08/20/2026
Mùa Hè Còn Lại
Tác giả: Kim Sơn
-----------
Tôi vẫn còn nhớ mùa hè năm tôi mười lăm tuổi. Khi ấy, nắng phủ kín sân trường, hơi nóng hắt lên từ những viên gạch cũ đã bạc màu, mùi đất khô pha lẫn mùi phấn trắng khiến những buổi trưa như kéo dài bất tận. Dưới tán bàng già lặng lẽ đứng trước lớp học, thỉnh thoảng vài chiếc lá mới khẽ rung lên khi một cơn gió đi ngang, nhưng ngay cả cơn gió ấy cũng mang theo hơi nóng của mùa hạ.
Giữa cái oi nồng khó chịu ấy, Hằng bước vào cuộc đời tôi thật nhẹ nhàng, tựa một làn gió mát vô tình lạc đến. Lúc bấy giờ, tôi nào ngờ rằng chỉ một năm học ngắn ngủi cũng đủ để trở thành ký ức đồng hành cùng tôi suốt hơn ba mươi năm sau.
Tôi học lớp chuyên của trường, nơi những học sinh giỏi Toán, Lý, Hóa thường được xếp ngồi gần nhau để tiện ôn luyện đội tuyển, còn những đứa mê văn chương như tôi thì bị đẩy xuống phía cuối lớp. Vì thế, tôi trở thành bạn cùng bàn của Hằng, cô học sinh chuyên Văn mà trước đó tôi hầu như chẳng hề để ý.
Ban đầu, đó chỉ là một sự sắp xếp hết sức bình thường. Rồi từng ngày trôi qua, chiếc bàn cuối dần trở thành một thế giới nhỏ riêng của hai đứa. Tôi thích thơ, có thể ngồi hàng giờ với Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Huyện Thanh Quan... lặng lẽ tìm kiếm trong từng câu chữ những rung động đầu đời mà tôi chưa kịp biết tên. Còn Hằng lại thích viết truyện. Những giờ ra chơi, khi cả lớp ùa xuống sân trường, cô vẫn ngồi lại bên cửa sổ, cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Chúng tôi khác nhau trong cách biểu đạt nhưng lại cùng yêu con chữ, có lẽ vì thế mà không cần nói nhiều, hai đứa vẫn luôn cảm thấy dễ chịu khi ngồi bên nhau.
Ngày đầu tiên, tôi gần như chẳng dám nhìn thẳng vào cô. Tôi cúi đầu xuống quyển vở, giả vờ chăm chú chép bài, cho đến khi một giọng nói thật khẽ vang lên bên cạnh: “Bạn có thể cho mình mượn cây bút chì được không?” Tôi đưa cây bút cho cô. Chỉ một lời hỏi hết sức bình thường, nhưng không hiểu sao, từ khoảnh khắc ấy, việc đến trường mỗi sáng bỗng trở thành điều tôi mong đợi nhất.
Tôi bắt đầu chú ý đến những điều vô cùng nhỏ nhặt, như chiếc áo trắng cô vẫn mặc mỗi ngày, mái tóc dài luôn buông nhẹ trên vai, dáng cô cúi đọc sách giữa những giờ ra chơi vắng lặng. Có lúc tôi lén nhìn bàn tay cô nắn nót từng dòng chữ mực tím, rồi vội quay đi khi cô bất chợt ngẩng lên. Tất cả đều nhỏ bé đến mức nếu kể ra với người khác, có lẽ chẳng ai hiểu nổi. Nhưng với một cậu bé mười lăm tuổi, từng khoảnh khắc ấy đều đủ làm trái tim rung lên.
Một buổi chiều nọ, Hằng cúi xuống nhặt cây bút vừa rơi khỏi bàn, một lọn tóc khẽ buông xuống trước mặt. Tôi đã định đưa tay giúp cô gạt nó ra sau tai, nhưng bàn tay vừa nhấc lên lại lặng lẽ dừng lại giữa không trung. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình nhút nhát đến thế, không phải vì sợ bị từ chối mà vì tôi sợ chỉ một cử chỉ quá gần cũng sẽ làm vỡ mất sự bình yên đang tồn tại giữa hai đứa. Thế là tôi tiếp tục im lặng.
Nhiều buổi chiều, sau khi tiếng trống tan học vang lên, tôi vẫn cố tình ngồi lại trong lớp, giả vờ chép bài hay sắp xếp sách vở thật lâu chỉ để được nghe tiếng Hằng khép tập, kéo ghế rồi bước ra khỏi cửa. Thỉnh thoảng cô quay lại mỉm cười: “Tạm biệt.” Chỉ hai tiếng thật bình thường, vậy mà tôi vẫn ngây ngô tự hỏi liệu lời chào ấy có bao giờ dành riêng cho mình không. Tôi chưa bao giờ đủ can đảm để hỏi. Tình cảm tuổi học trò của tôi chỉ giản dị như thế, đó là mỗi sáng mong đến trường sớm hơn vài phút, là vô thức giữ lại những bài thơ đẹp vì nghĩ Hằng sẽ thích, là mỗi lần cô quay sang hỏi một điều gì đó, tim tôi lại đập nhanh hơn một nhịp rồi cố tỏ ra bình thản. Tôi yêu bằng tất cả sự vụng về của tuổi mười lăm, một thứ tình cảm trong trẻo đến mức chỉ cần nói thành lời cũng khiến người ta đỏ mặt.
Rồi mùa hè đến.
Ngày cuối cùng của năm học, nắng phủ vàng sân trường, những chùm phượng đỏ rực như muốn giữ lại quãng đời học trò đang lặng lẽ khép lại. Khi chuẩn bị ra về, Hằng quay sang nhìn tôi: “Cảm ơn bạn vì đã cho mình mượn bút mấy lần nhé.” Tôi muốn nói rất nhiều, muốn nói rằng tôi sẽ nhớ chiếc bàn cuối, nhớ những buổi trưa có tiếng ve, nhớ những lần cô mượn bút rồi mỉm cười trả lại; muốn hỏi liệu sau mùa hè này cô có còn nhớ đến tôi không. Nhưng cuối cùng, tôi chỉ cười: “Không có gì.” Đó là câu nói cuối cùng giữa chúng tôi.
Ít lâu sau, gia đình tôi rời Việt Nam sang Hoa Kỳ theo diện HO. Ngày ấy chưa có Internet, chưa có mạng xã hội hay điện thoại thông minh, một cuộc chia tay thường cũng đồng nghĩa với việc hai con người biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời nhau. Không địa chỉ mới, không email, không tin nhắn, không có cách nào để quay lại ngoài những dòng ký ức.
Ba mươi năm trôi qua. Tôi đã đi qua nhiều thành phố, gặp gỡ rất nhiều người. Có những khuôn mặt từng rất thân quen mà giờ đây tôi không còn nhớ nổi, nhưng Hằng thì khác.
Kỳ lạ là tôi không còn nhớ rõ gương mặt cô, những đường nét đã nhòe dần theo năm tháng như một tấm ảnh cũ bạc màu, nhưng tôi vẫn nhớ giọng nói ấy: “Bạn có thể cho mình mượn cây bút chì được không?” Đôi khi, giữa một buổi trưa yên tĩnh nơi nước Mỹ, câu nói ấy lại bất chợt vang lên trong ký ức. Mỗi lần như vậy, tôi đều có cảm giác mình vừa trở về chiếc bàn cuối lớp năm nào. Tôi mở mắt, bên ngoài cửa sổ là một bầu trời khác, một đất nước khác, một cuộc đời khác. Chỉ có ký ức vẫn còn nguyên.
Có lẽ điều day dứt nhất của mối tình đầu không phải vì nó dang dở, mà vì nó chưa từng thật sự bắt đầu. Người ta mang theo nó suốt cả cuộc đời không phải để tiếc một cái kết, mà để mãi tự hỏi: nếu ngày ấy mình can đảm hơn một chút thì sao? Ý nghĩ ấy ở lại với tôi rất lâu.
Rồi một buổi tối, tôi mở máy tính và gõ tên Hằng vào ô tìm kiếm. Sau vài giây, màn hình hiện lên khuôn mặt của một người phụ nữ mà tôi phải nhìn thật lâu mới nhận ra. Thời gian đã thay đổi gần như mọi thứ, chỉ có ánh mắt vẫn vậy, vẫn vẻ trầm lặng của cô gái năm nào thường chống cằm nhìn ra cửa sổ trong những giờ học Văn. Hằng đã trở thành một nhà văn.
Tôi đặt mua cuốn sách đầu tay của cô. Ngày sách đến, tôi cầm trên tay thật lâu rồi lật ngay đến những trang cuối, nơi trang cảm ơn đầy kín những cái tên. Dĩ nhiên không có tên tôi. Tôi chỉ là người bạn cùng bàn của một năm học rất xa. Tôi khép sách lại, rồi bắt đầu đọc từ đầu. Càng đọc, tôi càng thấy trong những câu chuyện của cô thấp thoáng bóng dáng tuổi trẻ của cả hai, những cuộc chia tay không lời, những người lặng lẽ yêu nhau, những điều chưa bao giờ được nói thành tiếng.
Đến một trang sách, mắt tôi dừng lại: “Tôi đã từng ngồi cạnh một người mà mình thầm thích suốt một năm học. Chúng tôi không ai nói với ai điều gì. Sau này, tôi mới hiểu có những lời yêu thương vì đến quá muộn nên chỉ còn có thể trở thành văn chương.” Tôi đọc đi đọc lại đoạn văn ấy. Không gian quanh tôi như lặng đi. Tôi không biết người con trai ấy có phải là mình hay không, có thể là tôi, cũng có thể chỉ là một nhân vật được tạo nên từ nhiều mảnh ký ức khác nhau. Nhưng lần đầu tiên sau ba mươi năm, tôi cho phép bản thân tin vào một khả năng mà trước đây chưa từng dám nghĩ tới. Biết đâu, trong một góc rất nhỏ của tuổi trẻ, tôi cũng từng hiện diện trong ký ức của cô. Chỉ một ý nghĩ ấy thôi cũng đủ khiến quá khứ trở nên dịu dàng hơn.
Tôi nhẹ nhàng khép cuốn sách, rồi mở chiếc hộp gỗ cũ vẫn nằm yên trong góc tủ suốt bao năm. Bên trong vẫn còn vài cây bút chì đã ngả màu theo thời gian, chúng chưa từng được gọt lại, cũng chưa từng được dùng thêm một lần nào nữa. Tôi cầm một cây bút lên, bất giác mỉm cười.
Có người từng nói điều đau lòng nhất trong tình yêu là không được đáp lại, nhưng càng sống lâu, tôi càng hiểu điều đẹp nhất của một mối tình đôi khi không nằm ở việc nó có đi đến đâu hay không, mà ở chỗ nó đã âm thầm dạy ta biết rung động trước những điều rất nhỏ, biết yêu thương bằng tất cả sự dịu dàng của tuổi trẻ và biết trân trọng những ký ức mà thời gian không bao giờ có thể xóa nhòa.
Ngoài hiên, gió mùa hè khẽ lay tấm rèm cửa. Tôi chợt nghĩ, có lẽ một số câu chuyện đẹp nhất không phải vì chúng có một cái kết trọn vẹn, mà bởi chúng đã kịp dừng lại ở khoảnh khắc trong trẻo nhất của đời người. Giống như mùa hè năm tôi mười lăm tuổi, đã đi qua rất lâu, nhưng chưa bao giờ thật sự rời xa.
----------
Trẻ 986 Ngày 14 tháng 8 - 2026