Gió Gió chẳng thuộc về nơi nào, chỉ ghé qua những tâm hồn đồng điệu
(1)

12/19/2025
Dưới đây là hai câu chuyện nhỏ chứa đựng ĐẠO LÝ, mang đến những cảm nhận khác nhauCâu chuyện thứ nhất.Một con hổ nhìn th...
11/27/2025

Dưới đây là hai câu chuyện nhỏ chứa đựng ĐẠO LÝ, mang đến những cảm nhận khác nhau
Câu chuyện thứ nhất.
Một con hổ nhìn thấy một con chó điên, nó vội vã tránh ra thật xa. Hổ con nói với bố: “Bố ơi, bố dám đấu với sư tử, dám tranh hùng với báo săn, vậy mà lại phải tránh một con chó điên, thật mất mặt quá!“
Hổ bố hỏi: “Theo con, đánh bại một con chó điên có vinh quang không?“
Hổ con lắc đầu.
“Để con chó điên cắn cho một nhát, có đen đủi không?“
Hổ con gật gật đầu.
“Như vậy, chúng ta trêu trọc chó điên làm gì?”
👉Lời bình: Không cần phải thể hiện mình là kẻ mạnh trong mọi tình huống. Người thông minh không muốn tranh luận với những người không có tố chất. Nếu họ không xứng làm đối thủ của bạn, thì chỉ cần mỉm cười và rời xa họ, đừng để họ tấn công và gây cho bạn những vết thương không đáng có.

Câu chuyện thứ hai.
Có một con Thiên lý mã trẻ tuổi đợi Bá Nhạc đến phát hiện ra nó.
Thương gia đến, nói: “Ngươi có sẵn lòng đi theo ta không?”
Ngựa lắc đầu nói: “Ta là một chiến mã tốt, làm sao có thể đi theo chở hàng cho ngươi được chứ?”
Binh lính đến, nói: “Ngươi có bằng lòng đi theo ta không?”
Ngựa lắc đầu nói: “Ta là thiên lý mã, một binh sĩ bình thường sao có thể phát huy hết khả năng của ta?”
Thợ săn đến, nói: “Ngươi có bằng lòng đi theo ta không?”
Ngựa lắc đầu nói: “Ta là thiên lý mã, sao có thể đi theo hầu thợ săn?”
Ngày qua ngày, năm qua năm, con ngựa vẫn chưa tìm được cơ hội lý tưởng cho mình.
Rồi một ngày, khâm sai đại thần phụng mệnh đến nhân gian tìm kiếm thiên lý mã. Thiên lý mã gặp được khâm sai đại thần, nói: “Tôi chính là thiên lý mã mà ông muốn tìm.”
Khâm sai hỏi: “Vậy ngươi có thuộc đường đi của nước chúng ta không?”, ngựa lắc đầu.
“Vậy ngươi đã từng ra trận, có kinh nghiệm tác chiến chưa?”, ngựa lắc đầu.
Khâm sai lại hỏi: “Vậy ta muốn biết ngươi có thể làm được gì?”
Ngựa trả lời: “Ta có thể ngày đi nghìn dặm, ban đêm đi tám trăm dặm mà không mệt mỏi”
Khâm sai đại thần cho ngựa chạy thử một đoạn đường. Ngựa cố gắng hết sức chạy tiến lên phía trước, nhưng chỉ được vài bước nó đã thở hồng hộc, mồ hôi chảy đầm đìa.
“Ngươi già rồi, không dùng được!”, nói xong khâm sai liền bỏ đi.
👉Lời bình: Ngày nay, nếu như bạn vẫn còn phàn nàn, không cố gắng thì đến một lúc nào đó bạn sẽ thấy hối hận. Bạn không làm, người khác sẽ đến làm. Bạn không phát triển, không có ai sẽ chờ đợi bạn! Những nỗ lực dường như bình thường của bạn đều là tích lũy cho tương lai. Mỗi một lần vấp ngã, mỗi một lần thất bại đều là để đặt nền móng cho thành công sau này ..

11/26/2025

Brooklyn Bridge NYC 🇺🇸

11/26/2025
CON CÁI KHÔNG PHẢI LÀ “TIỀN LÃI” CỦA TUỔI GIÀBuổi chiều, sân bệnh viện ngập nắng nhạt. Trên băng ghế đá gần cổng, bà Năm...
11/23/2025

CON CÁI KHÔNG PHẢI LÀ “TIỀN LÃI” CỦA TUỔI GIÀ
Buổi chiều, sân bệnh viện ngập nắng nhạt. Trên băng ghế đá gần cổng, bà Năm ngồi co ro trong chiếc áo len cũ, hai tay ôm chiếc túi vải đã sờn quai. Bên trong là mấy bộ quần áo, ít thuốc bổ và một cuốn sổ nhỏ ghi những khoản tiền con cái gửi cho. Con gái bà – chị cả – vừa tiễn mẹ ra taxi, vội quay lại công ty, chỉ kịp nói: “Mẹ về quê trước, con bận lắm.”
Chiếc xe lăn bánh, bà ngoái lại, nhìn cánh cổng bệnh viện xa dần. Bà mỉm cười, nụ cười lặng lẽ mà ai tinh ý sẽ thấy ướt một bên khóe mắt.
Mấy năm nay, bà Năm sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Con trai út làm ăn xa, ít gọi điện. Con gái giữa định cư nước ngoài, tết cũng chỉ gửi quà về qua người quen. Lúc đầu bà buồn, giận, rồi quen dần. Có hôm hàng xóm hỏi:
“Sao tụi nhỏ không về chăm bà?”
Bà chỉ cười: “Chúng nó có cuộc đời của riêng mình. Mình sống được là may rồi.”
Bà không biết từ khi nào, người ta bắt đầu coi con cái là “sổ tiết kiệm” của tuổi già. Hễ gặp ai, người lớn tuổi cũng hay nói: “Sau này, tao già, tụi nó phải lo cho tao.”
Nhưng bà Năm hiểu, con cái đâu phải món nợ đời phải trả. Chúng chỉ là những mầm cây mình gieo xuống – còn có đâm chồi, nở hoa, tỏa bóng… là tùy duyên, tùy phúc, tùy cách đất trời bồi đắp.
Ngày còn trẻ, bà từng làm công nhân may, nuôi ba đứa con ăn học. Cả đời bà chỉ biết cho đi. Bữa cơm luôn nhường phần ngon cho tụi nhỏ, áo quần luôn vá lại nhiều lần. Bà nghĩ đơn giản: “Cứ sống vì con, sau này chúng khôn lớn, sẽ thương lại mẹ.”
Nhưng cuộc đời lại chẳng phải phép nhân quả nhanh chóng như vậy. Người lớn nào cũng từng quên mất, rằng khi mình sinh con ra, đó là hành động của tình yêu – chứ không phải một khoản đầu tư.
Có lần, bà ốm, phải nhập viện. Con trai út bận đi công trình, chỉ gọi điện hỏi qua loa. Con gái lớn mang vội ít tiền, dặn: “Mẹ cứ ở lại điều trị, có gì gọi con.” Rồi chẳng ai đến. Những ngày nằm viện, bà nằm lặng, nghe tiếng giày y tá vang qua hành lang, nghe tiếng người gọi thân nhân, thấy lòng mình lặng dần như mặt nước sau mưa.
Mỗi buổi chiều, cô hộ lý trẻ lại ghé thăm, đút cho bà từng muỗng cháo, dỗ bà uống thuốc. Khi xuất viện, bà dúi vào tay cô ít tiền, cô khẽ lắc đầu: “Bà giữ mà ăn bồi dưỡng. Con giúp vì thương bà thôi.”
Bà khẽ nắm tay cô, nụ cười hiền như nắng:
“Cảm ơn con. Hóa ra, thương nhau không cần máu mủ, chỉ cần tấm lòng là đủ.”
Lời nói ấy, bà nói bằng giọng nhẹ như hơi thở. Không còn trách, không còn buồn. Chỉ là một nhận ra. Như người đã đi qua hết những mùa giông gió mà lòng đã thôi chờ đợi.
Từ đó, bà đổi cách sống. Bà không còn chờ tiếng điện thoại của con, không mong thư, không đếm ngày tết tụ về. Bà trồng thêm luống hoa, học nấu vài món mới, và buổi sáng nào cũng tự pha cho mình ly trà nóng. Mỗi sớm, nắng xuyên qua khung cửa, bụi vàng lơ lửng trên không. Bà ngồi yên, nghe tim mình đập chậm rãi, bình thản đến lạ.
Bà hiểu, đời người như dòng nước: ai rồi cũng phải trôi theo hướng riêng của mình. Con cái cũng vậy. Mình sinh chúng ra để chúng sống, chứ không phải để quanh quẩn bên mình mãi.
Thương con – nhưng đừng nắm chặt.
Cho con – nhưng đừng dồn hết.
Già rồi, an nhiên là phúc lớn nhất.
Từ ngày hiểu điều đó, bà thấy lòng nhẹ hẳn. Mỗi lần nghe tiếng trẻ con hàng xóm cười, bà mỉm cười theo. Mỗi khi nấu thêm nồi chè, bà mang biếu vài chén. Ai nhận cũng cảm ơn, còn bà chỉ nói: “Có chút ngọt, ăn cho vui.”
Không ai biết, bà đang tự tìm lại niềm vui theo cách giản dị nhất. Không còn đòi con cái “báo đáp”, bà chỉ mong chúng bình yên, sống tử tế. Thế là đủ.
Phúc phần của tuổi già, hóa ra chẳng phải ở chỗ có bao nhiêu con lo, mà là còn biết mỉm cười khi ngồi một mình.
Một người cha, người mẹ thật sự hạnh phúc – không phải vì được con chăm, mà vì hiểu được rằng: thương con là cho, chứ không phải cho để được nhận.
Già rồi, điều quý nhất không phải ai còn ở cạnh, mà là mình còn giữ được lòng hiền hậu, đủ bao dung để không oán ai, và đủ bình yên để thương chính mình.

Bạn thân mến,
Nếu những dòng tản văn này khiến bạn lặng lại đôi chút, nhìn lại chính mình hay thấy lòng nhẹ hơn, thì cách ủng hộ giản dị và thiết thực nhất dành cho tôi là mua cuốn sách “Giữa bão giông ta tìm thấy chính mình.”
Nó giống như một tấm bản đồ nhỏ, nhắc bạn quay về với nội tâm để tìm thấy bình yên giữa bộn bề cuộc sống.
Thông tin mua sách tôi để ở phần bình luận dưới mỗi bài viết.
Một cuốn sách đôi khi chỉ bằng giá một bữa ăn, nhưng có thể đồng hành rất lâu trong những ngày ai đó thấy chông chênh.
Và biết đâu, giữa những trang sách ấy, bạn lại bắt gặp chính mình – kiên cường hơn, dịu dàng hơn, và bình an hơn.

Tu Le – người viết giữa hai miền


Address

53 Gannet Drive
Commack, NY
11725

Telephone

+13472570905

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gió posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Gió:

Share