Minh Quach Anime Reel

Minh Quach Anime Reel Giữa Hai Lần Thương
"Một thế giới nơi Anime kể hộ lời bạn muốn nói.
Động lực, yêu thương, và những cảm xúc thật nhất!"

29/08/2026

Đi đâu rồi cũng nhớ về một bữa cơm nhà.
Sau này có chuyện gì, anh nhớ kể em nghe.

Mùi Hương Còn Ở Lại Tôi treo áo khoác lên lưng ghế, tay khựng lại ở cổ áo.Mùi nước hoa còn nguyên ở đó, ngay mép vải sờn...
29/08/2026

Mùi Hương Còn Ở Lại

Tôi treo áo khoác lên lưng ghế, tay khựng lại ở cổ áo.
Mùi nước hoa còn nguyên ở đó, ngay mép vải sờn chỉ chưa cắt, tủ lạnh kêu đều đều phía sau.

Tôi về lúc chín rưỡi, bếp vẫn để đèn vàng. Cởi áo khoác ra, máng tạm lên lưng ghế, nền gạch lạnh buốt lòng bàn chân.

Chiếc áo nâu của em để quên từ tuần trước. Vẫn ở đó. Không ai mặc nữa. Cổ áo còn vương mùi nước xả vải lẫn mùi nước hoa cũ, ấm ấm như vừa phơi nắng xong.

Sáng nay định mang ra ban công phơi.
Rồi lại thôi.

Cốc nước trên bàn chưa uống hết. Tôi cầm lên phải đổi tay vì nóng.

Tôi cứ nghĩ trí nhớ nằm trong đầu, hóa ra cơ thể giữ mùi lâu hơn trí nhớ.

Tôi để điện thoại chạy clip cũ của mẹ, tiếng xe máy xa xa vọng ra một chút rồi tắt. Ngoài cửa sổ Malmö, tuyết rơi nhẹ.

Tôi xoay lại chiếc áo, úp mặt có mùi vào trong, để mùi ở lại thêm một đêm.

Minh Quach

Kỳ 10: Vựa Cá Khô Cuối BếnMảnh giấy bà Xuân viết đã nhàu ở góc, mực lem một chút vì mồ hôi tay Út Lành nắm suốt đường đi...
28/08/2026

Kỳ 10: Vựa Cá Khô Cuối Bến
Mảnh giấy bà Xuân viết đã nhàu ở góc, mực lem một chút vì mồ hôi tay Út Lành nắm suốt đường đi. Cô gấp nó lại theo đúng nếp cũ, nhét sâu vô túi áo ngực, cài kim tây lại cho chắc.
Bến đò cũ Nhà Bè không giống hẻm 148. Ở đây trời rộng hơn, gió sông thổi liên tục, mang theo mùi mắm cá trộn với mùi dầu máy ghe. Tiếng máy nổ xình xịch từ mấy chiếc ghe cập bến, tiếng người gọi nhau bốc hàng, tiếng thùng nhựa va vào sàn gỗ. Nắng chiếu thẳng xuống mặt nước, chói đến mức phải nheo mắt.
Ba Lửa dựng xe dưới một gốc bàng già, hỏi thăm một ông đang vá lưới gần đó.
— Chú ơi, vựa cá khô ông Tám ở đâu vậy chú?
Ông kia ngẩng lên, tay vẫn thoăn thoắt luồn kim.
— Vựa ông Tám hả? Còn đó, đi thẳng chừng trăm thước, cái nhà mái tôn xanh. Nhưng ông Tám mất lâu rồi nghen, giờ thằng con ổng coi.
Vựa cá khô nằm sát mé sông, mái tôn đã bạc màu, phên tre hai bên phơi đầy cá khô, mùi mặn nồng xộc thẳng vào mũi. Một người đàn ông trạc năm mươi, cởi trần, đang cân cá cho khách, thấy hai người lạ đứng ngoài cửa thì ngừng tay.
— Kiếm ai đó?
Út Lành bước tới, hai tay run run đưa tấm hình ra.
— Dạ, con muốn hỏi thăm, có ai từng làm bốc vác ở đây tên Bình không chú? Lâu lắm rồi, chắc hồi ông Tám còn sống.
Người đàn ông cầm tấm hình, nhìn qua loa, lắc đầu.
— Lâu quá rồi con ơi, thời ba tao còn sống, công nhân ra vô cả trăm người, tao nhớ sao nổi. Với lại hồi đó tao còn đi học, ít ở vựa.
Ông định quay đi cân tiếp mớ cá, rồi khựng lại, ngoái đầu vô trong.
— Chú Sáu ơi, ra đây coi cái này giùm con!
Từ trong vựa, một ông già lưng còng, đang ngồi cột lại mấy sợi dây buộc hàng, chậm rãi đứng dậy đi ra. Ông mặc áo ba lỗ đã ngả màu cháo lòng, hai bàn tay chai sạn, ngón nào cũng to bè vì mấy chục năm bốc vác. Ông cầm tấm hình, đưa lên gần mắt, nheo lại nhìn thật lâu.
Không ai giục ông.
Tiếng ghe máy chạy ngang ngoài sông, sóng đánh vào chân cầu tàu, kêu lộp bộp.
— Thằng Bình... — ông Sáu nói, giọng khàn đặc — trời, lâu dữ à nghen. Thằng này hồi đó bốc vác ở đây với tao mấy năm liền.
Út Lành nín thở, hai tay siết chặt vào nhau.
— Chú nhớ rõ không chú? Chú kể con nghe với.
Ông Sáu ngồi xuống cái ghế đẩu kê cạnh đống bao tải, tay vẫn cầm tấm hình, không buông.
— Thằng nhỏ hiền, ít nói, làm cực nhọc mấy cũng không than. Hồi đó tao mới ly dị vợ, buồn, có bữa không có cơm ăn, nó chia phần cơm nó cho tao, nói "chú ăn đi, con ăn ổ bánh mì cũng được". Tao nhớ hoài chuyện đó.
Ông dừng lại, đưa tay áo quẹt ngang mắt, giả bộ như đang lau mồ hôi.
— Rồi sau đó nó đi đâu chú? — Út Lành hỏi, giọng đã lạc đi.
Ông Sáu thở dài, nhìn ra mặt sông.
— Làm ở đây được vài năm, lương bốc vác cũng bấp bênh, có tháng đủ ăn, có tháng thiếu. Rồi có người rủ nó đi biển, nói lương cao hơn, đi ghe đánh cá ngoài khơi dài ngày mới về. Nó tính trả hết nợ cho gia đình rồi về thăm, nhưng tao nhớ nó đi được một chuyến, hai chuyến, rồi bặt tin luôn. Ghe đó cũng đổi chủ, đổi tên hoài, tao không rành.
Người đàn ông cân cá đứng nghe từ nãy giờ, xen vào:
— Ba con hồi đó cũng hay nhắc tới cái ghe đó, hình như tên... Biển Đông hay Đông Hải gì đó, con không nhớ chắc. Chủ ghe tên ông Phát, dân Vũng Tàu.
Ông Sáu gật đầu.
— Ừ, ông Phát. Lâu quá tao cũng không chắc ổng còn sống không.
Út Lành nhận lại tấm hình từ tay ông Sáu, hai tay cô ôm nó vào ngực một lúc, không nói được gì. Ba Lửa đứng bên cạnh, im lặng, chỉ đặt một bàn tay lên vai cô, nhẹ thôi, không nói câu an ủi nào.
Ông Sáu đứng dậy, đi vào trong vựa, một lúc sau quay ra, tay cầm một xâu cá khô nhỏ, dúi vào tay Út Lành.
— Cầm về ăn. Coi như chú gửi, bù cho bữa cơm hồi đó nó chia cho chú, chú chưa trả được.
Út Lành định từ chối, nhưng nhìn ánh mắt ông, cô thôi, chỉ cúi đầu nhận, hai tay giữ xâu cá khô như giữ một thứ gì quý hơn cá khô rất nhiều.
Chiều xuống dần trên bến. Mấy chiếc ghe cuối cùng cũng đã cập xong, tắt máy, im lìm nằm bên mé nước. Ánh nắng cuối ngày trải một lớp vàng cam lên mặt sông, lấp lánh rồi tắt dần theo từng gợn sóng.
Trên đường về, Út Lành ngồi sau xe, xâu cá khô để trong giỏ, tay vẫn nắm chặt vạt áo Ba Lửa. Gió sông đuổi theo sau lưng, mang theo cả cái tên còn mơ hồ: ghe Biển Đông, ông Phát, Vũng Tàu.
Một cái tên. Một hướng đi mới. Và một quãng biển rộng hơn hẻm 148 rất nhiều lần.
Chuyện tới bến sông rồi, còn ra tới biển hay không, để từ từ rồi tính.

Minh Quach

27/08/2026

Cốc Kia Vẫn Còn Đó

Sáng nay tôi rót nước, tay kia vẫn cầm điện thoại sáng màn hình chưa tắt.
Nước tràn mép ly một chút, vệt cà phê khô hôm qua trên bàn vẫn còn đó.

Tôi ngồi ở mép bàn bếp, ấm nước vừa sôi xong còn rung nhẹ trên bếp. Bên ngoài hẻm xe chạy qua, tiếng rao bánh mì lẫn vào tiếng quạt máy cũ quay đều.

Cái cốc thứ hai vẫn ở đó. Cốc men xanh, mẻ một góc nhỏ. Mùi trà nguội còn vương lại trong đó, dù đã hai hôm không ai đụng vào.

Sáng nay quên tắt bếp.
Cửa vẫn mở hé.
Để đó đã.

Tôi đã định nhắn trước. Soạn rồi lại xóa. Điện thoại úp mặt xuống bàn, màn hình vẫn còn ấm.

Ấm nước nguội dần, hơi ấm còn lại trong tay áo.

Tối nay tôi sẽ rửa cả hai cái. Giờ thì tôi xoay cái cốc thứ hai lại, giấu chỗ mẻ vào phía trong tường.

Minh Quach

Ly Bia Còn Một NửaTôi mở tủ lạnh lấy chai nước lọc.Ly bia hôm qua vẫn trên bàn, bọt khô lại thành vòng trắng ở mép ly.Cử...
26/08/2026

Ly Bia Còn Một Nửa

Tôi mở tủ lạnh lấy chai nước lọc.
Ly bia hôm qua vẫn trên bàn, bọt khô lại thành vòng trắng ở mép ly.
Cửa tủ lạnh đóng không hết, kêu tách một cái.

Thang máy chung cư đi xuống mất đúng 30 giây. Tôi bấm tầng trệt, đứng nhìn con số đỏ nhảy.
Tầng 8. Tầng 7. Ở tầng 6 có người bấm vào, cửa mở, một nhóm ba người cười nói đi vào, mùi nước hoa ngọt.
Tôi lùi lại sát vách.

Ly bia rót từ tối qua, đá tan hết rồi. Nước vàng nhạt đi, trên bàn còn vết tròn ướt đã khô.
Điện thoại sáng liên tục, tiếng quạt máy cũ vẫn chạy.
Sáng nay quên dọn bàn.

Tủ lạnh vẫn chạy đều. Tôi cầm ly bia lên, hơi lạnh buốt tay, phải đổi tay. Mùi bia nhạt chua còn vương lại.

Không ai bấm thêm.

Có lẽ cô đơn không phải là không có ai đứng chung thang máy 30 giây đó.

Điện thoại rung, mẹ gọi video hỏi ở bên đó có lạnh không, đằng sau tiếng xe máy đi qua lẹt xẹt. Tôi nói vẫn ổn, bếp vẫn bật đèn vàng.

Cửa thang máy mở, mọi người ra hết. Tôi ở lại thêm một nhịp rồi mới bước.
Về đến phòng, tôi xoay ly bia lại, giấu cái vòng bọt khô vào phía tường.

Minh Quach

Kỳ 9: Chén Chè Trôi NướcGánh chè đặt ngay chân cột cổng chùa, cũ kỹ, một bên quang gánh đã được cột lại bằng dây kẽm. Cá...
25/08/2026

Kỳ 9: Chén Chè Trôi Nước

Gánh chè đặt ngay chân cột cổng chùa, cũ kỹ, một bên quang gánh đã được cột lại bằng dây kẽm. Cái nồi nhôm bốc hơi nhẹ, mùi nước cốt dừa quyện với mùi nhang từ trong sân chùa bay ra, ngọt và ấm, lẫn vào nhau không phân biệt được đâu là mùi nào trước.

Bà Xuân ngồi trên cái ghế nhựa thấp, tay cầm cái vá làm từ gáo dừa cắt đôi, cán đã lên nước bóng loáng vì cầm lâu năm. Bà không ngước lên khi có người tới, chỉ hỏi, giọng khàn khàn:

— Ăn mấy chén?

Ba Lửa dựng xe, đỡ Út Lành xuống. Cả hai đứng một lúc, không ai gọi chè ngay. Chuông chùa vừa điểm xong một hồi, còn ngân lại trong không khí.

Út Lành ngồi xuống cái ghế nhựa đối diện, tay run run lấy tờ giấy trong túi áo ra, đặt lên cái mâm gỗ nhỏ giữa hai người, tấm hình ghim góc quay lên trên.

— Bà ơi, bà coi giùm con tấm hình này. Hồi xưa bà có bán chè ở chợ Cây Me không?

Bà Xuân đặt cái vá xuống, lau tay vào vạt áo, cầm tờ giấy lên, đưa xa mắt một chút vì mắt kém. Bà nhìn hồi lâu, im lặng, chỉ có tiếng nồi chè sôi lục bục.

Rồi tay bà khựng lại.

— Thằng này... — bà nói, chậm, như đang lôi một cái gì ra từ rất sâu — thằng Bình. Con của bà Tâm bán vải hồi đó phải không?
Út Lành gật đầu lia lịa, mắt đã đỏ hoe.

— Dạ, đúng rồi bà, con là em nó.

Bà Xuân không nói gì thêm ngay. Bà đặt tờ giấy xuống mâm, cầm cái vá múc chè, khuấy một vòng trong nồi, dù chưa ai gọi. Hơi nước bốc lên, phả vào mặt bà, làm mắt bà như ướt hơn, không biết vì hơi nước hay vì cái gì khác.

— Hồi đó nó hay lại gánh chè bà, phụ bưng thùng nước đá, bà cho ăn free. Thằng nhỏ hiền, ít nói, nhưng siêng.

Bà múc ra hai chén, để trước mặt hai người, không hỏi có ăn không.

— Rồi tự nhiên một bữa nó biến mất. Nghe đâu nhà nó thiếu nợ bà con buôn trong chợ, thiếu nhiều, đòi riết. Nó mới mười sáu, mười bảy gì đó.

Có bữa nó lại đây, hỏi bà có ai quen dưới bến không, nó muốn đi bốc vác kiếm tiền trả bớt.

Bà ngừng lại, tay vẫn cầm cái vá, không khuấy nữa.

— Bà nói bà không quen ai. Kỳ thiệt, lúc đó bà quen một ông chủ vựa dưới bến, quen thiệt, nhưng bà ngại, sợ giới thiệu rồi có chuyện gì lại mang tiếng. Bà từ chối nó.

Chuông chùa lại điểm, xa hơn lần trước, ngân dài rồi tắt.

Không ai nói gì. Út Lành cúi đầu nhìn chén chè trước mặt, hơi nước còn bốc lên mỏng.

Ba Lửa ngồi im, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn xuống đất, không xen vào.

Bà Xuân thở dài, giọng nhỏ hẳn.

— Sau đó nó đi luôn, không nói gì ai. Có người nói thấy nó lang thang dưới mấy bến ở Nhà Bè, xin bốc vác chỗ này chỗ kia. Rồi biệt tăm luôn. Bà cũng có lỗi trong đó. Bao nhiêu năm nay bà vẫn nhớ cái mặt nó đứng đây hỏi bà câu đó, rồi bà lắc đầu.

Bà lấy vạt áo chấm mắt, rồi lại cầm vá, khuấy nồi chè, như để tay có việc làm.

Út Lành cầm chén chè lên, húp một muỗng, không phải vì đói. Cô đặt xuống, hỏi khẽ:

— Bà còn nhớ ông chủ vựa đó tên gì không bà?

Bà Xuân nhắm mắt lại một chút, cố nhớ.

— Ông Tám. Vựa cá khô, gần bến đò cũ. Không biết giờ còn không, chắc cũng già như bà rồi, hoặc chết rồi cũng nên.

Bà xé một góc bao ni lông gói chè, viết lên đó bằng cây bút bi mượn của người bán nhang gần đó, chữ nguệch ngoạc:

"Vựa cá khô ông Tám — bến đò cũ, Nhà Bè."

Bà đưa cho Út Lành, hai tay run run.

— Bà chỉ biết tới đó. Con đừng trách bà chuyện hồi xưa nghe con.

Út Lành cầm mảnh giấy, cầm luôn bàn tay nhăn nheo của bà Xuân, siết nhẹ.

— Con không trách bà đâu. Hồi đó ai cũng khó cả.

Bà Xuân không nói gì, chỉ gật đầu, quay đi múc thêm chè cho một người khách vừa tới, tay vẫn còn run.

Ba Lửa đứng dậy, lấy tiền trả hai chén chè, dù bà Xuân xua tay không lấy. Anh để tiền lại dưới cái chén không, xong dắt xe ra.

Trên đường về, Út Lành ngồi sau, tay giữ chặt mảnh giấy nhét trong túi áo ngực, không nói gì suốt một đoạn dài. Gió tạt vào mặt, làm mắt cô cay.

Bến đò cũ, Nhà Bè. Xa hơn hẻm 148 một quãng đường mà cô chưa từng đi tới bao giờ.
Đường còn dài, thôi để mai tính tiếp, giờ về nghỉ đã.

Kỳ 8 có rồi các bạn.Mảnh giấy dính dầu nhớt, một quạt giấy khựng lại nửa nhịp, và một câu "mai anh chở em đi".Hẻm này ít...
23/08/2026

Kỳ 8 có rồi các bạn.Mảnh giấy dính dầu nhớt, một quạt giấy khựng lại nửa nhịp, và một câu "mai anh chở em đi".
Hẻm này ít nói lời hay, chỉ làm.

Mọi người đoán thử - bà Xuân chè có phải đúng người Út Lành đang tìm không?
Để lại một chấm cho cô có thêm can đảm mai đi sớm nhé.

Kỳ 8: Bà Xuân Chè Trôi NướcMảnh giấy bác Tư đưa không phải giấy tốt. Xé ra từ cuốn sổ ghi cuốc xe, một góc còn dính vệt ...
23/08/2026

Kỳ 8: Bà Xuân Chè Trôi Nước

Mảnh giấy bác Tư đưa không phải giấy tốt. Xé ra từ cuốn sổ ghi cuốc xe, một góc còn dính vệt dầu nhớt ngón tay. Chữ viết vội, nghiêng hẳn qua một bên:

"Bà Xuân — chè trôi nước — trước cổng chùa, gần chợ mới."

Bác Tư đưa tờ giấy cho Út Lành bằng hai ngón tay, như sợ làm nhàu.

— Hai bữa nay bác chạy đi kiếm thằng bạn già. Nó cũng lụ khụ rồi, ngồi cả buổi mới nhớ ra. Nó nói chợ Cây Me dẹp từ hồi giải tỏa, giờ có cái chợ mới cách đó một khúc. Nhưng có một bà bán chè, hồi xưa ngồi ngay gốc cây me, tên Xuân, giờ già rồi, dọn ra ngồi trước cổng chùa. Người ta vẫn kêu là bà Xuân chè, không biết còn đúng người không.
Buổi chiều đó nắng gắt bất thường. Con hẻm im hơn mọi ngày, tiếng quạt máy kêu è è từ nhà nào đó, mùi cá kho lan ra từ đầu ngõ. Ba Lửa đang chà một đôi dép tổ ong cho thằng nhỏ con cô Tư bán rau, dùng bàn chải nhúng nước, không xi, chỉ chà cho sạch bùn dính ở quai.

Chú Năm ngồi trên ghế bố, cái radio để bên cạnh, vặn nhỏ gần như tắt tiếng. Nghe tới câu "bà Xuân chè", tay ông đang phe phẩy cây quạt giấy bỗng dưng khựng lại nửa nhịp. Chỉ một nhịp thôi. Rồi ông quạt tiếp, mắt vẫn nhìn ra đầu hẻm, không nói gì.

Không ai để ý, trừ Ba Lửa. Anh liếc qua, rồi lại cúi xuống đôi dép, không hỏi.
Út Lành cầm tờ giấy, gấp đôi lại, mở ra, gấp lại lần nữa. Cô hỏi, giọng không chắc:

— Chú Năm, chú có biết bà Xuân đó không?

Chú Năm chậm rãi lắc đầu.

— Hẻm này người ra người vô cả đời tao ở đây, tên gì tao cũng nghe qua một lần. Nhưng biết thiệt hay chỉ nghe tên, khác nhau lắm.

Ông không nói thêm. Cây quạt giấy phe phẩy đều lại như cũ. Cái radio rè rè phát một đoạn cải lương dở dang, chưa hết câu đã lẫn vào tiếng xe máy chạy ngang đầu hẻm.

Bác Tư đứng dậy, phủi quần.

— Bác chỉ biết tới đó thôi. Muốn chắc thì phải lết ra đó coi mặt bả mới biết.

Út Lành cúi đầu, hai tay vẫn giữ tờ giấy. Cô không nói mình sợ. Nhưng cái cách cô cầm tờ giấy, siết chặt rồi lại nới lỏng, siết rồi lại nới, nói giùm cô hết.
Má Sáu từ trong nhà bưng ra một ấm trà, rót cho bác Tư một ly, đặt xuống bàn, không nói câu an ủi nào. Chỉ vậy thôi. Bác Tư uống một hơi, khà một tiếng, cảm ơn bằng cái gật đầu.

Ba Lửa đặt đôi dép vừa chà xong qua một bên, đứng dậy, phủi tay vào ống quần.

— Mai anh chở em đi.

Út Lành ngước lên, hơi bất ngờ.

— Anh còn phải coi mối giày ở đây, khách quen giờ cũng có rồi...

— Nghỉ một bữa không sao. — Ba Lửa nói, giọng cộc mà chắc. — Hồi đó tao vô cái hẻm này, không ai biết tao là ai, cũng có người chịu bưng cho tao chén cháo. Giờ tao rảnh tay, chở em đi một chuyến, có gì đâu mà tính.

Không ai vỗ tay. Không ai khen anh tốt bụng. Má Sáu chỉ quay vào bếp, lấy thêm một ít tiền lẻ trong cái lon sắt cũ, dúi vào tay Út Lành, không đếm, không nói con số.

— Cầm theo, lỡ có gì ăn uống dọc đường.

Út Lành cầm lấy, môi mím lại, cúi đầu cảm ơn, không dám nhìn thẳng, sợ nhìn thẳng là khóc.
Chiều tắt dần. Ánh nắng cuối ngày rọi xiên qua mái tôn, kéo một vệt vàng dài trên nền đất trước nhà Chú Năm. Ông vẫn ngồi đó, cây quạt giấy giờ đã ngừng phe phẩy, để yên trên đùi. Mắt ông nhìn ra xa, về phía không có ai, như đang lục lại một cái tên trong đầu, cái tên mà ông vừa nói là "chỉ nghe qua một lần".

Không ai hỏi ông đang nghĩ gì.
Có những cái im lặng, hỏi vô cũng không ai trả lời được ngay.

Tối đó, Út Lành ngồi trước cửa, mở hộp thiếc, đặt tờ giấy bác Tư đưa nằm cạnh tờ giấy cũ của má, cạnh tấm hình thằng nhỏ cầm cây kem. Ba tờ giấy, ba thời điểm khác nhau, giờ nằm chung một chỗ.
Cô đậy nắp hộp lại, để lên đầu giường, tắt đèn.
Ngoài đầu hẻm, tiếng radio nhà Chú Năm vẫn còn rè rè phát, chậm rãi, không ai buồn tắt.

Mai còn phải đi sớm, thôi ngủ đi, chuyện tới đâu hay tới đó.

Minh Quach

Kỳ 6 các bạn đọc chưa? Kỳ 6 hấp dẫn không kém. Mời bạn qua bên này đọc trọn bộ.
22/08/2026

Kỳ 6 các bạn đọc chưa? Kỳ 6 hấp dẫn không kém. Mời bạn qua bên này đọc trọn bộ.

Kỳ 7: Mặt Sau Tờ GiấyTờ giấy đó không lớn hơn bàn tay.Góc trên bên trái ghim một tấm hình nhỏ, mực đã ngả nâu, mép hình ...
22/08/2026

Kỳ 7: Mặt Sau Tờ Giấy

Tờ giấy đó không lớn hơn bàn tay.
Góc trên bên trái ghim một tấm hình nhỏ, mực đã ngả nâu, mép hình cong lên vì ẩm lâu ngày. Cái ghim gỉ sét, chỉ cần rút ra là gãy. Út Lành không rút. Cô để nguyên vậy, gấp tờ giấy lại, bỏ về đáy hộp thiếc, đậy nắp, ôm trong lòng suốt từ hôm chuộc nhẫn tới giờ.

Sáng đó hẻm 148 dậy sớm hơn thường lệ. Mưa đêm qua để lại vũng nước đọng trước cửa nhà Chú Năm, có con chuồn chuồn đứng im trên mặt nước như không biết bay đi đâu. Tiếng rao bánh mì vọng từ đầu hẻm, xa dần rồi mất hẳn. Ba Lửa ngồi xổm bên cái thùng gỗ nhỏ, bày ra hai cây bàn chải Út Lành cho, một hộp xi, mấy miếng vải cắt từ áo cũ. Anh xếp lại cho ngay ngắn, dù chưa có khách nào.
Út Lành tới, không nói gì, ngồi thụp xuống bên cạnh, để cái hộp thiếc lên đùi.

— Em coi rồi hả?

Cô lắc đầu.

— Chưa dám mở ra coi mặt sau.

Ba Lửa không hỏi thêm. Anh cầm cây bàn chải, xoay xoay trong tay, mắt vẫn để trên đôi giày da cũ đang chờ khách tới lấy. Cái im lặng giữa hai người không nặng, chỉ là cái im của người biết chờ.
Một lúc, Út Lành mới nói, giọng nhỏ:

— Má em hồi còn sống hay dặn, nói chừng nào rảnh rảnh thì đi kiếm anh Hai. Em cứ ừ. Rồi má mất, em vẫn chưa đi kiếm bữa nào.
Ba Lửa không trả lời ngay.

Bên kia đường, nồi cháo của Má Sáu đang sôi liu riu, hơi bốc lên mỏng như sương. Bà lấy cái vá khuấy một vòng, múc ra một chén, đặt lên cái mẹt, không nói gì, mang qua để trước mặt Út Lành. Rồi bà quay đi, giả bộ lau cái bàn đã sạch từ trước.
Chén cháo bốc khói. Không ai giục ai ăn.

Út Lành mở nắp hộp thiếc, lấy tờ giấy ra, đặt lên đầu gối, nhưng vẫn chưa lật mặt sau. Cô nhìn tấm hình ghim ở góc: một thằng nhỏ chừng mười hai, mười ba tuổi, đứng trước cửa một tiệm, tay cầm cây kem, cười tớn tở, sau lưng có bảng hiệu chữ bị mờ gần hết, chỉ còn đọc được nửa chữ đầu.

— Đây là anh Hai em hồi nhỏ. — Út Lành nói. — Má giữ tấm này hoài. Em nhớ hồi nhỏ có lần thấy má ngồi lau tấm hình, lau hoài, lau tới khi mực gần trôi.
Đúng lúc đó, bác Tư xe ôm ghé lại, dựng chiếc Honda cũ bên lề, đưa đôi giày da mòn gót cho Ba Lửa.

— Đánh giùm bác đôi này, chiều bác có đám giỗ.
Ba Lửa gật, cúi xuống lau bụi đôi giày trước khi quét xi. Bác Tư đứng chờ, mắt tình cờ liếc qua tờ giấy trên đùi Út Lành, qua tấm hình ghim góc.

— Ủa — bác Tư nheo mắt, cúi sát hơn — cái bảng hiệu này... hồi xưa bác chạy xe ngang khúc này hoài. Tiệm chụp hình gần chợ cũ, đường nào... bác quên tên rồi, nhưng nhớ là gần cái ngã ba có cây me to.

Út Lành ngồi thẳng người lên. Chén cháo trước mặt cô nguội dần, không ai để ý.

— Bác nhớ được không, tiệm đó giờ còn không?
Bác Tư gãi đầu, cười trừ.

— Lâu quá rồi con ơi. Để bác nghĩ lại coi. Già rồi, nhớ trước quên sau.

Ba Lửa vẫn cúi xuống, tay đánh xi đều đều lên đôi giày da, không ngẩng lên, nhưng tai vẫn nghe hết. Anh không xen vào. Có những chuyện không phải phần của mình.

Trưa đó, Út Lành mới đủ can đảm lật tờ giấy qua mặt sau.

Có mấy chữ viết tay, mực đã lem, nét chữ run run của má cô: một cái tên đường, không trọn vẹn, nửa sau bị rách mất theo nếp gấp cũ. Chỉ còn đọc được:

"...Bình ở gần chợ, hẻm cây me, hỏi bà Xuân bán..."
Rồi mất chữ. Giấy rách ngay chỗ đó, như ai đó đã xé đi, hoặc chỉ đơn giản là thời gian đã ăn mất phần còn lại.

Út Lành ngồi nhìn dòng chữ dang dở thật lâu.
Cây me. Chợ cũ. Bà Xuân bán gì đó — bán cái gì, tờ giấy không còn nói được nữa.

Chiều hôm đó, đôi giày da của bác Tư đã đánh xong, bóng loáng dưới nắng nhạt cuối ngày. Bác xỏ chân vào, đứng dậy, chuẩn bị đề xe. Rồi bác quay lại, như sực nhớ ra điều gì.

— À, con Lành. Bác nhớ mài mại rồi. Cái chợ đó, hồi xưa người ta gọi là chợ Cây Me, nhưng giờ chắc đổi tên hết trơn rồi. Để bác hỏi thử thằng bạn già chạy xe chung, coi nó còn nhớ không.

Bác đề xe, chạy đi, tiếng máy nhỏ dần rồi mất hút cuối hẻm.

Út Lành gấp tờ giấy lại theo đúng nếp cũ, bỏ vào hộp thiếc, đậy nắp.

Cây chuồn chuồn hồi sáng không còn đứng trên vũng nước nữa. Vũng nước cũng đã khô, chỉ còn lại một vệt đất sẫm màu hơn phần còn lại của con hẻm.

Tới đây trời cũng vừa sập tối, thôi để bữa khác kể tiếp.
Minh Quach

Adress

Almtorget 2
Malmö
21457

Öppettider

Måndag 07:00 - 17:00
Tisdag 07:00 - 17:00
Onsdag 07:00 - 17:00
Torsdag 07:00 - 17:00
Fredag 07:00 - 17:00

Webbplats

Aviseringar

Var den första att veta och låt oss skicka ett mail när Minh Quach Anime Reel postar nyheter och kampanjer. Din e-postadress kommer inte att användas för något annat ändamål, och du kan när som helst avbryta prenumerationen.

Kontakta Affären

Skicka ett meddelande till Minh Quach Anime Reel:

Genvägar

Dela