Đại Thế Giới Truyện

Đại Thế Giới Truyện Mn rảnh tay cho sốp xin 1 đánh giá 5 sao nhó
(1)

Vì để chạy trốn, tôi đã b ă m vằm đám xúc tu của bạn trai mình.Hắn ôm đống xúc tu nằm rải rác trên mặt đất mà gào khóc.“...
16/09/2025

Vì để chạy trốn, tôi đã b ă m vằm đám xúc tu của bạn trai mình.

Hắn ôm đống xúc tu nằm rải rác trên mặt đất mà gào khóc.
“Cưng ơi…Sao em lại đối xử với anh như vậy?”

Tôi: “Còn không phải tại mấy cái xúc tu của anh quấn hết vào cổng sắt sao! Muốn sống hay muốn mấy cái xúc tu vô dụng này của anh hả?”

Ai ngờ, Chu Việt Uyên lại càng gào khóc dữ dội hơn.
Hắn dùng mấy đoạn xúc tu mềm oặt của mình, quấn lấy eo tôi mà nũng nịu.

“Cưng ơi, có phải em ghét anh rồi không?”

“Hứ, em nói thích xúc túc của anh thực ra là giả đúng không?”

“Lời nói của phụ nữ toàn là dối trá thôi.”

“Hu hu hu….em thay lòng đổi dạ, chả yêu anh nữa rồi!”

Tôi tức đến mức cú đầu hắn ba cái.

Mạng nhỏ sắp toang tới nơi, mà hắn còn nghĩ đến chuyện yêu đương nữa à!

1

Đây là lần thứ tư tôi cảnh cáo Chu Việt Uyên không được quấn xúc túc của hắn lên cửa sắt trong ngục nữa.

Lần nào cũng vậy, tôi suýt mở được cửa thì lại bị đống xúc tu mềm mại, đầy đặn của hắn "vô tình" quấn chặt lại.

Hắn có vẻ bất mãn mà dỗi hờn: “Anh không cố ý đâu, nhưng mấy cái xúc tu của anh nó cứ thích quấn vào những nơi thế này…Nếu không, anh quấn vào chân em nhé…”

Vừa nói, Chu Việt Uyên vừa lắc những chiếc xúc tu màu hồng phấn có giác hút của mình.

"Lạch cạch!"

Một tiếng giòn tan vang lên, giác hút trên xúc tu của hắn lại vô tình quấn vào cửa sắt, làm cánh cửa sắt mà tôi tốn nhiều công sức mới cạy ra được đóng lại.

Chu Việt Uyên dường như cảm nhận được cơn giận của tôi.

Hắn hạ giọng, kẹp giọng nũng nịu: "Em yêu, anh xin lỗi mà, anh không cố ý đâu. Phiền em mở lại một chút nhé..."

"Mở, mở, mở…Mở cái gì mà mở!"

Tôi không nhịn được, rút con d a o găm ở bên hông ra.

Lưỡi dao chợt lóe sáng.

Tôi c h é m đứt một nửa xúc tu của hắn.

Đám xúc tu này cũng giống như tóc của con người, là bộ phận đặc biệt trên cơ thể của sinh vật biển được biến hóa, dù có bị c h é m đứt cũng không đau, không lâu sau còn mọc lại.

Nhưng Chu Việt Uyên lại làm quá lên, cũng trách tôi thường ngày quá chiều chuộng hắn.

Hắn đau lòng nhặt từng cái xúc tu của mình dưới đất lên, nước mắt chảy ròng ròng.

Hắn đau lòng nhìn tôi nói: "Cưng ơi... Sao em lại đối xử với anh như vậy!"

“Lời nói của phụ nữ toàn là dối trá thôi.”

"Em thật ra là không thích xúc tu của anh phải không?”

"Em hết kiên nhẫn với anh rồi! Hết yêu anh rồi!"

Nghe Chu Việt Uyên lên án, tôi tức đến nỗi cứng cả ruột gan.

Giơ tay cú vào đầu hắn ba cái.

"Khóc, khóc, khóc! Trong tình huống này rồi mà còn khóc được hả!”

Phải biết rằng, lúc này tôi và Chu Việt Uyên đang đứng trên lớp băng mỏng, bên dưới là mấy chục con cá khô da bọc xương đang há miệng chực chờ để được ăn no nê.

Nếu không nhanh chóng trốn thoát khỏi nhà ngục dưới đáy biển này, thì chúng tôi sẽ trở thành bữa tiệc buffet cho chúng mất.

2

Trên thế giới này tồn tại ba chủng tộc: loài người, thú nhân, và sinh linh đáy biển.

Từ hàng ngàn năm trước, vì muốn tranh giành lãnh thổ, cướp đoạt nguồn tài nguyên, ba thế lực này đã không ngừng phát động chiến tranh.

Con người vốn nổi tiếng mưu trí, lại có một bộ phận nhỏ sở hữu dị năng nên khiến cho thú nhân tuy cơ bắp cuồn cuộn nhưng đầu óc đơn giản phải chịu thiệt, còn sinh linh biển sâu thì vì bị giới hạn phạm vi hoạt động nên càng dễ bị đẩy vào thế yếu.

Kẻ đầu tiên ngã xuống chính là sinh linh biển sâu.

Bởi vì biển cả chứa đựng nguồn khoáng sản dồi dào gấp cả vạn lần đất liền, nên nhanh chóng trở thành mục tiêu liên minh giữa con người và thú nhân.

Nhưng con người mà…tham lam là bản tính trời sinh. Ai lại không muốn giữ trọn kho báu cho riêng mình?

Thế là con người và thú nhân quay sang đánh nhau.

Đánh rồi lại đánh.

Đến mức thần linh cũng không thể làm ngơ khi nhìn thế giới do chính tay mình tạo ra dần rơi vào hoang tàn.
Vậy là Thần giáng xuống trừng phạt gọi là “Thiên Khiển”.

Từ trời cao giáng xuống vô số bàn tay đen sì, kéo tất cả sinh linh rơi vào màn đêm vô tận.

Những kẻ may mắn sống sót kể lại:

“Thiên Khiển” là một trò chơi của Thần.

Mục đích của nó là trừng phạt mọi sự ngông cuồng.

Cuộc chơi đó gần như xóa sạch thế giới, đưa tất cả trở lại vạch xuất phát.

Số sinh linh thiệt mạng không thể đếm xuể.

Phải mất thêm vài trăm năm sau, thế giới này mới có thể bắt đầu nảy mầm trở lại.

Chỉ là… “Thiên Khiển” vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.

Chẳng qua bây giờ nó không còn tàn bạo như xưa nữa mà thôi.

Tôi vì sở hữu dị năng nên được chọn làm đặc phái viên ngoại giao, chuyên phụ trách công tác giao lưu với các vùng khác.

Công việc này đã giúp tôi chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh tượng đẫm máu.

Nói sao nhỉ?

Chỉ cần có sự sống, ở đó ắt sẽ có giết chóc, chiến tranh và kỳ thị.

Đây là quy luật. Không trốn tránh được.

Hồi mới vào nghề, tôi cũng đã từng chạnh lòng vì những thứ đó.

Nhưng rồi thời gian cứ thế trôi đi, trái tim cũng dần chai lì.

Miễn sao không đụng đến mình thì ai chết ai sống…Tôi mặc kệ.

Kiểu như: “Muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết… liên quan gì đến tôi?”

Chỉ là…tất cả những suy nghĩ đó đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi tôi gặp Chu Việt Uyên.

3

Hôm đó tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ, tính ghé qua quán rượu giải sầu một chút.

Nếu may mắn gặp được anh thú nhân nào vừa mắt thì hẹn hò một đêm, chắc là bao mệt mỏi cũng tan biến hết nhỉ~ hihi.

Không khí trong quán rượu ngập tràn mùi hương ngọt ngào của rượu trái cây và nước hoa.

Tiếng nhạc lãng mạn và mờ ám như gió lượn quanh, khiến lòng người lâng lâng.

Trong quán đông nghẹt người.

Tôi đảo mắt một vòng thì thấy…

Nào là người sói cao lớn kiêu ngạo, báo tuyết điển trai lạnh lùng, cáo bạc xinh đẹp kiều diễm…

Ai cũng ngon nghẻ cả, giờ nên bắt chuyện với ai đây ta?

Ngay khi tôi đang đắm chìm trong tưởng tượng, thì…

“Dựa vào đâu mà đuổi tôi? Tôi có làm gì sai đâu! Rõ ràng là kỳ thị! Các người đang bắt nạt bạch tuộc!”

Một giọng nói the thé đột nhiên phá tan giấc mộng màu hồng của tôi.

Tôi nhìn sang thì thấy một người bạch tuộc người đầy xúc tu mềm mại, mặt mày xinh xắn đang nước mắt lưng tròng ngẩng đầu phản kháng, còn xúc tu màu hồng phấn của hắn thì dính chặt lên mặt bàn, không chịu rời đi.

Xung quanh hắn là một đám thú nhân chồn vàng đang mặc đồng phục của quán rượu, mặt mày hống hách.

Khoan đã, bạch tuộc? Sinh linh đáy biển?

Trời ơi hiếm thế còn gì! Tôi từ nhỏ đến lớn thậm chí làm ngoại giao bao năm cũng chưa từng gặp ai như thế.

Không ngờ hôm nay lại tình cờ đụng mặt ngay trong quán rượu nhỏ thế này.

“Dựa vào cái thứ hải sản sống nhầy nhụa như mày đấy! Nhìn mà phát tởm! Cái đám xúc tu lúc nhúc, chất nhầy chảy đầy người, mùi tanh nồng như cá chết!

Mày còn không biết xấu hổ mà bén mảng lên đất liền sao?”

Công nhận là… họ tấn công trực diện thật đấy.

Tôi lặng lẽ nhấp một ngụm rượu ngọt, chăm chú xem màn kịch hay này.

Thú thật, dân ngoại giao như tôi vẫn hay được phân công xuống biển, nhưng ai cũng tìm cớ né.

Lý do đơn giản: tiền lương thì như nhau, mắc mớ gì phải chui xuống cái nơi nguy hiểm chết người đó?

Huống hồ ai cũng biết tài nguyên dưới biển đã cạn kiệt, chẳng còn giá trị. Vậy thì quan tâm làm gì?

Chỉ là…

Tôi nhìn mấy cái xúc tu mềm oặt, màu hồng nhạt như thạch dâu của người trước mặt…

Tò mò thật.

Không biết sờ vào có trơn mềm như trong tưởng tượng không nhỉ?

Đang miên man, thì cái tên bạch tuộc ấy đột nhiên bật khóc.

“Đồ xấu xa! Các người đều là đồ xấu xa!”

Ai ngờ là khóc thật!

Mà không phải kiểu khóc bình thường, hắn ta vừa khóc vừa quậy, nước mắt tung tóe như vỡ đê, xúc tu thì quất liên hồi vào đám chồn vàng.

Lực từ xúc tu lớn ngoài sức tưởng tượng, mà trong mấy cái giác hút còn có răng nhỏ li ti màu trắng sữa, cào cho bọn chồn gục ngã không kịp la.

Hắn mở to đôi mắt ngập nước, nhìn đống “tàn dư” dưới đất mà hốt hoảng:

“Ơ… các người làm sao vậy chứ?”

Tôi lập tức thấy hứng thú.

Hửm? Bạch tuộc nhỏ này chẳng những biết giả vờ yếu đuối mà còn biết chơi trò "bạch liên hoa"?

Thú vị đấy.

4

Cuối cùng, tôi đã ra tay cứu mỹ nhân…ờ không, cứu “mỹ bạch tuộc”.

Sau đó thì… tôi mang hắn về nhà.

Bạn bạch tuộc nhỏ ngoan ngoãn giới thiệu bản thân bằng giọng lễ phép:

“Anh tên là Chu Việt Uyên, đến từ đại dương, lần này lên đất liền là có nhiệm vụ.”

Tôi bật cười, kéo nhẹ một cái xúc tu của hắn, mềm mềm, đàn hồi tốt, trên đó còn có mấy cái giác hút đang quấn quanh cổ tay tôi.

Nhưng không hề đau, trái lại còn hơi nhột nữa.

“Nhiệm vụ gì thế, tò mò ghê?”

Chu Việt Uyên lập tức đỏ mặt, ánh mắt hắn nhìn tôi chằm chằm ra vẻ bí mật:

“Hứ! Không thèm nói cho em biết đâu!”

Dễ thương chết đi được!

Tôi chọc nhẹ vào má hắn, vừa mềm vừa mịn, còn đàn hồi y như kẹo mochi.

Xúc tu thì cũng chẳng đáng sợ như tôi tưởng, mềm mại, mát lạnh, không nhớp nháp, không tanh hôi gì cả, ôm rất đã tay!

Thế là tối đó, tôi dụ được bạch tuộc nhỏ lên giường.

Hắn ngơ ngác nhìn tôi, rồi dùng chính cái xúc tu tôi vừa sờ ban nãy, quấn lấy chân tôi.

“Thầy giáo nói, giao tiếp bằng xúc tu chỉ dành cho người mình thích thôi.”

“Thế mà em không chỉ chạm vào, còn sờ kỹ càng nữa.”

“Em phải chịu trách nhiệm với anh.”

Lúc ấy tôi đã ngà ngà say, hoàn toàn không suy nghĩ gì sâu xa về cái gọi là “xúc tu giao phối” của bạch tuộc.

Chỉ theo bản năng của một kẻ đào hoa mà trả lời:

“Đương nhiên rồi~ ngoan nào~”

Sau một đêm mặn nồng, Chu Việt Uyên chính thức trở thành bạn trai tôi.

Hắn đẹp trai, tính tình lại hơi bánh bèo, đặc biệt nghiện mấy thứ lấp lánh.

Suốt ngày hắn cứ quấn lấy tôi đòi mua đá quý.

Nếu tôi không mua, hắn sẽ làm nũng cho đến khi nào tôi gật đầu đồng ý mới thôi.

“Ở nhà anh cũng từng có loại đá này, mà giờ biến mất hết rồi. Tô Tô ơi mua cho anh đi~ anh thật sự thích nó lắm luôn!”

Tôi cũng phải tự thú: bản thân đúng là kiểu đầu óc bị “sắc đẹp” làm mờ.

Chỉ cần hắn nũng nịu vài câu là tôi lại ngoan ngoãn móc ví.

Nhưng rồi hàng xóm dần dần biết đến sự tồn tại của bạch tuộc nhỏ.

Một ngày nọ, họ đến tận nhà can thiệp:

“Cô đang sống chung với một con BẠCH TUỘC đấy! Cái xúc tu của nó chạm vào người cô mà cô không thấy ghê à?”

Tôi ngơ ngác: Trên đời này sao có nhiều người rảnh hơi lo chuyện bao đồng vậy trời?

Tôi còn chưa kịp bật lại thì phía sau đã vang lên một tiếng sụt sịt:

“Tô Tô không thích xúc tu của anh sao? Em cũng thấy nó ghê tởm à?”

“Hay là… em hết thương anh rồi? Hức hức hức…”

Chu Việt Uyên mắt đỏ hoe, tay cầm cái chăn in hình cá heo mà tôi mua cho, nhìn thảm thương vô cùng.

Hắn hất tung cái chăn, quăng quật xúc tu rồi lao ra khỏi cửa.

Tôi hoảng hốt, chợt nhớ ra hắn là thú nhân biển cả, lần đầu gặp hắn cũng là lúc hắn bị bắt nạt.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức đuổi theo.

Tất nhiên, trước khi đi, tôi cũng không quên chửi xối xả mấy người hàng xóm “nhiệt tình thái quá” kia một trận tơi bời.

Và tôi cũng đã quyết định…dù có thế nào cũng phải đưa hắn về, rồi dọn nhà đi nơi khác.

5

Tận đến tối mịt, tôi mới tìm thấy bạch tuộc nhỏ.

Hắn nằm co ro bên cạnh một thùng rác hoang vu vắng vẻ, trông thảm thương đến không nỡ nhìn.

Xúc tu còn bị ai giẫm đen sì, bẹp dúm.

Hai tay hắn che mặt, khóc nức nở, vừa khóc vừa lẩm bẩm chửi tôi:

“Tô Tô đáng ghét! Sao lại hết thích mình chứ!”

“Rõ ràng mình vừa đẹp trai vừa dễ thương! Lại còn thích hôn cô ấy, phục vụ cũng tận tình!

Mình còn giúp cô ấy…”

“Đủ rồi!!”

Tôi chạy tới, kịp thời ngắt lời hắn, rồi bế hắn từ mặt đất lên.

Chu Việt Uyên không chịu nhìn tôi, vẫn giận dỗi quay mặt đi, môi chu lên cao cao, hệt như đang treo cái ấm nước vậy.

Tôi dỗ dành:

“Ui cha, môi bạch tuộc nhà ai mà chu ra như muốn treo nồi cơm thế này?”

“Hứ.”

Hắn kiêu ngạo hừ một tiếng, đưa một cái xúc tu lên dính chặt vào cằm tôi, ra hiệu: “Hôn anh đi.”

Tôi xoa xoa đầu xúc tu, lau sạch bụi rồi cúi xuống hôn nhẹ.

“Ai dám làm bẩn xúc tu xinh xắn của anh hả?!”

Có vẻ câu nói đó đã chạm vào nỗi buồn của Chu Việt Uyên.

Hắn rúc đầu vào cổ tôi, nghẹn ngào:

“Tại sao mọi người lại đối xử với anh như vậy…”

“Chỉ vì anh đến từ biển sâu sao?”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ.

Tôi định nhẹ nhàng hỏi thêm thì…bất ngờ mặt đất rung chuyển dữ dội.

Tôi và Chu Việt Uyên ngã nhào, hắn lập tức dùng xúc tu quấn lấy tôi.

Cùng lúc đó, bầu trời trên đầu nứt toạc, một khe hở khổng lồ dài hàng chục mét hiện ra.

Tôi nheo mắt nhìn lên, bên trong sấm sét ầm ầm, hình như có thứ gì đó đang bơi lượn.

“Không ổn rồi! Chạy mau!”

Đó là Thiên Phạt - hiện tượng sẽ giáng xuống khu vực này.

Tôi kéo tay Chu Việt Uyên bỏ chạy, nhưng gió rít một phát đã vụt qua đỉnh đầu.

Từ khe nứt trên trời, thò xuống một cánh tay khổng lồ đen sẫm, to như một cây cổ thụ trăm năm.

Cánh tay ấy lao đến cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tóm gọn cả tôi lẫn Chu Việt Uyên, kéo cả hai lên thẳng khe nứt khổng lồ trên bầu trời.

Ta là cô gái xấu xí nhất ở Tề quốc, ngay từ khi còn trong bụng mẹ vẻ bên ngoài đã vô cùng ghê tởm, mũi thì to hệt sư tử,...
15/09/2025

Ta là cô gái xấu xí nhất ở Tề quốc, ngay từ khi còn trong bụng mẹ vẻ bên ngoài đã vô cùng ghê tởm, mũi thì to hệt sư tử, trên mặt còn có vết bớt to vô cùng.



Thứ muội ta với dung mạo xinh đẹp đã thay thế ta thực hiện hôn ước cùng thái tử, còn lén cùng hắn tính kế đưa ta sang Bắc Nhung để hòa thân.



Sau đó, trong một buổi yến tiệc tấm khăn che mặt ta bị rơi xuống, lộ ra gương mặt thật của ta. Cả buổi yến tiếc náo loạn, thái tử Bắc Nhung lướt đi qua ta rồi cười thật lớn.



"Cô gái xấu xí này của các người, Cô lại thích vô cùng."
1

Lúc ta đại hôn, thứ muội đã đến để tiễn đưa ta.

Khắp mọi nơi được treo cao lụa đỏ nhưng nàng ta lại mặc nguyên bộ trang phục màu trắng tinh khiết.

Vòng eo của nàng ta được siết chặt lại, khuôn mặt thì xinh đẹp trông đáng thương vô cùng, cứ như thể nàng ta sắp khóc đến nơi.

“Tỷ tỷ, tỷ sẽ không trách muội chứ?”

Đứng ở phía sau nàng ta là Thái tử Tề quốc. Hắn khoác trên người nguyên bộ trang phục màu đen huyền bí, bên hông được đeo một chiếc ngọc bội, khuôn mặt lạnh lùng.

“Hòa thân vì nước Đại Tề ta chính là sự vinh quang của ngươi”

Hai con người này một đen một trắng cứ như vậy mà đứng trong buổi tiệc hỷ và bọn họ chẳng khác nào Hắc Bạch Vô thường.

Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào bán tán nhưng chẳng có một người mà dám đứng ra giải vây giúp ta.

Thái tử Dung Yến của Tề quốc và thứ nữ xinh đẹp tài hoa của phủ Thừa tướng cũng chính là cặp đôi phu thê được xem là nổi tiếng nhất kinh thành ngay lúc bấy giờ.

Mà đoạn nhân duyên này cũng chính là muội muội Lâm Vãn Nguyệt của ta đã ra tay mạnh mẽ mà cướp đoạt về.

2

Ta là đích nữ của phủ Thừa tướng, mẫu thân ta chính là mỹ nhân tuyệt thế trong kinh thành.

Ta nghe nói khi bà ấy còn đang chờ trong khuê phòng, những người đến đây để cầu thân bà ấy phải xếp hàng dài từ thành tây cho đến thành đông.

Tuy nhiên, một mỹ nhân duyên dáng như vậy lại bị băng huy//ết mà chec sau khi sinh ra một đứa con xấu xí như ta.

Đến ngày hôm sau thì thứ muội Lâm Vãn Nguyệt chào đời.

Lúc nàng ta được sinh ra, bầu trời rực rỡ màu đỏ của ánh hoàng hôn cùng với vầng trăng lưỡi liềm được lộ ra một nửa, cũng vì vậy mà nàng ta được đặt là Vãn Nguyệt.

Và ngay từ lúc sinh ra, nàng ta đã có một làn da trắng sáng mịn như tuyết, sau này lớn lên lại càng xinh đẹp hơn.

Mọi người trong kinh thành đều biết phủ Thừa tướng có hai nữ nhi, một người thì xấu xí đến kinh người, một người thì xinh đẹp đến mức khiến cho người người đều phải mê mẩn.

Mặc dù ta và Thái tử Tề quốc đã có đính ước từ khi còn trong bụng nhưng đến cuối cùng, vẫn thất bại trước thứ muội xinh đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.

Trước khi ta chưa đủ mười tám tuổi và thực hiện hôn ước thì hai người bọn họ sớm bí mật ma//ng tha//i với nhau.

Lúc này, Lâm Vãn Nguyệt cảm thấy rất hài lòng, cũng là vì trong bụng hơi nhô lên của nàng ta đang mang cố//t nhụ//c của Dung Yến.

Nàng ta đưa tay che nửa mặt mình lại, đôi môi đỏ mọng nhẹ cong lên nhưng trên khuôn mặt lại không giấu được sự đắc ý.

“Muội thật sự không cố ý cướp đoạt phu quân của tỷ tỷ đâu, thật ra là vì muội và A Yên hắn đã có tình cảm…”

“Được rồi, không cần muội phải giải thích” ta cũng lười nghe nàng ta làm bộ làm tịch “Hai ngươi đều là nhân trung long phượng, nếu đã kết thành phu thê thì không nên làm phiền người khác nữa”

(人中龙凤 (Nhân trung long phượng): Thành ngữ, chỉ những người xuất chúng, tài giỏi.)

Đột nhiên sắc mặt của Lâm Vãn Nguyệt chợt trở nên tái nhợt, dường như nàng ta đang muốn nói điều gì đó.

Nhưng xung quanh lúc này lại bắt đầu nổi những lời xì xào bàn tán.

Nhìn thấy tình hình không ổn, Dung Yến tiến lên một bước để che chở cho nàng ta, nhìn ta cười lạnh rồi nói.

“Lâm Hạc, nếu không phải vì ngươi phóng đãng, tự hạ thấp bản thân mình mà thô//ng dâ//m với tên thị vệ kia thì làm sao ta có thể không tha thứ được cho ngươi?”

Dường như Lâm Vãn Nguyệt đã tìm được khe hở mà bắt đầu lấy lại sức mạnh cho mình.

Đúng lúc này, nàng ta tỏ vẻ vừa yếu đuối lại vừa dịu dàng mà nói: “Chuyện của tỷ tỷ và A Đại đều qua cả rồi”

A Đại chính là thị vệ năm xưa của phủ Thừa tướng.

Bây giờ cỏ mọc trên nấm mộ cũng đã cao lên ba thước rồi.

Khi ta còn nhỏ, mọi người đều khinh thường ta nhưng huynh ấy là người duy nhất mà đứng ra nói giúp ta vài lời.

Vào mùa hè nóng bức, huynh ấy là người đem đá đến cho ta. Vào mùa đông khi nước đóng thành băng thì huynh ấy sẽ kiếm một ít than mà đem đến cho ta.

Có lần ta cảm thấy rất lo lắng mà hỏi huynh ấy, có phải khi huynh ấy sinh ra đã có bệnh về mắt cho nên huynh ấy mới nhìn ta khác với những người khác đúng không?

Huynh ấy chợt sững sờ một lúc rồi chợt xua tay, mỉm cười rồi nói với ta là không có.

Dù sao, ta đã lớn lên trong sự mỉa mai và sự khinh thường của người khác nên hiếm gặp phải người có lòng tốt trong sáng đến thế.

Nhưng trước khi ta còn chưa kịp trưởng thành, huynh ấy đã vì ta mà chặn mũi tên đang hướng về phía ta và chec ở một cánh đồng hoang vu.

3

Sau khi Lâm Vãn Nguyệt biết được điều này, nàng ta giống như đã nắm được điểm yếu nào đó, suốt ngày tung tin đồn nhảm về ta và A Đại.

Cũng vì tin đồn nhảm mà nàng ta tung ra nên thanh danh phóng đãng của của ta đã được lan truyền khắp Tề quốc.

Những ngày thường đi trên đường, còn có thể nhìn thấy những lá rau cỏ thối bay tới, cùng theo đó một ngụm nước bọt được khạc nhổ nặng nề mà phung thẳng vào mặt ta.

Trong khi đó, Lâm Vãn Nguyệt lại ngồi hưởng cái danh mỹ nhân trong kinh thành, thậm chí nàng ta còn quang minh chính đại mà tiêu xài hồi môn của mẫu thân ta.

Thỉnh thoảng nàng ta sẽ cảm thấy chán nản mà lên kinh thành phát cháo nữa giờ, sau đó thì lấy được cái danh mỹ nhân tốt bụng.

Khi ta còn nhỏ, ta cũng từng vì dáng vẻ bề ngoài của nàng ta làm cho mê mẩn giống như những người khác.

Cho đến khi ta nhìn thấy nàng ta từng bước từng bước đến bên cạnh Dung Yến và rồi nàng ta đã cướp đi thứ cuối cùng thuộc về ta.

Thậm chí nàng ta còn tàn nhẫn đến mức đổ hết tất cả mọi tội lỗi lên đầu của ta.

Đúng là buồn cười, người không trong sạch chính là nàng ta mới đúng!

Ta mỉm cười, nói: “Miệng thì luôn nói đứa con trong bụng là con hoang, phải chăng đây là niềm tin của phụ thân, mẫu thân các ngươi phải không?”

Vừa dứt lời, ta nhìn thấy khuôn mặt của Dung Yến trở nên tái nhợt, ta đắc thắng mà tiếp tục tiến thêm một bước nữa.

Một bên ta vừa quan sát, một bên nhướng mày cười cợt.

“Muội muội chỉ mới ma//ng th//ai năm tháng mà bụng đã to như thế kia, sợ là không đợi được đến ngày thành thân thì đã sinh con rồi”

Lần này đến lượt sắc mặt của Lâm Vãn Nguyệt trở nên tái nhợt.

Sắc mặt của nàng ta giật giật lên vài cái rồi lập tức cầu xin phụ thân ta.

Phụ thân ta ho sặc sụa rồi nói với ta: “Đã vào lãnh thổ của Bắc Nhung rồi, đừng nên gây chuyện phiền phức như thế này nữa”

(北戎 : Người Bắc Nhung, một tộc người du mục cổ đại ở Trung Quốc.)

Khi nhận được chỗ dựa, Lâm Vãn Nguyệt không nhịn được mà nói ra những lời mỉa mai: “Đúng rồi, với màu da của tỷ tỷ như vậy, không biết sẽ bị khinh thường như thế nào đây?”

Ta im lặng nhìn về phía cha ta.

Ông ta bị ta nhìn đến mức mất tự nhiên, vì quá xấu hổ nên phải quay mặt đi.

Mẫu thân ta mất khi ta còn nhỏ, hà//i cố//t của mẫu thân ta còn chưa lạnh thì ông ta đã vội vàng đưa mẫu thân của Lâm Vãn Nguyệt lên làm chính thất.

Tuy Lâm Vãn Nguyệt chỉ là thứ nữ nhưng từ nhỏ, nàng ta đã được nuông chiều, thường xuyên đá//nh đậ//p, mắng mỏ hạ nhân của mình.

Những hạ nhân bị nàng ta bắt nạt nhưng lại không dám gây phiền phức cho nàng ta nên những người đó đã chuyển sang việc bắt nạt ta.

Những bộ trang phục mùa đông mà ta mặc đều mỏng hơn so với những người khác, khi xé ra xem chỉ toàn là hoa lau, thậm chí nó không giữ ấm tốt bằng vải bông cũ.

Khi đi trên đường, nhiều lần bị nước nóng dội vào, nó tạo nên một vết bớt lớn trên khuôn mặt ta, điều này càng làm cho nó trở nên nổi bật hơn.

Nhưng phụ thân ta cũng chẳng quan tâm mà hỏi một lời, chỉ biết trách mắng ta ra ngoài nhảy nhót mà gây sự chú ý, trách ta không hiểu trung dung chi đạo mà phạt ta đi chặt củi.

(中庸之道 trung dung chi đạo: là một triết lý Nho giáo đề cao sự cân bằng và điều độ trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Nó được xem là một trong những nguyên tắc đạo đức quan trọng nhất trong Nho giáo, giúp con người đạt được hạnh phúc và thành công)

Đêm hôm đó, phòng củi không còn thưa thớt củi như ngày thường nữa mà nay thì ngược lại, nó được chất đầy.

Ta cầm chặt rìu trong tay, phần hổ khẩu bị động đến mức tê liệt, vết nứt lại bị chảy mủ ra.

(虎口: Chỗ hổ khẩu : chỗ da lõm ở giữa ngón cái và ngón trỏ khi nắm chặt)

Rõ ràng là vào mùa đông, nước đá bị đóng thành băng, nhưng mồ hôi trên người ta lại không ngừng tuôn ra, cả người thì phát run liên tục.

Sau khi ta chặt củi xong, ta đã bị sốt cao.

Nếu không nhờ có sư phụ, có lẽ ta đã chec vào mùa đông năm đó rồi.

Lúc này, nhìn Lâm Vãn Nguyệt được phụ thân bảo vệ ở đầu quả tim, ta không khỏi cười nhạo một tiếng.

“Muội muội xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, sao không tự mình mà đi hòa thân?”

“Tề quốc lớn như vậy, nhưng tại sao lại tìm một nữ nhân xấu xí để đi hòa thân?”

Nói đến đây thì đột nhiên Dung Yến nhảy ra.

Trên khuôn mặt tuấn tú, ôn hòa của hắn hiện lên một tia khinh thường cùng với sự ngạo mạn: “Nam nhân Bắc Nhung tất nhiên không xứng với mỹ nhân Tề quốc ta, chỉ có nữ nhân xấu xí như ngươi thì mới xứng đôi”

“Thái tử điện hạ nói đúng lắm”

Ta trả lời một cách vô cảm: “Nghe nói ở biên ải có một nữ tướng quân Dạ Xoa, tướng mạo thì xấu xí, ban đêm còn có thể dọa cho trẻ con nín khóc nhưng lại dũng mãnh nhất tam quân. Không biết Thái tử điện hạ còn nhớ hay không…”

Dung Yến nghe đến đây thì chợt nghẹn họng.

“Cái này…cái này là Lão Thập Tử tướng quân” trên khuôn mặt của hắn tiết ra mồ hôi hột.

Ta biết trong hắn đang rất lo lắng.

Dạ Xoa tướng quân vang danh lẫy lừng, thế nhưng nàng ta không cầu tài, không cầu danh mà chỉ cầu đá//nh với Dung Yến một trận.

Nàng ta hồi kinh ba lần thì Dung Yến lại bỏ chạy ba lần.

Sau vài ngày nữa, Dạ xoa tướng quân lên kinh thành, không biết hắn có chạy thoát được không nhỉ?

Dung Yến bị ta làm cho nghẹn họng, sau một hồi lâu nhưng vẫn không nói được lời nào.

Ta ngước mắt nhìn lên bầu trời rồi nói: “Sắp qua giờ rồi, nhanh đi thôi”

“Tỷ tỷ không đợi được nữa rồi” trên khuôn mặt của Lâm Vãn Nguyệt hiện lên sự vui sướng khi thấy người khác gặp nạn.

“Nghe nói thê tử của người Bắc Nhung đều theo tục huynh chec đệ nối, cha chec thì con nối, tỷ tỷ nhất định phải bảo trọng đấy nhé”

(兄终弟及 : Tục anh chết em nối, tức là khi anh trai qua đời, em trai sẽ lấy vợ của anh trai và trở thành chủ gia đình)

Nhìn biểu cảm như vậy và rồi kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta, quả nhiên là không tương xứng.

Tuy nhiên, ta chỉ nhẹ nhàng lướt nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng ta rồi chỉ mỉm cười.

4

Tiếng vó ngựa dần dần vang lên, bụi bặm thì bay lên từ xa.

Sau khi bụi bặm đã được lắng xuống, ta nhìn thấy một bóng dáng thanh niên đang cầm roi đi đến trên con đường dài ở từ xa.

Hắn ngồi ngay ngắn trên con ngựa màu đỏ sẫm với tư thế thẳng tắp, bờ vai rộng lớn lại càng tăng thêm sự lạnh lùng và vô tư.

Giống hệt như chàng thiếu niên tuấn tú nhưng lại có số phận bi thảm, nhưng đôi mắt thì có màu xanh lam sáng như pha lê.

Trong thoáng chốc, ta dường như đã gặp lại A Đại.

Chàng thiếu niên cũng từng mang dòng máo dị vực, đôi mắt cũng là màu xanh lam sẫm, khi nhìn người khác thì lại vừa chân thành lại vừa dịu dàng.

Nhưng ta biết, người đó chính là sứ thần của Bắc Nhung và cũng là người phụ trách đón ta.

Hắn ghìm ngựa lại rồi đưa tay về phía của ta: “Lưu Phương công chúa”

Sứ thần Bắc Nhung nhìn ta hơi mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại mang đầy tính xâm lược nồng đậm.

Nhưng mà ta lại bỏ lỡ tay hắn. Đột nhiên ta bật người dậy như một con cá chép vượt ra rồi chui vào trong kiệu hoa mà hắn đã đưa tới.

“Đi mau đi mau!”

Giọng nói rầu rĩ của ta được truyền ra từ trong rèm kiệu.

Sứ thần Bắc Nhung chợt sửng sờ một lát nhưng rồi lại nở nụ cười.

Hắn nở nụ cười rất phóng khoáng, sau đó lại quay ngoắc đầu ngựa lại rồi thúc mạnh nó một phát.

Con ngựa ngẩn mặt lên trời rồi chợt “hí” lên một tiếng rồi thong thả rời đi.

Tất cả các khách khứa nước Tề có mặt đều tỏ ra sự kinh ngạc nhìn thấy sự chủ động phối hợp từ ta.

Dù sao thì việc hòa thân cũng không phải là một chuyện tốt.

Ngựa chiến của Bắc Nhung trông mập mạp khỏe mạnh. Còn nam tử tuy dũng mãnh cao lớn nhưng tính tình thì lỗ mãng, bạo lực nên các nữ tử nước Tề xem là dã thú.

Nhiệm vụ này đã bị mười tám công chúa đẩy tới đẩy lui suốt nửa ngày trời, cuối cùng lại rơi vào trong tay ta.

Thậm chí, ngay cả danh hiệu “Lưu Phương” được ban cho trong việc hòa thân cũng đồng âm với “lưu đày”

Lần này đi xa tận ba ngàn dặm so với việc lưu đày thì cũng chẳng khác gì mấy.

Khi chiếc kiệu hoa bắt đầu di chuyển. Ta vén rèm lên và đây cũng là lần cuối cùng ta nhìn những người trong phủ Thừa tướng.

Dung Yến và Lâm Vãn Nguyệt thì đứng cạnh nhau, hắn siết chặt lấy vòng eo thon của nàng ta.

Còn nàng ta nở nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn sâu bên trong đôi mắt của nàng ta là sự đắc ý và oán hận.

Hẳn là nàng ta đang mơ mộng về việc thăng lên làm Thái tử phi rồi.

Nhưng ta biết, nàng ta sẽ không cười được bao lâu nữa đâu.

Bởi vì dáng vẻ xinh đẹp của nàng ta là do nàng ta cướp đoạt từ ta mà ra.

Mẫu thân nàng ta là người trong Miêu trại, trước kia bà ta đã hạ cổ trùng Hoán Dung Cổ lên người mẫu thân ta để thay đổi nhan sắc.

(hoán dung cổ: là một thuật ngữ xuất hiện trong văn hóa dân gian Trung Quốc, ám chỉ các loại bùa ngải, phép thuật được sử dụng để thay đổi dung mạo của một người.)

Vì vậy, ngay khi ta được sinh ra, ta đã thay đổi diện mạo với nàng ta.

Nàng ta càng ngày càng trở nên xinh đẹp và rạng rỡ, còn khuôn mặt ta lại bị cổ trùng hút máo ký sinh, nó hủy hoại gần như hoàn toàn.

Nhưng nàng ta lại không biết, chính là từ nửa năm trước, ta đã tìm được phương pháp giải cổ trùng.

Một ngày nào đó, nàng ta sẽ bị lột bỏ làn da xinh đẹp này và lộ ra dáng vẻ bề ngoài xấu xí như ban đầu.

Ta đã giữ cái danh hiệu xấu xí nước Tề này suốt mười tám năm rồi.

Bây giờ đã đến lúc trả lại cho nàng ta.

5

Để đến kinh đô Bắc Nhung, phải đi mất ba ngày đường.

Ngày đầu tiên, ta cứ mơ mơ màng màng mà ngủ thiếp đi, cho đến lúc xuống xe ngựa nghỉ ngơi, chỉ nhìn thấy bóng lưng của sứ thần đang cầm kiếm.

Thanh kiếm nhuộm máo và tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Ta cứ như vậy mà nhìn chằm chằm thật lâu, ngay cả tì nữ gọi ta mà ta vẫn chưa hồi phục lại được tinh thần.

Cho đến ngày cuối cùng.

Ta ngồi bên trong xe ngựa và mượn ánh sáng của chiếc gương đồng để nhìn khuôn mặt của mình.

Mặc dù ta vẫn còn xấu xí nhưng làn da của ta thì đã cải thiện rất nhiều, nó bắt đầu trở nên mịn màng và trắng hơn so với lúc trước.

Cũng không biết từ lúc nào mà đôi mắt đã to hơn trước, màu môi cũng không còn thâm đen nữa mà thay vào đó là một chút hồng hào.

Có lẽ sau khi chúng ta ra khỏi biên giới thì sẽ có nhiều sự thay đổi hơn nữa.

Sau khi cất gương đồng đi, tai ta trở nên nhạy bén hơn khi nhận ra những tiếng động hỗn lộn ở bên ngoài xe ngựa.

Ta loáng thoáng nghe được giọng nói địa phương miền Bắc đang lầm bầu vài câu vang lên. Ngay sau đó, có một mũi tên nhọ//n xuyên qua rèm kiệu, suýt nữa thì đâ//m xuyên qua mặt ta.

Gần như theo bản năng của mình mà đưa tay lên nắm chặt, siết lấy mũi tên sắ//c lạnh trong lòng bàn tay mình.

Trong tích tắc, ta vội vàng ngẩn đầu lên và đối diện với ánh mắt của người vừa bước vào sau khi vén rèm lên.

Sứ thần Bắc Nhung vai rộng chân dài nhanh chóng bước vào bên trong kiệu hoa, vì không gian nhỏ hẹp nên hắn phải khom lưng xuống nhìn ta rồi cười.

Giọng nói trầm ấm của nam nử dán sát vào bên tai ta, nó mang đến một luồng khí lạnh khiến cho người khác phải rùng mình.

“Nương nương ẩn náu khéo thật”

Ta giả vờ bình tĩnh, lãng tránh ánh mắt gắt gao của hắn đang nhìn về phía mình.

“Đại nhân quá khen rồi”

Sứ thần liếc mắt nhìn ta một cái rồi khẽ nhếch môi cười.

Hắn mở lòng bàn tay đang siết chặt của ta ra và lấy mũi tên sắ//c nhọ//n kia ra.

Những ngón tay thô ráp của hắn xoa nhẹ qua lòng bàn tay mềm mại của ta, nó còn để lại một hơi ấm nóng bỏng.

Thậm chí bên ngoài xe ngựa vẫn còn vang lên những tiếng đá//nh nhau một cách dữ dội.

Sứ thần lập tức cất thanh kiếm đi, còn cánh tay rắn chắc của hắn thì ôm lấy eo ta rồi nói: “Nơi này không nên ở lâu”

Vừa nói xong, hắn dùng sức kéo ta ra khỏi xe ngựa.

Dây cương nối với xe ngựa đã bị cắt đứt, lúc này con ngựa hí lên một tiếng rồi chạy thật nhanh về phía xa.

Trong tiếng gió thổi vù vù, ta khó khăn mà quay đầu nhìn lại, chiếc khăn che mặt đã cũng đã bay xa.

“Đại nhân, đây là…”

Hắn cười một tiếng: “Nương nương không nhận ra phía sau đang có người truy sát chúng ta sao?”

Ta hơi híp mắt lại để nhìn rõ hơn một chút, đột nhiên tôi nhận ra biểu tượng trên vũ khí của kẻ truy sát, trong lòng ta chợt hoảng hốt.

Đó chính là biểu tượng của đội lính thân cận của Thái tử Dung Yến.

Hóa ra Tề quốc không có ý định hòa bình, lại càng không có ý định hòa thân.

Bọn họ muốn công chùa hòa thân là ta chec ở biên giới rồi sau này sẽ đổ lỗi cho Bắc Nhung.

Ta bình tĩnh nói: “Ngài có chắc rằng sẽ đưa ta trốn thoát được không?”

Sứ thần cúi đầu để đối diện với ta, nhưng trong ánh mắt lại lên ý cười nhàn nhạt, dường như đã sớm nhận ra được điều gì rồi.

Hắn nói: “Nương nương cảm thấy thế nào?”

“Tất nhiên là tin tưởng đại nhân rồi” Sau đó ta nở nụ cười rạng rỡ với hắn, đột nhiên đưa tay ra nắm chặt lấy ám tiêu vừa bay tới.

Thích khách cưỡi ngựa đã đuổi đến nơi, thấy ta bắt được ám tiêu được phóng tới, hắn vô cùng ngạc nhiên.

Ta nhanh tay rút lấy thanh ki//ếm được đeo bên hông của sứ thần rồi vung ngang ché//m dọc, chỉ vài chiêu đã hạ gục được tên thích khách.

Sau khi vượt qua biên giới, chỉ trong phút chốc, bọn ta đã nhìn thấy một đoàn xe ngựa từ trong lãnh thổ Bắc Nhung đang tiến về phía bọn ta mà đón bọn ta.

Ta liếc mắt nhìn sang sứ thần nhưng vẫn không nói lời nào.

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84354670029

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đại Thế Giới Truyện posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Đại Thế Giới Truyện:

Share