09/13/2026
Đang “v:ui v:ẻ” với bồ trong khách sạn thì nhận được điện thoại của cậu bạn báo tin vợ vào viện m::ổ c::ấp cứ::u…
Tiếng chuông điện thoại réo vang inh ỏi phá tan bầu không khí mờ ảo, nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trong căn phòng khách sạn hạng sang. Tôi nhíu mày, quờ tay tìm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn kính, trong lòng thầm rủa xả kẻ nào dám làm phiền giây phút “thăng hoa” của tôi và Vy – cô bồ trẻ nóng bỏng kém tôi cả chục tuổi.
Màn hình hiện lên cái tên “Toàn” – thằng bạn thân nối khố.
– “A lô, gì đấy mày? Đêm hôm rồi…” – Tôi gắt gỏng.
– “Hùng! Mày đang ở đâu? Về ngay! Cái Lan… cái Lan nó bị ngất xỉu, tao vừa đưa vào viện. Bác sĩ bảo vỡ ruột thừa, biến chứng nhiễm trùng máu gì đó, phải mổ cấp cứu gấp! Mày về ký giấy cam kết nhanh lên!”
Giọng Toàn gấp gáp, thở không ra hơi. Trong một thoáng, tim tôi hẫng đi một nhịp. Lan – vợ tôi, người phụ nữ tần tảo ở nhà. Nhưng ngay lúc đó, bàn tay mềm mại của Vy lướt nhẹ trên ngực trần khiến tôi rùng mình. Ánh mắt lả lơi của cô ấy như sợi dây xích kéo tôi lại.
Đầu tôi nảy số rất nhanh. Nếu bây giờ về, tôi sẽ mất đứt kỳ nghỉ 10 ngày “thiên đường” mà tôi đã dày công lừa vợ là đi công tác Đà Nẵng để hú hí với nhân tình. Vé máy bay đã đặt, phòng resort 5 sao ở Nha Trang đã thanh toán (tôi nói dối vợ là đi Đà Nẵng nhưng thực ra bay Nha Trang với bồ).
– “Chết tiệt! Tao… tao đang ở Đà Nẵng mày ơi. Giờ này làm gì còn chuyến bay nào. Mày… mày giúp tao với. Mày ký thay tao được không? Tao ủy quyền qua điện thoại. Mày là anh em chí cốt, tao tin mày. Cứu vợ tao với, tao sẽ tìm cách về sớm nhất có thể!”
Tôi diễn cái giọng hốt hoảng, bất lực đến mức chính tôi cũng thấy mình có năng khiếu làm diễn viên.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Toàn vang lên, nghe nặng trịch: – “Được rồi. Mày thu xếp về ngay đi. Tình hình căng lắm.”
Cúp máy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vy nũng nịu rúc vào lòng tôi: “Sao thế anh? Vợ anh làm sao à? Thế mình có đi Nha Trang nữa không?”
Tôi ôm lấy eo Vy, cười nhếch mép: “Đi chứ. Vợ anh ở nhà có thằng Toàn lo rồi. Nó là bác sĩ, lại là bạn thân, nó xoay sở tốt hơn anh. Anh về thì cũng chỉ đứng nhìn chứ làm được gì. Thôi, kệ đi, đời được mấy tí.”
Và thế là, tôi tắt nguồn điện thoại chính, chỉ dùng cái sim rác để liên lạc với Vy, bắt đầu chuỗi ngày “cháy hết mình” ở thiên đường biển xanh cát trắng.
10 ngày trôi qua như một giấc mộng. Tôi chìm đắm trong những bữa tiệc hải sản, những đêm say sưa quên lối về bên cô bồ trẻ đẹp. Tôi tự tin rằng Lan vốn hiền lành, tin người, chỉ cần về bịa ra vài lý do công việc trắc trở, mua cho cô ấy món quà đắt tiền là mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Ngày thứ 10, tôi tạm biệt Vy ở sân bay, bắt taxi về nhà. Để kịch bản thêm phần hoàn hảo, tôi cố tình làm cho quần áo xộc xệch, khuôn mặt phờ phạc ra vẻ vừa trải qua một chuyến công tác bão táp.
Chiếc taxi dừng trước cổng. Căn nhà vẫn mở cửa, nhưng có gì đó là lạ. Chiếc xe ô tô VinFast Lux A của tôi – chiếc xe tôi để nhà cho vợ đi – không thấy đâu. Thay vào đó là một chiếc xe tải nhỏ đang đỗ trước sân, mấy người lạ mặt đang khuân vác những thùng đồ ra ngoài...
Đọc tiếp dưới bình luận 👇 👇 👇🌞