09/13/2026
Bạn có thể đang vô tình gieo những thứ khiến con sau này khó có được cuộc sống giàu có mà bạn đã cố gắng cả tuổi trẻ để xây dựng.
Nhưng BÀI VIẾT SẼ DÀI. Chỉ đọc tới cuối nếu bạn muốn biết điều đó bắt đầu từ đâu.
——
Mình nhớ hôm đó suýt nữa đã buột miệng giải thích để bác bỏ suy nghĩ của con. Trong đầu cứ đinh ninh: “Ồ, câu này mẹ biết trả lời sao cho ngầu nè.”
Nhưng nghĩ thêm một hồi lại thấy… khó nói quá. Và cuối cùng mình đành phản ứng như thế này.
Là mình không nói gì hết, chỉ hỏi lại:
“Sao tự nhiên con hỏi vậy?”
Thấy con cũng có vẻ suy tư, mình kiên nhẫn chờ một hồi, và rồi thì
bé chọn không trả lời…
——
Trong đầu mình lúc đó tự động chạy qua những thước đo người lớn tụi mình vẫn hay dùng để đánh giá mình đang ổn hay đang tiến bộ tới đâu:
mình đang kiếm bao nhiêu,
có gì rồi,
còn thiếu gì,
so với người khác thì đang ở đâu.
Nếu xét bằng những tiêu chí này, mình thật sự không nghĩ con có lý do để hỏi “nhà mình có nghèo không”.
Nhưng càng nghĩ mình càng thấy có một vấn đề:
đó là cách người lớn trả lời câu hỏi này.
Còn con nít đâu biết ba mẹ có bao nhiêu tài sản hay RESP đang có bao nhiêu tiền.
Nó không biết investment lời lỗ ra sao.
Cũng chẳng quan tâm mình đang xây thêm những nguồn income nào.
Mình cũng không biết chính xác lúc đó con đang nghĩ gì, vì hỏi mà nó cũng chẳng nói gì.
Nhưng nếu thử nhìn cuộc sống này bằng mắt của nó, thì những gì nó có thể cảm nhận được lại là:
Kiểu như
- mình kể chuyện thì mẹ có nghe tới hết không, hay vừa nghe vừa nhìn điện thoại?
- cuối tuần cả nhà có thể thong thả làm gì đó cùng nhau không, hay người lớn lúc nào cũng bận?
- ba mẹ có đủ energy để chơi, nói chuyện, cười với mình — hay cuối ngày chỉ còn sức để ậm ừ, gật đầu cho qua chuyện sau khi đã dành hết cho công việc?
Nhưng công bằng mà nói, tụi mình cũng có một lý do nghe rất chính đáng:
“Mình đang cố gắng như vậy cũng vì gia đình, vì tương lai của con.”
Mình đã vịn vào lý do này một thời gian khá dài và chấp nhận “mắt nhắm mắt mở” trước những phản hồi đầy ẩn ý của con về cảm giác thiếu thốn kia.
Cho tới khi mình đọc được vài nghiên cứu khiến mình phải suy nghĩ lại.
Harvard Center on the Developing Child có một khái niệm gọi là “serve and return”.
Hiểu đơn giản là những lúc con nói, hỏi hay chỉ cho mình một thứ gì đó, và người lớn thật sự chú ý rồi phản hồi lại.
Những tương tác tưởng nhỏ này lại góp phần vào quá trình phát triển não bộ, ngôn ngữ và social skills của trẻ. Một relationship ổn định, nhận được sự quan tâm và phản hồi của người lớn cũng là một trong những yếu tố quan trọng giúp trẻ phát triển resilience về sau.
Một meta-analysis khác tổng hợp 448 nghiên cứu với hơn 480,000 gia đình cho thấy sự tham gia của cha mẹ có liên hệ tích cực với việc học, motivation và mức độ engagement của trẻ.
Ba mẹ cũng không nhất thiết phải ngồi kè kè kiểm homework; những cuộc trò chuyện với con về việc học, mục tiêu và kỳ vọng cũng có tác động quan trọng.
Nói cách khác, thời gian và sự quan tâm mình dành cho con không chỉ làm tuổi thơ của nó vui hơn. Nó còn ảnh hưởng tới chính quá trình học hỏi và phát triển của con về sau.
——
Cả hai đều quan trọng như nhau.
Con cần một tương lai có financial security,
nhưng nó cũng cần thời gian, sự chú ý và sự gắn bó với ba mẹ trong quá trình lớn lên.
Và đây là đúc kết không mấy dễ chịu mà mình đã nhắc bản thân phải ghi nhớ:
Trong khi ba mẹ đang cố gắng xây dựng cho gia đình “giàu lên”,
thì có khi đứa trẻ lại đang cảm thấy nghèo đi ở chính những điều mà chúng không thể bỏ tiền mua lại sau này.
Khi con lớn lên với hình ảnh ba mẹ luôn bận rộn, căng thẳng và phải làm nhiều hơn để có nhiều hơn, tụi mình có thể đang vô tình trao cho con một định nghĩa méo mó về thành công và sự giàu có.
——
Tất nhiên tụi mình không thể ngừng làm việc, phát triển sự nghiệp hay kiếm tiền.
Ở tuổi 34, đã có 2 con, từng đi làm rồi trải qua cảm giác bị ép lương, mối quan tâm hiện tại của mình là:
xây các nguồn income như thế nào để mình không phải gánh nhiều việc hơn, làm vất vả hơn và kết quả ngày càng bớt phụ thuộc vào việc chính mình phải trực tiếp có mặt?
——
Muốn income bớt phụ thuộc vào thời gian của mình thì ban đầu vẫn phải bỏ công xây cái gì đó khác.
Nhưng ít nhất, effort đang đi vào nơi có khả năng tạo lãi kép và mở rộng lựa chọn về sau.
Còn những cách như nhận thêm trách nhiệm, học thêm để lên một job khó hơn hay kiếm thêm một job khác có thể giúp income tăng trước mắt. Nhưng nhiều năm sau vẫn sẽ mãi vướng trong vòng lặp:
làm nhiều hơn → kiếm nhiều hơn → gánh nhiều hơn.
Khi đó, kiếm nhiều tiền hơn, tích lũy nhiều tài sản hơn chưa chắc giúp gia đình giàu có hơn,
nếu mình phải đánh đổi thời gian, năng lượng và sự hiện diện dành cho con trong những năm tuổi thơ của nó.
——
Với mình, bài toán bây giờ không còn chỉ là “làm sao kiếm thêm”.
Mà là làm sao những gì mình xây hôm nay có thể cho gia đình nhiều lựa chọn hơn về sau.
Nếu bạn cũng ngoài 30 và bắt đầu định nghĩa lại chữ “thành công”
không chỉ bằng mình kiếm được bao nhiêu, mà bằng cuộc sống số tiền đó giúp mình xây được
có thể bạn sẽ thích những email mình gửi hàng tuần.
Comment NEWSLETTER, mình gửi bạn link đăng ký nha.
- Chloe Phuong Tran -