Lá Một chiếc lá vô thường - tập viết, chiêm nghiệm và kể chuyện bâng quơ!

Viết để trưởng thành.Những người phi hành gia khi từ vũ trụ trở về trái đất đều trải qua một hiệu ứng tâm lý, người ta g...
14/12/2025

Viết để trưởng thành.

Những người phi hành gia khi từ vũ trụ trở về trái đất đều trải qua một hiệu ứng tâm lý, người ta gọi là hiệu ứng toàn cảnh. Họ thấy rằng tất cả những sự sống, chiến tranh, xung đột, hay tất cả những gì xảy ra hằng ngày chỉ gói gọn trong một quả cầu nhỏ bé đó, họ cảm thấy cô đơn tột cùng giữa vũ trụ bao la. Người ta nói nếu những vị cai trị đất nước có thể trải qua trạng thái này thì sẽ không có chiến tranh. Và những người phi hành gia khi trở về, họ lựa chọn im lặng, bởi vì không có từ nào để họ có thể diễn tả lại trạng thái tâm lý đó, họ trở nên sống tĩnh lặng hơn.

Những người già khi gần đất xa trời, họ cũng trở nên ít nói, ít chia sẻ hơn. Sự khác biệt lớn nhất giữa người già với người trẻ đôi khi không phải là kinh nghiệm và vốn sống, mà là trạng thái tâm lý của họ, những người già có trạng thái tâm lý rất ổn định, họ cũng tĩnh lặng hơn.

Có lẽ có điểm chung nào đó giữa những người phi hành gia và những người già khi họ đã trải qua cả một cuộc đời, có phải chăng là cái gọi là "giác ngộ".

Mình cũng chẳng biết nữa, bây giờ mình cũng dần lười viết đi so với ngày xưa, trước khi mình lười viết hẳn thì mình sẽ tiếp tục viết. Những trải nghiệm, những suy nghĩ bây giờ có thể là ngây ngô, chưa trưởng thành, nhưng mà còn ngây ngô thì còn viết, chứ đợi đến lúc "giác ngộ" thật thì chắc mình chẳng buồn viết nữa, nên mình cứ viết thôi. Mình chẳng quan tâm ai sẽ đọc, mình chẳng quan tâm có người đọc hay không, mình chẳng quan tâm đăng bài giờ này có phải là giờ vàng hay bị flop không, viết cho bản thân mình, viết để ghi lại quá trình trường thành, thay đổi của mình, để một mai mình chẳng buồn viết nữa.

Hồi nhỏ nhà mình có một vườn cam, bưởi, mít, tầm 5 - 7 cây cam giống khác nhau, một vài cây bưởi, một vài cây mít, nhưng...
26/04/2025

Hồi nhỏ nhà mình có một vườn cam, bưởi, mít, tầm 5 - 7 cây cam giống khác nhau, một vài cây bưởi, một vài cây mít, nhưng mà mỗi cây đều rất to, to như cột nhà, mình với lũ bạn 4 5 đứa trèo lên đung đưa trên đấy mà chả sợ gãy cây. Mùa về mỗi cây cam cho thu cả trăm trái, hồi đó toàn đếm trái bán thôi, chứ không bán ký, mỗi trái từ 3-5 nghìn hồi những năm 2005-2008. Có cam voi là nhiều nhất, có cam chanh, vỏ mỏng và thơm như chanh, cam bù, cam giấy, cam sành. Hồi đó cam sành là mắc nhất, nhưng nhà mình không có nhiều quả, chỉ hái ăn, lấy vỏ, treo lên bếp, mỗi lần bị ho thì sắc ra uống.
Sau này vườn nhà mình bị sâu đục thân khoét hết, chết khô chẳng còn cây nào, chỉ còn vài cây mít là vẫn còn đứng vững sau mấy mùa bão. Cũng chẳng tìm được mấy giống cũ nữa, mấy cây trồng sau này cũng lên được xíu, chẳng đủ cứng để bắc cái thang lên nữa chứ đừng nói là trèo.

Bên cạnh nhà mình hàng xóm có cây vải thiều to ơi là to, mình ôm hết một vòng tay. Mùa hè, mặc dù trời rất nóng, nhưng ban đêm luôn nghe cây vải nước rơi tí tách ngỡ như mưa. Không biết rễ cây của nó sâu tới đâu mà có thể làm mưa ban đêm như thế.

Những nhà khác thì có vườn tắc, quýt, xoài, nhãn, mận... luôn là những cây lâu năm to ơi là to, đủ cho tụi mình trèo lên đấy mà không sợ gãy. Những cây tắc cao hơn cả mái nhà chứ không phải những cây trồng trong chậu làm cảnh như bây giờ, còn chả dám hái quả để ăn vì sợ thuốc.

Mình luôn thích mùa hè, bởi vì mùa hè có thứ quả để ăn.
Người ta bảo chim dậy sớm sẽ bắt được sâu, còn mình thường dậy sớm, chạy qua vườn hàng xóm lượm quả rụng, đứa dậy sớm nhất là đứa lượm được nhiều quả nhất. Và hầu như ngày nào cũng có quả rụng cho lũ trẻ tụi mình lượm mỗi ngày.

Bây giờ không còn những vườn cây như thế nữa, tụi trẻ con bây giờ biết đâu được những quả rụng lượm ở vườn hàng xóm ngon thế nào.

Ai cũng có một cuộc đờiCó lúc mình hoảng hốt nhận ra rằng, mình đã hơn 30 tuổi, và thời điểm này mình không có nơi nào m...
19/12/2024

Ai cũng có một cuộc đời

Có lúc mình hoảng hốt nhận ra rằng, mình đã hơn 30 tuổi, và thời điểm này mình không có nơi nào mình muốn đến, nơi nào mình muốn ở, không có mục tiêu rõ ràng, mình không biết nữa, tất cả mọi thứ đều mông lung.

Mình từng ở trong một cộng đồng 7 năm, ở trong đó cống hiến và đóng góp vì nó, lúc nào mình cũng nghĩ phải làm thế nào để duy trì và phát triển nó, luôn cảm thấy có sự ràng buộc với nó, rồi đùng một cái, mình mất tiếng nói chung với người sáng lập, mình rút khỏi cộng đồng đó, thời điểm mình rút đi, đã có rất nhiều bạn bè ủng hộ mình, thế rồi bỏ lại sau lưng tất cả tình cảm đó, mình rút hẳn khỏi cộng đồng, không liên quan gì nữa.

Trước đó mình đã chia tay một mối tình nhiều năm, khi còn yêu, mình biết nơi nào đó có người chờ mình, có nơi đi, có chốn đến. Khi cuộc tình kết thúc rồi, mình rơi vào trạng thái không mục tiêu.

Chuyện xảy ra, mình cũng nghỉ hẳn việc ở công ty, xong rồi chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, mình đã đi hết chỗ này đến chỗ kia, Sa Pa, Hà Giang, Măng Đen, Đà Lạt...
Mình lên Đà Lạt, ở một mình, lang thang một mình, gồng mình với những cảm xúc sau chia tay, tụi mình đã cố gắng chia tay trong yên bình, nhưng cảm giác đó không hề dễ chịu chút nào.

Sau đó mình về quê nửa năm, mình cũng không còn nghĩ về chuyện cũ nữa, sau nửa năm mình lại tiếp tục đi, đi tuốt vào Côn Đảo, rồi lên Lâm Đồng, xuống Phú Yên, Nha Trang... đi theo quán tính, hôm nay ở đây nhưng mai chẳng biết là mình ở đâu, có khi buổi sáng mình đang ở chỗ này thẩn thơ, chiều nghe nổi gió một cái, thế là bắt xe đi luôn.

Mình chợt nhận ra rằng, không có chỗ nào để đến, không có mục tiêu, là tuyệt vời như thế nào, bởi mình có thể đến bất kỳ đâu, đi bất kỳ chỗ nào.
Mình từng đi xuyên Việt mấy lần, nhưng hầu như mình chưa từng có hành trình của riêng mình, những chuyến đi đó luôn kèm theo những plan, deadline, hoạt động đoàn thể, mình lại là người trong ban tổ chức, mình không có nhiều kỷ niệm lắm với những nơi đi qua.

Còn bây giờ mình đi hay mình ở đều do mình, ở lại bao lâu tuỳ mình, mỗi chỗ mình ở lại 5, 7 ngày, làm biếng, làm trò con bò, 3h sáng lạnh buốt, phi xe lên đồi cỏ hồng đón bình minh. Hay nửa đêm 12h vẫn còn nằm trên đồi cát không một bóng người nằm ngắm sao, cho cát bay phủ đầy người.

Những điều đó mình chưa bao giờ làm khi đang yêu, hay khi đang còn ở trong cộng đồng kia.

Trong đời có thể có rất nhiều người bạn, dù tình thương đến bao nhiêu, gắn bó bao nhiêu, đôi lúc còn tưởng tượng mình cùng với những người bạn của mình, ở mãi với nhau như thế, không cần lập gia đình cũng được, dù bạn đã từng cố gắng cho những mối quan hệ đó bao nhiêu, nhưng đến lúc rồi cũng phải chấp nhận một điều điều rằng, họ chỉ đi cùng ta một đoạn đường thôi, ai cũng có một cuộc đời riêng của mình, hành trình riêng của mình.

Khi chiếc lá rời cành là khi hành trình của một chiếc lá mới bắt đầu, có chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống đất, nhưng cũng có chiếc lá bay theo gió, trôi theo dòng nước đến miền xa xôi, có chiếc lá được ép vào vở, có chiếc lá phủ lên mái nhà che nắng che mưa, có chiếc lá là phương tiện trong "Người phu kéo mo cau"....

Không có tiền cũng tốt.Tui có một vài người bạn, một trong số đó đã từng rất thân, một số trong đó đã từng chơi rất nhiề...
18/12/2024

Không có tiền cũng tốt.

Tui có một vài người bạn, một trong số đó đã từng rất thân, một số trong đó đã từng chơi rất nhiều năm, rồi sau đó họ mượn tiền, một thời gian sau thì khoá FB, cắt hết liên lạc và mất tăm mất tích.

Số bạn bè đó cũng đến 5, 7 đứa như thế, có một số đứa tui biết chút tình hình, vay mượn, nợ nần chồng chất rồi cùng đường, một số đứa thì tui cũng không rõ lắm, tự nhiên lặn là lặn luôn, đôi khi vì số tiền ít tui cũng chẳng bận tâm mà truy tìm cho mất thời gian.

Trong số những người vay mượn thì số người trả được chẳng được một nửa của số người bùng nợ, ấy thế mà tui chẳng tỉnh ra, chỉ có tui cẩn thận hơn một chút, bắt tụi nó cam kết, gửi chứng minh nhân dân này kia cho dù là bạn bè, ấy thế mà bùng là vẫn bùng thôi.

Ban đầu tui nghĩ là cho người ta mượn lúc khó khăn là cho đi một ân tình, ở đời chẳng biết trước điều gì, cũng là một cách để biết người bạn nào xứng đáng để mình quý trọng.
Xong rồi tui nhận ra một điều đó là, đừng nên lấy tiền để thử bạn bè, khi số tiền đủ lớn, thì tất cả danh dự, uy tín đều chả quan trọng nữa. Tui chỉ là một người trong số rất nhiều người tin là họ sẽ trả nợ mà thôi.
Đúng là ở đời chẳng biết trước điều gì.

Tui đã từng gặp một số người mang nợ hàng trăm triệu, lên đến hàng tỷ, họ bảo tui rằng, em mang nợ 1 tỷ đi, em sẽ thấy những vấp ngã, chênh vênh tuổi 25, 30 chẳng là gì cả, nợ nần vài chục triệu cũng chẳng là gì cả.
Nợ 1 tỷ cũng là nợ, nợ 2 tỷ cũng là nợ, thế rồi họ chẳng sợ gì nữa, cứ thế mà liều, rồi vượt qua tất cả.

Thế nhưng mà, cũng có những người vì mấy chục triệu mà cắt đứt tất cả mối quan hệ, bỏ đi tất cả danh dự mà mình có...

Không có tiền cũng tốt, vì mình sẽ không phải nghĩ có nên cho bạn bè vay mượn hay không, hay mình sẽ không phải đau đầu vì việc làm thế nào để đòi nợ.

Tốt hơn là không có nợ, đói quá ăn rơm ăn cỏ cũng được, thời bây giờ cũng không thấy ai chết vì đói.

Con người thường trải qua những thời kỳ trải qua những khác nhau của cuộc đời gắn với những suy nghĩ, lập trường thường ...
13/12/2015

Con người thường trải qua những thời kỳ trải qua những khác nhau của cuộc đời gắn với những suy nghĩ, lập trường thường khác nhau và cũng khá hay thay đổi. Trong những thay đổi đó đôi khi bạn nên nhìn lại bản thân mình để suy ngẫm và thay đổi tốt hơn, hoàn hảo hơn.

12/07/2015
14/06/2015
11/03/2015

Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
Ô cửa sổ
và cơn mưa
bất chợt.
Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc
Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió.
Ta viết hôm nao
trong mắt nắng
chiều nghiêng.

Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
Những bức tường lổ loang, khờ dại.
Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
Hành lang quen giờ lạ
Chờ bước chân lãng quên.
Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
Anh sẽ thấy
Một ngôi sao
từ ngày xưa
còn sáng.
Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
Nắng lung linh đang theo lối ta về.

18/02/2015

Cùng đếm ngược nào mọi người ơi !!!!
Chúc mọi người năm mới luôn vui vẻ hạnh phúc và nhiều may mắn!! Happy new year!!!

11/01/2015

** Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa

Tôi có một người bạn rất thân khi học cấp hai. Rồi không hiểu vì sao, do đâu và từ bao giờ, chúng tôi không gặp mặt nhau nữa, không trò chuyện với nhau. Chúng tôi mất hút nhau trong cuộc đời.

Một hôm kia, tôi chợt nhìn thấy bạn khi đang trên đường đi làm về. Tôi không kìm được mừng rỡ đến chào hỏi bạn, bắt tay bạn và nhắc lại thời thơ ấu xưa. Nhưng bạn có vẻ ngại ngần…Và tôi, sau mấy câu xã giao bỗng dưng không còn gì để nói. Chia tay bạn ra về, tôi chợt nhận ra rằng tình bạn ấy đã phai nhạt từ lâu lắm. Tôi vẫn yêu quý bạn như ngày cũ, vẫn nhớ về bạn dù bao năm trời không gặp. Và bạn, có lẽ không đến nỗi hững hờ. Nhưng những ngã rẻ cuộc đời đã khiến chúng tôi không còn gì chung để chia sẻ với nhau…

Người ta thường nói tình bạn khởi đầu từ tuổi hoa niên luôn rất đẹp. Nhưng người ta quên không nói rằng tình bạn ở tuổi hoa niên cũng có thể là một bước ngoặt.

Đó là thời điểm của những đổi thay về thể xác, tâm lý, nhận thức và tình cảm…Những thay đổi đến từ từ và không hề theo trình tự nào, không giống nhau ở từng người một. Đó là lúc ta nhận ra mình thay đổi, ta khám phá ra hình ảnh của mình, ngày một rõ ràng hơn. Và rồi, cả những người bạn vốn rất thân thiết của ta cũng thay đổi.

Những người bạn đồng hành cùng em đi qua thời mới lớn chông chênh này nhiều khả năng sẽ là những người bạn thân thiết và chân thành nhất mà em có được trong suốt cuộc đời. Đó là những người đã nhìn thấy em trong quá trình lột xác, có khi từ một người hiền lành bỗng dưng trở nên cục cằn, có khi từ xấu xí trở nên xinh đẹp, từ yếu đuối trở nên mạnh mẽ, hoặc ngược lại. Người đã chứng kiến những thay đổi lạ kỳ nhưng vẫn ở bên cạnh em, và người đã thay đổi nhưng em vẫn cảm thấy thân quen.

Có nhiều khả năng đó sẽ là một người bạn thiết.

Giai đoạn thơ ngây và thường vô vị lợi này là cơ hội tốt nhất để tìm được một tình bạn thân thiết. Em có thể có nhiều mối quan hệ trong đời được mệnh danh tình bạn, nhưng những người bạn thiết thì thật sự hiếm hoi. Vì thế, hãy cố giữ chặt lấy họ.

Nhưng nếu…

Nếu em không thể nào giữ được tình bạn thì sao? Trong quá trình thay đổi không gì ngăn cản được ấy, có những người bạn ngày càng trở nên gắn bó, nhưng cũng có khi, em đột nhiên nhận ra rằng có những người bạn từ thời ấu thơ giờ bỗng trở nên xa lạ. Có thể đó là lỗi của em, có thể đó là lỗi của bạn, có thể là lỗi cả hai, nhưng có thể (và cũng thường như thế) là không ai có lỗi.

Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và bạn cũng đổi thay. Sự chia xa âu cũng là lẽ thường tình của đời sống, có rồi lại mất, đến rồi lại đi. Vì thế sẽ có những tình bạn keo sơn kéo dài đến tận khi ta xa lìa cuộc đời với mái đầu bạc trắng, nhưng cũng có những người chỉ gắn kết với nhau trong một đoạn đời nào đó rồi thôi.

Những người bạn của cuộc đời, Có người như tấm gương, Có người như cái lược, Có người như con dao, Có người như ngụm nước… Theo sự đưa đẩy của cuộc đời (và đôi khi của cả lòng người), ta có thể kết thân rồi sau đó phải giã biệt không ít tình bạn qua mỗi chặng đường.

Người ta vẫn viết trong sách rất nhiều cách để giữ cho tình bạn lâu bền. Nhưng dường như chẳng mấy khi người ta nói cho chúng ta biết cách để tình bạn ra đi đúng lúc. Giữ được tình bạn đẹp là một nghệ thuật. Nhưng biết cách chia tay tình bạn (đã từng) đẹp cũng là một nghệ thuật. Đó là phải làm sao để dù không còn cà phê cà pháo, hẹn hò hàn huyên hay quan tâm sâu sắc đến nhau nữa, nhưng vẫn không hề ghét bỏ nhau.

Nếu sống chân thành, em sẽ hiểu là đôi khi phải buông tay để tình bạn ra đi – nhẹ nhàng trong luyến tiếc. Bởi sự thân mật một cách gượng ép – cốt để níu kéo một mối quan hệ đã nhạt nhòa – sẽ chỉ tạo nên những vết hằn xấu xí trên gương mặt hồn nhiên của kỷ niệm.

Chi bằng cứ trả tình bạn ấy về đúng chỗ của nó – trong một ngăn ký ức của ta – để mỗi lần nhớ đến ta đều thấy lòng mình rung lên bởi chút bồi hồi rất nhẹ: “Về đâu dăm người bạn nhỏ, tựa những vì sao đêm, lấp lánh trong dòng Ngân Hà của trí nhớ?”

Và điều đáng kể nhất, chính là những dư vị còn lại trong trái tim ta, làm đầy ắp tâm hồn ta. Những dư vị ngọt ngào từ một tình bạn – dù đã nhạt nhòa.

09/01/2015

10 điều đàn ông thường hối tiếc nhất trong đời

Cuộc sống hiện đại hơn, mỗi chúng ta bị đẩy vào vòng xoáy tập nập của cuộc sống đôi khi những người đàn ông vì muốn “tiền – tài – danh – vọng “ mà họ quên đi những thứ dường như nhỏ bé nhưng chỉ đến khi họ trở nên già đi họ mới nhận ra được điều ấy. Thật tiếc có lẽ đã quá muộn để thực hiện, với bản thân là một người trẻ nhưng qua trải nghiệm từ cuộc sống, qua chứng kiến những thế hệ đàn anh đi trước tôi muốn chia sẻ một chút để cho các bạn nhất là những người trẻ biết thêm, đôi khi lại “kịp” thực hiện một cái nào đó trong số sau:

** Nghiện việc quá mức, quên gia đình, bản thân

Xã hội ngày càng hiện đại, người đàn ông càng có nhiều việc phải làm, phải suy nghĩ áp lực gia đình đè nặng lên vai của họ. Bởi vậy nhiều khi họ bị cuốn vào công việc mà quên mất gia đình có vợ có con cái đang chờ chỉ đơn giản là bữa ăn tối sum họp gia đình…

** Cưới quá sớm khi chưa thật sẵn sàng

Mọi thứ thay đổi nên chuyện hôn nhân, gia đình cũng cởi mở hơn rất nhiều. Bởi thế có nhiều thanh niên đã kết hôn khi tuổi 19, 20 thậm chí có sớm hơn, nhưng ở lứa tuổi đang hoàn thiện về mọi mặt từ thể chất đến tâm lý. Người đàn ông sẽ phải làm gì khi bước vào cuộc sống gia đình mà họ chưa sẵn sàng , phải đối mặt bao nhiêu thử thách, áp lực mà họ sẽ là trụ cột của gia đình. Hãy suy nghĩ thật kĩ vì đời còn dài tương lai đang rộng mở với chúng ta.

** Không dành đủ thời gian cho bố mẹ

Thật đáng tiếc cho bạn – người đàn ông vì quá bận bịu công việc hay gia đình nhỏ của mình mà quên mất bố mẹ của mình. Theo tôi đây là một điều đáng trách hơn là đáng thương

Nên nhớ chúng ta có ngày hôm nay đều là sự hy sinh thầm lặng, yêu thương vô bờ bến cho những đứa con mà họ cũng không cần một sự đền đáp, báo hiếu nào cả. Tôi nói vậy không có nghĩa là bạn bỏ bê gia đình nhỏ, nếu bạn là người đàn ông thông minh bạn sẽ biết cách cân bằng giữa hai tình yêu “lớn”.

** Ít liên lạc với bạn bè, để mất dần đi những mối quan hệ tốt

Có một câu khá hay: “Tất cả mọi người đều nhớ tới bạn bè khi họ hấp hối.” Có nhiều ý kiến trái chiều khi tôi tham khảo ý kiến, có người bảo rằng: “Bây giờ mạng xã hội như facebook rất nhiều, lo gì.” Theo tôi nghĩ, đó chỉ là suy nghĩ lúc trẻ rồi dần dần công việc đủ thứ chả ai nhớ tới Facebook nữa cả, có thể mình dùng nhưng bạn mình lại không dùng, thường thì con người ta không nhận ra được hết lợi ích của những người bạn cũ cho đến khi cuối đời họ chợt nhận nhưng cũng không làm gì được hơn.

** Không đủ dũng cảm để bày tỏ cảm xúc

Một điều mà chính bản thân tôi cũng mắc phải là quá nhút nhát trong việc bộc bạch cảm xúc. Hãy mạnh dạn nói những gì mình nghĩ, người ta không đánh thuế việc bạn bày tỏ những tâm tư, nguyện vọng hay cảm nghĩ của bản than. Là đàn ông tôi nghĩ chúng ta sẽ làm được điều này. Nếu bạn không “giải thoát” những điều mình muốn nói chắc hẳn bạn sẽ cảm thấy khó chịu, bứt rứt đôi khi dẫn tới những hậu quả khó lường như tự kỷ, chứng trầm cảm.

** Tại sao lại không bám đuôi một hot girl để thử hết mọi khả năng của bản thân nhỉ?

Có thể bạn không đẹp trai như “Lee Min Hoo”, không giàu như “Bill Gates”… Nhưng đừng ngại, thử tán tỉnh một cô gái xinh đẹp xem sao bạn sẽ thấy thú vị đấy. Mà trong quá trình “gạ gẫm” bạn sẽ không ngờ phát hiện ra những khả năng, bí quyết có thể nói là “tiềm ẩn” thì sao ? Đôi khi 1 cô gái xinh có thể làm thay đổi một chàng trai đấy. Nếu không tin bạn có thể nhớ lại “ Thị Nở – Chí Phèo “.

** Sống mà chỉ quan tâm đến dư luận

Tôi rất tâm đắc với vấn đề này, nói thật những thằng đàn ông sống mà phải suy nghĩ đến những ý kiến của dư luận thì thật chưa phải là mẫu đàn ông của phụ nữ thời nay. Tất nhiên ý của tôi muốn đề cập đến đây là những ý kiến, lời nói, cách cư xử… của người ngoài cốt là để “dìm” bạn thì tốt hơn hết là “vứt ngoài tai”.

** Không đi du lịch

Khi bạn còn trai trẻ, có sức khoẻ tại sao lại không một lần đi một nơi đâu đó để khám phá, để không phải hối hận khi “sức khoẻ đã bên kia sườn dốc”. Bạn không có nhiều tiền? Vậy tại sao không tham gia cùng một nhóm phượt vừa được hướng dẫn vừa tiết kiệm tiền. “Hãy xách ba lô lên và đi”

** Không tập chơi bất cứ một nhạc cụ nào

Tôi cá là bạn sẽ hối hận vì ngày xưa tại sao mình không thử chơi 1 nhạc cụ nào, Bạn có nghĩ đi nếu cưa cẩm 1 cô nàng xinh đẹp nào đó mà “thủ “ sẵn cho mình khả năng chơi guitar điêu luyện thì kiểu gì bạn ấy sẽ bị “đốn ngã” dưới tiếng đàn đầy mê hoặc lúc trầm lúc bổng của bạn mà thôi. Hay những 1 bài thổi sáo du dương sẽ làm trái tim các cô nàng cùng lớp “chao đảo“ mất thôi.

** “Phung phí “ sức khoẻ

Bạn là đàn ông, bạn cần chứng tỏ sức mạnh của mình – Đúng. Nhưng bạn có biết đâu được rằng vì quá chủ quan cứ nghĩ tuổi trẻ mà lo gì … Bạn trượt dài trong những buổi nhậu nhẹt, bạn phì phèo điếu thuốc mỗi nơi, bạn mặc phong phanh khi trời trở rét mặc dù bố mẹ khi nào cũng nhắc nhở… Tất cả những thứ gọi là “chủ quan “ đấy sẽ là “con dao” ầm thầm giết chết bạn chỉ đến khi bệnh tật “ ngự trị “ trong cơ thể thì khi đó hai từ “hối hận “ chẳng giúp được gì cho bạn cả. Bởi thế bỏ được cái nào là một điều hay, sức khoẻ là vàng – Hãy nhớ điều đó.

(tác giả: Hải Văn)

02/12/2014

♥Mưa... Là những giọt nước mắt của nỗi buồn Hay cũng là những giọt nước mắt của niềm vui
♥Mưa cứ đến rồi đi cũng như tình yêu đến rồi lại đi. Mưa đã rơi thì k thể giữ lại còn tình yêu thì phải trông chờ vào bạn
♥Trời có lúc mưa lúc nắng.người có lúc vui lúc buồn Nắng có thể nhiều hơn mưa nhưng đừng để nỗi buồn lấn át niềm vui♥

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lá posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your business to be the top-listed Media Company?

Share