Văn Hóa Người Việt

Văn Hóa Người Việt Văn hóa người Vệt

Ly hôn, chồng bắt tôi lựa chọn: muốn một nửa tài sản hay muốn con? Tôi không do dự, chọn con. Mười năm sau gặp lại, anh ...
19/11/2025

Ly hôn, chồng bắt tôi lựa chọn: muốn một nửa tài sản hay muốn con? Tôi không do dự, chọn con. Mười năm sau gặp lại, anh ta ch//ết lặng khi biết hai mẹ con tôi giờ đã…
Tôi và Hưng cưới nhau khi tôi vừa 25 tuổi. Lúc đó, anh là giám đốc một công ty xây dựng đang ăn nên làm ra. Còn tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường. Ai cũng nói tôi may mắn, cưới được chồng tốt, tương lai rộng mở.
Nhưng không ai biết rằng cuộc hôn nhân ấy giống như một chiếc ly pha lê — đẹp đấy, nhưng chỉ cần một vết nứt là vỡ tan.
Sau khi tôi sinh con trai, Hưng bắt đầu thay đổi. Anh thường xuyên về muộn, thỉnh thoảng có mùi nước hoa lạ, điện thoại thì đặt mật khẩu. Ban đầu tôi cố lờ đi, nghĩ do anh áp lực công việc. Nhưng đến khi nửa đêm anh ngồi ngoài ban công cười nói qua điện thoại, thì tôi biết sự thật đã đến lúc không thể che giấu nữa.
Tôi hỏi anh.
Anh không phủ nhận.
“Tôi muốn ly hôn.” – Hưng lạnh lùng như một người xa lạ.
Tôi ch/ết lặng.
Nhưng điều khiến tôi không bao giờ quên, là câu nói tiếp theo của anh:
“Cô chọn đi: muốn một nửa tài sản, hay muốn con?”
Tôi nhìn anh, hoàn toàn không nhận ra người đàn ông từng nắm tay mình hứa hẹn cả đời.
“Tại sao lại là lựa chọn này?” – tôi hỏi, giọng run.
“Vì tôi không muốn chia đôi tài sản cho người không còn liên quan đến cuộc đời tôi.” – anh đáp như thể đang nói chuyện làm ăn.
Tôi ôm con trai vào lòng.
Tôi không cần tiền, cũng không cần những thứ vật chất anh tự hào. Tôi chỉ cần con.
“Tôi chọn con.” – tôi nói, không chần chừ một giây.
Hưng nhếch môi cười khinh thường: “Nghèo rồi đừng hối hận.”
Tôi ôm con rời khỏi căn nhà từng được gọi là “tổ ấm”, để lại sau lưng những năm tháng đầy tổn thương.
10 năm trôi qua.....................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy dưới thân chồng mình toát ra một mùi hôi khó tả. Dù đã thay đến 7 lần ga giường, giặt sạc...
19/11/2025

Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy dưới thân chồng mình toát ra một mùi hôi khó tả. Dù đã thay đến 7 lần ga giường, giặt sạch chăn nệm, khử mùi bằng tinh dầu, nhưng mùi lạ ấy vẫn không biến mất, ngược lại còn ngày càng nồng hơn. Một linh cảm chẳng lành thôi thúc tôi chờ đến khi chồng đi công tác, tự tay tháo tung tấm nệm ra kiểm tra. Và ngay khoảnh khắc ấy, tôi ngã quỵ xuống đất – bởi thứ nằm trong đó không chỉ khiến tôi sợ hãi, mà còn phơi bày một sự thật đau đớn mà bấy lâu nay tôi không dám đối diện.....................

Tôi và Trí kết hôn đã 8 năm. Anh làm quản lý kinh doanh, thường xuyên phải đi công tác. Cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng chúng tôi vẫn cố duy trì sự tử tế và tôn trọng lẫn nhau. Hoặc… ít nhất tôi đã nghĩ như vậy.
Ba tháng gần đây, mỗi đêm tôi lại ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu. Không phải mùi cơ thể bình thường, mà như mùi ẩm mốc, lẫn chút gì tanh nồng, bám vào chăn, ga và đặc biệt là phía dưới chỗ Trí nằm.
Tôi thay ga liên tục, thậm chí mang cả nệm đi phơi nắng. Nhưng đêm nào anh nằm xuống, mùi ấy lại xuất hiện. Tôi hỏi thì Trí gạt đi:
“Em nhạy cảm quá. Anh có mùi gì đâu.”
Nhưng tôi biết bản thân không hề tưởng tượng.
Điều kỳ lạ hơn: mỗi lần tôi cố gắng dọn dẹp kỹ khu vực giường anh nằm, Trí đều tỏ ra bực bội, thậm chí nổi nóng vô cớ.
“Đừng động vào đồ của anh. Giường chiếu để nguyên!”
Anh hét lên một đêm khi thấy tôi đang tháo ga giường.
Chưa bao giờ anh phản ứng như vậy. Tôi bắt đầu bất an. Rất bất an.
Và rồi mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi mùi đó trở nên nồng nặc đến mức khiến tôi mất ngủ. Tôi cảm giác nó không chỉ là mùi, mà là lời cảnh báo.
Tối ấy, Trí thông báo phải đi công tác 3 ngày.
Khi anh đóng cửa bước đi, linh cảm trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ đến mức bàn tay cũng run. Tôi đứng nhìn cánh cửa một lúc lâu, rồi quay vào phòng ngủ, kéo cả tấm nệm ra giữa nền nhà.
“Có gì đó không bình thường. Mình phải biết sự thật,” tôi tự nói với bản thân.
Tôi lấy dao rọc giấy, hít một hơi thật sâu và rạch đường đầu tiên lên lớp vải nệm.
Ngay khi lớp vải bật ra, một luồng mùi nồng nặc phả thẳng vào mặt tôi, khiến tôi choáng váng. Tôi phải bịt mũi, gập người ho sặc sụa.
Tim tôi thắt lại. Không thể nào… bên trong nệm lại có mùi như thế này.
Tôi tiếp tục cắt rộng thêm.
Và tôi đông cứng khi thấy....................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Về quê bàn chuyện xây nhà của em trai chồng, nhìn thứ trên mâm cơm, chồng tôi từ chối cho 1 tỷ..Tôi và chồng là người cù...
19/11/2025

Về quê bàn chuyện xây nhà của em trai chồng, nhìn thứ trên mâm cơm, chồng tôi từ chối cho 1 tỷ..
Tôi và chồng là người cùng khu phố, tôi thích anh ấy từ thời học cấp 3. Anh hơn tôi 1 tuổi, học rất giỏi và đẹp trai. Xung quanh anh có nhiều bạn gái xinh đẹp theo đuổi, tôi chỉ biết đứng xa nhìn và ngưỡng mộ.
Trong một lần tham gia thanh niên của khu phố và tôi có nhiều cơ hội tiếp xúc rồi làm bạn với anh. Trước khi đến với tôi, anh có 2 mối tình. Mối tình đầu của anh là con nhà giàu, người thứ 2 kiếm tiền rất giỏi không thua kém anh.
Nhưng anh không chọn ai trong số đó mà lại chọn tôi, một nhân viên văn phòng, lương tháng hơn 10 triệu. Có lần tôi thắc mắc:
“Nếu anh mà chọn 1 trong 2 người bạn gái cũ làm vợ thì cả đời không phải lo chuyện kinh tế nhỉ. Em là cô gái bất tài, tiền làm chỉ đủ đắp vào thân, không giúp gì được cho anh. Em thương chồng lắm mà chẳng biết phải làm sao nữa?”.
Lúc đó, anh ôm tôi vào lòng và nói:
“Ở bên em, anh thấy được là người đàn ông mạnh mẽ, được sống là chính mình và làm những điều bản thân muốn mà không bị ai ngăn cản. Em chăm lo cho con, ông bà nội và gia đình yên ấm vui vẻ mỗi ngày, với anh thế là đủ. Không có hậu phương đảm đang như em, sao anh yên tâm kiếm tiền”.
Anh lấy tôi khi đã có nhà cửa và xe đẹp. Anh dư sức giữ được tiền nhưng sau cưới lại đưa hết vợ cầm. Bởi anh tôn trọng và tin tưởng vợ tuyệt đối làm tôi rất hạnh phúc.
Chồng làm ra nhiều tiền nên anh khá quan tâm chăm sóc bên nội. Mỗi khi bố hay mẹ chồng ốm, anh nhắc vợ đưa biếu ông bà vài chục triệu, tôi liền đưa ngay không bao giờ phản đối. Bởi bố mẹ chồng đã vất vả nuôi dạy anh khôn lớn thành đạt, họ xứng đáng được con cái báo hiếu lúc về già.
Trong khi gia đình tôi khá giả thì Tiến – em trai chồng lại khó khăn đủ bề. Ngày em ấy lấy vợ, chồng tôi cho 5 cây vàng làm quà. Lần nào về quê, chồng tôi cũng cho em trai 10 triệu để chi tiêu.
Chồng tôi thường nói:
“Ngày nhỏ, Tiến sức khỏe yếu nên học hành kém cỏi. Anh may mắn hơn vì có trí thông minh nên giờ kiếm được tiền phải biết giúp đỡ em ấy”.
Tiền chồng làm ra, muốn cho ai là quyền của anh, tôi không ngăn cản. Tôi rất ủng hộ việc anh đối xử tốt với em trai. Tháng trước, chúng tôi về chơi, Tiến than phiền nhà thấp nên cứ mưa là ngập lụt nên hỏi xin anh trai 1 khoản để xây lại nhà. Chồng tôi hưởng ứng ngay lập tức và hứa cho 1 tỷ để làm nhà.
Ngày hôm kia, chồng tôi về bàn với Tiến chuyện làm nhà.....................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Sinh Nhật Tôi, Chồng Dẫn Đi Ăn Bát Phở 40 Nghìn Rồi Bảo “Thế Là Đủ”, Ai Ngờ Khi Về Nhà Tôi Lấy Ra Một Thứ Khiến Anh Tái ...
19/11/2025

Sinh Nhật Tôi, Chồng Dẫn Đi Ăn Bát Phở 40 Nghìn Rồi Bảo “Thế Là Đủ”, Ai Ngờ Khi Về Nhà Tôi Lấy Ra Một Thứ Khiến Anh Tái Mặt Và Lập Tức Quỳ Xuống, Nhưng Đã Muộn Rồi...

Tôi chưa bao giờ nghĩ sinh nhật năm 32 tuổi lại trở thành ngày đánh dấu một ngã rẽ của đời mình. Không phải vì thứ quà đắt đỏ nào, cũng chẳng phải sự bất ngờ lãng mạn nào từ chồng. Mà là… một bát phở bò 40 nghìn.

Sáng sinh nhật, tôi vẫn dậy sớm nấu đồ ăn cho cả nhà. Tùng nhìn lịch rồi “À” một tiếng, bảo:

— Hôm nay sinh nhật vợ hả? Chúc mừng nha.

Hết.

Không ôm, không thơm má, không tặng gì. Nhưng tôi vẫn cười. Người ta nói phụ nữ sau kết hôn càng lúc càng dễ hài lòng.

Tối hôm đó, Tùng chở tôi ra khỏi ngõ. Tôi nghĩ anh chuẩn bị dẫn tôi tới quán nào đó sang sang, ít nhất cũng là nơi có ánh nến vàng và ly nước ép được trang trí mấy lá bạc hà.

Nhưng không.

— Ăn phở nha. — Anh dựng xe trước quán phở quen ở đầu chợ.

Tôi hơi s/ững lại.

— Ừ… cũng được.

Quán đông, mùi nước lèo thơm lan trong không khí. Một bát phở 40 nghìn—không phải điều gì tệ. Nhưng đó là sinh nhật tôi. Tôi đã mơ một chút gì khác. Một chút thôi.

Tôi ăn lặng lẽ. Tùng thì vừa ăn vừa xem điện thoại. Hết bát, anh đứng dậy:

— Về thôi. Khuya rồi.

Về đến nhà, tôi bước vào phòng ngủ, mở tủ lấy vali. Tùng đi theo:

— Làm gì đấy?

— Em muốn ly h/ôn.

Tùng bật cười như thể tôi vừa nói một câu đùa kỳ quặc:

— Em đi/ên à? Chỉ vì bát phở 40 nghìn?

Tôi ngước lên, nhìn thẳng vào ánh mắt đầy ngạc nhiên của anh.

— Không phải vì bát phở. Mà vì anh không hiểu em. Năm năm rồi, anh có bao giờ làm điều gì vì em, ngoài những thứ tối thiểu của một cuộc h/ôn nhân?

Tùng nhíu mày:

— Nhưng anh có thiếu thốn gì đâu? Tiền anh đưa đầy đủ, em muốn mua gì thì mua. Anh xài có bao nhiêu đâu.

Tôi thở dài. Đàn ông thường nghĩ “đủ tiền” nghĩa là “đủ tình”.

Không trả lời anh, tôi đi đến bàn trang điểm, lôi ra một hộp gỗ nhỏ, đặt lên giường.

Tùng nhìn hộp gỗ ấy và… tái mặt ..............ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông bất ngờ trở lại, liền sững sờ trước cảnh tượng...N...
19/11/2025

Thuê một ngọn núi nuôi 30 con lợn rồi bỏ quên 5 năm – Một ngày nọ ông bất ngờ trở lại, liền sững sờ trước cảnh tượng...
Năm 2018, Lâm – một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi ở vùng trung du – từng nuôi hy vọng đổi đời bằng việc thuê một quả đồi hoang để làm trang trại. Anh vét sạch vốn liếng, vay thêm ngân hà/ng để dựng chuồng, khoan giếng, rồi đưa lên đó 30 con lợn giống.
Ngày dắt đàn lợn đầu tiên lên núi, Lâm tự hào nói với vợ:
“Em chờ anh. Chỉ cần một năm thôi, mình sẽ có tiền xây nhà mới.”
Nhưng đời không dễ như những trang sách dạy làm giàu.
Chưa đầy ba tháng sau, dịch tả lợn châu Phi bùng phát. Những trại lợn quanh vùng đổ bệnh hàng loạt, người ta đốt chuồng suốt cả tuần liền, khói đen phủ kín cả triền đồi. Vợ anh – chị Hà – hoảng sợ giục Lâm bán tháo đàn lợn còn khỏe để gỡ vốn. Nhưng Lâm nhất quyết giữ, hy vọng dịch sẽ sớm qua.
Rồi chính anh cũng đổ bệnh vì kiệt sức, phải về quê ngoại dưỡng hơn tháng. Khi quay lại, đàn lợn đã hao hụt. Giá thức ăn đội lên gấp đôi, ng/ân hà/ng thúc ép trả lãi. Những đêm nằm nghe tiếng mưa quất ràn rạt trên mái tôn, Lâm cảm giác mọi thứ đang sụp đổ.
Cho đến một buổi tối, sau khi nhận cuộc gọi của chủ nợ, anh ngồi phịch xuống sàn và buông một câu:
“Anh chịu rồi.”
Ngày hôm sau, Lâm khóa cửa chuồng lại, gửi lại chìa khóa cho chủ đồi rồi rời khỏi đó. Anh không đành lòng nhìn đàn lợn ch/ết d/ần, nhưng cũng không còn khả năng cứu vãn. Chuyện trang trại xem như phá sản.
Suốt 5 năm, Lâm không đặt chân trở lại ngọn núi ấy.
Anh và vợ chuyển xuống thành phố làm công nhân. Cuộc sống nghèo nhưng bình lặng hơn. Mỗi khi nghe ai nhắc đến chăn nuôi, Lâm chỉ cười buồn:
“Đốt tiền cho núi ăn ấy mà.”
Thế rồi đầu năm nay, chủ quả đồi – ông Thìn – b/ất n/gờ gọi cho anh. Giọng ông run run:
“Cậu lên đây đi. Cái trang trại năm xưa… có chuyện lớn rồi.”
Sáng hôm đó, Lâm chạy xe máy hơn 40 cây số lên núi. Con đường đất đỏ ngày xưa nay bị cây cối bao phủ, rậm rạp như bỏ hoang cả chục năm. Anh vừa đi vừa h/oang ma/ng: liệu chỉ còn lại đống gỗ nát không? Hay là chuồng đã sập?
Đến khi vòng qua con dốc cuối cùng, Lâm khựng lại.
Khu trang trại trước mắt anh… trông như............................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Giận con gái vì lấy trai nông thôn nghèo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con,...
19/11/2025

Giận con gái vì lấy trai nông thôn nghèo, bố mẹ chỉ cho đúng 2 con lợn rừng làm của hồi môn. 5 năm sau mới đến thăm con, ông bà ch//ết lặng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt…

Ngày Hạ thông báo muốn kết hôn, cả nhà cô như rơi vào cơn bão. Bởi người cô chọn – Lâm – chỉ là một chàng trai nông thôn nghèo, sống cách thành phố gần 200km. Nhà anh chẳng có gì ngoài vài sào đất và một căn nhà cấp bốn xập xệ.

Mẹ Hạ giận tím mặt:

– Con học đại học, có việc làm tử tế, sao lại chọn một người như nó? Con nghĩ tương lai sẽ thế nào?

Hạ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định:

– Con yêu anh ấy. Anh ấy hiền, chịu khó. Con tin hai đứa sẽ xây dựng được cuộc sống tử tế.

Bố Hạ không nói nhiều, chỉ đưa ra một câu lạnh lùng:

– Nếu con đã chọn… thì đó là quyết định của con. Nhà này không cấm, nhưng cũng không ủng hộ.

Ngày cưới, gia đình Hạ chẳng mấy vui vẻ. Của hồi môn mà bố mẹ cô cho chỉ vỏn vẹn hai con lợn rừng giống – thứ mà họ coi như “đủ lễ nghĩa”, nhưng ai cũng hiểu đó là cách thể hiện sự không hài lòng.

Hạ nhìn đôi lợn rừng, sống mũi cay xè. Nhưng Lâm chỉ nắm tay cô, cười hiền:

– Không sao đâu em. Mình nghèo rồi sẽ cố gắng làm giàu. Quan trọng là vợ chồng mình thương nhau.

Cuộc sống những năm đầu hôn nhân vô cùng chật vật. Mưa bão cuốn trôi chuồng trại, anh chị phải đi làm thuê để sửa lại. Có lúc trong nhà chẳng còn nổi 100 nghìn. Nhưng không ngày nào Hạ hối hận. Lâm đúng như cô tin tưởng: hiền lành, làm việc quần quật cả ngày mà không một lời than.

5 năm trôi qua, bố mẹ cô không hề một lần đến thăm.

Một phần vì giận, phần khác họ tin con gái chắc đang sống khổ cực – điều mà họ không muốn nhìn.

Đến năm thứ năm, trong một lần họp lớp đại học, bạn thân của Hạ vô tình kể về cuộc sống của cô:

- Cô chú không biết gì sao?

Bố mẹ Hạ thoáng sững sờ. Trên đường về, mẹ cô nhìn chồng:

– Ông… hay ta xuống thăm con bé một chuyến?

Ông không trả lời, nhưng hôm sau chính ông là người lái xe.

Trên suốt quãng đường hơn 200km, cả hai im lặng. Trong đầu họ vẫn tưởng tượng cảnh con gái sống trong căn nhà cũ nát, lam lũ, khổ sở. Mẹ Hạ chuẩn bị sẵn mấy túi quà, định bụng giúp đỡ nếu con khó khăn.

Thế nhưng khi đến nơi, chính ông bà lại là người phải sững sờ........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Ngoại tình ƌã lỗi thời, hiện nɑy 8 kiểu quɑn hệ sɑu ƌɑng là mốt, kiểu cuối cùng ƌược ɾất nhiều người tɾẻ lựɑ chọn 👇👇
09/11/2025

Ngoại tình ƌã lỗi thời, hiện nɑy 8 kiểu quɑn hệ sɑu ƌɑng là mốt, kiểu cuối cùng ƌược ɾất nhiều người tɾẻ lựɑ chọn
👇👇

Đàn Ьà khôn ngoɑn có 4 việc không ƌăng lên mạng xã hội, phụ nữ dại thích làm mỗi ngày👇👇
09/11/2025

Đàn Ьà khôn ngoɑn có 4 việc không ƌăng lên mạng xã hội, phụ nữ dại thích làm mỗi ngày
👇👇

Phụ nữ ƌộc thân giải quyết nhu cầu như thế nào?👇👇
09/11/2025

Phụ nữ ƌộc thân giải quyết nhu cầu như thế nào?
👇👇

Mẹ kế g//ả tôi cho anh chồng bị t//àn tậ///t. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giường… và một cú ngã đã thay đổi cả cuộ...
09/11/2025

Mẹ kế g//ả tôi cho anh chồng bị t//àn tậ///t. Đêm t;;ân h;;ôn, tôi cõng anh lên giường… và một cú ngã đã thay đổi cả cuộc đời cả 2
Tôi bị gả đi như một m//ón hàn//g. Mẹ kế tôi nói: “Nhà đó giàu có, con chỉ cần ngoan ngoãn, coi như đổi đời.” Tôi im lặng, không phản kháng. Có lẽ vì từ ngày cha m;:;ất, tôi đã quen với cảm giác mình chẳng có quyền lựa chọn.
Chú rể của tôi là An – người đàn ông được đồn là tàn tật, suốt ngày ngồi xe lăn. Người ta bảo anh từng là thiếu gia nổi tiếng, nhưng sau một vụ tai nạn xe, đôi chân liệt hoàn toàn, vị hôn thê bỏ đi, còn anh thì sống ẩn dật trong căn biệt thự lạnh lẽo.
Và tôi – một cô gái ngh//èo, chẳng danh phận – trở thành “vợ của người t///àn p///hế”.
Đám cưới diễn ra trong sự lặng lẽ. Không pháo, không tiếng nhạc, không nụ cười. Chỉ có tôi, trong chiếc váy trắng cũ, đứng cạnh người đàn ông trầm tĩnh ấy, nhận những ánh nhìn thương hại và dèm pha.
Khi xe đưa tôi về nhà chồng, mẹ kế chỉ kịp nói nhỏ:
“Nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng để mất lòng nhà họ.”
Rồi bà quay đi, như vừa buông xuống một món hàng giao xong cho người ta.
Căn biệt thự nơi tôi đến đẹp nhưng lạnh. Anh – người chồng mới cưới – chỉ khẽ gật đầu, nói giọng đều đều:
“Từ nay, cô cứ ở đây, muốn làm gì thì làm. Tôi không can thiệp.”
Không gọi tôi là “vợ”, không nhìn tôi lâu hơn một giây. Chúng tôi sống cùng nhà mà như hai người xa lạ.
Ban ngày anh đọc sách trong thư phòng. Ban đêm tôi ngủ ở phòng bên cạnh.
Thỉnh thoảng, tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên đều đặn – âm thanh ấy trở thành nhịp thời gian của căn nhà.
Tôi từng nghĩ:
“Mình đã hết đời rồi. Một cuộc hôn nhân mua bán, một người chồng chẳng thể bước đi.”
Đêm t:;ân h:;ôn, người giúp việc đã về hết. Anh ngồi bên giường, còn tôi loay hoay cầm chăn. Không khí im phăng phắc.
Tôi run, không biết phải nói gì. Anh thấy thế, khẽ nói:
“Cô không cần thư/ơng hạ//i tôi. Tôi biết tôi là gánh nặng.”
Tôi vội lắc đầu:
“Không… không phải vậy…”
Rồi không hiểu sao, tôi lại bước đến, khom người xuống:
“Để tôi giúp anh lên giường nghỉ.”
Anh thoáng sững, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi, rồi gật đầu khẽ. Tôi vòng tay qua lưng anh, cố gắng cõng anh lên. Nhưng anh nặng hơn tôi tưởng. Chỉ vài bước, chân tôi trượt phải mép thảm, cả hai cùng ngã xuống nền gỗ.
Tiếng “rầm” vang lên, đau điếng. Tôi vội chống dậy, định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại.
Dưới lớp chăn mỏng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó cử động ......................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Cô gái Nghèo phải nhắ-m mắt Đ;/ẻ Thu--ê cho Đại Gia để có tiền Chữa Bệnh cho em gái, nhưng nào ngờ đâu mang th--ai đến t...
09/11/2025

Cô gái Nghèo phải nhắ-m mắt Đ;/ẻ Thu--ê cho Đại Gia để có tiền Chữa Bệnh cho em gái, nhưng nào ngờ đâu mang th--ai đến tháng thứ 8 thì bác sĩ khám bỗng nhìn bố đứa bé và kết luận đứng hình...
“Mang thai hộ cho đại gia để cứu em gái, nhưng đến tháng thứ 8, bác sĩ nhìn kết quả siêu âm và nói một câu khiến cả căn phòng ch;/ết lặng…”
Tên cô là Lan, 25 tuổi – cô gái quê nghèo từ miền Trung lên thành phố làm công nhân, dành từng đồng gửi về quê chữa bệnh cho em gái bị su;/y thậ-n.
Một ngày, người môi giới tìm đến, nói chỉ cần “mang tha;/i hộ cho một gia đình hiếm muộn” thì sẽ được trả 1 tỷ đồng – số tiền đủ để cứu lấy mạng em.
Lan đắn đo suốt nhiều đêm, cuối cùng, cô cắn răng đồng ý.
Mọi thủ tục đều kín kẽ, ràng buộc bằng hợp đồng, và người chồng – ông Minh, đại gia ngành dược hơn 50 tuổi – tỏ ra cực kỳ nghiêm túc.
Ông có vợ là bà Thu, hơn Lan gần 30 tuổi, hiếm muộn đã lâu.
Mọi thứ được tiến hành trong bệnh viện, dưới danh nghĩa “cấy phôi”.
Lan nghĩ chỉ cần vượt qua 9 tháng, cô sẽ được giải thoát.
Nhưng rồi, càng ngày cô càng thấy cơ thể mình thay đổi khác lạ: thai phát triển nhanh hơn bình thường, chỉ số di truyền cũng có những dấu hiệu... lạ.
Đến tháng thứ 8, trong buổi khám định kỳ, bác sĩ siêu âm bỗng khựng lại.
Ánh mắt bà chuyển từ màn hình sang ông Minh – người đang ngồi cạnh – rồi đột nhiên tái mét.
“Anh Minh… đứa bé này…......................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇👇

Người đã khuất xuất hiện trong giấc mơ của bạn, điều đó có nghĩa gì: Câu trả lời khiến nhiều người được an ủi👇👇
08/11/2025

Người đã khuất xuất hiện trong giấc mơ của bạn, điều đó có nghĩa gì: Câu trả lời khiến nhiều người được an ủi
👇👇

Adresse

Lot Et Garonne
Paris
69.008

Notifications

Soyez le premier à savoir et laissez-nous vous envoyer un courriel lorsque Văn Hóa Người Việt publie des nouvelles et des promotions. Votre adresse e-mail ne sera pas utilisée à d'autres fins, et vous pouvez vous désabonner à tout moment.

Contacter L'entreprise

Envoyer un message à Văn Hóa Người Việt:

Partager