Bidur Khabar

Bidur Khabar नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।

12/01/2026

NÓNG: Máy bay rơi tự do, 61 người gồm hành khách và phi hành đoàn tuvong 👇

Ai có người thân đi trên tuyến xe khách này thì liên hệ ngay: Tất cả chỉ còn là tàn tro... dưới bình luận
12/01/2026

Ai có người thân đi trên tuyến xe khách này thì liên hệ ngay: Tất cả chỉ còn là tàn tro... dưới bình luận

Nhân lúc bố chồng đi vệ sinh trước khi về, tôi đã l:;én nhét vào túi áo ông 5 triệu nào ng:;ờ lúc đúc tiền vào tôi thấy ...
12/01/2026

Nhân lúc bố chồng đi vệ sinh trước khi về, tôi đã l:;én nhét vào túi áo ông 5 triệu nào ng:;ờ lúc đúc tiền vào tôi thấy lộm cộm dày cộm, hoảng hồn chạy vào phòng ngủ kiểm tra két sắt thì ngỡ ngàng...
Tôi tên Thảo, 31 tu-ổi, lấy chồng được 4 năm, sống cùng bố mẹ chồng ở căn nhà hai tầng giữa phố huyện.
Nhà chồng tôi buôn vật liệu xây dựng, bố chồng – ông Minh, là người cẩn thận, chi ly, còn mẹ chồng thì hiền lành, hay bênh con dâu.
Tôi và chồng làm công nhân ở khu công nghiệp gần nhà, lương chẳng đáng bao nhiêu, chỉ đủ ăn.
Tối đó, nhà tôi tổ chức bữa cơm nhỏ vì bố chồng vừa trúng gói thầu lớn. Ông uống khá nhiều, mặt đỏ gay, nói cười liên tục.
Khi khách khứa về hết, ông vào nhà vệ sinh, để lại áo khoác treo trên ghế.
Tôi nhớ hôm trước mẹ chồng bảo “ông không mang tiền tiêu riêng, đi đâu cũng keo kiệt”, nên tôi nảy ý muốn lén nhét ít tiền vào túi ông — coi như tấm lòng con dâu.
Tôi rút ra 5 triệu, cẩn thận cuộn tròn rồi luồn vào túi áo.
Nhưng vừa nhét vào, tay tôi chạm phải thứ gì lộm cộm, dày cộm bên trong — không phải ví, cũng không phải điện thoại.
Tôi tò mò kéo nhẹ khóa túi… và ch-ết lặng.
Bên trong là một xấp tiền dày, gói kín, cùng vài tờ giấy…
Tôi run tay rút điện thoại ra chụp lại rồi nhét lại chỗ cũ, cố giữ bình tĩnh.
Đợi bố chồng ra, tôi giả vờ dọn bàn, miệng run run chào rồi chạy ngay lên phòng.
Cả đêm đó tôi không ngủ nổi.
Sáng hôm sau, khi chồng tôi đi làm, tôi lấy cớ “lau dọn phòng bố mẹ” để kiểm tra két sắt trong phòng ngủ của ông bà.
Khi mở ra, tim tôi suýt ngừng đập — bên trong đó là... 👇👇

12/01/2026
12/01/2026

Biết mẹ đẻ tôi đổ bệ;;nh nặng, mẹ chồng liền hỗ trợ 100 triệu, đưa hết cả thẻ ngân hàng cho nhưng vừa kể với chồng thì anh đã trách móc liên tục rồi phóng xe thẳng đến nhà mẹ đẻ và rồi chỉ 10 phút sau...

Tôi tên Lan, lấy chồng được 3 năm. Cuộc sống h-ôn nhân tuy không giàu có nhưng cũng gọi là đủ đầy. Mẹ chồng tôi – bà Thoa, vốn là người thẳng tính nhưng thương con dâu, nhất là khi biết tôi hiền lành, lại chăm sóc gia đình chu đáo.

Hôm đó, tôi nhận được cuộc điện thoại từ quê:

“Lan ơi… mẹ mệt lắm, bác sĩ bảo phải m;/ổ gấp, tốn kém lắm con ạ…”

Tôi rụng rời. Mẹ tôi – người đàn bà tần tảo cả đời, giờ nằm trên giường bệnh mà tôi chẳng có nổi một khoản để lo.

Tối ấy, khi vừa kể chuyện với mẹ chồng, bà lặng đi vài giây, rồi bất ngờ rút trong tủ ra một xấp tiền cùng chiếc thẻ ngân hàng.

“Trong này có 100 triệu, mật khẩu là sinh nhật con. Cứ lo cho mẹ đi, chuyện nhà cứ để mẹ tính.”

Tôi cảm động rơi nước mắt, cúi đầu cảm ơn bà rối rít.

Nhưng chưa kịp vui, khi vừa kể lại cho chồng – anh Hùng, anh đột nhiên gắt lên:

“Sao em lại nhận tiền của mẹ anh? Em định mang tiếng lợi dụng à?”

Tôi luống cuống:

“Không… em chỉ định vay tạm, sau này em trả…”
“Không cần nói nhiều. Đưa thẻ đây.”

Anh giật lấy chiếc thẻ rồi phóng xe thẳng ra khỏi nhà. Tôi hoang mang, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

10 phút sau, điện thoại tôi reo. Là hàng xóm gọi đến, giọng hốt hoảng:

“Lan ơi, anh Hùng vừa đến nhà mẹ em… nhưng… có chuyện rồi!... 👇👇 Ẩn bớt

Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang của chồng bạn thân, tôi nhờ Lan viết phong bì hộ 3 triệu, ngày gặp lại bạn...
12/01/2026

Bận con nhỏ nên không thể đi viế;/ng đám tang của chồng bạn thân, tôi nhờ Lan viết phong bì hộ 3 triệu, ngày gặp lại bạn thân cũ cô ấy bỗng thái độ ra mặt với tôi bảo "chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn", hỏi ra mới biết trong chiếc phong bì chỉ có 1 triệu, tôi sốc nặng nhắn tin cho Lan thì nhận được câu trả lời điến;/g người...

Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.

Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.

Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.

Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.

Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.

Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.

Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.

Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.

Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.

Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.

Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.

Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.

Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”. Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Vội vàng nhắn tin cho Lan hỏi rõ ngọn ngành, thì lúc này mới biết được... xem tiếp dưới bình luận 👇👇 Ẩn bớt

Bố vợ cắ/m Sổ đỏ lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, ngày về anh cầm theo 5 tỷ, vợ bảo: "Anh đưa em 100 triệu em nộp viện ...
12/01/2026

Bố vợ cắ/m Sổ đỏ lấy 350 triệu cho con rể đi XKLĐ, ngày về anh cầm theo 5 tỷ, vợ bảo: "Anh đưa em 100 triệu em nộp viện phí cho ông ngoại m//ổ với, bố cần m//ổ gấp nếu không thì ng//uy". Ai ngờ chồng nói thẳng băng: "Nhà cô tự lo đi, tiền tôi không phải là rác đâu. Đừng thấy thằng này đi về có tí tiền mà lợi dụng"... Để rồi...
Ngày anh muốn đi XKLĐ, Bố tôi – một người nông dân cả đời chưa biết đến con số hàng trăm triệu – im lặng rất lâu, rồi nói: “Nếu thằng ấy chịu khó làm ăn, bố sẽ giúp. Bố cắ/m sổ đỏ va/y ngân hàng cho chúng mày.”
Tôi bật kh/óc. Bố cắ/m sổ đỏ, va/y đúng 350 triệu đưa cho chồng tôi. Anh xúc động qu//ỳ xuống:
“Con hứa về sẽ trả gấp đôi, lo cho bố mẹ đàng hoàng.” Anh đi không phải 3 năm mà là 5 năm, tôi vừa nuôi con vừa chăm nhà nội. Anh bảo: “Đợi anh về, anh sẽ khiến em hãnh diện.” Tôi nghĩ tiền anh mang về dùng để trả cho bố mẹ tôi để rút sổ đỏ về và dùng xây lại nhà cửa và lấy vốn làm ăn sau này. Tôi tin chồng. Bởi vì tình yêu của tôi, là thật.
Cuối cùng cũng đến ngày chồng tôi về nước. Anh về, bảnh bao, quần áo sang, điện thoại đời mới. Vừa thấy tôi, anh cười nhạt: “Trông em vẫn… quê như ngày nào.”
Tôi cười, không để bụng. Quan trọng là anh về, bình an, mang theo 5 tỷ — số tiền anh khoe làm được sau 5 năm.
Cả họ nội kéo đến, khen anh “đổi đời”, “đàn ông bản lĩnh”.
Còn tôi, chỉ lặng lẽ nghĩ đến bố – người vẫn đang nằm li//ệt giư//ờng, mỗi lần ho lại rớ//m m//áu, bác sĩ bảo cần m///ổ gấp.
Đêm ấy tôi gọi cho chồng, giọng r/un r/un: “Anh ơi, bố em phải m//ổ gấp, bác sĩ bảo nếu không kịp thì ng//uy. Anh chuyển cho em 100 triệu để đóng vi/ện phí nhé.”
Anh đang ngồi nhậu cùng bạn, cười khẩy qua điện thoại: “Vừa về được nửa ngày đã hỏi tiền. Nhà cô tự lo đi. Tiền tôi không phải là rác đâu mà ai cũng xin. Đừng thấy thằng này về có tí tiền mà lợi dụng.”
Tôi ch//ết lặng.Từng chữ như d//ao đ//âm thẳng vào ti//m. Tôi đã làm 1 chuyện không ai ng//ờ...
Xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Vừa sinh con xong tỉnh lại, tôi đã bị chồng tá///t một cái. Cha mẹ im lặng, bố mẹ chồng thì m//ắng ch///ửi om sòm. Đến k...
12/01/2026

Vừa sinh con xong tỉnh lại, tôi đã bị chồng tá///t một cái. Cha mẹ im lặng, bố mẹ chồng thì m//ắng ch///ửi om sòm. Đến khi nhìn đứa bé lần đầu tiên, tôi ch///ết l//ặng… Thảo nào chồng đòi l//y hô//n!
Tôi tỉnh lại giữa m//ùi thu//ốc s//át trù///ng, ánh đèn trắng lạnh buốt và tiếng bước chân vội vàng phía ngoài hành lang. Người đầu tiên tôi thấy khi mở mắt không phải là chồng, không phải bố mẹ, mà là cô y tá cúi xuống kiểm tra dây truyền dịch. Đầu óc tôi mơ hồ như vừa đi từ một giấc ngủ dài, nặng nề và đầy á/c mộ//ng.
“Chị tỉnh rồi à? Chúc mừng chị mẹ tròn con vuông. Thai to nên chị phải m//ổ, m//ất m///áu nhiều lắm, may mà kịp thời.”
Tôi muốn hỏi con đâu. Nhưng môi khô nứt, giọng y/ếu ớ/t, chưa kịp nói thì cửa phòng bật mở.
Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông.
“Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”
Rồi bốp — một cú t//át giáng thẳng vào mặt tôi.
Tôi cho/áng vá/ng, đau đến mức nước mắt tự trào ra. Cô y tá s//ửng số//t:
“Anh làm gì vậy? Đây là phòng hậu phẫu! Anh ra ngoài ngay!”
Nhưng chồng tôi không ra. Anh ta chỉ đứng đó, thở hổn hển, ánh mắt như chứa đầy că//m gh//ét.
Tôi không hiểu. Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy ngay sau khi sinh con?
Bố mẹ tôi đứng ngay cửa, mặt tí/m tá/i nhưng… không ai nói một câu bênh tôi. Bố cúi đầu. Mẹ thì quay mặt đi lau nước mắt. Còn bố mẹ chồng thì lao vào, mắ//ng ch//ửi om sòm:
“Cô làm kh//ổ con trai tôi hết lần này tới lần khác!”
“Trời ơi nhà này x//ui xẻ//o gì mà cưới phải loại đàn bà như cô!”
“Biết vậy cưới đứa khác cho rồi!”
Tiếng ch///ửi ồn ào đến mức tôi choáng váng, lẫn lộn giữa n/ỗi đ/au th//ể x//ác và nỗi t/ủi h//ổ dồn dập.
Tôi chỉ có thể thều thào:
“Tôi… tôi đã làm gì?”
Không ai trả lời.
Chỉ có ánh mắt đỏ ngầu của chồng tôi nhìn xuống như đang nhìn một t//ội nhâ//n.
Tôi nằm viện ba ngày mới được bế con lần đầu tiên.
Ba ngày đó, không ai trong gia đình để đứa bé lại cho tôi xem. Cứ mỗi lần tôi hỏi, họ đều lảng đi. Có người còn bảo:
“Để mẹ nghỉ, đừng nghĩ nhiều.”
Nhưng tôi không thể không nghĩ.
Tôi sinh con ra, là má/u th//ịt của mình, vậy mà ba ngày tôi chưa được thấy mặt con. Điều gì đó rất b/ất thườ/ng.
Đêm thứ ba, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Vế/t m/ổ đ/au bu/ốt, nhưng lòng tôi còn đa//u gấp trăm lần. Chồng tôi không hề ngủ lại canh tôi. Anh chỉ vào chửi, rồi bỏ đi như chạm phải vật gì b//ẩn t//hỉu.
Khoảng gần sáng, tôi nghe tiếng hai người thì thầm ngoài cửa phòng.
Giọng mẹ tôi, ru/n rẩ/y:
“Co/n b/é vừa sinh xong, sao nói nó được? Để nó hồi phục chút rồi hãy tính.”
Giọng bố chồng tôi, cộc cằn:
“Tính gì nữa? Rõ ràng mọi chuyện quá rồi! Nó có mắt mà không biết nhìn chồng. Bây giờ đ//ẻ ra cái thứ ấy, bảo sao thằng Vinh nó ph//ẫn n//ộ!”
Tôi g//iật m//ình.
Cái thứ ấy?
Họ đang nói về con tôi.
Tay tôi run lên. Tôi định ngồi dậy, nhưng vế/t m//ổ kéo xuống đau như x//é r//uột.
Sáng hôm sau, khi tôi đang cố nhích người dậy tự uống miếng nước, cô y tá bế con vào.
“Chị ơi, bé đang khóc. Chị ôm con đi nhé.”
Tôi òa khóc ngay lập tức, vừa đau vừa hạnh phúc. Hai bàn tay tôi run bần bật khi nhận lấy đứ/a b/é.
Nhưng khoảnh khắc tôi kéo khăn lên để nhìn mặt con…
Tôi ch//ết lặ/ng.
Tôi gần như rơi cả đ/ứa b/é xuống... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“Anh đi làm đây, 100 ...
12/01/2026

Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“
Anh đi làm đây, 100 nghìn cho hôm nay, chi tiêu cho khéo!”
Hà nhận lấy tờ tiền từ tay chồng, ánh mắt chùng xuống rồi quay lưng vào bếp. Hôm nay là ngày thứ 1.825 – tròn năm năm – kể từ khi cô bắt đầu sống với “ngân sách 100 nghìn mỗi ngày”. Với số tiền ấy, Hà phải lo từ cơm nước, chợ búa đến sữa cho con, băng vệ sinh, điện thoại, điện nước – tất cả.
Anh Hoàng – là giám đốc một công ty thiết kế nội thất nổi tiếng, mỗi tháng thu nhập không dưới 100 triệu. Nhưng kể từ sau khi cưới, anh bắt đầu áp dụng “nguyên tắc tài chính gia đình”: vợ giữ nhà, chồng giữ tiền.
“Phụ nữ mà cầm nhiều tiền là hư, em cứ ở nhà chăm con, mọi việc anh lo!” – Hoàng luôn nói vậy.Sau đám cưới là chuỗi ngày lạnh nhạt, kiểm soát, và những lời nói nhẹ như lông mà nặng như đá.
“Cô biết ơn tôi đi, không có tôi nuôi thì mẹ con cô ăn gì?”
“Muốn tiền thì mở miệng ra xin đi, đừng có làm ra vẻ tự trọng!”
Hà từng là một giáo viên dạy văn – mơ mộng, yêu nghề, yêu trẻ. Nhưng từ khi có thai, Hoàng ép cô nghỉ dạy. “Mang bầu mà đi đứng thế à? Ở nhà, đừng để tôi phải phiền!” Và thế là, cô trở thành bà nội trợ toàn thời gian, dần rời xa bạn bè, học trò, sách vở. Tài khoản ngân hàng chỉ còn vài chục ngàn.
Trưa hôm ấy, Hà nhận được cuộc gọi từ c/ông a/n.
Giọng người bên kia trầm lặng:
“Chúng tôi xin chia buồn… Chồng chị gặp t/ai n/ạn….
…“Chồng chị gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc. Không qua khỏi.”
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Hà.
Căn bếp nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nồi canh sôi lục bục rồi trào ra ngoài.
Tang lễ diễn ra chóng vánh nhưng đông nghịt. Đồng nghiệp, đối tác, bạn làm ăn của Hoàng đến kín cả nhà. Người ta thì thầm về một giám đốc giỏi giang, kiếm tiền như nước, “ra đi khi còn quá trẻ”.
Chỉ có Hà đứng lặng trong góc, gương mặt hốc hác, trên tay vẫn là chiếc ví cũ sờn – thứ cô dùng suốt 5 năm qua để đựng… những tờ 100 nghìn mỗi ngày.
Sau 49 ngày, luật sư của Hoàng tìm đến.
“Anh Hoàng để lại di chúc.”..ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN 👇 👇

Address

Bidur
Nuwakot

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bidur Khabar posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bidur Khabar:

Share

नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।

नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।