Bidur Khabar

Bidur Khabar नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "t:ái mặ...
05/01/2026

Ch::ê con dâu "g::ái b::ản" vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ và cú s::ốc "t:ái mặt" khi chạm trán người bố "đại gia núi rừng" của cô dâu... Đường sá lên nhà gái xa xôi hẻo lánh, rừng thiê::ng nư::ớc đ::ộc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rù::ng mì:nh chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấ::m cả::n, thậm chí d::ọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — "Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà."
Ông nhà tôi thì xuôi xoa: "Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấ:m c:ản". Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải m:ò lên tận đó để rước dâu? Nhưng "trời không chịu đất thì đất phải chịu trời", tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để "dạy" cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — "Bà làm thế có mặt mũi quá không?" – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — "Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâ:u v:ùng x::a, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ."
Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.
Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi s:ay l:ử đ:ử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về... xem tiếp dưới bình luận...👇👇 Ẩn bớt Ẩn bớt Ẩn bớt Ẩn bớt

05/01/2026

Tôi đã ng/..ủ với một người đàn ông lạ ở tuổi 60,và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi bàng hoàng…Tôi chưa bao giờ nghĩ, ở tuổi 60, cuộc đời mình lại trải qua một biến cố kỳ lạ đến thế. Một người phụ nữ vốn cẩn trọng, sống trong khuôn phép, cả đời gắn bó với gia đình, chồng con, bỗng chốc một đêm lại đánh mất lý trí và… ng;ủ cùng một người đàn ông xa lạ. Ngay khi mở mắt sáng hôm sau, cảm giác hoảng hốt và bàng hoàng dội đến khiến tôi tưởng t;im mình ngừng đập. Người đàn ông đó nằm ngay bên cạnh tôi, mái tóc hoa râm, gương mặt lạ lẫm nhưng lại thấp thoáng sự quen thuộc đến rùng mình.
Đêm qua, tôi đã uống hơi nhiều trong buổi tiệc sinh nhật bạn cũ. Từ sau ngày chồng mất, bạn bè thường khuyên tôi đi ra ngoài nhiều hơn, để bớt cô đơn. Tôi vốn định chỉ ghé một chút cho vui, nào ngờ rượu vang và tiếng nhạc đã kéo tôi vào một vòng xoáy cảm xúc. Người đàn ông ấy – ông Dũng, xuất hiện trong buổi tiệc với dáng vẻ điềm đạm, lịch thiệp. Chúng tôi nói chuyện khá hợp, và khi rời tiệc, tôi chỉ nhớ mang máng rằng mình đã nhận lời ông đưa về.
Mọi chuyện xảy ra sau đó như một khoảng trống mờ mịt. Tôi chỉ còn nhớ cái nắm tay bất ngờ, cái nhìn đầy cuốn hút và sự cô độc dồn nén bao năm trong tôi đã khiến lý trí nhòe đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong căn hộ lạ, bên cạnh một người đàn ông xa lạ. Toàn thân tôi run lên, vừa sợ hãi, vừa thấy có gì đó không đúng. Tôi hoảng loạn tìm điện thoại, đồng hồ… thì đúng lúc ấy, ông ta khẽ trở mình và mỉm cười.
“Chào buổi sáng… em vẫn ổn chứ?” – giọng trầm, nhẹ mà như có điều gì giấu kín.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chưa kịp trả lời thì ánh mắt ông lướt qua, rồi dừng lại trên một bức ảnh đặt ngay đầu giường. Bức ảnh ấy làm tôi như rơi xuống vực thẳm...Quý độc giả xem thêm dưới bình luận Ẩn bớt Ẩn bớt

05/01/2026

Chính thức: Bộ Nội vụ thông báo lịch nghỉ Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026👇

Chủ tịch đến thăm nhà nhân viên bị ố/m. Nào ngờ vừa đến nhà, nhìn thấy tấm ảnh thờ ông đã ch/ết l/ặng...Khi đến nơi, ông...
05/01/2026

Chủ tịch đến thăm nhà nhân viên bị ố/m. Nào ngờ vừa đến nhà, nhìn thấy tấm ảnh thờ ông đã ch/ết l/ặng...
Khi đến nơi, ông Hùng bước lên ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng ở ngoại ô thành phố. Không khí trong nhà có phần tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng chim hót líu lo bên ngoài. Tuấn ra đón ông với vẻ mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe. Nhìn thấy ông Hùng, Quận vương đầu chào, giọng nói chạy:
"hạ không mong đợi lại đến tận đây… Cháu xin lỗi vì đã nghỉ lâu như vậy."
Ông Hùng hiền cười hiền từ, gió vai Tuấn:
"Không sao đâu, sức khỏe là quan trọng nhất. Cháu yên nghỉ cho khỏe, công ty chờ đợi cháu quay lại."
Tuấn mời ông Hùng vào nhà. Khi bước vào phòng khách, ông Hùng chợt khựng lại. Trên bàn làm việc nhỏ đặt ở góc phòng, một bức ảnh đen trắng được hiển thị rõ ràng. Trong ảnh là một người phụ nữ lớn tuổi, có vẻ mặt hiền hậu nhưng ánh mắt đầy u buồn. Bên cạnh tấm ảnh là bát hương còn nghi ngút khói, vài cây nhang đang cháy và một bình hoa tươi. Ông Hùng cảm thấy tim mình như thắt lại. Ông quay sang Tuan, giọng lạc đi:
"Đây… đây là ai vậy Tuấn?". Đọc tiếp dưới bình luận 👇

05/01/2026

Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang 'tập thể dục' h-ừ-ng h-ự-c thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, b-ự-c quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo 'mẹ mất rồi anh ạ'. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là... 👇 👇 👇

05/01/2026

Nghe tin tôi đến thăm vợ cũ nằm viện, vợ mới tới làm loạ:;n hết cả lên, lúc này tôi mới giật mình nhìn vào đầu giường bệnh, hoá ra mình đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì...
Tôi và vợ cũ chia tay đã 2 năm, không phải vì hết yêu, mà vì áp lực từ mẹ tôi quá khắt khe, suốt ngày bắt bẻ chuyện “không đẻ được”.
Cô ấy đi trong im lặng. Tôi cũng không níu kéo vì... lúc ấy nghĩ: "Chắc duyên hết rồi."
Ai ngờ một hôm, bạn học cũ nhắn cho tôi:
– “Hình như vợ cũ ông đang nằm viện sả-n, một mình.”
Tôi choá/ng vá/ng.
“Sản?” – Nghĩa là sinh con?
Tôi bỏ tất cả chạy vào bệnh viện.
Tới nơi, tôi đứng ngoài cửa phòng bệnh, tim đập thình thịch.
Cô ấy nằm đó, gầy rộc, mắt nhắm nghiền.
Bên cạnh không có ai ngoài một tờ giấy dán trên đầu giường.
Tôi chưa kịp đọc kỹ thì vợ mới tôi — không hiểu bằng cách nào — cũng lao vào.
Mặt đỏ gay, giọng the thé:
– “Anh giỏi đấy! Ra vẻ đi công tác, hóa ra đi thăm con đàn bà cũ? Tính quay lại hả?”
Y tá vội can thiệp, bệnh nhân bên cạnh cũng ngó đầu sang.
Tôi xấ-u h-ổ, lùi bước, định kéo cô ấy ra ngoài thì ánh mắt tôi vô tình chạm vào dòng chữ trên tờ giấy dán đầu giường:
Tôi chế-t lặng quay sang nhìn vợ cũ, bây giờ đã mở mắt, ánh mắt bình thản tuyên bố
Lúc này, vợ mới tôi lắp bắp làm loạn lên.
Trời ơi, hoá ra tôi đã bị l:;ừa cả một đống chỉ vì...

Cha mẹ có 3 ''dấu hiệu'' này thì thời gian của họ sắp hết, con cái hãy ở bên cạnh nhiều hơn 👇
05/01/2026

Cha mẹ có 3 ''dấu hiệu'' này thì thời gian của họ sắp hết, con cái hãy ở bên cạnh nhiều hơn 👇

Người giàu luôn đặt lọ hoa bên trái bàn thờ khi thắp hương, nếu đặt bên phải thì sao?👇
05/01/2026

Người giàu luôn đặt lọ hoa bên trái bàn thờ khi thắp hương, nếu đặt bên phải thì sao?👇

05/01/2026

Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị s:ững s:ờ ch:ết l:ặng…
Ngọc ngồi lặng bên cửa sổ bệnh viện, ánh nắng chiều len qua tấm kính chiếu xuống khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên những vết chân chi:m của tuổi 30. Hai tay chị ôm đầu gối, mắt đỏ hoe, nhìn ra khoảng sân vắng, nơi vài bà lão đang trò chuyện râm ran, vài đứa trẻ chạy nhảy bên bãi cỏ. Chị nghe như tất cả đang xa vời, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch.
“Chị cần phải phẫu thuật gấp… Chi phí… khoảng 350 triệu đồng.”
Giọng bác sĩ vang lên, đều đều nhưng lạnh lùng, như bản á:n mà Ngọc không thể tránh.
350 triệu đồng! Ngọc nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Chồng chị đang làm nông, hai đứa con còn nhỏ, căn nhà xiêu vẹo sau mùa mưa lũ vừa qua. Làm sao có thể xoay xở số tiền lớn như vậy?
Trong cơn tuyệt vọng, Ngọc chợt nghĩ đến Hưng – em trai duy nhất. Hưng từ nhỏ hiếu học, sau này lập nghiệp ở thành phố, cuộc sống ổn định hơn nhiều. Chị chưa từng muốn phi:ề:n em, và từ ngày lấy chồng, hai chị em thỉnh thoảng mới gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng giờ đây, khi mạng sống đang treo lơ lửng, Ngọc biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Chị cầm điện thoại, tay r:un r:un bấm số. Tiếng tút vang lên vài hồi, rồi giọng Hưng vang lên trầm ổn, khiến lòng chị vừa yên tâm vừa day dứt:
– Chị cần bao nhiêu?
Ngọc nghẹn ngào, giọng r:un r:un:
– Bác sĩ bảo ít nhất 350 triệu… Chị biết số tiền này lớn lắm, nhưng chị không còn cách nào khác.
Im lặng. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà như kéo dài cả thế kỷ. Cuối cùng, Hưng mới đáp:
– Được. Nhưng chị phải viết giấy n:ợ.
Ngọc ch:ế:t lặng. Trong lòng chị, những kỷ niệm tuổi thơ ùa về – những lần Hưng che chở, những lúc hai chị em cùng học dưới ánh đèn dầu, những ngày đông rét buốt chia nhau áo khoác mỏng. Chị vốn nghĩ tình ruột thịt không cần giấy tờ, vậy mà giờ đây, em trai lại thẳng thắn đến vậy.
Nhưng mạng sống hai đứa con còn nhỏ, chị không còn đường lui. Chị gật đầu, giọng lạc đi:
– Vậy… chị sẽ viết.
Ngày hôm sau, Hưng mang tiền đến. Thấy chị đứng trước cổng bệnh viện, mắt đỏ hoe, tay r:un r:un, anh nghiêm giọng:
– Viết đi, chị. Ghi rõ số tiền, hẹn ngày trả.Ngọc r:un r:un cầm bút. Từng dòng chữ chị viết như nh:á:t d:a:o c:ứ:a vào lòng. Chị không oán trách, chỉ thấy ngh:ẹn ng:ào. Khi xong, chị nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi bước vào phòng làm thủ tục ph:ẫu thu:ật.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN

05/01/2026

Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên...
Bước vào nhà hàng, tôi nhận ra phần lớn bạn cũ đã có mặt. Không khó để nhận ra những gương mặt từng quen, từng thân nay đã khác xưa.
Cậu bạn từng ngồi bàn đầu, nay là giám đốc chi nhánh ngân hàng. Cô bạn học không giỏi toán, giờ là chủ chuỗi nhà hàng nổi tiếng. Họ đến bằng xe sang, một số còn có cả người đi cùng để chụp ảnh, đăng mạng xã hội.
Câu chuyện trong bữa tiệc xoay quanh bất động sản, chứng khoán, hay học phí các trường quốc tế cho con cái. Tôi lặng lẽ ngồi nghe, mỉm cười gật đầu khi có người hỏi: “Dạo này cậu thế nào?”, “Cậu đang làm gì?”. Tôi chỉ nói mình kinh doanh nhỏ, sống vừa đủ. Không ai hỏi thêm nữa.
Bữa tiệc kết thúc chóng vánh. Mọi người rời đi vội vã, như thể chỉ đến cho xong một thủ tục. Tôi bắt chuyến xe buýt cuối cùng để kịp về nhà lúc 9 rưỡi tối.
Vừa về đến sảnh chung cư, tôi mở điện thoại và nhận được một tin nhắn từ Duy Anh - cậu bạn ngồi cạnh tôi suốt buổi tiệc. Năm xưa, Duy Anh là lớp phó học tập... 👇👇

Address

Bidur
Nuwakot

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Bidur Khabar posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Bidur Khabar:

Share

नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।

नुवाकोटको पहिचान विदुर खबर डटकम ।