02/06/2026
TÍNH HAI MẶT CỦA CON NGƯỜI
Điều khiến nhiều kẻ tội phạm nguy hiểm trở nên đáng sợ không phải là vì họ trông khác biệt. Ngược lại, điều đáng sợ nhất là họ thường trông… hoàn toàn bình thường.
Họ có thể là một người hàng xóm lịch sự, một người cha mẫu mực, một đồng nghiệp hòa nhã hay một sinh viên thông minh. Họ cư xử đúng mực, hòa nhập với cộng đồng, thậm chí còn là những tấm gương của xã hội. Và chính vì thế, khi những hành vi bạo lực, lệch lạc hay tàn nhẫn của họ bị phơi bày, người ta luôn phản ứng bằng cùng một câu nói: “Trông họ đâu có giống như vậy.”
Nhưng tâm lý học từ lâu đã chỉ ra rằng cái ác không phải lúc nào cũng mang gương mặt của sự điên loạn.
Rất nhiều người có xu hướng lệch lạc hoặc bạo lực vẫn có khả năng xây dựng một “nhân cách xã hội” cực kỳ ổn định. Họ hiểu các quy tắc ứng xử, biết điều gì được xem là bình thường, thậm chí còn có thể tỏ ra tử tế hơn người khác. Điều đó không có nghĩa họ không có mặt tối. Nó chỉ có nghĩa rằng họ học được cách che giấu nó rất tốt. Trong nhiều trường hợp, chính sự bình thường ấy lại trở thành một lớp ngụy trang hoàn hảo.
Ted Bundy từng được mô tả là thông minh, quyến rũ và có học thức. Ông ta làm việc tại trung tâm hỗ trợ khủng hoảng tâm lý, tham gia các hoạt động xã hội và dễ dàng tạo thiện cảm với mọi người xung quanh. Nhưng phía sau hình ảnh ấy lại là một trong những kẻ sát nhân hàng loạt khét tiếng nhất lịch sử nước Mỹ.
Jeffrey Dahmer thời trẻ thường được xem là một người hướng nội, có chút kỳ quặc nhưng khá thông minh và không hề nổi loạn. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài đó là những ám ảnh lệch lạc ngày càng cực đoan về xác chết, sự kiểm soát. Những tưởng tượng bất thường ban đầu dần phát triển thành hành vi phạm tội thực sự.
Hay Ed Gein - người đàn ông sống lặng lẽ trong một thị trấn nhỏ, được hàng xóm nhận xét là hiền lành và ít nói. Nhưng sau cánh cửa ngôi nhà của ông ta lại là những hành vi bệnh hoạn liên quan đến x/ác ch/ết và ám ảnh méo mó với người mẹ đã mất.
Cũng không thiếu những trường hợp những người được trọng vọng lại gây ra những hành vi kinh hoàng, câu chuyện về Epstein Files (doanh nhân - tỷ phú Jeffrey Epstein) là một ví dụ tiêu biểu.
Điểm chung của nhiều trường hợp như vậy nằm ở chỗ: họ không phải lúc nào cũng “mất kiểm soát”. Trái lại, rất nhiều người trong số họ dành cả đời để kiểm soát hình ảnh bản thân trước xã hội.
Trong "Tâm lý học lập dị", điều này liên quan đến khái niệm “tính hai mặt của con người”. Một cá nhân có thể đồng thời tồn tại hai phần đối lập: phần xã hội hóa - lịch sự, đúng đắn, lý trí; và phần bóng tối - chứa đựng ham muốn kiểm soát, bạo lực, lệch lạc hoặc khoái cảm từ sự tổn thương.
"Ai trong chúng ta cũng đều mang trong mình một kiểu tâm lý dị thường Con người là sinh vật đa nhân cách. Bất kỳ ai cũng đều đang ẩn giấu một góc khuất nào đó. Có lúc chúng ta muốn làm việc đúng đắn nhưng cũng có những lúc bản năng thôi thúc ta làm điều sai trái. Con người chính là như vậy. Nếu chúng ta phớt lờ đi tính đa nhân cách đó mà chỉ tập trung làm những việc thiện hay điều tốt thì một ngày nào đó những điều kỳ lạ sẽ xảy đến. Tại sao một người có địa vị cao trong xã hội lại bị bắt vì lén nhìn vào trong váy nữ sinh? Tại sao một người nổi tiếng lại rơi vào vòng lao lý vì trộm cắp hay sử dụng chất kích thích? Tại sao một người mẹ bình thường lại bạo hành con mình cho đến ch/ết?" - Trích "Tâm lý học lập dị"
Vấn đề không nằm ở việc con người có mặt tối hay không, bởi gần như ai cũng có. Vấn đề nằm ở việc họ đối diện với nó như thế nào.
Khi một người liên tục phủ nhận, kìm nén hoặc che giấu những xung động bất thường bên trong mà không hiểu chúng, mặt tối ấy thường không biến mất. Nó chỉ âm thầm phát triển ở một nơi khác trong tâm trí. Và trong một số trường hợp cực đoan, chính sự dồn nén ấy khiến các tưởng tượng lệch lạc ngày càng mạnh hơn, cho đến khi ranh giới giữa tưởng tượng và hành động bắt đầu sụp đổ.
Đó là lý do vì sao tâm lý học hiện đại ngày càng nhấn mạnh rằng: những hành vi kinh hoàng hiếm khi bất ngờ xuất hiện trong con người. Chúng thường được hình thành từ rất sớm, từ những tổn thương thời thơ ấu, sự cô lập, nhu cầu kiểm soát, những ám ảnh bị dồn nén hoặc cảm giác tự phủ nhận, đày đọa bản thân.
"Vì vậy, hiểu biết về tâm lý học lập dị không chỉ đơn giản dừng lại ở việc lý giải tâm lý bất thường và biết cách ứng phó với nó, mà điều quan trọng chính là hiểu được điều gì giúp ngăn chặn tâm lý bình thường không vượt quá giới hạn cho phép và không để nó bước vào lãnh thổ của sự bất thường." - Trích "Tâm lý học lập dị"
-----------
Tìm hiểu thêm trong cuốn “Tâm lý học lập dị” - Cuốn sách cùng bạn tìm hiểu mọi tâm lý bất thường và nghiệm ra cách để đối mặt với nó.
Tìm sách tại: https://tinyurl.com/tamlyhoclapdi-sp