TÌNH DUYÊN

TÌNH DUYÊN love you

Salon de infrumusetare
Tratamente faciale profesionale / Tratamente organice
Manichiura-Pedichiura
Cosmetica
Machiaj profesional
Solar
Epilare definitiva
Coafor

Chàng sinh viên nghèo cưới vợ U50, là bà Ngân buôn lợn, nổi tiếng giàu nhất làng. Để trả hết tiền vay sinh viên, và của ...
01/18/2026

Chàng sinh viên nghèo cưới vợ U50, là bà Ngân buôn lợn, nổi tiếng giàu nhất làng. Để trả hết tiền vay sinh viên, và của gia đinh, ai ngờ 1 tuần sau anh sững sờ nhận ra ....
Sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo ven sông Lam, Tuấn – chàng sinh viên năm cuối ngành Công nghệ Thực phẩm – đã nếm đủ mùi vị của sự túng thiếu. Mẹ mất sớm, cha bỏ đi biệt xứ, Tuấn sống nhờ vào sự cưu mang của người bác già. Bốn năm đại học là bốn năm anh vật lộn với từng đồng học bổng, từng gói mì tôm. Đến kỳ tốt nghiệp, anh gánh trên lưng khoản nợ vay sinh viên hơn 70 triệu, chưa kể nợ từ làng quê gửi lên.
Chính vào lúc tưởng chừng như phải gác lại giấc mơ lập nghiệp để về quê cày ruộng, Tuấn được giới thiệu đến gặp… bà Ngân – một nhân vật lẫy lừng trong vùng.
Bà Ngân năm ấy vừa tròn 49 tuổi, nổi tiếng trong giới buôn lợn với khối tài sản không đếm bằng tay mà bằng máy. Có người bảo bà giỏi, người bảo bà độc, lại có người thì rỉ tai nhau chuyện bà từng bị chồng phụ bạc rồi một mình gây dựng cơ đồ.
Người mai mối cho Tuấn là bác trưởng thôn – người đã từng vay tiền bà Ngân ba lần. Bác nói:
Bà Ngân đang cần một người chồng trẻ để có con nối dõi. Mày mà đồng ý, tao dám chắc bà cho mày trả hết nợ, lại còn lo tương lai ổn định!
Tuấn nghe mà ngỡ là đùa. Nhưng khi gặp bà Ngân, anh bối rối thật sự. Không phải vì bà quá già, mà là... bà quá sắc sảo. Đôi mắt tinh anh của bà như có thể soi thấu lòng người. Trong khi anh nói chuyện thì cứ lúng túng, bà Ngân lại thong thả nhấp trà, nhìn anh cười nhẹ:
– Cậu biết nấu cám cho lợn không?
– Dạ… không. Nhưng em có thể học!
Bà gật đầu, đoạn nói gọn lỏn:
– Cưới đi. Một tuần sau tổ chức......................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇 👇

Người phụ nữ 56 tuổi ngày nào cũng ăn mỡ lợn, 1 năm rưỡi sau bác sĩ xem kết quả mà không tin nổi vào mắt😲😲😲
01/18/2026

Người phụ nữ 56 tuổi ngày nào cũng ăn mỡ lợn, 1 năm rưỡi sau bác sĩ xem kết quả mà không tin nổi vào mắt
😲😲😲

Ngày tôi biết mình mang thai cũng là ngày mẹ anh mang 2 tỷ đến yêu cầu tôi rời khỏi con trai bà. Tôi đồng ý cầm số tiền ...
01/18/2026

Ngày tôi biết mình mang thai cũng là ngày mẹ anh mang 2 tỷ đến yêu cầu tôi rời khỏi con trai bà. Tôi đồng ý cầm số tiền đó bỏ đi mà không nói lời nào. Ngày chuyển dạ tôi sh-oc//k ng:;ất khi một tờ giấy được gửi đến...
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Buổi sáng, que thử t;;hai hiện lên hai vạch rõ ràng, tim tôi như ngừng đập. Vui mừng, lo lắng, bà;;ng ho;;àng – tất cả cảm xúc trộn lẫn vào nhau. Tôi chưa kịp chia sẻ tin vui với Minh - người yêu tôi, thì chuông cửa reo lên. Trước mặt tôi là mẹ anh - bà Hương, với ánh mắt lạnh lùng và một chiếc cặp da đen bóng.
Bà không vòng vo. “Cô cầm hai tỷ này và rời khỏi con trai tôi,” bà nói, giọng đều đều nhưng sắc như dao. Chiếc cặp được đặt xuống bàn, mở ra lộ những cọc tiền xếp ngay ngắn. Tôi s;ững s;;ờ. Minh và tôi đã yêu nhau ba năm, vượt qua bao khó khăn, nhưng gia đình anh luôn phản đối vì tôi chỉ là một cô gái tỉnh lẻ, không môn đăng hộ đối. Tôi cố giải thích, nhưng bà Hương cắt ngang: “Cô không xứng. Đừng để tôi phải dùng biện pháp mạnh hơn.”
Tôi cầm cặp tiền, không nói một lời, và rời đi. Tôi không gặp Minh, không để lại thư, chỉ lặng lẽ biến mất khỏi cuộc đời anh.
Tôi chuyển đến một thành phố nhỏ, nơi không ai biết tôi. Số tiền hai tỷ đủ để tôi bắt đầu lại, thuê một căn hộ nhỏ, mua đồ dùng cần thiết và sống qua ngày.
Ngày chuyển dạ đến bất ngờ. Cơn đau quặn thắt khiến tôi gần như ngất đi trên đường đến bệnh viện. Tôi chỉ kịp nghe loáng thoáng tiếng y tá nói về tờ giấy gì đó rồi ngất lim... 👇

Ông Toàn 68 tuổi cưới vợ trẻ 24, cứ tưởng hưởng hạnh phúc tuổi già ai ngờ nhận cái kết ê chềÔng Toàn, năm nay vừa tròn s...
01/18/2026

Ông Toàn 68 tuổi cưới vợ trẻ 24, cứ tưởng hưởng hạnh phúc tuổi già ai ngờ nhận cái kết ê chề
Ông Toàn, năm nay vừa tròn sáu mươi tám xuân xanh, là một người đàn ông từng trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Sinh ra ở làng quê nghèo miền Trung, ông vươn lên nhờ chí tiến thủ: học hành, làm việc ở nhà máy quốc doanh, rồi nghỉ hưu với mức lương cao ngất ngưởng – mười lăm triệu đồng mỗi tháng.
Vợ ông, bà Lan, mất cách đây sáu năm vì căn b;-ệnh qu-ái á-;c, để lại ông một mình trong ngôi nhà rộng thênh thang giữa làng.
Rồi ông gặp Xuân – cô gái hai mươi tư tuổi mơ:n m;-ởn ở đầu làng. Xuân đẹp như đóa sen mới nở: da trắng hồng, mái tóc dài đen nhánh, nụ cười e ấp khiến bao chàng trai si mê. Cô làm việc ở quán cà phê ven đường, cuộc sống khó khăn vì cha mẹ mất sớm, một mình nuôi em trai học đại học.
Đám cưới diễn ra rình rang: mâm cỗ thịnh soạn, khách khứa đông đúc, ông Toàn diện comple lịch lãm, Xuân mặc áo dài trắng tinh khôi. Đêm tân hôn, ông hạnh phúc ô:-m vợ trẻ, thì thầm: “Từ nay, anh sẽ bù đắp cho em tất cả.”
Chỉ sau hai tháng cưới, Xuân thông báo mang thai. Ông Toàn vui mừng khôn xiết:
“Anh sắp làm cha rồi! Con chúng ta sẽ là báu vật.”
Một đêm, ông Toàn tỉnh giấc, thấy Xuân không bên cạnh. Ông xuống nhà, nghe tiếng thì thầm ở phòng khách. Nhìn qua khe cửa, ông ch-t lặng: Xuân đang................... Đọc tiếp tại bình luận 👇

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kị...
01/18/2026

Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn....
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: "Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow." Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho "cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài". Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.
Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.
"Em đi đâu đấy?" – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. "Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu." – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.
Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ "tiền trả::m hậu tấu" với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.
Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): "Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ."
Tin nhắn báo "Đã xem". Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.
20:05.
Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: "B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh 'ph::ạt' vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào."... xem tiếp dưới bình luận...👇👇

Mẹ đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên CỰC KỲ Ý NGHĨA👇👇👇👇
01/18/2026

Mẹ đặt tên con gái 4 chữ là Nguyễn Thị Châu Phi, nhân viên tư pháp khéo sửa thành cái tên CỰC KỲ Ý NGHĨA
👇👇👇👇

Nhật Bản có tỉ lệ qua đời vì UT rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta lại ăn thật nhiều 👇👇👇
01/18/2026

Nhật Bản có tỉ lệ qua đời vì UT rất thấp: 3 món họ ít ăn, chúng ta lại ăn thật nhiều
👇👇👇

01/18/2026
2 ngày đại lộc trong tháng chạp năm nay👇👇
01/18/2026

2 ngày đại lộc trong tháng chạp năm nay👇👇

01/18/2026

Con dâu chăm mẹ chồng 8 năm, con gái không ai thèm đoái hoài đến một lần, đến lúc bà qu:;a đờ:i, toàn bộ tài sản và đất đai được di chúc hết cho các con gái còn con dâu thì không có gì, nào ngờ 49 ngày tôi dọn dẹp giường của bà thì mới tá hỏa ra thứ đặt dưới chiếu, mẹ ơi, con sai rồi...
Tôi về làm dâu năm 25 tu-ổi, chồng là con út. Cả nhà có mỗi bà cụ thân sinh sống cùng. Từ ngày cưới xong, bà yếu dần, không ai chăm được, tôi là người duy nhất kề cạnh.
8 năm ròng, từ bón từng thìa cháo đến thay tã lúc nửa đêm. Cứ nghĩ vì chữ hiếu, vì trách nhiệm — nhưng trong lòng cũng âm thầm tin bà sẽ thương mình, ít ra cũng để lại cho vợ chồng tôi chút gì đó khi bà trăm tuổi.
Thế rồi bà m-ất.
Trong đám ta/ng, hai người con gái lớn lâu nay chẳng thấy đâu bỗng xuất hiện, sụt sùi khóc lóc, người ôm di ảnh, kẻ ngồi kể chuyện mẹ ngày xưa như chưa từng rời xa. Tôi im lặng.
Hôm đọc di chúc, cả họ ngồi đầy nhà. Luật sư mở lời:
“Bà cụ để lại toàn bộ đất đai, nhà cửa, sổ tiết kiệm — chia đều cho 3 người con gái ruột. Con dâu út không có tên trong bất kỳ khoản nào.”
Tôi cứng người.
Không phải vì tiếc, mà vì... nghẹn.
8 năm trời, tôi là người duy nhất bên bà, còn hai cô con gái, có năm chẳng về nổi một lần. Sao bà lại…?
Chồng tôi cũng lặng người. Không trách, chỉ nhìn tôi, khẽ nắm tay:
“Thôi em, mình sống vì tâm mình. Đừng để bụng.”
Rồi đến đúng ngày 49, khi dọn lại giường bà, lật tấm chiếu cũ sờn, tôi bất giác thấy có vật gì cộm bên dưới. Tò mò kéo ra…
Là một chiếc phong bì niêm phong kỹ lưỡng, đề đúng tên tôi.
Tôi run rẩy mở ra, tôi òa khóc nức nở, ôi mẹ ơi con sai rồi...*** Quý độc giả đọc tiếp dưới bình luận👇

01/17/2026

Mẹ Chồng Sắc Thuốc Bổ Cho Tôi Uống Nói Rằng Uống Vào Thì Sẽ Sinh Con T//rai Nhưng Tôi Lé/n Đổ Cho Mẹ Chồng Và Chồng Uống. Không Ngờ Chỉ Sau Vài Ngày B/i Kịc/h Xảy Ra...
Tôi tên Hà, 27 tuổi, lấy chồng được gần hai năm. Chồng tôi là Tuấn, 30 tuổi, làm kỹ thuật điện, hiền nhưng tính hay nghe lời mẹ. Nhà chồng tôi ở ngoại thành Hà Nội, mẹ chồng – bà Hồng, 56 tuổi – nổi tiếng trong họ vì cái miệng lúc nào cũng nhắc chuyện “phải có cháu đích tôn”.
Tôi mang thai một lần nhưng bị sảy sớm. Từ đó, bà Hồng càng sốt ruột. Mỗi bữa cơm, bà nhìn tôi như cân đo từng miếng tôi ăn. Hễ tôi ho nhẹ một cái là bà đã thở dài:
“Gầy thế này, sao đẻ được con trai!”
Một chiều mưa, bà gọi tôi xuống bếp. Trên bàn là một nồi thuốc bắc bốc mùi nồng hăng, khói mỏng lượn quanh như sương. Bà Hồng nói đầy chắc chắn:
“Thuốc bổ này mẹ nhờ người quen ở làng bên bốc. Uống vào đảm bảo đậu thai khỏe, mà dễ sinh con trai.”
Tôi ngập ngừng:
“Mẹ ơi, con sợ thuốc linh tinh không hợp…”
Bà gằn giọng, đôi đũa gõ xuống bàn “cạch” một tiếng:
“Không hợp cũng phải uống. Nhà này chỉ thiếu mỗi thằng cháu trai!”
Tuấn ngồi bên, không nói giúp tôi câu nào, chỉ bảo:
“Em uống đi cho mẹ vui… thuốc bổ thôi mà.”
Tôi nhìn bát thuốc màu nâu sẫm, đắng gắt đến nghẹn cổ. Uống được hai hôm, tôi bắt đầu buồn nôn, chóng mặt, người nóng ran, đêm ngủ không yên. Tôi nói với Tuấn thì anh chỉ xoa vai:
“Chắc cơ thể em chưa quen.”
Nhưng đến tối thứ ba, tôi nghe bà Hồng nói nhỏ với cô hàng xóm ngoài sân:
“Thuốc này phải uống đúng liều… nhiều vào thì càng ‘mạnh’. Đàn bà muốn đẻ con trai thì phải biết đường.”
Tôi đứng sững. Trong lòng lạnh hẳn. Tôi không biết thứ thuốc đó thật sự là gì, cũng không tin cái chuyện “uống vào sinh con trai”. Nhưng tôi biết chắc một điều: bà đang ép tôi uống thứ tôi không rõ nguồn gốc.
Đêm đó, tôi mở nắp nồi thuốc, mùi hắc xộc thẳng lên mũi. Tôi chợt nghĩ: Nếu thuốc tốt thật, sao chỉ mình tôi phải uống?
Và một ý nghĩ táo bạo, liều lĩnh, trào lên như ngọn lửa.
Sáng hôm sau, tôi vẫn cầm bát thuốc lên, cúi đầu “vâng dạ” rất ngoan. Nhưng khi quay vào bếp, tay tôi run run… tôi lén đổ phần thuốc của mình vào bình giữ nhiệt của Tuấn, còn phần còn lại… tôi rót thêm vào cốc nước của mẹ chồng, nói nhẹ:
“Con nghĩ mẹ cũng nên uống chút cho khỏe, mẹ thức khuya lo cho con nhiều.”
Bà Hồng cười hài lòng. Tuấn cũng không nghi ngờ.
Tôi chỉ không ngờ… đó là ngày mọi thứ bắt đầu đảo lộn.....Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Address

Irvine, CA
725400

Telephone

+40755744300

Website

https://www.instagram.com/salonvalstyle/

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when TÌNH DUYÊN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to TÌNH DUYÊN:

Share