Phim Hay 24h

Phim Hay 24h Informazioni di contatto, mappa e indicazioni stradali, modulo di contatto, orari di apertura, servizi, valutazioni, foto, video e annunci di Phim Hay 24h, Creatore di videogiochi, Roma, Rome.

31/12/2025

Bố tôi khuyên tôi: "Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui." Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng...
Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết:
“Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Tôi đã nghe lời. Tôi đem toàn bộ 3 tỷ tiền hồi môn mà ba mẹ cho, cùng căn nhà nhỏ ông bà ngoại để lại, đi công chứng đứng tên riêng. Giấy tờ cất kỹ trong két sắt, chồng tôi hoàn toàn không biết. Tôi làm điều đó không phải vì không tin anh, mà vì tin lời ba: “Giữ cho mình quyền tự chủ không có nghĩa con không yêu.”
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.
Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.
“Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”
Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.
Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:
“Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”
Tôi giật mình:
“Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”
Anh chỉ cười:
“Anh biết nơi cần lấy.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.
Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.
Làm sao anh biết được mã truy cập?
Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?
Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?Ngón tay anh chạm vào màn hình.
Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
Anh chết sững.
Tôi cũng chết sững.
“Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.
Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.
Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào... Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇 👇 👇

31/12/2025

Chăm bố chồng 10 năm, đến lúc ông mất chỉ để lại đúng 3 triệu bạc lẻ. Một tuần sau ra ngân hàng làm thủ tục, nhân viên vừa mở hồ sơ liền đứng bật dậy nhìn tôi trân trân
Tôi tên Hằng làm công nhân may ở Bắc Ninh. Chồng tôi – Tuấn – chạy xe công nghệ, thu nhập thất thường.
Nhà có ba người: vợ chồng tôi và bố chồng – ông Lương, 78 tuổi, thương binh cụt một chân, lại bị suy thận nhẹ. Cuộc sống chật vật, nhưng tôi luôn cố gắng chăm ông đầy đủ.
Mười năm. Mười năm tôi tắm rửa, giặt giũ, thay bỉm, nấu ăn cho ông.
Ông ít nói, khô khan, lại có phần khó tính. Nhiều lần Tuấn bảo:
— Bố ngoài trợ cấp thương binh với lương hưu ra có gì đâu. Vợ chồng mình ng/hèo rớt mùng tơi thế này còn lo nổi à?
Tôi im lặng. Không phải vì muốn được tiếng hiếu thảo. Mà vì… tôi thấy ông Lương cô đơn lắm. Cụ bà mất sớm. Tuấn là con duy nhất. Nếu mình không chăm, ai sẽ chăm? Nhà n;;ghèo, nhưng tấm lòng người thì không thể ngh;;èo theo.
Một sáng tháng Bảy, ông Lương qua đời sau cơn khó thở độ;t n;gột.
Tang lễ đơn sơ trong sân nhà lợp mái tôn. Người đến viếng ai cũng thở dài:
— Ông Lương khổ cả đời.
Tôi đứng trước bàn thờ ông, nước mắt rơi không ngừng.
Khi dọn lại tủ áo của bố chồng, tôi tìm thấy một phong bì cũ. Bên trong có đúng 3 triệu và mảnh giấy ghi:
“Cho con Hằng, mua cái khăn tắm mới. Mấy cái cũ rá/ch hết rồi.” 👇👇👇 Đọc tiếp câu chuyện dưới bình luận

31/12/2025

Bố tôi khuyên tôi: "Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui." Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi Công chứng, chồng tôi hoàn toàn không hề hay biết. Cho đến khi em chồng cần mua nhà, chồng tôi không suy nghĩ nhiều, liền dù ng tài khoản của tôi để chuyển tiền.Ngay khoảnh khắc anh ta bấm nút chuyển khoản thì ch/ết lặng...
Bố tôi từng nói: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Lúc ấy, tôi còn trẻ và nghĩ ba quá đa nghi. Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết:
“Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Tôi đã nghe lời. Tôi đem toàn bộ 3 tỷ tiền hồi môn mà ba mẹ cho, cùng căn nhà nhỏ ông bà ngoại để lại, đi công chứng đứng tên riêng. Giấy tờ cất kỹ trong két sắt, chồng tôi hoàn toàn không biết. Tôi làm điều đó không phải vì không tin anh, mà vì tin lời ba: “Giữ cho mình quyền tự chủ không có nghĩa con không yêu.”
Sau cưới, cuộc sống của chúng tôi diễn ra êm đềm. Chồng tôi làm quản lý cho một công ty xây dựng, thu nhập ổn định. Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Đáng ra mọi thứ sẽ cứ như vậy.
Cho đến một ngày, em chồng gọi điện khóc lóc.
“Anh ơi, bên bán căn hộ họ muốn em đặt cọc gấp. Nếu không người ta bán cho người khác mất!”
Tôi nghe mà thoáng lo. Em chồng còn trẻ, mới đi làm vài năm, tiền để dành chẳng được bao nhiêu. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó, mà là hành động của chồng tôi sau cuộc gọi.
Anh quay sang tôi, giọng chắc nịch:
“Anh dùng tạm tiền trong tài khoản chung của tụi mình cho nó đặt cọc. Xong ổn định rồi nó trả lại.”
Tôi giật mình:
“Nhưng tài khoản chung đâu có đủ?”
Anh chỉ cười:
“Anh biết nơi cần lấy.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã mở ứng dụng ngân hàng. Tôi đứng chết lặng khi thấy anh chọn đúng tài khoản riêng của tôi – tài khoản mà tôi chưa từng mở ra trước mặt anh.
Khoảnh khắc anh đưa ngón tay đến nút “Xác nhận”, tôi như bị ai bóp nghẹn cổ.
Làm sao anh biết được mã truy cập?
Làm sao anh biết tài khoản đó tồn tại?
Và tại sao anh tự nhiên cho rằng có quyền sử dụng tiền riêng của tôi?
Ngón tay anh chạm vào màn hình.
Màn hình xoay một vòng… rồi hiện lên thông báo “Giao dịch thất bại – Tài khoản bị khóa tạm thời”.
Anh chết sững.
Tôi cũng chết sững.
“Em… em khóa tài khoản này khi nào vậy?” – anh lắp bắp.
Tôi nhìn anh, tay run lên, tim đập loạn.
Đó là giây phút tôi biết: Đường lui mà ba bắt tôi chuẩn bị… sắp trở thành thứ duy nhất tôi có thể dựa vào... Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇 👇 👇

Vừa 18t, tôi lên thành phố rửa bát thuê cho quán phở hi vọng đổi đời. Được 6 tháng thì tôi quen một đại gia hơn 20t là k...
31/12/2025

Vừa 18t, tôi lên thành phố rửa bát thuê cho quán phở hi vọng đổi đời. Được 6 tháng thì tôi quen một đại gia hơn 20t là khách quen của quán. Ông ta ngọt nhạt: "Đ/ẻ cho anh lấy 1 thằng con trai nối dõi, em sẽ có 300 triệu, tha hồ làm lại cuộc đời". Nghe bùi tai, tôi đồng ý dọn đến căn chung cư ông ta thuê sẵn, ngày đêm phục vụ đến khi có b/ầ/u. Ai ngờ ngày tôi v/ỡ ố/i sinh con cũng là ngày ông ta....Ngày tôi đặt chân lên Hà Nội, trời mưa như trút nước. Trong chiếc ba lô rách là vài bộ đồ cũ và một mảnh giấy ghi số điện thoại của chị họ tôi – người từng hứa sẽ xin cho tôi chân phụ quán phở gần bến xe Mỹ Đình. Tôi chẳng có gì ngoài ước mơ đổi đời và một trái tim chưa từng biết đến dối trá.
Tên tôi là Ngọc. Vừa tròn 18 tuổi, tôi từ quê nghèo Thái Bình lên Hà Nội làm thuê với giấc mơ đổi đời. Nhà tôi nghèo lắm, bố mất từ khi tôi lên 9, mẹ thì đau ốm triền miên, đứa em trai đang học lớp 7 cũng đang ráng từng bữa cơm. Tôi học xong lớp 12 nhưng không dám mơ vào đại học, chỉ mong kiếm được ít tiền gửi về cho mẹ và em là mãn nguyện.
Nhờ chị họ xin giúp, tôi bắt đầu làm rửa bát ở một quán phở nổi tiếng, tên “Phở Tám”, nằm gần khu Trung Hòa - Nhân Chính. Ngày nào tôi cũng thức từ 4 giờ sáng, quét dọn, rửa bát, lau bàn. Tối đến mệt rã rời, chỉ muốn đổ người xuống chiếc nệm mỏng dưới gầm cầu thang ký túc xá công nhân.
Khoảng tháng thứ sáu, tôi để ý có một người đàn ông hay đến ăn phở buổi sáng, ăn xong thường gọi thêm ly cà phê đen và ngồi rất lâu. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, nước hoa thơm mùi sang trọng, có lần còn dúi cho tôi 200 nghìn, bảo là “cho em uống nước”. Tôi lúng túng từ chối, nhưng anh ta chỉ cười, ánh mắt nhìn tôi không giống như mấy gã đàn ông vớ vẩn từng trêu chọc.
Tên anh ta là Hùng, 39 tuổi, làm “bất động sản” – anh nói thế. Hùng nói chuyện nhẹ nhàng, có duyên, khiến tôi thấy mình được chú ý, được trân trọng. Sau vài lần gặp, anh rủ tôi đi uống trà sữa, rồi dần dần, trở thành người đưa đón tôi mỗi tối. Tôi như con chim non lần đầu biết bay – thấy tình yêu là thứ có thể cứu rỗi cả một cuộc đời.
Rồi một hôm, Hùng nói với tôi:
“Em đẻ cho anh một thằng con trai đi, nối dõi tông đường. Chuyện tình cảm không cần danh phận. Em sẽ có 300 triệu, anh lo cho mẹ và em em luôn. Sau này, em muốn mở quán, buôn bán gì, anh giúp hết.”Tôi nghe mà tim đập thình thịch. 300 triệu? Cả đời tôi chưa từng mơ đến số tiền đó. Cái viễn cảnh làm lại cuộc đời, lo cho mẹ, cho em, rồi có thể mở tiệm tóc nhỏ hay bán nước mía trước trường học quê nhà cứ lởn vởn trong đầu. Tôi đồng ý.
Hùng thuê cho tôi một căn chung cư nhỏ, tầng 18, ở Mỹ Đình. Phòng sạch sẽ, có máy lạnh, có nước nóng, có cả ban công nhìn ra thành phố. Tôi dọn đến ở như vợ chồng với anh ta – tất nhiên không danh phận, không giấy tờ.
Ba tháng sau, tôi có thai. Hùng mừng lắm. Mỗi ngày đều mua đồ bổ, gọi bác sĩ đến khám tận nơi. Anh ta chăm tôi kỹ lưỡng như báu vật. Tôi bắt đầu tin vào chuyện cổ tích. Mẹ ở quê chưa biết gì, tôi giấu – định sau khi sinh con xong, sẽ mang một cục tiền về quê, dựng lại nhà cho mẹ, mua xe đạp mới cho em trai.
Tôi sinh đúng vào một buổi chiều tháng Mười, trời Hà Nội âm u, mưa lất phất. Tôi đau đến chết đi sống lại, nhưng nghĩ đến con, tôi gồng mình chịu đựng. Bệnh viện quốc tế sạch sẽ, hộ sinh ân cần. Bé trai nặng 3.2kg, da trắng hồng, mắt mở to. Tôi bật khóc khi nghe tiếng con khóc oe oe đầu tiên.
Nhưng điều tôi không ngờ – là đúng lúc ấy, Hùng không có mặt ở bệnh viện. Cũng không có mặt ở nhà. Anh ta không nhắn tin, không nghe máy. Ngày hôm sau, điện thoại tôi bị khóa mạng. Tôi trở về căn chung cư – cửa khóa trái, thẻ từ không còn tác dụng. Bảo vệ nói Hùng đã trả phòng hôm qua.
Tôi ôm con, ngồi bên hành lang tầng 18, trời gió thốc lạnh buốt. Không còn ai. Không có tiền. Không chỗ ở.... Xem thêm tại bình luận👇👇👇

Đứa cháu m:ồc:ôi cả cha lẫ;n mẹ đỗ ĐH không có ti;ền liền đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để, ai ngờ cậu không cho v...
31/12/2025

Đứa cháu m:ồc:ôi cả cha lẫ;n mẹ đỗ ĐH không có ti;ền liền đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để, ai ngờ cậu không cho v;ay còn cầ/m gậ/y đu/ổi: ""C/út! C/út ngay cho khuất mắt tao"!. Rồi n;é;m trả cái balo rác;h của mẹ cậu ngày xưa để quên. Đêm đó chuyện kinhhoang đã xảy ra...
Năm tôi lên 6, một TNGT thả/m kh/ốc đã cư/ớp đi cả bố l;ẫn mẹ, để lại tôi bơ vơ giữa dòng đời. Tôi về ở với bà nội, hai bà cháu rau cháo nuôi nhau trong căn nhà cấp bốn dột ná;;t cuối làng. Nhưng ông trời dường như muốn thử thách sức chịu đựng của một đứa trẻ, năm tôi lên 10, chỗ dựa duy nhất là bà nội cũng qua đời sau một cơn bạ/o bệ/nh.
Từ ngày đó, tôi trơ trọi giữa cuộc đời. Tôi buộc phải trưởng thành sớm. Sáng tôi dậy từ 4 giờ đi lấy bánh mì về bán dạo, chiều đi nhặt ve chai, tối về chong đèn học. Người làng bảo thằng này "lì", kh/ổ thế mà không b;ỏ học.
Mười tám tuổi, tôi nhận g;iấy báo trúng tuyển Đại học. Cầ;;m tờ giấy báo trên tay, tôi vừa mừng vừa tủi. Mừng vì cánh cửa tương lai đã hé mở, tủi vì nhìn quanh nhà chẳng còn gì đáng giá để bán. Hũ gạo đã cạn, tiền tích cóp bao năm chỉ đủ mua vé xe đò. Tôi cần 3 tr;iệu đồng để nhập học rồi tính tiếp nhưng đó là con số kh;ổng lồ với thằng m/ồ c/ôi như tôi.
Đêm đó, tôi thức trắng. Đường cùng, tôi nghĩ đến cậu. "Dù sao cũng là m/áu m/ủ, chắc cậu không nỡ nhìn cháu ruột thất học", tôi tự trấn an mình. Sáng hôm sau, tôi lôi chiếc xe đạp cà tàng, dây xích chùng chình, b;ắ;t đầu hành trình 50km. Trời nắng như đ/ổ lử/a, mặt đường nhựa bốc hơi nghi ngút. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi chân tê dại, nhưng hy vọng về giảng đường đại học cứ thôi thúc tôi đạp mãi.Gần trưa, tôi đứng trước cổng căn nhà 2 tầng của cậu. Phải mất mười lăm phút lấy can đảm, tôi mới dám bấm chuông. Cậu bước ra, nhìn thấy bộ dạng lếch thếch, m;ồ hôi nh;ễ n;h;ại của tôi thì sữn;g lại một chút. Nhưng ngay khi thấy bóng dáng mợ lấp ló sau cửa phòng khác;h, mặt cậu đa;h lại.– "Mày đến đây làm gì?" – Giọng cậu lạnh tan;;h. Tôi lí nhí, chìa tờ giấy báo nhập học ra: – "Cậu... con đỗ đại học rồi. Nhưng con không có ti;ền đóng học phí. Cậu thương tình cho con va;y 3 tr;iệu, con hứa sẽ đi là;m thêm trả lại cậu..." Chưa để tôi nói hết câu, cậu gạt phắt tờ giấy báo xuống đất. Tiếng qu;át của cậu vang lên chói tai, dường như cố ý để người trong nhà nghe thấy: – "V;ay m;ượn cái gì! Nhà tao không phải cái ng;â;n hà;ng từ thiện. Mày nhìn xem, tao nuôi con tao còn chưa xong, lấy đâu ra tiền nuôi báo cô mày. Bi//ến ngay!"
Tôi ch//ết lặng. Người cậu hiền lành trong ký ức của mẹ tôi đây sao? Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy báo, nước mắt chực trào. Đúng lúc đó, cậu vớ lấy cây gậy gỗ dựng ở góc sân, khua khoắng như đuổi tà: – "C/út! C/út ngay cho khuất mắt tao! Đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa!".. 👇 👇

Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….28 t;;uổi tôi được mai mố...
30/12/2025

Thách cưới 500 triệu nhà trai đồng ý luôn, tân hôn l;;ật chăn nhìn chồng, tôi mới hiểu lý do ….
28 t;;uổi tôi được mai mối cho chồng. Ở vào cái tuổi đó đối với phụ nữ cũng không còn quá trẻ. Trước đó tôi cũng từng yêu hai người nhưng đều không đến được với nhau vì nguyên nhân gia đình. Bố mẹ tôi rất khó tính, tôi dẫn ai về nhà ông bà cũng tìm được điểm để ch;;ê. Dần dần họ t;ự á;i rồi cũng kiếm cớ chia tay tôi cả.
Cho đến khi được mai mối cho Quân, người chồng hiện tại, bố mẹ tôi mới hài lòng. Có lẽ ông bà thấy con gái cũng sắp 30 tuổi rồi, còn kén chọn nữa thì sợ rằng “già kén k;ẹn h;;om”. Chúng tôi qua lại tìm hiểu có 4 tháng thì gia đình Quân vội giục giã chuyện đám cưới.
Vậy nhưng đến lúc hai bên trên bàn thủ tục đám cưới thì lại có một vấn đề phát sinh, đó là số tiền thách cưới bố mẹ tôi đưa ra rất cao lên đến 500 triệu đồng.
Tôi s;;ố;;c lắm, vội vã khuyên bố mẹ rằng thách cưới chỉ là thủ tục thôi, con số 500 triệu thật quá lớn đối với gia đình Quân. Tôi cũng chỉ là cô gái có chút ưa nhìn, công việc ổn định chứ không phải hoa khôi hoa hậu gì cả.
Song bố mẹ tôi không nghe. Ông bà bảo bao công s;;;inh thành nuôi dạy tôi nên người, bây giờ thành người nhà Quân, số tiền 500 triệu vẫn là ít. Tôi chán nản và đau khổ nghĩ ông bà muốn bán con hay sao?
Trong lòng tôi đã chắc chắn gia đình Quân sẽ phủi tay quay lưng tuyên bố hủy hôn vì điều kiện quá vô lý này. Ấy thế mà chỉ sau vài phút suy nghĩ thì bố mẹ Quân và anh đã lập tức đồng ý. Mọi chuyện thống nhất xong, đám cưới được tổ chức vô cùng suôn sẻ, ai cũng vui vẻ vì được lòng mình.
Đêm tân hôn là đêm đầu tiên của tôi và chồng. Thời gian quen nhau ngắn, anh bảo muốn giữ đến thời khắc thiêng liêng đêm tân hôn nên không hề đ;;;òi h;;;ỏi tôi trước đó. Từ phòng tắm bước ra, tôi hồi hộp lắm. Chồng thì đã n;;;ằm đắp chăn trên giường chờ vợ.
Tôi ngượng ngùng bước lại giường. Anh nhìn tôi mỉm cười. Rồi tôi nhẹ nhàng v;;én chăn định nằm vào với anh. Nhưng vừa lật chăn, tôi ch//ế//t s//ữ//ng nhìn cảnh tượng bên dưới … Đọc tiếp bên dưới 👇👇👇

30/12/2025

Ngày mẹ quadoi, 3 anh em dọn dẹp mới thấy 3 chiếc chăn bông cũ được cất trên nóc tủ. Anh cả, anh 2 đều chê mang về chật nhà, lại chẳng có mấy giá trị. Tôi tiếc nên mang về hết cả 3, nào ngờ cô con g:;ái 4t chỉ tay vào và nói: "Ơ bố ơi. cái chăn biết động đậy"...
Mẹ tôi mất vào một buổi sáng cuối thu, nhẹ nhàng như một ngọn đèn dầu đã tàn lửa. Suốt đời lam lũ, mẹ không để lại của cải gì ngoài căn nhà cấp bốn xập xệ và vài món đồ cũ. Trong gian buồng nhỏ, ngoài tủ gỗ cũ sứt mẻ, chẳng có gì đáng giá. Chỉ có ba chiếc chăn len đã sờn rách, mẹ gấp vuông vức đặt ngay ngắn. Anh cả nhếch mép:
– Chăn nát thế này giữ làm gì, vứt đi cho rồi.
Anh hai phụ họa:
– Đúng đó. Chẳng đáng một xu. Ai muốn thì lấy, tôi không rảnh mang rác về.
Tôi cắn môi:
– Nếu hai anh không lấy, cho em mang về.
Anh cả phẩy tay:
– Ừ, thích thì lấy. Đồ bỏ đi.
Hôm sau, tôi ôm ba chiếc chăn về căn hộ nhỏ của mình. Định bụng giặt sạch cất làm kỷ niệm. Lúc giũ mạnh, tôi bỗng nghe thấy tiếng “kịch” như vật cứng rơi xuống sàn.👇👇👇

30/12/2025
30/12/2025

Nam mo a di đà phật

3 Đứa Trẻ Việt Mất Tích Bí Ẩn Ở Mỹ, 17 Năm Sau Trở Về Trong Thân Phận Không Ai Ngờ TớiVào một buổi sáng tháng 10 năm 200...
30/12/2025

3 Đứa Trẻ Việt Mất Tích Bí Ẩn Ở Mỹ, 17 Năm Sau Trở Về Trong Thân Phận Không Ai Ngờ Tới
Vào một buổi sáng tháng 10 năm 2005, tiếng chuông điện thoại vang lên giữa lúc trời còn tối trong căn hộ nhỏ tại Garden Grove, California. Ông Hưng và bà Duyên, một cặp vợ chồng người Việt nhập cư, vội vã tỉnh giấc. Đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng nhưng khẩn cấp của cảnh sát địa phương: “Ba đứa con trai của quý vị đã mất tích trong đêm.”
Không có dấu hiệu đột nhập, không tiếng la hét, không lời nhắn. Người giữ trẻ – một sinh viên gốc Việt – được phát hiện bất tỉnh trong bếp, nghi bị bỏ thuốc. Camera an ninh chỉ ghi được hình ảnh một chiếc xe tải trắng rời khỏi khu chung cư lúc hơn 1 giờ sáng, biển số mờ, người bên trong không rõ mặt.
Minh, Trí và Tài – ba đứa trẻ sinh ba, mới ba tuổi, biến mất không dấu vết.
Cuộc tìm kiếm được khởi động ngay lập tức. Báo đài gốc Việt đưa tin rầm rộ. Hàng trăm tờ rơi in hình ba cậu bé được dán khắp nơi – chợ Phước Lộc Thọ, tiệm phở, nhà sách, trạm xăng.
FBI vào cuộc, phối hợp với cảnh sát Garden Grove. Nhưng sau một tuần, rồi một tháng, mọi manh mối dần nguội lạnh. Không có cuộc gọi đòi tiền chuộc, không thư nặc danh, không ai nhận trách nhiệm.
Căn hộ vẫn còn nguyên ba bộ đồ ngủ treo trong tủ. Giường vẫn xếp gọn. Nhưng con thì không về nữa.
Ông Hưng bắt đầu hành trình đơn độc đi tìm con. Ông bán dàn loa, bán xe, gửi thư tay tới các trung tâm trẻ em ở nhiều bang, gọi điện, đi xe buýt qua các bang – mang theo một túi tài liệu, ba tấm ảnh, và một tia hy vọng mong manh.
Bà Duyên thì thu mình lại, gần như mất khả năng cảm xúc. Bữa tối không ai dọn. Căn nhà lặng thinh, và ba chiếc ghế trẻ em vẫn giữ nguyên chỗ.
Họ không cãi nhau, không khóc nhiều nữa – vì đã qua giai đoạn đau đớn. Họ chỉ sống như hai cái bóng trong một mái nhà cũ, chờ điều gì đó không ai dám gọi tên là “phép màu”.
Tháng 10 năm 2022, một người đàn ông gốc Việt tên Nguyễn Văn Nghiêm nhập viện ở San Jose vì bệnh phổi giai đoạn cuối. Không người thân bên cạnh. Trong một buổi tối, ông xin giấy bút và viết ba chữ ... đọc tiếp câu chuyện tại bình luận đầu tiên 👇 👇 👇

Indirizzo

Roma
Rome
1004

Sito Web

Notifiche

Lasciando la tua email puoi essere il primo a sapere quando Phim Hay 24h pubblica notizie e promozioni. Il tuo indirizzo email non verrà utilizzato per nessun altro scopo e potrai annullare l'iscrizione in qualsiasi momento.

Condividi