23/11/2025
NGƯỜI DÂN BỊ BỎ RƠI TRONG CƠN QUẪN BÁCH
Bốn ngày trôi qua kể từ khi nước lũ bất ngờ ập xuống, những đoàn cứu trợ tự phát đầu tiên mới lần được đường vào một số vùng bị cô lập. Và những gì họ nhìn thấy - những cảnh đời run rẩy bám vào sự sống trong tuyệt vọng - khiến trái tim bất cứ ai còn biết rung động cũng phải thắt lại.
Người ta kể rằng ở xã Hoà Thịnh, vùng tây Phú Yên cũ (nay thuộc Đắk Lắk mới), suốt bốn ngày đêm nước ngập lên tận nóc nhà, không một bóng dáng cứu hộ chuyên nghiệp tiếp cận. Trong cái rét tê người ấy, trên những mái tôn lạnh cóng ấy, có những người đã không thể trụ nổi… và ra đi trong im lặng.
Không ai biết chính xác bao nhiêu người.
Nhưng ai từng nghe những lời kể run run, thấy những ánh mắt đỏ hoe của người sống sót… đều hiểu rằng con số ấy không nhỏ.
Và đau đớn hơn nữa, có thể nó sẽ không bao giờ được công bố trọn vẹn.
Bởi không phải riêng Hoà Thịnh.
Từ Bình Định vào Phú Yên rồi xuống Khánh Hoà, tiếng kêu cứu vang lên từ những mái nhà chìm nửa trong nước, từ những xóm nhỏ bị dòng lũ chia cắt, từ những người cầm điện thoại hết pin gào lên lần cuối trước khi rơi vào im lặng. Nhiều nơi kêu đến khản cổ, suốt hai ngày, ba ngày… mà vẫn không có lực lượng nào vào được.
Những nơi cứu hộ tiếp cận chủ yếu là hai đầu Bình Định và Khánh Hoà.
Còn Phú Yên - nằm giữa - gần như bị “bịt mạch”, không đường bộ, không thuyền lớn, không trực thăng, không xuồng máy.
Trong bối cảnh ấy, những đoàn cứu trợ tự phát - những người dân cứu nhau - là ánh sáng hiếm hoi. Nhưng họ chỉ có thể đưa mì gói, áo phao, vài thùng nước… chứ không thể cứu được người đang chới với giữa dòng lũ.
Trong cơn quẫn bách, điều cần nhất là:
cứu hộ - cứu hộ - và cứu hộ.
Thế nhưng suốt 4 ngày, những gì người dân nhận được lại quá ít so với nỗi tuyệt vọng họ phải trải qua.
Vấn đề không phải ở đổ lỗi. Vấn đề là ở nỗi đau của những người đã bị bỏ lại.
Các tỉnh Đắk Lắk, Gia Lai, Khánh Hoà rộng lớn với hàng trăm xã phường. Khi nước lên quá nhanh, cấp xã hoảng loạn; cấp tỉnh không thể bao quát; còn Trung ương thì quá xa. Một vùng rộng lớn với gần chục triệu dân chìm trong lũ, vậy mà không có tình trạng khẩn cấp quốc gia được ban bố - điều tối thiểu để huy động toàn quốc tập trung cứu hộ.
Lẽ ra ngay trong ngày đầu tiên, phải có:
• trực thăng khảo sát liên tục từ không trung,
• drone trinh sát và thả phao,
• xuồng máy lớn mở lối từ các cửa sông,
• tàu quân sự vào sát bờ biển để cơ động lực lượng,
• và một trung tâm chỉ huy đặc biệt chỉ việc làm một điều duy nhất: tìm người đang còn sống.
Đó không phải là yêu cầu quá sức.
Đó là điều bất cứ quốc gia nào cũng làm khi người dân đối mặt với sinh tử.
Ấy vậy mà ở nhiều nơi, qua đến ngày thứ ba, thứ tư… vẫn không một bóng dáng cứu hộ chuyên nghiệp. Người dân chống chọi bằng chính đôi tay mình - và bằng niềm hy vọng mong manh rằng trời sẽ tạnh trước khi cơ thể họ tắt đi.
**Không còn cách nói nào nhẹ hơn:
Trong cơn quẫn bách ấy, người dân đã thực sự bị bỏ rơi.**
Đây không phải lời trách móc.
Đây là lời gọi tên một thực tế — để chúng ta không lặp lại những bi kịch như thế nữa.
Nếu một mạng người, dù chỉ một, rơi xuống trong đêm vì không ai tìm đến kịp thời… đó không phải là lỗi của trời.
Nếu cả một xã ngồi trên mái nhà suốt bốn ngày không có ai đến… đó không phải là số phận.
Nếu tiếng kêu cứu vang lên từ hàng chục điểm cùng lúc mà không nơi nào được đáp lại… thì đó không còn là sự cố.
Đó là lời cảnh tỉnh cho một hệ thống.
Lời thức tỉnh cho tất cả chúng ta.
Và lời nhắc rằng:
đằng sau mỗi con số là những con người, những gia đình, những cuộc đời vừa đứt đoạn.
Chúng ta không viết để chỉ trích.
Chúng ta viết để đòi lại cho người dân quyền được cứu sống.
Quyền được lắng nghe.
Quyền không bị bỏ rơi.
Và để ngày mai, nếu mưa lại về,
không ai trong số họ phải chịu thêm một đêm tuyệt vọng nào nữa.
Nguồn: Nguyễn Quốc Chính
Ảnh: internet.