04/01/2026
Vợ i-m lặn-g suốt 12 năm chị-u đ-ựng chồng ngo-ại t-ình: Đến lúc anh h-ấp h-ối, lời nói của cô đã khiến anh ta tá-i m-ặt, chế-t trong hố-i hậ-n...
Tôi là Hạnh, một người phụ nữ mà thoạt nhìn, ai cũng nghĩ tôi may mắn đến nhường nào. Chồng tôi thành đạt, có nhà lầu, xe hơi, và hai con gái ngoan ngoãn, học giỏi. Bạn bè, người thân thường tr-ầm tr-ồ khen ngợi cuộc sống của tôi, ví tôi như hình mẫu của một gia đình hạnh phúc, viên mãn. Họ thấy những bức ảnh chúng tôi đi du lịch, những nụ cười rạng rỡ trên mạng xã hội, và tin rằng tôi có tất cả. Nhưng chỉ mình tôi biết rằng, trái tim tôi đã "c-hết" từ rất lâu rồi, từ một đêm đị-nh m-ệnh 12 năm về trước.
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ki-nh hoà-ng ấy. Đó là khi con gái thứ hai của tôi vừa tròn bốn tháng tuổi, còn b-é bỏ-ng và y-ếu ớ-t. Tôi đang pha sữa cho con, lòng tràn ngập tình yêu thương và sự dịu dàng của một người mẹ. Mọi thứ dường như tĩ-nh l-ặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay rèm cửa và tiếng con th-ở đều đều.
Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng chồng mình thì thầm từ phòng bên cạnh. Giọng anh nhỏ nhẹ, dịu dàng đến l-ạ, một sự dịu dàng mà cả đời tôi chưa từng được nghe từ anh. Anh đang gọi video, và qua khe cửa hé mở, tôi thấy một cô gái trẻ trung, gương mặt rạng rỡ hiện lên trên màn hình điện thoại. Từng lời nói, từng cử chỉ của anh dành cho cô ta như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi.
Tôi đứng đó, tay si-ết ch-ặt bình sữa, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay, nhưng trái tim tôi thì lạ-nh bu-ốt. Thế giới quanh tôi như s-ụp đ-ổ trong kho-ảnh kh-ắc đó. Niềm tin, sự yêu thương mà tôi đã vu-n đắ-p suốt bao nhiêu năm bỗ-ng ch-ốc ta-n bi-ến. Nhưng cuối cùng, tôi lại lặ-ng l-ẽ quay về phòng, không nói một lời.
Nước mắt tôi chảy ngược vào trong, mặ-n ch-át và c-ay đắ-ng. Tôi không muốn đánh thức con, không muốn con bé phải chứng kiến cả-nh tư-ợng đ-au lò-ng này.
Từ đêm đị-nh m-ệnh ấy, cuộc sống của tôi như một v-ở k-ịch câ-m. Chồng tôi vẫn tiếp tục m-ối qu-an h-ệ ấy, và sau đó là với nhiều cô gái khác nữa. Tôi biết hết mọi chuyện, biết từng tin nhắn anh l-én lú-t đọc, từng cuộc gọi anh trố-n trá-nh. Tôi biết anh đi đâu, với ai. Nhưng tôi vẫn i-m lặ-ng.
Tôi không hề đ-ánh ghe-n, không kh-óc ló-c, không trá-ch m-óc. Tôi không muốn làm ầ-m ĩ, không muốn biến cuộc sống của mình thành một vở b-i kị-ch. Thay vào đó…👇MỜI ĐỘC GIẢ THEO DÕI CÂU CHUYỆN Ở PHẦN BÌNH LUẬN, NHẤ.N NÚT THÍCH VÀ CHIA SẺ Ý KIẾN, GÓP Ý CÁ NHÂN CỦA MÌNH VỀ CÂU CHUYỆN NGẮN! Ẩn bớt