc động nhất là khi phát sữa buổi xế. Sau khi phát xong, mình ôm cái thùng rác lưu động đi vòng vòng. Nhận hộp sữa từ các bé, mình không quên cảm ơn và tranh thủ làm bẹp hộp, rút ống hút. Ban đầu, tụi nhỏ chỉ đưa hộp rỗng, rồi có em bắt chước làm bẹp, rút ống hút. Lần lượt các em khác cũng làm theo. Một bé còn ngồi phụ mình. Lúc đó, mắt mình rưng rưng thấy những gì mình từng đau đầu tìm cách truyền thông bảo vệ môi trường nay hiện ra giản dị, tự nhiên qua hành động của trẻ.

Mình nhớ lời một người anh từng nói: “Con người học cho cao cho sâu, cuối cùng cũng chỉ để làm những điều đơn giản và thay đổi những điều nhỏ nhặt nhất trong xã hội.” Quả thật, những chuyến tập huấn, những dự án môi trường mình từng tham gia nơi giờ lắng lại thành thực hành thường ngày: phân loại rác, nói lời cảm ơn, gieo thói quen tốt bằng chính hành động. Một bài học về sức mạnh của thân giáo.

Vu Lan này, mình hạnh phúc khi được làm tình nguyện viên hỗ trợ trông trẻ để cha mẹ, ông bà có thời gian kết nối với chính mình. Vui vì được làm “bảo mẫu” một nhà trẻ, được thực hành những gì từng học về môi trường một cách gần gũi, và hơn hết là học cách Thắp sáng tình thương – khi nhìn đời, nhìn người bằng đôi mắt thương.


12/08/2025

LIÊN HOAN NGHỆ THUẬT GIAI ĐIỆU MÙA THU 2025 - NHÀ HÁT GIAO HƯỞNG NHẠC VŨ KỊCH TP.HCM • ARTS FESTIVAL AUTUMN MELODIES • - từ 15/8/2025 đến 24/8/2025 | from 15/8/2025 to 24/8/2025 - Thời gian nhận vé: 10h ngày 5 tháng 8 năm 2025 (ĐỢT 1) Địa chỉ: Nhà hát Th...

Nếu bạn hỏi mình nhớ điều gì nhất trong những đêm canh rùa khi làm tình nguyện viên rùa biển, mình sẽ nói về những ngày ...
30/07/2025

Nếu bạn hỏi mình nhớ điều gì nhất trong những đêm canh rùa khi làm tình nguyện viên rùa biển, mình sẽ nói về những ngày bầu trời là nhà, những mỏm đá hay cát trắng là nệm.
Làm tình nguyện viên rùa biển thì làm gì có chuyện chăn ấm nệm êm, vì hầu hết các hoạt động đỡ đẻ cho rùa diễn ra từ nửa đêm tới tận rạng sáng. Sau bữa cơm tối, tụi mình thu xếp hành lý, kéo nhau ra điểm gác. Hành trang thường là nước uống, đèn pin cầm tay bọc giấy kiếng đỏ, tấm lót cách nhiệt hoặc một chiếc lều gọn nhẹ. À mà chắc bạn sẽ thắc mắc: sao phải bọc giấy kiếng đỏ nhỉ? Là vì bạn rùa rất nhạy với ánh sáng trắng, nên tất cả các hoạt động đều diễn ra trong bóng tối, chỉ dùng đèn có ánh sáng đỏ để không làm rùa hoảng sợ.
Mình còn nhớ lần đầu tham gia tình nguyện viên ở Vườn Quốc gia Núi Chúa. Vừa đến nơi là tụi mình chui vào lều ngủ bù sau chuyến xe bão táp ra Ninh Thuận vào dịp lễ 30/4 - 1/5. Cứ cách hai tiếng, chuông báo thức reo lên nhắc ra kiểm tra xem có mẹ rùa nào lên bãi đẻ chưa. Gần sáng hôm đó, trời giông, mưa xối xả. Cũng may có mang theo lều, chứ bãi biển toàn đá to, không nhà dân, không mái che.
Sáng ra, mình kéo cửa lều. Gió biển, tiếng sóng và ánh bình minh ùa vào mặt – một khoảnh khắc không thể nào quên. Anh Dũng ở Vườn quốc gia hỏi tụi mình có rùa lên đẻ không, tụi mình thiệt thà nói không có. Ảnh đi dạo một vòng rồi cười bảo: “Rùa đẻ ngay bên hông lều tụi bây luôn á, mà ngủ mê quá không hay gì hết.” Ngô nghê, ham ngủ, và cũng là lần đầu tiên canh rùa – kỷ niệm vừa buồn cười, vừa dễ thương!
Mấy ngày sau, tụi mình ra bãi Móng Tay, nằm xếp lớp trên mỏm đá. Trong lúc canh, tụi mình rủ rỉ kể nhau nghe chuyện đời, chuyện ma, và đủ thứ chuyện tầm phào mà bình thường chắc không dám nói với người lạ. Nhưng lúc ấy, bầu trời là nhà, và ai cũng mở lòng. Chốc chốc lại thấy sao băng bay qua, nằm một đêm mà ước được khối điều ước cho cả đời. Sóng đập ầm ầm vào vách núi, gió biển thổi mơn man mà cũng không át nổi mấy con muỗi háo ăn.
Lúc mới đến Hero House Núi Chúa, nghe tiếng sóng đập liên tục mình thấy bất an lắm. Nhưng dần dà, âm thanh đó lại đưa mình vào giấc ngủ sau một ngày dài hoạt động. Ngủ giữa đất trời là cảm giác tuyệt vời – như được Mẹ thiên nhiên ôm trọn. Không cần báo thức, chỉ cần ánh bình minh le lói từ chân trời, ánh nắng rọi vào mắt là tự động tỉnh giấc. Cảm giác ấy, hoà hợp với vũ trụ đến lạ kỳ.
Hè năm đó, mình tiếp tục chuyến canh rùa ở Hòn Cau – Bình Thuận. Buổi đêm, tụi mình ngủ trên mỏm đá lớn, nhìn xuống bãi rùa. Trăng sáng vằng vặc. Trong ánh sáng ấy, tụi mình nghe nhạc từ chiếc iPod cũ kỹ – hoài niệm và bình yên. Rồi mưa kéo đến giữa đêm, tụi mình chui vào hốc đá trú. Gió rít qua từng khe, sấm chớp nổi lên đì đùng. Cảm giác đó làm con người thấy mình nhỏ bé biết bao trước thiên nhiên bao la.
Một năm sau, mùa hè 2023, mình lại có cơ hội canh rùa ở Hòn Bảy Cạnh – Vườn Quốc gia Côn Đảo, nơi có tỷ lệ rùa sinh sản cao nhất Việt Nam. Vì rùa lên liên tục nên mỗi đội chia thành nhóm hai người, luôn trong trạng thái sẵn sàng. Vẫn chiếc đèn pin bọc giấy đỏ, nước uống, áo khoác xanh dương do IUCN phát, quần dài chống muỗi và bọ mắt. Chúng mình vác theo cả rổ để đựng trứng.
Mình nhớ có một đêm trực cùng em Yến. Mình nằm dài trên cát, mặt hướng lên trời. Yến bảo: “Sao băng kìa chị Nhi, ước đi!” Mình chỉ cười trừ vì... không biết ước gì. Lúc đó, mình tin: Điều gì thật sự muốn, mình sẽ tự biến nó thành hiện thực.
Sau mùa hè năm ấy, mình không còn tham gia các chương trình tình nguyện rùa biển nữa, dù rất nhớ. Mình bắt đầu chạm tới những điều mình từng mơ. Nhưng biển và rùa vẫn chiếm một góc nhỏ trong tim – là động lực để mình cố gắng, phát triển bản thân mỗi ngày.
Và khi mùa hè đến, mình vẫn thường mơ thấy: mình trốn một góc trên bãi cát, nghe tiếng sóng vỗ, và quan sát mẹ rùa đang lặng lẽ thực hiện sứ mệnh thiêng liêng của đời mình.

Tôi nằm lọt thỏm trong một chiếc tổ giả do mẹ rùa đào sẵn. Bên cạnh tôi, mẹ rùa đang phì phò đẻ trứng. Đôi mắt mẹ long l...
12/07/2025

Tôi nằm lọt thỏm trong một chiếc tổ giả do mẹ rùa đào sẵn. Bên cạnh tôi, mẹ rùa đang phì phò đẻ trứng. Đôi mắt mẹ long lanh, nước mắt hòa quyện với những hạt cát bám quanh hốc mắt. Xa xa, tiếng sóng rì rào vỗ vào bờ dưới bầu trời đêm bao la. Bằng mắt thường, tôi có thể nhìn rõ dải Ngân Hà kéo dài lấp lánh. Gió biển nhẹ lướt qua má, mang theo hơi mặn và mùi cát đặc trưng của biển đêm. Cát mịn màng, mát lạnh ôm ấp lấy cơ thể tôi. Tôi giữ mình thật yên, dõi theo mẹ.

Theo tập tính, mẹ rùa sẽ bò lên bãi biển vào ban đêm để tìm một vị trí thích hợp đẻ trứng. Nhưng mẹ cũng rất tinh ranh, thường đào hai, ba tổ giả nhằm đánh lạc hướng các loài ăn trứng. Khi cảm thấy an toàn, mẹ mới bắt đầu đẻ trứng vào tổ chính. Chính vì vậy, tôi đang nằm trong một trong những chiếc tổ giả ấy, vừa quan sát, vừa tránh làm mẹ hoảng sợ.

Công việc của một tình nguyện viên bảo tồn rùa biển là như vậy: chúng tôi quan sát, đo kích thước, bấm thẻ, đánh dấu tổ, chờ mẹ rùa hoàn thành quá trình sinh sản rồi quay trở về biển. Khi ấy, chúng tôi mới đào trứng lên và đưa về khu vực tổ ấp.

Việc lấy trứng trong khi mẹ đang sinh có thể khiến mẹ hoảng sợ. Có những mẹ rùa vì bị kinh động mà vội vàng quay trở lại biển, để lại sau mình những quả trứng lăn lóc, bé xíu như những quả bóng bàn. Hình ảnh ấy khiến ai chứng kiến cũng thấy đau lòng.

Vậy vì sao chúng tôi phải đưa trứng về khu vực ấp tập trung?
Có nhiều lý do, nhưng trước hết là để cân bằng giới tính của rùa. Giới tính của rùa con phụ thuộc vào nhiệt độ môi trường ấp: dưới 27,7°C, đa số là rùa đực; trên 32°C, chủ yếu là rùa cái. Biến đổi khí hậu đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến tỷ lệ này. Ấp trứng trong môi trường kiểm soát sẽ giúp cân bằng giới tính tự nhiên của quần thể.

Lý do tiếp theo là bảo vệ trứng khỏi kẻ thù tự nhiên. Trứng rùa là món ngon của nhiều loài động vật như chó, chim, cua… Việc đưa trứng về khu ấp giúp giảm thiểu nguy cơ bị ăn thịt hoặc hư hại.
Ngoài ra, việc ngăn chặn nạn "rùa tặc”, những người khai thác trứng trái phép để bán, cũng là một mục tiêu quan trọng. Việc buôn bán và tiêu thụ trứng rùa là hành vi bị nghiêm cấm trong luật bảo vệ động vật hoang dã.

Một nguyên nhân nữa là để tránh tình trạng rùa các rùa mẹ khác phá hỏng khi lên làm tổ mới hoặc đẻ chồng lên tổ có sẵn trứng.
Thêm vào đó, nhiều mẹ rùa có xu hướng đẻ sát mép nước, khiến trứng có nguy cơ bị ngập mặn khi thủy triều lên trong suốt 55 ngày ấp. Đó là một rủi ro lớn ảnh hưởng đến tỷ lệ nở thành công.
Một mùa sinh sản, mẹ rùa có thể lên bờ từ 3 đến 6 lần, mỗi lần đẻ từ 65 đến 180 trứng. Tuy nhiên, tỷ lệ sống sót đến khi trưởng thành chỉ khoảng 1 trên 1.000. Việc mỗi tình nguyện viên có thể bảo vệ vài chục tổ trứng mỗi năm là vô cùng có ý nghĩa.

Quay lại khoảnh khắc đêm đó, mẹ rùa thở dốc, nước mắt chảy dài, cố gắng rặn từng quả trứng. Tôi lặng người, nằm yên trong cát, không dám nhúc nhích. Giữa không gian ấy, tôi như được hòa vào vũ trụ. Một cảm giác thiêng liêng trào dâng trong tôi, khi thấy mình thật nhỏ bé giữa thiên nhiên hùng vĩ.

Năm năm trước, có người từng hỏi tôi: “Vì sao bạn lại chọn làm tình nguyện viên bảo tồn động vật hoang dã?” Lúc ấy, tôi chỉ biết khẽ cười. Trong tim tôi có một điều gì đó thôi thúc, khó gọi thành lời. Chỉ biết rằng khi ta là một sinh thể thuộc về Trái Đất này, thì thiên nhiên ở trong ta, và ta cũng ở trong thiên nhiên. Động vật hoang dã là những người bạn đồng hành.

Qua những chuyến đi như thế này, tôi được trở về kết nối với thiên nhiên, góp phần nhỏ bé vào công cuộc bảo tồn rùa biển nói riêng và động vật hoang dã nói chung. Nhưng thật ra, tôi lại nhận được rất nhiều khi có thể quan sát chính mình, gặp gỡ những người bạn từ khắp mọi miền, và hiểu rõ hơn về vai trò, tác động của con người đối với tự nhiên.

Và khi đứng trước cảnh tượng kỳ diệu ấy, một mẹ rùa âm thầm sinh trứng giữa đêm, dưới vòm trời đầy sao, lòng tôi xúc động khôn cùng.

Đêm đó, tôi đã đưa 105 trứng của mẹ rùa về tổ ấp an toàn.

Kỷ niệm chương trình Tình nguyện viên Rùa biển do IUCN Việt Nam phối hợp cùng Vườn quốc gia Côn Đảo tổ chức tại Hòn Bảy Cạnh, Côn Đảo – mùa hè năm 2023.
"One day you'll leave this world behind
So live a life you will remember."
"

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Nhi Hót Rác posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Nhi Hót Rác:

Share