News NewsOnli

27/12/2025
Đã tìm ra lý do khiến không một sao Việt nào đến dự đám ta:ng NS Thương Tín, khán giả chỉ biết thở dài: "Hóa ra là như v...
27/12/2025

Đã tìm ra lý do khiến không một sao Việt nào đến dự đám ta:ng NS Thương Tín, khán giả chỉ biết thở dài: "Hóa ra là như vậy"

Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau Cả Nhà Chồng ...
27/12/2025

Bố Chồng Mừng Thọ 70 Tuổi Đãi 150 Bàn, Mẹ Chồng Không Cho Tôi Ngồi, Tôi Đi Thẳng Đến Ngân Hàng, 3 Phút Sau Cả Nhà Chồng Ho/ảng L//oạn Gọi 99 Cuộc.
Ngày bố chồng tôi tròn bảy mươi tuổi, cả nhà tổ chức mừng thọ rất lớn.
Một trăm năm mươi bàn tiệc, khách khứa đông nghịt, từ họ hàng xa gần cho đến đối tác làm ăn của chồng tôi. Nhà hàng được đặt từ cả tháng trước, trang trí rực rỡ, băng rôn đỏ treo kín lối vào.
Ai cũng bảo nhà chồng tôi “có phúc”.
Chỉ có tôi là người duy nhất cảm thấy mình… không thuộc về nơi đó.
Tôi tên là Hà, làm dâu nhà này đã bảy năm.
Bảy năm, tôi chưa từng lớn tiếng với bố mẹ chồng. Chưa từng c/ãi lại một câu. Tết nhất giỗ chạp, việc nặng việc nhẹ tôi đều làm. Ti/ền b/ạc trong nhà, phần lớn là do tôi gánh.
Chồng tôi làm kinh doanh, nhưng những năm đầu thất bại liên miên. N/ợ n/ần chồng chất. Là tôi đem tiền tiết kiệm trước hôn nhân ra trả. Là tôi đứng tên vay vốn ngân hàng để anh xoay vòng.
Nhưng với mẹ chồng tôi, tôi mãi mãi chỉ là “đứa con dâu nhà ngh//èo”.
Hôm đó, tôi mặc một chiếc áo dài màu nhã, không quá nổi bật, không kém sang. Tôi nghĩ, dù sao cũng là ngày vui của bố chồng.
Khi tôi bước vào sảnh tiệc, mẹ chồng liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi lạnh lùng nói:
“Bàn trong kia hết chỗ rồi. Con ra sau ngồi tạm với mấy đứa phục vụ đi.”
Tôi sững người.
“Dạ… hôm nay con là con dâu, lại là tiệc mừng thọ của bố…” – tôi nói khẽ.
Mẹ chồng nhíu mày:
“Ngồi đâu chẳng được. Quan trọng gì mấy cái hình thức.”
Tôi nhìn quanh.
Bàn chính giữa dành cho bố chồng, mẹ chồng, anh chị em ruột, dâu rể đủ cả.
Chỉ thiếu tôi.
Chồng tôi đứng gần đó. Tôi nhìn anh, mong anh nói một câu.
Anh trá//nh ánh mắt tôi.
Lúc ấy, tôi hiểu rồi.
Tôi không c//ãi.
Không khóc.
Tôi chỉ gật đầu, quay người bước ra ngoài.
Không ai để ý. Không ai hỏi.
Tôi bước thẳng ra bãi xe, mở điện thoại, gọi cho tài xế riêng.
“Anh chở tôi đến ngân hàng.”... đọc tiếp dưới bình luận 👇

D:ắt th:eo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệ:c cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưn...
27/12/2025

D:ắt th:eo con gái 4 tuổi đi dự đám cưới người quen. Đến nơi, tiệ:c cưới đông vui, mâm cỗ bày đầy thịt gà, giò chả. Nhưng chưa kịp động đũa, mẹ cô dâu đã bước tới, cười gượng Nhà cô tính cỗ vừa đủ, giờ thêm người s::ợ thiếu, mà đi hai người thì… hơi tố::n ké::m... Tôi ngớ người, chưa kịp đáp thì chị ấy nói luôn: Chứ để thiếu cỗ, khách lại bảo nhà cô keo kiệt, cháu nhỉ? Cả bàn quay sang nhìn, tôi quê không biết chui vào đâu. Tôi đứng phắt dậy đưa con về nhà, vừa ngồi xuống ghế được 30 phút thì nghe tin động trời từ đám cưới... ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN👇

27/12/2025

Một cậu bé bán vé số hét lên với nam tỷ phú: “Xuống xe ngay!”, ai cũng tưởng nó làm loạn nhưng 5 phút sau, sự thật khiến cả thành phố rù/ng m//ình khi cậu vừa cứu mạng một chủ tịch...
Chiều hôm đó, tôi—một thằng bé bán vé số mười ba tuổi, chân trần, mặt mũi lem luốc—đứng nép bên lề đường trước cửa khu thương mại lớn nhất thành phố. Nắng hắt xuống nóng rát, mặt đường bốc hơi đến mức nhìn xa như sắp tan chảy. Tôi còn đúng tám tờ vé số, cố bán nốt để tối mua cháo cho em gái.
Khi chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng lại trước mặt, tôi chỉ định mời mua đôi ba tờ. Nhưng vừa nhìn bánh trước hơi lệch, trục xoay đen như bị nứt, và đặc biệt là mùi khét lạ lắm—mùi mà tôi không thể nào quên được kể từ ngày cha tôi chết trong vụ nổ xe hai năm trước—tim tôi chợt thắt lại.
Tôi lao đến cửa xe, đập mạnh.
“Chú ơi! Xuống xe ngay! NGAY!”
Người đàn ông bên trong quay sang, trợ lý đang mở cửa, cả hai đều sững lại.
Ông ấy khoảng hơn năm mươi, vest xám, tóc vuốt gel, ánh mắt lạnh và quyền lực. Người ta gọi ông là Chủ tịch Nam—tôi từng nghe trong những câu chuyện vỉa hè khi đi bán vé số.
Ông nhíu mày, khó chịu.
“Thằng bé này… làm gì mà hét hò? Ai cho lại gần xe tôi?”
Bác tài định kéo tôi ra.
Nhưng tôi hét lớn hơn, lần này là tiếng gào từ tận đáy bụng:
“CHÚ XUỐNG XE NGAY! SẮP N;;Ổ ĐÓ!!!”
Tôi run, tim đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nếu đúng như cha tôi từng nói, “mùi khét hòa mùi xăng và hơi cao su” nghĩa là xe đang rò rỉ xăng gần hệ thống tản nhiệt. Chỉ cần một cú đá;;nh lử;:a… là xong.
Chủ tịch Nam nhìn tôi như nhìn một đứa điên.
“Rồi, rồi. Định lừa tiền đúng không? Mùi xăng nào, n;;:ổ gì…”
“Chú ơi, chú tin con đi! Con biết kiểu mùi này! Cha con—cha con chết vì nó rồi!”
Tôi nói mà mắt cay xè. Tôi không dám nhìn vào mặt ông, chỉ biết run vì sợ. Sợ ông không tin. Sợ chuyện sẽ lặp lại như tai nạn của cha tôi.
Trợ lý chau mày:
“Chủ tịch, để tôi xem thử—”
“Không cần. Lên xe.” – Giọng ông lạnh băng.
Xe chuẩn bị chạy. Tôi tuyệt vọng.
Tôi nhào đến, hét lần cuối, như xé họng:
“CHÚ MUỐN C;;H;;ẾT THÌ CỨ NGỒI ĐÓ!!!” 👇👇👇

27/12/2025

Chỉ vì ăn mất miếng gà của cháu nội, con trai tôi và vợ nó nhốt 2 ông bà già tôi dưới kho trong hầm để xe. Lúc này chồng tôi mới thì thầm "sau bức tường gạch này có 1 thứ cứ cả tôi và bà", ngay sau khi chúng đi khỏi, chồng tôi đã di chuyển một viên gạch và cho tôi xem một b;/í m--ật ki;/nh khủ--ng ông đã giấu kín 39 năm qua...
Tiếng khóa sắt “cạch” một cái, rồi mọi âm thanh trên mặt đất biến mất. Chỉ còn lại mùi ẩm mốc và ánh đèn vàng yếu ớt trong căn kho dưới hầm để xe.
Bà Hạnh dựa vào bức tường lạnh ngắt, chân vẫn run vì cú đẩy mạnh của con dâu—Thảo—khi nó hét lên:
“Ăn có một miếng gà của con mà cũng không biết điều! Ở dưới này suy nghĩ lại đi!”
Bên cạnh bà, ông Lâm, chồng bà, lặng im như cục đá. Có lẽ việc bị chính con trai mình nhốt dưới hầm chỉ vì chuyện vặt đã khiến ông không còn lời nào để nói.
Ở phía trên, tiếng chân Tuấn—đứa con trai mà bà Hạnh dứt ruột đẻ ra—cùng tiếng vợ nó xa dần. Khi không gian yên tĩnh hoàn toàn, ông Lâm mới khàn giọng:
“Hạnh… lại đây. Tôi cần nói chuyện với bà.”
Ông hiếm khi gọi tên bà bằng giọng nghiêm trọng như vậy. Bà Hạnh quay sang, ánh mắt hoang mang:
“Có chuyện gì? Giờ này ông còn…?”
Ông Lâm nhìn quanh, ghé sát tai bà, thì thầm:
“Sau bức tường gạch kia… có một thứ đã dằn vặt tôi suốt ba chín năm.”
Cả người bà Hạnh tê rần. Bức tường mà ông chỉ là cái tường cũ, sơn b**g tróc, vốn dùng để chắn ẩm. Bà từng lau dọn kho biết bao lần nhưng chưa bao giờ thấy nó đặc biệt.
“Ông nói gì vậy? Ở đây có cái gì?”
Ông nghẹn ngào, ánh mắt lộ ra sự sợ hãi mà bà chưa từng thấy ở người đàn ông trầm lặng ấy.
“Đợi chúng nó đi hẳn đã.”
Mấy phút sau, khi âm thanh phía trên hoàn toàn im bặt, ông Lâm gắng sức kéo một thùng gỗ lớn sang một bên, rồi quỳ xuống cạnh bức tường. Ông đưa tay cạy đúng một viên gạch cũ kỹ, như thể ông đã thuộc từng khe hở của nó từ lâu.
Bà Hạnh nhìn không chớp mắt.
Khi viên gạch rơi xuống, phía sau lộ ra một hốc nhỏ, tối đen. Từ trong đó, ông Lâm lấy ra một túi vải màu nâu đã ngả rêu, cột bằng dây thừng mục.
Ông đặt nó lên nền xi măng, tay run bắn.
Bà Hạnh thì thào:
“Ông giấu cái gì ở đây suốt 39 năm?”
Ông hít sâu, như thể phải gom hết can đảm của cả phần đời còn lại để mở túi.
Lúc này Bà Hạnh sững người.
“Của ai…?”... 👇👇

27/12/2025

Mẹ kế g//ả tôi cho anh chồng bị t//àn tậ///t. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giường… và một cú ngã đã thay đổi cả cuộc đời cả 2
Tôi bị gả đi như một m//ón hàn//g. Mẹ kế tôi nói: “Nhà đó giàu có, con chỉ cần ngoan ngoãn, coi như đổi đời.” Tôi im lặng, không phản kháng. Có lẽ vì từ ngày cha m;:;ất, tôi đã quen với cảm giác mình chẳng có quyền lựa chọn.
Chú rể của tôi là An – người đàn ông được đồn là tàn tật, suốt ngày ngồi xe lăn. Người ta bảo anh từng là thiếu gia nổi tiếng, nhưng sau một vụ tai nạn xe, đôi chân liệt hoàn toàn, vị hôn thê bỏ đi, còn anh thì sống ẩn dật trong căn biệt thự lạnh lẽo.
Và tôi – một cô gái ngh//èo, chẳng danh phận – trở thành “vợ của người t///àn p///hế”.
Đám cưới diễn ra trong sự lặng lẽ. Không pháo, không tiếng nhạc, không nụ cười. Chỉ có tôi, trong chiếc váy trắng cũ, đứng cạnh người đàn ông trầm tĩnh ấy, nhận những ánh nhìn thương hại và dèm pha.
Khi xe đưa tôi về nhà chồng, mẹ kế chỉ kịp nói nhỏ:
“Nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng để mất lòng nhà họ.”
Rồi bà quay đi, như vừa buông xuống một món hàng giao xong cho người ta.
Căn biệt thự nơi tôi đến đẹp nhưng lạnh. Anh – người chồng mới cưới – chỉ khẽ gật đầu, nói giọng đều đều:
“Từ nay, cô cứ ở đây, muốn làm gì thì làm. Tôi không can thiệp.”
Không gọi tôi là “vợ”, không nhìn tôi lâu hơn một giây. Chúng tôi sống cùng nhà mà như hai người xa lạ.
Ban ngày anh đọc sách trong thư phòng. Ban đêm tôi ngủ ở phòng bên cạnh.
Thỉnh thoảng, tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên đều đặn – âm thanh ấy trở thành nhịp thời gian của căn nhà.
Tôi từng nghĩ:
“Mình đã hết đời rồi. Một cuộc hôn nhân mua bán, một người chồng chẳng thể bước đi.”
Đêm t:;ân h:;ôn, người giúp việc đã về hết. Anh ngồi bên giường, còn tôi loay hoay cầm chăn. Không khí im phăng phắc.
Tôi run, không biết phải nói gì. Anh thấy thế, khẽ nói:
“Cô không cần thư/ơng hạ//i tôi. Tôi biết tôi là gánh nặng.”
Tôi vội lắc đầu:
“Không… không phải vậy…”
Rồi không hiểu sao, tôi lại bước đến, khom người xuống:
“Để tôi giúp anh lên giường nghỉ.”
Anh thoáng sững, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi, rồi gật đầu khẽ. Tôi vòng tay qua lưng anh, cố gắng cõng anh lên. Nhưng anh nặng hơn tôi tưởng. Chỉ vài bước, chân tôi trượt phải mép thảm, cả hai cùng ngã xuống nền gỗ.
Tiếng “rầm” vang lên, đau điếng. Tôi vội chống dậy, định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại.
Dưới lớp chăn mỏng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó cử động 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

Adresse

INNai BosKa
Weißenburg In Bayern
91781

Benachrichtigungen

Lassen Sie sich von uns eine E-Mail senden und seien Sie der erste der Neuigkeiten und Aktionen von News erfährt. Ihre E-Mail-Adresse wird nicht für andere Zwecke verwendet und Sie können sich jederzeit abmelden.

Service Kontaktieren

Nachricht an News senden:

Teilen