Phật Ban Nhiệm Màu

Phật Ban Nhiệm Màu Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Phật Ban Nhiệm Màu, Gaming Video Creator, Barangaroo.

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "tái mặt...
30/12/2025

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "tái mặt" khi chạm trán người bố "đại gia núi rừng" của cô dâu... Đường sá lên nhà gái xa xôi hẻo lánh, rừng thiê::ng nư::ớc đ::ộc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rù::ng mì:nh chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấ::m cả::n, thậm chí d::ọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — "Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà."
Ông nhà tôi thì xuôi xoa: "Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấ:m c:ản". Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải m:ò lên tận đó để rước dâu? Nhưng "trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để "dạy" cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — "Bà làm thế có mặt mũi quá không?" – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — "Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâ:u v:ùng x::a, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ."
Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.
Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi s:ay l:ử đ:ử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về... xem tiếp dưới bình luận...👇👇 Ẩn bớt

D:ắt th:eo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệ:c cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưn...
29/12/2025

D:ắt th:eo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệ:c cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người s::ợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tố::n ké::m... Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô keo kiệt, cháu nhỉ? Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin động trời từ đám cưới... ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇

Mỗi tháng thu nhập 40 triệu nhưng đưa cho mẹ giữ mà không đưa cho vợ giữ đồng nào "Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ n...
29/12/2025

Mỗi tháng thu nhập 40 triệu nhưng đưa cho mẹ giữ mà không đưa cho vợ giữ đồng nào "Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ n:ợ của tôi, cũng không phải là thủ quỹ của gia đình này. Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu, miễn sao nó được an toàn và sinh lời." Ngày mẹ chồng mổ cần 200 triệu chồng gọi cho vợ thì bị cô ấy qu:át ầm lên: "Mẹ anh m:ổ sao lại hỏi tiền tôi?"
Trời chạng vạng, ánh đèn vàng vọt từ căn hộ chung cư cao cấp hắt ra, đủ soi rõ gương mặt mệt mỏi nhưng s:ắc lạnh của An. Cô vừa trở về sau một ngày dài làm việc căng thẳng, tiếng giày cao gót gõ lách cách trên sàn đá cẩm thạch nghe khô khốc và đơn đ:ộc. Trong phòng khách, Hùng đang ngồi xem tin tức thể thao, chiếc điều khiển tivi trong tay như một vương trượng không ngai. Tiếng tivi ồn ào nhưng không thể lấp đầy bầu không khí im lặng nặng nề bao trùm lấy cả hai.
"Về rồi đấy à?" Hùng hỏi, giọng nói đều đều, không chút cảm xúc, mắt vẫn dán vào màn hình. Đó không phải là một lời chào hỏi, mà là một sự xác nhận nhạt nhẽo. An lẳng lặng đặt chiếc túi xách xuống, hơi thở cô nặng nề. Cảm giác ấm áp của một gia đình dường như đã bị đóng băng từ lâu, thay vào đó là sự xa cách lạnh lẽo mà cả hai đều biết rõ nguyên nhân nhưng không ai muốn phá vỡ lớp vỏ bọc ấy.
"Ừ," An đáp ngắn gọn, cô liếc nhanh qua Hùng. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc đồng hồ trên tay anh – một món quà cô đã tặng vào dịp kỷ niệm hai năm ngày cưới, giờ đây nó như một lời nhắc nhở c:ay đắ:ng về những lời thề non hẹn biển đã không còn ý nghĩa. "Hôm nay công ty có thưởng nóng, anh có thấy vui không?"
Hùng cười khẩy, một nụ cười không chạm đến mắt, đầy vẻ mỉ:a m:ai. Anh tắt tivi, quay hẳn người lại đối diện với cô. "Vui? Cô nghĩ tôi vui vì cái gì? Vui vì cô kiếm được một món tiền nhỏ so với thu nhập của tôi, hay vui vì cô lại có cớ để rao giảng về sự độc lập tài chính của phụ nữ?" Anh đứng dậy, bước chầm chậm về phía An, mỗi bước chân như một nhát búa gõ vào sự tự tôn của cô.
An nhíu mày, cô cảm thấy sự tức giận trong lòng mình đang dâng lên, nóng rát. "Thu nhập của tôi có nhỏ hay không, thì đó cũng là tiền tôi làm ra. Quan trọng là tôi có quyền quyết định nó nằm ở đâu, không giống như ai đó." Cô nhấn mạnh hai từ cuối cùng, giọng nói s:ắc như d:ao c:ạo.
"À, không giống tôi," Hùng nhại lại, anh áp sát cô, đôi mắt anh ánh lên sự kh:ắc nghi:ệt. "Cô muốn nói là không giống tôi, người kiếm 40 triệu mỗi tháng, nhưng lại không giao cho cô giữ một xu nào, mà lại đưa hết cho mẹ tôi?" Anh nhìn An từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá và khi:nh thư:ờng. "Cô quên mất mình là ai rồi à? Cô là vợ tôi, chứ không phải là chủ nợ của tôi, cũng không phải là thủ quỹ của gia đình này. Tiền của tôi, tôi có quyền quyết định nó sẽ đi đâu, miễn sao nó được an toàn và sinh lời."
An lùi lại một bước, cảm thấy như bị t:át. Cô thở dốc, hai tay nắm chặt. "An toàn và sinh lời? Anh nói hay lắm! An toàn là trong tài khoản ngân hàng của mẹ anh, còn sinh lời là lợi ích của riêng gia đình anh, chứ không phải gia đình nhỏ này! Anh có biết cảm giác của tôi không? Chúng ta là vợ chồng, chúng ta chung sống dưới một mái nhà, nhưng tài chính lại hoàn toàn độc lập, thậm chí là đối lập nhau. Tôi cảm thấy như tôi đang sống với một người đàn ông xa lạ, một người chỉ coi tôi là bạn cùng phòng hợp pháp mà thôi!" Giọng cô r:un lên vì u:ất ứ:c.
"Bạn cùng phòng hợp pháp? Chính cô mới là người luôn đề cao cái gọi là 'độc lập' đó!" Hùng cười phá lên, tiếng cười đó nghe chua chát đến đau lòng. "Cô muốn bình đẳng, cô muốn độc lập, cô muốn có tiếng nói. Vậy thì cô có tiền của cô, tôi có tiền của tôi. Có gì sai à? Hay là... cô sợ? Sợ rằng một ngày nào đó tôi không cần cô nữa, cô sẽ trắng tay?"
Lời nói của Hùng như một m:ũi t:ên t:ẩm đ:ộ:c, trúng ngay vào điểm yếu nhất trong tâm hồn An. Cô không sợ trắng tay, cô sợ sự nghi ngờ và thiếu tin tưởng mà anh dành cho cô. Cô cắn môi đến bật máu, mắt cô đỏ hoe. "Anh đừng lấy sự nghi ngờ của mình để áp đặt lên tôi! Tôi cần sự tôn trọng và tin tưởng. Tiền bạc là huyết mạch của hôn nhân, anh cắt đứt nó, anh nghĩ cái mái nhà này có thể đứng vững được sao?"
"Tôn trọng? Tin tưởng?" Hùng nhún vai, đầy vẻ thách thức. "Sự tôn trọng của tôi dành cho cô nằm ở chỗ tôi đã chọn cô làm vợ, đã để cô sống trong căn nhà này và tận hưởng những tiện nghi này. Còn tin tưởng... khi nào cô thôi tính toán và thôi nghĩ đến việc chi:ếm đo:ạt tài sản của tôi, thì hãy nói đến chuyện tin tưởng."
An không nói được lời nào nữa. Mọi lời phản bác đều bị ngh:ẹn lại nơi cổ họng. Cô hiểu rằng, trong mắt Hùng, cô mãi mãi chỉ là một người ngoài, một người có thể phản bội anh bất cứ lúc nào. Anh đã dựng lên một bức tường thành tài chính vững chắc bằng tiền của mình, và bức tường đó đã chia cắt họ thành hai thế giới riêng biệt. Cô chỉ còn biết quay lưng đi, bóng lưng cô r:un r:ẩy trong ánh đèn lạnh lẽo, mang theo nỗi đau đớn bị khi:nh mi:ệt và sự cô đơn tột cùng.
Cuộc sống cứ thế trôi qua trong sự căng thẳng và xa cách. Mỗi bữa ăn là một trận chiến im lặng, mỗi đêm nằm chung giường là sự lạnh lẽo của hai tảng băng. Hùng vẫn đưa tiền cho mẹ, vẫn đều đặn về thăm bà cuối tuần, trong khi An tự xoay sở với mọi chi phí cá nhân và một phần chi phí sinh hoạt chung, luôn giữ riêng cho mình một khoản phòng thân. Cảm xúc của cô ngày càng trở nên chai sạn và vô cảm, cô học cách dựng lên một bức tường cảm xúc cao hơn cả bức tường tài chính của Hùng.
Một buổi chiều thứ Sáu định mệnh, khi An đang họp, chuông điện thoại của cô reo liên hồi. Là Hùng. Cô nhấn nút từ chối, vì đây là cuộc họp quan trọng, và thái độ lạnh nhạt của anh khiến cô không muốn nhận bất cứ cuộc gọi nào không cần thiết. Ngay sau đó là tin nhắn dồn dập, chỉ một nội dung duy nhất, đầy vẻ hốt hoảng: "Mẹ anh nhập viện, cần 200 triệu gấp để m:ổ ngay!"
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Vợ bầu đang làm cơm cúng giỗ bố chồng thì bồ gửi tin nhắn tới: "Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy c...
29/12/2025

Vợ bầu đang làm cơm cúng giỗ bố chồng thì bồ gửi tin nhắn tới: "Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy còn khen em là:m t:ì:nh giỏi hơn chị...", ai ngờ người đọc được tin nhắn lại là mẹ chồng tôi, để rồi sau đó ả người tình vĩnh viễn không còn khả năng...
Bên ngoài trời đang đổ mưa lất phất, không khí trong căn nhà cổ kính lại đặc quánh mùi trầm hương và thức ăn. Mâm cơm cúng giỗ cha chồng đã bày biện gần xong. Hương bưởi, hương gà luộc, và mùi xôi gấc ngọt ngào lẫn vào nhau, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng thật ấm áp.
Thanh, với cái bụng bầu đã nhô cao, nhẹ nhàng đặt đĩa nem rán cuối cùng lên bàn thờ. Cô lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, cố gắng giữ nụ cười. Cô biết, ngày giỗ cha là ngày quan trọng nhất trong năm đối với mẹ chồng cô, bà Hà.
"Nhanh tay lên cô nương, đồng hồ không chờ người đâu," Giọng bà Hà vang lên từ phía sau, s:ắc lạnh như những nh:át d:ao g:ăm. "Cha chồng cô là người trọng giờ giấc. Lễ lạt mà chậm trễ là thất lễ với người khuất mặt."
Thanh quay lại, cúi đầu: "Dạ, con xong rồi thưa mẹ. Con chỉ đợi anh Khang về thắp nhang nữa thôi ạ."
Bà Hà, người phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt s:ắc như chim ưng, nhếch mép. "Chồng cô à? Chồng cô thì còn đang bận rộn cái sự nghiệp tiền tỉ của cậu ta ngoài kia. Chắc chắn là đang bận đàm phán hợp đồng quan trọng. Đàn ông làm đại sự, không thể cứ luẩn quẩn trong xó bếp như đám đàn bà các cô được."
Thanh cảm thấy cổ họng ngh:ẹ:n lại. Cô biết, sự "bận rộn" của Khang gần đây luôn là cái cớ hoàn hảo để anh tránh né mọi công việc nhà, đặc biệt là những dịp lễ lạt. Anh luôn đặt công việc, và những mối quan hệ "ngoài luồng" của mình, lên trên gia đình.
"Công việc của anh Khang quan trọng thật, nhưng con nghĩ..." Thanh ngập ngừng.
"Cô nghĩ cái gì?" Bà Hà cắt ngang, tiếng chén trà đặt xuống bàn cồm cộp. "Cô nghĩ cô mang cái th:a:i trong bụng này là có quyền yêu sách à? Hay là cô nghĩ cô nấu được mâm cơm này là có quyền đòi hỏi chồng cô phải có mặt? Đừng mơ mộng hão huyền, Thanh. Cô phải nhớ vị trí của mình."
Lời nói của mẹ chồng không chỉ là sự mỉ:a m:ai, nó còn là một lời cảnh báo, một sự áp bức ngấm ngầm về vai trò của cô dâu trong gia đình quyền thế này.
"Con không dám yêu sách, thưa mẹ," Thanh đáp, giọng cô r:un nhẹ. "Chỉ là con thấy, ngày giỗ cha, có mặt đông đủ thì người ở dưới suối vàng cũng vui hơn."
Bà Hà khẽ cười một tiếng nghe thật khó chịu. "Cái loại đàn ông như Khang, cứ để cậu ta làm những việc cậu ta thích. Vợ chồng, là phải biết dung hòa. Chồng lo việc lớn, vợ lo việc nhỏ. Cô hiểu chưa? Chỉ cần cô giữ được cái thai này, sinh được một thằng cháu đích tôn, thì mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà này, cô không cần phải lo lắng."
Thanh im lặng. Cô hiểu, giá trị của cô trong ngôi nhà này, hiện tại, chỉ nằm ở cái th:ai trong bụng. Một sự thật c:ay đ:ắng mà cô phải chấp nhận.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Khang, đặt trên tủ thờ gần đó vì anh đã vội vã quên trước khi ra khỏi nhà sáng nay, bỗng ru:ng lên bần bật. Một tin nhắn Zalo hiện lên màn hình khóa, rõ mồn một.
Cả Thanh và bà Hà đều thoáng nhìn thấy dòng chữ đầu tiên hiện trên thông báo.
Thanh nhanh chóng tiến lại, định cầm lấy điện thoại, không muốn bất cứ tin nhắn riêng tư nào của chồng bị mẹ chồng cô nhìn thấy. Dù là tin nhắn công việc hay gì đi nữa, cô cũng muốn tránh một rắc rối không cần thiết.
Nhưng bà Hà nhanh hơn.
Bằng một tốc độ bất ngờ, bà đã chộp lấy chiếc điện thoại. Khuôn mặt bà lúc này không còn vẻ kh:inh kh:ỉnh, mỉ:a m:ai nữa, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tĩnh lặng đến đáng sợ. Giống như một cơn bão trước khi đổ bộ.
"Mẹ..." Thanh hốt hoảng.
Bà Hà không trả lời. Bà trượt mở khóa màn hình. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của bà.
Và rồi, tất cả mọi kịch tính được đẩy lên cao trào bởi một câu thoại không cần đến bất cứ sự hoa mỹ nào.
Tin nhắn đó, từ một tài khoản không tên, với ảnh đại diện là một cô gái trẻ măng, viết:
"Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy còn khen em là:m t:ình giỏi hơn chị. Em chờ chị đến đón anh ấy về nhé, vợ yêu!"
Căn phòng cúng giỗ bỗng chìm vào một sự im lặng ch:ế:t ch:óc.
Thanh đứng s:ững lại, như có một tảng băng lớn đập mạnh vào ngực cô. M:á:u trong người cô như đông lại. Mắt cô hoa lên, cảm giác chóng mặt vì cú s:ố:c khiến cô phải đưa tay bấu chặt vào mép bàn thờ.
Không thể nào. Cô lẩm bẩm trong đầu. Không thể nào giữa ngày giỗ cha mà nó dám gửi cái tin này.
Nhưng phản ứng của Thanh không quan trọng bằng phản ứng của bà Hà.
Bà Hà không hề la hét, không hề ném chiếc điện thoại. Bà chỉ từ từ đọc lại dòng tin nhắn đó, một lần nữa, với đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, nhưng hơi thở thì ngày càng gấp gáp.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ru:ột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ. Ngày phá dỡ để xây lại...
29/12/2025

Ngày mẹ kế qua đời, bà ta để lại cho con ru:ột 50 tỷ, còn tôi ngậm ngùi nhận căn nhà cấp 4 cũ kĩ. Ngày phá dỡ để xây lại, bí mật không ngờ đã lộ ra, khiến cả gia đình cho;;áng vá;;ng và buộc phải nhìn lại tất cả.
Ngày mẹ kế quađời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con r/uột – tức em trai cùng mẹ khác cha của tôi – số tiền kếch xù 50 tỷ, còn tôi chỉ nhận được một căn nhà rách nát, tường vữa b**g tróc, mái ngói xiêu vẹo.
Trong ánh mắt họ, tôi là đứa con riêng bị bỏ rơi. Thậm chí, có người còn thì thầm:
– Nó may mà được bà ấy nuôi, giờ còn đòi hỏi gì nữa?
Tôi cười chua chát. Ừ thì, từ ngày bố tôi mất sớm, bà đã nhận nuôi tôi. Nhưng làm sao phủ nhận được sự thật: bao năm nay, bà luôn yêu thương con ruột hơn tôi. Vậy nên, khi nghe tin chia tài sản, tôi cũng chẳng bất ngờ.
Em trai tôi, tên Nam, hả hê không giấu nổi. Trong lễ tang, nó thì thầm bên tai tôi:
– Mà;;y lấy căn nhà rách kia về làm gì, bán đi cũng chẳng ai mua. Tao thì có 50 tỷ, khỏi phải làm cả đời.
Lời nó như nh;;át d;ao xoáy vào lòng. Tôi lẳng lặng ký giấy nhận căn nhà cũ, coi như một nén hương cuối cùng cho mối tình nghĩa dở dang giữa tôi và mẹ kế.
Vài tuần sau, tôi đến xem căn nhà ấy. Nằm chơ vơ nơi ngoại ô, tường loang lổ, cửa
gỗ mục ruỗng. Người ta bảo nên phá bỏ xây lại. Tôi gọi thợ đến.
Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn:
– Anh ơi, trong tường có cái gì này! 👇👇👇 Ẩn bớt

5 giờ sáng, ông Thông ra bờ ao kiểm tra như thường lệ. Vừa đến ao thứ nhất, ông đứng chế;/t lặng.Rồi ông gào lên thất th...
29/12/2025

5 giờ sáng, ông Thông ra bờ ao kiểm tra như thường lệ. Vừa đến ao thứ nhất, ông đứng chế;/t lặng.
Rồi ông gào lên thất thanh:
Trời ơi!!! Tôm… tôm chế--t hết rồi!!!
Hơn 30 ao nuôi, tôm lớn tôm nhỏ nổi trắng mặt nước, bốc mùi hôi nồng nặc. Công nhân chạy khắp đầm mà bàn tay run bần bật.
Chỉ trong một đêm – hàng chục tấn tôm trị giá hàng tỷ đồng chế;/t sạch.
Bà vợ ngồi bên bờ ao khóc nghẹn:
Trời ơi, nhà mình toi rồi ông ơi…
Tin lan khắp làng chỉ trong chốc lát.
Nghi ngay một cái tên
Khi nghe chuyện “đêm qua nghe tiếng động trong đầm”, ông Thông nghiến răng:
Chắc chắn là thằng Cường! Nó hăm dọa tôi từ chiều!
Dân làng cũng xôn xao:
Cường ghét ông Thông lâu rồi.
Lại rượu chè, gan to lắm.
Không nó thì ai?
Ông Thông đập bàn:
Chỉ có anh mới dám làm!
Cường nhìn thẳng vào mắt ông Thông:
Tôi có ghét… nhưng tôi không ngu đến mức phá cả nhà người ta để đi tù.
Rồi gã nói một câu khiến ai nấy rùng mình:
Đêm qua… tôi còn cứu gia đình ông đấy.
Tất cả im phăng phắc.
Sự thật lộ ra – Không ai ngờ tới... xem tiếp bên dưới 👇👇

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố cũng "này kia" gọi là có tiếng tăm, ngày bà nội tôi mất ai cũng phong bì d...
29/12/2025

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố cũng "này kia" gọi là có tiếng tăm, ngày bà nội tôi mất ai cũng phong bì dày đi xe sang đến để lấy lòng, chỉ có bố mẹ vợ tôi là đi xe khách đến muộn nhất, phong bì phúng viếng cũng mỏng nhất khiến ai cũng khinh khỉnh nhưng đến khi bố tôi mở ra, bên trong không chỉ có 1 triệu đồng mà thứ đi cùng khiến cả nhà chet lặng...
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, có bố là lãnh đạo sở. Anh trai và 2 chị gái đều đã lập gia đình và chị dâu, anh rể của tôi đều là con cái trong các gia đình kinh doanh giàu có. Chỉ có tôi lấy vợ là con gái nông thôn.
Bố mẹ vợ tôi là nông dân nhưng nuôi dạy con rất kỹ, cho ăn học đàng hoàng. Gần 5 năm kết hôn, vợ tôi không để mất lòng ai bên phía nhà chồng.
Cách đây 3 năm, bố tôi về hưu. Cứ tưởng từ nay, bố được an nhàn đầu óc, thảnh thơi bên gia đình thì bà nội tôi đổ bệnh nặng. Thấy bố mẹ chăm bà vất vả, vợ tôi thường xuyên qua lại hỗ trợ. Vài tháng gần đây, cô ấy sang ở hẳn nhà bố mẹ để trông bà ban đêm.
Thú thực, từ ngày bố về hưu, cuộc sống của gia đình tôi thay đổi khá nhiều. Khi bố còn đương chức, 3 gia đình thông gia giàu có qua lại đều. Từ lúc bố nghỉ hưu, những cuộc thăm hỏi thưa dần. Bà tôi ốm, họ cũng chỉ qua thăm 1 lần. Riêng nhà vợ tôi, tuần nào bố mẹ cũng gửi trứng gà, rau sạch, gà đen, chim bồ câu... để tẩm bổ cho bà.
Tuần trước, sau thời gian dài chống chọi bệnh tật, bà tôi mất. Nhà tôi không tổ chức đám tang rình rang nhưng nhân viên cũ, bạn bè, đối tác...của bố vẫn tới rất đông.
Bố mẹ vợ, bố mẹ chồng của các anh chị tôi đến viếng bà, đi những chiếc xe sang trọng, xếp kín đầu ngõ. Họ thắp hương, đặt phong bì dày lên bàn, hỏi han vài câu xã giao rồi xin phép về sớm.
Tôi nghe thấy mẹ chồng chị gái tôi nói: "Cuối năm, đang lúc kinh doanh tốt, bố mẹ không ở lại lâu được. Hai đứa lo việc bà xong thì nhanh chóng về hỗ trợ nhé".
Khi họ đi khuất, anh cả tôi buông giọng mỉa mai: "Lúc bố còn đương chức thì khác hẳn, giờ thái độ họ thay đổi thế à?". Thế nhưng bố mẹ vợ anh cũng đến viếng chóng vánh, chẳng ở lại lâu.
Bố mẹ vợ tôi đến muộn nhất. Ông bà đi xe khách rồi bắt taxi vào, còn mang theo bó hoa cúc, túi cam vườn thắp hương bà. Mẹ vợ tôi khóc đỏ hoe mắt bên linh cữu. Bố vợ tôi thì không nói gì nhiều, xắn tay phụ giúp gia đình.
Tối muộn, bố mẹ vợ về nhà tôi ngủ rồi sáng lại qua đám tang sớm. Đưa bà đi chôn cất xong xuôi, bố mẹ mới chào gia đình, về quê cho kịp chuyến xe. Tôi biết ơn bố mẹ vô cùng vì đường xa xôi mà vẫn tới chia buồn với gia đình, hỗ trợ nhiều việc.
Tối đó, bố gọi 4 anh em tôi vào phòng riêng để ghi lại phong bì, sau này còn đáp lễ mọi người. Những phong bì dày được xếp chồng. Con số lớn, nhưng không ai vui.
Tới chiếc phong bì của bố mẹ vợ tôi, anh cả nhếch mép: "Này, phong bì bố mẹ vợ chú út. Chú tự bóc xem". Bố tôi quay sang: "Đưa cho bố".
Bố chậm rãi bóc chiếc phong bì. Bên trong ngoài 1 triệu đồng tiền phúng viếng, lúc này cả nhà chet lặng khi còn có... 👇👇

Khi chùa sửa sân, các sư thầy vô tình phát hiện một con đường gạch dẫn vào hầm bí mật, bên trong chứa một câu chuyện khi...
29/12/2025

Khi chùa sửa sân, các sư thầy vô tình phát hiện một con đường gạch dẫn vào hầm bí mật, bên trong chứa một câu chuyện khiến cả làng lặng đi...
Chùa Vân Trung nằm trên gò đất cao cuối làng. Ngôi chùa ấy không lớn, chẳng nổi tiếng gì, nhưng lại là nơi người dân vẫn gửi gắm mong ước an yên sau mỗi vụ mùa. Mấy đời trụ trì đều hiền lành, sống thanh bạch. Năm nay, chùa được hỗ trợ nâng cấp lại sân và dãy hành lang sau. Sư thầy trụ trì – thầy Trí Hòa – dù tuổi đã gần bảy mươi vẫn tự tay cặm cụi dọn dẹp cùng các chú tiểu.
Buổi sáng hôm ấy, trời vừa hết mưa đêm trước, đất còn ướt nhưng không khí mát lành. Thầy Hòa đứng trước khoảng sân gạch cũ, nhìn từng viên gạch đã sứt mẻ theo thời gian.
— Chỗ này xuống cấp quá rồi, lát gạch mới cho an toàn. – thầy bảo.
Mấy chú tiểu hí hửng lấy cuốc xẻng, bắt đầu gỡ từng viên gạch lên. Nhưng chỉ lát sau, chú tiểu Minh – cậu bé mười ba tuổi lanh lẹ nhất – chợt gọi to:
— Thầy ơi! Dưới lớp gạch cũ còn có gạch nữa nè! Nhìn lạ lắm!
Thầy Hòa đến xem. Quả thật, phía dưới lớp gạch lát thông thường là hàng gạch màu nâu đỏ, xếp ngay ngắn, loại gạch nung kiểu cổ mà thầy chỉ thấy trong các công trình từ rất xa xưa. Bàn tay run run, thầy cạo nhẹ một ít bùn phủ lên. Gạch cứng, chắc, đường mép sắc cạnh.
— Các con đừng đào sâu thêm. Để thầy xem kỹ đã.
Nhưng đất như có linh khí, như tự hé lộ điều mình muốn. Chỉ một mạch gió thổi qua, một góc gạch sụp vào để lộ hố nhỏ, bên dưới là… một đường hầm.
Tin phát hiện ở chùa lan khắp làng trong buổi sáng. Người già kéo nhau đến, người trẻ thì tò mò đứng ngoài cổng. Ai cũng mắt tròn mắt dẹt nhìn miệng hầm tối om.
Mấy chú tiểu muốn xuống ngay nhưng thầy Hòa ngăn lại.
— Chuyện này không thể vội. Đây là nơi thuộc về quá khứ. Phải vào với tâm bình tĩnh.
Tối đó, thầy Hòa về tịnh xá tìm cuốn sổ ghi chép của cố trụ trì trước – thầy Trí Giác. Cả chùa chỉ còn lại vài dòng chữ đã phai:
“Sân chùa gò cao. Dưới lòng đất có điều xưa cũ. Nếu duyên đến, xin hãy mở bằng tấm lòng an hòa.”
Thầy Hòa trầm ngâm hồi lâu. Ông cảm giác nơi đó không phải chỗ nguy hiểm. Nó giống như một cái “tạng thất” – một gian chôn giữ những điều cần được bảo tồn.
Sáng hôm sau, thầy quyết định cùng mấy chú tiểu xuống hầm, mang theo đèn dầu nhỏ.
Đường dốc đi xuống hẹp nhưng chắc chắn. Tường hầm được xây bằng gạch cổ, bề mặt đã rêu phong. Đi khoảng mười mét thì thấy căn phòng nhỏ, tầm ba mét vuông. Giữa phòng là kệ gỗ thấp, phía trên phủ tấm vải nâu mỏng, bụi bám thành lớp.
Thầy Hòa nhẹ nhàng mở tấm vải... 👇Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận Ẩn bớt

Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng...
29/12/2025

Sợ con trai 40t ế vợ mẹ tôi giục cưới luôn cô gái rửa bát thuê đã có con ri//êng 3t. Ngày cưới vừa đến đón dâu mẹ tôi ng//ã l//ăn ra đất còn quần tôi ư//ớt s//ũng khi thấy cô dâu bước ra....
Đám cưới được chuẩn bị đơn giản – mẹ tôi mừng lắm, khoe khắp xóm: “Con dâu tôi tuy ngh//èo nhưng biết điều, chịu thương chịu khó. Thôi thằng T nhà tôi 40 tuổi lấy được mối ấy là may lắm rồi.”
Hôm rước dâu, trời nắng chang chang. Tôi mặc bộ vest thuê, tay run run cầm bó hoa cưới. Cả đoàn xe dừng trước căn nhà cấp 4 cũ. Mẹ tôi cứ thắc mắc hôm đến nói chuyện người lớn rồi cả hôm nay đón dâu chẳng thấy e/m b/é 3t con cô dâu đâu cả. Bình thường trước cô ấy đi rửa bát thuê e/m b/é đó theo không rời bước. Mẹ tôi lại bảo có lẽ người ta đưa e/m b/é đi chỗ khác để nhà trai đỡ dị nghị, thôi thì mẹ tôi cũng đỡ khó xử.
Tôi đứng ngoài sân, lòng nặng trĩu, chẳng biết cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu. Nhưng khi tiếng nhạc cưới vang lên, cô dâu bước xuống từ cầu thang, tôi nghe tiếng “rầm” phía sau – mẹ tôi ng/ã l/ăn ra đất.
Mọi người h/ốt ho//ảng. Tôi quay lại, chỉ kịp thấy mẹ h/á h/ốc miệ/ng, tay ru/n ru/n chỉ về phía trước... 👇 👇 Ẩn bớt Ẩn bớt Ẩn bớt

29/12/2025
29/12/2025

Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà. Nhưng vừa mở cửa, tôi ch//ết sữ//ng với cảnh tượng trước mắt
Hôm đó là một buổi sáng như bao ngày khác. Mai vội vã chuẩn bị bữa sáng cho chồng trước khi đi làm. Cô luôn là người dậy sớm nhất nhà: nấu ăn, là quần áo, dọn dẹp, rồi mới vội vàng khoác túi ra cửa.
Chồng cô làm kinh doanh, thường về muộn. Sáng hôm ấy, khi vừa đến ngã tư lớn, Mai bỗng thấy ti:m mình đập loạn. Trong đầu cô vụt lên một hình ảnh: bếp gas chưa tắt!
Cô nhớ rõ lúc chiên trứng, điện thoại reo, rồi cô vội cú;p ga;s… nhưng có chắc mình đã tắt hẳn chưa?
Không kịp suy nghĩ, Mai quay đầu xe, phó::ng như bay về nhà.
Khi dừng trước cửa, cô nhận ra điều gì đó lạ lùng: cánh cổng vẫn khóa nhưng trong nhà có ánh đèn le lói
“Lạ thật, rõ ràng Tuấn đã đi làm cơ mà?”
Cô nhẹ đẩy cửa bước vào. Tim Mai đập mạnh.
Từng bước, cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm cửa.
Chỉ một khe hở nhỏ – và cô ch//ết sữ//ng... 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận Ẩn bớt

29/12/2025

𝐑𝐚 𝐭𝐨̀𝐚 𝐤𝐞̂́𝐭 𝐭𝐡𝐮́𝐜 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 𝐡𝐨̂𝐧 𝐧𝐡𝐚̂𝐧 𝟕 𝐧𝐚̆𝐦, 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐫𝐨̛̀𝐢 𝐤𝐡𝐨̉𝐢 𝐜𝐨̂̉𝐧𝐠, 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐜𝐮𝐨̣̂𝐜 đ𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐡𝐨𝐚̣𝐢 𝐠𝐨̣𝐢 đ𝐞̂́𝐧 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐭𝐨̂𝐢 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨̀𝐧 𝐜𝐡𝐨̂́𝐧 𝐧𝐮̛𝐨̛𝐧𝐠 𝐭𝐮̛̣𝐚
Tôi và chồng vừa ra tòa sáng nay, kết thúc 7 năm hôn nhân bằng một tờ giấy l//y h///ôn có chữ ký của hai người.
Chúng tôi ly hôn trong sự mệt mỏi nhiều hơn là oán hận. Những ngày tháng cuối, anh ấy thường xuyên đi sớm về khuya, ăn cơm cũng không nói nổi một câu tử tế. Tôi thì cáu gắt, lạnh lùng, đóng cửa phòng mỗi tối.
Giữa chúng tôi không có người thứ ba, không ai đánh ghen, chỉ là sống cùng nhau mà như 2 người xa lạ, đến một ngày tôi đề nghị ly hôn, anh gật đầu đồng ý, thế là cả 2 đưa nhau ra tòa. Chẳng có nhiều lưu luyến, cứ như thể việc này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là ai lên tiếng trước mà thôi.
Anh nói sẽ chuyển cho tôi 3 tỷ, không gọi là chia tài sản, mà là một khoản bù đắp cho những năm tháng đã qua. Tôi không hỏi thêm, 3 tỷ với tôi là đủ để bắt đầu lại một cuộc sống mới không lệ thuộc.
Tòa xử nhanh, tôi bước ra khỏi phòng mà nhẹ lòng đến lạ. Chồng cũ đưa mắt nhìn tôi lần cuối rồi quay lưng đi thẳng. Tôi nghĩ thế là hết.
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa án, điện thoại đã reo...
Bạn đọc tiếp nội dung P2 câu chuyện tai bình luận!!! 👇

Address

Barangaroo, NSW

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phật Ban Nhiệm Màu posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share