Quan Âm Bồ Tát

Quan Âm Bồ Tát Tin tức nóng hổi.

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác đ...
25/11/2025

Con trai bất ngờ thì thầm: “Mẹ ơi, bố có người khác… họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”. Tôi lập tức hủy chuyến công tác để làm ngay một việc. Và rồi ba ngày sau…

Tôi tên là Lan, 36 tuổi, sống ở Hà Nội, làm trưởng phòng vận hành tại một công ty thực phẩm sạch. Cuộc hôn nhân của tôi với Minh, một nhân viên kỹ thuật IT, đã kéo dài hơn mười năm – đủ lâu để tôi nghĩ rằng mình đã hiểu người đàn ông đó.

Cho đến tối hôm ấy.

Lời thì thầm khiến tôi lạ//nh sống lưng

Tối hôm đó, tôi đang chuẩn bị hành lý cho chuyến công tác vào Sài Gòn bốn ngày. Con trai tôi, Bé Khoa, mới tám tuổi, bất ngờ đứng trước cửa phòng. Thằng bé ôm chặt con Pikachu nhồi bông, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc.

Tôi giật mình:

“Khoa, sao giờ này con chưa ngủ?”

Thằng bé lí nhí, bước lại gần hơn, níu tay áo tôi:

“Mẹ ơi… bố có người khác… và họ sắp lấy hết tiền của mẹ rồi…”

Tôi đứng sững.

Cả căn phòng như ngừng lại.

Tôi ngồi xuống ngang tầm mắt con:

“Khoa… con nghe ở đâu?”

Thằng bé run run:

“Con… con nghe bố nói chuyện điện thoại. Bố bảo ‘ký tên của cô ấy vào, cô ấy không biết đâu’. Rồi có một cô nào đó cười… Con sợ lắm nên con chạy về phòng.”

Tay tôi lạnh buốt.

Minh dạo gần đây thay đổi nhiều: hay ôm điện thoại, hay đi tối muộn, và hay kiếm cớ tránh bữa cơm gia đình. Nhưng tôi nghĩ là do công việc. Giờ thì mọi thứ đập vào mặt tôi cùng lúc.

Tôi nhìn vali đang mở, rồi nhìn con trai. Và tôi biết mình phải làm gì.

Tôi hủy ngay chuyến công tác.

Không một giây do dự.

Ngày 1 – Bắt đầu điều tra

Sáng hôm sau, Minh đi làm sớm b/ất thường. Tôi vờ như không biết gì.

Khi cửa đóng lại, tôi lập tức mở laptop, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng, ví điện tử, sổ tiết kiệm – tất cả những gì chúng tôi có.

Chỉ vài phút sau, tôi phát hiện:

Một giao dịch 150 triệu đồng được chuyển đi ba ngày trước, tới tài khoản của một người tên Ngọc Trâm.

Tôi ch//ết lặng.

Tôi biết cô ta.
Ngọc Trâm – nhân viên thu ngân nơi Minh làm việc. Xinh đẹp, trẻ, hay cười với Minh mỗi khi tôi đến công ty đón anh.

Tôi tiếp tục kiểm tra thì phát hiện nhiều giao dịch khác, nhỏ hơn nhưng lặp lại liên tục.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Tôi gọi ngay cho luật sư Sơn, người từng hỗ trợ cơ quan tôi trong một số vấn đề pháp lý. Tôi kể mọi chuyện.

Ông Sơn nói giọng nghiêm trọng:

“Chị Lan, đây không đơn thuần là chuyện ng///oại tì///nh. Tôi nghĩ họ đang muốn chuyển hóa tài sản chung. Nhất là khi chị chuẩn bị đi công tác, họ rất dễ qua mặt chị.”

Tôi nghe mà thấy tim mình rơi xuống.

Ông Sơn dặn:

“Chị cứ bình tĩnh. Tôi sẽ cho người kiểm tra phía ngân hàng và các giao dịch liên quan. Ba ngày nữa sẽ có kết quả.”

Ba ngày.
Ba ngày để biết liệu chồng mình có đang lấy sạch mọi thứ hay không.

Ngày 2 – Những giấy tờ gi/ấu k/ín

Chiều hôm sau, tôi đón Khoa. Thằng bé leo lên xe rồi thì thầm:

“Mẹ… sáng nay con lại nghe bố gọi điện. Bố bảo tối nay xong vụ giấy tờ.”

Tôi rù//ng m//ình.

Tối, khi Minh đi tắm, tôi vào phòng làm việc của anh. Trong máy tính có một thư mục tên “Work”. Tôi thử mở vài file, chẳng có gì. Nhưng có một thư mục bị đặt mật khẩu.

Minh không phải người tinh vi về công nghệ, nên sau vài lần thử, tôi mở được.

Trong thư mục đó có ba file:

Đơn đề nghị bán căn nhà đang ở – chỉ có chữ ký của Minh.
Giấy ủy quyền rút tiền từ sổ tiết kiệm chung.
Hồ sơ vay vốn thế chấp tài sản đứng tên hai vợ chồng.

Tôi gần như n//gã quỵ.

Minh định bán nhà?
Rút hết tiền?
Thế chấp tài sản chung?

Để làm gì?

Tôi siết chặt tay. Mười một năm tin tưởng… đổi lại là thế này.

Ngày 3 – Sự thật bị ph/ơi bà/y
... Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇👇

Gia đình ông Lâm sống ở một vùng quê ven sông, nơi cuộc sống trôi qua bình lặng như con nước đầu nguồn. Căn nhà nhỏ lợp ...
25/11/2025

Gia đình ông Lâm sống ở một vùng quê ven sông, nơi cuộc sống trôi qua bình lặng như con nước đầu nguồn. Căn nhà nhỏ lợp mái tôn cũ kỹ của ông bà nằm lặng lẽ bên rặng tre, giữa những thửa ruộng và tiếng chim chiều thưa thớt. Ông Lâm làm nghề sửa đồ, còn bà Hương – người vợ hiền lành, tảo tần – vẫn thường giặt đồ ở bờ sông mỗi chiều khi ánh nắng đã dịu.
Mọi chuyện tưởng chừng sẽ mãi bình yên cho đến một buổi chiều định mệnh. Hôm đó, bà Hương mang thúng quần áo xuống bến sông như thường lệ. Nhưng khi trời sập tối, bà vẫn chưa quay về. Ông Lâm nghĩ bà nán lại trò chuyện với mấy người hàng xóm. Nhưng rồi trời tối mịt. Không ai thấy bà Hương đâu. Cả nhà lo lắng. Ông Lâm cầm đèn pin ra bờ sông tìm, gọi khản cả giọng. Càng tìm, lòng ông càng run lên từng cơn lạnh buốt.
Sáng hôm sau, dân làng phát hiện thi thể một người phụ nữ trôi dạt về phía hạ lưu, cách nơi bà Hương thường giặt đồ hơn một cây số. Thi thể đã bị ngâm nước, khuôn mặt biến dạng khó nhận, nhưng vóc dáng và quần áo gần như trùng khớp với bà.
Ông Lâm đến nhận dạng. Nhìn thi thể mà chân ông khuỵu xuống. Dù mặt không còn rõ, nhưng chiếc áo hoa nâu – chiếc bà Hương thường mặc – vẫn còn dính bùn nước. Trong nỗi đau tột cùng và thời gian cấp bách, ông quyết định mang thi thể về lo hậu sự. Chính quyền cũng không yêu cầu giám định kỹ vì không có dấu hiệu bất thường.
Tang lễ được tổ chức nhanh chóng, theo phong tục làng quê. Khói hương quyện lấy tiếng khóc nghẹn ngào. Căn nhà nhỏ ngập trong tang thương. Ông Lâm ngồi thẫn thờ, đôi mắt vô hồn, tay nắm chặt tấm khăn tang. Các con ông, đứa lớn đứa nhỏ, đều quỳ lặng lẽ bên linh cữu. Trong đó, thằng bé Bin – đứa con út mới lên năm – vẫn chưa hiểu rõ sự mất mát, nhưng đôi mắt nó đỏ hoe, cứ nhìn quanh như tìm kiếm điều gì.
Chiều hôm đó là lễ nhập quan. Thi thể đã được khâm liệm, hương khói nghi ngút. Người thân, hàng xóm kéo đến đưa tiễn. Mọi thứ chuẩn bị xong, chỉ còn chờ đặt nắp quan tài.
Bỗng giữa không gian trầm mặc ấy, một tiếng la thất thanh vang lên:
— “Không phải mẹ! Mẹ bảo con… không phải mẹ!”
Mọi người giật mình quay lại. Là Bin. Thằng bé từ đâu chạy tới, mặt mũi hoảng loạn, mồ hôi nhễ nhại, nước mắt giàn giụa.— “Mẹ đang lạnh! Mẹ ở chỗ cây cong! Mẹ bảo con vậy mà!” – nó hét lên, hai tay vung loạn xạ, chỉ về phía quan tài.
Không khí nghẹt thở. Một vài người thì thào: “Nó còn nhỏ, chắc sốc quá hóa mê sảng…” Bà nội của Bin run giọng, cố trấn an:
— “Chắc… chắc nó mơ gì đó…”
Nhưng Bin không dừng lại. Nó nhào tới, giật phăng khăn tang trên đầu, gào lên nức nở:
— “Người này không phải mẹ! Mẹ đang lạnh, mẹ kêu con tới cứu mẹ ở chỗ cây cong!”
Đám đông sững sờ. Có người nắm lấy tay ông Lâm, thì thầm:
— “Anh à, trẻ con… đôi khi nó nhạy lắm…”
Ông Lâm nãy giờ ngồi lặng như tượng. Bàn tay gân guốc bất giác siết chặt. Trong đầu ông vụt qua một hình ảnh mà bấy lâu bị nỗi đau che lấp – lúc ông nhận thi thể, gương mặt nạn nhân trương nước, không rõ nét, chỉ có chiếc áo là căn cứ chính.
Một suy nghĩ như luồng điện chạy dọc sống lưng ông: “Không thể… lỡ như…”
Ông Lâm đứng phắt dậy, giọng nghẹn cứng nhưng quyết liệt:
— “Tạm dừng nhập quan! Tôi xin… kiểm tra lại hiện trường!”
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Vợ ông Mạnh - chủ trang trại gà dọa cắt nước của mụ già đanh đá nhất xóm vì nhà nó vì quỵt nợ, ai ngờ đêm đó cứ thấy gà ...
25/11/2025

Vợ ông Mạnh - chủ trang trại gà dọa cắt nước của mụ già đanh đá nhất xóm vì nhà nó vì quỵt nợ, ai ngờ đêm đó cứ thấy gà bay phành phạch liên tục, sáng hôm sau cả nhà ông Mạnh khóc quỵ trước cửa chuồng gà chết la liệt, xem máng thức ăn thì tái mặt phát hiện ra...
Vợ ông Mạnh – bà Hường – nóng m;/áu vì mụ già đanh đá nhà cuối xóm nợ tiền cám gà cả nửa năm vẫn không chịu trả, còn vênh mặt thách:
“Thích thì cắt nước đi, xem ai sợ ai!”
Bà Hường tức điên, đứng giữa sân chỉ thẳng mặt mụ đó:
“Tối nay tôi khoá đồng nước nhà bà luôn, cho biết thế nào là đời!”
Cả xóm nghe ầm lên, ai cũng nghĩ mai lại kéo nhau ra họp hoà giải như mọi lần.
Nhưng đêm đó… mọi thứ bắt đầu lạ.
Nửa đêm – chuồng gà náo loạn
Gà trong trang trại của ông Mạnh – gần hai nghìn con – bỗng náo loạn như có người phá. Cả nhà bật dậy mở đèn pin chạy ra xem thì thấy:
Gà bay tán loạn khỏi chuồng
Con đậu trên xà, con kêu rít lên
Một vài con lao vào tường như hoảng loạn
Ông Mạnh tưởng trăn hay mèo hoang vào chuồng, vác đèn soi từng góc nhưng không phát hiện gì. Đến hơn 2 giờ sáng, gà mới bắt đầu yên lại.
Cả nhà nghĩ chỉ là chuyện lạ một đêm.
Sáng hôm sau – cú sốc
5 giờ sáng, ông Mạnh mở chuồng cho gà ăn thì rụng rời tay chân.
Hơn một nửa số gà – cả trống lẫn mái – nằm im bất động, cổ nghoẹo, chân co quắp, không tiếng kêu.
Bà Hường ngã quỵ ngay trước cửa chuồng
Con gái gào khóc như điên
Ông Mạnh run rẩy, mặt tái mét
Gà ch;/ết la liệt ngay trước ngày xuất bán – mất trắng cả trăm triệu.
Ông Mạnh hoảng loạn gọi thú y.
Kiểm tra đến máng thức ăn thì bà vợ ông bủn rủn cả tay chân biết được... 👇👇

Ông bà có câu: ”Trước cửa nhà có tam xung thì m:ất người, m:ất cả ti:iề:n b:ạ:c”, vậy tam x:u:ng ở đây là gì?👇👇👇👇
25/11/2025

Ông bà có câu: ”Trước cửa nhà có tam xung thì m:ất người, m:ất cả ti:iề:n b:ạ:c”, vậy tam x:u:ng ở đây là gì?
👇👇👇👇

Gia đình ông Lâm sống ở một vùng quê ven sông, nơi cuộc sống trôi qua bình lặng như con nước đầu nguồn. Căn nhà nhỏ lợp ...
25/11/2025

Gia đình ông Lâm sống ở một vùng quê ven sông, nơi cuộc sống trôi qua bình lặng như con nước đầu nguồn. Căn nhà nhỏ lợp mái tôn cũ kỹ của ông bà nằm lặng lẽ bên rặng tre, giữa những thửa ruộng và tiếng chim chiều thưa thớt. Ông Lâm làm nghề sửa đồ, còn bà Hương – người vợ hiền lành, tảo tần – vẫn thường giặt đồ ở bờ sông mỗi chiều khi ánh nắng đã dịu.
Mọi chuyện tưởng chừng sẽ mãi bình yên cho đến một buổi chiều định mệnh. Hôm đó, bà Hương mang thúng quần áo xuống bến sông như thường lệ. Nhưng khi trời sập tối, bà vẫn chưa quay về. Ông Lâm nghĩ bà nán lại trò chuyện với mấy người hàng xóm. Nhưng rồi trời tối mịt. Không ai thấy bà Hương đâu. Cả nhà lo lắng. Ông Lâm cầm đèn pin ra bờ sông tìm, gọi khản cả giọng. Càng tìm, lòng ông càng run lên từng cơn lạnh buốt.
Sáng hôm sau, dân làng phát hiện thi thể một người phụ nữ trôi dạt về phía hạ lưu, cách nơi bà Hương thường giặt đồ hơn một cây số. Thi thể đã bị ngâm nước, khuôn mặt biến dạng khó nhận, nhưng vóc dáng và quần áo gần như trùng khớp với bà.
Ông Lâm đến nhận dạng. Nhìn thi thể mà chân ông khuỵu xuống. Dù mặt không còn rõ, nhưng chiếc áo hoa nâu – chiếc bà Hương thường mặc – vẫn còn dính bùn nước. Trong nỗi đau tột cùng và thời gian cấp bách, ông quyết định mang thi thể về lo hậu sự. Chính quyền cũng không yêu cầu giám định kỹ vì không có dấu hiệu bất thường.
Tang lễ được tổ chức nhanh chóng, theo phong tục làng quê. Khói hương quyện lấy tiếng khóc nghẹn ngào. Căn nhà nhỏ ngập trong tang thương. Ông Lâm ngồi thẫn thờ, đôi mắt vô hồn, tay nắm chặt tấm khăn tang. Các con ông, đứa lớn đứa nhỏ, đều quỳ lặng lẽ bên linh cữu. Trong đó, thằng bé Bin – đứa con út mới lên năm – vẫn chưa hiểu rõ sự mất mát, nhưng đôi mắt nó đỏ hoe, cứ nhìn quanh như tìm kiếm điều gì.
Chiều hôm đó là lễ nhập quan. Thi thể đã được khâm liệm, hương khói nghi ngút. Người thân, hàng xóm kéo đến đưa tiễn. Mọi thứ chuẩn bị xong, chỉ còn chờ đặt nắp quan tài.
Bỗng giữa không gian trầm mặc ấy, một tiếng la thất thanh vang lên:
— “Không phải mẹ! Mẹ bảo con… không phải mẹ!”
Mọi người giật mình quay lại. Là Bin. Thằng bé từ đâu chạy tới, mặt mũi hoảng loạn, mồ hôi nhễ nhại, nước mắt giàn giụa.
— “Mẹ đang lạnh! Mẹ ở chỗ cây cong! Mẹ bảo con vậy mà!” – nó hét lên, hai tay vung loạn xạ, chỉ về phía quan tài.
Không khí nghẹt thở. Một vài người thì thào: “Nó còn nhỏ, chắc sốc quá hóa mê sảng…” Bà nội của Bin run giọng, cố trấn an:
— “Chắc… chắc nó mơ gì đó…”
Nhưng Bin không dừng lại. Nó nhào tới, giật phăng khăn tang trên đầu, gào lên nức nở:
— “Người này không phải mẹ! Mẹ đang lạnh, mẹ kêu con tới cứu mẹ ở chỗ cây cong!”
Đám đông sững sờ. Có người nắm lấy tay ông Lâm, thì thầm:
— “Anh à, trẻ con… đôi khi nó nhạy lắm…”
Ông Lâm nãy giờ ngồi lặng như tượng. Bàn tay gân guốc bất giác siết chặt. Trong đầu ông vụt qua một hình ảnh mà bấy lâu bị nỗi đau che lấp – lúc ông nhận thi thể, gương mặt nạn nhân trương nước, không rõ nét, chỉ có chiếc áo là căn cứ chính.
Một suy nghĩ như luồng điện chạy dọc sống lưng ông: “Không thể… lỡ như…”
Ông Lâm đứng phắt dậy, giọng nghẹn cứng nhưng quyết liệt:
— “Tạm dừng nhập quan! Tôi xin… kiểm tra lại hiện trường!”
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Đêm nay, áp thấp nhiệt đới sẽ vào Biển Đông, sau đó có thể thành bão số 15 👇
25/11/2025

Đêm nay, áp thấp nhiệt đới sẽ vào Biển Đông, sau đó có thể thành bão số 15 👇

Ông chủ đầm tôm to nhất làng c;/ãi nhau qua lại với thanh niên nát rượu nhất xóm chỉ vì 3 mét đất để ô tô, sáng hôm sau ...
25/11/2025

Ông chủ đầm tôm to nhất làng c;/ãi nhau qua lại với thanh niên nát rượu nhất xóm chỉ vì 3 mét đất để ô tô, sáng hôm sau thức dậy cả nhà ông gào khóc thảm thiết khi nhìn thấy đầm tôm ch;/ết nổi đầy trên mặt nước, ai mà ngờ được rằng đêm qua...
Làng Hạ Lợi, vùng ven biển huyện Phú Hải, ai cũng biết ông Quách Văn Thông – chủ đầm tôm to nhất vùng, mấy chục ao chạy dài sát con đê. Gia đình ông giàu lên nhanh chóng, nhà tầng khang trang, 4 chiếc ô tô thay nhau đỗ chật sân.
Cách đầm tôm của ông không xa là căn nhà lụp xụp của gã thanh niên Nguyễn Văn Cường, 34 tuổi, cả ngày say xỉn, thất nghiệp, bị cả làng chê là “nát rượu nhất xóm”.
Ông Thông thì ghét Cường, còn Cường cũng chẳng ưa ông Thông.
Tất cả xuất phát từ một lối đi rộng đúng 3 mét trước cửa nhà.
Buổi chiều định mệnh
Hôm đó, tầm 4 giờ chiều, ông Thông lái chiếc bán tải mới mua về, định đỗ trước cửa nhà như mọi ngày. Nhưng ngay trước mặt lại thấy Cường ngồi ôm chai rượu cần, bày một rổ mồi ra giữa đường.
Ông Thông cáu:
Cậu dọn cái đống đó đi cho tôi đưa xe vào!
Cường lừ mắt:
Đường làng, của chung. Ông muốn đỗ thì lách mà đỗ.
Hai bên lời qua tiếng lại.
Ông Thông nóng mặt, buông câu nặng lời:
Cái loại chẳng ra gì như cậu, sống chỉ làm hại làng này!
Cường đập chai xuống đất:
Tôi nghèo, tôi rượu, ông có quyền khinh…
Nhưng nhớ lấy, 3 mét đất này… không phải của riêng nhà ông!
Dân làng kéo ra xem, ông Thông quát:
Đừng để tôi kiện lên xã!
Cường cười khẩy:
Tôi sợ gì? Có ngày… ông phải trả giá vì cái miệng!
Người can ngăn, người hùa vào, cuối cùng ông Thông thắng áp vì đông người bênh. Cường lẳng lặng xách chai rượu đi, mặt đỏ bừng không rõ vì men hay vì tức.
Chẳng ai biết câu nói ấy chính là điềm báo.
Đêm đó – Người trong đầm nghe tiếng động lạ
Khuya, 1 giờ sáng.
Trời lặng như tờ, chỉ có tiếng quạt sục oxy chạy khò khò trong đầm tôm nhà ông Thông. Gác đêm có cậu cháu ruột – Quách Huy, 19 tuổi, mới đi lính về.
Huy đang ngủ gà thì nghe tiếng “tõm… tõm…” dưới ao.
Cậu bật đèn pin soi – nhưng chỉ thấy nước dậy sóng lăn tăn, như có cái gì vừa bị ném xuống.
Huy gọi to:
Ai đấy!?
Không ai trả lời.
Huy soi một lúc, không thấy người, đành quay lại lán. Cậu không biết rằng chính khoảnh khắc ấy là bước ngoặt kinh hoàng.
Sáng hôm sau – Cả nhà ông Thông hét thất thanh
5 giờ sáng, ông Thông ra bờ ao kiểm tra như thường lệ. Vừa đến ao thứ nhất, ông đứng chế;/t lặng.
Rồi ông gào lên thất thanh:
Trời ơi!!! Tôm… tôm chế--t hết rồi!!!
Hơn 30 ao nuôi, tôm lớn tôm nhỏ nổi trắng mặt nước, bốc mùi hôi nồng nặc. Công nhân chạy khắp đầm mà bàn tay run bần bật.
Chỉ trong một đêm – hàng chục tấn tôm trị giá hàng tỷ đồng chế;/t sạch.
Bà vợ ngồi bên bờ ao khóc nghẹn:
Trời ơi, nhà mình toi rồi ông ơi…
Tin lan khắp làng chỉ trong chốc lát.
Nghi ngay một cái tên
Khi nghe chuyện “đêm qua nghe tiếng động trong đầm”, ông Thông nghiến răng:
Chắc chắn là thằng Cường! Nó hăm dọa tôi từ chiều!
Dân làng cũng xôn xao:
Cường ghét ông Thông lâu rồi.
Lại rượu chè, gan to lắm.
Không nó thì ai?
Ông Thông đập bàn:
Chỉ có anh mới dám làm!
Cường nhìn thẳng vào mắt ông Thông:
Tôi có ghét… nhưng tôi không ngu đến mức phá cả nhà người ta để đi tù.
Rồi gã nói một câu khiến ai nấy rùng mình:
Đêm qua… tôi còn cứu gia đình ông đấy.
Tất cả im phăng phắc.
Sự thật lộ ra – Không ai ngờ tới... xem tiếp bên dưới

Đồng nghiệp nghỉ hưu mời cả phòng ăn tiệc rồi đột ngột rời đi mà không trả tiền, tôi đành thanh toán 15 triệu đồng: Về n...
25/11/2025

Đồng nghiệp nghỉ hưu mời cả phòng ăn tiệc rồi đột ngột rời đi mà không trả tiền, tôi đành thanh toán 15 triệu đồng: Về nhà nhận được 1 tin nhắn thay đổi cả cuộc đời 👇

25/11/2025

Nữ lao công tráo đổi con mình với người khác để th;;oát ngh;;èo, không ngờ 20 năm sau con r;;uột lại…
Hai mươi năm trước, Mai chỉ là lao công quét rá;;c trong bệnh viện huyện. Ngày sinh con gái, cô tuyệt vọng đến tột cùng. Chồng b;;ỏ, mẹ già li/ệt giư;;ờng, Mai chẳng có gì ngoài đôi tay chai sạn và giọt sữa ít ỏi. Đêm ấy, Mai khóc đến cạn nước mắt, nhìn con đ;;ỏ h;;ỏn trên tay mà x;;ót xa: “Mẹ không nuôi nổi con…”
Trong bệnh viện, một tiểu thư con nhà giàu cũng mới sinh. Con gái bà ấy y/ếu ớ/t, phải nằm lồng kính. Mai nghe các y tá bàn tán: “Chắc không qua khỏi, đ//ẻ n//on thế này…” Ý nghĩ đe///n t///ối lóe lên. Nếu con cô được sống trong nhung lụa, nó sẽ không kh/ổ như mẹ nó. Đêm đó, Mai len lé/n tráo con mình với đứa bé yế/u ớ/t kia. Xong xuôi, cô ôm đứa trẻ n/on n/ớt về phòng trọ dộ/t n/át, nước mắt rơi lã chã.
Năm tháng trôi qua, đứa bé Mai nuôi lớn lên khỏe mạnh dần, gầ/y g/ò nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng. Còn con ruộ;;t của Mai thì hoàn toàn ngược lại... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Mỗi đêm, thức ăn trong bếp biến mất. Ban đầu tôi nghĩ là chu;ột, rồi mèo ho;ang, nhưng khi bật ca/me//ra gi;ám s;át, thứ...
24/11/2025

Mỗi đêm, thức ăn trong bếp biến mất. Ban đầu tôi nghĩ là chu;ột, rồi mèo ho;ang, nhưng khi bật ca/me//ra gi;ám s;át, thứ tôi nhìn thấy khiến tim tôi đóng băng: từ tủ chén… một người phụ nữ bước ra. Cô ta ăn uống, đi tắm, sống như thể căn nhà này là của riêng cô. Và tôi đã sống cùng cô ta… mà không hề hay biết suốt một năm trời.
Hiếu đã sống ở Nhật gần mười năm. Thành phố nhỏ, nhà thuê nhỏ, mọi thứ đều ổn. Cho đến một ngày, anh nhận ra chuyện kỳ lạ: thức ăn trong bếp cứ biến mất. Ban đầu, Hiếu nghĩ là mèo hoang hay chuột. Nhưng dẫu anh đã cẩn thận bỏ thức ăn trong tủ kín, sáng hôm sau vẫn thấy hộp cơm, bánh, thậm chí đồ ăn vặt – mất sạch.
Anh thử lắp camera giám sát. Một camera nhỏ gọn, hẹn giờ, có đèn hồng ngoại để nhìn ban đêm. Lúc bật màn hình, Hiếu cứ tưởng mình nhìn nhầm.
Mỗi đêm, đúng 1 giờ sáng, một người phụ nữ xuất hiện từ… tủ chén. Ban đầu chỉ thấy bóng lờ mờ, nhưng từng đêm rõ hơn. Cô ta đi ra, cầm đồ ăn lên, ăn một cách bình thường như thể đây là bếp của riêng mình. Hiếu nín thở. Cô ta cầm đĩa cơm, uống nước, rồi đi… tắm trong bồn. Anh lẩm bẩm: “Sao… sao có thể?”
Nhà Hiếu chỉ là một căn hộ nhỏ, tủ chén không phải là nơi rộng rãi. Làm sao một người có thể sống trong đó mà không bị phát hiện suốt một năm trời? Anh xem lại các video cũ, tính toán từng chi tiết, đo kích thước tủ, suy nghĩ từng cách cô ta có thể len lỏi vào. Không có lối ra vào khác ngoài cửa chính. Anh tự hỏi, có thể cô ta… sinh ra từ tủ chén?
Ngày hôm sau, Hiếu quyết định gi;;;ấu ca;;mera; và th//eo d//õi trực tiếp. Anh thức trắng đêm, ẩn mình trong phòng khách. Đúng 1 giờ, căn bếp lạnh lẽo bỗng rung lên như có ai đang đi. Anh nín thở, tim đập thình thịch. Cánh cửa tủ chén khẽ mở, và cô ta bước ra, tay cầm đĩa cơm còn nóng hổi, tóc ướt, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.
“Anh… anh thấy tôi sao?” giọng cô ta nhẹ nhàng, không hề sợ hãi.
Hiếu lùi lại, run rẩy. “Anh… anh tưởng mình nhìn nhầm…”
Cô ta mỉm cười. Một nụ cười vừa lạ vừa đáng sợ. “Tôi sống ở đây… đã lâu. Anh không biết, vì anh không bao giờ chú ý.”
Hiếu chưa kịp hỏi gì, cô ta đã đi về phía tủ chén, tay vặn cánh cửa. Nhưng thay vì chui vào, cô ta dừng lại, nhìn anh chăm chú. “Anh không hỏi tại sao sao?”
Hiếu nghẹn lời. Anh chưa kịp thốt ra câu hỏi, thì cô ta lại nói: “Tôi đến vì món ăn… và vì anh.”
Anh nhíu mày. “Vì… tôi?” 👇👇👇 Đọc tiếp dưới bình l.uận

Ông bà có câu: ”Trước cửa nhà có tam xung thì m:ất người, m:ất cả ti:iề:n b:ạ:c”, vậy tam x:u:ng ở đây là gì?👇👇👇👇
24/11/2025

Ông bà có câu: ”Trước cửa nhà có tam xung thì m:ất người, m:ất cả ti:iề:n b:ạ:c”, vậy tam x:u:ng ở đây là gì?
👇👇👇👇

Address

Sydney, NSW
2747

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Quan Âm Bồ Tát posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Quan Âm Bồ Tát:

Share