Tin mới

Tin mới hi

04/01/2026

R:ùng mình lời tiên tri dành cho năm 2026 của bà Baba Vanga 👇👇

04/01/2026

Mẹ chồng h:ấ-t b;át ca;nh n:óng vào mẹ tôi giữa đám cưới, bố tôi im lặng đứng dậy làm một việc khiến cả hội trường ch-t lặng
Khách sạn 5 sao Grand Plaza rực rỡ ánh đèn pha lê. Tiếng nhạc hòa tấu du dương, mùi nước hoa đắt tiền quyện với mùi rượu vang và hoa ly thơm ngát tạo nên một không gian xa hoa, choáng ngợp. Đó là đám cưới của tôi – Lan, và Minh – người đàn ông tôi yêu suốt 5 năm đại học.
Buổi lễ trên sân khấu diễn ra khá suôn sẻ, dù bà Thanh không hề trao cho tôi một nụ cười nào khi trao vàng cưới. Bà đeo cái kiềng vào cổ tôi một cách hời hợt, rồi nhanh chóng quay xuống, như thể sợ l;â-y b-ệ:nh từ tôi.
Tiệc mặn bắt đầu. Bà Thanh đứng dậy, cầm ly rượu đi chúc từng bàn. Bà đi đến đâu, tiếng cười nói rôm rả đến đó. Bà hãnh diện khoe con trai tài giỏi, khoe gia thế nhà mình.
Rồi bà đi đến bàn của bố mẹ tôi. Không khí bỗng chốc chùng xuống. Bố tôi vội vàng đứng dậy, cầm ly rượu nâng lên định chúc tụng bà thông gia. Mẹ tôi cũng lẩy bẩy đứng lên theo.
“Chị sui, anh sui, mời hai bác…” – Bố tôi cất giọng khàn khàn.
Bà Thanh không nâng ly. Bà đặt mạnh ly rượu xuống bàn, sánh cả ra ngoài.
“Thôi khỏi!” – Giọng bà Thanh lanh lảnh, đủ to để mấy bàn tiệc xung quanh nghe thấy. – “Rượu của nhà tôi đắt tiền lắm, sợ anh chị uống không quen lại đau bụng.
“Bà thông gia… xin bà…”
“Xin cái gì? Tôi nói sai à?” – Bà Thanh bỗng đổi giọng, gắt lên. – “Nhà tôi ba đời trong s:ạch, làm ăn t;ử tế. Tự nhiên rước đâu về đứa con dâu có mẹ là t;ội ph;m l:-ừa đ-ảo. Tôi nói thật, tôi nuốt không trôi cục t-ức nà-y!”
Vừa dứt lời, bà Thanh vung tay.
“XOẢNG!”
Bát súp bào ngư đang bốc khói nghi ngút trên tay bà h:-ắt t-hẳng vào người mẹ tôi............ Đọc tiếp tại bình luận 👇

04/01/2026

Ông nội cho chú út 1 căn nhà và 2 mảnh đất, trong khi bố tôi là con cùng cha khác mẹ lại chẳng được một chút gì. Ngày ông mất bố tôi đến thắp hương cho ông thì chút út n//ém cho cái ba lô cũ: "Bố cho anh đấy" rồi cười lớn. Bố tôi lẳng lặng ôm cái balo về, tối mở ra thì cả nhà haihung khi thấy...
Năm chú út lấy vợ, ông nội cắt một mảnh đất mặt đường và xây tặng chú căn nhà hai tầng khang trang nhất vùng, kèm theo hai mảnh đất vườn màu mỡ. Trong khi đó, gia đình tôi bốn miệng ăn vẫn chen chúc trong căn nhà lá lụp xụp ven đê, mỗi mùa mưa về là cả nhà lại thức trắng đêm để hứng nước dột.
Ông nội giàu có, sở hữu căn biệt thự 5 tầng nguy nga nhất phố huyện, nhưng chưa bao giờ ông bước chân qua cửa nhà tôi. Ngày chị em tôi thiếu tiền đóng học, mẹ đánh bạo sang hỏi vay, ông chỉ lạnh lùng bảo: "Tiền tao để lo cho tương lai của chú út, tụi mày tự làm tự ăn".
Nghèo khó là thế, nhưng bố tôi chưa bao giờ một lời oán trách. Ông vốn tính lầm lì, chỉ biết làm lụng. Bố có cái nghề chài lưới trên sông. Mỗi lần may mắn kéo được con cá trắm to hay con cá lăng quý, mẹ mừng rỡ bảo: "Cái này mang ra chợ bán cũng đủ tiền gạo cho mấy đứ/a nh/ỏ cả tuần, anh để em mang đi nha". Nhưng bố nhất định không chịu. Ông lặng lẽ làm sạch cá, gói ghém cẩn thận rồi đạp chiếc xe cà tàng mang sang biếu nội. Đáp lại lòng thành của bố, chưa bao giờ nội mời bố lấy một chén trà tử tế.
Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, ông nội đổ bệ//nh rồi qua đời đột ngột. Ngày ta/ng lễ, nhà chú út thuê dàn kèn trống rình rang, người xe tấp nập. Gia đình tôi chỉ lặng lẽ lo việc hậu cần, ai sai gì làm nấy, không một lời tranh giành.
Ngày mãn ta/ng, khi con cháu tề tựu đông đủ để nghe về phân chia tài sản, chú út hất hàm nhìn bố tôi – lúc này vẫn mặc bộ quần áo lao động sờn cũ, đứng nép mình ở góc sân. Chú cười lớn, một điệu cười đầy vẻ đắc thắng và khi/nh m/iệt:
"À, suýt nữa thì em quên. Lúc lâm chung bố có dặn lại, anh cả tuy chẳng giúp được gì cho dòng tộc nhưng cũng là m/áu m/ủ. Đây, bố cho anh cái này làm kỷ niệm!"Nói rồi, chú v/ứt cái ba lô vải cũ rích, sờn rách và bám đầy bụi bặm xuống nền gạch, ngay sát chân bố. Đám con cháu nhà chú út cười rộ lên: "Đấy, ông công bằng thế còn gì, đúng là người nào đồ nấy!"... Bố tôi chẳng nói nửa lời, cúi xuống nhặt cái ba lô cũ, ôm chặt vào lòng như ôm một báu vật rồi lẳng lặng dắt xe ra về...xem chi tiết dưới bình luận... Ẩn bớt

04/01/2026

Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì...
Tôi và vợ cũ chia tay đã 2 năm, không phải vì hết yêu, mà vì áp lực từ mẹ tôi quá khắt khe, suốt ngày bắt bẻ chuyện “không đẻ được”.
Cô ấy đi trong im lặng. Tôi cũng không níu kéo vì... lúc ấy nghĩ: "Chắc duyên hết rồi."
Ai ngờ một hôm, bạn học cũ nhắn cho tôi:
– “Hình như vợ cũ ông đang nằm viện sả-n, một mình.”
Tôi choá/ng vá/ng.
“Sản?” – Nghĩa là sinh con?
Tôi bỏ tất cả chạy vào bệnh viện.
Tới nơi, tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, tim đập thình thịch.
Cô ấy nằm đó, gầy rộc, mắt nhắm nghiền.
Bên cạnh không có ai ngoài một tờ giấy dán trên đầu giường.
Tôi chưa kịp đọc kỹ thì vợ mới tôi — không hiểu bằng cách nào — cũng lao vào.
Mặt đỏ gay, giọng the thé:
– “Anh giỏi đấy! Ra vẻ đi công tác, hóa ra đi thăm con đàn bà cũ? Tính quay lại hả?”
Y tá vội can thiệp, bệnh nhân bên cạnh cũng ngó đầu sang.
Tôi xấ-u h-ổ, lùi bước, định kéo cô ấy ra ngoài thì ánh mắt tôi vô tình chạm vào dòng chữ trên tờ giấy dán đầu giường:
Tôi chế-t lặng quay sang nhìn vợ cũ, bây giờ đã mở mắt, ánh mắt bình thản tuyên bố
Lúc này, vợ mới tôi lắp bắp làm loạn lên.
Trời ơi, hoá ra tôi đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì... 👇👇

04/01/2026

40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ...
Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:
“Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”
Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.
Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.
Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.
Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.
“Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.
Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.
Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ.... 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận Ẩn bớt

Nhà sư trăm tuổi dạy: Khi gặp khó khăn, hoạn nạn, hãy niệm 3 câu ”thần chú” này, tự khắc vận may tìm tới👇👇👇
04/01/2026

Nhà sư trăm tuổi dạy: Khi gặp khó khăn, hoạn nạn, hãy niệm 3 câu ”thần chú” này, tự khắc vận may tìm tới
👇👇👇

04/01/2026

Chồng nói dối đi công tác để đi du lịch với tình nhân nhưng không ngờ tôi lại bắt gặp họ trên máy bay. Tôi không đánh ghen mà thay vào đó, tôi chỉ thì thầm với người tiếp theo hàng không 1 yêu cầu, chỉ 10 phút sau họ phải mặt mặt trước cả máy bay chỉ vì...

Chồng tôi nói đi công tác ba ngày.
Trước khi đi còn sót kỹ năng:

– “Anh bận lắm, chắc không nghe máy đâu.”

Tôi chỉ gõ đầu. Lạ một cái là hôm nay anh ăn mặc rất chỉnh tề, xịt nước hoa nhiều hơn bình thường.

Hai tiếng sau, tôi cũng có chuyến bay cùng giờ, cùng điểm đến. Đi công việc của công ty. Tôi không nói cho anh biết.

Khi kéo vali lên khoang máy, tôi cchế/t cứng.

Ở dãy phía trước, chồng tôi đang ngồi một cạnh cô gái trẻ , tay anh đặt rất tự nhiên lên cơ đùi cô ta. Hai người Rô tai nói cười, ánh mắt không phải kiểu đồng nghiệp.

Cô gái đó tôi biết.
Nhân viên mới ở công ty đối tác, thân cận tôi gần tuổi.

Tim tôi mừng lại, nhưng điều kỳ lạ là tôi không khóc, cũng không nổi điên .

Tôi chỉ yên lặng về chỗ ngồi của mình, cách họ đúng hai hàng ghế.

10 phút sau – tôi gọi tiếp theo

Khi máy bay ổn định độ cao, người tiếp theo sẽ đi qua. Tôi nhẹ nhàng kéo tay cô ấy lại, nói rất nhỏ:

– “Em ơi, chị muốn nhờ một công việc

Cô tiếp viên hơi ngạc nhiên.

Tôi trả lời rất bình tĩnh:

– “Chị không làm ầm lên. Chỉ cần em giúp chị xác nhận một thông tin trước toàn bộ hành khách.”

Cô ấy nhìn tôi một vài giây rồi gật đầu.

– “Dạ, chị cứ nói.”

Giải quyết trước mặt cả máy bay

Ít phút sau, loa máy bay vang lên giọng tiếp viên trưởng:

– “Kính thưa quý hành khách, chúng tôi cần xác nhận thông tin
Tôi thấy chồng mình chụp , quay đầu nhìn quanh.

– “Anh H vui lòng xác nhận: anh có phải đi cùng vợ hợp pháp của mình trong chuyến bay này không ạ?”... xem tiếp dưới bình luận 👇👇 Ẩn bớt

04/01/2026

Vợ i-m lặn-g suốt 12 năm chị-u đ-ựng chồng ngo-ại t-ình: Đến lúc anh h-ấp h-ối, lời nói của cô đã khiến anh ta tá-i m-ặt, chế-t trong hố-i hậ-n...

Tôi là Hạnh, một người phụ nữ mà thoạt nhìn, ai cũng nghĩ tôi may mắn đến nhường nào. Chồng tôi thành đạt, có nhà lầu, xe hơi, và hai con gái ngoan ngoãn, học giỏi. Bạn bè, người thân thường tr-ầm tr-ồ khen ngợi cuộc sống của tôi, ví tôi như hình mẫu của một gia đình hạnh phúc, viên mãn. Họ thấy những bức ảnh chúng tôi đi du lịch, những nụ cười rạng rỡ trên mạng xã hội, và tin rằng tôi có tất cả. Nhưng chỉ mình tôi biết rằng, trái tim tôi đã "c-hết" từ rất lâu rồi, từ một đêm đị-nh m-ệnh 12 năm về trước.

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm ki-nh hoà-ng ấy. Đó là khi con gái thứ hai của tôi vừa tròn bốn tháng tuổi, còn b-é bỏ-ng và y-ếu ớ-t. Tôi đang pha sữa cho con, lòng tràn ngập tình yêu thương và sự dịu dàng của một người mẹ. Mọi thứ dường như tĩ-nh l-ặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay rèm cửa và tiếng con th-ở đều đều.

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng chồng mình thì thầm từ phòng bên cạnh. Giọng anh nhỏ nhẹ, dịu dàng đến l-ạ, một sự dịu dàng mà cả đời tôi chưa từng được nghe từ anh. Anh đang gọi video, và qua khe cửa hé mở, tôi thấy một cô gái trẻ trung, gương mặt rạng rỡ hiện lên trên màn hình điện thoại. Từng lời nói, từng cử chỉ của anh dành cho cô ta như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim tôi.

Tôi đứng đó, tay si-ết ch-ặt bình sữa, cảm nhận hơi ấm từ nó truyền vào lòng bàn tay, nhưng trái tim tôi thì lạ-nh bu-ốt. Thế giới quanh tôi như s-ụp đ-ổ trong kho-ảnh kh-ắc đó. Niềm tin, sự yêu thương mà tôi đã vu-n đắ-p suốt bao nhiêu năm bỗ-ng ch-ốc ta-n bi-ến. Nhưng cuối cùng, tôi lại lặ-ng l-ẽ quay về phòng, không nói một lời.

Nước mắt tôi chảy ngược vào trong, mặ-n ch-át và c-ay đắ-ng. Tôi không muốn đánh thức con, không muốn con bé phải chứng kiến cả-nh tư-ợng đ-au lò-ng này.
Từ đêm đị-nh m-ệnh ấy, cuộc sống của tôi như một v-ở k-ịch câ-m. Chồng tôi vẫn tiếp tục m-ối qu-an h-ệ ấy, và sau đó là với nhiều cô gái khác nữa. Tôi biết hết mọi chuyện, biết từng tin nhắn anh l-én lú-t đọc, từng cuộc gọi anh trố-n trá-nh. Tôi biết anh đi đâu, với ai. Nhưng tôi vẫn i-m lặ-ng.

Tôi không hề đ-ánh ghe-n, không kh-óc ló-c, không trá-ch m-óc. Tôi không muốn làm ầ-m ĩ, không muốn biến cuộc sống của mình thành một vở b-i kị-ch. Thay vào đó…👇MỜI ĐỘC GIẢ THEO DÕI CÂU CHUYỆN Ở PHẦN BÌNH LUẬN, NHẤ.N NÚT THÍCH VÀ CHIA SẺ Ý KIẾN, GÓP Ý CÁ NHÂN CỦA MÌNH VỀ CÂU CHUYỆN NGẮN! Ẩn bớt

04/01/2026

40 tuổi tôi nhắm mắt lấy đại anh chồng chân bị tật cho xong chuyện, đêm tân hôn tôi run rẩy khi lật tấm chăn lên, sự thật không ngờ...

Cả tuổi thanh xuân v/ắt ki/ệt trong những mối tình dở dang, người thì p/hản b//ội, kẻ lại xem tôi như trạm dừng tạm. Mẹ tôi năm nào cũng thở dài, rồi một ngày nói như van nài:
“Hay con lấy anh Dũng đi, dù chân nó có/ t/ật nhưng tính tình hiền, thương con thật lòng.”

Anh Dũng là hàng xóm, hơn tôi 5 tuổi, chân phải bị t//ật nhẹ sau một vụ TN năm 17 tuổi, đi cà nhắc. Anh sống cùng mẹ già, hiền lành, ít nói, làm thợ sửa điện tử ở nhà. Mọi người bảo anh thương tôi đã lâu nhưng không dám ngỏ.

Tôi nghĩ: 40 tuổi rồi, đâu còn thời gian chờ ai hoàn hảo nữa. Thế là, trong một buổi chiều buồn mưa, tôi gật đầu đồng ý.

Không váy cưới, không hoa tươi, chỉ mấy mâm cơm giản dị.

Đêm t/ân h/ôn, tôi nằm im trên giường, hai tay run run. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn lộp độp trên mái tôn. Anh Dũng bước vào phòng, dáng đi khập khiễng, tay cầm ly nước.
“Em uống đi, cho đỡ hồi hộp,” – anh nói, giọng nhẹ như gió.

Anh cẩn thận kéo chăn, tắt đèn, ngồi xuống mép giường. Không khí lặng im đến ngộp thở. Tôi nhắm mắt, tim đập loạn, chờ đợi một điều mơ hồ giữa lo lắng và s::ợ h;;ãi.

Nhưng phút sau, tôi nghe tiếng anh nói khẽ.... 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận Ẩn bớt

04/01/2026

Vợ cũ đến thăm con rồi ngủ lại 1 đêm, tất nhiên là tôi để cô ấy nằm ngoài phòng khách rồi chứ không có chuyện "tình cũ không rủ cũng đến" đâu. Nửa đêm tôi uống nước, nghe thấy âm thanh của vợ, hôm sau tôi chở cô ấy lên luôn ủy ban xã
a năm kể từ ngày ký vào tờ giấy ly hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể đi tiếp như thế, chậm rãi và lặng lẽ. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã khép lại rồi.
Cho đến hôm qua.
Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi, dáng người quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lẫm hơn xưa. Vẫn là gương mặt ấy, chỉ có điều ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm con. Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.
Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì sững lại, sau đó chạy ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên cạnh, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa nhói đau. Có lẽ, 3 năm qua, đứa trẻ thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.
Cô ấy ở lại đến chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì quấn lấy mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ giữ cô ấy ở lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.
Tối hôm đó, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng của vợ khe khẽ... Tôi rón rén bước đến gần để xem đó là âm thanh gì thì tái mặt...
Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Mối lương duyên đẹp như truyện cổ tích của chàng cán bộ ngoại giao và bạn gái xinh đẹp: Bạn gái lên tiếng kể về buổi tối...
04/01/2026

Mối lương duyên đẹp như truyện cổ tích của chàng cán bộ ngoại giao và bạn gái xinh đẹp: Bạn gái lên tiếng kể về buổi tối cuối cùng của bạn trai như có ‘điề:m báo’, anh đến nhanh mà vội đi cũng nhanh như gió… 😢👇

Address

Sydney, New South Wales, Úc
Sydney, NSW
2747

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tin mới posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share