03/10/2025
Chồng đưa con đi học rồi 2 bố con đều mất tích, 10 năm sau người vợ mới hiểu lý do…Có những buổi sáng tưởng chừng như bình thường, nhưng lại đủ để thay đổi cả một đời người. Hạnh – một người phụ nữ ngoài ba mươi, sống trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô Hà Nội – vẫn nhớ như in buổi sáng hôm đó. Chồng chị, anh Dũng, dắt tay cậu con trai 6 tuổi ra cửa, nói vọng lại:
“Anh đưa thằng Bi đi học rồi tiện ghé qua chỗ công trình, trưa anh về.”
Giọng anh đều đều, chẳng có gì khác lạ. Bi – đứa con trai duy nhất, vẫn ríu rít chào mẹ như mọi ngày, khoác cái cặp xanh đã sờn. Cánh cửa khép lại, tiếng xe máy nổ vang ngoài ngõ. Hạnh đứng trong bếp, vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nghĩ đến đống báo cáo sổ sách ở công ty. Một ngày mới, tưởng như lặp lại.
Nhưng trưa hôm đó, anh không về. Chiều tối, nhà trường gọi điện: “Chị ơi, hôm nay Bi không đến lớp. Có ai xin nghỉ hộ đâu.”
Hạnh run rẩy. Cả người chị lạnh toát. Chiếc điện thoại gọi cho chồng cứ đổ chuông rồi tắt ngúm. Chị lao ra ngoài, tìm dọc con đường từ nhà đến trường. Hỏi người qua lại, chẳng ai thấy hai bố con. Chỉ còn chiếc xe máy cũ dựng bên vệ đường cách nhà gần hai cây số, chìa khóa vẫn cắm, nhưng không một bóng người.
Công an được báo. Người thân, hàng xóm cùng đổ đi tìm. Nhưng manh mối biến mất như tan vào không khí. Không một lời nhắn, không một dấu hiệu. Hai bố con – đi mà chẳng bao giờ trở về.
Những ngày sau đó, Hạnh như người mất hồn. Tin tức tìm kiếm lên báo, mạng xã hội, nhưng chẳng đi đến đâu. Một số người thì thầm: “Hay anh Dũng có bồ, dắt con đi rồi?” Có kẻ ác mồm hơn: “Chắc nợ nần bỏ trốn…” Nhưng chị biết chồng mình không như thế. Anh giản dị, làm thợ hồ, mỗi đồng bạc đều mang về cho vợ con. Anh thương Bi vô cùng.
Thế nhưng, thời gian trôi, mọi giả thuyết dần tắt lịm. Hồ sơ công an rơi vào ngõ cụt. Người thân động viên Hạnh: “Cũng phải sống tiếp thôi em ạ.” Nhưng làm sao mà sống tiếp khi mỗi buổi tối chị vẫn giật mình nghe tiếng trẻ con gọi “Mẹ ơi”?Mười năm. Một con số dài đằng đẵng. Hạnh trở thành một người đàn bà khác, gầy gò, lầm lũi, sống bằng ký ức. Có lúc chị gần như buông bỏ, tự dỗ mình rằng chồng con đã không còn. Nhưng trong sâu thẳm, chị vẫn tin: phải có một lý do nào đó. Và lý do ấy, một ngày kia, đã tìm đến. Bức thư không người gửi ... ..ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇 👇