Bloom Collection

Bloom Collection Một “tủ sách nhà bên” dẫn bạn đi-vào, đi-ra, đi-xa, đi-gần

02/09/2026

Nếu bạn có hứng thú tìm hiểu những hiện tượng tâm lý cực đoan, những chủ đề mà người khác ít khi nào nói tới 🤫

🇻🇳 Nền cờ màu đỏ tượng trưng dòng máu đỏ, màu của nhiệt huyết, ý chí, niềm tin, “tinh thần hy sinh chiến đấu cách mạng c...
02/09/2026

🇻🇳 Nền cờ màu đỏ tượng trưng dòng máu đỏ, màu của nhiệt huyết, ý chí, niềm tin, “tinh thần hy sinh chiến đấu cách mạng của nhân dân Việt Nam", ngôi sao màu vàng tượng trưng “ánh sáng của vai trò lãnh đạo cách mạng”, nó còn là màu da vàng và năm cánh sao tượng trưng cho sự đoàn kết các tầng lớp nhân dân bao gồm sĩ, nông, công, thương, binh trong đại gia đình các dân tộc Việt Nam.

- Nguồn tư liệu: "CỜ ĐỎ SAO VÀNG - Biểu tượng thiêng liêng của dân tộc Việt Nam" - Trung tâm Lưu trữ quốc gia III

Một lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên bầu trời, một đất nước Việt Nam độc lập - tự do - hạnh phúc, một dân tộc Việt Nam đang không ngừng vươn lên.

🇻🇳 Chúc mừng 81 năm ngày Quốc khánh Việt Nam (02/09/1945 - 02/09/2026) 🇻🇳

01/09/2026

Bạn nghĩ mình mua hàng vì sản phẩm thực sự tốt? Chưa chắc.

Có những lúc, thứ khiến bạn móc ví không phải là sản phẩm, mà là cách người bán điều hướng cảm xúc, nhận thức và quyết định của bạn. Dưới đây là những chiến thuật tâm lý thường được sử dụng trong bán hàng, và càng hiểu chúng, bạn sẽ bất ngờ nhận ra mình đã bị dẫn dắt ngoạn mục tới mức nào 🤯

  Je ne sais quoi - Năng lượng cuốn hút không thể gọi tên, không thể rời mắt và càng không thể lí giảiCó những người khô...
31/08/2026

Je ne sais quoi - Năng lượng cuốn hút không thể gọi tên, không thể rời mắt và càng không thể lí giải

Có những người không phải kiểu vừa xuất hiện đã khiến tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình. Họ có thể không sở hữu ngoại hình nổi bật nhất, không ăn mặc cầu kỳ, cũng chẳng phải người nói nhiều nhất trong một cuộc trò chuyện. Thế nhưng càng tiếp xúc, bạn lại càng thấy họ thú vị. Một lần gặp khiến bạn tò mò, vài lần gặp sau lại khiến bạn muốn biết thêm, và đến một lúc nào đó, bạn nhận ra mình chẳng thể chỉ ra chính xác điều gì ở họ khiến mình bị thu hút. Họ có một thứ gì đó rất khó gọi tên. Người Pháp có một cụm từ dành cho cảm giác ấy: "je ne sais quoi" - nghĩa đen là “tôi không biết đó là gì”, thường được dùng để mô tả một nét quyến rũ đặc biệt nhưng khó định nghĩa ở một người.

🟠 Không phải đẹp nhất, nhưng lại khiến người ta nhớ lâu nhất

Sức hấp dẫn của một người không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với sự nổi bật của ngoại hình. Có những người sở hữu những đường nét rất đẹp nhưng chỉ khiến bạn ấn tượng trong vài phút đầu tiên; ngược lại, có người ban đầu chẳng để lại cảm giác quá đặc biệt, nhưng càng trò chuyện, bạn càng nhận ra mình bị họ cuốn vào. Je ne sais quoi nằm nhiều ở khoảng cách giữa “trông hấp dẫn” và “cảm thấy hấp dẫn khi ở cạnh”. Một người có thể không hoàn hảo về ngoại hình nhưng lại có nụ cười rất tự nhiên, ánh mắt có thần, giọng nói dễ chịu, cách phản ứng tinh tế hoặc một kiểu năng lượng khiến bạn cảm thấy thoải mái. Và đôi khi chính tổng hòa của những điều nhỏ bé ấy mới là thứ khiến một người trở nên khó quên.

🟠 Họ không cố gắng để trở thành người cuốn hút

Một nghịch lý khá thú vị là những người có sức hút tự nhiên thường không quá bận tâm đến việc mình có đang gây ấn tượng với người khác hay không. Họ không bước vào một căn phòng với tâm thế phải khiến tất cả mọi người chú ý, cũng không liên tục quan sát phản ứng của người khác để điều chỉnh. Họ chỉ đơn giản là thoải mái với sự hiện diện của chính mình. Khi không phải dành quá nhiều năng lượng để “perform”, cách họ nói chuyện, cười, di chuyển hay tương tác với người khác trở nên tự nhiên hơn.

🟠 Sự tự tin không ồn ào

Có một kiểu tự tin không phô trương. Nó thể hiện ở cách một người bước vào một không gian với một tâm thế vững chắc, có thể nói lên quan điểm của mình, có thể thừa nhận “Tôi không biết” mà không cảm thấy xấu hổ. Họ không liên tục hạ thấp người khác để nâng mình lên, cũng không cần phô bày thành tích để chứng minh vị trí của mình. Sự bình thản ấy tạo ra một cảm giác rất đặc biệt: người này dường như không cần sự chấp thuận của tất cả mọi người để cảm thấy mình có giá trị. Và chính sự không "cầu sự công nhận" ấy lại khiến họ trở nên hấp dẫn hơn.

🟠 Họ có một đời sống bên trong đủ phong phú

Một người càng có nhiều điều thực sự quan tâm, họ càng khó trở nên nhàm chán. Người có je ne sais quoi thường không chỉ nói về bản thân mà còn có sự tò mò với thế giới: họ có thể say mê một cuốn sách, một bộ phim, một bài hát, một thành phố, một lĩnh vực mà họ đang tìm hiểu hoặc một câu hỏi mà chưa ai trả lời được. Họ không cố tỏ ra bí ẩn, nhưng vì họ có một thế giới riêng đủ rộng nên bạn luôn cảm thấy còn điều gì đó chưa khám phá hết. Sự hấp dẫn đôi khi không đến từ việc một người cố khiến mình trở nên bí ẩn, mà đến từ việc họ thực sự có nhiều tầng để khám phá.

🟠 Biết lắng nghe khiến một người trở nên đặc biệt

Có những người sau khi trò chuyện với họ, bạn không chỉ nhớ họ mà còn cảm thấy bản thân mình được nhìn thấy. Họ không chờ bạn nói xong chỉ để kể câu chuyện của họ, không liên tục kéo cuộc trò chuyện về phía mình và cũng không vội đưa ra lời khuyên khi bạn chưa cần. Họ thực sự lắng nghe, đặt câu hỏi, nhớ những chi tiết nhỏ bạn từng kể và phản hồi dựa trên điều bạn chia sẻ. Điều này tạo ra một trải nghiệm rất dễ chịu: ở cạnh họ, bạn cảm thấy mình thú vị, được tôn trọng và được quan tâm. Có lẽ vì vậy mà sức hút không chỉ nằm ở việc “người này khiến tôi thích họ”, mà còn nằm ở việc “người này khiến tôi thích phiên bản của chính mình khi ở cạnh họ”.

Càng hiểu, càng thấy họ có nhiều điều để khám phá

Có những người càng tiếp xúc càng mất đi vẻ hấp dẫn vì hóa ra tất cả những gì bạn nhìn thấy ban đầu chỉ là một lớp vỏ được xây dựng rất kỹ. Nhưng cũng có những người đi theo hướng ngược lại: càng biết, càng thích. Ban đầu bạn chú ý đến cách họ nói chuyện, sau đó phát hiện ra khiếu hài hước, rồi nhận ra họ có những quan điểm thú vị, một niềm đam mê riêng, một cách nhìn khác biệt về cuộc sống và cả những góc rất dễ thương mà ban đầu bạn không nhận thấy. Đó là kiểu sức hút không bùng lên ngay lập tức mà tăng dần theo thời gian. Và có lẽ đây mới là lý do cụm từ je ne sais quoi phù hợp đến vậy: bạn có thể nhận ra nó, cảm nhận nó, nhưng rất khó tách nó thành một công thức cụ thể.

Sức hút không phải một kỹ năng để “diễn”

Bạn có thể học cách giao tiếp tốt hơn, luyện ngôn ngữ cơ thể, trở thành một người biết lắng nghe hoặc cải thiện khả năng kể chuyện. Nhưng nếu tất cả những điều ấy chỉ nhằm mục đích khiến người khác thích mình, chúng rất dễ trở thành một màn trình diễn khác. Je ne sais quoi không phải một bộ bí kíp để khiến mọi người phải lòng bạn. Nó thường xuất hiện như một hệ quả của việc một người đủ thoải mái với chính mình, có đời sống riêng, thực sự tò mò về thế giới và không quá ám ảnh với việc phải được tất cả mọi người công nhận.

Còn bạn, bạn có quen một ai toả ra nguồn năng lượng "je ne sais quoi" không?

là chuyên mục Bloom Collection dành cho bạn những câu chuyện thú vị, gần gũi và đồng cảm với chính mình

30/08/2026

Những điều chúng ta ít khi được mắt thấy tai nghe: Những ngành nghề phụng sự cái chet, bí mật của các cộng đồng tà giáo, tâm lý đen tối của con người 🤯

Nếu cảm xúc có hình thù, bạn có thể miêu tả cảm xúc, trạng thái của bản thân theo một hình dạng nhất định hay không?Vẽ r...
29/08/2026

Nếu cảm xúc có hình thù, bạn có thể miêu tả cảm xúc, trạng thái của bản thân theo một hình dạng nhất định hay không?

Vẽ ra hoặc mô tả được chi tiết những cảm nhận trong nội tâm giống như một dạng Art therapy (liệu pháp nghệ thuật) giúp bạn khám phá, thấu hiểu cảm xúc, giảm căng thẳng và chữa lành tâm hồn.

Hôm nay, nếu bạn đang trong trạng thái mông lung, hoặc bị đè nén bởi những xúc cảm khó nói, hãy thử lấy giấy vẽ ra chúng thử xem. Có thể chính việc "tiêu hóa" chúng như những vật thể hữu hình có thể giúp bạn xử lý cảm xúc một cách nhẹ nhàng và hiệu quả hơn đấy!

(Lưu ý, đây chỉ là thông tin sưu tầm được BC dịch, tìm hiểu và biên soạn lại, không có ý nghĩa nghiên cứu học thuật)

Thái nhân cách = tội phạm, bien thai, benh hoan?"Còn đạo đức thì sao? Người ta thường nói rằng chúng tôi không biết hối ...
28/08/2026

Thái nhân cách = tội phạm, bien thai, benh hoan?

"Còn đạo đức thì sao? Người ta thường nói rằng chúng tôi không biết hối hận hay cảm thấy tội lỗi, như thể đó là một điều gì đó xấu xa. Họ tin chắc rằng sự hối hận và mặc cảm tội lỗi là điều không thể thiếu để trở thành một “người tốt”. Nhưng có lẽ chẳng hề tồn tại một chuẩn mực đạo đức phổ quát, và càng không có một hệ quy chiếu khách quan nào cho đạo đức. Suốt hàng thiên niên kỷ, các nhà thần học và triết gia đã tranh luận không ngừng, nhưng cuối cùng, chẳng ai có thể đưa ra ranh giới hay khuôn khổ của đạo đức. Từ góc nhìn của tôi, thật khó để đặt niềm tin vào một thứ quá đỗi mong manh và dễ thay đổi. Vì vậy, tôi theo một tôn giáo mang lại cho tôi những chuẩn mực đạo đức, giúp tôi tránh xa vòng lao lý và an toàn lẩn khuất giữa đám đông. Nhưng cái gọi là cốt lõi của đạo đức là điều tôi chưa bao giờ thực sự thấu hiểu...
Một số kẻ vô nhân tính khác, trong đó có tôi, chọn cách tiếp cận “có nguyên tắc”: Hành động theo niềm tin tôn giáo, đạo đức hoặc vì lợi ích và sự tồn tại của bản thân. Chúng tôi tự đặt ra những chuẩn mực hành vi hay một bộ quy tắc để dựa vào khi cần đưa ra quyết định, ví dụ như: “Tôi đã quyết định không giết người, nên tôi sẽ không đâm gã này.” Một độc giả trên blog của tôi từng nói: “Có đạo đức không quan trọng, có nguyên tắc mới là điều quan trọng.” Chiếc la bàn đạo đức nhân tạo của tôi nhìn chung hoạt động khá ổn, và hầu hết phương pháp của tôi thường trùng khớp với điều mà số đông cho là đúng đắn. Tuy nhiên, có một điểm chung trong các “bộ quy tắc” của những kẻ vô nhân tính: Chúng không hoàn toàn phù hợp với các chuẩn mực xã hội hiện hành, những quy tắc và phong tục ngầm định điều chỉnh hành vi trong một nhóm."

- Trích "Lời tự thú của kẻ thái nhân cách"

____________________
Thái nhân cách - một trong những kiểu người được đánh giá là "nguy hiểm" nhất tồn tại ở xã hội. Điều gì hình thành nên họ, nuôi dưỡng, điều khiển, thôi thúc họ "hành động"?
Đọc thêm trong LỜI TỰ THÚ CỦA KẺ THÁI NHÂN CÁCH - Sự thú tội của một kẻ bị xem là "ngoài lề" xã hội ⬇

  Kẻ âu lo - Kẻ thống trị - Người cảm nhận - Vừa làm vừa chơi: Bạn thuộc kiểu nào trong 4 kiểu lo nghĩ này?Mỗi người đều...
28/08/2026

Kẻ âu lo - Kẻ thống trị - Người cảm nhận - Vừa làm vừa chơi: Bạn thuộc kiểu nào trong 4 kiểu lo nghĩ này?

Mỗi người đều có một “dòng suy nghĩ nền” chạy trong đầu, ngay cả khi chúng ta không chủ động chú ý đến nó. Có người luôn nghĩ về những chuyện tồi tệ có thể xảy ra, có người bận tâm đến công việc, tiền bạc và việc phải giải quyết trong ngày, có người lại đặc biệt nhạy với cảm xúc và những thay đổi rất nhỏ trong cơ thể, trong khi một số người dường như có thể chuyển liên tục giữa công việc và tận hưởng. Nghiên cứu về mind wandering và nội dung của suy nghĩ tự phát cho thấy suy nghĩ của con người không hoàn toàn hỗn loạn; chúng có thể tập trung thành một số kiểu tương đối rõ rệt. Dưới đây là 4 kiểu được mô tả trong nghiên cứu gần đây, và biết đâu bạn sẽ nhận ra mình trong một kiểu nào đó.

⭐ The Worriers - Người luôn lo nghĩ về những điều có thể xảy ra

Nếu đầu óc bạn thường xuyên đặt ra những câu hỏi như “Nếu có chuyện gì xảy ra thì sao?”, “Liệu mọi thứ có thực sự ổn không?” hoặc liên tục nghĩ về những vấn đề đang xảy ra trên thế giới, bạn có thể thuộc kiểu "Kẻ âu lo". Những người này có xu hướng dành nhiều suy nghĩ hơn cho các vấn đề xã hội, tình hình thế giới, sức khỏe và sự an toàn. Tâm trí của họ dường như luôn quét quanh môi trường để tìm kiếm những điều có khả năng trở thành vấn đề tiếp theo, vì vậy ngay cả khi hiện tại không có chuyện gì xảy ra, trong đầu họ vẫn có thể đang diễn ra một cuộc diễn tập cho hàng tá những kịch bản “nếu như”.

Mặt tích cực là họ thường có khả năng nhận ra rủi ro sớm và chuẩn bị trước cho những tình huống bất ngờ, nhưng nếu dòng suy nghĩ này trở nên quá tải, việc luôn sống trong những khả năng chưa xảy ra cũng có thể khiến hiện tại trở nên mệt mỏi.

⭐ The Domestics - Mọi thứ luôn cần được duy trì theo nề nếp

Kẻ thống trị không hẳn là người thích kiểm soát người khác; ở đây, đó là kiểu người có xu hướng muốn kiểm soát và sắp xếp thế giới xung quanh mình. Trong đầu họ thường xuất hiện list những công việc, tiền bạc, gia đình, việc nhà, kế hoạch và những vấn đề cần được xử lý. Khi có một chuyện chưa hoàn thành, tâm trí họ khó thực sự “đóng tab”, mà luôn loay hoay nghĩ cách giải quyết nó. Họ chỉ cảm thấy dễ chịu khi mọi thứ duy trì theo một trật tự nhất định mà họ có thể điều khiển được, đồng thời có xu hướng chuyển suy nghĩ thành hành động khá nhanh.

Đây là kiểu tư duy hữu ích khi cần tổ chức cuộc sống, xử lý vấn đề và đưa mọi thứ vào guồng, nhưng mặt trái là người thuộc kiểu này có thể rất khó nghỉ ngơi mà không cảm thấy mình đang lãng phí thời gian. Ngay cả khi đang nằm trên sofa, trong đầu họ vẫn có thể đang chạy một câu hỏi rất quen thuộc: “Còn việc gì mình chưa làm nữa nhỉ?”

⭐ The Bodily Thinkers - Người cảm nhận trọn vẹn cơ thể và cảm xúc của bản thân

Nếu bạn thường xuyên tự hỏi “Tại sao hôm nay mình lại thấy như thế này?”, chú ý đến những thay đổi nhỏ trong tâm trạng, cơ thể, cảm giác hoặc cách mình phản ứng với môi trường xung quanh, bạn có thể gần với kiểu Người cảm nhận. Thay vì chủ yếu hướng sự chú ý ra thế giới bên ngoài, những người này dành nhiều thời gian hơn để quan sát trải nghiệm bên trong của chính mình. Họ có thể nhận ra mình đang căng thẳng trước cả khi tìm được lý do, chú ý đến cảm giác khó chịu trong cơ thể hoặc nhận thấy tâm trạng của mình thay đổi theo từng hoàn cảnh.

Đây có thể là một lợi thế lớn trong việc tự nhận thức và hiểu cảm xúc, bởi họ thường khá nhạy với những tín hiệu mà người khác dễ bỏ qua. Tuy nhiên, khi sự chú ý hướng vào bên trong quá nhiều, nó cũng có thể khiến một cảm giác nhỏ trở thành thứ được phân tích mãi không thôi, đặc biệt khi họ liên tục tự hỏi “Có chuyện gì không ổn với mình vậy?”. Chính sự chú tâm này có thể khiến họ dễ dàng đánh mất sự tự tin dù chỉ vì những nét tín hiệu rất nhỏ.

⭐ The Work-hard, Play-hards - Người vừa muốn thành công vừa muốn tận hưởng

Có những người sở hữu một dòng suy nghĩ khá đặc biệt: họ có thể vừa nghĩ về công việc, mục tiêu và những dự án đang theo đuổi, vừa nghĩ đến những chuyến đi, sở thích, nghệ thuật, thể thao hay những điều khiến cuộc sống trở nên thú vị. Đây là kiểu Vừa làm vừa chơi, đối với họ, tham vọng và nhu cầu tận hưởng không nhất thiết phải loại trừ nhau. Họ có thể rất nghiêm túc khi làm việc nhưng cũng rất chủ động tìm kiếm niềm vui khi rời khỏi công việc.

Trong nghiên cứu được The Guardian đưa ra, nhóm này có xu hướng suy nghĩ nhiều hơn về công việc nhưng đồng thời cũng dành nhiều suy nghĩ hơn cho sở thích, trò chơi và nghệ thuật; họ cũng là nhóm có mức thu nhập và mức độ hạnh phúc cao nhất trong bốn nhóm được xác định. Dĩ nhiên, điều đó không có nghĩa cứ thuộc kiểu này là chắc chắn thành công hay hạnh phúc, nhưng nó gợi ra một khả năng thú vị: một cuộc sống cân bằng có thể không phải là giảm đi những tham vọng, mà là không để tham vọng chiếm hết tâm trí.

Mặc dù chúng ta có xu hướng nghiêng nhiều hơn về một nhóm, nhưng đây không phải các nhóm tính cách cố định, và cách chúng ta suy nghĩ có thể thay đổi theo hoàn cảnh. Khi thế giới bất ổn, một người bình thường cũng có thể trở thành Kẻ âu lo; khi công việc chất đống, họ có thể biến thành Kẻ thống trị; khi trải qua một giai đoạn nhiều biến động cảm xúc, Người cảm nhận có thể xuất hiện rõ hơn; và khi cuộc sống bắt đầu ổn định, họ lại trở về kiểu Vừa làm vừa chơi. Tâm trí không đứng yên, vì vậy kiểu suy nghĩ của chúng ta cũng không nhất thiết phải đứng yên.

là chuyên mục Bloom Collection cùng bạn đi sâu vào nội tâm của mình, giúp bạn hiểu rõ hơn những diễn biến tâm lý đang diễn ra bên trong và thấu cảm với chính mình hơn.

Nếu mỗi tác gia đại diện cho một chủ nghĩa tâm lý, đâu là tác giả yêu thích của bạn?(Lưu ý, đây chỉ là thông tin sưu tầm...
27/08/2026

Nếu mỗi tác gia đại diện cho một chủ nghĩa tâm lý, đâu là tác giả yêu thích của bạn?

(Lưu ý, đây chỉ là thông tin sưu tầm được BC dịch và biên soạn lại, không có ý nghĩa nghiên cứu học thuật)

Georges Bataille: Hai con người trong một cuộc đời - Khi ánh sáng và bóng tối cùng song hànhTrong lịch sử văn học và tư ...
27/08/2026

Georges Bataille: Hai con người trong một cuộc đời - Khi ánh sáng và bóng tối cùng song hành

Trong lịch sử văn học và tư tưởng Pháp thế kỷ XX, Georges Bataille là một trường hợp đặc biệt: một con người dường như được cấu tạo từ những đối cực không thể hòa giải. Một bên là thủ thư mẫu mực, học giả nghiêm túc, từng được đào tạo trong môi trường tôn giáo và sống giữa thế giới của sách vở, trật tự và tri thức. Bên kia là nhà văn của những điều bị xã hội cấm kỵ: t/ình d/ục, bạo lực, c/ái ch/ết và những ham muốn mà con người thường cố che giấu. Nhưng nếu chỉ gọi đó là “sống hai mặt” thì có lẽ vẫn chưa đủ. Với Bataille, ánh sáng và bóng tối không đơn thuần tồn tại song song; chúng liên tục song hành và đối nghịch lẫn nhau.

🔴 Tính hai mặt

Thời trẻ, Bataille từng thực lòng hướng về đời sống tôn giáo. Ông học tại chủng viện và từng có ý định trở thành một tu sĩ. Sau đó, ông theo đuổi con đường học thuật, tốt nghiệp Trường Quốc gia Văn thư và trở thành một chuyên gia lưu trữ, thủ thư tại Thư viện Quốc gia Pháp. Trong mắt đồng nghiệp, ông là một người trí thức nghiêm túc, đạo mạo và có học thức. Thế nhưng phía sau hình ảnh ấy lại tồn tại một Bataille hoàn toàn khác: ông lui tới những không gian mà những người “đàng hoàng” thường cố gắng che giấu, đồng thời viết những tác phẩm khiêu khích và đầy tính cấm kỵ dưới các bút danh.

Ở Bataille, không phải một nhân cách là “con người thật” còn nhân cách kia là chiếc mặt nạ. Hai phần ấy dường như đều thuộc về ông. Người thủ thư nghiêm túc tạo ra ranh giới để ông có thể tồn tại trong xã hội; còn nhà văn của những điều cấm kỵ lại trở thành nơi ông khám phá những phần bản năng, dục vọng và sự hỗn loạn mà đời sống văn minh luôn tìm cách kiểm soát. Chính vì thế, Bataille từng có thể đứng giữa một thư viện trật tự tuyệt đối vào ban ngày và viết về những điều cực đoan nhất của con người trong bóng tối.

🔴 Chấn thương tuổi thơ

Tuổi thơ của Bataille có thể nói là hết sức kinh hoàng. Cha ông mắc bệnh giang mai thần kinh nghiêm trọng, bị mù và liệt, thường xuyên chịu đựng những cơn đau dữ dội. Hình ảnh người cha đau đớn, chửi rủa và mất kiểm soát đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí cậu bé. Bataille vừa có tình cảm với cha, vừa sợ hãi cha; vừa chứng kiến nỗi đau của ông, vừa phải đối diện với những cảm xúc khó chấp nhận mà một đứa trẻ có thể cảm thấy trước một người khiến mình khiếp sợ. Chính sự pha trộn giữa yêu thương, ghê sợ, thương hại, tội lỗi và ham muốn hủy diệt trở thành một trong những ám ảnh xuyên suốt đời sống tư tưởng của ông.

Bi kịch gia đình càng khoét sâu những mâu thuẫn đó. Mẹ Bataille mắc chứng trầm cảm nặng sau nhiều năm phải chăm sóc người chồng mắc bệnh và từng nhiều lần tìm cách tự sát. Khi Chiến tranh thế giới thứ nhất xảy ra, Bataille cùng mẹ rời khỏi nơi ở và để lại người cha đang hấp hối. Trải nghiệm ấy được cho là đã trở thành một nguồn mặc cảm tội lỗi sâu sắc. Đứa trẻ từng muốn thoát khỏi nỗi kinh hoàng của gia đình lại phải sống với câu hỏi: mình có phải là kẻ đã bỏ rơi cha mình hay không? Từ đó, cái chết, sự ruồng bỏ, tội lỗi và ham muốn trở thành những chủ đề không ngừng quay trở lại trong thế giới nội tâm của Bataille.

🔴 Bi kịch tuổi trưởng thành

Một trải nghiệm khác cũng có thể giúp lý giải sự đảo chiều mạnh mẽ trong tư tưởng của ông là việc Bataille từng bị gia đình người yêu từ chối vì căn bệnh của cha. Với một người trẻ từng hướng đến đời sống tôn giáo và mong muốn trở thành một con người “thuần khiết”, việc bị xã hội gắn với một thứ bệnh tật đáng xấu hổ có thể tạo ra một cuộc khủng hoảng sâu sắc về bản ngã.

Thay vì đau khổ khi không được công nhận là "người cao quý", ông tự giải thoát bằng cách lớn tiếng khẳng định mình là "một kẻ xấu xa, xấu xí và không được yêu thương". Nội tâm ông sản sinh ra tâm lý nếu thế giới không chấp nhận tôi vì tôi không đủ “sạch sẽ”, vậy tôi sẽ trở thành chính thứ mà thế giới ghê sợ. Một sự "cải tử hoàn sinh" theo hướng cực đoan.

Đây chính là một cơ chế tâm lý đặc biệt: đảo ngược giá trị để giành lại quyền kiểm soát bản thân. Thay vì tiếp tục cố gắng chứng minh rằng mình tốt đẹp, cao quý và đáng được tôn trọng, một người có thể chủ động nhận lấy chính nhãn hiệu mà người khác dùng để khinh miệt mình. “Tôi là kẻ xấu”, “tôi là kẻ đồi bại”, “tôi không cần được các người chấp nhận”, khi ấy, sự ruồng bỏ không còn hoàn toàn nằm trong tay người khác nữa. Người bị từ chối biến sự từ chối thành một phần bản sắc mà mình chủ động lựa chọn.

Nhưng mặc cảm, tội lỗi và nhu cầu được công nhận vẫn có thể tồn tại bên dưới lớp vỏ nổi loạn. Vì vậy, Bataille không đơn giản từ bỏ thế giới của đạo đức, tôn giáo và trật tự; ông liên tục quay trở lại đối diện với nó. Ông cần cái thiêng để định nghĩa cái tục, cần sự cấm đoán để khám phá ham muốn, cần trật tự để cảm nhận sức mạnh của hỗn loạn.

Tính hai mặt trong tính cách của Georges Bataille thực chất là một chiến lược phòng vệ phức tạp. Ông vừa bám víu vào trạng thái "không được yêu thương" trong sự cô độc thông qua các tác phẩm đồi trụy để trả thù số phận, nhưng đồng thời vẫn duy trì bộ mặt một thủ thư nghiêm túc như một cách để giữ lại ranh giới kết nối với thế giới trật tự và bình thường.

---------
Nội dung được lấy từ cuốn sách “Tâm lý học lập dị” - Cuốn sách cùng bạn tìm hiểu mọi tâm lý bất thường và nghiệm ra cách để đối mặt với nói.
Mời bạn tìm đọc thêm tại ⬇

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bloom Collection posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bloom Collection:

Shortcuts

Share

Category