Nhi Right Here

Nhi Right Here Chia sẻ, bật mí những câu chuyện của tuổi trẻ. Du học Pháp là một trong số đó! YouTube Channel: https://www.youtube.com/channel/UCK6TYBsjZ7uysgRO0AumAHw

| Trong nhà ngoài phố | 🔍📐🌏 | Không gian miên man |Công viên ở Sài Gòn - Hồi 2Tản mạn trong những ngày sau khi nghe tin ...
22/11/2025

| Trong nhà ngoài phố | 🔍📐🌏 | Không gian miên man |

Công viên ở Sài Gòn - Hồi 2

Tản mạn trong những ngày sau khi nghe tin 3 biệt thự cũ ở khu Lý Thái Tổ đã bị phá đi…
Tui không biết mọi người cảm thấy sao, chứ mấy hôm nay đọc tin 3 căn biệt thự trong 7 căn ở khu Lý Thái Tổ bị tháo dỡ, tim tui cứ hẫng đi một nhịp.

Không phải vì tui bất ngờ, cũng không hẳn là phẫn nộ. Chỉ thấy giống như mất đi một góc trí nhớ mà mình từng tin là sẽ còn đó, ít nhất là cho đến khi những câu trả lời thấu đáo được đưa ra.

Với dân kiến trúc tụi tui, mỗi công trình, dù nhỏ hay lớn, đều chứa một thứ gọi là “ký ức hình ảnh” của phố xá. Kevin Lynch gọi nó là “imageability”, còn tui gọi giản dị là cái cảm giác nhận ra một nơi từng đi qua rất nhiều lần mà không cần để ý tên đường.

Một cái mái ngói cũ (dù bây giờ có vẻ mái tôn nhiều hơn mái ngói hen), một ô cửa xanh đã bạc màu, một song cửa gỗ nứt nhẹ ở góc, một mảng tường vàng nhạt, nắng chiếu vô nhìn thân thương đến lạ như cái mảng tường mà mỗi lần đi bộ ra bãi giữ xe ở trường cấp 3 tui vẫn bất giác nhìn thấy. Những thứ nhỏ vậy thôi, nhưng nó ghi vào trí nhớ của người dân nhiều hơn người ta nghĩ (Chắc tại vậy mà tui mê hình của mấy bạn và anh )

Cho nên khi 3 căn bị gỡ đi, dù lý do có thể là xuống cấp, nguy hiểm, hay phục vụ quy hoạch dự án công viên mới, tui vẫn thấy buồn theo cách rất bản năng. Nó giống như thành phố tự tiện xóa đi một trang trong nhật ký của chính nó, mà chưa kịp đọc hết. Nói vậy chứ trong nghề tụi tui, không phải cứ cái gì cũ là phải giữ.

Tui đang làm một dự án ở châu Âu, nơi thành phố yêu cầu giữ lại mặt tiền của một căn nhà trong khu nông trại cũ, dù công trình đó hoàn toàn không thuộc diện di sản. Nó không đẹp xuất sắc, không hiếm hoi, cũng không có quá nhiều giá trị về mặt phong cách kiến trúc. Thành phố này không phải là đại đô thị, nhưng đối với thành phố đó, nó là ký ức thị giác của người dân. Là thứ mà họ muốn con cháu họ nhìn thấy để nhớ. Dĩ nhiên là trước khi đưa ra phương án, công ty tui đã nhờ các chuyên gia đánh giá tổng quan, khảo sát công trình về độ vững nếu nội vi bị tháo dỡ để thay đổi công năng, chất lượng mặt tiền có còn đủ tốt để giữ cho dự án không? Mọi thứ đều cần được hiểu rõ. Cái “hiểu rõ” đó quan trọng lắm. Nó cho người dân cảm giác được tôn trọng. Nó cho ký ức đô thị được đối xử nghiêm túc. Và nó cho thành phố quyền được phát triển mà không đánh mất chính mình.

Quay lại Sài Gòn, cái điều làm tui tiếc không phải chỉ là chuyện 3 căn biệt thự biến mất. Mà là mình đã không kịp có một cuộc trò chuyện thật đầy đủ về chúng : về tuổi đời, về cấu trúc, về khả năng trùng tu, về cái chất rất riêng của mỗi cặp đối xứng trong số 7 căn biệt thự ấy : hình thức kiến trúc, vật liệu, câu chuyện từng có người ở, từng có người rời đi.

Di sản đô thị, dù được xếp hạng hay không, không phải lúc nào cũng vì đẹp. Có khi chỉ vì nó “quen mắt”. Và cái quen mắt đó đôi khi chính là nền tảng của bản sắc.

Theo UNESCO, để một công trình hay quần thể kiến trúc được coi là di sản, nó phải đáp ứng ít nhất một trong 10 tiêu chí văn hóa, như kiệt tác sáng tạo, thể hiện sự trao đổi giá trị nhân loại, là minh chứng cho truyền thống văn hoá, là ví dụ xuất sắc của một loại hình kiến trúc hay cảnh quan quan trọng… Nhưng chỉ có tiêu chí thôi chưa đủ — UNESCO còn yêu cầu hai khái niệm quan trọng: tính toàn vẹn và tính chân thực. Nếu quần thể 7 biệt thự còn lại giữ được cấu trúc, diện mạo và không gian cảnh quan xung quanh (khoảng xanh, sân vườn), thì đây là một quần thể có “tính toàn vẹn” cao. Nếu tháo dỡ bừa bãi, hoặc xây mới cao lên chiếm đất thì “tính toàn vẹn” này dễ vỡ. Việc bảo tồn không chỉ là giữ lại bức tường, mà là giữ lại thiết kế, hình thức, vật liệu, “cảm giác” của chỗ ấy. Ví dụ nếu tái sử dụng, người ta nên cân nhắc giữ lại ban công, lam gió, tấm ốp tường, thậm chí song cửa… nếu tháo dỡ, thì phải xem xét lưu trữ hoặc tái tạo theo đúng nguyên mẫu. Đây là tính chân thực của công trình.

“Cây xanh trong đô thị không phải để đẹp, mà để cứu người trước khi họ nhận ra mình đang cần được cứu.”
Thiệt lòng mà nói, ở Sài Gòn, cái cần được cứu đó ngày càng rõ.
Viết tới đây, tui hiểu tại sao chuyện cây xanh, chuyện 7 căn biệt thự, chuyện một khu công viên chưa kịp thành hình… lại khiến tui cứ bối rối mãi mấy hôm nay.

Vì trong sâu thẳm, tui vẫn tin: một thành phố tử tế sẽ không xóa đi ký ức của mình trước khi kịp nói một lời tạm biệt. Và nó sẽ luôn tìm cách giữ lại cho dân mình một khoảng để thở, dù là bằng bóng mát của hàng cây, hay bằng bóng dáng của một căn biệt thự cũ, đứng đó như người bạn cũ của phố. Tui chỉ hy vọng rằng những gì còn lại ở khu Lý Thái Tổ sẽ được đối xử đúng mực, đúng với giá trị thật sự của nó, đúng với những gì một thành phố muốn ghi lại cho thế hệ sau.

Và bạn biết không, chuyện khoảng xanh còn lớn hơn cả một mảnh đất đô thị. Cây xanh, rừng, đất đai, với quốc gia thì như rừng vàng, biển bạc. Khi những tỉnh miền Trung, Tây Nguyên đang chịu mưa lũ lịch sử, sạt lở, hàng nghìn nhà ngập sâu, cây cối bật gốc, đất rừng bị cuốn trôi, chúng ta mới thấy rõ rằng mất mảng xanh không chỉ là mất cảnh quan, mà là mất môi trường đệm, mất khả năng bảo vệ cuộc sống con người.

Vậy nên, khi Sài Gòn đứng trước lựa chọn: “phát triển hay giữ lại” thì giữ lại không chỉ là việc đa cảm cho người yêu kiến trúc, mà là phòng thủ đô thị cho tương lai. Bởi nếu không có cây, không có khoảng xanh, không có ký ức hình ảnh để bám víu, thì khi thiên tai, khi đô thị bị nóng lên, khi người dân cần chỗ để thở, ta sẽ nhận ra mình đã mất mất một phần không thể thay thế.

Vẫn là hình của . Phải gửi muôn lời cảm ơn đến các bạn đã cho phép tui sử dụng !

| Trong nhà ngoài phố | 🔍📐🌏 | Không gian miên man |Công viên ở Sài Gòn - Hồi 1“Tui từng nghĩ Sài Gòn rộng lắm.Nhưng càng...
17/11/2025

| Trong nhà ngoài phố | 🔍📐🌏 | Không gian miên man |

Công viên ở Sài Gòn - Hồi 1

“Tui từng nghĩ Sài Gòn rộng lắm.
Nhưng càng lớn, tui càng thấy nó ít chỗ cho bảo tàng của quá khứ có chốn nép vào.”

Tui là kiến trúc sư đang chăm chỉ thực hành về các công trình đa dạng về kích cỡ lẫn công năng, và cũng làm quy hoạch đô thị bền vững, nên chuyện quan sát thành phố gần như trở thành phản xạ. Nhưng trước khi là phản xạ, tui cũng đã từng là một đứa trẻ. Một đứa trẻ biết yêu thương nơi mình sinh ra và lớn lên, quan sát bằng cặp mắt để lưu và trí nhớ và nuôi dưỡng bằng cảm xúc. Thế là, cái phản xạ đó cũng có quá trình được nung nấu và phát triển, không phải chỉ bằng kiến thức chuyên môn, mà bằng những bản chất rất chân thật trước.

Thực ra đô thị nào cũng có vô số vấn đề vĩ mô và tầng lớp phức hợp để đưa ra lựa chọn, để phá kén phát triển. Chỉ là những đô thị có tốc độ phát triển quá nhanh, tạo ra áp lực lớn thì phải chịu đựng nhiều hơn để vươn mình dù tốt hơn hay xấu đi. Và một điểm quan trọng hơn : đô thị nào cũng cần được có không gian để ôm ấp dân cư của mình, làm cho họ thoải mái hơn bởi đô thị luôn cũng đông đúc, tấp nập hơn những vùng mà số mảng xanh nhiều hơn số người.

Khi bạn bè ghé thăm, tui không chỉ giới thiệu về những công trình đẹp, những biểu tượng của thành phố về lịch sử và văn hóa mà tui còn hay dẫn bạn bè dạo quanh để nhìn ngắm những nét đẹp thật bình dị, đời thường để thở chung bầu không khí của thành phố dù chỉ trong khoảnh khắc, chứ không chỉ là lữ khách ghé qua. Bản thân tui cũng thế, đã từ lâu học cách hiểu về thành phố, về nơi mình muốn đặt chân tham quan bằng việc dạo quanh, luồn lách vào những con phố nhỏ, tản bộ và ngắm phố phường, tìm cái đẹp không quá hào nhoáng, ấn tượng mà cái đẹp khiến mình mềm mại dần ra.

Gần 1 thập kỷ sống ở Lyon, một thành phố đẹp và tui luôn dành trọn tình cảm và luôn hạnh phúc khi được trở về thăm. Ngoài những công trình đẹp như Hôtel-Dieu de Lyon, Nhà thở Đức Bà Basilique, một loạt các công trình và di tích La mã, Bảo tàng Nghệ thuật … tui còn vô cùng tự hào về công viên thành phố Parc de la Tête d'Or, một công viên mà bất cứ người dân Lyon nào cũng tận hưởng từ khoảng xanh đến các hoạt động ngoài trời và các lễ hội văn hóa hay Lễ hội Ánh sáng vào dịp cuối năm luôn thu hút du khách khắp nơi.

Đối với các thành phố trên thế giới, các công viên, khu vườn hay quảng trường đã luôn là một phần không thể thiếu và đặc biệt hơn khi chúng trở thành biểu tượng thành phố. Chúng cũng là những ví dụ cụ thể và điển hình cho các thời kỳ quy hoạch khác nhau mà sinh viên kiến trúc tụi tui hồi đó lôi ra phân tích, mổ xẻ, học tập. Để nói cho đầy đủ thì có mấy chục cuốn sách, giảng chuyên đề cũng không thể kể xuể. Những địa danh có thể kể đến như : Parc de la Villette hay Jardin des Tuileries, Jardin du Luxembourg ở Paris, Jardin botanique ở các thành phố như Bordeaux, Metz…, central park ở New York, Hyde Park ở London, Parc du Cinquantenaire ở Brussels…

William H. Whyte – người nghiên cứu hành vi không gian công cộng ở New York – từng chỉ ra rằng: Con người cần những không gian mở, nơi họ có thể dừng lại, tương tác và thở. Cây xanh và mặt nước giúp giảm nhiệt đô thị, giảm stress, tạo vi khí hậu dễ chịu hơn.
Không phải ngẫu nhiên mà mỗi thành phố đáng sống trên thế giới đều sở hữu ít nhất một công viên lớn, hoạt động như “lá phổi” đúng nghĩa.

Theo WHO, để một đô thị được coi là “khỏe mạnh”, mỗi người dân cần được tiếp cận ít nhất 9m² cây xanh – nhưng các thành phố lý tưởng luôn cao hơn con số đó rất nhiều.
Công viên không chỉ là nơi tản bộ: nó giảm tỉ lệ bệnh tim mạch, cải thiện sức khỏe tinh thần, hỗ trợ hoạt động thể thao, tạo không gian cho lễ hội, văn hóa, cộng đồng. Không phải tự nhiên mà các đô thị lớn ở Hàn Quốc và Nhật Bản bắt đầu mở rộng diện tích đất tự nhiên trong công viên, và tại một số nơi khuyến khích người dân đi chân trần trên đất tự nhiên để cải thiện sức khỏe tinh thần và thể chất.

Kevin Lynch, cha đẻ của lý thuyết “hình ảnh đô thị” chỉ ra rằng ký ức đô thị không chỉ nằm ở công trình đẹp, mà nằm ở những không gian mà người dân sử dụng mỗi ngày: quảng trường, công viên, bờ sông, vườn cây. Đó là nơi thành phố được “cảm” chứ không chỉ được “nhìn”. Một công viên đúng nghĩa không chỉ tạo cảnh quan. Nó tạo ra ký ức.

Công viên công cộng nên vì người dân, không bị rào lại, không bị thương mại hóa quá mức, không bị xem như tài sản có thể đổi dời.
Một thành phố văn minh luôn đảm bảo người dân ở mọi tầng lớp đều được tiếp cận khoảng xanh như nhau. Vì “thượng lưu” hay không, cũng cần hít thở một bầu không khí tốt và có nơi để thư giãn với thiên nhiên. Và vì khoảng xanh là niềm tự hào của một thành phố. Những thành phố mạnh về kinh tế không ngại dành đất vàng cho công viên. Central Park, Hyde Park, Tête d’Or, tất cả đều nằm giữa trung tâm cũng vì lẽ đó.

Vậy nên khi nhìn về câu chuyện khu đất 1 Lý Thái Tổ, nơi có 7 căn biệt thự cổ và một khoảng xanh hiếm hoi giữa trung tâm Sài Gòn, tui không chỉ nhìn nó như một khu đất đẹp, mà như một bài kiểm tra về tư duy đô thị hôm nay. Nếu Lyon có Parc de la Tête d’Or để tự hào, nếu Paris có một mạng lưới công viên liên tục, nếu New York dám dành nguyên một “miếng vàng” giữa Manhattan cho Central Park, thì câu hỏi đặt ra cho Sài Gòn là: Chúng ta có đủ can đảm để gìn giữ một khoảng xanh quý giá này hay không?

Khu đất Lý Thái Tổ có đầy đủ yếu tố để trở thành một công viên công cộng kiểu mẫu của thành phố: vị trí trung tâm, mật độ dân cư lớn xung quanh cùng nhiều khuôn viên trường học, giáo dục, văn phòng, giàu giá trị văn hóa, lịch sử, có kiến trúc di sản có thể tái sinh vào đời sống đương đại và nằm trong vùng thiếu trầm trọng không gian xanh.

Còn 7 căn biệt thự cổ? Đó không phải gánh nặng bảo tồn. Tui nghĩ đó là cơ hội.
Cơ hội để tạo nên một không gian văn hóa, giáo dục, sáng tạo độc nhất trong lòng thành phố.
Cơ hội để Sài Gòn có một câu chuyện mới về việc nâng niu di sản song hành phát triển bền vững trong tương lai. Vì chúng vốn từng được sử dụng với nhiều công năng khác nhau, có phong cách kiến trúc riêng biệt. Rất có thể nhờ đó tạo nên những tour du lịch khám phá thành phố cho chính người dân và du khách thập phương.

Tui nghĩ, một thành phố văn minh đo bằng cách nó đối xử với những thứ không thể làm lại lần hai. Khu đất số 1 Lý Thái Tổ đang là thử thách rất rõ.

Nếu chúng ta giữ được khoảng xanh, giữ bằng quy hoạch nghiêm túc và đặt cư dân làm trung tâm, thì Sài Gòn sẽ tiến một bước dài trên hành trình trở thành thành phố kiểu mẫu tương lai.
Còn nếu không, điều mất đi không chỉ là những di sản vốn có, không chỉ là vài ngàn mét vuông cây xanh với nhiều cây cổ thụ quý. Điều mất đi ở đây là một cơ hội quý giá để chứng minh rằng Sài Gòn đủ bản lĩnh, đủ tầm nhìn để tôn trọng trí nhớ và tương lai của chính mình.

Hình ảnh từ các bạn

LÂU LÂU MỚI LÀM VLOGVẫn là tui với thói quen review sách và lần này review thêm vài thứ khác. Lần đầu tiên review cái tú...
03/11/2025

LÂU LÂU MỚI LÀM VLOG

Vẫn là tui với thói quen review sách và lần này review thêm vài thứ khác.
Lần đầu tiên review cái túi đi làm của mình 😅 lôi ra cũng được một nùi thứ.

Mời mọi người ghé coi 🤗🤗

#2025 Túi đi làm của kiến trúc sư có gì? Review tại ưng cái túi đựng được nhiều ...

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Cái tuổi của tui hiện tại có gì đặc biệt? Hmm cũng không rõ...
26/10/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Cái tuổi của tui hiện tại có gì đặc biệt? Hmm cũng không rõ lắm nhưng năm nay có vẻ bạn bè bằng tuổi đều sẽ làm gì đó để đánh dấu 1 chặng hành trình. Coi như đóng lại 1 chương cũ và mở ra chương mới. Cái giáp ranh giữa hai thập kỷ nó cũng hơi khó tả xíu xiu. Ví dụ như bạn tui làm một chuỗi podcast mời nguyên một dàn bạn bè cùng tuổi để chia sẻ câu chuyện của mỗi đứa hay tui đơn giản hơn viết một chuỗi bài về 30 bữa ăn trước khi bước qua 30s và những điều tui nhận ra trong suốt thập kỷ của tuổi đôi mươi…

Cái hay nhất là trong suốt hành trình có nhiều những phiêu lưu và khám phá này thì đâu đó mình bớt đi những sự không chắc chắn về bản thân hay những thước đo tiêu chuẩn mà mình tự đặt ra. Tui từng rất khó khăn với chính mình cho đến lúc tui nhận ra không phải cứ khắc khổ là tốt. Cái mức độ kỷ luật của bản thân cũng nên được cập nhật cho phù hợp với từng thời điểm như tụi mình cập nhật hệ điều hành mới vậy á!

Cứ vào dịp cuối năm tui đều dành xíu thời gian ngồi lại để trả lời vài câu hỏi. Rằng những thành quả mình gặt hái trong năm qua đã mang lại cho mình những gì? Hay là những giá trị mình mong muốn giữ lấy và mang theo trong thời gian tới. Tính ra ai trong chúng ta đều có những “di sản” cần được chăm sóc và phát huy hơn. Như một hộp kho báu bí mật nhỏ của mỗi người. Kho báu đó là bộ sưu tập những giá trị truyền thụ trong gia đình, những giá trị nhận được từ những người thầy, người bạn đồng hành thân quen và có khi có cả những bài học từ những người xa lạ mà ta vô tình gặp gỡ.

Tui nghĩ có rất nhiều di sản tui nhận được từ gia đình nhưng một trong những điều ảnh hưởng lớn nhất với tui là sự tò mò, không ngừng học hỏi. Ba mẹ tui chỉ tui thấy thiệt ra chỉ cần chú tâm, thì việc học có thể bắt đầu bất cứ thời điểm nào : có thể việc học nâng cao nghề nghiệp, có thể là một kỹ năng mới, một sở thích mới, một ngôn ngữ mới… Vậy thì khi nào ta muốn, ở mọi môi trường, tụi mình đều có thể khiến cho bản thân mình mới lên mỗi ngày rồi!

Bạn bè xung quanh cũng có những cách nghĩ của riêng họ, và bằng cách này hay cách khác, họ giải tỏa cho tui những góc nhìn mới, những hướng đi mình nên thử nghiệm để tự mình quan sát và tìm hiểu.

Nếu khoảng cách có thể khiến tui bị xa cách khỏi những người thân thương thì chính kho báu được nâng niu này khiến tui biết luôn có những sự ủng hộ, đồng hành từ phía xa.

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Lang thang ở Strasbourg cuối tuần này vì tui đặt cái đĩa th...
23/10/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Lang thang ở Strasbourg cuối tuần này vì tui đặt cái đĩa than từ 2 tuần trước mà giờ mới kịp đi lấy. Cũng là một cuối tuần nắng đẹp với sắc thu nhuộm kín các cành cây, tán lá. Đây cũng không phải là lần đầu tiên tui ghé Strasbourg và lần nào cũng thích đi dạo ngắm phố phường hơn là ngồi phương tiện công cộng. Du khách lúc nào cũng tấp nập và chờ giờ mở cửa của Nhà thờ lớn để ghé vào tham quan.

Theo thói quen tui lại nhờ sự trợ giúp của Gooogle Maps để tìm quán cà phê ngon dừng chân uống nước. Nhưng rồi tui lại cất điện thoại đi. Tính ra cũng hơi ngộ, mình toàn dựa trên những phần chấm điểm trên mạng như một lẽ hiển nhiên từ khi nào không rõ. Thế rồi tui chọn đi theo tự nhiên, thấy đâu hay hay thì mình dừng chân tấp vào là được. Đúng là chỉ vừa mới đi được vài bước thì một tiệm bánh bé xinh với chiếc tủ kính đầy ắp những chiếc bánh ngọt bắt mắt và thật muốn nếm thử. Quán tuy nhỏ xíu xiu nhưng mọi người thường mua mang về, tui xí được một góc bàn với ly cà phê ấm nóng và chiếc Paris Rohan tui chọn - một phiên bản mini của Paris Brest được anh chị thợ bánh làm nên thật khéo tay.

Đang ngồi mãi miết viết vài thứ vào sổ thì có một bác lớn tuổi đến ngỏ lời xin ngồi chung bàn vì những chiếc bàn còn lại cũng đã kín người. Tui đồng ý ngay. Ở Pháp, rất ít khi có chuyện ngồi ghép bàn vì vốn không phải cách thức họ tiếp cận không gian, dù là nhà hàng, quán cà phê, tiệm bánh, tiệm trà. Thế nhưng có những bất ngờ thú vị như vậy luôn xảy ra. Bác gái vô cùng dễ thương và ngồi hàn huyên với tui về thành phố trong thời gian gần đây và rồi bác nói về nghệ thuật, về những triển lãm bác thấy thích thú. Nghe bác kể mà tui nhận ra được việc mình đam mê hay tìm hiểu những khía cạnh mình yêu trong cuộc sống có thể tạo ra những giá trị tốt cho mình mà còn tỏa năng lượng đó cho người bên cạnh nữa.

Lúc sau rời đi tui cũng không kịp hỏi tên bác. Nhưng chúng tui đã chúc nhau một cuối tuần tốt lành và hưởng trọng không khí tuyệt đẹp của mùa thu. Trên đường ngồi tàu lửa về nhà, ngắm những bìa rừng, những quả đồi đã ngả sắc đỏ vàng của trời thu mà lòng lâng lâng khó tả.

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Lại một đoạn viết lách phải lên đến 2 tuần cứ dang dở, dở d...
12/10/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Lại một đoạn viết lách phải lên đến 2 tuần cứ dang dở, dở dang mới viết xong. Dạo này tui bận tối mặt mà cứ có một ít thời gian là sẽ tranh thủ ngồi nguệch ngoạc vài ý trong cuốn sổ nhỏ nhỏ cắp theo mọi nơi. Cho dù không viết kịp thì cũng sẽ không quên mất những ý hay. Dù vừa làm, vừa đăng ký thêm mấy khóa học online mà vừa chạy việc workshop cùng các đồng đội đỉnh cao nhất trên đời.

Từ ý tưởng bé tẹo, vu vơ của một bữa tối nọ, rồi ròng rã mấy tháng trời để nhào nặn thành hình rồi bao việc cần được chu toàn... tui thấy may mắn thay chúng tui có nhau. Không dễ gì khi kỳ vọng và hoài bão quá lớn. Mà càng không dễ gì khi có được những người bạn cùng nỗ lực cho mục tiêu chung. Tuy có nhiều việc, nhiều cam go mà vẫn họa nên bức tranh quá đỗi mỹ miều.

Thiệt ra trên đời này có nhiều cái niềm vui vô giá không tên lắm. Niềm vui được ăn món ăn mình thích, niềm vui được làm điều mình muốn và niềm vui gặp được nhiều người trân quý trong đời chẳng hạn. Còn chuyện có duyên để gắn bó lâu dài hay chỉ một đoạn ngắn trong đời nhiều khi cứ để tự nhiên vậy mà đẹp. Nếu biết thời gian là hữu hạn thì mọi thứ xung quanh, mọi cá nhân vô tình được gặp luôn được một mực trân quý. Như qua sự kiện Workshop này chẳng hạn. Có những người bạn tui có cơ may được đồng hành dù chỉ là một tuần ngắn ngủi. Tui thấy họ như những cá nhân sáng ngời, tuyệt diệu và nguồn năng lượng ấm áp, hăng hái. Workshop tên Nhận nên ai cũng được nhận những điều hay ho, trong đó có tui.

Tui tự thấy sức khỏe mới là thứ quan trọng nhất nên càng ngày càng cố gắng nâng cao thể lực lẫn tinh thần để sẵn sàng "nhai đầu" dăm ba cái chuyện ngáng đường. Nói nghe dữ dằn vậy thôi chứ cũng có mấy bữa đau cổ vai gáy, mấy bữa khác thì ôm gối, trùm mền xem phim ăn kem quên sầu. Cuộc sống của người đi làm rất lắm chông g*i, éo le. Có bữa chỉ có nhìn thấy việc thôi cũng hơi oải trong người, nhức nhức cái đầu rồi. Rồi tui cũng đủ quởn và đủ lỳ để “bày đặt” học thêm lớp này lớp kia.

Tới lần thứ 3 nghe mấy bé 99-2000 kêu tui là “em” thì tui cũng cảm ơn là cuộc sống đất khách khắc nghiệt không làm tui già đi, ít nhất là với cái vẻ ngoài tẻn tẻn này. Thôi thì người ta xưng anh-chị với tui thì tui nhận thôi chứ tội gì. Đâu phải tự nhiên mà được lời mấy tuổi hen!

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Để di chuyển trong nước Pháp thì thường tui vẫn chọn đi tàu...
28/09/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Để di chuyển trong nước Pháp thì thường tui vẫn chọn đi tàu lửa nhiều hơn là đi bus hay covoiturage . Chắc cũng vì là ngồi tàu thì làm được nhiều việc hơn, và cũng tiết kiệm thời gian hơn. Tui hay chọn ngồi ghế trong kế bên cửa sổ để phóng tầm mắt ra ngoài. Tui phải công nhận mấy ô kính to đùng của tàu giúp mình ngắm nhìn cảnh vật dọc đường đi : một màu xanh mướt của cây cối, của những cánh đồng. Những bầu trời trong xanh nắng vàng hay cả những bầu trời mưa giăng kín, vỗ lộp độp vào khung kính. Tất cả đều thú vị và nên thơ

Gần đây tui có xem được một video của bạn kia về một vài điều tuyệt đẹp mà vẫn chưa có tên. Tui nghĩ cũng đúng ghê chứ. Có những khoảnh khắc tuy rất đời thường mà lại vô cùng tuyệt đẹp. Nhưng có nên có tên không ta? Vì nhiều khi những vẻ đẹp không tên lại là thứ làm mình lưu luyến nhiều nhất.

Tui mới đầu tư mua 1 cái chân đèn để quay video. U là trời! Tưởng đâu được giao hàng trước khi đi xem concert mà nó đến hơi trễ. Tui lo cuối tuần này hú hét dữ quá mất tiêu cái giọng. Là mình làm video "chữa lành không lời" luôn haha

Ai cũng có một thời “tuổi thơ dữ dội” cái thời mà kỷ niệm được lưu trong trí nhớ và có thể kể lại vanh vách chứ không phải từ những bức hình được lưu trong điện thoại. Tuổi thanh thiếu niên của tui cũng có nhiều thứ để kể. Nhiều những đợt sóng, cập nhật xu hướng từng năm mà cũng có những ước mơ thiệt đẹp, dù có hơi xa vời. Và cho dù những ước mơ đó đã được thực hiện trong thời điểm hiện tại hay chưa, tui vẫn thấy đó là những hoài bão trong sáng và thuần túy nhất. Không có những đắn đo, tính toán của tuổi người lớn.

Bài này tui viết 1 đoạn trước (vì hơi vội trên đường di chuyển) và cả sau lúc đi xem ca nhạc (lúc mình có thể thoải mái ngồi lại với bản thân). Nói chứ sáng nay hơi ê ẩm tại hôm qua b**g lụa dữ quá. Tui nghĩ mình vui không phải chỉ vì giấc mơ thời thanh thiếu niên được trọn vẹn đâu. Mà còn là một niềm vui vì được tiếp năng lượng, được nhìn thấy những điều đẹp đẽ và được đắm mình trong âm nhạc. Mấy ai đồng niên với tui chắc cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi làn sóng K-Pop thời đầu. Bỏ qua những câu chuyện và những yếu tố tiêu cực vì ở lĩnh vực nào cũng có. Nhưng tui nghĩ những giá trị nghệ thuật của một số ít nghệ sĩ đem lại cho mọi người là không thể chối cãi. Và cũng một phần định hình góc nhìn cá nhân với âm nhạc hay nghệ thuật đó chứ. Vậy nên tui nghĩ nếu có duyên thấy được, tiếp thu được những điều tích cực thì lại càng nên trân trọng, đúng hông?

Tui vừa hoàn thành thêm một ước mơ từ thời còn nhỏ xíu ngây thơ. Giấc mơ ngồi xem nghệ sĩ mình yêu thích trình diễn trực tiếp. Tính ra tui là người hâm mộ nghèo nàn nhất Haha. Tui hâm mộ nhiều nhưng chưa bao giờ đủ điều kiện để mua bất kỳ sản phẩm nào của nghệ sĩ mình thích. Hoặc là do hồi nhỏ chưa biết gì, tiền tiêu vặt cũng chỉ đủ mua cái bánh, cái kẹo. Vì vậy lần này tính ra cũng có duyên lắm chứ tui đâu biết mua vé concert cực khổ dữ vậy.

Viết dài vậy mà đi coi ca nhạc về một tuần sau mới up vì một tuần quá vùi dập.

Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Lâu lâu tui hay nhận được những tin nhắn : “Chị nhớ em là ai ...
11/09/2025

Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Lâu lâu tui hay nhận được những tin nhắn :
“Chị nhớ em là ai không?” Trời ơi tui nói thiệt nhiều khi ăn cơm tui còn quên chứ huống chi. Tui có trí nhớ cũng coi là tốt, mà hông phải chuyện gì cũng nhớ được hết huhu, lâu lâu cũng có lỗ hổng chứ ha.

Tui đều xin lỗi vô cùng nếu lỡ như có không nhận ra lập tức các bạn, các em đã liên lạc với mình. Nhưng mà quan trọng hơn hết là tui toàn nhận được những tin vui quá xá là vui từ mọi người. Có bạn thì khoe được nhận vào trường mình mong muốn, có em thì khoe thành tích, hay có em thì khoe hồ sơ đẹp đủ đầy để nộp trường Đại Học.

Tui vui một nhưng tui mong sao các bạn thấy vui gấp trăm lần và tự hào về những gì mình thực hiện được. Tui vốn không phải là người làm nên thành quả đó cho mọi người. Cũng hông phải giáo viên hướng dẫn gì. Chỉ là vô tình trong đời, tui và các bạn ấy kết nối với nhau và mọi thứ tui có thể làm chỉ là tiếp thêm động lực và vững dạ bền chí cho các bạn ấy. Tui tin trên đời này hoài bão nào cũng đẹp. Và hoài bão đẹp nhất có lẽ là hoài bão muốn phát triển bản thân.

Cũng lâu lắm rồi tui không có viết blog hay là những tips hướng dẫn du học sinh này nọ. Có thể là do tui hông còn đi học Đại Học nữa và không đủ cập nhật để theo dõi sát sao những diễn biến trong thời gian hiện tại. Tuy nhiên, tui vẫn dõi theo những thông tin về giáo dục để có thể đưa ra những lựa chọn ổn áp và phù hợp với các bạn.

Tính ra, chính mấy bạn là người tạo động lực ngược lại cho tui đó chứ. Thường những năng lượng cùng tần số hay hỗ trợ cho nhau lắm. Mấy đứa bạn Pháp tui bảo vậy! Nhờ những lần báo tin vui đó, tui cũng hình dung là mình có thể góp phần tạo ra thành quả tốt. Vậy nên bản thân cũng phải cập nhật và phát triển để còn hỗ trợ tốt hơn cho các bạn khi cần chứ ha. Chứ lỡ như mấy bạn hỏi : Còn nhớ bạn ấy là ai không để "bóc phốt” chắc tui chết, không ngẩn mặt lên nổi mà nhìn đời luôn.

Thôi! Mong sao sắp tới có dịp tui lại mời mấy bạn tham gia sách trao tay với tui ha! Chắc cũng 3-4 năm gì chưa làm rồi! Hì hì

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Tui thấy người ta thường nhắc tới những lợi ích khi chịu kh...
06/09/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Tui thấy người ta thường nhắc tới những lợi ích khi chịu khó vận động, thể dục thể thao nhưng hiếm ai nói đến chuyện cái cảm giác nhẹ nhõm, đầu óc thư giãn sau mỗi lần chơi thể thao. Chuyện này tui nhận ra cũng lâu lâu rồi, chỉ là hôm nay trên đường đi bộ về nhà tui mới chợt để ý. Thiệt ra tui chịu khó chăm chỉ thể thao cũng là vì cái lý do này.

Hồi đó có cái bài Wake Me Up When September Ends của Green Days tui cứ nghe đi nghe lại vòng vòng khoảng thời gian này trong năm. Bây giờ cũng nghe, mà tự nhiên thấy thời gian tính ra trôi cũng nhanh quá trời là nhanh. Trong khi mình cũng đâu có mong chờ gì, đâu có háo hức đòi hỏi thời gian trôi nhanh.

Tui không biết mấy bạn sao chứ tui sợ cảm giác mình ở trong một cái môi trường dung hòa, tuần hoàn như một vòng lặp. Chắc bản thân thích thử thách, thích vượt chông g*i chăng? Haha, nói chứ tui mong mỗi tháng, mỗi năm học thêm được cái này cái kia mới. Mà cũng bởi vì cái sự tò mò đó mà tui thấy chính ra mình cũng còn nhỏ bé, kiến thức của mình cũng hạn hẹp. Nên là tui càng mong chờ những cơ hội, những duyên lành đến để mình còn được trải nghiệm, được khám phá và tìm tòi.

Dạo này tui cứ đắn đo mãi những chuyện cỏn con. Nên tui toàn áp dụng cách : hỏi lại một câu hỏi 3 lần ở 3 thời điểm khác nhau để tìm ra đáp án. Thiệt ra mình dễ bị rơi vào cái bẫy thỏa mãn của bản thân mà không cân nhắc kỹ lưỡng nhiều phương diện nhất. Tui nghĩ tụi mình có thể nhìn thấy rõ qua chuyện mua sắm. Cũng vì vậy, gần đây tui hay phân loại đồ dùng hoặc bất cứ mong muốn mua sắm thành 2 loại : cần thiết và mong muốn. Muốn thì tui nhiều khi muốn mua cả cái cửa hàng mang về haha. Còn về mặt thiết yếu, nhiều khi mình chỉ cần 2-3 món đồ thôi.

Tui cũng đang theo học một vài kỹ năng mới, không liên quan trực tiếp đến công việc của tui cho lắm. Nhưng mà nhờ vậy mới nhận ra lâu lâu mình cũng bất ngờ về bản thân mình chứ bộ, cũng có những giây phút vỗ đùi đen đét : ủa tính ra mình cũng dữ dằn á nha! Hông giỡn được đâu. Cũng ngon lành cành đào à!

Tui nghĩ nhiều khi mình nên tập khen ngợi mình nhiều hơn xíu xiu thôi là đủ rồi! Mình không tiếc lời khen những người xung quanh thì tui nghĩ cũng nên tự khen thưởng bản thân chứ ha! Vậy mới công bằng chứ!

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |Tui có một thói quen duy trì cũng khá là lâu. Tui thường lư...
03/09/2025

| Quelques petites choses | 🪐🪐🪐 | Mấy chuyện lặt vặt ở Pháp |

Tui có một thói quen duy trì cũng khá là lâu. Tui thường lưu mấy câu nhắn của ba mẹ tui vào một album trong điện thoại. Chỉ là những cái chụp màn hình nhỏ nhỏ vậy thôi! Nó như kiểu một cái nguồn sạc năng lượng và tạo động lực cho mấy ngày tui không thấy mình giỏi giang cho lắm! Chỉ là mấy câu nhắc nhở hoặc một câu hỏi thăm cách đây nửa vòng Trái Đất! Mẹ tui thì thường tâm sự với tui và gửi hình ở nhà cho tui nhưng ba tui lại khác. Ba tui ít khi nào bộc lộ nhiều tình cảm ra ngoài. Ba luôn gửi gắm nhiều bằng những lời nhắn động viên. Chắc đây là hình mẫu điển hình của các bậc phụ huynh ít nói mà toàn thể hiện qua hành động.

Mỗi lời nhắn đều trân quý, đều như một liều thuốc xoa dịu sự mệt mỏi và tăng thêm mất trăm lần sức mạnh, như cái xoa đầu bảo là tui cũng cố gắng rồi. Hãy nghỉ ngơi trước khi gặp phải những điều khó khăn sắp tới! Rằng hãy vững lòng, đừng nản chí! Tui đặt biệt danh cho những tin nhắn này là : lời nhắn từ đội bảo an tâm trí.

Thiệt ra tui không nghĩ mình giỏi giang, toàn năng. Mà tui thấy tui chỉ có thể chọn giải quyết 1 hoặc một vài vấn đề trong một thời điểm mà thôi. Tui nghĩ không ai nên làm cuốn từ điển bách khoa toàn thư có thể giải đáp mọi thứ trên đời hết trơn. Mỗi lúc trong cuộc sống chỉ nên có vài khúc mắt cần tìm câu trả lời thôi. Chất lượng luôn hay ho hơn số lượng chứ! Nhiều khi mình tập trung và kiên trì vào một hướng đến, thì mình có thể quan sát được nhiều chi tiết hơn chứ không phải cưỡi ngựa xem hoa. Vậy thì nguyên lý Wikipedia nên được dẹp qua một bên. Tụi mình chỉ cần biết và hiểu thấu những điều mình quan tâm, những giá trị tụi mình muốn phát huy hơn nữa. Nếu làm tốt thì đã ngốn của mình hằng hà năng lượng mất rồi!

Thiệt ra hồi nhỏ điểm văn của tui cũng không phải cao lắm đâu. Được cái chăm học, chăm ôn luyện và mê đọc sách nên coi như cũng tạm. Tui viết cái series Mấy Chuyện Lặt Vặt này để ghi nhớ những điều tui không muốn quên và bày tỏ những gì trong lòng nếu có thể. Không phải lúc nào viết cũng hay như nhà văn, nhà thơ đâu. Cũng có nhiều bữa ngồi viết dăm ba dòng rồi tui xóa đi hay bỏ ngỏ ở đó và không bao giờ có thể viết thêm. Cũng có những ngày tui cố hoàn thành một đoạn ngắn, dù xem đi xem lại vẫn thấy có phần khiên cưỡng. Mà tui vẫn quyết định đăng bài. Tui nghĩ thà viết thật, có thể nó gò ép nhưng tui không tô hồng những thứ vốn dĩ chỉ cần tự nhiên, mộc mạc. May mắn thay, tui nhận được sự đồng điệu và cũng từ đó, tui có thêm nguồn cơn để viết, để giải bày.

Có câu hỏi của một người bạn lâu năm : Liệu tui có sợ bắt đầu mọi thứ lại từ đầu không? Ê có nha! Nếu nói không một chút nào là nói xạo rồi. Cái sự lo lắng nó sẽ luôn hiện hữu ở đó thôi. Chắc là vì bản thân không thấy an toàn hoặc bất ổn. Nhưng tui nghĩ đâu lại vào đấy à! Tui nghĩ đôi khi hãy nghĩ như chính mình ở độ tuổi mười tám, đôi mươi tự do và phóng khoáng có pha chút liều lĩnh. Tụi mình chính ra càng lớn, càng ít khi có cơ hội dấn thân vì những nỗi sợ vô hình làm chùn chân. Chính ra tui thấy tụi mình đâu biết ngày mai ra sao đâu ha! Nên cái tụi mình cần chỉ là một hành trang để bảo vệ sức lực và tinh thần tốt nhất, thì đôi khi một bắt đầu mới lại là hay, đúng không?

Cũng là tui bảo tui đi tập ngủ sớm hơn nữa. Mà cũng là tui toàn đăng bài lúc nửa khuya. Thôi vậy đi cho giống tâm sự tuổi hồng. Chúc mọi người nhiều giấc ngủ ngon!

Adresse

Villeurbanne

Notifications

Soyez le premier à savoir et laissez-nous vous envoyer un courriel lorsque Nhi Right Here publie des nouvelles et des promotions. Votre adresse e-mail ne sera pas utilisée à d'autres fins, et vous pouvez vous désabonner à tout moment.

Contacter L'entreprise

Envoyer un message à Nhi Right Here:

Partager

Chuyện du học của em

www.straighttothepoints.wordpress.com by Chris không mong gì hơn ngoài chia sẻ những điều nho nhỏ trong cuộc sống của du học sinh tại Pháp. Từ những ngày đầu bắt đầu một cuộc sống trên miền đất lạ, khám phá và học hỏi những thứ thú vị không những từ trường học mà còn từ những việc mình gặp, mình thấy và mình làm.

Thông qua những bài viết, hình ảnh và đoạn phim ngắn, mình mong muốn chia sẻ câu chuyện tuổi trẻ của mình. Cứ sống, cứ trải nghiệm vì cuộc đời cho phép. Còn bạn? Hãy kết nối và đồng hành cùng mình để chia sẻ những điều thú vị và hay ho về đời sống, văn hóa, du lịch và nhiều nhiều thứ nữa nhé!

Cheers!!