News NewsOnli

Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời vì TNGT ngay trước cửa nhà: Chuyện tình...
03/01/2026

Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời vì TNGT ngay trước cửa nhà: Chuyện tình đẹp dang dở 👇

03/01/2026

Con gái ruột quát tháo đu;/ổi tôi ra khỏi nhà vì lỡ uống 1 ngụm nước cam của cháu ngoại, tôi đi luôn không cần suy nghĩ, nhưng nó không biết tôi đang cầm theo 2 tỷ và chuẩn bị làm 1 việc khiến tất cả phải hối hận...
Sau khi chồng m;/ất, bà Huệ bán căn nhà cấp bốn ở quê, lên thành phố ở cùng con gái là Ngọc Lan.
Bà nghĩ đơn giản: Con nuôi mẹ già – mẹ chăm cháu – cả nhà nương tựa nhau.
Mỗi sáng, bà đưa bé Bảo đi học.
Mỗi chiều, bà quét nhà, nấu cơm, giặt đồ.
Bà không than vãn.
Bà cũng chưa từng nói với con gái rằng bà còn 2 tỷ đồng tiền bán nhà đang gửi ngân hàng.
Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa.
Cổ bà Huệ khô rát.
Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở.
Bà nhấp đúng một ngụm.
Ngay lúc đó, Ngọc Lan từ bếp bước ra, nhìn thấy.
“Mẹ làm cái gì vậy?” – Lan gằn giọng.
Bà Huệ giật mình:
“Mẹ khát quá… uống có một ngụm thôi mà con…”
Ngọc Lan đập mạnh cái muỗng xuống bàn:
“Đó là nước cho con tôi!
Mẹ già rồi mà không biết điều à?”
Bé Bảo đứng nép sau lưng mẹ nó, không nói một lời.
Ngọc Lan chỉ tay ra cửa:
“Nhà này không nuôi người già ăn bám!
Mẹ thích đi đâu thì đi!”
Bà Huệ đứng chết lặng.
Bà không khóc.
Không xin xỏ.
Bà chỉ lặng lẽ vào phòng, xách chiếc túi vải cũ – trong đó có sổ tiết kiệm 2 tỷ đồng.
Bước ra khỏi nhà, bà Huệ không quay đầu lại.
Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp... 👇👇

03/01/2026

Con trai làm lương 15 triệu, 3 năm nay tháng nào cũng gửi về cho mẹ 12 triệu. Tết dương lịch con báo không về ở lại làm thêm, nhưng 3 ngày liền gọi điện không thấy con nghe máy, người mẹ vội vàng bắt xe lên xem con thế nào thì kinhhai tột độ...
Những ngày nghỉ Tết Dương lịch. Trong khi nhà nhà quây quần bên mâm cơm tất niên, tiếng chuông điện thoại của bà Hạnh vẫn reo trong vô vọng. Đầu dây bên kia, Tùng – đứa con trai duy nhất của bà, vẫn bặt vô âm tín. Trước đó 1 tuần, Tùng nhắn tin: "Mẹ ơi, Tết Dương này con không về. Công ty có dự án gấp, làm mấy ngày lễ lương nhân ba, con ở lại làm ra Tết con về bù nhé. Tháng này con vẫn gửi mẹ 12 triệu như mọi khi".
Tin nhắn chuyển khoản ting ting đến ngay sau đó. Bà Hạnh nhìn số dư tài khoản, lòng vừa mừng vừa lo. Mừng vì con trai giỏi giang, lương 15 triệu mà tháng nào cũng chắt chiu gửi về cho mẹ tận 12 triệu, chỉ giữ lại 3 triệu tiêu vặt giữa chốn phồn hoa đô hội. Nhưng lo vì linh tính người mẹ mách bảo có điều gì đó không ổn. Tùng chưa bao giờ tắt máy lâu đến thế.
Đến chiều ngày mùng 1, không thể ngồi yên được nữa, bà Hạnh gói ghém ít thức ăn, bắt chuyến xe khách cuối cùng lên thành phố. Hà Nội đón bà bằng cái lạnh c/ắt d/a c/ắt th/ịt và cơn mưa phùn lất phất. Khu trọ của Tùng nằm sâu trong con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, vắng tanh vì sinh viên và người lao động đã về quê nghỉ lễ hết. Bà tìm tới địa chỉ mà Từng cho ngày trước. Đứng trước cửa phòng trọ khóa im ỉm, bà Hạnh đập cửa thình thịch: "Tùng ơi! Mẹ đây! Mở cửa cho mẹ!".
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Bà Hạnh ho//ảng lo//ạn, định hô hoán ph//á cửa thì cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Một cô gái trẻ, dáng vẻ gầy gò bước ra:"Bác... bác là mẹ anh Tùng ạ?" – Cô gái hỏi, giọng ái ngại.
"Phải, bác đây. Thằng Tùng đâu cháu? Nó bảo đi làm cơ mà bác lo nên bác từ quê lên...?". Cô gái thở dài, đặt bát cháo xuống ghế đá, rồi lấy chìa khóa dự phòng trong túi ra: "Anh ấy đưa chìa khóa nhờ cháu... bác vào đi, nhưng bác bình tĩnh nhé".
Cánh cửa vừa bật mở, một m/ùi ẩ/m m/ốc x/ộc lên m/ũi. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều tà, bà Hạnh ch//ết lặng.... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Tiếng khóc thấu trời xanh của chị gái cán bộ ngoại giao 2001 vừa qua đời vì TNGT ngay trước cửa nhà ở Nghệ An: B:ắ::t xe...
03/01/2026

Tiếng khóc thấu trời xanh của chị gái cán bộ ngoại giao 2001 vừa qua đời vì TNGT ngay trước cửa nhà ở Nghệ An: B:ắ::t xe liền 14 tiếng về gọi em nhưng không kịp nữa rồi .😢😢👇

03/01/2026

Mẹ chồng tôi bất ngờ bị đ;/ột qu--ỵ nặng, bà được đưa thẳng vào phòng cấp cứu nhưng không kịp, ngay trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà nắm lấy tay tôi và thì thầm, run rẩy, "Chạy đi... tránh xa con trai ta ra..." Rồi bà lén lút nhét mẩu giấy vào tay tôi. Thật kinh hoàng vì những gì bà dặn dò chính là...
Mẹ chồng tôi đột ngột đổ gục ngay trong bữa cơm tối.
Chỉ trong vài phút, bà đã rơi vào trạng thái co giật, méo miệng, hơi thở đứt quãng. Xe cấp cứu đến rất nhanh, nhưng mọi thứ diễn ra còn nhanh hơn.
Bác sĩ lắc đầu khi bà vừa được đẩy vào phòng cấp cứu.
Độ;/t q--uỵ quá nặng.
Không còn nhiều thời gian.
Tôi đứng ở hành lang, tay lạnh ngắt, đầu trống rỗng. Chồng tôi — Hoàng — thì liên tục gọi điện, gào lên với ai đó, vẻ mặt căng thẳng đến đáng sợ.
Anh không khóc.
Chỉ cáu gắt. Nóng nảy. Như thể đang sợ… một điều gì khác.
Bất ngờ, y tá gọi tôi vào.
“Mẹ cô muốn gặp riêng.”
Trong phòng cấp cứu, mẹ chồng tôi nằm đó, người gầy hẳn đi chỉ trong vài giờ. Mắt bà mở hé, đục mờ nhưng khi nhìn thấy tôi, bà bỗng siết chặt tay tôi đến đau điếng.
Tôi cúi xuống.
Bà run rẩy, hơi thở khò khè, môi mấp máy rất lâu mới bật ra được tiếng thì thầm:
“Chạy đi…”
“…tránh xa con trai ta ra…”
Tôi ch;/ết lặng.
Bà lắc đầu yếu ớt, nước mắt trào ra từ khóe mắt đã nhăn nheo.
“Ta… không kịp nữa rồi…”
Rồi, bằng chút sức tàn cuối cùng, bà lén nhét vào tay tôi một mẩu giấy nhỏ, gấp làm tư, dính đầy mồ hôi lạnh.
Chưa kịp hỏi thêm, tay bà buông thõng.
Máy đo tim kéo thành một đường thẳng lạnh lẽo.
Tôi bước ra ngoài trong trạng thái gần như không còn cảm giác.
Hoàng ôm tôi rất chặt. Quá chặt.
“Em ổn không?” — anh hỏi, giọng dịu một cách bất thường.
Tôi gật đầu.
Nhưng trong lòng bàn tay, mẩu giấy kia nóng rực như thiêu đốt.
Đêm đó, khi Hoàng đã ngủ, tôi mới dám mở ra.
Trên mẩu giấy ai ngờ chính là...👇👇

03/01/2026

Vợ bế con về quê chăm bố ố::m nặng, chồng thuê shipper 500k chở luôn vali quần áo vợ ra bến xe kèm tin nhắn: "Đi luôn, khỏi về". Để rồi đúng 30 phút sau chồng nhận tin s/ét đ/á/nh từ vợ...
Toàn ngồi vắt chân trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi nhưng mắt lại liếc xéo về phía vợ. Lan đang vừa địu con, vừa một tay gấp vội mấy bộ quần áo vào chiếc túi du lịch nhỏ.
– "Cô định đi bao lâu"? – Toàn hất hàm hỏi, giọng đầy vẻ khó chịu. – "Em đã nói với anh rồi. Bố em t/ai bi/ến nặng, bác sĩ bảo tiên lượng xấu. Em phải về ngay. Anh cho em xin phép đưa con về thăm ông ngoại một thời gian". Toàn cười khẩy, tiếng cười ngắn ngủn và chói tai: – Thăm gì mà thăm. Đàn bà đi lấy chồng thì phải lo việc nhà chồng. Nhà cửa bộn bề, mẹ tôi thì đau lưng, cô vác con đi để nhà ai hầu? Bố cô già rồi, s/inh lão bệ/nh t/ử là lẽ thường, có phải cô về là ông ấy sống lại được đâu. Khi nào báo t/ử hẵng hay".
Lan khựng lại. Cô quay sang nhìn chồng, ánh mắt vốn luôn nhẫn nhịn nay bỗng dưng lạnh lẽo đến lạ. Cô không cãi, chỉ lẳng lặng kéo khóa túi xách, bế đứa con mới 8 tháng lên tay, rồi bước thẳng ra cửa không nói thêm một lời nào.
– "Cô đi là đi luôn đấy nhé! Cu/ốn x/éo khỏi cái nhà này. Đừng có mà vác mặt về khóc lóc"! – Toàn gào với theo. Cánh cửa đóng sầm lại. Lan đã đi.
Mẹ Toàn – bà Phượng, từ trong phòng ngủ đi ra, mặt đắp mặt nạ dưa chuột, giọng chua loét: – "Nó đi rồi hả con? Gớm, cái ngữ con nhà quê, hở tí là đòi về ngoại. Con cứ kệ xá/c nó. Để mẹ xem nó trụ được mấy ngày. Mà nhà này không có cái thói vợ bỏ đi đâu nhé. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về. Con làm cho ra ngô ra khoai đi". Nghe mẹ k/hích, m/áu nó/ng trong người Toàn bốc lên. Anh ta nghĩ: "Được, cô thích đi tôi cho cô đi luôn. Để xem mẹ con cô sống thế nào khi không có tiền của thằng này".
Toàn lao vào phòng ngủ, lôi cái vali cỡ đại của Lan ra. Anh ta không xếp, mà vơ tất cả quần áo, đồ đạc của hai mẹ con n/ém tống ném tháo vào trong. Váy vóc, bỉm sữa, đồ chơi… tất cả lộn xộn như một đống rác. Toàn kéo khóa, gọi ngay cho một dịch vụ ship hàng siêu tốc.
15 phút sau, shipper đến. Toàn dúi vào tay anh ta tờ 500 nghìn: – Chở ngay cái vali này ra bến xe, tìm đúng chuyến xe về quê vợ tôi, tên nhà xe tôi ghi trong giấy rồi, gửi cho cô ta. Bảo là chồng gửi biếu luôn, không cần trả lại.Xong xuôi, Toàn rút điện thoại, soạn một tin nhắn mà anh ta cho là "ngầu" nhất, mang tính s/át thư/ơng cao nhất gửi cho Lan: "Cô đã bước chân ra khỏi nhà này thì đừng mong quay lại. Vali quần áo tôi đã gửi ship cho cô rồi. Đi luôn đi, khỏi về. Nhà này không chứa chấp loại con dâu coi trọng nhà ngoại hơn nhà chồng. Ký đơn ly hôn tôi sẽ gửi sau."... xem chi tiết dưới bình luận...👇👇

03/01/2026
Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời: Chuyện tình đẹp dang dở..😢😢👇
03/01/2026

Tin nhắn cuối cùng cán bộ ngoại giao 25 tuổi gửi cho người yêu trước khi qua đời: Chuyện tình đẹp dang dở..😢😢👇

03/01/2026

Tôi đã ng/..ủ với một người đàn ông lạ ở tuổi 60,và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bàng hoàng…Tôi chưa bao giờ nghĩ, ở tuổi 60, cuộc đời mình lại trải qua một biến cố kỳ lạ đến thế. Một người phụ nữ vốn cẩn trọng, sống trong khuôn phép, cả đời gắn bó với gia đình, chồng con, bỗng chốc một đêm lại đánh mất lý trí và… ng;ủ cùng một người đàn ông xa lạ. Ngay khi mở mắt sáng hôm sau, cảm giác hoảng hốt và bàng hoàng dội đến khiến tôi tưởng t;im mình ngừng đập. Người đàn ông đó nằm ngay bên cạnh tôi, mái tóc hoa râm, gương mặt lạ lẫm nhưng lại thấp thoáng sự quen thuộc đến rùng mình.
Đêm qua, tôi đã uống hơi nhiều trong buổi tiệc sinh nhật bạn cũ. Từ sau ngày chồng mất, bạn bè thường khuyên tôi đi ra ngoài nhiều hơn, để bớt cô đơn. Tôi vốn định chỉ ghé một chút cho vui, nào ngờ rượu vang và tiếng nhạc đã kéo tôi vào một vòng xoáy cảm xúc. Người đàn ông ấy – ông Dũng, xuất hiện trong buổi tiệc với dáng vẻ điềm đạm, lịch thiệp. Chúng tôi nói chuyện khá hợp, và khi rời tiệc, tôi chỉ nhớ mang máng rằng mình đã nhận lời ông đưa về.
Mọi chuyện xảy ra sau đó như một khoảng trống mờ mịt. Tôi chỉ còn nhớ cái nắm tay bất ngờ, cái nhìn đầy cuốn hút và sự cô độc dồn nén bao năm trong tôi đã khiến lý trí nhòe đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong căn hộ lạ, bên cạnh một người đàn ông xa lạ. Toàn thân tôi run lên, vừa sợ hãi, vừa thấy có gì đó không đúng. Tôi hoảng loạn tìm điện thoại, đồng hồ… thì đúng lúc ấy, ông ta khẽ trở mình và mỉm cười.
“Chào buổi sáng… em vẫn ổn chứ?” – giọng trầm, nhẹ mà như có điều gì giấu kín.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chưa kịp trả lời thì ánh mắt ông lướt qua, rồi dừng lại trên một bức ảnh đặt ngay đầu giường. Bức ảnh ấy làm tôi như rơi xuống vực thẳm...Quý độc giả xem thêm dưới bình luận Ẩn bớt Ẩn bớt

Adresse

INNai BosKa
Weißenburg In Bayern
91781

Benachrichtigungen

Lassen Sie sich von uns eine E-Mail senden und seien Sie der erste der Neuigkeiten und Aktionen von News erfährt. Ihre E-Mail-Adresse wird nicht für andere Zwecke verwendet und Sie können sich jederzeit abmelden.

Service Kontaktieren

Nachricht an News senden:

Teilen