Adventure Alpha

Adventure Alpha Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Adventure Alpha, Gaming Video Creator, The Rocks.

17/01/2026

Chồng giấu hai tỷ tiền thưởng tết mang biếu mẹ, đến khi tôi hỏi thì bà đỏ mặt quát thẳng :"Tiền con t:ao, mà:y có quyền gì mà hỏi ?", và sự im lặng của người chồng khiến tôi tỉnh ngộ ....
Tôi tên Hà, năm nay bốn mươi tám tuổi. Lấy chồng đã hai mươi lăm năm, sống với nhau từ thời còn đi xe đạp, ăn cơm độn khoai. Chồng tôi – Tuấn – làm trong ngành xây dựng, mười năm gần đây phất lên nhờ làm quản lý dự án cho một công ty lớn.
Mỗi năm, cứ gần Tết là tôi lại quen với việc Tuấn mang phong bì tiền thưởng về, không nhiều thì ít. Có năm vài chục triệu, có năm hơn trăm. Tôi không bao giờ hỏi chi li, chỉ biết liệu cơm gắp mắm, lo cho gia đình, lo cho hai đứa con đang tuổi ăn học.
Nhưng năm đó, Tết đến rất lạ.
Tuấn về nhà tay không.
Không phong bì, không nụ cười quen thuộc.
Tôi hỏi vu vơ:
– “Năm nay công ty anh khó khăn hả?”
Tuấn tránh ánh mắt tôi:
– “Ừ… cũng tạm thôi.”
Linh cảm của một người đàn bà sống hơn nửa đời với chồng khiến tôi thấy có điều gì đó không ổn. 👇👇👇

16/01/2026

Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau Cả Nhà Chồng Ho/ảng L//oạn Gọi 99 Cuộc.
Ngày bố chồng tôi tròn bảy mươi tuổi, cả nhà tổ chức mừng thọ rất lớn.
Một trăm năm mươi bàn tiệc, khách khứa đông nghịt, từ họ hàng xa gần cho đến đối tác làm ăn của chồng tôi. Nhà hàng được đặt từ cả tháng trước, trang trí rực rỡ, băng rôn đỏ treo kín lối vào.
Ai cũng bảo nhà chồng tôi “có phúc”.
Chỉ có tôi là người duy nhất cảm thấy mình… không thuộc về nơi đó.
Tôi tên là Hà, làm dâu nhà này đã bảy năm.
Bảy năm, tôi chưa từng lớn tiếng với bố mẹ chồng. Chưa từng c/ãi lại một câu. Tết nhất giỗ chạp, việc nặng việc nhẹ tôi đều làm. Ti/ền b/ạc trong nhà, phần lớn là do tôi gánh.
Chồng tôi làm kinh doanh, nhưng những năm đầu thất bại liên miên. N/ợ n/ần chồng chất. Là tôi đem tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra trả. Là tôi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng.
Nhưng với mẹ chồng tôi, tôi mãi mãi chỉ là “đứa con dâu nhà ngh//èo”.
Hôm đó, tôi mặc một chiếc áo dài màu nhã, không quá nổi bật, không kém sang. Tôi nghĩ, dù sao cũng là ngày vui của bố chồng.
Khi tôi bước vào sảnh tiệc, mẹ chồng liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi lạnh lùng nói:
“Bàn trong kia hết chỗ rồi. Con ra sau ngồi tạm với mấy đứa phục vụ đi.”
Tôi sững người.
“Dạ… hôm nay con là con dâu, lại là tiệc mừng thọ của bố…” – tôi nói khẽ.
Mẹ chồng nhíu mày:
“Ngồi đâu chẳng được. Quan trọng gì mấy cái hình thức.”
Tôi nhìn quanh.
Bàn chính giữa dành cho bố chồng, mẹ chồng, anh chị em ruột, dâu rể đủ cả.
Chỉ thiếu tôi.
Chồng tôi đứng gần đó. Tôi nhìn anh, mong anh nói một câu.
Anh trá//nh ánh mắt tôi.
Lúc ấy, tôi hiểu rồi.
Tôi không c//ãi.
Không khóc.
Tôi chỉ gật đầu, quay người bước ra ngoài.
Không ai để ý. Không ai hỏi.
Tôi bước thẳng ra bãi xe, mở điện thoại, gọi cho tài xế riêng.
“Anh chở tôi đến ngân hàng.”... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

16/01/2026

Trước khi qua đời, bố vợ bỗng dưng tỉnh táo và cho tôi 500 triệu dặn giấu kín. Nhưng rồi ngày đưa ta::ng ông, tôi h::ãi hù::ng khi chứng kiến cảnh qu::an t::ài động đậy… Một chuyện độ::ng tr::ời đã xảy ra…
Đã mười năm kể từ ngày Huệ - vợ tôi qua đời vì TNGT, để lại tôi gà trống nuôi hai đứa con thơ dại. Ngày ấy, bố vợ tôi suy sụp hoàn toàn. Mẹ vợ mất sớm, ông chỉ có mình Huệ là con gái đ:ộc nhất. Khi Huệ đi, ông trở nên cô đ:ộc, lầm lũi trong căn nhà hương khói lạnh tanh. Thương ông, tôi bàn với các con, quyết định đón ông về ở cùng để tiện bề chăm sóc. Một chàng rể, hai đứa cháu ngoại và một ông già ố:m yế::u nương tựa vào nhau mà sống qua ngày.
Ba tháng nay, bệ::nh tình của ông trở nặng. Bác sĩ lắc đầu, bảo chuẩn bị tinh thần. Đêm nay, nhìn ông nằm thiếp đi, tôi cứ ngỡ ông sẽ ra đi trong giấc ngủ.
Bỗng nhiên, khoảng 2 giờ sáng, ông cựa mình, đôi mắt vốn lờ đờ đục ngầu bỗng sáng lên một cách kỳ lạ. Người ta gọi đó là "hồi quang phản chiếu". Ông ra hiệu cho tôi lại gần, bàn tay gầy guộc, d::a bọc xư:ơng nắm chặt lấy tay tôi.
– "Thắng... Thắng ơi..." – Giọng ông thều thào nhưng rõ ràng từng tiếng.
– "Con đây bố, con đây." – Tôi ghé sát tai vào miệng ông.
Ông run rẩy lôi từ dưới gối ra một bọc vải kỹ lưỡng, dúi vào tay tôi.
– "Cầm lấy... Giấu kỹ đi. Đừng nói cho ai biết, kể cả mấy bà cô bên họ nội. Đây là 500 triệu bố tích cóp cả đời, bán cả mảnh vườn dưới quê mà không ai hay..."
Tôi bàng hoàng. 500 triệu là số tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc này. Tôi định từ chối thì ông đã trừng mắt, hơi th::ở g:ấp gáp:
– "Cầm lấy! Mười năm qua... con thay bố, thay cái Huệ chăm sóc các cháu. Con vất vả quá rồi, bố biết hết nhưng bố không nói được. Tiền này... là để lo cho tương lai hai đứa nhỏ, và để con bớt khổ. Bố đi rồi... con phải sống tốt..."
Nói xong, ông lả đi. Đôi mắt từ từ khép lại, nhưng khóe môi dường như nở một nụ cười mãn nguyện. Sáng hôm sau, bố vợ tôi qua đời.Đám tang diễn ra trong không khí u buồn và tang tóc. Vì ông không có con trai, tôi đứng ra lo liệu mọi việc như một người con ruột. Họ hàng, làng xóm đến viếng đông đủ. Tiếng kèn trống ai oán khiến lòng người càng thêm nặng trĩu. Tôi vừa lo tiếp khách, vừa canh cánh trong lòng bọc tiền 500 triệu đang cất kỹ trong tủ khóa. Đó không chỉ là tiền, đó là tấm lòng, là sự ghi nhận của bố dành cho thằng con rể này.
Đến giờ di quan, trời bỗng dưng tối sầm lại, mây đen kéo đến ùn ùn dù đang là buổi trưa. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Các thầy cú::ng bắt đầu làm lễ, tiếng chiêng trống dồn dập. Mọi người đứng xung quanh quan tài để nhìn mặt ông lần cuối trước khi đóng nắp.
Khi nắp quan tài vừa được các trai tráng khiêng lên chuẩn bị đậy lại, thì một chuyện động trời xảy ra.
"Cạch... Cạch..."... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

16/01/2026

Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại liệt mỗi đêm trả 500 nghìn và điều kinh hoàng.. .
Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.
Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.
Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:
“Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”
Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.
Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:
“Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”
Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.
Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:
“Liên… đừng…”
Tim tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày tai nạn gần như ít nói, đa phần chỉ rên vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?
Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:
“Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”
Tôi đứng chết trân.
Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ng*i ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.
Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.
Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

16/01/2026

Anh trai tôi rất tiết kiệm, lương 30 triệu mà tháng nào cũng gửi về cho mẹ ít nhất 25 triệu. Từ khi ra trường đi làm kiếm được tiền, tháng nào anh trai cũng vậy cho đến lúc lấy vợ anh giảm xuống chỉ còn 20, mẹ tôi đùng đùng đòi lên thành phố làm cho ra ngô ra khoai, không ngờ thấy đến nơi thấy anh chỉ còn nằm 1 chỗ yếu ớt nói sự thật...

Nhà tôi có hai anh em.
Anh trai tôi – Anh Hưng – từ nhỏ đã là niềm tự hào của cả dòng họ: học giỏi, ngoan ngoãn, đỗ đại học danh tiếng rồi ra trường đi làm lương 30 triệu/tháng.
Từ ngày đi làm, anh chưa bao giờ để mẹ phải thiếu thốn.
Tháng nào cũng gửi về 25 triệu, giữ lại đúng 5 triệu để ăn uống, thuê nhà, chi tiêu.

Mẹ tôi lúc nào cũng kể khắp xóm:

“Con trai tôi hiếu thảo lắm! Cả tháng chỉ tiêu 5 triệu thôi, còn lại gửi hết cho mẹ!”

Cứ thế suốt 5 năm trời, anh chẳng kêu ca, chẳng than vãn.

Nhưng từ khi lấy vợ, mọi thứ đổi khác.
Tiền gửi về chỉ còn 20 triệu/tháng.
Nghe đâu chị dâu nghỉ việc, ở nhà nội trợ.
Mẹ tôi tức lắm, gọi điện trách:

“Giờ có vợ rồi quên mẹ à? Vợ mày bảo mày giữ tiền hả? Đàn ông mà để vợ nắm ví là hỏng rồi con ạ!”

Anh chỉ khẽ nói:

“Mẹ ơi, con vẫn gửi đều mà. Con bận lắm, mẹ đừng suy nghĩ.”

Nhưng mẹ tôi vốn nóng tính, càng nghĩ càng bực.
Bà bảo tôi:

“Mày xem đấy, nó sợ vợ, chắc vợ nó xúi bớt tiền gửi về cho mẹ. Để mai tao lên tận nơi xem con dâu bà làm gì mà tiêu của nó nhiều thế!”

Và rồi, một buổi sáng, mẹ bắt xe lên Hà Nội — nơi anh chị thuê trọ sống.
Tôi can ngăn mãi không được, bà bảo:

“Tao chỉ muốn nhìn tận mắt, xem cái nhà nó sống kiểu gì mà tháng nào cũng kêu hết tiền.”

Đến nơi, bà gọi điện cho anh mà không ai nghe máy.
Bà đứng ngoài cửa phòng trọ hơn nửa tiếng, sau đó định quay về thì nghe thấy tiếng ho khan rất khẽ bên trong.
Bà đẩy cửa — cửa không khóa.

Và rồi… bà ch-ết sững.

Phòng trọ nhỏ, tối, chật chội.
Trên chiếc giường xếp, anh tôi nằm đó — xanh xao, gầy rộc, mắt trũng sâu, tóc rụng gần hết.
Bên cạnh là mấy lọ thuốc, ống truyền dịch cắm dở, một cuốn sổ nhỏ để ở đầu giường.

Anh mở mắt, thấy mẹ, khẽ cười yếu ớt:

“Mẹ lên rồi à…”

Mẹ tôi sững sờ, nước mắt trào ra:

“Con làm sao thế này? Sao không nói với mẹ? Sao phòng lại như thế này?”

Anh nắm tay mẹ, giọng run run. Con, con bị... 👇👇 Ẩn bớt

16/01/2026

Lúc 2 giờ sáng, tôi đang ở nhà chị gái với cậu con trai bốn tuổi, chồng tôi đột nhiên gọi. "Ra khỏi nhà ngay lập tức, đừng để ai phát hiện." Tôi bế con trai lên và ra và rời khỏi phòng ngủ, nhưng vừa xoay nắm đấm trên khóa cửa, tôi phát hiện ra điều kinh hoàng đến nghẹt thở...
Lúc 2 giờ sáng, tôi – Lan – đang ngủ nhờ ở nhà chị gái sau một ngày dài đi làm. Thằng Bin, con trai tôi bốn tuổi, nằm bên cạnh, ngủ say đến mức cái miệng còn hé hé thở đều.
Điện thoại rung lên.
Là chồng tôi – Quân.
Giọng anh căng như sợi dây đàn:
“Lan… nghe rõ anh nói không?
Ra khỏi nhà của chị em ngay lập tức. Đừng để ai phát hiện. Mang Bin theo.”
Tôi giật bắn.
“Anh bị làm sao đấy? 2 giờ sáng mà—”
“Lan! Làm ngay! Ra khỏi nhà, đừng mở bất kỳ đèn nào. Cứ bế con, đi ra cửa. Ra rồi anh sẽ nói.”
Chưa bao giờ tôi nghe Quân nói với giọng như vậy: run, gấp và sợ hãi.
Tôi bế Bin lên, chân run lập cập bước ra khỏi phòng ngủ của chị gái. Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng quạt trần quay lạch phạch.
Tôi đưa tay xoay nắm đấm cửa chính.
Và đúng giây phút đó… tôi phát hiện ra điều kinh hoàng khiến toàn thân như đông cứng.
Nắm đấm cửa… nóng ran.
Không phải nóng kiểu trời oi bức, mà là nóng như vừa có ai từ bên ngoài nắm lấy nó thật chặt, thật lâu.
Cảm giác đó khiến tôi sởn g*i ốc.
Tôi áp nhẹ tai vào cánh cửa.
Có tiếng thở.
Ai đó… đứng sát ngay ngoài cửa, gần đến mức tôi nghe rõ tiếng mũi khò khè như một người cố nén lại cơn ho.
Tôi giật tay khỏi nắm đấm, ôm chặt Bin như che chắn.
Điện thoại rung lần nữa: Quân gọi.
Tôi run rẩy nhấn nghe.
“Có người đang đứng trước cửa nhà chị em đúng không?” – Quân hỏi, giọng như thì thầm.
Tôi gần như khuỵu xuống:
“Anh… làm sao anh biết?”
“Đừng mở cửa. Đi lùi lại thật chậm.”
Tôi nuốt khan.
“Anh nói em nghe đi! Chuyện gì đang xảy ra?”
Ở đầu dây bên kia, Quân hít vào thật sâu, như đang đấu tranh xem có nên nói hay không.
Quân nói nhanh, đứt quãng... 👇👇

16/01/2026

Biết tôi vừa được thưởng Tết 100 triệu mẹ chồng và em chồng liền đi mua sắm hết 70 triệu và thản nhiên gọi cho tôi đến trả tiền: "Mẹ quên mang tiền, quẹt thẻ cho mẹ", họ tưởng tôi sẽ gánh hộ? Tôi mỉm cười bỏ đi… và 3 phút sau, 2 mẹ con họ khiến cả siêu thị phải haihung....
Tối hôm đó, trong bữa cơm, chồng tôi – một người đàn ông thật thà đến mức vô tâm – đã buột miệng khoe với mẹ: – Mẹ mừng cho vợ con, năm nay công ty làm ăn tốt, cô ấy được thưởng Tết tận 100 triệu đấy!
Mẹ chồng tôi đang và miếng cơm bỗng dừng lại, mắt bà sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô em chồng tên Thúy đang ngồi lướt điện thoại cũng ngẩng phắt lên, giọng ngọt xớt: – Ôi chị dâu giỏi thế! Chẳng bù cho em, năm nay thất nghiệp đ/ói mốc meo. Thế này Tết nhà mình to nhất phố rồi!
Tôi cười gượng, đá chân chồng dưới gầm bàn nhưng đã muộn. Bữa cơm hôm đó bỗng trở nên "thân mật" lạ thường. Mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho tôi, còn Thúy thì tíu tít hỏi tôi thích màu gì, quần áo hãng nào đẹp. Tôi thừa hiểu tính họ. Mẹ chồng tôi sĩ diện, thích khoe khoang với hàng xóm nhưng lại k/eo k/iệt từng đồng với con dâu. Còn Thúy thì đúng kiểu "cô chiêu" học đòi, làm không làm chỉ thích hưởng thụ.
Sáng hôm sau là Chủ Nhật. Vừa mở mắt dậy tôi đã thấy nhà cửa vắng tanh. Chồng tôi bảo: – Mẹ với cái Thúy bảo đi siêu thị mua sắm Tết sớm cho đỡ đông. Hai người đi taxi rồi. Tôi thở phào, tưởng được yên thân dọn dẹp nhà cửa. Nhưng đến tầm 10 giờ sáng, điện thoại tôi reo liên hồi. Là mẹ chồng gọi. – Alo, Linh à! Con ra ngay trung tâm thương mại X nhé. Mẹ với em lỡ mua hơi nhiều đồ mà... ôi dào, lúc đi vội quá mẹ quên mang ví, cái Thúy thì không cầm thẻ. Con ra quẹt thẻ cho mẹ, nhanh nhé, người ta đang chờ!
Tôi chột dạ. Trung tâm thương mại X là nơi bán toàn đồ cao cấp. Linh cảm có chuyện chẳng lành, tôi vớ vội cái túi xách rồi bắt xe ôm chạy ra. Đến nơi, đập vào mắt tôi là cảnh tượng mẹ chồng và cô em chồng đang đứng chễm chệ ở quầy thanh toán ưu tiên. Bên cạnh họ không phải là một giỏ đồ, mà là hai xe đẩy đầy ắp.Tôi lách qua đám đông đi vào, liếc nhìn màn hình máy tính tiền. Con số đang nhảy múa khiến tôi hoa cả mắt: 69.850.000 VNĐ. Gần 70 triệu đồng! Tôi nhìn xuống hai xe hàng. Nào là set quà rư//ợu ng//oại nhập khẩu, yến sào cao cấp, một bộ mỹ phẩm hàng hiệu mà Thúy từng ao ước, và cả một chiếc ghế mass//age mini.
– Kìa, chị Linh đến rồi! – Thúy reo lên, không giấu được vẻ đắc thắng. Mẹ chồng tôi vẫy tay, giọng oang oang ra vẻ bề trên: – Gớm, làm gì mà lâu thế con. Đây, mẹ chọn toàn đồ thiết yếu cho gia đình cả thôi. Con đưa thẻ đây cho cô thu ngân quẹt đi. Cô thu ngân nhìn tôi ái ngại, còn dòng người xếp hàng phía sau bắt đầu xì xào vì phải chờ đợi lâu. Mẹ chồng tôi vẫn thản nhiên chỉnh lại mái tóc uốn xoăn, mặt vênh lên... xem chi tiết dưới bình luận...👇👇

16/01/2026

"Thưa mẹ chồng yêu quý, con xin trả lại đứa con trai cưng cho mẹ đây, mẹ h/ầu anh ấy đến già luôn mẹ nhé!" Tôi đem trả hết vàng cưới và mang chồng đến đưa mẹ chồng trong sự ngỡ ngàng, sau đó tờ giấy tôi đưa ra khiến cả nhà chồng chạy khắp làng cầu xin rối rít chỉ vì...
Tôi lấy chồng năm 27 tuổi, là kiểu dâu “chuẩn chỉ” trong mắt mọi người: đảm đang, lễ phép, biết nhịn.
Chỉ có điều… mẹ chồng tôi thì chưa bao giờ thấy tôi ra gì.
Lúc mới cưới đã dằn mặt:
“Thằng Hưng nhà tôi từ bé đến lớn chưa từng động vào giặt đồ, rửa bát – về nhà chồng rồi thì làm tròn bổn phận đi con!”
Chồng tôi? Ngậm tăm. Chỉ biết cười gượng rồi... ngồi chờ cơm.
Mỗi lần tôi mệt hay xin về ngoại, bà đều mát mẻ:
“Về ngoại làm gì? Ở nhà này thì cũng coi như con gái mẹ rồi!”
Nhưng “con gái mẹ” thì phải làm dâu như ô sin, còn “con trai mẹ” thì ngủ nướng đến trưa cũng được khen là ‘biết nghỉ ngơi giữ sức’.
Cao trào nhất là sau khi tôi sinh con, chồng đi đá bóng suốt ngày, mẹ chồng thì… ngồi chấm hoa quả ăn, bảo:
“Đàn ông phải được thoải mái, vợ đẻ thì có ai không đẻ? Khó gì mà than?”
Tôi ôm con trong nước mắt, nghĩ:
“Mình nhịn đủ rồi. Nhưng để yên thế này là họ tưởng mình không có bản lĩnh.”
Ngày đầy tháng con, họ hàng nhà chồng đến rất đông. Tôi ăn mặc gọn gàng, mặt không một chút buồn.
Chờ đến đúng giờ cúng tổ tiên xong, tôi bước ra giữa sân, tay cầm chiếc vali kéo, trên là hộp đựng vàng cưới và cuốn sổ kết hôn. Dắt theo… chồng tôi.
Mẹ chồng ngạc nhiên:
“Cái gì đây?”
Tôi mỉm cười:
“Thưa mẹ chồng yêu quý, con xin được gửi trả nguyên vẹn đứa con trai cưng của mẹ về đây.
Vàng cưới con mang trả, giấy kết hôn con cũng đem theo.
Từ nay, mẹ cứ hầu anh ấy đến già luôn nhé – vì con thì… hết chịu nổi rồi.”
Mặt bà tái đi, chồng tôi ngơ ngác:
“Em làm gì kỳ vậy, chuyện nhỏ mà...”
Tôi đưa tay kéo khóa túi xách, rút ra một tờ giấy dày đóng dấu đỏ chót:
Tôi ném nhẹ lên bàn:
Sáng hôm sau, nhà chồng xôn xao cả làng.
Mẹ chồng đi từng nhà xin người quen gọi điện nhờ vả chuyện đ-ộng t-rời.......................ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇 Ẩn bớt

16/01/2026

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "t:ái mặt" khi chạm trán người bố "đại gia núi rừng" của cô dâu... Đường sá lên nhà gái xa xôi hẻo lánh, rừng thiê::ng nư::ớc đ::ộc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rù::ng mì:nh chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấ::m cả::n, thậm chí d::ọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — "Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà."
Ông nhà tôi thì xuôi xoa: "Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấ:m c:ản". Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải m:ò lên tận đó để rước dâu? Nhưng "trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để "dạy" cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — "Bà làm thế có mặt mũi quá không?" – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — "Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâ:u v:ùng x::a, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ."
Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.
Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi s:ay l:ử đ:ử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về... xem tiếp dưới bình luận...👇👇 Ẩn bớt

16/01/2026

Dâu mới về nhà chồng ngủ đến gần 10 giờ chưa dậy, mẹ chồng bực mình lên lầu thì tá hỏa khi nhìn thấy cảnh tượng trên giường…
Sau khi hôn lễ kết thúc, bà tất bật dọn dẹp nhà cửa từ sáng đến tối. Khách khứa vừa ra về, nhà còn ngổn ngang, bếp núc vẫn vương mùi dầu mỡ. Đến khuya, mệt quá, bà thiếp đi lúc nào không hay, trong khi con trai và con dâu đã về phòng riêng từ lâu.
Sáng hôm sau, mới hơn 5 giờ, bà đã thức dậy tiếp tục lau dọn. Cả buổi sáng cúi gập người làm việc, lưng mỏi nhừ, chân đau nhức, nhưng bà vẫn cố gắng vì nghĩ con dâu mới về còn bỡ ngỡ.
Thế nhưng đến gần 10 giờ, trên lầu vẫn im lìm, không một tiếng động.
Đứng dưới nhà, bà gọi vọng lên:
– Con dâu ơi, xuống nấu ăn đi con.
Không có tiếng trả lời.
Bà gọi thêm lần nữa, giọng cao hơn:
– Con dâu, dậy đi!
Vẫn bặt vô âm tín.
Chân đau nên bà ngại leo cầu thang, cứ đứng dưới gọi mãi. Gọi đến khản cả giọng mà trên lầu vẫn im lặng, trong lòng bà vừa mệt vừa bực.
Cuối cùng, bà chống gậy, chậm rãi bước lên lầu, miệng lẩm bẩm:
– Mới về làm dâu mà đã không biết giờ giấc, trưa trật còn nằm lì…
Lên đến nơi, bà thở hổn hển, đứng trước cửa phòng, lớn tiếng:
– Dậy đi! Ngủ đến bao giờ nữa?
Không có tiếng đáp.
Bà đẩy cửa bước vào, tiến lại gần giường rồi kéo mạnh tấm chăn ra…
Và ngay khoảnh khắc ấy, bà sững người.
Trên ga giường là một cảnh tượng khiến bà tái mặt, tim đập thình thịch, chân tay rụng rời…
👉 Xem tiếp phần sau tại bình luận 👇

16/01/2026

Con gái lấy chồng xa trước Tết bỗng gửi về cho bố đôi giày cỡ 43 trong khi ông đi cỡ 40. Thương con ông không kêu ca gì mà cất giày vào trong tủ. 2 tháng sau vô tình mở hộp giày ra ông kinhhai tột cùng vội vàng báo CA tới...
Gió bấc cuối năm rít từng cơn qua khe cửa sổ gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xư/ơng của những ngày cận Tết. Ông Nam ngồi co ro bên bếp lửa, tay mân mê đôi giày da màu đen bóng loáng vừa được shipper giao đến. Đó là quà của cái Lan – con gái duy nhất của ông. Nó lấy chồng xa tít trong Nam, ba năm rồi chưa về ăn Tết. Cuộc sống công nhân khu chế xuất vất vả, ông biết chứ, nên chẳng bao giờ ông đòi hỏi gì. Ấy vậy mà năm nay, nó gửi về cho ông đôi giày da rất đẹp.
Ông Nam thở dài, xỏ chân vào thử. – Rộng quá! – Ông thốt lên, giọng buồn thiu. Chân ông chỉ đi cỡ 40, mà đôi này hẳn 43, cầm lên rất nặng. "Chắc nó bận quá, mua vội nên nhầm size, hoặc là nó quên mất chân bố nó bé thế nào rồi," ông Nam tự nhủ, cố nén nỗi tủi thân đang dâng lên trong lòng. Ông biết không đi vừa nên chẳng buồn thử giày nữa. Thương con vất vả, ông không nỡ gọi điện trách móc hay đòi đổi. Ông cẩn thận bỏ lại đôi giày được đựng trong túi bóng vào hộp, cất sâu dưới đáy tủ quần áo. Tết này, ông lại đi đôi dép tổ ong cũ vậy.
2 tháng trôi qua. Tết đã hết, xuân đã tàn. Hôm ấy trời nồm ẩm, tủ quần áo của ông bốc mùi mốc. Ông Nam lôi hết đồ đạc ra phơi, và nhìn thấy hộp giày nằm lăn lóc ở góc tủ. Một con chuột nhắt vừa chạy vụt qua, có vẻ nó đã định làm tổ trong đó. Ông mở hộp ra kiểm tra. May quá, giày chưa bị cắn. Nhưng khi cầm chiếc giày bên phải lên, ông thấy nó nặng trịch một cách bất thường. Tò mò, ông thò tay vào sâu bên trong mũi giày. Không có gì. Ông lật ngửa chiếc giày, nạy thử tấm lót đế giày lên. Và rồi, cảnh tượng trước mắt khiến ông Nam bủn rủn chân tay, mặt c/ắt không còn gi/ọt m/á/u... xem tiếp dưới bình luận....

16/01/2026

Lúc h/ấp h/ối, mẹ chồng trao hết gia sản cho con dâu nhưng dặn tuyệt đối đừng nói với chồng. Nghe lời bà mà tôi thoát được một k//iếp n//ạn ki//nh ho//àng....

Tôi vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy — căn phòng nhỏ hẹp, ngột ngạt mùi thu//ốc men, tiếng máy thở khò khè xen lẫn hơi thở dốc dốc của mẹ chồng. Ngọn đèn vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt già nua, gầy tóp, từng nếp nhăn sâu như khắc cả một đời tần tảo.

Bà Nguyễn Thị Hòa – người phụ nữ mà cả làng đều nể trọng vì sự nghiêm khắc và cẩn trọng. Cả đời bà chỉ biết lao động, lo cho chồng con, tiết kiệm từng đồng, chẳng bao giờ chịu để ai phải mang tiếng “mẹ chồng c//ay ngh//iệt”. Dẫu vậy, tôi con dâu của bà – vẫn luôn giữ khoảng cách, nửa kính nể, nửa s//ợ sệt. Bà ít nói, sống nguyên tắc, ít khi bộc lộ cảm xúc. Suốt mười mấy năm làm dâu, tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại được bà tin tưởng tuyệt đối.

Thế mà tối hôm đó, khi thời khắc cuối cùng đang cận kề, bà bỗng gọi tôi lại, đôi mắt mờ đục nhưng vẫn ánh lên tia sáng lạ kỳ. Bàn tay bà run rẩy nắm chặt tay tôi: “Vy… con ạ… tất cả những gì mẹ có – từ mảnh đất ở quê, căn nhà nhỏ trên phố, cho đến vàng bạc, sổ tiết kiệm – mẹ giao hết cho con. Nhưng con phải hứa với mẹ… tuyệt đối không được để chồng con hay các cháu biết. Không ai, kể cả người thân ru//ột th//ịt.”...
xem chi tiết dưới bình luận....👇👇 Ẩn bớt

Address

The Rocks, NSW

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Adventure Alpha posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

“I never knew of a morning in Africa, when I woke up and was not happy” – Ernest Hemingway

“I never knew of a morning in Africa, when I woke up and was not happy”

– Ernest Hemingway