Mikayy ;3

Mikayy ;3 milkyway to mikayy ;3
Con simp art của Yuga-mama🩵🩵🩵🩵🩵

Mừng Giáng Sinh cả nhà mình nha❄️❄️❄️Miniskirt Santa này là votoiday🐧P/s: Tự nhiên cuối năm bận quá, hẹn hò với cái máy ...
25/12/2025

Mừng Giáng Sinh cả nhà mình nha❄️❄️❄️
Miniskirt Santa này là votoiday🐧

P/s: Tự nhiên cuối năm bận quá, hẹn hò với cái máy tính ở nhà luôn🥲

14/12/2025

Hôm nay ló điên luôn💜Lại còn được nghe Ray với bé Reika chào bằng Tiếng Việt cơ, cute vãi òoooo~

Nay mị đã trốn đi chơi chỉ để chụp mẹ con nhà này, dưới danh nghĩa Anime Society Vietnam☺️Bài cảm ơn chắc lên sau khi tổ...
13/12/2025

Nay mị đã trốn đi chơi chỉ để chụp mẹ con nhà này, dưới danh nghĩa Anime Society Vietnam☺️

Bài cảm ơn chắc lên sau khi tổng hợp bú đc gì thoai nhể. Hẹ hẹ hẹ☺️

Goods chất vãi ò.


12/12/2025

Chiến Gauntlet of legends (Liên đấu Boss) tý cho đỡ nghẹo😌

Đúng là votoi ngây thơ quá mà🫣[Bonus 2 Vol.1 : ♥♥♥ Cô vợ e thẹn sau đêm tân hôn《Tương lai》]Buổi sáng…Bình thường tôi toà...
04/12/2025

Đúng là votoi ngây thơ quá mà🫣
[Bonus 2 Vol.1 : ♥♥♥ Cô vợ e thẹn sau đêm tân hôn《Tương lai》]
Buổi sáng…

Bình thường tôi toàn ngủ đến sát giờ chuông reo, nhưng hôm nay tôi lại tỉnh dậy trước cả lúc đó.

Ánh nắng chan hòa chiếu qua khung cửa sổ, rực rỡ và ấm áp.

Có vẻ hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời đây.

"...Fu~... fu~..."

Tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng vang lên từ bên cạnh tôi.

Nằm bên cạnh tôi, là gương mặt trông thật bình yên, không chút gợn sóng.

Máy sưởi giữ cho căn phòng ấm áp dễ chịu, và một bên chân trắng ngần của em ấy đã thò ra khỏi tấm chăn.

Sợ em ấy bị cảm lạnh, tôi nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho em.

"...Không phải là mơ nhỉ?"

Nhìn xuống bản thân chỉ đang mặc mỗi chiếc quần boxer...

Quần áo vương vãi quanh giường, có cái bị ném sang một bên đầy cẩu thả.

Hôm qua là lần đầu tiên tôi ôm trọn lấy em.

Tròn một tháng sau khi chúng tôi kết hôn.

Thú thật, tôi nghĩ mình đã làm khá tốt khi nhịn được lâu đến thế.

Vì là lần đầu của Yuki nên em ấy có vẻ khá đau. Cũng là lần đầu tôi làm chuyện này với một người chưa từng trải, nên bản thân cũng không tránh khỏi chút bối rối.

Tôi đã hỏi liệu có nên dừng lại không, nhưng với đôi mắt rưng rưng, em ấy bướng bỉnh khăng khăng: "Em chịu được mà..."

Nhìn cái vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ đó đáng yêu đến mức sự kiềm chế của tôi tan biến hoàn toàn.

Tôi đã cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng cùng chút rượu chúng tôi uống, ký ức về những gì xảy ra sau đó hơi mơ hồ.

"..."

Nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên tôi thực sự ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của em ấy.

Em ấy đang mơ sao?

Thi thoảng, em lại lầm bầm điều gì đó không rõ lời, vẻ mặt trông thật an yên và mãn nguyện.

Nhìn thấy khía cạnh bất ngờ này của em, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày, tôi không kìm được mà bật cười khe khẽ.

Tôi một lần nữa hạ quyết tâm rằng sẽ bảo vệ người con gái này suốt phần đời còn lại.

Bíp bíp bíp bíp bíp!

Chuông báo thức trên điện thoại đặt cạnh gối reo lên. Tôi vội vàng tắt nó đi.

"Ưm..."

Yuki mở mắt. Có vẻ tôi đã đánh thức em ấy rồi.

Em ấy ngồi dậy, dụi dụi mắt và nhìn quanh.

Rồi, sau khi nhìn vào mặt tôi, em ấy lập tức cụp mắt xuống.

"Ư...!"

Hơi nước như muốn bốc lên từ khuôn mặt đỏ bừng. Trong cơn hoảng loạn, em vội vàng quấn lại tấm chăn quanh người, che đi phần ngực.

"Chào buổi sáng."

"A, ch-chào buổi sáng..."

Ngượng ngùng, Yuki tránh ánh mắt tôi và trả lời bằng giọng lí nhí.

"Ừm... em thấy trong người thế nào, có ổn không?"

"Vâng... Hơi đau một chút khi cử động, nhưng em nghĩ là em ổn..."

"Vậy à, thế thì tốt rồi. Anh đã cố gắng nhẹ nhàng, nhưng ký ức đoạn sau cứ mơ hồ sao ấy..."

"Không sao đâu ạ. Anh đã rất nhẹ nhàng trong suốt cả quá trình mà."

Yuki nói kèm theo một nụ cười.

Rồi, em ấy dùng chăn che miệng lại.

"Thú thật thì... em chưa bao giờ hiểu được sự hấp dẫn của chuyện này. Em luôn tự hỏi, nó có gì tuyệt vời chứ? Nếu dùng biện pháp bảo vệ thì chẳng phải chỉ là một hành động vô nghĩa sao? Chỉ là đắm chìm trong khoái cảm, thỏa mãn dục vọng mà không có mục đích thực sự nào..."

"..."

"Nhưng khi thử rồi thì lại khác. Chỉ cần được anh ôm chặt, niềm hạnh phúc ấm áp, trào dâng cứ len lỏi từ sâu trong tâm trí em. Cảm nhận hơi ấm của nhau, nhịp thở, tiếng tim đập... cảm giác ấy thật sự, thật sự rất tuyệt..."

Vừa xấu hổ, nhưng lại có chút hạnh phúc trong giọng nói, em ấy bộc bạch, rồi đột nhiên giật mình quay về thực tại với vẻ mặt hoảng hốt.

"...Khoan đã, mình đang nói cái quái gì thế này...?"

Yuki bắt đầu gõ nhẹ vào đầu mình đầy bối rối.

"Ha ha..."

Bị áp đảo bởi những cảm xúc thẳng thắn ấy, tôi cảm thấy mặt mình cũng nóng ran lên.

"Nghe nói có nghiên cứu chỉ ra rằng ôm nhau giúp giải phóng dopamine, tạo ra cảm giác hưng phấn đấy."

"Đ-Đúng rồi! Là cái đó! Chắc chắn là do nó rồi!"

Với vẻ mặt như muốn thanh minh "Chuyện này không phải dâm dục đâu, hoàn toàn bình thường thôi", Yuki gật đầu lia lịa.

"Ư~..."

"..."

Chúng tôi nhìn nhau trong im lặng một lúc.

"Ừ-Ừm... mình làm lại lần nữa được không?"

Yuki buông tấm chăn đang dùng để che ngực ra và dang rộng vòng tay. Có vẻ như em ấy thực sự muốn được 'ôm' thêm lần nữa.

"...Không được."

"Hả!? Tại sao không!?"

Yuki trông hoàn toàn sốc, như thể thế giới vừa sụp đổ.

"C-Có phải em làm gì khiến anh ghét không? Hay tại lần đầu nên em làm không tốt!?"

"Không, không phải thế..."

Tránh nhìn vào bộ ngực trần nõn nà không phòng bị ấy, tôi lẩm bẩm:

"Nếu bây giờ anh ôm em nữa... anh sợ mình sẽ không kiềm chế được... thêm lần nữa đâu."

"A..."

Nếu cứ tiếp tục thì chắc chắn tôi sẽ muộn làm mất.

"Nên là... tối nay mình tiếp tục nhé."

"V-Vâng..."

Em ấy khẽ gật đầu e thẹn.

Và cứ như thế, tròn một tháng sau ngày tôi cầu hôn em, đêm đầu tiên đã khép lại.
..Nhân tiện thì, phải mất thêm một thời gian nữa tôi mới nhận ra rằng em ấy đang dần trở nên nhõng nhẽo và ngọt ngào hơn rồi.
---------------------------------------------------------
🫣Segg khongbao nhé
(Hình ảnh bên dưới chỉ mang tính chất minh họa)

27/11/2025

[VIETSUB] PV1 OSHI NO KO SS3

Chắc có mỗi mị rảnh đi dịch PV cái bộ ai cũng chán từ manga này sang nhưng... Lại có nhạc mới để nghe dồi hú hú. 😏
Ngồi nghe lòi màng nhĩ để có 30s lời của Serenade cực cuốn này.
(Lời bài hát chưa phải chính thức, mị tự nghe thôi, nhạc còn chưa ra lấy đâu lời chính thức)

Tất nhiên vẫn phải đợi tới lúc ra chính thức mới có lyric chính xác nhưng tương đối như này cũng hay quá rồi, đúng chuẩn POV Aqua như Ending SS1 đấy chứ.

Tất nhiên hôm Opening và Ending phát hành mikayy sẽ dịch hết😇
———————————————
Suy Aquakane vãi nhái.🥹

Emlacuatoinhe🩵[Bonus 1 Vol.1: Giấy đăng ký kết hôn và Nhẫn đính hôn《Tương lai》]"Nhanh... đến bất ngờ nhỉ.""Vâng, nhanh t...
26/11/2025

Emlacuatoinhe🩵
[Bonus 1 Vol.1: Giấy đăng ký kết hôn và Nhẫn đính hôn《Tương lai》]

"Nhanh... đến bất ngờ nhỉ."

"Vâng, nhanh thật."

Ngày cuối tuần đầu tiên kể từ khi chúng tôi trở thành vợ chồng.

Chúng tôi vừa trở về từ tòa thị chính sau khi nộp giấy đăng ký kết hôn.

Tôi cứ tưởng thủ tục giấy tờ sẽ lằng nhằng lắm, chắc là phải qua vài bước nữa cơ, thế mà nhân viên chỉ kiểm tra xem có lỗi sai gì không, rồi thế là xong.

Có nghĩa là... mình đã chính thức là người đàn ông của gia đình rồi.

Tôi liếc nhìn Yuki đang đi bên cạnh.

Người phụ nữ đáng yêu này là vợ mình sao?

Nếu để cái thằng nhóc trong quá khứ xem cảnh này, chắc nó sẽ hét toáng lên mất: "Lừa đảo đấy! Chạy mau khi còn kịp!"

"...Suzuhara Yuki... Yuki Suzuhara..."

Yuki lẩm bẩm cái tên mới của mình.

"Sao thế em?"

"Hả? À, không có gì, chỉ là... cảm giác cứ lạ lạ... tự nhiên lại mang một cái họ mới..."

"Xin lỗi em nhé. Một cái họ chẳng có gì đặc sắc cả."

Họ cũ của em ấy - Arisugawa - nghe thật thanh lịch và quý phái. So với cái họ ấy, cái họ Suzuhara nghe thật bình dân.

"Sao lại thế chứ? Không đâu. Em thích nó mà! Với lại em rất vui vì cuối cùng cũng được mang một cái họ khác với ba."

Em ấy nhanh chóng xua tay phủ nhận nỗi lo của tôi.

"Hà... Nghe em nói vậy anh cũng mừng."

Thủ tục của tôi thì xong rồi, nhưng em ấy vẫn còn khối việc phải làm... là đổi tên trên tất cả các loại giấy tờ tùy thân.

"Em có chắc là mình không muốn tổ chức đám cưới chứ?"

"Ừm. Em không muốn."

Xét đến mối quan hệ với ba em ấy, Yuki đã nói rõ rằng không muốn làm lễ to.

Tôi thì sao cũng được... dù thú thật là tôi cũng có chút tiếc nuối khi không được nhìn thấy em ấy mặc váy cưới. Có lẽ chúng tôi có thể tổ chức một buổi lễ nhỏ, riêng tư trong tuần trăng mật.

Nhưng với công việc bận rộn hiện tại, chuyến đi đó vẫn còn xa vời lắm.

"A, nhưng mà... Em có một người bạn mà em rất muốn báo tin mừng. Liệu em có thể mời người đó đến chơi vào lúc nào đó không?"

"Đương nhiên rồi."

Vừa nói, gương mặt em ấy dãn ra nở một nụ cười dịu dàng.

Nhìn em ấy bây giờ, thật khó tin đây lại là cô gái đầy cảnh giác mà tôi đã gặp khi chúng tôi mới chạm mặt nhau.

Vậy là... chúng tôi đã kết hôn...

Không đám cưới. Không trăng mật.

Cảm giác như mình nên làm gì đó để đánh dấu sự kiện này.

Rồi tôi chợt nhận ra.

Khoan đã. Mình còn chưa tặng nhẫn đính hôn cho em ấy.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Chết tiệt. Mải lo chuyện kế hoạch đám cưới với trăng mật quá mà quên béng mất.

Làm sao đây? Chẳng phải nhẫn đính hôn là thứ phải trao trước khi kết hôn sao?

"Ơ... anh sao thế?"

Yuki nghiêng đầu, nhìn tôi đang ôm đầu đầy khó hiểu.

"N-Này... mình đi mua nhẫn nhé?"

"Nhẫn á?"

"Ừ... nhẫn đính hôn ấy. Anh xin lỗi, anh lỡ quên mất."

"À..."

Yuki chớp chớp mắt, trông như chính em ấy cũng vừa mới nhớ ra vậy.

Khoan... đừng bảo là em cũng quên luôn đó nhé?

"Ý em là... mình cũng đâu cần thiết phải có nhẫn đâu."

"...Hả?"

Não tôi như đóng băng.

Thấy vậy, Yuki vội nói thêm.

"A, em không giận hay gì đâu. Em cũng quên mất tiêu mà. Với lại, ừm... Được anh tặng quà thì em thích lắm, nhưng không nhất thiết phải là nhẫn đâu."

"Hở? Anh cứ tưởng nhẫn đính hôn là thứ quan trọng lắm với phụ nữ chứ."

Mấy cô gái tôi từng hẹn hò trước đây ai cũng thích trang sức và đồ hiệu.

Tôi cứ mặc định là Yuki cũng sẽ như vậy.

"Hưm... Thật lòng thì, em thà có một cái máy giặt mới còn hơn."

"M... Máy giặt á?"

Tôi không biết nên cảm thấy thế nào nữa.

Nhẹ nhõm vì em ấy không giận? Hay hơi thất vọng một chút vì em ấy chẳng đoái hoài gì đến cái nhẫn?

Yuki rất thực tế, điều đó tốt thôi... nhưng mà...

Không đám cưới. Trăng mật thì còn xa.

Và giờ, nhẫn đính hôn cũng... không nốt?

Thế thì chẳng phải hơi buồn sao?

Tôi không nghĩ em ấy đang khách sáo, chắc là em cũng thực sự chẳng quan tâm. Nhưng...

"Khoan đã... mưa à? Không... tuyết sao?"

Những bông tuyết nhẹ, ướt át bắt đầu lất phất rơi từ trên trời xuống.

"Chết rồi, mình không mang ô. Mau về nhà thôi anh, trước khi tuyết rơi nặng hạt hơn."

Yuki quay người và rảo bước nhanh hơn.

Nhưng khi em ấy chưa kịp đi xa, tôi đã nắm lấy bàn tay trái nhỏ nhắn ấy.

"Dạ?"

Yuki ngoái lại nhìn tôi, mắt mở to.

"Đi mua nhẫn đính hôn cho em đi."

"T-Tại sao? Em đã bảo là không cần mà..."

Em ấy không hiểu.

Cái này không phải vì em ấy... Mà là vì tôi.

Tôi cần một vật hữu hình để tượng trưng cho lời cam kết của mình. Một thứ gì đó chứng minh rằng tôi đã dành trọn vẹn tâm ý cho cuộc hôn nhân này.

"Tay em, Yuki,... thật mảnh mai."

Tôi nắm lấy bàn tay em bằng cả hai tay mình và ngắm nhìn những ngón tay...

Thon dài. Mịn màng. Mềm mại.

"G-Giờ anh lại làm cái gì thế?"

Những bông tuyết rơi xuống tay em, tan chảy ngay lập tức trên làn da.

Tôi ngước lên, chạm mắt với Yuki.

"Anh không muốn bất kỳ ai khác nắm lấy bàn tay này. Anh muốn mua nhẫn cho em để chứng minh rằng em là của anh mà thôi!"

Mặt Yuki đỏ bừng lên.

"Th-Thế thì... nhẫn cưới cũng có khác gì đâu mà?"

Em ấy lầm bầm, rồi cụp mắt xuống ngay lập tức.

Với đôi má vẫn còn ửng hồng, Yuki thì thầm.

"Được rồi... anh làm đi... hãy biến em thành 'của anh' đi."

Ơ. Chẳng lẽ... em lại thích kiểu tấn công mạnh bạo này sao?

Chứ thú thật là tôi thì không, tôi không gồng nổi nữa rồi.

Câu vừa rồi sến quá thể...

"V-Vậy thì... ờm... mình đi... ra cửa hàng nhé..."

"Sao tự nhiên anh lại lắp bắp thế?"

Nhận ra sự xấu hổ của tôi, Yuki bật cười khúc khích trêu chọc, dùng bàn tay nhỏ nhắn, mảnh mai của mình vỗ nhẹ vào lưng tôi.

"Đã định ra vẻ ngầu thì phải diễn cho trót chứ, đồ ngốc này."
---------------------------------------------------------
🫣Ỉm hàng đăng nó mới hay chứ
(Hình ảnh bên dưới chỉ mang tính chất minh họa)

[📌POST NÀY ĐỂ UPDATE TÌNH HÌNH CÁC BỘ TRUYỆN]Mikayy ngoi lên để update tình hình cuộc sống của mị và update các bộ bên H...
25/11/2025

[📌POST NÀY ĐỂ UPDATE TÌNH HÌNH CÁC BỘ TRUYỆN]

Mikayy ngoi lên để update tình hình cuộc sống của mị và update các bộ bên Hako.

Ai theo dõi mị cũng biết là mị đã sủi tương đối lâu vụ dịch truyện và làm thêm các bộ mới, lí do là gì thì là... phải bán mình cho tư bản, dọn dẹp đống hổ lốn mà mấy tháng trước đó bày ra, lo nghĩ cho tương lai, vân vân và mây mây...

Tất nhiên mikayy vẫn sẽ cố gắng lên chap trong và cuối năm Âm lịch 2025 này, nếu may mắn sẽ làm thêm 1 bộ mới nào đó mà mị thấy hay hay. Page này lập ra cũng chỉ phục vụ mục đích giao lưu với mọi người, đăng xàm l*l cùng nhiều thứ khác (có Art của Yuga là bú🐧)

Với 2 bộ mikayy đã đăng tóm tắt là Kuoshira và Nanwashiba do Yuga minh họa (ảnh dưới) thì đã có team The Mavericks đang dịch trên Hako, chất lượng khá ổn định theo nhận định của mị, nên mọi người có thể qua ủng hộ team hén.

Những bộ nào mikayy đang dịch trên Hako vẫn sẽ được mị đảm bảo chất lượng, và vẫn sẽ hóng vol mới Kanodere (votuicoma🐧).

Đừng quên qua page The Mavericks ủng hộ team bên đó hén, nếu văn phong có vấn đề đừng ngại vụt bên đó, mị cũng ở trong discord bên đó để vụt cùng mọi người🤣

Ngắn gọn vậy thôi chứ không có sủi, chỉ là delay "một tý" để mị sắp xếp công việc ổn định (và cho đỡ lụy, ba hôm nữa livestream Black Myth: Wukong kều donate là đc🐧).

Nếu muốn dí mikayy mà không muốn ib page có thể qua Discord của The Mavericks hoặc Gimai Seikatsu Vietnam Fanpage - Days with my Stepsister nha.

Xin cám ơn mọi người đã đọc và ủng hộ mikayy!!! (2k follow vẫn có GA nha🤫)
------------------------------------------

Hú hú, 10đ không có nhưng. C107 khét quá vạiiiiiiiiii mama ơiiiiii😘🩵🩵🩵
24/11/2025

Hú hú, 10đ không có nhưng. C107 khét quá vạiiiiiiiiii mama ơiiiiii😘🩵🩵🩵

Đi 🫡
23/11/2025

Đi 🫡

『 𝐇𝐇𝐁𝟐𝟓: 𝑶𝑻𝑺𝑼𝑲𝑨 𝑹𝑨𝒀 & 𝑹𝑬𝑰𝑲𝑨 - 𝑽𝑻𝑼𝑩𝑬𝑹 』🪐

🌻🐹 VTuber mẹ đơn thân đến từ Nhật Bản đã quay trở lại Việt Nam rồi đây! 💥

✨ Với lần quay trở lại này, Otsuka Ray và bé Reika sẽ mang đến nhiều chương trình bất ngờ dành cho các Hobbycon. 🤯

❓ Bạn muốn được tương tác trực tiếp với hai mẹ con không? Hay là...sở hữu những merchandise độc quyền? Hãy comment phía dưới mong muốn của các bạn để Hobby chúng mình có thể biến nó thành sự thật nha! 🪄

── ✧ ˙ ̟ ── ✧

🌻🐹 Our single-mom VTuber from Japan is officially back in Vietnam! 💥

✨ This time, Otsuka Ray and little Reika are bringing a lineup of surprising new activities just for all our Hobbycons. 🤯

❓ Want to interact with the mother-daughter duo live? Or maybe… get your hands on some exclusive merch?�Drop your wishes in the comments and let us make them come true! 🪄

── ✧ ˙ ̟ ── ✧
★《𝐇𝐎𝐁𝐁𝐘 𝐇𝐎𝐑𝐈𝐙𝐎𝐍 𝐁𝐄𝐘𝐎𝐍𝐃 𝟐𝟎𝟐𝟓》
🔭13-14/12/2025
🧭 Sky Expo Convention Center

21/10/2025

[GÓC NGHẸO GAME🕹]
Farm aura tý với Genichiro nào, gõ *bonk bonk* như này bảo sao cuối game chơi mách ông nội ra uýnh.

Này là mod nên thằng cháu uýnh ra gì hẳn, chứ base game vả đôm đốp lâu dùi😌
------------------------------------------
Sekiro: Resurrection Mod - Genichiro Ashina Boss | NG7+, Charmless & Demon Bell, No Hit

🙄Đúng là không được cháy như lúc mồi thật
19/10/2025

🙄Đúng là không được cháy như lúc mồi thật

[Phân tích Gimai Seikatsu - TLDR]

Giờ mới là lúc cái người dịch đoạn này phân tích tình tiết nhé. Khen có chê có, chối tai có đấy, cẩn thận trước khi đọc 🙃

Nói về cái làm được trước đi:

Cái chuyện segg này thì ai theo dõi từ đầu đến cuối đều biết rõ nó chỉ là vấn đề thời gian. Từ trước tập 14 thì Kudou Eiha đã từng giải quyết vấn đề tâm lí của Saki một lần rồi. Cái thuật ngữ "Co-dependence" mà bà này đề cập, đến bây giờ cá nhân tôi, với tư cách là dịch giả có chuyên môn, còn chưa dám dùng ở góc độ thuần việt vì tính phức tạp của nó. Nó thể hiện một mối quan hệ giữa người với người đặt trong bối cảnh có phát sinh tình cảm, nhưng lại đặc biệt duy lí theo cái kiểu cộng tác về mặt lợi ích, kiểu đôi bên cùng có lợi. Và vấn đề của con bé là gì? Trong lối suy nghĩ tiếp cận mọi chuyện có phần rất cứng nhắc và trực diện thì trong chuyện tình cảm với Yuuta, Saki nó không có duy lí như thế, mà là cực kỳ đòi hỏi, cực kỳ dễ dao động (mà cụ thể là dễ sinh ghen tuông) và rất thiếu sự nhẫn nại với cu cậu 🙃 Cái chuyện segg cũng thế, mười phần để tiến tới được câu chuyện hai đứa mần nhau thì hết tám chín phần nằm ở cái vị thế đặc biệt lấn át của Saki rồi. Bối cảnh cuộc sống đại học thay đổi rất nhiều từ thói quen sinh hoạt đến tâm sinh lý, mà điều tệ nhất với con bé lại chính là cái quỹ thời gian ở bên Yuuta càng ngày càng ít, và với một tâm lí không "tiên hạ thủ vi cường" thì thời gian sẽ là kẻ thù rất nặng ký, khi mà nó hoàn toàn có thể làm giảm sự gắn kết tình cảm của cả hai. Thiếu gắn kết tình cảm dễ dẫn đến xung đột hoặc là những mối quan hệ khác có thể bù đắp (ngoại tình đấy). Chung quy lại, để chấm dứt khả năng này thì segg là con đường duy nhất.

Giờ nói về phần chê này:
Ở góc độ của một người làm được cả công tác dịch thuật lẫn biên soạn, sáng tác thì tôi cảm thấy người đồng cấp Ghost Mikawa đã có một màn thể hiện tương đối thất vọng. Tôi hoàn toàn đồng tình với một vài diễn biến về tâm lí của cả hai đứa, nổi bật thì chắc chắn rồi, là sự bối rối lẫn ngượng không thể không cười thành tiếng. Lần đầu của ai thì cũng thế thôi, tin tôi đi, vì đó là bản năng sinh tồn của chúng ta với một trải nghiệm hoàn toàn mới. Nói về segg và lần đầu tiên trải nghiệm nó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Các bạn có thể rất bon miệng và hào hứng khi nói về chuyện giường chiếu, nhưng mà lần đầu lên giường thì không khác gì thóc chờ gà mổ, huống hồ đây là cả hai đứa đều lần đầu hết. Thóc với thóc thì cười mỏi quai hàm.

Tuy nhiên, điều đó không làm tôi thoả mãn nhé các bạn. Có một thực tế phũ phàng thế này, để tôi gợi lại cho các bạn nào đã và đang theo dõi đều đặn Gimai Seikatsu được biết nhé.

Asamura Yuuta chưa một lần nào thực sự được chiêm ngưỡng cơ thể của Ayase Saki trong hoàn cảnh không một mảnh vải che thân.

Các bạn không tin tôi á?

Tập 1 của chúng ta mới chỉ đơn thuần dừng lại ở câu chuyện bán thân và đã bị chính cu cậu dập tắt khi mà con bé còn đang mặc đồ lót trên người.

Tập 11 hai đứa hú hí trộm với nhau trong phòng, cũng mới chỉ là tận hưởng một tí cảm giác da thịt của nhau thôi. Chưa tới công chuyện thì ông bố Taichi về gank tan nát.

Tập 12 thì có ngồi vai kề vai với nhau ở onsen đấy, nhưng mà thằng cu đâu có dám quay lại nhìn. Ngủ với nhau chung một nệm cũng chỉ là ôm nhau thôi, yukata còn trên người, chưa tuột ra được.

Tập 13 thì cũng thế, đón giao thừa trong kotatsu, ấm quá lại ôm nhau ngủ, chả xơ múi gì, giỏi lắm thì ông cháu còn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ thật.

Đấy, từng đấy câu chuyện nhưng không một lần nào Yuuta được thấy Saki như cái cách mà chúng ta đang có ở tập 15.

Và điều tồi tệ ở đây là gì? Đó là tôi không thấy được Ghost có một hai câu cho cu cậu khi mà đây thực sự là lần đầu tiên Saki không mặc gì thật trước mắt. Cái đêm đầu tiên nó quan trọng lắm, dù có coi phim hai người nhiều thế nào đi nữa cũng không bằng người thật, hàng thật, lại còn là người yêu mình nữa ở ngay trước mắt đâu. Ngượng tới nỗi cởi đồ cho nhau còn không xong thì tôi có thể hiểu, nhưng mà không nói năng nổi một câu nào khi mà Saki mặt đối mặt với mình như thế thì thôi, nó bị giảm giá trị linh thiêng của đêm đầu tiên nhé, và trên quan điểm của một người viết, đôi mắt nhìn thấy mới khiến con tim xao xuyến, cái ngượng nó mới phát triển thành cao trào của bối rối và tự nhiên cái cảnh tiếp theo miêu tả, dù có là thế nào đi nữa cũng sẽ có một cái bàn đạp cực kỳ tốt cho lối hành văn "tà đạo" của tôi, thăng hoa trong từng hơi thở (tôi phải thừa nhận là tôi không biết mình ngáo tới mức nào để nôn ra thứ ngôn ngữ này).

Thế là cuối cùng trải nghiệm này của hai đứa thực sự chỉ dừng lại ở mức vừa đủ cho lần đầu, nhưng nó vẫn chưa được đẩy lên mức đặc biệt tới linh thiêng, một điều mà tôi phải nhắc đi nhắc lại, rất thất vọng, vì trong văn hoá của nhiều quốc gia châu Á, lần đầu tiên, đêm đầu tiên nó không chỉ đơn thuần là giao duyên, thắt một nút hồng định mệnh, nó còn là nghĩa vụ cao cả với chính nửa còn lại.

Nhưng nói gì thì nói, Gimai Seikatsu đi theo hướng như vậy, phát triển như vậy cũng không hoàn toàn tạo ra bất cứ vấn đề gì nặng nề cả. Tôi vẫn dành những lời có cánh cho Ghost Mikawa nhé, vì lão vẫn cố gắng đưa được cảnh này đến với công chúng. Dĩ nhiên, đại thần Hiten Kei thì tôi không có lời nào chê đâu, ngài thì tuyệt đối đỉnh cao rồi. 🙃

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Mikayy ;3 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Mikayy ;3:

Share