Việt Báo Daily News

Việt Báo Daily News Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Việt Báo Daily News, Media/News Company, 10561 Garden Grove Boulevard, Garden Grove, CA.

Do Trần Dạ Từ-Nhã Ca & văn hữu sáng lập từ năm 1992, Việt Báo là tờ báo giấy và báo mạng Việt ngữ chuyên nghiệp, bài vở phong phú, đa dạng, uy tín hàng đầu ở hải ngoại.

* Những liều thuốc an thần từ nội cácTrong căn phòng đầy lên những miếng vàng loang lổ trên các bức tường, hàng chục máy...
12/13/2025

* Những liều thuốc an thần từ nội các

Trong căn phòng đầy lên những miếng vàng loang lổ trên các bức tường, hàng chục máy quay đang sẵn sàng khởi động, Tổng thống Donald Trump ngồi giữa các quan chức cấp cao nhất của quốc gia. Đó là cuộc họp nội các, một cuộc họp nhằm hoạch định chính sách điều hành đất nước, thảo luận các dự luật, bàn bạc vấn đề kinh tế, xã hội. Nhưng đó là định nghĩa của quá khứ.

Quan chức tụ họp không phải để tranh luận về chính sách, mà là để thể hiện sự tận tâm, phục tùng. Đây chính là nghi thức trong các cuộc họp nội các của Trump, biến đổi từ những diễn đàn thảo luận, tranh luận, thành nơi trình diễn những bài “tụng ca.”

Ngày 26 Tháng Tám, trong một phiên họp dài khoảng ba giờ đồng hồ, các bộ trưởng nội các ngồi xếp hàng như những thí sinh trong một chương trình truyền hình thực tế. Mỗi người chuẩn bị sẵn bài “tụng ca” của mình. Bộ trưởng Thương mại Wilbur Ross tuyên bố Trump là "tổng thống vĩ đại nhất trong lịch sử,” ghi nhận công lao một mình ông "cứu nước Mỹ khỏi sự sụp đổ kinh tế.” Bộ trưởng Tư pháp Pam Bondi tiếp lời, giọng run lên vì xúc động cảm ơn Trump vì "sức mạnh kiên định" trước "sự phá hoại của nhà nước ngầm.” Bộ trưởng Bộ Lao Động Lori Chavez-DeRemer mời Trump đến cơ quan của bà để chiêm ngưỡng “khuôn mặt to, đẹp đẽ của ông trên biểu ngữ trước Bộ Lao Động.”

Cả căn phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay, máy quay ghi lại khoảnh khắc tổng thống ngây ngất trước màn trình diễn được dàn dựng công phu.

Tiếp theo, cảnh tượng như trong những phim dài nhiều tập về chuyện hậu cung. Từng vị phi tần xếp hàng dân lên hoàng phi nương nương những món lợi phẩm quý giá. Ai cũng thầm mong món quà của mình sẽ là món được hoàng hậu yêu thích nhất, giành được sự ân sủng của bà.

Những câu như “Tổng thống là người giỏi nhất”; "là người vĩ đại nhất"; "người thông minh nhất” lần lượt được tuôn ra, cầu kỳ đến mức có cảm giác như đã được tập dượt. Giới quan sát, từ các nhà bình luận, đến các nhà biên sử, báo chí, mô tả những sự kiện này như một màn trình diễn và nịnh hót. Trong đó, các công cụ quản lý thông thường như bằng chứng, tranh luận, bất đồng chính kiến) bị thay thế bằng sự tôn thờ, sùng bái lãnh tụ.

Ngày 2 Tháng Chín, cũng giữa những bức tường đó, Kristi Noem ca tụng sự lãnh đạo của Trump “đã cứu sống hàng trăm triệu con người.”

Bộ trưởng Thương Mại Howard Lutnick tìm ra lý do để lên tiếng: “Đây là nội các vĩ đại nhất từ trước đến nay cho tổng thống vĩ đại nhất từ trước đến nay. Tôi không thể tự hào hơn về cách ngài đã làm điều đó, thưa ngài. Ngài đã tạo ra một nội các tuyệt vời nhất. Thật là một hãnh diện khi được ngồi ở đây.”

Ngoại trưởng Marco Rubio bày tỏ với người đàn ông đang cố chống chọi với cơn ngủ gục bên cạnh, rằng “ngài là tổng thống duy nhất có thể kết thúc cuộc chiến ở Ukraine.” Không biết trong giấc ngủ chập chờn, ngài ấy có nghe được hết tấm lòng của Rubio hay không? Nhưng thế giới thấy, và nghe.

Một môi trường vốn mang dấu ấn của sự lịch thiệp độc đoán, trở thành nơi của xu nịnh và sự thật trở thành bất tiện.

Nhưng với Tổng Thống Trump, đó chính là những liều thuốc an thần cho ông ta. Là nơi duy nhất Trump cảm thấy mình được tôn vinh và không cô đơn. Dù đó là ảo giác.

** Người sợ ánh sáng

Ánh sáng thường mang đến sự thật. Nếu là tia sáng thì nó càng dễ len lỏi vào ngõ ngách bám đầy bụi bặm. Khi Trump bước ra khỏi căn phòng đó, tất cả sụp đổ. Ngồi hoặc đứng trước truyền thông báo chí, Trump như một kho đạn, một bãi mìn. Chỉ một câu hỏi có chứa sự thật, hoặc đôi khi một câu thăm dò cũng có thể thổi bùng cơn thịnh nộ trong lục phủ ngũ tạng của Trump. Phóng viên trở thành người đại diện cho những sự thật mà Trump không thể chấp nhận.

Ngày 20 Tháng Mười Một, tại Phòng Bầu Dục, Mary Bruce của ABC, một phóng viên kỳ cựu, đã hỏi về hồ sơ Epstein: “Tại sao phải đợi Quốc Hội công bố chúng? Tại sao không làm ngay bây giờ?” Câu trả lời của Trump như dòng thác từ năm hồ thủy điện của Việt Nam xả cùng một lúc: “Cô biết không, tôi không ngại câu hỏi, vấn đề là thái độ. Tôi nghĩ cô là một phóng viên TỆ HẠI... Cô là một NGƯỜI TỆ HẠI và là một PHÓNG VIÊN TỆ HẠI! Cô bị kích động quá mức rồi.” Trump khẳng định "không liên quan gì" đến Jeffrey Epstein, người mà ông ta từng gọi là "một anh chàng tuyệt vời” trước khi chuyển sang đe dọa tước giấy phép FCC của ABC.

Trong dịp Lễ Tạ Ơn vừa qua, tại Mar-a-lago, Nancy Cordes của CBS News hỏi Trump về việc một công dân Afghanistan được chính quyền ông chuẩn thuận trở thành công dân có liên quan đến vụ xả súng ở D.C., Trump đã phản ứng: "Cô ngu ngốc à? Anh có phải là người ngu ngốc không?”

Cũng trong Tháng Mười Một, trên chuyên cơ Không Lực Một, phóng viên Catherine Lucey của Bloomberg News đặt câu hỏi liên quan đến hồ sơ Jeffrey Epstein, Trump đã chỉ thẳng mặt cô và nói: “Câm mồm! Câm mồm! Đồ heo con!”

Ngày 8 Tháng Mười Hai, khi Rachel Scott của ABC đặt câu hỏi về vụ bê bối của Ngũ Giác Đài liên quan việc bắn chết thường dân trên biển Carribean, Trump nói: “Để tôi nói cho cô biết, cô là một tên phóng viên đáng ghét - một tên phóng viên tồi tệ. Và lúc nào cô cũng như thế.”

Trump đã gọi Kaitlan Collins, trưởng nhóm báo chí Tòa Bạch Ốc của CNN là “ngu ngốc và tồi” trong một bài đăng trên Truth Social, sau khi cô đặt vấn đề về chi phí ngày càng tăng của phòng khiêu vũ ở Tòa Bạch Ốc.

Phản ứng thường thấy ở vị tổng thống lớn tuổi nhất lịch sử Mỹ trong một năm qua: nổi giận và không thể kềm chế khi bị dồn vào chân tường, khi bị đặt những câu hỏi mà người dân phải được quyền biết câu trả lời và sự thật. Những tính từ như “ngu ngốc,” “thua cuộc,” “tồi tệ,” “xấu xa,” “đáng ghét”…là vốn từ của riêng Trump, mỗi khi tia sáng sự thật chiếu thẳng vào da thịt của ông ta.

*** Ngai vàng cô đơn

Mời đọc tiếp toàn bài: https://vietbao.com/a323992/ngai-vang-co-don

20 tiểu bang (có California) kiện Trump nâng giá visa làm hại kinh tế… 20 tiểu bang đệ đơn kiện khoản phí 100.000 USD vi...
12/13/2025

20 tiểu bang (có California) kiện Trump nâng giá visa làm hại kinh tế… 20 tiểu bang đệ đơn kiện khoản phí 100.000 USD visa H-1B của Trump

The new levy for highly skilled workers has been of particular concern for tech and health care employers.

12/12/2025

Cơ Quan An Ninh Giao Thông Vận Tải (TSA) cung cấp danh sách hành khách cho ICE để bắt giữ người có lệnh trục xuất
theo

Cập Nhật Tiến Độ Kênh Đào Funan Techo từ tháng 05.2023 tới tháng 12.2025  Ngô Thế Vinh  Lời Giới Thiệu: Từ tháng 5/2023 ...
12/12/2025

Cập Nhật Tiến Độ
Kênh Đào Funan Techo
từ tháng 05.2023 tới tháng 12.2025

Ngô Thế Vinh

Lời Giới Thiệu: Từ tháng 5/2023 đến cuối năm 2025, kênh đào Funan Techo – dự án biểu tượng dân tộc Khmer do hai cha con Hun Sen và Hun Manet quyết liệt thúc đẩy – đã chính thức bước vào giai đoạn thi công thực địa, với sự tái khẳng định tài trợ 1,7 tỷ USD từ Trung Quốc. Dài 180 km, lấy nước trực tiếp từ cả hai phân lưu chính của sông Mekong (đầu nguồn sông Tiền và sông Hậu), con kênh không chỉ khó đạt được mục tiêu rút ngắn lộ trình và giảm chi phí vận tải như Cam Bốt tuyên truyền, mà còn có nguy cơ: (1) làm suy giảm nghiêm trọng lưu lượng nước mùa khô về hạ lưu, (2) chặn đứng phù sa, (3) đẩy nhanh xâm nhập mặn sâu thêm hàng chục kilômét, (4) đe dọa trực tiếp sinh kế của hơn 20 triệu cư dân Đồng bằng sông Cửu Long.
Trong khi Phnom Penh liên tục khẳng định “lợi ích quốc gia thuần túy” và “không ảnh hưởng đáng kể”, thì các phân tích độc lập và Việt Nam lại chỉ ra hàng loạt thiếu sót: thiếu đánh giá tác động môi trường xuyên biên giới minh bạch, chi phí thực tế có thể vượt xa con số công bố, và rủi ro sinh thái lâu dài chưa được giải quyết thỏa đáng.
Bài viết ghi lại hành trình hai năm bảy tháng đầy căng thẳng ngoại giao, nghi ngại kỹ thuật và lo âu môi trường của một dự án đang thay đổi vĩnh viễn số phận dòng Mekong hạ lưu. Tiếng chuông chùa rộn ràng ngày động thổ 5/8/2024 có thực sự là lời chúc phúc cho Cam Bốt, hay đang ngân lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả lưu vực sông Mekong? Phạm Phan Long _ VEF
*
Đây là bài viết thứ 7 nhằm Cập Nhật Tiến Độ Kênh Đào Funan Techo từ tháng 05.2023 cho tới tháng 12.2025
XIN XEM TIẾP: https://vietbao.com/a323997/c

Các thành viên của Ủy Ban Giám Sát Hạ Viện hôm Thứ Sáu 12 Tháng Mười Hai công bố đợt hình ảnh thứ hai từ di sản của Jeff...
12/12/2025

Các thành viên của Ủy Ban Giám Sát Hạ Viện hôm Thứ Sáu 12 Tháng Mười Hai công bố đợt hình ảnh thứ hai từ di sản của Jeffrey Epstein, kẻ phạm tội tình dục đã bị kết án và được cho là đã tự sát trong nhà tù.

Hàng loạt hình ảnh của đợt này bao gồm hình JeffreyEpstein chụp với một số nhân vật nổi tiếng, như Tổng thống Donald Trump, đồng minh lâu năm của Trump là Steve Bannon, cựu Tổng thống Bill Clinton, cựu Bộ trưởng Tài chính dưới thời Clinton là Larry Summers, người đồng sáng lập Microsoft Bill Gates, đạo diễn phim Woody Allen, tỷ phú doanh nhân Richard Branson và luật sư nổi tiếng Alan Dershowitz.

Theo NBC News, tất cả hình ảnh dường như không cho thấy hoạt động nào bất hợp pháp nào của những cá nhân này, ngoại trừ có những hình ảnh thiếu nữ chụp chung với các nhân vật nổi tiếng này đã được Uỷ Ban Giám Sát che gương mặt trước khi công bố.

Uỷ Ban Giám Sát Hạ Viện công bố khoảng 19 tấm hình được chọn lọc từ một bộ ảnh gồm hơn 95.000 hình.

“Đã đến lúc Tòa Bạch Ốc phải chấm dứt hành động che đậy sự thật và mang lại công lý cho các nạn nhân của Jeffrey Epstein và những người bạn quyền lực của ông ta,” thành viên cấp cao của ủy ban, Dân Biểu Robert Garcia, đảng Dân Chủ, bang California, cho biết trong một tuyên bố về việc công bố các tài liệu vào sáng nay. “Những bức ảnh gây sốc này làm dấy lên nhiều câu hỏi hơn nữa về Epstein và mối quan hệ của ông ta với một số người đàn ông quyền lực nhất thế giới. Chúng tôi sẽ tiếp tục cho đến khi người dân Mỹ biết được sự thật. Bộ Tư Pháp phải công bố tất cả các tài liệu, NGAY BÂY GIỜ.”

Dân Biểu Garcia phát biểu thêm với báo giới sáng nay: “Còn nhiều hình ảnh cực kỳ đáng lo ngại mà chúng tôi chưa đưa ra ngày hôm nay."

-- Thượng Viện Indiana Bác Bỏ Bản Đồ Bầu Cử theo Trump.-- Colorado: Trump Ân Xá Cựu Viên Chức Bầu Cử, Châm Ngòi Tranh Cã...
12/12/2025

-- Thượng Viện Indiana Bác Bỏ Bản Đồ Bầu Cử theo Trump.
-- Colorado: Trump Ân Xá Cựu Viên Chức Bầu Cử, Châm Ngòi Tranh Cãi.
-- Chủ Tịch Hạ Viện Bênh Vực Vụ Không Kích Ghe Nghi Chở Ma Túy, Bác Bỏ Cáo Buộc Tội Ác Chiến Tranh.
-- Can Phạm Ám Sát Charlie Kirk Lần Đầu Ra Tòa.
-- Trump Ra Sắc Lệnh Ngăn Tiểu Bang Siết Luật Kiểm Soát Trí Tuệ Nhân Tạo (AI).
-- Hàng Chục Ngàn Cư Dân Ở Washington Phải Sơ Tản Vì Lụt Nặng, Thống Đốc Cảnh Báo Nguy Hiểm Tính Mạng.
-- Nổ Đường Ống Dẫn Khí Đốt Tại Bắc California, Sáu Người Bị Thương, Nhiều Nhà Bốc Cháy.
-- Gaza: Người Dân Gồng Mình Chống Chịu Bão Lớn Trong Cảnh Màn Trời Chiếu Đất.
-- TNS Warren Muốn Đòi CEO NVIDIA Ra Điều Trần Về Việc Bán Chip Cho TQ.
-- Góa Phụ Erika Kirk: ‘Không Thể Đánh Giá Chồng Tôi Chỉ Qua Vài Câu Nói Bị Cắt Xén’.
-- Minnesota: Khai Man Trợ Cấp Bữa Ăn Cho Trẻ Em Thời Kỳ Đại Dịch, Ngân Sách Bị Lấy Đi Tiêu Xài Xa Hoa.
-- Luân Đôn Chưa Cho Bắc Kinh Xây “Siêu Đại Sứ Quán” Vì Sợ Thành Trung Tâm Tình Báo.
-- Disney Đầu Tư 1 Tỷ MK Vào OpenAI, Cho Sora Sử Dụng Hình Ảnh Các Nhân Vật Phim Hoạt Họa.
-- Nhật Bản: Động Đất 6.7 Độ Rung Chuyển Vùng Đông Bắc, Phải Ban Bố Cảnh Báo Sóng Thần.
-- SEA Games 33: Việt Nam Thắng Thêm Nhiều Huy Chương Vàng.

Đọc toàn bản tin:
https://vietbao.com/a323995/ban-tin-ca-phe-sang-thu-sau-12-thang-12-nam-2025-

Nước Mỹ quen nói chuyện chính trị như nói chuyện thời tiết: sáng trời nắng ấm, chiều có mây mù, tối lại thêm một dự báo ...
12/12/2025

Nước Mỹ quen nói chuyện chính trị như nói chuyện thời tiết: sáng trời nắng ấm, chiều có mây mù, tối lại thêm một dự báo bất ổn. Nhưng đằng sau những tin thay đổi ấy, điều dễ nhận thấy hơn cả là một thứ khí hậu thật sự đang bao trùm: con người ngày càng ngần ngại tin nhau, e dè nhìn nhau như thuộc về hai thế giới khác biệt. Cộng Hòa nhìn Dân Chủ như bệnh dịch đe dọa. Dân Chủ nhìn Cộng Hòa như lực cản thời đại. Giữa hai bờ ấy là một khoảng cách ngày càng sâu, nơi tiếng nói cá nhân bị nhấn chìm trong âm vang phe nhóm.

Ở những thị trấn từng sống nhờ nhà máy thép, hãng xe, đồn điền, câu chuyện thường bắt đầu bằng một con số thất nghiệp và kết thúc bằng một nhà thờ ngày càng thưa người dự lễ. Việc làm không trở lại, con cái rời đi, láng giềng thay đổi, những mối dây cộng đồng lỏng dần. Những người kể câu chuyện ấy đa phần bỏ phiếu cho Cộng Hòa; không hẳn vì thù ghét ai, mà vì họ níu giữ một ý niệm xưa của trật tự cũ, một nỗi lo sợ bị tước mất ngôi vị quen thuộc trong xứ sở này.

Ở các thành phố lớn, giọng kể đổi cung: hóa đơn y tế leo thang, học phí vượt khỏi tầm những giấc mơ bình thường, kỹ thuật số tinh vi hơn nhưng đời sống không khá hơn, và con người ngày càng cảm nhận rõ sự bất công trong cách đối xử, khi những cơ hội và quyền lợi không còn được chia đều. Người mang câu chuyện này thường ngả về Dân Chủ; không phải vì họ muốn nhà nước thay con người, mà vì họ nhìn thấy những khoảng tối mà cơ chế thị trường phủ bóng lên xã hội, và muốn tìm thay đổi giúp xóa bớt bất công.

Nếu chỉ quan sát nhãn đảng, hai mạch câu chuyện dường như đối chọi. Nhưng đặt vào dòng chuyển động dài của xã hội Mỹ, chúng chỉ là hai phản ứng khác nhau trước cùng một cảm thức: bị bỏ lại bên lề một cuộc đổi thay quá nhanh, quá dữ, và quá lạnh. Lịch sử cận đại của nước Mỹ từng nhiều lần chứng kiến những đợt xô dạt như thế; điều khác biệt hôm nay là mức độ phân hóa được khuếch đại bởi truyền thông, bởi những dòng tin và mạng lưới kỹ thuật đan dày đến nghẹt thở.

Trong bề nổi, sự khác biệt chính trị dễ thấy hơn hết. Nhưng đi vào nền tảng, nhiều khảo sát xã hội học và phân tích chính sách đều chạm đến một chỗ chung ít được nhìn nhận: đôi bên đều khởi đi từ những giá trị đạo lý rất người. Cộng Hòa nhấn mạnh kỷ cương và tự do cá nhân, vì họ tin phẩm giá gắn liền với trách nhiệm. Dân Chủ nói đến công bằng và che chở kẻ yếu, vì họ tin phẩm giá ấy không thể bền trong một trật tự bất công. Một phía sợ xã hội buông lỏng. Một phía sợ xã hội mất nhân tính. Nỗi sợ mang tên gọi khác nhau, nhưng cùng quy chiếu về nỗi lo nước Mỹ đánh mất phần thiện của chính mình.

Những niềm tin ấy không sinh ra từ nghị trường mà từ đời sống: từ người mất nhà máy, người mất bảo hiểm; người mất cộng đồng, người mất kỳ vọng vào ngày mai. Chính trị chỉ là hình thức có sẵn để họ gửi gắm đòi hỏi một bài giải. Khi quên mất gốc rễ xã hội đó, ta dễ xem đối phương như kẻ xấu, thay vì nhận ra họ cũng chỉ là một con người khác, đang tự vệ theo cách riêng của mình trước những bất an giống chúng ta hơn ta tưởng.

Dù vậy, bản chất một xã hội không chỉ bộc lộ trong những mùa bầu cử. Ở những chỗ không có ống kính truyền hình, người Mỹ vẫn xử sự với nhau theo những quy ước lâu đời hơn mọi cuộc tranh chấp đảng phái. Một chiếc xe chết máy trên xa lộ, người dừng lại giúp ít khi hỏi thẻ cử tri. Một thị trấn nhỏ sau trận lũ, người ta nấu súp, chia chăn mà chẳng cần biết ai treo bảng hiệu gì trước cửa nhà. Một kẻ tha nhân lạc lõng giữa trời tuyết, gõ cửa tìm sự giúp đỡ, và chúng ta mời họ vào, để họ dựa vào sự ấm áp của lòng nhân ái, hơn là những khái niệm chính trị hay các nhãn hiệu chính thống. Những cử chỉ đó không giải quyết được tranh chấp thể chế, nhưng cho thấy còn tồn tại một tầng liên đới khác trong xã hội, âm thầm mà dai dẳng – một thứ tình người không cần đến ngôn từ chính trị để biện minh cho chính nó.

Xin mời đọc toàn bài viết: https://vietbao.com/a323991/chung-ta-la-nguoi-than
---

Nếu bạn có một người thân đứng ở phía bên kia lằn ranh chính kiến – người mà đôi lần tranh cãi đến tưởng chừng khó nhìn lại nhau, nhưng rồi, ngay sau đó bạn biết rõ: mình thương yêu, quý trọng, và mang ơn họ vì những điều “khác biệt” tốt đẹp họ đã gieo vào đời sống mình – thì những dòng này xin gửi đến bạn.

Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn v...
12/12/2025

Năm 2024, con người trung bình dành hai giờ rưỡi mỗi ngày trên mạng xã hội. Nhân lên, đó là hơn một tháng mỗi năm nhìn vào màn hình, lướt ‘feed’ (dòng tin), đợi ‘notification’ (báo tin), đếm ‘like’ (lược thích). Bạn dành nhiều thới giờ cho Facebook, Instagram, TikTok. Và câu hỏi không phải "có nhiều không?", mà là "chúng ta nhận được gì?"

Câu trả lời, theo một nhóm triết gia, nhà tâm lý học, nhà xã hội học đương đại, không phải kết nối, không phải hạnh phúc, không phải sự thật. Mà là cô đơn có tổ chức, lo âu có hệ thống, và sự thật bị thao túng.

Mạng xã hội—đặc biệt Facebook, nền tảng với ba tỷ người dùng, lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên hành tinh—không phải công cụ trung lập. Nó là kiến trúc quyền lực đang định hình lại não bộ, xã hội, và chính trị theo cách mà chúng ta chưa kịp nhận ra. Và đây là điều đáng sợ nhất: chúng ta không bị ép. Chúng ta tự nguyện. Chúng ta mở Facebook vì muốn "kết nối." Nhưng sau ba mươi phút lướt, chúng ta cảm thấy trống rỗng hơn. Chúng ta vào để "cập nhật tin tức." Nhưng những gì chúng ta thấy không phải sự thật—mà là những gì thuật toán muốn chúng ta tin. Chúng ta nghĩ mình đang lựa chọn. Nhưng thực ra, mỗi cú click, mỗi giây dừng lại, mỗi cảm xúc chúng ta để lộ—đều được ghi lại, phân tích, và bán. Chúng ta không phải khách hàng. Chúng ta là sản phẩm.

Shoshana Zuboff—giáo sư emerita tại Harvard Business School, tác giả của The Age of Surveillance Capitalism (2019)—là người đầu tiên đặt tên cho mô hình kinh tế này: chủ nghĩa tư bản giám sát. Đây không phải tư bản thông thường—nơi công ty bán sản phẩm cho khách hàng và khách hàng trả tiền. Đây là tư bản mà hành vi con người là nguyên liệu thô. Zuboff giải thích: Facebook không bán mạng xã hội. Facebook bán dự đoán về hành vi tương lai của bạn. Cách nó hoạt động: Bạn dùng Facebook miễn phí. Mỗi hành động bạn làm—like, comment, share, scroll, pause, click (nhấn thích, bàn luận, chia sẻ, lướt, bấm vào)—tạo ra dữ liệu. Facebook thu thập không chỉ những gì bạn làm, mà cả những gì bạn sắp làm: bạn dừng lại bao lâu trên mỗi bài viết, bạn gõ gì rồi xóa, bạn di chuột đến đâu nhưng không click, bạn online lúc nào, bạn ở đâu, bạn đang với ai. Tất cả được ghi lại. AI phân tích dữ liệu đó để tạo ra bản đồ tâm lý của bạn: bạn thích gì, bạn sợ gì, bạn tin gì, bạn có xu hướng làm gì tiếp theo, và quan trọng nhất—làm thế nào để thay đổi hành vi của bạn. Bản đồ này được bán cho nhà quảng cáo. Không phải để "cho bạn xem quảng cáo phù hợp"—đó chỉ là lớp vỏ. Mà để thao túng quyết định của bạn: khiến bạn mua thứ bạn không định mua, tin thứ bạn không định tin, bỏ phiếu cho người bạn không định bỏ. Zuboff gọi đây là thặng dư hành vi (behavioral surplus)—phần dữ liệu "thừa" mà Facebook khai thác không phải để cải thiện trải nghiệm người dùng, mà để tối đa hóa lợi nhuận từ việc thay đổi hành vi con người. Và đây là điểm khác biệt chết người giữa tư bản truyền thống và tư bản giám sát: Tư bản truyền thống bán cho bạn những gì bạn muốn. Tư bản giám sát thay đổi những gì bạn muốn. Và bạn không thể từ chối, vì bạn không biết nó đang xảy ra.
https://vietbao.com/p112a323993/facebook-ba-ty-nguoi-co-don

Báo The Hill: Trump cần mỏ đất hiếm của Venezuela… Venezuela sở hữu trữ lượng dồi dào quặng bauxite, coltan, vàng và các...
12/12/2025

Báo The Hill: Trump cần mỏ đất hiếm của Venezuela… Venezuela sở hữu trữ lượng dồi dào quặng bauxite, coltan, vàng và các khoáng sản đất hiếm, những loại khoáng sản hiện đang đóng vai trò trung tâm đối với an ninh quốc gia và chuỗi cung ứng toàn cầu. Những mỏ khoáng sản này chủ yếu nằm ở phía nam đất nước Venezuela… The Hill viết: Trước khi đất nước Mỹ trượt sâu hơn vào xung đột, chính quyền Trump cần phải làm rõ mọi chuyện với công chúng. Nếu mục tiêu là dân chủ, hãy tuyên bố rõ ràng và nỗ lực đạt được điều đó thông qua ngoại giao. Nếu mục tiêu là chống ma túy, hãy đưa ra bằng chứng, chứ không phải những lời lẽ sáo rỗng. Nếu mục tiêu là khoáng sản, hãy nói rõ điều đó và đàm phán các thỏa thuận. Hãy để công chúng tranh luận xem liệu bất kỳ điều nào trong số này có đủ lý do để leo thang can thiệp quân sự hay không.

The United States has a history of intervening in resource-rich nations behind noble-sounding pretexts.

Như Nhiên Vốn Không TịchNguyên Giác Có rất nhiều chữ rất khó để hiểu cho tận tường trên đời này. Và khi gặp chữ khó hiểu...
12/12/2025

Như Nhiên Vốn Không Tịch
Nguyên Giác

Có rất nhiều chữ rất khó để hiểu cho tận tường trên đời này. Và khi gặp chữ khó hiểu, tất nhiên là chuyện dịch từ Anh sang Việt, hay từ Việt sang Anh sẽ rất khó chính xác. Bởi vì, khi những chữ có nhiều nghĩa được chọn dịch theo một nghĩa, hẳn là các nghĩa khác sẽ bị thiếu sót. Trong đó, có chữ “tâm” tưởng là dễ dịch, nhưng hóa ra lại là chữ gây ra vô cùng gian nan. Thêm nữa, tại sao các Thiền sư ưa nói “ba cõi là tâm,” hay nơi khác lại nói, “vạn pháp duy tâm.” Chữ đã khó, mà nghĩa lại càng khó vô cùng tận.

Tôi yêu thích các Thiền sư Trung Hoa và Việt Nam khi họ làm thơ và hiển lộ những cách biểu hiện khác. Quý ngài nói rằng tâm là Phật, và không bận tâm lý luận dài dòng. Trong khi chúng ta đọc các văn bản đời nay, các phân tích rất phức tạp, có khi dễ làm rối rắm (trên nguyên tắc là để làm dễ hiểu) thêm. Thí dụ, ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ trong bài thơ Phật Tâm Ca, chỉ nói về tâm, và không bàn chuyện “căn, trần, thức... uẩn, xứ, giới...” hay bất kỳ những gì thiếu chất thơ.
Ngay ở những câu đầu của Tuệ Trung Thượng Sĩ trong bài thơ này đã nói thẳng những gì nhà thơ thấy, theo bản dịch của Thầy Thanh Từ:

Phật! Phật! Phật! không thể thấy!
Tâm! Tâm! Tâm! không thể nói!
Khi tâm sanh tức là Phật sanh,
Bằng Phật diệt là lúc tâm diệt.
Diệt tâm còn Phật chuyện không đâu,
Diệt Phật còn tâm bao giờ hết.

Hiển nhiên là khó. Phật mà là tâm? Mà sao tâm là Phật? Chúng ta thấy rõ, Tuệ Trung Thượng Sĩ không giải thích rõ. Vậy còn, tâm tham, tâm sân, tâm si... và vô lượng tâm của ba thời. Bởi vì tâm là một chữ nói về tất cả các hoạt động nơi thân tâm chúng ta, như suy nghĩ, cảm thọ, nhận biết, tưởng tượng, ghi nhớ, gợi nhớ, ý định, ý chí.... Vậy thì, tâm nào là Phật, tâm nào không phải Phật? Để rồi tới một chỗ, Tuệ Trung Thượng Sĩ mới viết:

Muốn cầu tâm, chớ tìm ngoài,
Bản thể như nhiên vốn không tịch.

Thực tế, ngài giải thích như thế cũng còn khó hiểu kinh khủng. Nếu không đủ vốn học Phật và không có nhiều năm ngồi cho mòn bồ đoàn, chúng ta có thể sẽ níu theo chữ và thắc mắc: nếu gốc là không, rồi lại tịch nữa, thì sao biết có cái gì là như nhiên.

Bây giờ chúng ta nói về Kinh Pháp Cú. Hai bài kệ đầu Pháp Cú là nói về Tâm, ý, thức... Bản dịch của Thầy Minh Châu trích như sau, nơi đây chúng ta viết theo văn xuôi cho dễ đối chiếu:
1. "Ý dẫn đầu các pháp / Ý làm chủ, ý tạo / Nếu với ý ô nhiễm / Nói lên hay hành động / Khổ não bước theo sau / Như xe, chân vật kéo ".
2. "Ý dẫn đầu các pháp / Ý làm chủ, ý tạo / Nếu với ý thanh tịnh / Nói lên hay hành động /An lạc bước theo sau / Như bóng, không rời hình ". (1)

Ý là gì của tâm? Có phải ý là suy nghĩ (think)? Hay là ý định (intent)? Hay là ý chí (will)? Trong thơ, tất nhiên phải ngắn gọn, không giải thích. Nhưng cách dịch của các vị sư khác cũng có chỗ bất đồng. Nơi đây, chúng ta xem các bản Anh dịch của các nhà sư, học giả nổi tiếng quốc tế.

Ngài Sujato dịch: Intention shapes experiences (Ý định dẫn tới các trải nghiệm).
Ngài Suddhāso dịch: All things are preceded by the mind (Tâm dẫn đầu các pháp).
Ngài Ānandajoti dịch: Mind precedes thoughts, mind is their chief (Tâm dẫn tới suy nghĩ, tâm là chủ...)
Ngài Ācāriya Buddharakkhita dịch: Mind precedes all mental states. Mind is their chief (Tâm dẫn tới các trạng thái của tâm. Tâm là chủ...)
Ngài Peter Feldmeier dịch: All phenomena are preceded by the mind (Đi trước tất cả hiện tượng là tâm)
Ngài Thanissaro dịch: Phenomena are preceded by the heart, ruled by the heart (Tâm [trái tim] dẫn tới các hiện tượng...)

Tóm lại, chúng ta thấy có những cách khá dị biệt để dịch chữ tâm nơi đây. Trong đó, có chữ “heart” và “mind” là mơ hồ, tổng quát. Nhưng dịch là “intention” có hàm ý là dẫn tới nghiệp, vì khi có ý định, khi cố ý làm gì đó, thì sẽ gây ra nghiệp. Còn khi dịch đơn giản là “tâm” hay “mind” hay “heart” thì không chắc đã hàm ý gây nghiệp. Dĩ nhiên, tất cả các dịch giả đều đúng. Chữ nghĩa không bao giờ diễn dịch cho toàn hảo. Thí dụ, khi chúng ta nhìn lên bầu trời xanh, tìm cho đúng chữ “xanh” để mô tả thì bất khả, vì xanh thì có vô lượng màu xanh.

Khi quý ngài học giả đã có những cách dịch dị biệt nhau, tôi là bậc hậu sinh và học kém, tất nhiên phải dựa trên quý ngài, và phải lựa chọn cách nào mình thấy ưng ý nhất.
Tuy nhiên, khi nói về phẩm tính “tỉnh thức” của tâm, thường chữ này được quý Thầy tách ra để nói rõ, nói cụ thể. Thí dụ, bài Kệ 218 của Pháp Cú, bản dịch của Thầy Minh Châu là:
218. "Ước vọng pháp ly ngôn / Ý cảm xúc thượng quả / Tâm thoát ly ác dục,/ Xứng gọi bậc Thượng Lưu."
Pháp ly ngôn là pháp giải thoát, không còn dùng ngôn ngữ để nói tới. Bản dịch của Thầy Minh Châu nhiều chữ Hán Việt, nên còn khó hiểu. Nhưng bản dịch của ngài Sujato dễ hiểu hơn:
One eager to realize the ineffable would be filled with awareness. Their mind not bound to pleasures of sense, they’re said to be heading upstream. (Người khao khát thấu hiểu điều không thể diễn tả bằng lời sẽ tràn đầy nhận biết tỉnh thức. Tâm họ không bị buộc vào thú vui giác quan, họ đang hướng lên thượng nguồn.)

Như thế, Thầy Minh Châu mô tả các trạng thái của tâm trong bài kệ 218 là: ước vọng, ý cảm xúc, tâm thoát ly. Trong khi ngài Sujato viết là: eager, awareness, mind not bound.
Nghĩa là, nên hiểu theo quý ngài xưa thường nói, “được ý thì quên lời.” Còn chấp vào chữ để bẻ nát chữ ra, thì sẽ thấy tay mình vấy mực mà chữ không toàn vẹn nữa. Viết như trên để nói rằng quý Thầy Tam Tạng pháp sư, đại dịch giả còn dùng chữ không hoàn toàn thống nhất, trong khi bản thân tôi là người sơ học, chỉ lặng lẽ học, đọc, nghiên cứu và không hề dám so đo gì khác.

Nói như thế cũng để nêu lên các nỗ lực gian nan khi tìm hiểu rằng phiền não khởi lên từ đâu và thế nào, rằng tâm chấp ngã ẩn núp nơi đâu, lấp ló chỗ nào và khi nào. Và nếu không nhìn tận tường tâm mình, thì sao thấy được bản nhiên không tịch được.

Bây giờ chúng ta nhìn lộ trình này. Khi nhìn thấy nụ hoa, thì sắc uẩn là mắt nhìn (căn) và cái được thấy là nụ hoa (trần), thức sẽ khởi lên nhận biết rằng có cái được thấy, và tưởng là xác định rằng cái được thấy là nụ hoa; lúc đó thọ khởi lên hoặc ưa thích, hoặc ghét bỏ, hoặc trung tính không ưa, không ghét. Lúc đó, hành sẽ khởi lên, dẫn tới ý định (như ưa thích, muốn ngắt bông hoa đưa về cắm bông) hay gì đó. Chữ ý định (intention) là chữ mà Thầy Sujato dịch cho câu đầu trong bài kệ số 1 của Kinh Pháp Cú. Và ý định chính là nghiệp phiền não, nghiệp sinh tử luân hồi.

Do vậy, Đức Phật dạy trong Kinh SN 18.7 rằng phải xa lìa tất cả các ý định đối với cái được thấy, được nghe, được ngửi, được nếm, được chạm xúc và được tư lường (a learned noble disciple grows disillusioned with intention regarding sights, sounds, smells, tastes, touches, and ideas). Nghĩa là, không muốn, không ưa, không ghét, và tỉnh thức thấy rằng vì ý định là vô thường nên không có gì cần phải ý định.

Một cách khác, bởi vì chúng ta nghĩ rằng có cái gọi là mắt, có cái gọi là hoa... nên thế giới tập khởi. Đức Phật dạy trong Kinh SN 35.91 rằng phải vô niệm, phải xa lìa tư lường, đừng nghĩ ngợi rằng abc hay xyz... và đó là giải thoát. Kinh này viết, theo bản dịch của Thầy Minh Châu:

"Chớ có nghĩ đến mắt, chớ có nghĩ đến trong mắt, chớ có nghĩ đến từ mắt, chớ có nghĩ đến: “Mắt là của ta”. Chớ có nghĩ đến các sắc, chớ có nghĩ đến trong các sắc, chớ có nghĩ đến từ các sắc, chớ có nghĩ đến: “Các sắc là của ta”. Chớ có nghĩ đến nhãn thức … Chớ có nghĩ đến nhãn xúc … Do duyên nhãn xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ hay bất khổ bất lạc... [Chớ có nghĩ tới tai... mũi... lưỡi... thân... ý... cho đến uẩn, giới, xứ...] Vị ấy không nghĩ đến như vậy nên không chấp thủ một cái gì trong đời. Do không chấp thủ nên không có dao động. Do không có dao động, vị ấy tự mình tịch tịnh một cách hoàn toàn. Vị ấy biết rõ: “Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên làm đã làm, không còn trở lui trạng thái này nữa”. (2)

Tuy nhiên, tập khởi ái đôi khi là tự nhiên, bởi vì tập khí nhiều đời. Đức Phật dạy rằng ngay khi thấy, là ly tham liền, thì đó là giải thoát. Trong Kinh SN 12.43, Đức Phật giải thích về đoạn diệt khỏ, theo bản dịch Thầy Minh Châu:

"Và này các Tỷ-kheo, thế nào là khổ đoạn diệt? Do duyên con mắt và các sắc, nhãn thức khởi lên. Do ba cái tụ hội, nên có xúc. Do duyên xúc nên có thọ. Do duyên thọ nên có ái. Do ly tham, đoạn diệt ái ấy một cách hoàn toàn nên thủ diệt. Do thủ diệt nên hữu diệt. Do hữu diệt nên sanh diệt. Do sanh diệt nên già chết, sầu, bi, khổ, ưu, não đều đoạn diệt. Như vậy là sự đoạn diệt của toàn bộ khổ uẩn này. Này các Tỷ-kheo, đây là khổ đoạn diệt.[tương tự với tai, mũi, lưỡi, thân, ý]"(3)

Thực tế, không hề có cái gì gọi là thế giới, mà chỉ có thể nói có thế giới là duyên từ các căn khởi lên. Nghĩa là, thế giới là từ tâm khởi lên. Chúng ta từ vô lượng kiếp chấp rằng có ta, có người, có thế giời... Tuy nhiên, Đức Phật nói rằng tất cả không có chuyện có thế giới hay không có thế giới, mà tất cả chỉ là duyên theo mắt, tai, mũi. lưỡi, thân, ý... Kinh SN 35.68, bản dịch của Thầy Minh Châu ghi lời Đức Phật:

“… “Thế giới, thế giới”, bạch Thế Tôn, như vậy được nói đến. Cho đến như thế nào, bạch Thế Tôn, là thế giới, hay là danh nghĩa thế giới?
—Chỗ nào, này Samiddhi, có mắt, có các sắc, có nhãn thức, có các pháp do mắt nhận thức, tại chỗ ấy có thế giới, hay danh nghĩa thế giới … (như trên) … Chỗ nào có ý, có các pháp, có ý thức, có các pháp do ý nhận thức, tại chỗ ấy có thế giới hay có danh nghĩa thế giới.
Và tại chỗ nào, này Samiddhi, không có mắt, không có các sắc, không có nhãn thức, không có các pháp do mắt nhận thức, tại chỗ ấy không có thế giới, hay không có danh nghĩa thế giới … không có ý … tại chỗ ấy, không có thế giới hay không có danh nghĩa thế giới.”(4)

Tới đây, hiển nhiên là Đức Phật muốn nói vạn pháp là do tâm hiển lộ. Ba cõi là tâm... hiển nhiên là nghĩa bí ẩn vô cùng. Đơn giản là, ngoài thế giới chúng ta kinh nghiệm, sẽ không có thế giới nào khác. Như thế, giác ngộ với giải thoát phải là ngay ở nơi mắt tai mũi lưỡi thân ý, không dựa vào chỗ nào khác.

Trong Kinh SN 35.23, Đức Phật dạy rằng: “—Này các Tỷ-kheo, Ta sẽ thuyết về tất cả. Hãy lắng nghe. Và này các Tỷ-kheo, thế nào là tất cả? Mắt và các sắc; tai và các tiếng; mũi và các hương; lưỡi và các vị; thân và các xúc; ý và các pháp. Như vậy, này các Tỷ-kheo, gọi là tất cả. Này các Tỷ-kheo, ai nói như sau: “Sau khi từ bỏ tất cả này, ta sẽ tuyên bố (một) tất cả khác”, thời lời nói người ấy chỉ là khoa ngôn. Và bị hỏi, người ấy không thể chứng minh gì. Và hơn nữa, người ấy có thể rơi vào ách nạn. Vì sao? Này các Tỷ-kheo, như vậy ra ngoài giới vức (avisaya) của người ấy!” (5)

Tới đây chúng ta hỏi thêm, tại sao các Thiền sư ưa nói về Không. Ngay trong Kinh Nhật Tụng là có bài Bát Nhã Tâm Kinh, và nói rất minh bạch rằng Sắc (cái được thấy, nghe, ngửi, nếm, cảm xúc, tư lường) chính là Không. Ngay đó là không. Và ngay nơi Không cũng là thế giới hóa hiện. Dò lại Kinh điển, Đức Phật cũng từng nói như thế. Nói y hệt như thế.

Khi chúng ta dẫn ra giải thích của Cư sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám sẽ thấy dễ hiểu hơn, cụ thể rằng cái bàn trước mắt chính là không, là vô ngã, là do duyên hình thành, không bấu víu vào đâu để nói là có. Dẫn ra trường hợp cái bàn, cụ Lê Đình Thám viết, trích: “Ví dụ như một cái bàn, nó cũng pbải đủ Nhơn đủ Duyên rồi mới thành cái bàn được. Nhơn của cái bàn tức là các thứ gỗ; gỗ lim thi đóng thành bàn lim, gỗ kiền-kiền thì đóng thành bàn kiền-kiền, nhơn với quả tụy có khác, nhưng cũng đồng một tánh-cách, hễ gỗ lim thì đóng thành bàn lim, chớ không thể nào đóng thành bàn kiền-kiền được. Song một mình gỗ cũng không đủ làm thành cái bàn, muốn đóng cho thành được cái bàn, lại cần phải có nhơn-công cưa, xẻ, bào, chuốt, ráp mộng, ghép ván nữa, những nhơn-công kia đều là những trợ duyên giúp đỡ cho cái nguyên-nhơn gỗ tạo thành ra cái bàn vậy. Chúng ta xét như trên thì biết cái bàn là một vật do nhơn-duyên sanh ra, tức là một cái nhơn-duyên-sở-sanh pháp. Vậy những nhơn duyên-sở-sanh pháp thiết-thiệt là thế nào? Đáp lại câu hỏi ấy, chúng ta nên lập câu kệ thứ hai, tức là câu: "Ngã thuyết tức thị không". Ngã thuyết tức thị không, nghĩa là tôi nói các nhơn duyên-sở sanh pháp kia tức là chơn không.”

Trong khi đó, Đức Phật không cần dài dòng. Đức Phật nói đơn giản rằng mọi thứ đều không có cái gì để gọi là cái gì. Trong Kính SN 35.85, Đức Phật dạy:
“Ānanda, thế giới là không tự ngã, và không thuộc tự ngã, nên thế giới được gọi là trống không. Và cái gì, này Ānanda, là không tự ngã và không thuộc tự ngã? Mắt, này Ānanda, là không tự ngã và không thuộc tự ngã. Các sắc là không tự ngã, hay không thuộc tự ngã. Nhãn thức là không tự ngã, hay không thuộc tự ngã. Nhãn xúc là không tự ngã, hay không thuộc tự ngã … Do duyên ý xúc khởi lên cảm thọ gì, lạc, khổ, hay bất khổ bất lạc; cảm thọ ấy không có tự ngã hay không thuộc tự ngã. Và vì rằng, này Ānanda, không có tự ngã, hay không thuộc tự ngã nên được gọi trống không là thế giới này.” (6)

Và vì thế giới trống không, vì mắt tai mũi lưỡi thân ý đều trống không, vì sắc thọ tưởng hành thức đều là trống không... cho nên đúng như Tuệ Trung Thượng Sĩ nói rằng bản nhiên là không và tịch.
Tuy rằng, ba cõi là tâm, nhưng giải thoát là, theo ngài Tuệ Trung:

Muốn cầu tâm, chớ tìm ngoài,
Bản thể như nhiên vốn không tịch.

Nơi đó đó, không đâu xa, rất gần đó, ngay trước mắt và ngay bên tai.

GHI CHÚ:
(1) Kinh Pháp Cú. Thầy Minh Châu. https://thuvienhoasen.org/p15a7961/pham-01-10
(2) Kinh SN 35.91: https://suttacentral.net/sn35.91/vi/minh_chau
(3) Kinh SN 12.43: https://suttacentral.net/sn12.43/vi/minh_chau
(4) Kinh SN 35.68: https://suttacentral.net/sn35.68/vi/minh_chau
(5) Kinh SN 35.23: https://suttacentral.net/sn35.23/vi/minh_chau
(6) Kinh SN 35.85: https://suttacentral.net/sn35.85/vi/minh_chau
NGUỒN: https://vietbao.com/a323969/n

Address

10561 Garden Grove Boulevard
Garden Grove, CA
92843

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Việt Báo Daily News posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Việt Báo Daily News:

Share