Cá Mặn Rất Mặn

Cá Mặn Rất Mặn Cân các loại nặng đô, ai chưa đủ 18 vui lòng và tốt nhất tìm hiểu kỹ page hãy vào 📌🙏🏻
(2)

BỘ NÀY HƠI HƠI MẶN, NÓI CHUNG CŨNG ĐÁNG ĐỌC 🌚Con gái của chị hàng xóm tầng dưới mất tích rồi.Lần cuối cùng camera giám s...
28/11/2025

BỘ NÀY HƠI HƠI MẶN, NÓI CHUNG CŨNG ĐÁNG ĐỌC 🌚

Con gái của chị hàng xóm tầng dưới mất tích rồi.

Lần cuối cùng camera giám sát quay được chiếc xe con bé ngồi là ở khu vực núi Cửu Bàn.

Hình ảnh trong video rất kỳ quái, chiếc xe đó lao nhanh trên đường núi, nhưng trên ghế lái không có tài xế, vô lăng cứ tự xoay suốt quãng đường.

Cảnh quay cuối cùng của camera chỉ chụp được một đám sương mù và một bóng ảnh mờ ảo.

Cảnh sát đã lật tung cả khu vực đó lên để điều tra, nhưng không tìm thấy bất kỳ manh mối nào.

Cả người lẫn xe cứ thế biến mất tăm.

Dân chạy xe đều biết núi Cửu Bàn rất tà quái, đường núi khu vực đó quanh co khúc khuỷu, gió núi rít gào.

Nhất là khi trời tối, tương truyền thường có thứ gì đó không rõ lai lịch chặn đường, hễ dừng xe là không thể ra được nữa.

Nhìn từ camera, lúc chiếc xe đó đến núi Cửu Bàn thì trời đã tối mịt.

Thân xe chìm trong một làn sương mỏng, lúc ẩn lúc hiện.

Chị gái tầng dưới tìm đến tôi, khóc như mưa như gió.

Nhờ tôi bằng mọi giá phải chạy một chuyến xe, đưa chị ấy đến núi Cửu Bàn.

1.

Chị Lưu nói lần cuối cùng liên lạc được với con gái là vào tối 7 ngày trước.

Con bé tên là Trương Tiểu Lệ, năm nay vừa thi đại học xong.

Hôm đó, con bé nói với chị là đã hẹn bạn bè ra ngoài chơi hai ngày, sáng sớm đã ra khỏi nhà.

Đến chiều, chị Lưu gọi điện, con bé nói với chị là vừa đến hẻm Hồ Lô.

Chị Lưu không biết hẻm Hồ Lô là nơi nào, cứ ngỡ là một điểm du lịch nào đó, nên chỉ dặn con chú ý an toàn, cũng không nghĩ ngợi gì thêm.

Đến tối, chị Lưu gọi lại, con bé vẫn nói là vừa đến hẻm Hồ Lô.

Vừa dứt lời, điện thoại "tít" một cái rồi ngắt kết nối, chị Lưu lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, gọi lại thì không thể liên lạc được nữa.

Chị Lưu vội vàng liên lạc với bạn học của con gái.

Ban đầu, đứa bạn đó còn ấp úng, giúp Trương Tiểu Lệ che đậy.

Sau này, thấy không thể nào liên lạc được, sự việc đã trở nên nghiêm trọng, cô bạn kia mới chịu nói thật.

Hóa ra Trương Tiểu Lệ không hề đi chơi với bạn học, mà là quen một người bạn trai qua mạng nên giấu gia đình đi gặp mặt ngoài đời.

Chị Lưu lập tức báo cảnh sát.

Cảnh sát tra camera phát hiện Trương Tiểu Lệ đã lên một chiếc xe Santana màu đỏ trong thành phố, tài xế đeo khẩu trang, chiếc xe chạy một mạch về phía bắc.

Ban đầu mọi thứ vẫn bình thường, nhưng khi xe chạy đến địa phận núi Cửu Bàn, hình ảnh trong camera tối sầm lại.

Đường núi quanh co gồ ghề, chiếc Santana đó luồn lách trong sương mỏng, lúc ẩn lúc hiện, nhìn không rõ lắm.

Điều kỳ dị hơn là, không biết từ lúc nào, camera không còn thấy tài xế đâu nữa.

Ghế lái trên xe trống trơn, nhưng chiếc xe vẫn chạy bình thường.

Các đồng chí cảnh sát thụ lý vụ án đều cảm thấy thật khó tin.

Chiếc Santana đó là xe mang biển số giả, hiện trường cũng không tìm thấy manh mối nào, cả người lẫn xe cứ thế biến mất tăm.

Chị Lưu là mẹ đơn thân, một mình nuôi con gái suốt bao nhiêu năm.

Khó khăn lắm mới mong được đến ngày con gái sắp vào đại học, thì lại xảy ra cơ sự này.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, chị ấy như già đi cả hai mươi tuổi.

Chị Lưu cảm thấy con gái đã "va chạm" với thứ gì đó ở khu đó, nên không về được nữa.

Nhưng dù thế nào chị ấy cũng phải đi một chuyến, con gái mất tích, cứ thế sống không thấy người chết không thấy xác, chị ấy không cam lòng.

Trước tôi, chị ấy đã tìm vài người khác, nhưng hễ nghe nói đến chuyện này là họ đều không chịu chạy xe.

Thực ra, chị Lưu tìm đến tôi còn một lý do khác.

BỘ NÀY CŨNG MẶN, NÊN ĐỌC ĐI NHA 🌚Làng chúng tôi có một bí mật!Cứ cách mười lăm năm, trong làng lại sinh ra một điềm lành...
28/11/2025

BỘ NÀY CŨNG MẶN, NÊN ĐỌC ĐI NHA 🌚

Làng chúng tôi có một bí mật!

Cứ cách mười lăm năm, trong làng lại sinh ra một điềm lành. Người ta gọi "điềm lành" đó là Ngọc Nữ.

Nghe đồn Ngọc Nữ thân hình tuyệt diệu, tâm hồn thuần khiết, có thể phù hộ cho làng mạc bình an, mưa thuận gió hòa.

Nhưng những kẻ dám bá ng b ổ Ngọc Nữ đều sẽ chec bất đắc kỳ tử!

Tôi vốn tưởng đây chỉ là truyền thuyết, cho đến một ngày, anh trai tôi xách quần chạy vội về nhà, khắp người toàn dấu vết á i mu ội.

Anh ta khóc lóc thảm thiết, cầu xin mẹ tôi cứu mạng. "Trương Tiểu Lan là Ngọc Nữ! Mẹ ơi, con không muốn chec!"

Ngoài cửa truyền đến tiếng sột soạt. Một bóng dáng quen thuộc nấp trong góc tối, cười một cách lạnh lẽo.

Tôi cũng cười.

Ngọc Nữ à? Đang đứng ngay trước mặt các người đây này.

1.

Lúc tôi múc thức ăn trong nồi bưng lên bàn, mẹ tôi vẫn đang lải nhải với chị dâu: "Tú Tú à! Cái thai này của con chắc chắn là một thằng c u bụ bẫm!"

Chị dâu dịu dàng xoa bụng, hiền từ nói: "Bất kể là trai hay gái, con đều thích."

Chị ấy vừa nói vậy, mẹ tôi liền sa sầm mặt, lườm chị một cái rồi oán trách: "Phỉ phui phui! Gì mà trai hay gái? Nhất định phải sinh cho tao một đứa cháu trai mập mạp!"

Chị dâu tôi cúi gằm mặt, không dám cãi lại.

Đúng lúc này, anh trai tôi vừa xách quần vừa lảo đảo đẩy cửa xông vào.

Trán anh ta đầm đìa mồ hôi lạnh, vẻ mặt hốt hoảng, quần áo xộc xệch, trên cổ còn có mấy vết đỏ.

Tôi đứng bên cạnh nhìn, không khỏi cảm thấy lạ. Anh trai tôi đã mấy đêm không về nhà rồi, sao hôm nay bỗng dưng về sớm thế, lại biến thành thành bộ dáng th ảm h ại này?

Chị dâu thấy vết đỏ trên cổ anh ta, mặt trắng bệch, mấp máy môi như định nói gì nhưng dưới ánh mắt nghiêm khắc của mẹ tôi, chị đành im bặt.

Mẹ tôi bước lên trước, sửa lại quần cho anh ta, rồi kéo cổ áo che đi vết đỏ. Bà còn chưa kịp nói gì thì anh tôi đã quỳ sụp xuống: "Mẹ! Trương Tiểu Lan là Ngọc Nữ!"

"Con... con không muốn chec! Mẹ ơi, mẹ cứu con!"

Mẹ tôi đã sống mấy chục năm, nhìn bộ dạng này của anh ta dĩ nhiên đoán ra anh ta đã làm gì, nhưng bà không hề có ý trách mắng mà đuổi tôi mau đưa chị dâu về phòng.

Trước khi vào phòng, tôi ngoảnh lại nhìn. Anh tôi đã dần bình tĩnh lại, còn mẹ tôi thì ra vẻ đã có cách.

Tôi cười lạnh trong lòng, rồi đóng cửa phòng lại.

Chị dâu vẻ mặt u uất. Vào phòng trong chị kéo tôi lại hỏi Ngọc Nữ là gì?

Tôi xoa bụng chị, khẽ nói: "Ngọc Nữ là báu vật của làng."

2.

Vào một ngày nọ, mẹ tôi đột nhiên lôi một cô gái trẻ về nhà. Đó là chị dâu tôi.

Hôm đó, tóc tai chị rũ rượi, mặt đầy vết thương, trong mắt ngập tràn sự không cam tâm và ph ẫn n ộ hét lên: "Cút! Đừng đụng vào tôi!"

Anh tôi như con ch0’ đực độ ng d ục, mặt mày bỉ ổi định l ột qu ần áo chị, nhưng chị dâu phản kháng rất kịch liệt.

"Đàn bà không nghe lời thì đáng bị trừ ng ph ạt!"

Thế là, dưới sự b ạo hà nh của mẹ và anh trai tôi, ánh mắt chị dâu dần dần mất đi sức sống, trở nên vô hồn.

Giờ phút này, chị buộc tóc đuôi ngựa thấp, yên lặng ngồi bên mép giường, dịu dàng hỏi tôi, "Báu vật sao? Báu vật gì?"

Tôi nắm tay chị, từ tốn kể.

"Cứ cách mười lăm năm, làng ta lại hạ sinh một điềm lành, dân làng gọi cô ấy là Ngọc Nữ. Nghe nói cô ấy sẽ phù hộ cho làng, nhưng không ai biết cô ấy là ai. Chỉ biết Ngọc Nữ có tâm tư thông tuệ, mà dung mạo lại kinh diễm."

Chị dâu gật đầu như hiểu như không. Tôi ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Còn có một lời đồn, đàn ông ăn nằm với Ngọc Nữ sẽ chec bất đắc kỳ tử..."

Sắc mặt chị dâu trắng thêm vài phần.

Tôi nắm nhẹ tay chị rồi an ủi: "Chị dâu, không sao đâu! Chị còn có em. Chị ráng nhịn thêm, chỉ cần ráng nhịn thêm chút nữa..."

Đợi chị dâu ngủ rồi, tôi lén ra sân để nghe anh trai tôi kể lại chuyện vừa xảy ra: "Mẹ, mẹ không biết Trương Tiểu Lan yêu tinh đến mức nào đâu! Cô ta chắc chắn là Ngọc Nữ!"

"Cái mùi vị đó..." Anh tôi với vẻ mặt vẫn còn thèm thuồng: "Mẹ, nhưng con không muốn chec! Mẹ giúp con với! Mẹ chỉ có mình con là con trai..."

Ngoài cửa đột nhiên vọng lại tiếng sột soạt. Tôi nhìn theo hướng âm thanh, phát hiện cô em gái ngốc nghếch của Trương Tiểu Lan đã đến từ lúc nào không hay.

ĐỌC ĐI, HONG CÓ THẤT VỌNG ĐÂUUUU 🌚Trong lúc nhàn rỗi, ta nhận được một mối làm sád thủ với mức tiền thưởng một ngàn lượn...
27/11/2025

ĐỌC ĐI, HONG CÓ THẤT VỌNG ĐÂUUUU 🌚

Trong lúc nhàn rỗi, ta nhận được một mối làm sád thủ với mức tiền thưởng một ngàn lượng vàng, cũng coi như phi vụ lớn.

Lúc hành động, ta vô tình khiến cho kho lương của chủ thuê bị ch áy sạch.

Tiền thưởng thì mất, còn bị chủ thuê liệt tên vào danh sách truy sád hàng đầu.

Vị tướng quân trẻ Minh Cảnh nói: "Hay là cô đừng giec ta nữa. Ta trả cô mỗi tháng hai mươi lăm lượng, rồi cô theo ta làm việc, thế nào?"

Ta vui sướng viết thư cho nương ta.

Ta báo cho bà biết ta có bát cơm sắt rồi, một công việc vừa ổn định vừa kiếm ra tiền.

Sau này, vị thiếu niên tướng quân anh tuấn ngời ngời đó lại ngồi thẫn thờ trong sân nhà ta suốt một đêm.

Mắt hắn đỏ hoe, giọng rưng rưng: "Ta thật lòng muốn cưới nàng. Ngay cả tên con của chúng ta, ta cũng nghĩ xong rồi."

Ta cúi đầu trầm ngâm: "Không được đâu! Ta thấy chàng tú tài nhà bên khá tốt, tính tình mềm mỏng, dễ pắt nạt."

Minh Cảnh cuống lên: "Nàng cũng có thể pắt nạt ta thử xem. Lúc cần mềm ta sẽ mềm, chỗ cần cứng ta sẽ cứng."

Ta: …

1

Cha ta là một thày lang thú y nổi tiếng lừng lẫy vừa mới ở ẩn, rửa tay gác kiếm chưa đầy ba ngày.

Nói là ở ẩn chứ thực ra là không còn gia súc gia cầm nào để chữa trị nữa.

Chiến tranh liên miên, lại gặp phải năm mất mùa.

Nhân họa, thi ên t ai.

Dân chúng bán con bán cái, ăn còn không đủ no, nói gì đến nuôi gia súc.

Cỏ trên mộ của chúng nó cũng bị ăn mấy lứa rồi.

Vì vậy vào một buổi chiều gió bắc rít gào, cha ta lấy gỗ thay hương, quỳ lạy trời đất.

Ông tuyên bố từ nay rút lui khỏi giang hồ.

Ta và nương ta gặm bánh ngô rau dại vừa khô vừa cứng, nhìn cha ta khóc lóc thảm thiết mà khó hiểu vô cùng!

Ông đấm ngực dậm chân: "Ta đã v i ph ạm di nguyện của tổ tông. Ta thật là bất hiếu mà."

Nương ta ném cái bánh ngô cứng như đá xuống bàn kêu "cốp" một tiếng: "Ông có ăn cơm không?"

Cha ta vội vàng đứng bật dậy, không khóc nữa, ôm bánh ngô gặm gặm gặm một cách khó khăn.

Răng cửa của cả nhà đều rất đau.

Ta thở dài thườn thượt: "Nương ơi, con muốn ăn thịt!"

Bà liếc nhìn bánh ngô, chán ghét nói: "Ngươi toàn nói nhảm! Ai mà không muốn ăn thịt chứ!"

"Sắp Tết đến nơi rồi, ta ngay cả một bữa thịt cho vợ con cũng không lo được. Ta thật là vô dụng, còn gì là đàn ông nữa!" Cha ta nói xong lại định khóc.

Nương ta bực bội đẩy ông ra sân gặm bánh ngô.

Vẻ mặt rõ là ra ngoài cho đỡ chướng mắt!

Ta và nương ta ngồi bên bàn nhìn bánh ngô thở dài rồi ngẩng lên nhìn nhau.

Ta đập mạnh bánh ngô xuống bàn: "Có làm không?"

Nương ta dứt khoát: "Làm!"

Đêm đó, ta mài da0 suốt đêm.

Hôm sau lúc trời chưa sáng, ta đem theo hai cái bánh ngô và dắt theo Đại Hổ ra khỏi cửa.

Đại Hổ là một con ch0’ rất dũng mãnh. Cả nhà ta sắp chec đói cũng không nỡ để nó thiếu một miếng ăn.

Nói không ngoa, quan hệ của nó với ta còn thân hơn cả với phụ thân.

Ít nhất Đại Hổ thỉnh thoảng còn tha được con thỏ rừng từ trên núi về cho ta.

2

Năm ngày sau ta tới biên cương.

Trên đường đi, ta chuyên chui vào nhà bếp của các nhà giàu. Đại Hổ đi theo ta cũng được thỏa mãn cơn thèm thịt.

Không có nương ta quản, ta thấy thế giới bên ngoài thật là thơm nức.

Vị tướng quân trẻ giành lại được mười tám châu ở biên giới phía nam bị thương.

Vì vậy đang cần tuyển mấy nữ tử hiểu y lý vào lều trại hầu hạ.

Ta đang sầu não vì không có cửa tiếp cận tướng quân, nghe tin này mắt sáng rực lên.

Chỉ tiếc là ta đến quá muộn, lại còn ăn mặc rách rưới.

Tên quản sự hếch mũi nhìn ta một cái rồi quay người bỏ đi, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

Ta nhặt một hòn sỏi dưới đất, lơ đãng búng một phát.

Tên quản sự đang chổng mông leo lên xe ngựa đột nhiên ngã lăn xuống.

Ta vỗ trán, hối hận không thôi: bắn lệch rồi mất rồi. Sao lại trúng ngay mông chứ.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Quan trọng là, đến lượt ta lên sàn.

Ta thong thả bước lên, ra vẻ như một cao nhân lánh đời.

Lôi thân thể béo mập của tên quản sự từ dưới đất lên, rồi làm bộ làm tịch xoa bóp điểm huyệt sau lưng hắn một hồi.

Hắn kinh ngạc quay đầu nhìn ta: "Hết đau rồi."

Nhưng hắn ôm mông hỏi ta với vẻ mặt nghi ngờ: "Ta bị sao vậy? Tự nhiên lại đau dữ dội."

Ta nhìn hắn, thở dài một hơi.

Rồi vỗ vỗ Đại Hổ chuẩn bị rời đi.

Không sợ thầy thuốc cười ha ha, chỉ sợ thầy thuốc nhíu mày.

Tên quản sự hoảng lên, trực tiếp kéo ta lại: "Vừa rồi đường đột, là ta thất lễ. Chắc hẳn cô nương sống cũng khổ sở, hay là theo ta về quân doanh làm việc mưu sinh."

Đại Hổ ngẩng đầu, vẫy đuôi lia lịa với hắn. Tiếc là ta không có đuôi!

BỘ NÀY CŨNG MẶN, AI ĐỌC THÌ ĐỌC 🤣Nửa đêm có người đàn bà gõ cửa xin ngủ nhờ, ông nội tôi không dám mở.Ông nói hồi xưa tr...
26/11/2025

BỘ NÀY CŨNG MẶN, AI ĐỌC THÌ ĐỌC 🤣

Nửa đêm có người đàn bà gõ cửa xin ngủ nhờ, ông nội tôi không dám mở.

Ông nói hồi xưa trong làng từng có thi sáp xuất hiện, chuyên giả làm người xin ngủ nhờ để hại người.

Tôi sợ đến mức không ngủ được, ông nội bèn an ủi: "Chỉ cần không ai mở cửa cho nó, ban ngày mặt trời lên, nó sẽ tan chảy."

Ngày hôm sau, cả làng kéo nhau ra xem náo nhiệt.

Chỉ vì ông bác tôi, người đã góa vợ mấy chục năm, bỗng dưng có vợ.

1.

Tối qua, tôi bị chuyện thi sáp ông nội kể dọa cho không dám đi vệ sinh, cứ nhịn mãi đến sáng mới dám bò xuống giường.

Lúc này trời còn sớm, tôi đang định chui vào chăn ngủ tiếp thì có hai ông chú dừng lại trước cửa.

"Tiểu Quân, bác mày lấy vợ lúc nào thế?"

"Mày không biết à? Tối qua đàn bà trong nhà ổng la cả đêm, tao có ngủ được đâu."

"Đi đi đi, qua xem vợ Đại Cường thế nào!"

Hai người cười một cách quái gở, kéo tôi đi về phía sân nhà bác tôi.

Mấy hôm trước bác tôi lên thị trấn lấy hàng, tính thời gian thì đúng là tối qua về.

Nghĩ đến việc có thể gặp được thím mới trước cả ông bà nội, tôi xoa xoa tay háo hức, rảo bước thật nhanh.

Bác tôi ở xéo đối diện, không ở sát nhà ông bà nội.

Trong sân đã đông nghịt dân làng đến hóng chuyện.

Tôi cậy mình nhỏ con, nhanh chóng chen được đến bên bậu cửa sổ, cùng đám dân làng đang ầm ĩ đẩy cửa sổ ra.

Bác tôi ở trần, còn chẳng kịp kéo quần áo mặc vào, vội lật tấm chăn bông lớn lên che cơ thể trần trụi bên cạnh.

Nhưng gương mặt trắng nõn của người phụ nữ vẫn khiến cả đám dân làng sững sờ.

"Mẹ kiếp, mồ mả nhà Diêu Đại Cường bốc khói xanh rồi, l ừa đâu được cô ả xinh đẹp thế này?"

"Phải tao mà gặp cũng phải lôi vào nhà mình, không lẽ lại để người khác vớ được?"

“Ả đàn bà này đẹp như Bồ Tát, mẹ kiếp, nghĩ đến mụ vợ mặt vàng như nghệ ở nhà mà mất hết cả hứng."

Dân làng la ó đòi bác tôi khao rượu, bác vừa cười mắng vừa đồng ý, tiện tay đóng cửa sổ đu ổi người đi.

Không đợi được bác tôi dắt vợ mới về cho ông bà nội xem, tôi chạy về trước, hớn hở kể một hồi.

Nói đến nhan sắc của người phụ nữ, tôi không có cách nào miêu tả hay hơn, đành dùng cách nói của dân làng.

"Thật đấy! Thím ấy giống hệt Bồ Tát trong miếu làng mình!"

Loảng xoảng!

Ông nội n ém đũa xuống, chắp tay sau lưng đi thẳng sang nhà bác tôi.

Tôi chạy lon ton theo sau, thấy ông nội đạp cửa xông vào, kéo ông bác đang đ è trên người phụ nữ kia dậy.

Người phụ nữ có vẻ bị d oạ s ợ, quấn chặt chăn, đôi mắt đến chớp cũng không dám.

"Bố, sáng sớm bố làm gì thế!"

Bác tôi bực bội mặc quần áo, còn không quên quay lại an ủi người phụ nữ.

Tối qua bác ta lấy hàng về chưa được bao lâu thì gặp người phụ nữ này gõ cửa xin ngủ nhờ, bác tôi lập tức nảy sinh ý định thành gia.

Ông nội tức đến run người, chỉ vào cô ta.

"Mày, sao mày lại cho nó vào cửa? Đây là thi sáp, nó sẽ hại chec mày đấy!"

Thi, thi sáp?!

Nghĩ đến thứ mà ông nội kể tối qua, tôi nuốt nước bọt, lại nhìn về phía mặt người phụ nữ kia.

Cặp tròng mắt màu nhạt đó đột nhiên liếc sang phía tôi, trong lòng trắng cuồn cuộn vô số bóng tối.

Tôi ngã phịch xuống đất, sợ đến tè cả ra quần.

BỘ NÀY MẶN LÈ LUÔN, DẶN TRƯỚC RỒI ĐÓ NHEN 🌚🌚Ở làng chúng tôi, sau khi trưởng thành đều phải đến chùa Một Chân để cầu phú...
25/11/2025

BỘ NÀY MẶN LÈ LUÔN, DẶN TRƯỚC RỒI ĐÓ NHEN 🌚🌚

Ở làng chúng tôi, sau khi trưởng thành đều phải đến chùa Một Chân để cầu phúc.

Bất kể nam nữ, nếu đã th ất thân thì sẽ m ất một ch ân.

Chị tôi vào đó rồi, nửa đêm hôm sau đã trốn về.

Chị ấy mặt mày kinh hãi, không biết đã thấy gì, ngay hôm đó liền thắt cổ 44.

Thế nhưng, lúc tôi t ẩm li ệm cho chị ấy mới phát hiện ra, chị tôi vốn dĩ không hề th ất thân.

1

"Phật Tổ phù hộ."

"Trụ trì minh giám, hôm nay nhà họ Triệu chúng tôi đưa con gái nhỏ vào chùa cầu phúc."

"Con gái nhỏ 18 năm nay luôn giữ mình tro ng sạ ch, chưa có hôn ước, cũng chưa từng làm chuyện gì đáng x ấu hổ."

Bố tôi vừa nói, vừa kéo chị tôi quỳ xuống trước mặt hòa thượng mặc áo bào xanh.

Vị hòa thượng có khuôn mặt như trẻ thơ, trên đỉnh đầu có bảy vết sẹo hương.

Dưới lớp áo bào rộng thùng thình chỉ có một bàn chân, toàn bộ thân hình cao gần 2 mét đều dựa vào một cây nạng.

Ông ta cười híp mắt nhìn chị tôi, đưa bàn tay đầy vết chai sần ra đỡ chị tôi dậy.

"Phật Tổ sẽ thích những nữ tử tri nh ti ết."

Nói rồi, ông ta dẫn chị tôi vào chùa.

Cách một bức tường vây màu đỏ cao vút, cây liễu cổ thụ trong sân đung đưa theo gió.

Một đám mây đen kịt ùn ùn kéo đến, mang theo sấm chớp đùng đoàng.

Dưới ánh nhìn chăm chú của đám tăng lữ một chân gầy gò cao lêu nghêu, tôi lén ngước mắt nhìn chị mình.

Cánh cổng lớn màu vàng kim dần dần khép lại, bờ vai chị tôi khẽ run lên.

Đôi chân chị dường như cũng đang run rẩy.

Đột nhiên da đầu tôi đau nhói như bị ai x é to ạc.

Những nhà sư một chân mặc áo bào xanh nhảy lò cò vây lấy tôi, vô số ánh mắt dán chặt vào người tôi.

Bọn họ có vóc dáng giống hệt trụ trì, bàn chân lộ ra dưới áo bào gầy guộc đến lạ thường.

Một ngón tay thon dài lướt qua má tôi, đầu ngón tay sắc nhọn khiến tôi rùng mình.

"Không được phép nhìn nghiêng ngó Phật Tổ!"

Mẹ tôi vội vàng dập đầu: "Xin Phật Tổ tha tội! Con gái nhỏ không hiểu chuyện!"

Tiếng chuông chói tai từ trong chùa vọng ra, đám tăng lữ không thèm để ý đến tôi nữa, nhảy lò cò đi vào trong cổng.

Mẹ tôi lập tức lao tới t át vào miệng tôi.

"Nhìn lung tung cái gì! Sao mày lại không hiểu chuyện thế hả!"

Tôi mếu máo với cái miệng sưng vù, bố tôi thì mặt mày sa sầm kéo chúng tôi về nhà.

Theo quy định của làng, chị tôi phải ở chùa Một Chân cầu phúc suốt ba ngày ba đêm.

Sau khi nhận được sự công nhận của Phật Tổ, chị ấy sẽ là một nữ tử tri nh ti ết.

Sẽ được tự do.

2

Về đến nhà, bố tôi ch âm điếu thuốc lào, chau mày không biết đang nghĩ gì.

Mẹ tôi vừa giận vừa xót xa nhìn tôi: "Duyệt Thư à, nếu lỡ đắc tội với Phật Tổ, con sẽ không thể nào rời khỏi ngọn núi này đâu!"

Tôi đau đến nhe răng trợn mắt: "Con có thất thân đâu, sao lại không rời khỏi núi được chứ?"

Ở làng chúng tôi, sau khi trưởng thành đều phải đến chùa Một Chân để cầu phúc.

Các tăng lữ trong chùa vì giúp dân làng chắn tai ương mà ai cũng chỉ còn lại một chân.

Mười năm trước, làng lại có thêm một quy định, ai không còn là thân trong trắng thì phải để lại một chân cho chùa Một Chân.

Bởi vì thất thân thuộc t ội ph ạm sắc giới, Phật Tổ không thể tha thứ.

Mẹ tôi lo lắng đi đi lại lại trong phòng.

"Không biết Mẫn Huệ thế nào rồi."

"Mẹ ngày đêm trông chừng con bé. Duyệt Thư con nói xem, con có thấy nó qua lại gần gũi với thằng đàn ông nào khác không?"

Tôi lắc đầu.

Đúng là không có.

QUY TẮC TRUYỀN THUYẾT x KINH DỊ x MẶNMOTIP LẠAAAAAAThật ra, con hổ mà năm xưa Võ Tòng đánh chec… vốn không phải là hổ th...
24/11/2025

QUY TẮC TRUYỀN THUYẾT x KINH DỊ x MẶN
MOTIP LẠAAAAAA

Thật ra, con hổ mà năm xưa Võ Tòng đánh chec… vốn không phải là hổ thật.

Còn trên đồi Cảnh Dương Cương ấy, thực ra chẳng hề có một người sống nào cả.

Gã Võ Tòng xuống núi khi đó, chỉ là con hổ khoác trên mình một lớp d//a người mà thôi.

1

Ta tên là A Tứ, làm tiểu nhị ở một quán trọ trong vùng Cảnh Dương Cương.

Bình thường công việc của ta chỉ là rót trà cho khách qua đường nghỉ chân, vậy mà hôm nay, lại bị một tên Võ Tòng quấn lấy.

Hắn bảo phong cảnh nơi đây hữu tình, muốn ta giới thiệu cho hắn một chút, thậm chí còn nói muốn trọ lại qua đêm.

Ta sợ đến tái mặt, vội vàng khuyên hắn đi ngay.

Cảnh Dương Cương tuy đẹp, nhưng ẩn giấu vô số điều kỳ dị, chỉ cần sơ sẩy là m ất mạ ng như chơi.

Võ Tòng chẳng tin lời ta nói, nên ta đành dẫn hắn ra ngôi miếu đổ phía sau núi.

Ta chỉ tay vào tấm bia đá đằng sau miếu: “Sau tấm bia, chính là điều c ấm k ỵ của ngôi làng này.”

Trên đó khắc rõ mười điều luật:

[1] Trong Cảnh Dương Cương, mỗi người không được uống quá ba chén rượu.

[2] Nếu lỡ uống quá ba chén, phải lập tức khóa chặt mình trong phòng, tuyệt đối đừng tin bất kỳ ai.

[3] Sau khi trời tối, phải đóng kỹ cửa nhà và điểm danh đủ người.

[4] Nếu có ai bắt đầu bò bằng tứ chi, phải giec ngay.

[5] Cấm l ột d//a độ ng v ật, để tránh “bọn chúng” bắt chước.

[6] Nếu muốn lên núi, phải đảm bảo có ít nhất ba người cùng đi.

[7] Nếu nhìn thấy điều gì kỳ dị khó giải thích, hãy ngay lập tức xác nhận lại với người bên cạnh rất có thể những gì ngươi thấy chỉ là ảo giác!

[8] Ngôi miếu có hai cánh cổng lớn, một hướng về làng, một hướng ra hoang sơn, hãy phân biệt cho rõ.

[9] Trong làng tuyệt đối không được xuất hiện phiến đá xanh. Nếu phát hiện, phải lập tức bỏ chạy.

[10] Ngôi miếu là nơi tuyệt đối an toàn, nhưng khi trời tối, c ấm bước vào.

Võ Tòng đọc xong, ngửa đầu cười ha hả: “Toàn là mấy lời h ù d oạ! Các ngươi bị gi am ở đây lâu quá nên mê tín cả rồi!”

Chưa đợi ta nói thêm, hắn đã vác vò rượu quay người đi thẳng:

“Đêm nay ta sẽ ở lại đây, ai dám tới pắt ta, ta ch ém rụ ng đ ầu hắn!”

Ta nhìn bầu trời đang sẫm dần, trong lòng trào lên một nỗi bất an mơ hồ.

2

Dọc đường, Võ Tòng cứ lải nhải nói chuyện không dứt.

Đến khi ta chợt nhận ra thì vò rượu đã cạn sạch, tim ta thót lại: “Ngươi… ngươi uống hết rồi à?”

Một vò rượu đó chia ra phải được mười tám chén, hắn lại uống cạn trong một hơi!

Võ Tòng hừ lạnh, ngạo nghễ nói: “Có đáng gì đâu! Còn chẳng có món nhắm, uống thế chỉ đủ ướt cổ thôi.”

Ta lập tức nhớ tới quy tắc thứ nhất, trong lòng lạnh toát.

Ta vội tăng tốc bước đi, chỉ mong sớm đưa hắn về, khóa chặt lại trong phòng.

Nhưng lúc này hắn đã ngà ngà say, nhanh như chớp chộp lấy một con thỏ bên đường:

“Đúng lúc lắm, làm món thỏ cay đi!”

Nói rồi, ngón tay hắn khẽ siết lại.

Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, con thỏ gục đầu xuống, chec ngay tại chỗ.

Ta sợ toát mồ hôi, nhưng cũng chẳng dám cãi, đành nặn ra nụ cười gượng:

“Được rồi, để ta nướng cho ngươi. Ngươi về phòng nghỉ trước đi, ta chưa làm xong thì đừng có ra ngoài!”

Vừa quay lưng, ta đã nghe tiếng xoẹt rợn người.

Võ Tòng giật mạnh đôi tai con thỏ, kéo một cái thật dài.

Tiếng “xoẹt” như xé vải vang lên, không khí lập tức nồng mùi má0 ta nh.

Khi ta quay lại, hắn đang cười khoái chí, tay cầm một tấm da thỏ đ ẫm má0:

“Ha ha! Giúp ngươi l ột luôn, đỡ mất công!”

Ta nhìn tấm d//a mềm nhũn trong tay hắn, toàn thân nổi da gà.

Cả sân đều im phăng phắc, mọi người và cả trưởng làng vừa chạy tới đều đứng chec lặng, mặt trắng bệch.

CÂN NHẮC NHA, BỘ NÀY MẶN ĐÓ 🌚Con bò của nhà hàng xóm gầy đến nỗi trơ cả xương, bị dân mạng ch ế gi ễu:“Ăn cũng không no,...
24/11/2025

CÂN NHẮC NHA, BỘ NÀY MẶN ĐÓ 🌚

Con bò của nhà hàng xóm gầy đến nỗi trơ cả xương, bị dân mạng ch ế gi ễu:

“Ăn cũng không no, chec cũng không xong.”

Họ đâu biết, bên trong thân x ác con bò ấy là n ội tạ ng của con người.

Chỉ khi nó gầy đến mức hiện rõ hình người, mới có thể dùng để đổi mệnh cho người khác hồi sinh.

Và nó càng ngày càng giống chồng tôi, người vừa mới chec không lâu.

1

Tôi lướt Douyin, tình cờ thấy tài khoản của cô hàng xóm bỗng nổi tiếng.

Tôi gh en t ức đến ngứa cả răng, vừa định vào xem cho kỹ thì phát hiện mọi người đều đang bàn tán về con bò mà cô ta nuôi.

Đó là giống bò vàng bình thường trong làng, nhưng gầy rộc, d a b ọc xươ ng, nhìn như tờ giấy.

Bên dưới là cả đống bình luận giễu cợt:

[Con bò này thảm quá trời!]

[Ăn chẳng no, chec cũng chẳng nổi!]

Tôi nhìn kỹ đôi mắt trắng đục của nó, càng nhìn càng thấy giống mắt người.

Cộng thêm việc nó ăn rất nhiều mà vẫn gầy trơ, rõ ràng có gì đó không ổn.

Tôi nhớ rất rõ, hồi tháng trước con bò nhà cô ta còn béo tốt, bóng mượt, sao giờ lại tàn tạ thế này?

Nghĩ đến truyền thuyết trong làng, tôi rùng mình một cái.

Lẽ nào... đó là “bò đổi mạng”?

Nghe kể mấy năm trước, trong làng có đứa trẻ chec đuối.

Thi thể bị vứt trong đống cỏ khô sau núi.

Một ông lão mắt kém đi nhặt củi, trông thấy cái x ác, tưởng là x ác con vật, liền mang về.

Vì muốn con bò nhà mình khỏe hơn, ông ta còn lấy n ội tạ ng trong x ác đó trộn vào máng ăn.

Từ hôm ấy, con bò bắt đầu gầy rộc đi, tiếng rống cũng lạ hẳn.

Ban đầu ai cũng nghĩ con bò ăn trúng thứ gì đó.

Nhưng cuối cùng, con bò ấy lại biến thành hình dáng một đứa bé!

Thậm chí còn biết nói!

Đứa bé nói mình chính là người đã chec đuối kia, rồi chạy về nhà tìm cha mẹ, dọa họ đến mức không dám mở cửa.

Từ đó, trong làng bắt đầu lan truyền câu chuyện về loài “bò đổi mạng”.

Nghĩ đến đây, tim tôi lạnh buốt.

Chẳng lẽ hàng xóm cũng làm theo cách đó?

Đêm xuống, tôi lén vòng sang nhà cô ta, ghé mắt nhìn vào sân.

Vừa nhìn, tôi suýt hét toáng lên.

Cô ta hoàn toàn trần truồng, ngồi trong sân, ôm lấy con bò gầy gò ấy, khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói dịu dàng:

“Thêm chút thời gian nữa thôi, anh sẽ thành người.”

“Hà Minh, em chờ không nổi nữa rồi…”

Đầu tôi trống rỗng.

Hà Minh chính là tên người chồng vừa mới chec của tôi.

2

Chuyện này phải kể từ khi còn nhỏ.

Tôi, Hà Minh, và hàng xóm Trương Yến lớn lên cùng nhau.

Dân trong làng hay hóng chuyện, mỗi lần thấy ba đứa chơi với nhau lại chọc Hà Minh:

“Hai cô gái này, cậu định cưới ai về làm vợ hả?”

Anh ta chỉ đỏ mặt, chẳng nói gì. Còn tôi và Trương Yến cũng chỉ cười cho qua, xem như trò đùa.

Nhưng sau này, Hà Minh càng lớn càng đẹp trai, lại học giỏi, có bằng cấp, rồi được phân về làng làm cán bộ.

Từ đó, giá trị của anh ta bỗng chốc tăng vọt.

Gái trong làng ai cũng muốn lấy anh ta, tôi và Trương Yến cũng không ngoại lệ, chỉ là vì tình bạn nên chẳng ai dám thổ lộ.

Thế mà Hà Minh lại từ chối hết mấy cuộc xem mắt do bà mối sắp xếp, vẫn thân thiết với hai chúng tôi như cũ.

Trương Yến bắt đầu động lòng, muốn thử xem anh ta có thích mình không.

Cô ta bèn lấy cớ “ôn chuyện cũ”, rủ Hà Minh đi uống rượu, còn lén bỏ thuốc vào ly của anh ta.

Tôi thấy vậy không ổn nên khi cô ta đi lấy đồ nhắm, tôi định lén đổi ly rượu để ngăn chuyện xấu xảy ra.

Ai ngờ, Hà Minh lại uống trước và vừa đúng lúc ấy, anh ta va vào tôi.

Trong cơn lảo đảo mơ hồ, mọi chuyện không thể cứu vãn nữa.

Giữa cái mơ hồ và đụng chạm đó, tôi cũng mềm lòng.

Hôm sau, Hà Minh chủ động nói sẽ chịu trách nhiệm.

Chúng tôi kết hôn rất nhanh, xây nhà mới, sắm đủ đồ đạc.

Từ ngày đó, tình bạn giữa tôi và Trương Yến chính thức tan vỡ.

Cô ta vội lấy chồng khác, nhưng chẳng bao lâu, gã ấy dính vào c ờ b ạc, bán sạch tài sản rồi bỏ trốn biệt tăm.

Từ đó, mọi bi kịch của cô ta, cô ta đều đổ lên đầu tôi.

Bạn có từng trải qua những ngày mệt mỏi mà còn bị ma quỷ qu ấy r ối chưa?Ngày thứ hai sau khi bị cắt giảm, tôi nhận được...
23/11/2025

Bạn có từng trải qua những ngày mệt mỏi mà còn bị ma quỷ qu ấy r ối chưa?

Ngày thứ hai sau khi bị cắt giảm, tôi nhận được cuộc gọi từ ban giải tỏa ở dưới quê, nói là sắp dỡ bỏ rồi.

Tại sao gọi cho tôi? Vì trong nhà chỉ còn mình tôi còn sống.

Hôm đó tôi đặt ngay vé giường nằm để về quê.

Đèn toa giường nằm vừa tắt, nhiệt độ trong khoang bắt đầu giảm dần.

Hai giờ sáng, một đôi tay lạnh như băng bất ngờ thò ra nắm chặt cổ chân tôi. Ngay sau đó, vô số cánh tay từ trong hư không vươn ra, ép tôi chặt xuống giường.

Tôi bất đắc dĩ mở mắt, lạnh giọng:

"Giec được tôi không? Không thì cút."

Vừa dứt lời, nhiệt độ trong khoang lập tức trở lại bình thường.

1

Tôi tên Ngô Tứ, nữ thanh niên thất nghiệp đã lớn tuổi.

Hôm nhận cuộc gọi từ ban giải tỏa ở dưới quê, chính là ngày tôi bị công ty cắt giảm.

"Xin hỏi là cô Ngô, Ngô Tứ phải không ạ?"

"Tôi đây."

"Chào cô Ngô, tôi gọi từ Ban Giải Tỏa tỉnh Tô Lâm. Địa chỉ số 377, thôn Tây, trấn Tố Nguyên là nhà cũ của cô đúng không ạ? Chúng tôi gọi cho cô là vì ngôi nhà đó và mười ba mẫu bảy phần đất của gia đình cô nằm trong quy hoạch dự án xây dựng của chính phủ."

"Hy vọng cô có thể về sớm để xử lý, được chứ ạ?"

Thấy tôi chưa đáp, bên kia lại cất tiếng: "Cô Ngô? Cô còn đó không?"

Tôi thở dài: "Tôi đây. Không thể ủy thác người khác xử lý giúp sao?"

Người bên kia có vẻ chần chừ, một lúc sau mới nói: "Cô Ngô, bình thường thì được ủy thác. Nhưng trong quá trình giải tỏa xảy ra… vài chuyện. Lãnh đạo bọn tôi yêu cầu cô phải tự về xử lý."

"Chuyện gì?"

"Xin lỗi cô, tôi không thể nói rõ được. Lãnh đạo nói đợi cô về rồi sẽ đích thân trao đổi. Vậy… khi nào cô tiện về một chuyến?"

Tôi cúi nhìn mấy ngón tay đang b**g da, suy nghĩ một chút.

"Ngày mai tôi về."

"Vâng, chào cô Ngô."

Tựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, tôi mệt mỏi đặt vé tàu đêm hôm đó về quê.

Sao lại trùng hợp thế, một tiếng trước mới biết mình bị cắt giảm, giờ đến lượt nhà cũ phải giải tỏa.

Rời công ty, chị Hà đồng nghiệp gọi với theo: "Ngô Tứ, em không lấy đồ về à?"

Tôi liếc bàn làm việc. Ngoài cái cốc của tôi, chẳng còn đồ cá nhân nào.

"Chị Hà giúp em vứt cái cốc đi hộ nhé, em không cần nữa. Cảm ơn chị."

Về nhà, thu dọn hành lý xong, tôi ngồi thẫn thờ bên mép giường.

Bỗng bên tai vang lên những tiếng nói.

Họ nói: "Ha, cuối cùng mày cũng phải về. Mày phải về. Mày phải về thôi. Ngô Tứ, mày trốn không thoát đâu. Suốt đời không thoát được bọn tao đâu. Dù sống… hay là chec…"

Tôi phớt lờ những âm thanh bên tai, cúi xuống lôi ra một chiếc hộp dưới gầm giường. Bên trong là một xâu chuông, tôi đeo vào thắt lưng.

Tôi liếc nhìn vào khoảng không và bật cười mỉa: "Vậy à? Thế xem thử đi. Xem các ngươi có theo được tôi cả khi sống lẫn khi chec không."

Lời vừa dứt, tiếng xe cộ ồn ào ngoài phố biến mất sạch.

Không gian yên tĩnh lạ lùng, yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập.

"Đoàng!"

Tấm gương trên bàn trang điểm bất ngờ nổ vỡ.

Mấy trò này, tôi thấy từ nhỏ rồi.

Tôi lấy trong túi ra tấm gương đồng được bọc bằng vải đỏ.

Chĩa thẳng vào góc tối nơi rèm cửa.

"Aaaa!"

Một tiếng thét sắc lịm suýt đ âm thủ ng màng nhĩ tôi.

Nhưng rất nhanh tiếng thét biến mất, mảng tối sau rèm cũng tiêu tán.

Âm thanh xe cộ bên ngoài lại trở về.

2

Đường về nhà không hề yên ổn.

Vừa đúng hai giờ sáng, toa tàu vốn còn chút tiếng động bỗng chốc im phăng phắc.

Không còn một âm thanh nào.

Ngón tay tôi vừa chạm vào xâu chuông bên hông, đã có một bàn tay từ trong hư không thò ra, b óp chặt lấy cổ chân tôi.

Tôi không nhúc nhích. Chỉ nhắm mắt lại.

Xâu chuông bị tôi siết chặt trong lòng bàn tay, nhưng vẫn phát ra mấy tiếng leng keng nhỏ.

Quả nhiên, ngay giây sau, càng nhiều những bàn tay lạnh ngắt từ bốn phía thò ra, ép chặt tôi xuống giường, khiến tôi không thể cử động.

Cái lạnh chạm vào da thịt khiến tôi nổi cả phản ứng sinh lý.

Tôi mở mắt, bất đắc dĩ thở dài, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt chuông.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông như vang lên từ nơi xa xăm nào đó vừa cổ xưa, vừa nặng nề, đầy sát khí.

Trước khi tiếng chuông vang dồn mạnh hơn, tôi mở miệng: “Còn không cút?”

Bàn tay đang nắm cổ chân tôi lập tức biến mất, thân thể cũng được tự do trở lại.

Nhiệt độ trong toa xe ấm dần lên, tiếng ngáy của ông chú giường dưới lại vang lên như bình thường.

Tôi nhắm mắt, định nghỉ ngơi.

Bỗng có một ánh nhìn dò xét quét qua người tôi.

Tôi bật dậy từ giường tầng giữa.

Ánh mắt tôi va thẳng vào một người đàn ông đang đứng ở lối đi của toa tàu.

Anh ta mặc áo khoác xanh trắng, đầu trọc.

Bị ngược sáng nên tôi không nhìn rõ mặt.

Nhưng đôi mắt của anh ta, vô cùng kỳ lạ.

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cá Mặn Rất Mặn posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share