01/01/2026
Trống Vắng Mùa Thu
Đi thơ thẩn trong sân, nhìn những bôn hoa bắt đầu héo úa, những giây hoa ti gôn ngừng lại nửa chừng, không còn muốn leo lên cao hơn nũa trên những cây cổ thụ, tôi biết mùa thu đã thật sự về với đất trời vùng Dallas. Buổi sáng và buổi chiêu trời se lạnh. Nhiều ngày mây xám giăng thật thấp. Tâm trạng đang buồn mà nhìn bầu trời xám ngắt lại càng buồn hơn.
Mỗi cơn gió lành lạnh thổi qua, vài chiếc lá nhỏ vội lìa cành. Trong vườn cây cối vẫn còn xanh, chờ những cơn sương muối mới lá mới được nhuộm vàng. Tôi nhìn vào những gốc cây, mỗi góc của khu vườn sau nhà, tôi không còn thấy màu trắng nho nhỏ ẩn hiện nữa, tôi vẫn cố hình dung cái bóng ấy vẫn còn đó, nhưng rồi tôi phải tự cảnh cáo cái đầu cho bình thường trở lại, con chó thân yêu của tôi, con Coco có màu lông trắng như bông tuyế, đã bỏ tôi ra đi. Khóe mắt tôi lại cay cay, nó đi đã một tuần rồi.
Hồi mới qua Mỹ, nghe người bản xứ nói say mê về con chó cưng của họ, mình nghe chỉ để mà nghe, và khi họ khóc thương con chó họ qua đời, và kể lể lại những kỷ niệm với con chó, mình lại nghĩ, ôi thôi, người Mỹ sao lạ quá, chỉ là một con chó chết thôi mà làm gì dữ vậy, cũng như ta hay nói “chó chết, hết chuyện”! Nhưng sau đó vài năm, mình cũng đem chó về nuôi, thì mới hiểu rằng “chó chết chưa hết chuyện” và mới thông cảm với người Mỹ khi con chó mình nuôi cho một thời gian dài, mà nó lại ra đi đành đoạn! Nỗi đau khó tả, cảm giác hụt hẫng, nuối tiếc và không muốn chấp nhận sự thật.
Cảm giác này cũng đã xảy ra một lần rồi với con chó đầu tiên tôi nuôi khi nó mới được vài tháng, thuộc loại Poodle. Con chó màu đen tuyền, trong đám anh chị em của nó phần đông là màu nâu nhạt hoặc màu nâu đen. Con gái tôi, Loan, lúc ấy đang học trung học, hai mẹ con tìm trong báo, thấy có người bán chó chỉ có năm chục đồng một con. Tìm địa chỉ tới nơi, bước vào một căn nhà, sau khi băng qua một cái sân đầy cỏ dại. Đây là một khu phố nhỏ nghèo ở Fort Worth, cả xóm rác rưới khá dơ bẩn. Trong nhà bề bộn, và có cả đám chó, cả mẹ lẫn con, thấy có người lạ, chạy xô tới, sủa gâu gâu- nhưng vẫy đuôi rất friendly chứ không phải tấn công. Người bán chó hỏi muốn chọn con nào. Loan chọn ngay con chó nhỏ nhất, đen nhất, đang đứng ở một góc nhà và nói “con thích con đó”. Nó lớn hơn một bàn tay, lông đen tuyền, xoắn tít, đôi mắt thật lớn nhìn dễ thương như một con chó nhồi bông.
Mang về tới nhà, nó được tụi con đặt tên là Baby. Con chó cứ ngồi xuống, đứng lên gãi liên tục. Thằng con lớn nhất của tôi là Nhẫn, bồng con chó lên và nói “Má ơi! Có nhiều fleas quá!”. Thế là hai đứa lớn, Nhẩn và Bình bảo thằng út Thuận chạy đi tìm một cái hũ nhỏ và tôi đưa cho tụi nó một cái nhíp. Ba anh em ngồi xuống bắt đầu bắt và bỏ những con bọ chét vào trong chiếc lọ thủy tinh. Loan lấy ancohol đổ vào. Một lát sau, Nhẫn lại nói “Má! nhiều quá! Không thể bắt hết được!”. Thế là tôi quyết định đem nó đi tới chỗ cắt tóc chó, tắm rửa tẩy bọ chét cho con chó tội nghiệp.
Theo năm tháng, mấy đứa con lần lượt đi đại học, chỉ còn thằng út ở nhà, nó chơi đùa với con Baby cũng chỉ một vài năm sau, rồi Thuận cũng vào đại học, xa nhà, thế là nhà tôi và tôi phải chăm sóc con Baby. Thật ra không phải tới lúc đó, tôi mới thương con chó, mà thương từ lúc mới bắt đầu nuôi nó. Thấy nó không thích ăn đồ ăn chó, nên tôi luộc thịt gà trộn vào thức ăn của chó. Con Baby không lắm, chỉ lựa thịt gà ăn, chứ không đụng tới thức ăn riêng của nó
Con Baby khá ngoan ngoãn, nó không lớn lắm, nặng tối đa khoảng mười pounds. Nó hay đòi bồng trên tay. Nó thân thiện với cả người lớn, lẫn con nít, tuy nhiên với con nít, đứa nào nghịch ngợm quá, kéo chân, kéo cẳng nó quá nó sẽ không bằng lòng. Mấy đứa con của mấy người bạn lại chơi, hay bồng bế và thích Baby lắm, coi con chó nhỏ như một món đồ chơi.
Nhà người bạn thân trong Võ Bị cũng nuôi một con chó loại Pekingese, nét mặt khá dữ, nhưng kiểu dữ dễ thương. Anh chị bạn gởi con chó cho chúng tôi giữ, khi họ đi vacation. Sau vài ngày, Nhẫn về nhà ôm các con chó vào lòng đùa giỡn, sau đó nó la lên “con mắt của con Pekingese có dấu trầy, chắc con Baby quào khi hai con chó chơi với nhau má ơi”. Hoảng quá, tôi gọi điện thoại báo tin cho gia đình nguời bạn biết. Họ phải bỏ dở kỳ nghĩ hè, và cấp tốc về nhà. Dấu trầy đã làm độc và làm cho con mắt của Pekingese bị mù một con. Tôi ân hận mãi về chuyện đó, nhưng người bạn thông cảm vì đó chỉ là accident giữa hai con chó thôi.
Thời gian thấm thoát trôi qua và con Baby rồi cuối cùng cũng đã tới tuổi già yếu. Nhà tôi hàng ngày vẫn dắt nó đi dạo. Một ngày một con chó của hàng xóm, khá lớn, tấn công con Baby, nhà tôi, cố gắng cứu con chó, may mà ông không bị nó cắn, nhưng Baby bị thương và sức khỏe nó yếu đi hơn nhiều.
Khi nó đã quá già, mắt đã mờ, và ăn uống kém đi, thì con cháu nội Melanie ra đời. Lúc này tụi tôi mới mua nhà mới, và khi đứa con dâu thứ hai, mang bầu, gần sanh tôi kêu con và dâu về ở chung. Khi con cháu ra đời, tôi chỉ lo chơi với cháu nhỏ, mà không còn chơi đùa với con Baby nhiều như trước nữa. Thật ra lúc này, con Baby rất yếu, nó nằm đâu là nằm một chỗ, ít khi di chuyển. Nuôi cháu vài tháng, thì tụi nhỏ mua nhà, và dọn đi.
Con Baby bây giờ di chuyển hơi khó nhọc, khi nó leo lên lầu, không muốn leo xuống đất, hay ngược lại. Tới một ngày tụi tôi đi dự một bữa tiệc cuối năm về, nó nằm gục đầu chết ở trên cầu thang, mặt nó nhìn ra cửa, như trông đợi chủ về, miệng của nó vẫn còn một vệt máu chưa khô hẳn. Nhìn nó, tôi khóc rất nhiều sau đó vì ân hận là không ở nhà trước khi nó chết. Nhẫn nói má có ở nhà thì nó cũng chết thôi, con nghĩ nó bị seizure rồi chết.
Nó được đem đi hỏa thiêu. Tôi để hộp tro cốt của nó trong nhà một thời gian, sau đó, tôi đem chôn dưới một gốc cây. Lòng cứ nghĩ về nó và một niềm ân hận khác cứ ray rức, vì không ẳm bồng, chơi đùa với nó như khi nó còn nhỏ.
Sau khi con Baby chết, tôi nhớ cảm giác lúc ấy, hay nghe tiếng sột sọat ở những nơi nó hay nằm, hay khi ngồi ngoài vườn, nhìn đàn cá, đôi khi tôi cảm nhận sự va chạm ngay tại ống chân, như Baby đ ingang qua. Tôi không hoảng hốt hay sợ hãi, và đem chuyện này, nói với các bạn cùng sở trong nhà bank, họ nói đó là chuyện bình thường. Họ cho biết, họ cũng có cảm giác đó cho một thời gian sau khi con chó của họ chết, có lẽ do mình thương nó quá.
Tôi đã nói không muốn nuôi con chó nào nữa, thế nhưng không thể nào bỏ cái tính thích chó được. Tôi lại xin một con chó khác loại Yorkie, của một cặp vợ chồng bạn. Họ để dành cho tôi từ lúc con chó mẹ mới bắt đầu có bầu, đặt tên cho nó là Cody, nó có màu nâu đen. Tật thích chó vẫn chưa ngừng ở đó, tôi lại đi mua thêm một con chó màu trắng tuyền, từ một người bạn, có chồng Không Quân. Chị nuôi loại chó Maltese, gây giống và bán.
Khi đem nó về, đặt tên Coconut vì nó trắng phau như dừa nạo! nhưng rồi sau đó, tên của nó được gọi tắt là Coco. Có mấy người hỏi, nó là con gái hả? không, con trai, vậy sao tên coco nghe như coco chanel quá vậy, tưởng con gái chớ! Nhưng khổ nỗi, hai con chó không chịu làm bạn với nhau. Tôi phai nhốt cả hai con vào chuồng, vì hễ mở ra là chúng đánh nhau! Con Cody có vẻ hiền lành hơn Coco. Cuối cùng không thể nào chịu cảnh chúng đánh nhau như thế mãi, tôi quyết định giữ con Coco lại, đem cho Cody! Khi người đàn ông Mễ, làm cùng sở với Loan, tới đêm nó đi, tôi lại gần muốn khóc, và lại không nở rời. Tôi còn tính chạy theo đòi nó lại! Việc cho con Cody đi, cũng là một nỗi ân hận cho tôi khá lâu. Tôi cứ trách mình là không nhẫn nại, chờ tới một ngày hai đứa có thể thành bạn, không còn đánh cắn nhau nữa!
Coco thuộc loại chó không có mùi hôi, và không rụng lông, nên rất thích hợp cho những ai bị allergy hay những người cao tuổi. Tuy nhiên, loại Maltese rất ghen tị và bảo vệ chủ. Ai lại gần chủ, nó sẽ nghĩ là muốn tấn công hay làm hại chủ nó, nó sẽ gầm gừ. Con Coco cũng thế, chỉ có chủ mới bồng bế nó được thôi. Tôi nhớ C.L tới chơi vài lần, nhưng nó vẫn không chịu thân thiện. Một lần C.L. nói “sao nó không nhớ mặt con”. Ca sĩ P. T. khi tới đây trình diễn, ở lại nhà tôi, mỗi lần P.T. muốn nó lại gần, phải cho nó “treat”, ăn xong là nó ngoe nguẩy đi, kêu mấy cũng không lại, và dĩ nhiên không cho đụng tới. Vợ chồng ông bạn Đ. từ tiểu bang khác tới chơi, Coco có vẻ thân thiện hơn với bà Đ. nhưng cứ theo sủa ông Đán hoài. Đến độ, khi ông đi vào bathroom, nó ngồi ở cửa, chờ ông ra sủa tiếp. Ông nghĩ cách làm cho nó im, ông đùa “để coi ai sợ ai nha” ông làm bộ rượt nó chạy, nó chạy đi và từ đó, không sủa ông nữa. Mỗi lần nhắc lại chuyện này, chúng tôi ai cũng phì cười. Chó cũng như người, hễ ai sợ, thì làm tới, ai phản ứng lại mới im
Lạ một điều là ai tới nhà, ăn bận đẹp đẽ, nhất là đàn bà thì nó ít sủa, còn đàn ông hay là người ăn bận lôi thôi, như những người sửa nhà, thì đâu cần ăn bận chỉnh tề, thì nó sủa liên tu bất tận, lại còn cắn gấu quần của họ mà lôi đi!
Năm tụi tôi đi quay phim làm phóng sự đại hội Thánh Mẫu ở Missouri, tôi gởi Coco cho Bình và Anna giữ. Bình có con chó cái tên Miley, Coco rất thích chơi đùa với con chó này. Mới tới nơi sinh hoạt buổi lễ, chưa kịp làm gì thì Bình gọi nói Coco chạy nhảy bị vấp rễ gốc cây, nó bị đi cà nhắc không biết có lành không. Thế là tụi tôi lại lo làm việc cho xong, ngày hôm sau về lo cho con chó. Xui một cái là nhà tôi vừa mới mua bảo hiểm, nhưng chưa effect, thì con Coco bị gẫy chân, bảo hiểm không chịu trả. Bác sĩ thì bảo, cho nó uống thuốc đau, lần lần sẽ lành, nhưng không biết nó có đi cà thọt không. Ai nuôi chó thì mới biết tâm trạng của người nuôi, không thể để mặc nó đi bị tật đi cà nhắc được, chúng tôi phải bỏ ra hơn hai ngàn rưỡi, để bác sĩ mỗ chân cho nó.
Sợ nó cắn vết khâu, bác sĩ cho Coco đội cái mũ phễu. Với cái mũ lấn cấn này, nhìn nó thật tội nghiệp, không thể đi lên đi xuống cầu thang, phải bế nó lên xuống. Đã vậy sợ giây thắt mũ ở cổ, nếu chiếc mũ bị xê xích, sợi dây sẽ siết cổ nó. Một lần, đi làm về sớm, nên tôi đã cứu kịp nó, khi cổ nó bị sợi dây siết lại ngạt thở chết.
Phương pháp bác sĩ trị chân gẫy là phải insert thanh sắt vào chân của nó, nên từ đó, Coco không thể nhảy cao được, nhưng nó vẫn chạy rất nhanh-cửa rào vô ý không đóng, là nó phóng như bay. Một lần tôi đi làm về, đang lái xe, gần tới nhà, tôi thấy một con chó trắng đang lang thang ngoài đường, tôi nhìn chằm chằm, trong đầu lại nghĩ “sao giống con Coco quá ta!” vẫn cố nhìn theo, đúng là nó rồi. Tôi ngừng xen gay giữa đường, may là trong xóm không có nhiều xe qua lại, tôi kêu “Coco! Coco!”, càng kêu, nó càng chạy, mình rượt nhanh chừng nào, nó chạy nhanh từng đó, có lẽ nó tưởng mình đang chơi đùa với nó. Hàng xóm nghe tiếng tôi kêu inh ỏi “Coco! Coco!” có hai người đàn ông chạy ra khỏi nhà, nhìn tình hình là họ biết chuyện gì xảy ra, mỗi người giúp chặn một đầu, và bắt được nó lại.
Lái tới nhà, tôi thấy cả cửa garage, cả cửa trước mở toang hoang, nghe tiếng cười nói trên lầu, tôi ôm con Coco đi lên, thấy nhà tôi và người bạn tới chơi, hai ông đang dụm đầu nhìn vào cái computer, xem một clip nào đó, không hề hay biết! Đúng là đàn ông vô tâm!
Có một điều lạ về chó, nó rất thông minh, người lạ không bao giờ nó cho lại gần, nhưng với bà con giòng họ, từ mấy đứa con của chúng tôi, cả vợ, chồng tụi nó, và những đứa cháu nội, cháu ngoại, tuy tụi nó không về nhà thưòng xuyên, nhưng hễ nghe tiếng xe, thấy tụi nó về thăm, là Coco mừng tíu tít và đòi bồng bế!
Đã có kinh nghiệm rồi, thế mà khi nghe người ta nói, chó cũng cần có bạn, thì mình đỡ phải tốn thì giờ chơi đùa với nó hơn, nên tôi lại tìm mua một con yorkie khác. Lần này tìm tới nhà một người đàn bà, cũng gây giống rồi bán. Con này, tôi cũng đặt mua, từ khi mẹ nó có bầu. Con chó mới đẻ, đẹp quá sức. Mới đem về nhà, Coco biết liền, muốn tấn công ngay. Sợ quá tôi đem con chó mới đẻ khoảng một tháng, lên phòng ngủ, bỏ trong cái crate cho an toàn. Hễ sơ ý để cửa phòng mở, là Coco vào phòng hầm hè liền. Lại không ổn rồi, toi kêu Bình đem về nhà nuôi vì con Miley hiền lành hơn. Bình đặt tên con chó là Major. Một ngày Major và Miley thấy cửa rào quên đóng, hai con chạy ra đường và con Major bị xe cán chết! Tôi lại ân hận khôn nguôi! Giá tôi đừng đem nó về, đừng cho nó đi thì nó đâu có bị chết oan uổng như thế!
Sau một thời gian Anna, có thêm con Puppy -chả hiểu tại sao, nó không đặt tên cho con chó mới, mà chỉ gọi Puppy và trở thành tên của con chó, và cũng chả hiểu sao, sau đó, nó cho con Puppy cho một người đàn bà Mễ. Bà này giữ Puppy đâu được vài tháng rồi trả lại cho Anna. Anna gọi tôi và nói bây giờ làm sao? nếu không nhận lại, bà ta sẽ cho nó đi, vì bả nói, bả sắp về lại Mexico. Lúc đầu, tôi cũng tính kêu người quen, cho nó đi, nhưng bàn lui, bàn tới, thấy nó tội nghiệp, không nở để cho nó đi. Cũng may lần này, Coco và Puppy làm bạn với nhau cũng nhanh, tuy nhiên, thỉnh thoảng hai con cũng đánh nhau. Mỗi lần chúng đánh nhau, khó can vô cùng.
Một năm sau này, Coco yếu dần, không còn nhanh nhẹn như xưa, nhất là khoảng vài tháng sau cuối. Phải đưa nó đi bác sĩ rất thường xuyên, mà tiền bác sĩ thì không phải ít. Thuốc nó uống hàng ngày tới ít nhất năm loại. Mỗi lần cho nó uống thuốc lại khó khăn, nhất là uống thuốc nước, hay thuốc nhỏ lỗ tai. Tới giờ uống thuốc, hay nhỏ thuốc vào lỗ tai, loay hoay một hồi lâu cũng không thể nào cho thuốc lọt vào miệng nó được, nó dãy dụa, gầm gừ, chỉ sợ nó bị thương, gẫy cổ thì khổ, nên phải đem nó đi tới văn phòng bác sĩ cho cô y tá làm việc này, lại phải tốn vài chục một lần. Sau đó, tôi nói với bác sĩ “no more liquid medicine, only pills”
Thế nhưng khoảng mấy tháng sau cùng, càng lúc cho Coco uống thuốc càng khó hơn; phải nhét thuốc vào thức ăn của nó, tới khi nó cũng không chịu uống nữa, tôi lại nhét thuốc, nay thì vào chicken nugget, lúc thì mua hamburger, khi thì Boston chicken v..v…thứ gì nó ăn cũng một lần là chán, và biết ngay là có nhét thuốc trong đó, đôi khi nó nhai thịt, nhưng nhổ viên thuốc ra ngoài.
Những ngày cuối cùng, Coco trở nên ốm nhom, nó từ chối tất cả các loại thức ăn, nó nhâm nhi đôi chút, rồi đi tìm chỗ nằm. Bác sĩ nói nói bị to tim. Cái tim càng ngày càng lớn hơn, đè lên khí quản, đè lên cả lá phổi. Ngực của nó phình ra thấy rõ, và nó ho khúng khắng rồi càng ngày càng ho nhiều hơn, bác sĩ lại tăng dose lên. Coco phải uống nhiều loại thuốc khác nhau cho suốt đơi còn lại.
Đời còn lại của nó kéo dài không bao lâu. Phần đông nó nằm ngủ, khi nào thức giậy, đứng lên nó thở rất mệt nhọc. Tôi không dám đụng tới hay ẳm nó lên nữa vì sợ nó đau. Nó đi bác sĩ lần cuối, bác sĩ bảo, nếu muốn, để lại văn phòng bác sĩ, ông sẽ chích thuốc cho nó đi nhe nhàng vì nó đang “suffering”. Tôi gọi Bình hỏi ý kiến, Bình nói “no” tội nghiệp nó quá. Bình nói con Miley cũng đang bị bệnh gần giống như Coco, nó cũng không nở cho chích thuốc. Loan thì nói “nên chích cho nó đi. Giữ nó như vậy là selfish”. Bàn tới bàn lui, tôi quyết định đem nó về nhà. Khi đem về, nó lại có vẻ khỏe ra, lại sủa khi có nguời tới, thấy cũng mừng. Nhưng tới ba ngày sau, bệnh nó trở nặng. Từ tối thứ sáu, tới nguyên ngày thứ Bảy, nó không ăn một chút nào cả. Tôi thấy nó đứng ở chén nước, nhưng hình như nó không cúi đầu xuống được để uống, nó đi lại chuồng và nằm trong đó.
Buổi tối, nhà tôi ôm mền gối xuống dưới nhà để xem nó ra sao. Tới năm giờ sáng, ông mở cửa cho Puppy và Coco ra ngoài. Tôi tưởng nó vẫn còn OK. Nhưng khi tôi thức giậy, hơi muộn vì là ngày Chủ Nhật, xuống tới nhà, thì biết nó không còn nữa. Nhà tôi bảo “cho nó ra ngoài sân, một lát thấy Puppy vào, nhưng không thấy Coco, ông đi ra sân, thấy nó đứng đó, không đi được, ông bế nó lên đem vào nhà, nó ói ra máu, ông lau miệng cho nó, rồi đặt nó vào lồng, thế là nó đi luôn, lúc 5:30 sáng. Tôi bực bội hỏi, tại sao không kêu tôi giậy, ông nói thấy nó ói ra máu, biết nó sắp chết, ông sợ tôi đau lòng, không muốn cho thấy. Nhưng vì không thấy nó giây phút cuối, làm tôi càng khóc nhiều hơn. Tôi trách mình, tại sao khi nghe tiếng nhà tôi cho nó đi ra ngoài, và tiếng lục đục sau đó, tôi lại không đi xuống nhà, mà lại cho là mọi chuyện êm xuôi, buổi sáng lại được thấy nó.
Cứ nghĩ tới gương mặt buồn hiu hắt của nó những ngày sau cùng, lòng tôi đau như cắt. Tội nghiệp nó quá! Ai có nuôi chó, thương chó mới thông cảm nỗi đau buồn này. Cứ như là nhìn một đứa con ra đi! Khi nhà tôi đem nó đi nhà thương để làm thủ tục thiêu, tôi lặng lẽ khóc. Con Puppy rõ ràng có linh cảm chẳng lành, trước đó, nó đứng gần cái chuồng con Coco chết, nó im lặng không nhảy nhót, đứng yên. Rồi nó đến cửa sổ rên ư ử rất nhỏ, nhìn ra ngoài chờ đợi.
Và cảm giác như sau khi con Baby chết, lại xuất hiện. Tôi có cảm tưởng Coco đang lảng vảng đâu đây. Nhìn chỗ nào cũng nhớ tới nó. Tôi bỏ lên FB liền sau đó, như một lời cáo phó cho con chó thân yêu. Bạn bè, lớp thì gọi, lớp thì text, lớp thì “comment” trên FB với những lời chia buồn chân tình. Có người viết “Có hợp có tan!”, có người viết “bây giờ Coco không còn đau đớn nữa”, người thì nói “Rest In Peace”, người thì tỏ ý thông cảm cho nỗi đau mất mát, mà họ cũng đã trải qua kinh nghiệm.
Trời chớm thu gió thổi lành lạnh. Buổi chiều ánh nắng đã tắt. Tôi vẫn ngồi yên ở một chiếc ghế đá nhỏ ở dưới tàn cây Oak. Có tất cả ba cây, trồng dụm lại với nhau. Khi mua nó chỉ to hơn một ngón tay, mà bây giờ ba cây đã trở thành cổ thụ.
Tôi cố hình dung ra một bóng trắng của Coco, chạy cạnh bóng xám của Puppy. Hai đứn cùng nhìn lên những cây thông để tìm bóng dáng mấy con sóc mạnh hơn. Khu vườn ban đêm, nhưng với nhiều cây đèn solar chung quanh nên tôi vẫn thấy rõ, cây cối mới chớm điêu tàn, không gian bỗng nhiên trống vắng chi lạ!
Thu Nga