01/06/2026
Người ta thường bảo ải tình cảm là ải cuối cùng trước khi bước vào đại vận và t nghĩ, t đang hành trình vượt qua ải này.
Cũng đã rất lâu rồi mới chia sẻ về vấn đề tình yêu của cá nhân, nhưng có lẽ hôm nay lại muốn trải lòng một chút để những người vẫn đang đang mắc kẹt giống t có người đồng cảm.
Khoảng 2-3 năm trước, t khép lại một mối quan hệ kéo dài gần một thập kỷ. Khi đó, thay vì dành thời gian chữa lành, t lại chọn cách lao ngay vào một mối quan hệ mới. Đến bây giờ nhìn lại, điều t hối hận không phải là đã yêu người đó, mà là đã đánh mất chính mình trong tình yêu ấy.
Gần 2 năm bên nhau, t đã đánh đổi rất nhiều. Thời gian, tiền bạc, sức khỏe, những mối quan hệ xung quanh và cả sự bình yên trong tâm trí. T đã dốc gần như toàn bộ năng lượng của mình cho một tình yêu mà khi ấy t tin rằng sẽ là người đồng hành đến cuối đời.
Nhưng rồi có những chuyện không diễn ra như mình mong muốn. Điều đau lòng nhất không phải là mất đi một người, mà là nhận ra trong suốt quãng thời gian ấy, mình đã bỏ quên bản thân quá lâu. Đến khi mọi thứ kết thúc, t mới bắt đầu học lại cách yêu thương chính mình, học cách sống cho mình thay vì sống xoay quanh một ai đó. Nhưng để đi đến được giai đoạn học cách yêu lại bản thân này, t đã phải chết tâm rất nhiều lần.
Đó là những đêm dài nằm nhìn lên trần nhà, đầu óc không ngừng quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không có lời giải. Là những buổi sáng mở mắt ra nhưng chẳng hề mong muốn bắt đầu một ngày mới. Là cảm giác kiệt sức đến mức chỉ tồn tại chứ không thực sự sống.
Có những lúc t cứ nghĩ chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi, chịu đựng thêm một chút nữa thôi thì mọi thứ sẽ tốt lên. Nhưng rồi càng cố, t càng nhận ra có những thứ không thể cứu vãn bằng sự hy sinh của một người.
Từng chút một, những kỳ vọng vỡ vụn. Những niềm tin từng rất lớn cũng dần biến mất. Và chính trong quá trình đó, t buộc phải chấp nhận một sự thật rằng đôi khi kết thúc không phải vì hết yêu, mà vì mình không thể tiếp tục đánh đổi bản thân để giữ lấy một điều đang khiến mình tổn thương.
Nhìn lại, khoảng thời gian ấy thực sự rất khó khăn. Nhưng cũng chính nó dạy t hiểu rằng không ai có thể ở bên mình mãi mãi, còn bản thân mình thì có. Và sau tất cả những lần gục ngã, điều đáng quý nhất mà đến bây giờ t cảm thấy bản thân đã nỗ lực đó là không đi lại vết xe cũ như mối quan hệ trước là tìm 1 người thay thế để thỏa mãn nhu cầu cảm xúc cá nhân lẫn thể xác.
Trong hành trình tìm lại chính mình, t đã tìm đến tham vấn tâm lý để hiểu và học cách đối diện với những cảm xúc bên trong, dù là tiêu cực hay tích cực. Đó là khoảng thời gian t dần lý giải được những hành vi làm tổn thương bản thân, những phản ứng thiếu lành mạnh trong tình yêu, và học cách xây dựng một mối quan hệ tốt hơn với chính mình.
Hôm qua nhìn thấy avatar của bạn và người yêu mới, trong trái tim nhỏ bé này vẫn còn nhói đau 1 chút, vẫn buồn 1 chút nhưng khác với những suy nghĩ tiêu cực lúc trước thì t lại muốn chúc phúc cho 2 người. Biết là sẽ đau trong lòng, nhưng biết làm sao khi cưỡng cầu một người không yêu mình nữa.
Trong một giấc ngủ đẹp, t thấy mình ngồi trên một bậc thềm cũ. Hai tay chống nhẹ ra phía sau, lặng im ngắm khung cảnh trước mặt. Gió thổi nhè nhẹ qua vai, mặt sông xanh đến mức tưởng như có thể cuốn trôi mọi muộn phiền. Mọi thứ đều bình yên, chỉ có lòng người là vẫn còn những gợn sóng chưa thể lắng xuống.
Tự nhiên t lại nghĩ, không biết đến bao giờ mình mới thôi nhớ về một người. Đến bao giờ những ký ức cũ không còn ghé qua vào những đêm dài mất ngủ. Đến bao giờ trái tim mới thực sự nhẹ nhõm khi nhắc về một cái tên từng rất quan trọng.
Có lẽ sự bình yên không đến trong một khoảnh khắc, mà đến từng chút một. Như mặt sông kia, sau những cơn gió rồi cũng sẽ trở lại phẳng lặng.
Và nếu được chọn một hình hài trong những giấc mơ đẹp, t muốn trở thành một bầu trời thật trong xanh. Không phải bầu trời chưa từng có giông bão, mà là bầu trời đã đi qua những ngày mưa dài, vẫn đủ rộng lòng để ôm lấy ánh nắng và bắt đầu lại từ đầu.
Nếu bạn cũng đang ở trong hành trình giống t, mong rằng bạn đừng quá vội vàng với chính mình. Có những vết thương cần thời gian để lành, có những nỗi nhớ cần thời gian để phai. Chỉ cần hôm nay bạn vẫn đang cố gắng sống tốt hơn hôm qua một chút, như vậy đã là rất tuyệt rồi.
Sẽ rất ngại khi viết những dòng cảm xúc nặng lòng này vào thứ 2, nhưng mà biết sao giờ. Hay cứ viết thôi nhỉ, hy vọng sẽ là những áng văn này có thể chữa lành ai đó 🌱
Đăng tạm hình làm TNV cho lễ Phật Đản chùa Quán Sứ nhá 😆