Thứ chúng ta đánh mất là ký ức hay là cậu

Thứ chúng ta đánh mất là ký ức hay là cậu đây là 1 góc nhỏ của 1 người chứa đựng nhìu cảm xúc thăng trầm trg cuộc đời và ngồi viết sách

Ảnh đã từng nghe.Ảnh đã từng cười vì lâu ngày được nghe tên em được hạnh phúc ra sao sau những ngày tháng ko gặp nhau.“E...
03/11/2025

Ảnh đã từng nghe.
Ảnh đã từng cười vì lâu ngày được nghe tên em được hạnh phúc ra sao sau những ngày tháng ko gặp nhau.

“Em có người để em thương rồi.”
"Em cũng hết tình cảm với anh và em theo đuổi người ta".

Câu nói ấy rơi xuống, giọng em vang trước khi môi em kịp mở lại găm vào tim anh như âm thanh, không chấn động, nhưng lại làm tim anh rạn thành từng đường nhỏ không sao hàn lại . Thế giới ngoài kia vẫn bình yên, chỉ có lòng anh vừa mất đi điều quý giá nhất mà chẳng ai hay biết.

Anh từng nghĩ tình yêu có thể níu được con người, rằng chỉ cần thật lòng, người ta sẽ không nỡ quay lưng. Nhưng cuối cùng em mới thấy sự thật phũ phàng. Anh vẫn đứng đây, nhìn em rời khỏi những ngày thế giới có 2 chúng mình bằng một câu nói tưởng như vô hại.

Em nói câu đó bằng giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức tưởng như sợ làm anh đau . Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy lại khiến anh nghẹn. Nó không phải dao, mà là cơn gió thổi qua nơi đã từng là tổn thương, khiến vết thương cũ âm ỉ rỉ máu.

Anh lại rơi xuống, rơi xuống nơi anh rất sợ. Chốn cũ trở về anh lại phải làm bạn với 1 mớ thuốc anh từng nghĩ sẽ ko phải gặp mặt lại chúng nó nữa chỉ để ổn định bản thân, 1 mớ suy nghĩ của 1 con người luôn tạo ra cho mình nhìu cái đáp án mơ hồ hay nhìu lúc ko có thật trong đầu, những cái rạch tay để streets có thể là áp lực có thể là vì tự kỉ vì quá đau và mình ko có chỗ để ko thể tin tưởng ai nữa.

Anh không trách em, vì tình cảm đâu có lỗi. Người ta không thể ép tim mình thương ai đó mãi, cũng như anh chẳng thể dừng thương em ngay khi biết mình đã bị thay thế,anh vẫn luôn nhìu lúc chúc mong họ có thể dành tình cảm cho em chân thành cho em thật nhìu hạnh phúc. Có lẽ tình yêu là vậy, một người rời đi , còn người ở lại phải học cách tồn tại trong khoảng trống.

Giữa hai ta chẳng còn điều gì để cất lời. Anh còn nhớ những lời hứa lời cái ghim từ từ nó bị gỡ xuống sau 1 hồi xóa đi biệt danh là 2 ta chẳng còn là gì nữa. Em có người để em thương rồi, còn anh chỉ còn lại phần yêu chưa kịp cạn nó vẫn luôn đầy. Nó sẽ nằm lại trong tim, như một mảnh sương sớm, mỏng đến mức chạm vào là tan, nhưng vẫn đủ để khiến lòng anh lạnh suốt cả đời.

21/09/2025

"Có những đứa trẻ lớn lên trong thiếu thốn,
Không phải cơm ăn, áo mặc, mái nhà,
Mà là những cái ôm, lời an ủi,
Là ánh mắt dịu dàng khi vấp ngã, xót xa.

Có những đứa trẻ chưa từng được lắng nghe,
Tiếng nói bé nhỏ tan vào khoảng trống.
Chúng tập cười dù lòng đầy đau đớn,
Tập im lặng, tập che giấu tổn thương,tập chịu vẫn trận roi vọt.

Chúng không biết yêu là gì ngoài điều kiện,
Ngoan mới được thương, khóc sẽ bị chê cười.
Chúng lớn lên giữa những lời trách móc,
Tự vấn lòng: "Liệu mình có đáng được yêu?"
Chúng cứ như là 1 cỗ máy ko được thể hiện cảm xúc và sẽ phải vân lời nếu lo sẽ bị vứt bỏ.

Chúng bước vào đời với trái tim hoài nghi,
Không tin ai, cũng chẳng tin chính mình.
Dù khao khát một vòng tay nương tựa,
Nhưng bàn tay chưa học cách nắm chặt một tình thương.

Có những đứa trẻ mang trong mình nỗi sợ,
Sợ thế giới, sợ hạnh phúc, sợ bình yên.
Sợ rằng một ngày nào đó, khi chúng dám mở lòng,
Cũng là ngày chúng bị bỏ rơi như thuở đầu tiên.

Và rồi khi lớn lên, chúng ta lại trách,
Trách ai đó sao quá lạnh lùng.
Mà quên mất rằng trái tim ấy,
Chỉ là chúng ta chưa từng được yêu thương một cách đủ đầy."

" Có những đứa trẻ, sợ ảnh hưởng đến người khác , chúng đã thử tin tưởng và hi vọng vào tình yêu rồi ấy để rồi phải quay về cái vùng đất chúng từng muốn thoát ra vì tuyệt vọng

Đừng xem nhẹ vết thương của người khác chỉ vì nó không sâu và rỉ máu như vết thương của bạn. Cũng đừng nghĩ rằng họ sẽ v...
01/09/2025

Đừng xem nhẹ vết thương của người khác chỉ vì nó không sâu và rỉ máu như vết thương của bạn.

Cũng đừng nghĩ rằng họ sẽ vượt qua chỉ vì đối với bạn
– cơn đau đó không “giày vò đến thế”.
Đừng hỏi vì sao mày ko vượt qua sống tích cực lên, vì họ cũng đau muốn cứ đau như vậy.

Cũng đừng nói "hi vọng" vì nó vô dụng đến ko muốn nghe .Tâm bệnh, nếu dễ vượt qua vậy thì cần gì đến thuốc an thần, cần gì bác sĩ tâm lý .

Sao bạn ko bao giờ tự hỏi họ từng trải qua những gì mà giờ họ lại hờ ơ với đời.

Điều tuyệt vọng nhất là giờ họ lại có thể bình tĩnh đến nhẫn tâm.

"Nói chứ mình chỉ viết theo gì mình xưa bị thôi giờ với mình cuộc sống rất tốt đẹp công việc ổn định và có 1 em ny xink đẹp"

Qua gã được người yêu gã dẫn đi sinh nhật của cổ.Gã vui lém, gã ko có bạn nhìu nên đây là sinh nhật gã được mời được đi ...
31/08/2025

Qua gã được người yêu gã dẫn đi sinh nhật của cổ.

Gã vui lém, gã ko có bạn nhìu nên đây là sinh nhật gã được mời được đi trong vòng 1 năm nay ,gã thấy cổ vui cổ quẩy với 1 cái năng lượng hết mình và trên hết bạn bè anh chị em tới dự mà gã đã cảm ơn và thấy vui cho họ vì tất cả đã dành thời gian cho cổ quý mến cổ.

Lúc về cổ hổ gã sao nãy buồn vậy.

Gã đâu bùn vì đây là ngày vui mà....,gã chỉ là chạnh lòng vì gã đang nhìn thấy những điều mà gã từng mong muốn 1 lần có được mà gã nghĩ sẽ ko có với gã.

Sinh nhật ư với gã lun coi ngày sinh nhật là ngày ko tồn tại 1 ngày bình thường mà gã cố vượt qua mỗi từng ngày mà gã từng nghĩ mình đã ko thể vượt qua được .

Sau bao nhiêu lần gã cho rằng mình đã mang nhìu mơ mộng và rơi tự do vô cái vực sâu mà gã từng nhìu lần ngã vào cố gắng vùng vẫy chỉ để lên được bờ, những ngày cố gắng bấu víu vào 1 gì đó,để sống sót qua những ngày họ cho ngày mình tưởng đã ko thể vượt qua được.

Từng có người nói với gã sinh nhật là 1 ngày trọng đại.ờ nhưng đó là đối với họ

Cũng từng có người nói sẽ tổ chức sinh nhật cho, ngày đó là dành trọn cho mình. Lúc đó gã còn nhìu niềm tin thật gã tin tưởng, gã trông đợi để rồi thứ gã nhận lại đó là những lời phán xét , những lần ngã tiếp vô cái chỗ họ đã từng khó khăn để thoát ra và học cách ko tin tưởng ai nữa hết .

Giờ đây gã ko còn dám trông đợi gì nhìu nữa vì sao ư, gã biết càng trông đợi thứ gã cho là hạnh phúc, thì thứ gã nhận lại chỉ là ngược lại.

Gã cũng từng muốn hạnh phúc, gã cũng từng muốn có 1 cái bánh kem dù nhỏ thôi nhỏ như bàn tay cũng được , từng muốn được thổi nến ước chứ, nhưng tất cả chỉ có thể dừng lại ở bước ko có ai nhớ,ko có ai tổ chức ko có ai tham gia.

Gã đã thua.... Thua ở bước đầu tiên rồi thì làm gì có thể nghĩ tới những bước tiếp theo.

Giờ gã ko sống để mơ nữa mà vì hiện thực gã cụ thể hóa hôm đó,có thì gã sẽ hạnh phúc hôm đó còn ko có thì thôi cứ sống như 1 ngày bình thường vì cuộc đời đã ko có được 1 ngày sinh nhật....

Gã mừng vì hạnh phúc của người yêu gã, gã mừng vì thấy nụ cười ấy lun trên môi.

Gã cũng muốn có sinh nhật .

Gã đã hồ đồ và hấp tấp, chẳng làm gì ra trò

gánh nặng càng đầy thêm, mình lại càng sứt mẻ
rốt cuộc gã cũng chỉ muốn 1 thứ gã cho là xa vời với bản thân mà lại dễ dàng với những người

khác....haizzz
Mệt thật ....

13/06/2025

Đứa trẻ đã ko khóc trong đám tang là đứa trẻ sẽ khóc suốt đời.

Chú ơi,nay con nhớ tới chú .con nhớ,con rất nhớ người.

Ngày hôm đó là ngày con cho là đánh mất tất cả và cả chú. Đứa trẻ ấy ngày ấy ko có khăn tang ko có thể dựng được 1 cái đám đoàng hoàng cho chú.

Những gì lúc đó thằng nhóc đó có thể làm là bất lực nhìn chú từ trưa và chiều được mang vô hòm vào chôn xuống 3 tất đất đó, nó bất lực nó ko thể nói ko thể can đảm nữa và thứ nó đánh mất lúc đó chính là cảm xúc của bản thân mình.

Từ đó. đến cả bản thân nó cũng ko biết đâu mới là cảm xúc thật mình lun giả tạo lun cố gắng sống nhưng ko vì 1 mục đích gì hết.

Nó chuyển hết đồ từ 1 căn phòng riêng nó dày công nghiên cứu xây dựng nên mà khóa cửa lại và giờ thành cái nhà kho hay chỗ cho em mình .

Từ đó nó đã lun ngủ dưới cái bàn thờ 1 chỗ mà cũng ko biết vì sao, nó nghĩ chắc vậy sẽ dễ gặp chú mà chắc ác mộng thì nhìu.

Lần gặp cuối là đầu năm 2024 thằng nhóc ấy sau cả năm trời tới giờ cũng còn ngủ ở góc đó cuối cùng cũng gặp,chú ấy đã gầy gò đi thật rồi thịt cũng ko còn chắc nữa b**g chóc nhóc đã cố lại ôm lém, đã cố ở trong mơ đó lâu lém nhưng rồi cũng phải dậy.

đau thật.

Tới giờ nơi đó là nơi an toàn của nhóc 1 chỗ an toàn nằm trong căn nhà toàn là sẹo ko an toàn.

Nếu có nơi khác an toàn hơn thì nhóc đó cho rằng là người họ yêu, họ thấy họ thật an toàn.

Đứa trẻ ấy đã tổn thương nhìu rồi chỉ mong đừng tổn thương nó nữa, nó đã đau, đã giành giặt với bản thân dù nó lun phải tạo ra vỏ bọc thật là bình tĩnh .

Đau thật, yêu thật, tất cả cảm giác điều là thật nhưng.... Thế giới giờ giả dối thật.

Cách đây không lâu, tôi ngất giữa công ty khi đang làm việc.Mọi người hoảng hốt đưa tôi đi cấp cứu ở bệnh viện gần nhất....
11/06/2025

Cách đây không lâu, tôi ngất giữa công ty khi đang làm việc.
Mọi người hoảng hốt đưa tôi đi cấp cứu ở bệnh viện gần nhất.
Không ai biết rằng tôi không chỉ gục ngã vì thể chất, mà vì tâm hồn đã âm thầm rã rời từ rất lâu rồi.

Tại bệnh viện, tôi rơi những giọt nước mắt…
Không ồn ào, không gào thét – mà nhẹ nhàng như thể tuyệt vọng đã hóa thành một thói quen.
Nỗi đau không còn sắc nhọn nữa, nó chỉ âm ỉ… nhưng sâu.

Tôi tự hỏi:
"Tại sao mình cố gắng nhiều đến vậy mà bản thân vẫn không thể hạnh phúc?"
Tôi đã nỗ lực không ngừng, sống tử tế, chịu đựng, hy sinh…
Nhưng đổi lại là sự trống rỗng dần ăn mòn từ bên trong.

Thấy tôi cứ khóc không ngừng, bác sĩ đến bên hỏi khẽ:
– "Em có gặp vấn đề tâm lý gì không?"
Tôi gật đầu, thì thầm:
– "Sức chịu đựng của em đã cạn rồi."

– "Em đã trải qua những gì để bây giờ đau khổ thế này?"
Tôi quay mặt đi, cố giữ một chút gì đó cho riêng mình:
– "Em trải qua nhiều chuyện… nhiều đến mức em không còn đủ sức để chịu nữa nhìu đến mức em còn ko muốn nhớ."

Vị bác sĩ sững lại.
– "Mới từng này tuổi mà đã nặng lòng đến thế ư?"
– "Em đang gặp vấn đề gì vậy?"

Tôi khẽ khàng, như một người đã nói câu này quá nhiều lần:
– "Em bị trầm cảm, ám ảnh tâm lý."

Bác sĩ không hỏi thêm nữa.
Chỉ gật đầu, và nói bằng một giọng nhẹ mà đầy trắc ẩn:
– "Bác sĩ hiểu rồi… Cố gắng vượt qua em nhé!"

Rồi tôi nhận ra…
Cũng như sức khỏe thể chất, sức chịu đựng tâm lý cũng có giới hạn.
Và khi giới hạn ấy bị phá vỡ, sẽ không có hồi chuông báo trước – chỉ có một cú ngã bất ngờ, và một vết nứt rất thật trong tâm hồn.

🕊️ Nhưng điều tôi đang học, sau cú ngã ấy:

Là mình không cần phải mạnh mẽ mãi.

Là có những vết thương không cần giấu nữa.

Là mình xứng đáng được chữa lành, dù không hoàn hảo, dù từng yếu đuối.

Tôi vẫn đang học cách sống dịu dàng với chính mình.
Học cách không phán xét khi mình buồn, không ghét bỏ khi mình gục.
Và học cách lắng nghe trái tim – thay vì luôn làm hài lòng thế giới.

Vì tôi biết:
Sự thật không phải là tôi yếu.
Mà là tôi đã mạnh mẽ quá lâu trong một thế giới không hề nhẹ nhàng.

Nếu bạn cũng từng chạm đáy như tôi…
Xin đừng tự trách nữa.
Hãy để bản thân được nghỉ, được khóc, được chữa lành – và được sống lại, nhẹ nhàng hơn.

Và đừng hỏi một người tại sao lại trí tuệ đến thế.
Vì bạn không biết họ đã từng ngồi bao nhiêu đêm trong bóng tối,
tự vá lại tâm hồn mình bằng những mảnh vỡ không ai thấy.

Bạn không biết họ đã từng phải lựa chọn giữa việc bật khóc hay gồng lên mỉm cười,
giữa việc ở lại hay lặng lẽ bước đi để không ai tổn thương.
Họ từng đối diện với chính mình – khi chẳng có ai bên cạnh để hỏi:
"Em ổn không?"

Trí tuệ, đôi khi không đến từ sách vở…
Mà đến từ những cú ngã đau đến mức không còn cảm giác.
Đến từ những ngày mà họ phải học cách đứng dậy bằng chính đôi chân đầy vết xước.

Người trí tuệ thường sống trầm lặng, không phô trương.
Vì họ hiểu:
Không phải điều gì hiểu được cũng cần nói ra,
và không phải điều gì nói ra cũng sẽ được hiểu.

Họ biết cảm thông mà không cần kể lể.
Biết từ chối mà không cần tổn thương ai.
Biết rút lui mà không cần chiến thắng.
Và quan trọng nhất…
Họ biết giữ lòng mình an yên, kể cả khi thế giới đầy biến động.

Nên…
Khi bạn gặp một người sâu sắc, tử tế, và có chiều sâu…
Đừng vội ngưỡng mộ chỉ bằng đôi mắt.
Hãy chậm lại, lắng nghe họ bằng trái tim.
Vì đôi khi, họ là một linh hồn đã từng đi qua địa ngục,
nhưng vẫn đủ can đảm mang về một đóa hoa.

Và nếu bạn gặp được một người như thế, xin hãy trân trọng.
Vì không dễ gì, một người vừa thông minh vừa nhân hậu lại chịu mở lòng với thế giới.

“Cuộc đời của anh và em chẳng giống nhau, hai đường thẳng song song thì mãi là hai đường thẳng song song.”Cuộc đời của e...
05/06/2025

“Cuộc đời của anh và em chẳng giống nhau, hai đường thẳng song song thì mãi là hai đường thẳng song song.”

Cuộc đời của em không giống cuộc đời của gã.

Gã có một tương lai, một cuộc đời mà người ta đều mơ ước và ngước nhìn. Một mái nhà hạnh phúc có ba mẹ chở che cùng với sự tài năng của gã. Một tương lai dường như chẳng có điều gì có thể ngán bước chân của gã cả. Chỉ khi gã gặp em, em cảm giác mình đã trở thành trở ngại lớn nhất trong cuộc đời của gã.

Gã là 1 người năng lượng mang 1 vẻ đẹp trí thức mà trc giờ e từng gặp. Em chỉ là 1 đứa ất ơ ko có j trong tay

Cuộc đời của em là một mớ tơ rối không thể nào tháo gỡ được.

“Anh có bao giờ chứng kiến cảnh ba anh mẹ anh chửi nhau chưa? Xong ông ấy rối rít xin lỗi mẹ anh vì nóng giận nhất thời, nhưng sau đó lại tiếp tục như thế?”

“Anh chưa”

Gã nghe em hỏi liền có chút sững người.

Cơn gió về đêm thổi nhẹ qua mái tóc em và gã, đôi mắt em khẽ nhìn về một nơi nào đó vô định. Nghe câu trả lời của gã em cúi mặt xuống mà nở một nụ cười.

Từ khi em biết đi những bước đầu tiên cho đến khi em ngồi trên ghế nhà trường. Em đã chứng kiến vô số lần việc ba em mẹ em chửi nhau trước mặt em. Ngôi nhà của em bề ngoài thì như mặt hồ tĩnh lặng. Còn bên trong thì giống như một xoáy nước cuồn cuộn làm mọi thứ chìm sâu vào chuỗi ngày tăm tối. Ngôi nhà ấy toàn sẹo là sẹo.Mỗi lần ba mẹ chửi xong ba đều ôm lấy em và mẹ xin lỗi, ông bảo rằng do ông mất bình tĩnh nên mới làm thế. Hứa sẽ không tái phạm nữa nhưng sau cùng lời hứa cũng chỉ là trong nhất thời mà thôi. Mọi chuyện rồi lại đâu vào đấy, dần dần khiến cho trạng thái tâm lý của em rơi vào khủng hoảng.

Em cũng đã chứng kiến cái cảnh khi bị 1 con dao chém vô sau đầu mình rồi.em đã rất sốc khi mở mắt ra trong 1 cái giường đầy mùi thuốc sặc lên trên người . phải nghe tin mình ko bao giờ dám tin vào cái sự thật nhầy nhụa đó từ chính người ba mình, là người chém và làm ra vết sẹo đó chính là người sinh thành ra mình....

Mẹ à... Tới giờ em vẫn chưa thể tin mà sự thật ấy giờ đã trôi qua lâu thật rồi

Cuộc đời của em sớm đã bị nhuốm màu của tiêu cực và tối tăm rồi. Một gia đình em từng căn hận, một trái tim khiếm khuyết, một nỗi sợ vô hình. Dần tước đoạt đi niềm vui và hạnh phúc nhỏ nhoi của chính bản thân em. Em sợ em sẽ gặp một người như ba và trở thành một người nhu nhược giống như mẹ. Sự tan vỡ của mảnh vỡ trong tim em giống như giọt nước tràn ly vậy

Và lần đầu tiên em mới thấy bốn chữ môn đăng hộ đối nặng nề đến nhường nào. Gã xuất thân từ một gia đình có điều kiện và một sự nghiệp vững chắc khi có chỗ dựa tinh thần tuyệt vời. Ba mẹ yêu thương gã và cho gã những điều tốt nhất. Vậy mà gã lại để mắt đến một người chẳng có gì như em. Dần dần em cảm thấy chính mình không xứng ở bên cạnh gã, em không vượt qua được sự tự ti của chính mình.

Yêu nhau thôi là được rồi, nghĩ làm gì cho đau đầu? Nhưng mà đôi khi chỉ yêu thôi thì không đủ. Những mảnh vỡ trong tim em còn chưa dọn sạch, những nỗi đau trong lòng còn chưa nguôi ngoai. Định kiến trong tiềm thức cho đến những lời nói ngoài kia đều đã đánh gục em với tình yêu này.

“Chúng ta có thể, sao em không nghĩ thế?”

“Không, chúng ta không thể.”

Gã nhìn em.

“Từ lúc bắt đầu thì cuộc tình này đã không có kết quả rồi. Em biết anh hiểu được khoảng cách của chúng ta, em biết chúng ta đều rất đau khổ trong mối quan hệ mà không ai ủng hộ. Là anh, là em mắt nhắm mắt mở không để ý đến. Nhưng em biết, anh cũng đã áp lực đến kiệt sức mà. Em chẳng muốn anh vì em mà thành ra như thế.”

Một người có một gia đình hạnh phúc, một người có một gia đình đổ vỡ.

Đôi khi, chia tay là cách giải thoát tốt nhất cho cả hai. Khoảng cách xa đến như thế thì cố gượng ép cũng chẳng có ích gì..

Đừng khóc, cuộc đời này là những câu chuyện dài. Và chúng ta chỉ là những người tô vẽ nên một trang quá khứ của nhau mà thôi.

02/06/2025

Hình như em lại quay trở về thời gian đó. Cái thời gian mà em mất ngủ rồi lại căng thẳng vì mọi thứ trong cuộc sống.

Em ko thể ngủ ngon được.em lại quay lại cái khoảng thời gian ở trong căn phòng toàn sẹo là sẹo.

Một lần nữa em quay trở lại chuỗi ngày tăm tối mà đôi chân không thể đứng vững. Một lần nữa tiêu cực quay trở lại và giết chết đi sự tích cực nhỏ nhoi trong trái tim em. Một lần nữa con tim em vỡ nát và cái đầu nặng trĩu những nỗi đau không thể nói với ai.

Chỉ khác là lần này em chẳng hề gào thét, cũng chẳng hề làm loạn hay kể với ai về sự tiêu cực trong em. Mặc dù chúng như hàng ngàn chiếc kim nhọn đâm thẳng vào trái tim nằm trong lồng ngực trái. Lần này em chẳng khóc nổi nữa, cũng chằng nói với ai một lời gì. Em bình thản như không hề đau đớn mặc dù em đã muốn chết hàng ngàn lần.

Cứ tưởng sống sót sau chuỗi ngày tiêu cực và trở lại cuộc sống bình thường là tốt rồi. Hóa ra em vẫn chưa từng rời khỏi chốn ngục tù tiêu cực. Nhìn thấy ánh sáng em tưởng đó là hy vọng nhưng cuối cùng lại là cánh cửa dẫn đến một nỗi đau khác. Em lại chênh vênh, lại mất ngủ, lại căng thẳng và áp lực đến gần như phát điên lên. Quẩn quanh cũng chỉ có mình em với trái tim đầy sẹo mà thôi.

Cuộc đời này tệ với em quá, cho em sự hy vọng rồi lại dìm em vào mớ thất vọng khác. Cứ tưởng mọi thứ suôn sẻ nhưng cuối cùng lại đầy bấp bênh.

Em tưởng mình sẽ không bao giờ quay lại tháng ngày tiêu cực đó nữa. Cuối cùng thì, em đã lầm rồi.

Lần này lại lún sâu hơn lần trước, lần này bình thản hơn lần trước. Lại dám cứa,tay đấm đầu.Cơ mà nó đau đến mức chẳng còn sức để gào thét lên là nó đau ấy. Lần này em im lặng đến đáng sợ như thể mọi thứ bên trong đều mục nát, không còn gì để bật ra ngoài nữa. Không còn nước mắt, không còn giận dữ, không còn những lời cầu cứu mà em đã từng cất lời. Em giờ đây chỉ có thể lặng lẽ chịu đựng như một cái xác không hồn, chỉ biết cười gượng để che giấu đi đống hoang tàn trong lòng mình.

Em mệt rồi, mệt đến mức chỉ thở thôi cũng thấy kiệt sức. Em cũng chẳng còn muốn sống một cuộc đời mà mỗi sáng thức giấc lại phải gồng mình mà chống chọi với những suy nghĩ và giọng nói khác trong đầu mình.

Em chẳng muốn sống kiểu này nữa. Một cuộc đời mà em chẳng thấy mình đang thực sự sống.

Đừng ai khuyên em "tích cực lên" .câu nói đó với em là câu nói vô dụng nhất, đâu phải em muốn tiêu cực, đâu phải em ko muốn tích cực, đâu phải em ko mún tốt hơn hy vọng cho bản thân mình.

Nếu "tích cực lên" dễ quá thì cũng ko cần có bác sĩ tâm lý, em cũng mún lém "tích cực" nhưng mỗi lần vậy nỗi ám ảnh khi xưa nó cứ ùa về...

Tôi sợ mình sẽ phụ thuộc vào một người, nên tôi luôn tỏ ra dửng dưng, hay nói những lời làm người khác tổn thương, giọng...
26/05/2025

Tôi sợ mình sẽ phụ thuộc vào một người, nên tôi luôn tỏ ra dửng dưng, hay nói những lời làm người khác tổn thương, giọng điệu thì lúc lạnh nhạt, lúc châm chọc, nửa đùa nửa thật. Tôi biết mình như vậy sẽ đẩy những người yêu thương mình ra xa, nhưng tôi còn sợ hơn cái cảm giác nghiện phụ thuộc rồi không thể rời bỏ.

tôi xưa giống như một con robot lạc nhịp, mỗi hành động đều kỳ quặc, vặn vẹo. Tôi thường nói những câu nghe có vẻ “thần kinh”, những câu nói an ủi bên trong con robot ,vì khi pha chút đùa cợt vào, những lời tình cảm tôi nói ra sẽ bớt chân thật hơn. Nếu quá chân thành, tôi sợ người ta sẽ thấy thương hại tôi. Có lẽ vì tôi quá bi quan, nên tôi luôn cảm thấy chẳng ai thật sự muốn hiểu con người thật của mình, cũng chẳng ai có thể yêu một tôi chân thật, trần trụi nhất.

Tôi ko thể bộc lộ cảm xúc ra tôi như ko cảm xúc , lúc đó giống như 1 cỗ máy ko thể cãi ko thể nghỉ ko thể cảm xúc những thứ lúc đó là làm từ sáng tới tối,mỗi ngày nó cứ lập đi lập lại 1 vòng "tuần hoàng" .

Lúc đó đôi mắt ấy thật là nặng trãi,con robot ko thể làm j ngoài làm rồi về ăn uống như thay nhớt vậy r nghĩ và đi làm tiếp,con robot mún được tự do nhưng thứ đó có lúc đó là những sợ dây vô hình siết chặt hết mọi thứ từ tự do, cảm xúc, thời gian.

"Tôi ko muốn 1 mình nữa"

"Tôi mún Tự do "

Đó là thứ 1 đứa con nít lúc đó tuổi ăn tuổi học đã suy nghĩ.

Con robot đó chỉ có thể nghỉ nếu nó quá mệt hay gọi là quá tải,hay bệnh cũng như là bị lỗi vậy lúc đó thì tôi có thể nhận ra đc 1 chút gọi là tình thân nhưng t cứ hỏi ko bt mình nghĩ vậy có đúng hem.

Con robot đó bây giờ nhìn lại bản thân giờ có thể nói nếu 1 ngày mệt.

"Cảm ơn vì đã hoạt động tốt tới giờ"

"Tôi ko muốn 1 mình nữa♒"

Address

Thủ đúc
Thủ Đức

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thứ chúng ta đánh mất là ký ức hay là cậu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share