Tâm Phật

Tâm Phật hi

Ô tô sang của gã giám đốc va chạm với ông lão chở trứng khiến trứng v/ỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: "Chỗ tr...
06/01/2026

Ô tô sang của gã giám đốc va chạm với ông lão chở trứng khiến trứng v/ỡ tung tóe. Hắn khó chịu xuống xe hất cằm: "Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu", đúng 3 ngày sau hắn ta m;â;t chức
Chiếc ô tô màu đen bóng loáng rẽ gấp ở khúc cua làng, tiếng phanh “két” chói tai vang lên, rồi rầm! — một chiếc xe máy cà tàng chở hai sọt trứng lớn đổ nhào ra đường. Trứng vỡ nhoe nhoét, vàng trắng loang lổ giữa nắng trưa.
Ông lão hơn sáu mươi, dáng người còm cõi, tay chân run run dựng xe dậy. Khuôn mặt ông tái đi vì tiếc, vì sợ. Mấy sọt trứng ấy là công ông đi mấy chục cây số từ sáng sớm để bán lấy tiền thuốc cho vợ.
Cửa xe ô tô mở ra, bước xuống là một gã đàn ông ăn mặc sang trọng, cổ tay đeo đồng hồ đắt tiền, giọng hách dịch vang lên:
– “Trời đất! Ông đi kiểu gì vậy? Xe tôi mà trầy một vết là ông đền nổi không? Chỗ trứng thối này giá bao nhiêu?”
Cả xóm kéo ra xem. Ông lão cúi gằm, giọng khàn đi:
– “Dạ… chỉ là trứng gà nhà quê thôi, cháu. Tôi đi chậm, mà xe cậu rẽ gấp quá…”
Gã nhà giàu khoanh tay cười khẩy, rút ví ném ra vài tờ tiền:
– “Thôi, đây, vài trăm nghìn đủ mua lại cả đống trứng này rồi! Lần sau ra đường thì tránh xa ô tô ra.”
Mọi người xung quanh nhìn cảnh ấy, không ai nói gì, chỉ thấy thương cho ông lão. Ông nhặt từng vỏ trứng bể, gom lại, chẳng nói thêm lời nào.
Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Mẹ chồng h:ấ-t b;át ca;nh n:óng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường ch-t ...
06/01/2026

Mẹ chồng h:ấ-t b;át ca;nh n:óng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường ch-t lặng
Khách sạn 5 sao Grand Plaza rực rỡ ánh đèn pha lê. Tiếng nhạc hòa tấu du dương, mùi nước hoa đắt tiền quyện với mùi rượu vang và hoa ly thơm ngát tạo nên một không gian xa hoa, choáng ngợp. Đó là đám cưới của tôi – Lan, và Minh – người đàn ông tôi yêu suốt 5 năm đại học.
Buổi lễ trên sân khấu diễn ra khá suôn sẻ, dù bà Thanh không hề trao cho tôi một nụ cười nào khi trao vàng cưới. Bà đeo cái kiềng vào cổ tôi một cách hời hợt, rồi nhanh chóng quay xuống, như thể sợ l;â-y b-ệ:nh từ tôi.
Tiệc mặn bắt đầu. Bà Thanh đứng dậy, cầm ly rượu đi chúc từng bàn. Bà đi đến đâu, tiếng cười nói rôm rả đến đó. Bà hãnh diện khoe con trai tài giỏi, khoe gia thế nhà mình.
Rồi bà đi đến bàn của bố mẹ tôi. Không khí bỗng chốc chùng xuống. Bố tôi vội vàng đứng dậy, cầm ly rượu nâng lên định chúc tụng bà thông gia. Mẹ tôi cũng lẩy bẩy đứng lên theo.
“Chị sui, anh sui, mời hai bác…” – Bố tôi cất giọng khàn khàn.
Bà Thanh không nâng ly. Bà đặt mạnh ly rượu xuống bàn, sánh cả ra ngoài.
“Thôi khỏi!” – Giọng bà Thanh lanh lảnh, đủ to để mấy bàn tiệc xung quanh nghe thấy. – “Rượu của nhà tôi đắt tiền lắm, sợ anh chị uống không quen lại đau bụng.
“Bà thông gia… xin bà…”
“Xin cái gì? Tôi nói sai à?” – Bà Thanh bỗng đổi giọng, gắt lên. – “Nhà tôi ba đời trong s:ạch, làm ăn t;ử tế. Tự nhiên rước đâu về đứa con dâu có mẹ là t;ội ph;m l:-ừa đ-ảo. Tôi nói thật, tôi nuốt không trôi cục t-ức nà-y!”
Vừa dứt lời, bà Thanh vung tay.
“XOẢNG!”
Bát súp bào ngư đang bốc khói nghi ngút trên tay bà h:-ắt t-hẳng vào người mẹ tôi............ Đọc tiếp tại bình luận 👇

Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay😍😍😍 👇
06/01/2026

Mẹ Lạng Sơn đặt tên con gái là Vi Thị Cò, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên vừa lạ vừa hay
😍😍😍 👇

06/01/2026

May mắn 🙏🙏🙏

Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh 👇👇👇
06/01/2026

Cha mẹ có đặc điểm này còn đáng sợ hơn nghèo đói, hãy xem lại ngay kẻo con cái ngày càng xa lánh 👇👇👇

Lo xong tang lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ chối tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả b...
06/01/2026

Lo xong tang lễ cho chồng, con riêng của anh đòi tôi ký giấy từ chối tài sản, nhưng 100 ngày sau… chính chúng nhận quả báo không ai ngờ tới...
Căn nhà số 58 cuối con ngõ nhỏ im ắng suốt mấy tháng nay, kể từ ngày ông Hải – chồng của bà Tư Lành – qu;/a đờ;/i.
Suốt 20 năm chung sống, ông Hải có ba người con riêng từ cuộc hôn nhân trước, còn bà Lành thì không con, chỉ lặng lẽ chăm sóc cả nhà như mẹ ruột.
Ngày ông m--ất, tang lễ chưa nguôi, ba đứa con đã kéo nhau về. Chúng mặc áo tang, khóc sụt sùi, nhưng ánh mắt lại chỉ chăm chăm vào căn nhà mặt phố – tài sản duy nhất mà ông Hải để lại.
Sau khi c;/úng 49 ngày xong, Hùng, con trai cả, ngồi xuống bàn, rút từ túi áo một xấp giấy.
“Dì Lành ký vào đây đi. Đây là cam kết từ chối nhận tài sản. Dì đâu phải mẹ ruột, hưởng gì của ba cháu chứ.”
Không khí đặc quánh.
Bà Lành đứng chế;/t lặng, đôi bàn tay nhăn nheo nắm chặt tà áo tang.
Chẳng ai trong ba đứa con bênh vực.
Hùng cười lạnh:
“Tụi con không ép. Nhưng nếu dì không ký, thì coi như dì chẳng còn cửa ở căn nhà này.”
Hàng xóm nhìn thấy, ai cũng lắc đầu ngán ngẩm.
Người phụ nữ suốt hai mươi năm lo cơm, lo thuốc, lo học phí cho chúng – giờ bị đối xử như người dưng.
Đêm ấy, bà Lành lặng lẽ xếp quần áo vào chiếc vali cũ.
Không cãi, không khóc, bà chỉ thắp nén nhang lên bàn thờ chồng, khẽ nói:
“Ông đi rồi, họ đã quên hết ơn nghĩa. Tôi không cần tranh. Trời biết, đất biết là đủ.”
Bà chuyển sang ở nhờ nhà người cháu họ ngoài chợ, sống bằng nghề gói bánh, dọn hàng thuê.
Căn nhà kia nhanh chóng được ba anh em rao bán, chia nhau tiền.
Nhưng chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra chỉ vài tháng sau.
Ngày làm 100 ngày của ông Hải, người ta thấy đứa con trai út, Dũng, gào khóc giữa sân, ôm đầu đau đớn.
Vài ngày sau, bống 3 đứa con đều gặp chuyện chẳng lành........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

2 năm đi làm xa gửi về 1,1 t,,ỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ng,ân hà,ng xin kiểm tra ca,mer,a...
06/01/2026

2 năm đi làm xa gửi về 1,1 t,,ỷ đồng nhưng bố mẹ khẳng định “không nhận được”, tôi đến ng,ân hà,ng xin kiểm tra ca,mer,a thì phát hiện sự thật cả đời không thể quên...
Tôi vẫn nhớ rất rõ buổi tối hôm đó. Từ Singapore, tôi run run hỏi bố qua điện thoại:
“Bố, 2 năm nay con gửi về hơn 1,1 tỷ đồng chắc đủ để xây nhà rồi chứ ạ?”.
Bố tôi nghe vậy ngạc nhiên đáp: “Tiền gì? Bố chưa nhận được đồng nào của con cả.”
Nghe câu ấy, toàn thân tôi lạnh toát. Hai năm qua, tôi làm phục vụ trong một nhà hàng Trung Quốc ở Singapore. Ngần ấy thời gian, tôi đã tích góp hơn 1,1 tỷ – con số mà trước đây một cô gái nông thôn như tôi chưa từng dám nghĩ tới. Mỗi tháng tôi đều chuyển từng kh,oản về tài kho,ản của bố và cẩn thận lưu lại mọi gia,o dịch. Vậy mà giờ đây, bố lại nói ông chưa từng nhận được một đồng.
Tôi tưởng bố đang đùa nên hỏi thêm một lần nữa, thế nhưng ông vẫn kiên quyết: “Thật đấy, bố không nhận được.”
Tôi mở lại danh sách chuyển khoản trên ứng dụng ng,ân hà,ng. Từng giao dịch đều hiển thị “thành cô,ng”, thông tin người nhận khớp hoàn toàn với thông tin của bố tôi. Vậy tiền đã chạy đi đâu?
Hôm sau, tôi lập tức đặt vé máy bay về nước, quyết tìm cho ra sự thật. Vừa về đến nhà, tôi cùng bố mẹ ra ng.â.n hà.ng kiểm tra sao kê. Sau khi kiểm tra, tôi sững người khi phát hiện ti,ền vẫn về đúng tài kh,oản của bố, nhưng bị rút sạch chỉ sau đó vài giờ. Không những vậy, tất cả các giao dịch rút tiề,n đều diễn ra vào lúc nửa đêm.
Nh/ân viê/n ng/ân hàng thấy vậy thì gợi ý: “Muốn biết ai rú/t ti,ền, chỉ còn cách xem lại cam/era ở cây ATM.”... ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇👇👇

Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….28 t;;uổi tôi được mai mố...
06/01/2026

Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….
28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.
Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.
Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.
Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.
Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?
Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.
Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.
Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới … Đọc tiếp bên dưới 👇👇👇

Cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học Sư phạm, tôi khóc nghẹn bị mẹ nuôi é/p phải nghỉ học cưới ông lão 60 t/uổi đầu làng ...
06/01/2026

Cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học Sư phạm, tôi khóc nghẹn bị mẹ nuôi é/p phải nghỉ học cưới ông lão 60 t/uổi đầu làng để lấy tiền sính lễ cho em trai học trung cấp Y. Ngày lên xe hoa, cả làng chỉ trỏ bàn tán nói đủ thứ từ ngữ khó nghe, đêm tân hôn, chồng tôi bước vào, đặt lên giường 2 thứ khiến tôi khóc lặng người .....
Ngày cầm tờ giấy báo nhập học trên tay, tôi không khóc. Tôi chỉ đứng lặng rất lâu ngoài bờ ao sau nhà, nhìn mặt nước đục ngầu in bóng mình g-ầy g-ò, đe-n nh-ẻ-m, quen với nắng gió và những ngày làm lụng không tên. Trong đầu tôi, lần đầu tiên sau mười tám năm, hiện ra một con đường khác — một con đường không dẫn ra ruộng đồng, không dẫn vào bếp tro, không kết thúc bằng những bữa cơm chan nước mắt.
Nhưng con đường ấy chưa kịp thành hình thì đã bị chính mẹ tôi đ-ạp n-át.
Buổi tối hôm đó, khi tôi mang giấy báo về nhà, mẹ chỉ liếc qua một cái rồi đặt xuống bàn như đặt một mảnh giấy vô nghĩa. Bà ngồi thẳng lưng trên chiếc chõng tre, giọng lạnh tanh:
“Nhà này không có tiền cho con đi học.”
Tôi còn chưa kịp nói gì, mẹ đã tiếp lời, chậm rãi và dứt khoát:
“Ta cho con hai lựa chọn.”
Tôi đứng trước mặt bà, hai tay run rẩy.
“Một là nghỉ học, xuống khu công nghiệp làm công nhân, gửi tiền về nuôi thằng Tâm đi học trung cấp y.”
Tôi ngẩng lên.
“Hai là lấy ông Ba Hòa — ông lão sáu mươi, g-óa vợ đầu làng. Tiền sính lễ đủ cho thằng Tâm đi học mấy năm. Còn đời con sau này ra sao… tùy số.”
Tôi nghe rõ từng chữ.
Nhưng tai tôi ù đi như có ai đổ cả thúng tro vào.
Không phải vì hai lựa chọn ấy tàn nhẫn.
Mà vì tôi hiểu rất rõ: tôi không có lựa chọn thứ ba.
Tôi là con n-uôi.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, nhìn mái nhà thủng lỗ chỗ. Tôi nghĩ đến những ngày làm công nhân trong xưởng ồn ào, nghĩ đến cảnh thằng Tâm mặc áo blouse trắng, còn tôi đứng ngoài cổng trường nhìn vào. Tôi nghĩ đến ông Ba Hòa — người đàn ông hơn tôi bốn mươi tuổi, tóc bạc, lưng còng.
Rồi tôi nuốt nước mắt.
Tôi chọn phương án hai.
Không phải vì tôi h-am t-iền.
Mà vì tôi biết, nếu tôi ở lại nhà này, tôi sẽ ch-ết dần mòn.
Đám cưới diễn ra rình rang hơn tôi tưởng. Cả làng kéo đến xem. Người thì thương, người thì tò mò, người thì xì xào:
“Con bé này số khổ.”
“Lấy ông gi-à bằng tuổi b-ố mình.”
“Nhưng được cái nhà ông Ba có của.”
Tôi ngồi trong bộ áo cưới đỏ, mặt trang điểm nhạt, tay lạnh ngắt. Tôi không dám khóc. Tôi sợ nếu khóc, tôi sẽ không đi nổi đến cuối con đường làng.
Đêm tân hôn, khi khách khứa đã về hết, căn nhà lớn yên tĩnh lạ thường. Tôi ngồi trên giường, tim đập loạn, sợ hãi và t-ê d-ại.
Ông Ba bước vào, không có ...........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Đám t/a/ng mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói n/ha/ng, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào "họp gia đình" để tuyên b...
06/01/2026

Đám t/a/ng mẹ vừa xong, nhà cửa còn nồng mùi khói n/ha/ng, anh cả giàu có đã gọi chúng tôi vào "họp gia đình" để tuyên bố về số tiền phúng điếu... Sự thật về số tiền hơn 100 triệu khiến cả nhà tôi ngã ng/ử/a
Bố mẹ tôi sinh được 3 người con trai, tôi là con thứ 2. Tất cả chúng tôi đều đã lập gia đình. Bố mẹ sống cùng người con cả.
Hoàn cảnh của 3 anh em nhiều khác biệt. Anh cả tôi làm nghề buôn hàng khô, mỗi tháng chở khoảng 15 chuyến hàng lên miền ngược bán. Nghe đâu, mỗi chuyến như vậy lãi cả chục triệu đồng. Có lần, chị dâu cả khoe, của nả nhà chị tính cả tiền, vàng lẫn đất đai phải ăn đến 3 đời không hết.
Tôi và người em út làm nông và chăn nuôi nên kinh tế chỉ đủ ăn, đủ mặc, lo cho con cái học hành.
Mọi việc trong nhà, từ tiền giỗ chạp, tiền thuốc men, chữa bệnh của bố mẹ, 3 anh em tôi luôn chia đều. Thậm chí, xét về công sức chăm sóc bố mẹ dù là ở viện hay ở nhà, tôi và em út còn bỏ ra nhiều hơn vì vợ chồng anh cả bận ngược xuôi buôn bán.
Mấy lần, vợ tôi phàn nàn: “Nhà anh kỳ cục. Chăm bố mẹ là bổn phận chung của các con, ai ít thời gian thì phải bỏ nhiều tiền và ngược lại.
Đằng này, người giàu nhất thì cứ thong d**g, 2 đứa con nghèo lại tối mặt tối mũi, vừa lo kiếm ăn vừa lo chăm bố mẹ. Đấy là em chưa nói, anh cả ở chung, được hưởng đất đai, của nả nhiều hơn thì phải gánh vác nhiều hơn mới đúng”.
Đầu năm 2024, mẹ tôi qua đời. Khoản tiền phúng viếng sau đám tang 3 anh em thống nhất đưa cho bố giữ, rồi khi bố ốm đau thì sẵn lấy ra lo, riêng tiền viếng vào đợt giỗ 49, 100 ngày thì đem ra làm cỗ. Mọi sự êm xuôi, không một lời phàn nàn, tị nạnh.
Cách đây 1 tháng, bố tôi qua đời, mọi sự mới hóa mớ bòng b**g. Ngay sau đám tang, anh em tôi ngồi lại kiểm kê tiền phúng viếng. Tổng số tiền thu được là gần 100 triệu đồng, tên người viếng và số tiền cụ thể đều được ghi chép cẩn thận.
Ai ngờ đâu... Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Address

Sydney
Sydney, NSW
2747

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tâm Phật posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share