28/08/2026
Kỳ 10: Vựa Cá Khô Cuối Bến
Mảnh giấy bà Xuân viết đã nhàu ở góc, mực lem một chút vì mồ hôi tay Út Lành nắm suốt đường đi. Cô gấp nó lại theo đúng nếp cũ, nhét sâu vô túi áo ngực, cài kim tây lại cho chắc.
Bến đò cũ Nhà Bè không giống hẻm 148. Ở đây trời rộng hơn, gió sông thổi liên tục, mang theo mùi mắm cá trộn với mùi dầu máy ghe. Tiếng máy nổ xình xịch từ mấy chiếc ghe cập bến, tiếng người gọi nhau bốc hàng, tiếng thùng nhựa va vào sàn gỗ. Nắng chiếu thẳng xuống mặt nước, chói đến mức phải nheo mắt.
Ba Lửa dựng xe dưới một gốc bàng già, hỏi thăm một ông đang vá lưới gần đó.
— Chú ơi, vựa cá khô ông Tám ở đâu vậy chú?
Ông kia ngẩng lên, tay vẫn thoăn thoắt luồn kim.
— Vựa ông Tám hả? Còn đó, đi thẳng chừng trăm thước, cái nhà mái tôn xanh. Nhưng ông Tám mất lâu rồi nghen, giờ thằng con ổng coi.
Vựa cá khô nằm sát mé sông, mái tôn đã bạc màu, phên tre hai bên phơi đầy cá khô, mùi mặn nồng xộc thẳng vào mũi. Một người đàn ông trạc năm mươi, cởi trần, đang cân cá cho khách, thấy hai người lạ đứng ngoài cửa thì ngừng tay.
— Kiếm ai đó?
Út Lành bước tới, hai tay run run đưa tấm hình ra.
— Dạ, con muốn hỏi thăm, có ai từng làm bốc vác ở đây tên Bình không chú? Lâu lắm rồi, chắc hồi ông Tám còn sống.
Người đàn ông cầm tấm hình, nhìn qua loa, lắc đầu.
— Lâu quá rồi con ơi, thời ba tao còn sống, công nhân ra vô cả trăm người, tao nhớ sao nổi. Với lại hồi đó tao còn đi học, ít ở vựa.
Ông định quay đi cân tiếp mớ cá, rồi khựng lại, ngoái đầu vô trong.
— Chú Sáu ơi, ra đây coi cái này giùm con!
Từ trong vựa, một ông già lưng còng, đang ngồi cột lại mấy sợi dây buộc hàng, chậm rãi đứng dậy đi ra. Ông mặc áo ba lỗ đã ngả màu cháo lòng, hai bàn tay chai sạn, ngón nào cũng to bè vì mấy chục năm bốc vác. Ông cầm tấm hình, đưa lên gần mắt, nheo lại nhìn thật lâu.
Không ai giục ông.
Tiếng ghe máy chạy ngang ngoài sông, sóng đánh vào chân cầu tàu, kêu lộp bộp.
— Thằng Bình... — ông Sáu nói, giọng khàn đặc — trời, lâu dữ à nghen. Thằng này hồi đó bốc vác ở đây với tao mấy năm liền.
Út Lành nín thở, hai tay siết chặt vào nhau.
— Chú nhớ rõ không chú? Chú kể con nghe với.
Ông Sáu ngồi xuống cái ghế đẩu kê cạnh đống bao tải, tay vẫn cầm tấm hình, không buông.
— Thằng nhỏ hiền, ít nói, làm cực nhọc mấy cũng không than. Hồi đó tao mới ly dị vợ, buồn, có bữa không có cơm ăn, nó chia phần cơm nó cho tao, nói "chú ăn đi, con ăn ổ bánh mì cũng được". Tao nhớ hoài chuyện đó.
Ông dừng lại, đưa tay áo quẹt ngang mắt, giả bộ như đang lau mồ hôi.
— Rồi sau đó nó đi đâu chú? — Út Lành hỏi, giọng đã lạc đi.
Ông Sáu thở dài, nhìn ra mặt sông.
— Làm ở đây được vài năm, lương bốc vác cũng bấp bênh, có tháng đủ ăn, có tháng thiếu. Rồi có người rủ nó đi biển, nói lương cao hơn, đi ghe đánh cá ngoài khơi dài ngày mới về. Nó tính trả hết nợ cho gia đình rồi về thăm, nhưng tao nhớ nó đi được một chuyến, hai chuyến, rồi bặt tin luôn. Ghe đó cũng đổi chủ, đổi tên hoài, tao không rành.
Người đàn ông cân cá đứng nghe từ nãy giờ, xen vào:
— Ba con hồi đó cũng hay nhắc tới cái ghe đó, hình như tên... Biển Đông hay Đông Hải gì đó, con không nhớ chắc. Chủ ghe tên ông Phát, dân Vũng Tàu.
Ông Sáu gật đầu.
— Ừ, ông Phát. Lâu quá tao cũng không chắc ổng còn sống không.
Út Lành nhận lại tấm hình từ tay ông Sáu, hai tay cô ôm nó vào ngực một lúc, không nói được gì. Ba Lửa đứng bên cạnh, im lặng, chỉ đặt một bàn tay lên vai cô, nhẹ thôi, không nói câu an ủi nào.
Ông Sáu đứng dậy, đi vào trong vựa, một lúc sau quay ra, tay cầm một xâu cá khô nhỏ, dúi vào tay Út Lành.
— Cầm về ăn. Coi như chú gửi, bù cho bữa cơm hồi đó nó chia cho chú, chú chưa trả được.
Út Lành định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt ông, cô thôi, chỉ cúi đầu nhận, hai tay giữ xâu cá khô như giữ một thứ gì quý hơn cá khô rất nhiều.
Chiều xuống dần trên bến. Mấy chiếc ghe cuối cùng cũng đã cập xong, tắt máy, im lìm nằm bên mé nước. Ánh nắng cuối ngày trải một lớp vàng cam lên mặt sông, lấp lánh rồi tắt dần theo từng gợn sóng.
Trên đường về, Út Lành ngồi sau xe, xâu cá khô để trong giỏ, tay vẫn nắm chặt vạt áo Ba Lửa. Gió sông đuổi theo sau lưng, mang theo cả cái tên còn mơ hồ: ghe Biển Đông, ông Phát, Vũng Tàu.
Một cái tên. Một hướng đi mới. Và một quãng biển rộng hơn hẻm 148 rất nhiều lần.
Chuyện tới bến sông rồi, còn ra tới biển hay không, để từ từ rồi tính.
Minh Quach