Đọc Báo 24h

Đọc Báo 24h Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Đọc Báo 24h, News & Media Website, Barangaroo.
(1)

Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: "Giờ thì mọi thứ sẽ th...
29/05/2026

Con trai tôi chộp lấy thắt lưng để ép tôi ký giấy ủy quyền đất đai. Con dâu tôi đắc chí cười nói: "Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về bọn con." Nhưng chúng nó không biết đã có người đợi sẵn ngoài cửa, chỉ 10 phút sau chúng b-ẽ bà-ng ê chề chỉ vì...
Tôi đã ngoài bảy mươi.
Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông m;/ất sớm, tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, các con còn về… là đủ.
Nhưng tôi đã nhầm.
Con trai tôi đứng ngay trước mặt, tay chộp lấy chiếc thắt lưng, giọng gằn xuống:
“Mẹ ký đi. Giờ mẹ già rồi, giữ đất làm gì nữa?”
Tôi lùi lại một bước.
Tim đau đến nghẹn thở.
Con dâu tôi ngồi trên ghế, khoanh tay, cười nhạt:
“Mẹ đừng làm khó tụi con. Ký xong là xong chuyện.
Giờ thì mọi thứ sẽ thuộc về vợ chồng con.”
Trên bàn là giấy ủy quyền đất đai.
Tờ giấy mỏng mà nặng như cả cuộc đời tôi.
Tôi nhìn hai đứa.
Những đứa con tôi từng nhịn ăn, nhịn mặc để nuôi.
Giờ nhìn tôi như nhìn một cái chướng ngại.
“Nếu mẹ không ký,” con trai tôi giơ cao thắt lưng,
“đừng trách con vô lễ.”
Tôi không khóc.
Cũng không van xin.
Tôi chỉ nhìn đồng hồ treo tường, rồi nói chậm rãi:
“Ừ. Mẹ ký.”
Cả hai đứa sững lại.
Không ngờ tôi đầu hàng nhanh đến vậy.
Nhưng tôi không với lấy cây bút.
“Chờ mẹ… mười phút.”
Con dâu tôi bật cười khinh khỉnh:.Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇👇👇👇

Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn...khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi...
29/05/2026

Vợ bỏ đi khi hai con mới tròn 3 tuổi, một mình ông Tiến nuôi con khôn lớn...khi các con thành đạt người vợ xuất hiện đòi 1 tỷ tiền cấp dưỡng...

Năm đó, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi. Hai đứa con gái sin//h đô/i mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vậy mà vợ ông đã thu dọn đồ, để lại đúng một câu:

“Em không chịu nổi cảnh nghèo này nữa. Ly hôn đi.”

Người đàn bà ấy sau đó theo người mai mối sang Trung Quốc làm vợ. Ngày ký vào đơn ly hôn, bà không khóc. Chỉ quay lại nói thêm một câu khiến ông Tiến nhớ mãi:

“Anh bất tài quá, nên em mới phải bỏ đi.”

Từ hôm đó, trong căn nhà cấp bốn dột nát chỉ còn lại ba cha con.

Ông Tiến làm đủ nghề để sống: phụ hồ, bốc vác, chạy xe thuê, tối về lại tranh thủ bán vé số. Hai đứa nhỏ sốt cao, ông cõng chạy mấy cây số ra trạm xá. Có hôm hết tiền, ông nhịn đói, chan cháo loãng cho con ăn rồi quay mặt đi lau nước mắt.

Hàng xóm xì xào:

“Không vợ, nghèo thế này, nuôi sao nổi hai đứa con gái?”

Có người còn á//c miệng hơn:

“Vợ bỏ là phải, đà//n ông gì mà để vợ khổ.”

Ông Tiến nghe hết, nhưng coi như gió thoảng. Ông chỉ cúi đầu làm việc, tối về kèm con học chữ, dạy con lễ nghĩa. Ông hay nói:
“Nhà mình nghèo tiền, nhưng không được nghèo nhân cách.”

Hai mươi năm trôi qua.

Cô con gái lớn trở thành giáo viên, đứng trên bục giảng dạy học trò bằng chính sự tử tế mà cha truyền lại.

Cô con gái út trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp nơi nhưng chưa bao giờ quên cú điện thoại hỏi cha: “Hôm nay ba ăn cơm chưa?”

Ngày hai chị em chuẩn bị lấy chồng, ông Tiến lặng lẽ lau bàn thờ, thắp nhang báo với tổ tiên. Ông không có của hồi môn lớn, chỉ có căn nhà cũ và hai đứa con ngoan.

Đúng lúc ấy, một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xuất hiện trước cửa.

Là mẹ ruột của họ.

Bà nhìn hai con từ đầu đến chân, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa tính toán. Sau vài câu hỏi han hời hợt, bà thẳng thừng nói:

“Dù sao tôi cũng là mẹ đẻ. Giờ tôi già rồi, các con phải phụng dưỡng. Nếu không, mỗi đứa đưa cho tôi 1 tỷ, coi như tiền dưỡng già.”...nghe xong 2 người con gái lập tức lên tiếng ( còn tiếp dưới cmt)👇

28/05/2026

Tiể--u ta;m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở vì có bầu — nào ngờ đêm đầu tiên, cô ta đã yêu cầu chồng tôi phải đổ phâ--n gà lên đầu tôi, tưởng chồng tôi sẽ yêu chiều cô ta nhưng không ngờ chỗ p;/hân gà đó lại...
Ti;/ểu ta--m ngang nhiên dọn về nhà tôi ở, nói thẳng không vòng vo:
“Em có bầu rồi. Ở đây cho tiện chăm sóc.”
Chồng tôi cúi đầu. Không một lời phản đối.
Đêm đầu tiên, trong bữa cơm, cô ta bất ngờ nói:
“Em nghe nói phụ nữ sắp sinh mà gặp người vía nặng thì không tốt. Nhà mình nên làm lễ lấy vía cho con trai.”
Tôi chưa kịp hiểu thì cô ta quay sang chồng tôi:
“Anh làm đi.”
Ngoài sân, một bao phân gà đã được chuẩn bị sẵn, mùi hôi nồng nặc. Tôi sững người, quay sang nhìn chồng, nghĩ ít nhất anh ta sẽ từ chối.
Nhưng không.
Anh ta lặng lẽ xách bao phân, kéo tôi ra giữa sân, trước ánh đèn và ánh mắt của cô ta.
“Cố chịu một chút,” anh ta nói, giọng lạnh tanh.
“Vì con.”
Tôi không kêu.
Không khóc.
Chỉ đứng yên.
Phân gà đổ xuống đầu tôi, tràn xuống cổ, bết vào tóc và áo. Mùi hôi xộc thẳng lên não, tôi nôn khan ngay tại chỗ. Tiểu tam đứng nhìn, tay xoa bụng, khóe môi cong lên.
Đúng lúc đó, tôi nói một câu, rất chậm:

Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇

28/05/2026

May mắn 🙏🙏🙏

28/05/2026

Chồng bảo đi công tác nước ngoài 1 tháng rồi đi hú hí với bồ, vợ biết thừa nhưng vẫn đon đả gửi anh chiếc vali, hạ cánh được 3 tiếng thì nhân tì-nh ng/ã ng/ửa gấp chỉ vì trong vali có...“Anh bảo đi công tác nước ngoài một tháng, nhưng lại cười nói vui vẻ trong clip hầu như quay cùng cô ấy – người phụ nữ mà em biết rõ hơn anh nghĩ. Em vẫn gửi vali, vẫn gấp gọn từng chiếc áo sơ mi anh thích. Vì em biết: chuyến bay đó sẽ có điểm hạ cánh... và điểm trở về.”
Hương là một người phụ nữ 34 tuổi, sống tại Hà Nội, có một công việc ổn định tại một công ty bảo hiểm. Cô không quá xuất sắc, không giàu có, cũng chẳng đặc biệt sắc nước hương trời – nhưng Hương giỏi việc nhà, kín đáo, và điềm đạm. Cô lấy chồng – Tùng – năm 27 tuổi, sau 2 năm yêu nhau. Họ có một bé trai năm nay tròn 5 tuổi, ngoan ngoãn, thích xếp hình Lego và ăn bánh tráng trộn.
Tùng làm trong ngành xây dựng, đi công trình như cơm bữa. Cũng như nhiều người đàn ông khác, anh có đôi lúc cáu bẳn, đôi lúc vô tâm, nhưng vẫn chu cấp đầy đủ, không vũ phu, không bài bạc. Hương không phàn nàn. Cô tin, hôn nhân không cần phải hoàn hảo, chỉ cần ổn định.
Thế rồi một buổi tối tháng Ba, sau khi con trai đã ngủ, Tùng nói:
– "Anh phải đi công tác Singapore một tháng, có thể lâu hơn. Gấp lắm, mai anh bay rồi."
Hương thoáng sững người, nhưng gật đầu:
– "Ừ, để em chuẩn bị vali cho."
Cô không hỏi chi tiết. Cô chưa bao giờ làm vậy.
Đêm đó, trong khi Tùng tắm, Hương mở laptop anh để kiểm tra lịch trình công tác giúp anh in vé. Máy không khóa. Cô chẳng cần tìm nhiều. Trong tab trình duyệt là đoạn chat Zalo với một người phụ nữ tên "Thảo Trang", kèm ảnh hai người ngồi ăn tối dưới ánh nến.
"Mai bay nhé, em mua sẵn đồ đôi rồi. Vali để em kéo, còn em để anh kéo vào lòng!"
Tim Hương nện từng nhịp rõ ràng, không sốc, chỉ buồn. Thì ra, Singapore không chỉ có công việc. Mà cũng chẳng cần tìm hiểu gì thêm – đàn bà cảm nhận được khi nào mình không còn là trung tâm.
Hương không khóc. Cô vào phòng lấy chiếc vali vải màu xám, cái anh thích dùng vì “đựng được đồ mà không quá nặng”. Cô gấp áo sơ mi xanh anh thường mặc khi đi tiếp khách, đôi giày da nâu, vài chiếc tất, bàn chải, dao cạo... Và một thứ đặc biệt: một chiếc USB nhỏ màu đen, cô giấu khéo dưới lớp lót đáy vali.Chiếc USB đó chứa toàn bộ những bằng chứng mà Hương thu thập lặng lẽ suốt 2 tháng qua: ảnh, đoạn chat, video, thậm chí cả hóa đơn khách sạn. Tất cả được đặt trong một thư mục mang tên “Nếu anh còn yêu”.
Không phải để tố giác. Mà là để nhắc anh nhớ: có ai đó từng tin tưởng anh đến thế nào.
Khi Tùng kéo vali ra khỏi cửa sáng sớm hôm sau, anh quay lại hôn má vợ một cái, có phần ngại ngần. Hương chỉ mỉm cười:
– "Nhớ mang áo khoác, tối bên đó lạnh hơn mình."
Tùng khựng lại một giây, rồi đi.
Tùng nhắn tin cho Thảo Trang khi vừa đáp xuống:
– “Anh đến rồi, đợi lấy vali xong là gặp em ngay.”
Thảo Trang trả lời kèm ảnh selfie, “Nhanh nhé, em đặt phòng rồi nè.
Tùng về khách sạn, mở vali, định thay đồ để tắm rửa. Nhưng khi dỡ lớp lót đáy để tìm ổ cắm sạc, anh phát hiện chiếc USB. Ban đầu tưởng nhầm lẫn, nhưng rồi tò mò, anh cắm thử vào laptop.....Quý độc giả xem tiếp dưới phần bình luận 👇👇👇

28/05/2026

Mẹ già sống trong chòi lá, ngày con trai đón về biệt thự 8 tầng, cô con dâu chỉ hỏi đúng một câu khiến bà “qu/a/y x;/e” về quê ngay tr;/o;/ng đ/ê/m
Bà Hiền sống trong một chòi lá nh;/ỏ xí/u dựng bên bờ sông, nơi tiếng gió thổi qua những tán tre kêu xào xạc mỗi đêm. Ở tuổi 73, bà vẫn tự mình chăm vườn rau, nuôi vài con gà, sống lặng lẽ với những ký ức về ngày xưa. Chồng bà m;/ấ;/t s/ớ/m, để lại bà với đứa con trai duy nhất – Tuấn. Tuấn từng là niềm tự hào của bà, một cậu bé thông minh, chăm chỉ, luôn hứa sẽ cho mẹ một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng rồi, Tuấn lên thành phố lập nghiệp, cưới vợ, và dần dần, những lá thư gửi về thưa thớt, những cuộc điện thoại cũng ng;/ừ;/ng hẳn. Mười năm qua, bà chỉ biết tin con qua vài lời kể của hàng xóm, rằng Tuấn giờ là một doanh nhân thành đạt, sống trong biệt thự sang trọng.
Bà Hiền không tr;/á;/ch con. Bà biết thành phố là một thế giới khác, nơi người ta b/ậ/n r/ộ/n với những to;/an t;/í;/nh và th-a-m v-ọ-ng. Nhưng mỗi đ/ê;/m, ngồi bên ngọn đèn dầu, bà vẫn nhìn vào tấm ảnh cũ của Tuấn, chụp hồi cậu còn bé, và tự nhủ: “Chỉ cần con hạnh phúc, mẹ chịu k;/h;/ổ một chút cũng chẳng sao.”
Một buổi chiều mưa lất phất, khi bà Hiền đang nhổ cỏ trong vườn, một chiếc xe hơi đen b;/ó;/ng láng dừng trước cổng. Tuấn bước xuống, vest phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, nhưng đôi mắt cậu lộ rõ sự m/ệ/t m/ỏ/i. Bà Hiền s;/ữ;/ng ngư-ờ-i, tay còn lấm đất, nhìn con trai mà n-g-ỡ như đang mơ. Tuấn q/u/ỳ xu;/ố/ng trước mặt mẹ, giọng ngh;/ẹ/n ng;/à;/o: “Mẹ, con x/i/n l/ỗ/i. Con để mẹ s-ố-ng k-h-ổ thế này quá lâu. Con muốn đón mẹ về thành phố, sống với con trong biệt thự. Mẹ xứng đáng được hưởng những ngày tháng an nhàn.”
Bà Hiền lau nư;/ớ/c m/ắ/t, không phải vì t;/ủi;/ th/â/n, mà vì hạnh phúc. Con trai bà vẫn nhớ đến mẹ. Bà không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo, tấm ảnh cũ của gia đình, và một chiếc hộp gỗ nhỏ đựng k/ỷ v/ậ/t. Trên đường về thành phố, ngồi trong chiếc xe sang trọng, bà nhìn ra cửa sổ, lòng bâ;/ng khu;/âng. Thành phố hiện ra trước mắt với những tòa nhà ch/ọ/c trời, ánh đèn neon rực rỡ, x//a l//ạ đến mức khiến bà thấy mình nhỏ bé.Biệt thự của Tuấn nằm ở khu đô thị sang trọng, cao 8 tầng, l/ộ;/ng l/ẫ/y như một cung điện. Khi bà Hiền bước vào, mọi thứ đều sáng lo;á;ng: sàn đá cẩm thạch, đèn chùm pha lê, và những món đồ nội thất mà bà chưa từng thấy bao giờ. Nhưng điều khiến bà chú ý nhất không phải sự x;/a h/o/a, mà là ánh mắt của Linh – cô con dâu mà bà mới gặp lần đầu.
Buổi tối, cả gia đình ngồi ăn cùng nhau. Bàn ăn dài bày đầy món ngon, nhưng bà Hiền chỉ thấy ngư/ợ/ng ng/ù/ng. Linh hầu như không nói, chỉ tập trung vào điện thoại. Tuấn cố gắng gợi chuyện, kể về những thành công của mình, nhưng bà Hiền nhận ra con trai giờ đây x;/a c/á/ch, như thể đang cố c/h/e gi;/ấ/u điều gì đó. Không khí bữa ăn n/ặ/ng n//ề, và bà bắt đầu cảm thấy mình như một người th;/ừ/a trong ngôi nhà này.
Sau bữa ăn, khi Tuấn lại bị cu-ố-n vào một cuộc họp qua điện thoại, Linh b-ấ-t n-g-ờ lên tiếng. Cô nhìn thẳng vào bà Hiền, giọng b/ì/nh th/ả/n nhưng s/ắ/c l/ạ/nh:…Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Thượng tá sỉ ɴʜụᴄ nữ tướng trên máy bay, 1 giờ sau, cả sự nghiệp của ông sụᴘ đổChuyến bay từ Hà Nội vào TP.HCM hôm đó gầ...
28/05/2026

Thượng tá sỉ ɴʜụᴄ nữ tướng trên máy bay, 1 giờ sau, cả sự nghiệp của ông sụᴘ đổ
Chuyến bay từ Hà Nội vào TP.HCM hôm đó gần như kín chỗ. Trời nhiều mây, máy bay rung nhẹ, khoang hạng thương gia vẫn giữ được sự yên tĩnh đặc trưng.
Người đàn ông ngồi ghế 3C là một thượng tá quân đội, khoảng ngoài 𝟻𝟶 ᴛᴜổɪ, dáng người đậᴍ, ʙụɴɢ ʜơɪ ᴘʜệ, quân phục chỉnh tề, trên ɴɢựᴄ ɢắɴ đầʏ ʜᴜâɴ ᴄʜươɴɢ. Ông ta liên tục ᴋʜᴏᴀɴʜ ᴛᴀʏ, ɢươɴɢ ᴍặᴛ ᴛʜể ʜɪệɴ ʀõ sự ᴛự ᴛɪɴ đếɴ ᴍứᴄ ɴɢạᴏ ᴍạɴ.
Ghế 3D bên cạnh là một người ᴘʜụ ɴữ ᴛʀᴜɴɢ ɴɪêɴ, ăɴ ᴍặᴄ ɢɪảɴ ᴅị, vest màu xám nhạt, không quân hàm, không phù hiệu, mái tóc búi gọn gàng. Bà lên máy bay rất sớm, tự xếp hành lý, không gây chú ý.
Ngay khi ngồi xuống, thượng tá ʟɪếᴄ sᴀɴɢ, ɴʜíᴜ ᴍàʏ:
— Cô ngồi nhầm chỗ rồi.
Người phụ nữ ʙìɴʜ ᴛʜảɴ:
— Vé của tôi là 3D.
Ông ta bật ᴄườɪ ᴋʜẩʏ:
— Ghế này là hạng thương gia. Cô có chắc ᴍᴜᴀ nổi không?
Một vài hành khách quay sang nhìn. Người phụ nữ ᴋʜôɴɢ đáᴘ, chỉ đưa vé ra cho ᴛɪếᴘ ᴠɪêɴ đứng gần đó. ᴛɪếᴘ ᴠɪêɴ kiểm tra rồi gật đầu:
— Dạ đúng chỗ của chị ạ.
Thượng tá tỏ ᴠẻ ᴋʜó ᴄʜịᴜ. Ông ta chỉnh lại cầu vai, cố tình nói to hơn:
— Dạo này ʟᴏạɴ ᴛʜậᴛ. ᴀɪ ᴄũɴɢ ᴄʜᴇɴ đượᴄ ᴠàᴏ ʜạɴɢ sᴀɴɢ. Đúɴɢ ʟà ᴛʜờɪ ʙᴜổɪ, ᴘʜụ ɴữ ᴄʜỉ ᴄầɴ ʙɪếᴛ ăɴ ᴍặᴄ đàɴɢ ʜᴏàɴɢ ʟà ᴛưởɴɢ ᴍìɴʜ ᴄó địᴀ ᴠị.
Không khí chùng xuống. Người phụ nữ vẫn im lặng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.
Một lát sau, khi máy bay ổn định độ cao, ᴛɪếᴘ ᴠɪêɴ ᴘʜáᴛ nước. Người phụ nữ được hỏi trước. Bà nói khẽ:
— Cho tôi nước lọc, cảm ơn.
Thượng tá ʙậᴛ ᴄườɪ:
— Ngồi hạng thương gia mà uống nước lọc? Đúng là không quen sang.
Ông ta quay sang mấy người phía sau, hạ giọng nhưng vẫn đủ nghe:
— Tôi nói thật, phụ nữ mà không ᴅựᴀ ʜơɪ ᴀɪ ᴛʜì đừɴɢ ᴍơ ngồi ɴɢᴀɴɢ ʜàɴɢ ᴠớɪ đàɴ ôɴɢ ᴛʀᴏɴɢ ǫᴜâɴ độɪ.
Lần này, người phụ nữ quay sang ɴʜìɴ ᴛʜẳɴɢ vào ông ta. Giọng bà ᴋʜôɴɢ ᴄᴀᴏ, ɴʜưɴɢ ʀõ ʀàɴɢ:
— Ông vừa nói, là đại diện cho cá nhân ông, hay cho quân hàm ông đang đeo?
Thượng tá sữɴɢ ʟạɪ ᴍộᴛ ɢɪâʏ, ʀồɪ ᴄườɪ ʟớɴ:— Cô đang ʟêɴ ʟớᴘ tôi đấy à? Tôi là ᴛʜượɴɢ ᴛá, 𝟸𝟶 ɴăᴍ trong quân ngũ. Cô là ai mà dạy tôi?
Người phụ nữ ɢậᴛ đầᴜ ɴʜẹ:
— Tôi chỉ hỏi cho rõ thôi.
Ông ta ᴋʜᴏáᴛ ᴛᴀʏ:
— Đừng ɴóɪ đạᴏ ʟý ᴠớɪ ᴛôɪ. ᴘʜụ ɴữ ᴛʜì ɴêɴ ʙɪếᴛ ᴠị ᴛʀí của mình.
Không ai lên tiếng. Nhưng ánh mắt nhiều người bắt đầu ᴋʜó ᴄʜịᴜ.....Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận" 👇👇👇

Address

Barangaroo, NSW

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Đọc Báo 24h posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share