27/12/2025
Bước chân vào làm dâu nhà hào môn giàu có nhất vùng, tôi cứ tưởng đời mình ‘lên hương’, ngờ đâu ngay bữa cơm đầu tiên đã thấy ‘chọn sai nước đi là đời tràn nước mắt’ ....
Tôi là Vân, ngày mới về làm dâu, ai cũng nói tôi số sướng, lấy chồng vào gia đình có điều kiện. Nhà chồng tôi buôn bán nhiều năm, đất đai, nhà cửa không thiếu. Mẹ chồng ăn mặc giản dị, bố chồng ít nói, chồng tôi là con trai duy nhất. Bên ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi chỉ việc yên phận hưởng thụ nhưng sống rồi mới biết, giàu không đồng nghĩa với thoải mái.
Tôi lớn lên trong một gia đình bình thường. Bố mẹ tôi không dư dả nhưng từ nhỏ đã dạy con cái chi tiêu đàng hoàng, ăn uống không hà tiện, cần thiết thì chi, không cần thì thôi. Tôi quen việc đi chợ chọn đồ tươi, mua thêm hoa quả, sữa, thỉnh thoảng đổi bữa cho cả nhà. Với tôi, tiền làm ra là để cuộc sống dễ thở hơn một chút.
Ngày đầu về nhà chồng, tôi vẫn giữ thói quen đó. Đi chợ, tôi mua thịt cá đủ bữa, thêm ít trái cây ngon, mấy hộp sữa cho cả nhà. Tôi nghĩ nhà có điều kiện, ăn uống tươm tất cũng là chuyện thường, tôi không ngờ, từ đó, ánh mắt mẹ chồng nhìn tôi đã khác.
Ban đầu là những câu nói bâng quơ, mẹ bảo tôi mua nhiều quá, ăn không hết thì phí. Rồi bà nói ngày xưa nuôi chồng tôi khổ thế nào, có khi cả tuần mới dám mua miếng thịt. Tôi nghe, chỉ cười nghĩ chắc mẹ quen nếp cũ, rồi dần dần sẽ hiểu.
Nhưng không, những lời nhắc ngày càng nhiều, tôi bắt đầu thấy mình như người có lỗi. Mỗi lần cầm tiền đi chợ, trong đầu lại vang lên câu hỏi: mua thế này có bị nói không, thêm món kia có quá tay không? Tôi sống trong ngôi nhà rộng rãi nhưng lòng lúc nào cũng chật.
Có hôm, mẹ chồng nói thẳng: “Nhà này giàu là nhờ biết giữ tiền, chứ không phải tiêu kiểu con”.... Đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇👇👇