19/10/2025
(Full) Tôi sinh ra đã mang cái “mồm quạ đen”: cứ lỡ lời nói ra điều gì xấu, y như rằng thành sự thật.
Năm lên bốn, chỉ vì làm rơi một hạt cơm, bà nội lập tức nổi trận lôi đình, túm tôi lôi xềnh xệch ra cạnh hố xí:
“Đồ sao chổi, mày cũng dám phí phạm đồ ăn? Chi bằng bà dì//m mày ch//ết quách cho xong!”
Tôi ngước mắt lên nhìn bà, bình thản buông một câu: “Chính bà sẽ rơi xuống hầm phâ//n mà ch//ết đuối.”
Vừa dứt lời, chân bà loạng choạng trượt một cái, cả người bổ nhào xuống hầm phân, không bao giờ còn ngoi lên nữa.
Ông nội chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng là “sao sát”, bảo tôi hại ch//ết bà, rồi sau lưng lén bán tôi cho đám bu/ôn ng/ười.
Tôi lặng lẽ nhìn bóng lưng ông, cất giọng nhẹ như không: “Ông và hắn sẽ bị xe ngựa tô//n g ch//ết cả hai.”
Ngay sau đó, một cỗ xe do ngựa phát cu//ồng kéo lao tới, cuốn cả ông lẫn tên buôn người vào gầm bánh.
Cả làng rúng động. Họ gọi tôi là yêu nghiệt, xúm lại đòi đánh ch//ết cho rồi, sợ cái miệng quạ đen của tôi gây họa cho cả thôn.
Cha mẹ không còn cách nào, đành quỳ lạy trụ trì ba ngày ba đêm, cầu xin cho tôi được vào chùa tụng kinh niệm Phật, mong Phật Tổ trấn áp được khẩu nghiệp của tôi, cũng là giữ được mạng tôi.
Họ nói, đợi có điều kiện sẽ quay lại đón tôi về.
Tôi nghe, rồi tin.
Tin đến tận khi tôi lớn lên trong chùa, trở thành “cô gái nhà Phật” mà ai cũng biết mặt, vẫn chẳng thấy họ trở lại.
Cho đến một ngày, mẹ tôi tìm đến, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào:
“Phùng Xuân, cha con bị người ta đánh què chân, còn em gái con… bị cầm thú hãm hại… Con về với mẹ, nhìn họ lần cuối…”
Nhìn khuôn mặt sưng đỏ đẫm nước mắt của mẹ, tôi không nói một lời, chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc rồi theo bà rời khỏi cổng chùa.
Từ khi bước vào cửa Phật, tôi ít khi mở miệng; nhưng một khi đã mở lời, kẻ ác sẽ nhà ta//n cửa n//át.
1
Mẹ không đưa tôi trở lại thôn mà dẫn tôi đi đường vòng, bắt tàu cao tốc đến một thành phố lớn, rồi đưa tôi xuống một căn hầm tối tăm, ẩm thấp.
Bên dưới tầng hầm chẳng thấy ánh mặt trời, hôi hám ngột ngạt, chỉ có một chiếc giường mục nát – nơi đó, cha tôi và em gái đang nằm tho//i thóp.
Người cha từng oai phong của tôi giờ chỉ còn là bộ xươn//g khô, một chân g//ãy lò//i cả đầu xương, ruồi nhặng bu đầy, dòi bọ bò ngoằng ngoèo.
Còn em gái tôi – thảm đến mức chỉ còn lại cái đầu to, toàn thân gầy trơ xương, đôi mắt mở trừng vô hồn, nhìn như xá//c sống đội m//ồ.
Tôi suýt bật khóc.
Những năm ở chùa, thư em gửi chưa từng gián đoạn. Nhà có gì ăn mặc được, em cũng nhét thêm vào bưu phẩm gửi cho tôi.
Tôi rời nhà khi em mới hai tuổi. Khi ấy, nó biết moi trong túi ra viên kẹo không nỡ ăn, nhét vào miệng tôi, đôi mắt long lanh lấp lánh:
“Chị ăn đi, ngọt lắm.”
Lúc đó, cái miệng quạ đen nổi tiếng của tôi lần đầu tiên nói ra một câu chúc lành:
“Niệm Niệm ngoan, sau này sẽ hạnh phúc vui vẻ.”
Tôi cứ tưởng, lời chúc của mình sẽ hóa thành phúc lành, giúp em bình an lớn lên.
Đến hôm nay tôi mới hiểu, cái miệng này chỉ linh khi nói điều dữ.
Tôi chậm rãi lau mắt.
Dám động đến người nhà tôi?
Vậy thì, các người... chuẩn bị đi.
Chưa kịp để mẹ kể rõ ngọn ngành, cửa sắt tầng hầm đã bị đập đến vang trời.
“Con đĩ thối, ra đây! Hầu hạ không ra hồn, hôm nay để bọn tao dạy cho một trận nhớ đời!”
“Đồ rác rưởi! Mày dám leo lên giường của Lục tổng, khiến cô Lâm nổi trận lôi đình. Lục tổng đang nổi giận lắm đấy! Để tao thay cô ấy dạy mày một bài, không phế mày thì uổng tiền Lục tổng bỏ ra!”
Em gái vốn như xác không hồn, đột nhiên run lẩy bẩy, co ro gào lên: “Em không… em không trèo giường! Em không phải tiểu tam… không phải em!”
Cha tôi cắn răng lết cái chân gãy, dùng hết sức ôm chặt em vào lòng, run rẩy bảo vệ.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, cánh cửa đã "rầm" một tiếng bật tung—
Một xô sơn đỏ hắt thẳng vào mặt tôi.
Trong nháy mắt, toàn thân tôi nhuốm màu đỏ rực — đỏ đặc quánh như m//áu tươi, như thể tôi vừa từ đị//a ngụ//c bò lên.
Mấy tên tóc vàng khựng lại một giây, rồi phá lên cười hô hố:
“Ơ, hàng mới hả? Trông cũng ngon đấy.”
“Hay phết, đang chán đồ cũ, hôm nay anh em mình đổi vị tí nhé!”
Vừa bẩn miệng nhả từng câu tục tĩu, chúng vừa lấy sơn đỏ bôi ngoằn ngoèo lên tường những chữ nhục mạ — “đ/ĩ”, “tiểu tam”, “đồ rác rưởi”…
Tên đầu sỏ ngậm điếu thuốc, khịt mũi cười nhạo:
“Tưởng chui rúc ở cái xó này là bọn tao không tìm ra à?”
“Giá Lục tổng trả cao lắm, tụi tao chia ca canh từng bước! Muốn chạy cũng chẳng thoát.”
Mẹ tôi đôi mắt đỏ ngầu, giọng lạc đi vì tức giận:
“Gi//ết người cũng chỉ một đao! Chân bố nó bị các người đánh gãy, con gái tôi cũng bị các người làm nh//ục, rốt cuộc còn muốn gì nữa? Phải ép chúng tôi ch//ết mới hả?”
Tên tóc vàng phun toẹt bãi nước bọt xuống đất, khinh bỉ:
“Ch//ết à? Dễ cho chúng mày quá! Cô Lâm nhân từ không cho chúng mày ch//ết, thì chúng mày phải sống mà trả nợ cho cô ấy!”
“Bao giờ cô ấy chán, khi đó chúng mày mới được ch//ết.”
Một thằng khác cười sằng sặc, nâng cây chổi sơn bước đến chỗ em tôi:
“Nào, đồ rác rưởi, để tao viết vài chữ lên mặt mày, chụp tấm ảnh gửi cô Lâm cho đỡ tức.”
“Hôm nay viết gì nhỉ? À — ‘Tao là con ch//ó rẻ tiền, hoan nghênh tới lên’.”
Hắn vừa đưa tay chụp lấy em tôi, tôi lập tức lao lên chắn ngang.
Tên tóc vàng hất một cú đ//á mạnh như trời giáng, quét tôi ngã nhào xuống sàn lạnh buốt.
“Con chó ở đâu ra dám chắn đường hả? Muốn ch//ết à?!”
Tôi ngẩng đầu lên, tóc tai rũ rượi, sơn đỏ nhỏ tong tong xuống nền. Ánh mắt tôi tối sầm, khóe môi nhếch lên lạnh như băng:
“Lũ súc sinh các người… không đáng sống qua hôm nay. Lập tức… sẽ có tảng đá từ trên trời rơi xuống đ//ập ch//ết.”
Cả phòng nổ tung tiếng cười chế nhạo:
“Ha ha, tảng đá từ trên trời? Nó đi//ên thật rồi!”
Nhưng tiếng cười còn chưa dứt —
“ẦM!!!”
Trần nhà nứt toác ra một đường lớn, vài mảng bê tông nặng trịch rơi thẳng xuống như lưỡi dao trời giáng, mang theo bụi bay mù mịt và tiếng gào kinh hoàng.
Mấy tên tóc vàng lập tức bị đè bẹp dưới đống bê tông, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng khắp căn hầm.
Tôi và mẹ không dám chậm một giây, mỗi người cõng một người, vác bố và em gái lảo đảo chạy ra ngoài.
Vừa kịp bước qua cửa, cả mảng trần nặng nề phía sau “ầm ầm” sụp xuống, chôn vùi toàn bộ những kẻ còn bên trong. Không một ai sống sót.
Mẹ tôi mặt tái nhợt, môi run rẩy, giọng cũng run theo:
“Tiểu Xuân… chúng ta… bây giờ phải làm sao đây?”
Tôi khẽ mỉm cười, rút từ túi áo ra một xấp tiền dày cộp — chiến lợi phẩm tôi móc được trên người bọn tóc vàng:
“Trước tiên tìm một nơi yên tĩnh, chữa trị cho bố và em.”
Ánh mắt mẹ lập tức sáng lên, hy vọng lóe lên trong đáy mắt, bà gật đầu liên tục:
“Được, nghe con.”
Sau khi sắp xếp cho cả nhà trú tạm trong một căn sân nhỏ ngoại ô, tôi mới lần ra đầu đuôi mọi chuyện.
Từ ngày tôi rời nhà, em gái đã liều mạng học hành, chỉ mong có ngày ngẩng đầu mà đón tôi trở về. Vì tôi, bố mẹ chấp nhận rời làng, lên thành phố kiếm sống, dù cực khổ vẫn chỉ thuê nổi một căn hầm ẩm thấp.
Họ không nỡ để tôi chịu khổ.
Cuộc sống trong chùa tuy đạm bạc nhưng yên ổn, sư trụ trì thương tôi, để tôi có bữa cơm thanh tịnh, không phải cùng họ bôn ba mưu sinh.
Cho đến khi em gái tốt nghiệp đại học, vào công ty của Lục Cảnh Từ làm thư ký.
Em tự lực cánh sinh ký được một hợp đồng lớn, sắp được thưởng hậu hĩnh và còn có cơ hội thăng chức.
Em từng vui mừng báo tin cho bố mẹ:
“Số tiền này đủ để chúng ta chuyển khỏi căn hầm rồi. Đợi có nhà mới, con sẽ đón chị về.”
Thế nhưng, phần thưởng còn chưa kịp nhận thì vị hôn thê của Lục Cảnh Từ — Lâm Vi Vi — đã xông vào bữa tiệc tất niên của công ty.
Cô ta tát em tôi một cái trời giáng trước mặt bao người, giọng chua chát độc địa:
“Con thư ký trèo giường mà cũng dám vênh váo trước mặt tôi? Đồ tiểu tam hạ tiện, cũng xứng dự tiệc à?!”
Từng lời như dao cứa vào mặt.
Cô ta đứng trên bục, ánh mắt lạnh tanh ra lệnh:
“Người đâu! X//é á//o nó ra! Cho mọi người xem kết cục của loại tiểu tam dơ bẩn này!”
Em tôi hoảng loạn vùng vẫy, đôi mắt ướt nhòe hướng về phía Lục Cảnh Từ, giọng run rẩy:
“Tổng Lục… xin anh nói với phu nhân… chúng ta trong sạch…”
Nhưng hắn đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên:
“Tống Thu Niệm, cô chọc giận phu nhân tôi, thì bị phạt thế nào cũng đáng. Chỉ cần cô ấy nguôi giận là được.”
Dứt lời, hắn lạnh lùng ôm Lâm Vi Vi bỏ đi.
Giữa ánh nhìn khinh miệt của bao người, em gái tôi bị x//é rá//ch quần áo, hứng trọn nh//ục nh//ã và tủi hổ đến mức chỉ muốn biến mất khỏi thế gian.
Đêm đó, em trèo lên sân thượng công ty. Gió đêm lạnh cắt da, mái tóc rối tung trong gió. Em chỉ muốn nh//ả y xuống, kết thúc tất cả.
Nhưng còn chưa kịp làm điều đó, một đám côn đồ đã xuất hiện, ké//o em từ mép tường xuống, lôi vào con hẻm tối tăm.
Cả đêm ấy, trong ngõ chỉ còn vang lên tiếng gào xé ruột gan của em.
Sáng hôm sau, video em bị làm nh//ục đã được đặt trước mặt Lâm Vi Vi.
Lục Cảnh Từ lạnh nhạt nói:
“Vi Vi, nhìn đi, loại rác rưởi này cũng xứng để anh động lòng chắc? Giờ em yên tâm rồi chứ?”
Lâm Vi Vi bĩu môi:
“Ai biết có phải anh diễn trò không? Một lần thì chứng minh được gì? Lỡ anh nói dăm ba câu dỗ ngọt, nó lại ngoan ngoãn theo.”
Lục Cảnh Từ lạnh giọng ra lệnh:
“Cho vài người theo dõi nó hằng ngày. Muốn làm gì thì làm, đến khi Vi Vi nguôi giận thì thôi.”
Từ hôm ấy, cuộc đời em biến thành địa ngục sống.
Chúng không chừa một thủ đoạn nào, tr/a t/ấn đến khi thân thể em chẳng còn tấc da lành.
Bố tôi muốn bảo vệ con gái, liền bị chúng đá/nh gãy chân tại chỗ.
Nghe mẹ kể xong toàn bộ, cơn giận trong tôi như dòng dung nham trào ngược, không còn đường lui.
Khi sức khỏe của bố và em đã tạm ổn, tôi dặn mẹ ở nhà chăm sóc, còn mình khoác lên vai hành trang mang từ chùa.
Tôi không ngoái đầu.
Đã dám dựa thế hiếp người, dồn gia đình tôi đến bước đường cùng—
Vậy thì đừng trách cái “miệng quạ đen” này mở kim khẩu, tiễn bọn chúng một đoạn đường xuống địa ngục.
3
Tôi khoác tăng y, xuất hiện dưới toà nhà công ty của Lục Cảnh Từ.
Nhiều năm sống giữa khói nhang cửa Phật đã mài giũa khí chất tôi trở nên thanh tịnh, thoát tục. Gương mặt thanh tú, ánh mắt trầm lặng như hồ nước cổ, trong thoáng chốc đã khiến toàn bộ ánh nhìn phải hướng về tôi.
Chỉ trong nửa buổi sáng, hình ảnh tôi bỗng chốc lan truyền khắp các nền tảng video ngắn.
Người người gọi tôi là “Phật nữ”, công tử nhà giàu, thiếu gia quyền quý nườm nượp kéo đến vây quanh, miệng cười nịnh bợ, mong được “xem tướng đoán số”.
Tôi không đáp lời, chỉ giữ vẻ mặt lãnh đạm mà lặng lẽ đứng giữa ánh nắng ban mai.
Mãi cho đến khi Lục Cảnh Từ đi ngang qua.
Tôi mới mở miệng:
“Vị thí chủ này... ấn đường u ám, hôm nay ắt gặp tai họa huyết quang.”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức náo động.
“Phật nữ mở kim khẩu rồi!”
“Mau xem giúp tôi với!”
“Tôi xếp hàng từ 8 giờ sáng đây này!”
Lục Cảnh Từ bước khựng lại, trong mắt hiện rõ vẻ kinh ngạc lẫn hứng thú:
“Huyết quang? Ồ? Thế tai ương đó là gì?”
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào anh ta, bình thản từng chữ:
“Chỉ trong chốc lát nữa, thí chủ sẽ có m//áu chảy trên trán.”
Đám đông công tử thiếu gia cười ồ, túm tụm lại giữ anh ta ở lại:
“Đừng đi, Tổng Lục! Để xem Phật nữ đoán có chuẩn không nào!”
Lục Cảnh Từ nhướng mày, thấy thú vị bèn khoanh tay cười nhạt:
“Được thôi. Tôi chờ xem… câu này linh đến mức nào.”
ẦM—!
Lời chưa dứt, một chiếc xe con từ đâu mất lái, lao vút lên vỉa hè, đâ//m sầm vào lan can.
Một mảnh kính vỡ to như bàn tay cắt xẹt qua thái dương anh ta.
M//áu nóng ròng ròng chảy xuống.
Không ai kịp phản ứng.
Cả quảng trường lặng như tờ.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, từ tò mò chuyển sang kính sợ.
Tối hôm đó, Lục Cảnh Từ đích thân đứng ra mời tôi dùng tiệc. Cả đám thiếu gia cũng tụ lại nịnh nọt lấy lòng.
Tôi gật nhẹ.
Đèn hoa rực rỡ, rượu trắng rót đầy.
Trong nhà hàng sang trọng, một bàn đồ chay tinh xảo được bày sẵn riêng cho tôi.
Lục Cảnh Từ nâng ly, cười có phần khách sáo:
“Đa tạ Phật nữ chỉ điểm. Không có người, e là tôi đã bị xe đâ//m thật rồi. Chẳng hay nên xưng hô thế nào?”
Tôi khẽ mỉm cười:
“Tôi tên Phùng Xuân.”
Nụ cười vừa hé, cả sảnh tiệc như bị kéo căng — mấy người suýt làm rơi cả ly rượu.
Nhưng chưa kịp yên vị ăn được mấy miếng, cửa lớn nhà hàng rầm một tiếng bật tung!
Cơn lốc tên là Lâm Vi Vi xông vào cùng một nhóm vệ sĩ áo đen.
Gương mặt cô ta vặn vẹo vì giận, ánh mắt như muốn thiêu rụi tôi.
Không nói không rằng, tay đã giơ lên định giáng xuống mặt tôi.
Lục Cảnh Từ lập tức giữ lấy cổ tay cô ta.
“Vi Vi! Không được vô lễ! Đây là Phật nữ đại sư.”
“Phật nữ cái gì!” – Lâm Vi Vi gào lên, mắt đỏ ngầu.
“Chỉ là con đ//ĩ mặc tă//ng y đi dụ đàn ông! Bẩn thỉu, giả tạo!”
Cô ta giật tay khỏi Lục Cảnh Từ, quát lồng lộng:
“Không phải Phật nữ à? Sao còn có tóc? Người đâu! Cạo trọc đầu nó ngay tại chỗ! Cho thiên hạ thấy kết cục của một con phật-kiều tiểu tam là thế nào!”
Rồi chỉ thẳng mặt Lục Cảnh Từ, giọng lạnh tanh:
“Anh dám ngăn tôi? Được. Hôn ước của chúng ta kết thúc từ đây! Để xem nhà họ Lục chống đỡ được mấy ngày không có nhà họ Lâm!”
Cô ta quét mắt một vòng sảnh, khinh miệt:
“Ai trong đây không sợ đắc tội nhà họ Lâm thì cứ thử cản tôi—con Diêm Vương sống này xem!”
Lời ấy vừa thốt ra, tất cả tiếng cười cợt xung quanh lập tức tắt lịm. Không ai dám động đậy.
Ai cũng biết tiếng “Diêm Vương sống” không phải gọi cho vui — đó là biệt danh từ máu và nước mắt của không biết bao nhiêu cô gái từng bị cô ta hủy hoại.
Mà đau nhất: cô ta luôn ra tay kín kẽ, tuyệt không để lại vết.
Có nhà họ Lâm chống lưng, lại thêm Lục Cảnh Từ dung túng— trong giới, cô ta nói gì cũng thành luật.
Thấy cô ta nổi đi//ên không ai ngăn nổi, Lục Cảnh Từ đành bước sang bên, mặt khó xử nhưng vẫn dịu giọng:
“Được rồi Vi Vi… đều nghe em. Hậu quả để anh gánh.”
Tôi ngồi yên, ánh mắt lạnh như gió quét qua.
Gánh?
Tôi khẽ bật cười trong lòng.
Lần này… các người, không ai gánh nổi đâu.