Tre Florida

Tre Florida Tin Tức - Văn Hóa - Thể Thao - Giải Trí

TÀI GIỎIMẹ ngạc nhiên khi Dave ôm cặp về rất sớm:- Sao hôm nay con về sớm thế?Dave ưỡn ngực:- Bởi vì con là đứa duy nhất...
01/08/2026

TÀI GIỎI

Mẹ ngạc nhiên khi Dave ôm cặp về rất sớm:

- Sao hôm nay con về sớm thế?

Dave ưỡn ngực:

- Bởi vì con là đứa duy nhất trả lời được câu hỏi của thầy.

- Giỏi lắm con trai. Thầy hỏi gì vậy?

- “Sáng nay đứa nào trèo cửa sổ vào lớp?”.

NGUYEN T. THANH XUONG (Gò Vấp - email)
Tranh: AI

LỄ THƯỢNG KỲ VIỆT NAM CỘNG HÒAĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH TẠI ORLANDO, FLORIDANhư thông lệ hàng năm, vào sáng thứ Năm ngày 01 thá...
01/07/2026

LỄ THƯỢNG KỲ VIỆT NAM CỘNG HÒA
ĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH TẠI ORLANDO, FLORIDA

Như thông lệ hàng năm, vào sáng thứ Năm ngày 01 tháng 01 năm 2026, trong không khí mát mẻ và đầy tình thân ái, Tập thể chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa vùng Đông Nam Hoa Kỳ, Florida đã tổ chức Lễ Thượng Kỳ Việt Nam Cộng Hòa nhằm tưởng niệm và tri ân các bậc tiền nhân, các chiến sĩ đã hy sinh vì lý tưởng tự do, đồng thời gìn giữ và tiếp nối truyền thống Quốc gia nơi đất khách quê người.

Buổi lễ diễn ra với sự tham dự của một số đồng hương, đại diện các hội đoàn, cựu quân nhân, cùng vài gia đình và thế hệ trẻ tham dự. Tất cả cùng tề tựu trong tinh thần đoàn kết, trang nghiêm, thể hiện lòng tôn kính đối với Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, biểu tượng thiêng liêng của tự do, dân chủ và chính nghĩa.

Mở đầu buổi lễ là nghi thức chào cờ trang trọng. Khi lá cờ vàng ba sọc đỏ được từ từ kéo lên trong tiếng quốc ca hùng tráng, mọi người cùng đứng nghiêm, hướng về quốc kỳ với niềm xúc động và lòng tự hào sâu sắc. Giây phút ấy không chỉ là nghi lễ đầu năm, mà còn là sự nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử, về những hy sinh to lớn của bao thế hệ đã ngã xuống cho lý tưởng tự do của dân tộc Việt Nam.

Tiếp theo là phần tưởng niệm, dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa và đồng bào đã hy sinh trên hành trình tìm tự do. Không khí lắng đọng bao trùm buổi lễ, thể hiện sự tri ân và lòng biết ơn sâu sắc của người Việt tỵ nan cộng sản đối với những người đi trước.

Đặc biệt, hình ảnh các phụ nữ trong tà áo dài vàng ba sọc đỏ và áo dài truyền thống dân tộc đứng thành hàng bên cạnh lễ đài, đã tạo nên một khung cảnh vừa trang trọng vừa đậm bản sắc Việt. Sự hiện diện của nhiều thế hệ cho thấy tinh thần gìn giữ lịch sử và truyền thống vẫn đang được tiếp nối bền bỉ nơi cộng đồng người Việt hải ngoại.

Buổi lễ không chỉ mang ý nghĩa tâm linh và lịch sử, mà còn là dịp để gắn kết cộng đồng, nhắc nhở thế hệ trẻ về cội nguồn, về giá trị của tự do, nhân quyền và trách nhiệm giữ gìn di sản tinh thần của dân tộc Việt Nam nơi hải ngoại.

Lễ Thượng Kỳ đầu năm tại Orlando đã diễn ra trong không khí trang nghiêm, ngắn gọn và thành công tốt đẹp. Đây là một sinh hoạt truyền thống mang nhiều ý nghĩa, góp phần duy trì bản sắc văn hóa, lịch sử của cộng đồng người Việt tại Florida, đồng thời gửi gắm niềm tin và hy vọng vào một năm mới bình an, đoàn kết và vững bước hướng về tương lai.

(Bài có đăng trên báo Trẻ Florida số 903, phát hành vào thứ Sáu ngày 16 tháng 01/2026)

CÁI NHÂN BÁNH (tiếp theo và hết)Tôi tin người, tôi nghe lời chị. Và khi tôi cất tiếng nói đầu tiên trong nhóm chat tổ dâ...
01/07/2026

CÁI NHÂN BÁNH (tiếp theo và hết)

Tôi tin người, tôi nghe lời chị. Và khi tôi cất tiếng nói đầu tiên trong nhóm chat tổ dân phố, cũng là lúc tôi biết tôi đã “phạm thượng”. Tôi chưa nói họ dời cây, tôi không chê hai ống nước xả của máy lạnh, tôi không nói về cây cột điện hay cái đường ống nước âm dưới cổng nhà, tôi chỉ góp ý về việc đậu xe. Và tôi bị hai bên hàng xóm giáp công với những lý lẽ không giống ai. Dĩ nhiên, nếu cãi ngang thì tôi có thể thua, chớ nếu nêu chứng cớ, nói lý lẽ giữa chốn đông người thì tôi thắng. Nhưng thắng mà như không, vì họ không thay đổi! dầu ngay ngày hôm sau, cả xóm đã lần lượt tới “trinh sát” hẻm của tôi, từng lớp người ra vô, không ai có thể lên bài phủ nhận điều tôi mắng vốn, nhưng cũng không ai cho tôi một phiếu đồng tình.

Khi tôi lên bài viết thứ 2 để mắng vốn, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Trong nhóm chat đông người, im lặng không có nghĩa là không thấy. Im lặng nghĩa là thấy rất rõ và chọn đứng yên. Có thể, đâu đó trong buổi đánh cờ, cà phê sáng, các bác chụm đầu vào nhau thở dài: “Con nhỏ này nhỏ mà láo”, cái “nhân bánh” bấy lâu nay im lìm bỗng nhiên biết nói và đó là tiếng ồn…

Người ta không nói “mày nín”. Người ta chỉ giậm giò giậm cẳng: “Ở đây xưa nay như vậy, có ai ý kiến ý cò đâu?”; “Ai chọc gì nó mà nó thù vặt thế?”

Tuy nhiên, hai vị hàng xóm lì một thì tôi lì mười. Tôi tiếp tục lên tiếng trong nhóm lần 3, và bài của tôi bị… xóa. Thế rồi, những lời khuyên “vàng ngọc” bắt đầu đổ ập xuống đầu tôi. Ông tổ trưởng nhắn tin riêng, khuyên tôi nên “dĩ hòa vi quý”. Chị chủ nhà (người khoe với tôi là “em đang ở nơi mà giá đất hơn 200 triệu một mét vuông đó”, cũng là người lôi tôi vào nhóm chat của khu phố này) giờ đây cũng khuyên tôi nên “bỏ bớt bất bình cho đầu nhẹ đi em”. Trong lúc hoang mang, tôi, nạn nhân duy nhứt, tự hỏi: hay là mình khắt khe quá?

Đáng lý ra, thay vì uất ức nhìn đống cây cối um tùm hàng xóm trồng lấn chiếm trước cửa, tôi phải chạy ra hít hà rồi khen: “Ôi, cây mát quá, như rừng nhiệt đới che kín lối vào nhà em thật là tinh tế!” Đáng lý ra, khi mở cửa nhìn thấy những thùng rác to để đối diện nhà, tôi phải khen họ có nhiều rác thật! Lẽ ra khi nhìn cái trụ điện lạc lõng ấy, tôi phải thốt lên rằng nó thật “hoài cổ”, trông như một kỷ vật của thập niên 90, thiếu điều gắn thêm 2 cái loa phường để sáng sáng nghe thông báo là tròn vẹn một bầu trời kỷ niệm. Đúng ra, khi thấy 4 hàng xe máy chắn lối đi, tôi phải vỗ tay khen ngợi: “Khu mình làm ăn thật phát đạt, xe đậu thật là hay!”

Và đỉnh điểm của cái sự “dĩ hòa vi quý” ấy là một đêm mưa cộng hưởng thủy triều lên, bà lão hàng xóm thản nhiên tuột quần tè ngay trước cửa nhà tôi, tay còn tát nước như đang thực hiện một nghi thức tâm linh nào đó. Đáng lý ra, thay vì bực mình đăng video bằng cớ vào nhóm chat của tổ rồi bị tổ trưởng xóa mất, tôi phải chạy ra thật nhanh, reo hò cổ vũ: “Cô tè thật đẹp! Sóng nước tiểu uốn lượn hòa cùng nước cống tạo nên một mỹ cảnh nhân gian!” Sau này rút kinh nghiệm, mỗi lần thấy gia đình họ xúng xính váy áo đi chơi tôi đều dặn bà ta thật thân mật: “Qua nhà người ta chơi đừng tè bậy nhe cô…” Cảm giác sau khi nói câu đó xong, cả nhà họ muốn ăn sạch “cái nhân” này…

Tôi chợt nhận ra, khi mình cố giữ lấy nếp sống bình thường ở đây, mình bỗng trở thành “kẻ ác” trong mắt những người đã quen sống trong sự nhếch nhác có hệ thống. Tôi cũng phải thừa nhận là tôi đã khuấy đục dòng “nước (đối với họ là…) trong” của “khu dân cư cao cấp” này. Nhưng, thông cảm, tôi – cái “nhân bánh” này – tiếc tiền đặt cọc, cũng hơi tiếc cái khung cảnh im lặng trong nhóm chat của tổ dân phố… Nên, dĩ hòa vi quý hả? Được thôi, nhưng trước hết hãy trả lại cho tôi cái quyền được đi lại, được nhìn thấy một hàng hiên sạch sẽ, và quan trọng nhứt, là cái quyền không phải nhìn thấy những “mỹ cảnh” uốn lượn trước hiên nhà mỗi đêm mưa…

Tôi nghĩ, chị chủ nhà của tôi cũng tiếc phải trả cho tôi cái tiền tôi đặt cọc, nên chị chưa xua đuổi tôi, sau ngần ấy nỗ lực khuyên tôi “bỏ qua cho nhẹ đầu”. Ước là nhân sĩ thời xưa, thấy ai cũng coi nhẹ tiền bạc dữ dội…

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc, nhưng đã dài… Xin cam kết những cái tôi tả trong bài viết đều có thiệt, có chứng cớ, không có bịa đặt, dầu nó có thể hơi phi lý với một người logic (như tôi, khi chưa dọn vào câu chuyện). Vì quyền riêng tư của những người trong xóm, tôi sẽ không “bêu đầu” họ lên.

Thiệt ra, tôi cũng hơi an lòng sau khi tâm sự với vài người bạn. Bởi tôi biết là câu chuyện của tôi gặp cũng không mới mẻ gì ở các khu dân cư «cao cấp» khác. Chỉ khác ở cách xử trí, có những người khác hung tợn hơn tôi – đánh đông dẹp bắc; hoặc có những người nhiều tiền hơn tôi – đã dọn đi từ đời tám hoánh. Còn con bạn thân của tôi (cũng con nhà Bắc Kỳ 54) thì khuyên một câu mà tôi nghe qua cái tỉnh người: “Người ta không ghét mày vì mày sai; người ta ghét vì mày làm lộ cái sai của họ. «Lắm mồm» ở đây giống như nghĩa của từ «phản động» vậy…”

DU

Tương lai tại MÁI NHÀ CHUNG
01/06/2026

Tương lai tại MÁI NHÀ CHUNG

Hội Cao Niên vùng Tampa Bay - Tiễn năm cũ, đón năm mới 2026 Ở quê mình mai vàng hé nở là thấy Tết. Hoa đào khoe sắc là t...
01/06/2026

Hội Cao Niên vùng Tampa Bay - Tiễn năm cũ, đón năm mới 2026

Ở quê mình mai vàng hé nở là thấy Tết. Hoa đào khoe sắc là thấy mùa Xuân. Còn ở đây, nơi xứ người, lại đang giữa mùa Đông.

Tết thì tấp nập trên bến, dưới thuyền đầy ắp cây trái, dưa hấu, hoa, kiểng từ các sông rạch miền Tây đổ về Sài Gòn. Khu vực chợ đầu mối Cầu Muối, chợ Cầu Ông Lãnh, bến Chương Dương, bến cầu Chữ Y, bến cầu Nhị Thiên Đường không thiếu bất cứ thứ gì để chơi Tết. Chợ Thủ Đức thì xe nối đuôi chở rau, củ, còn hoa Đà Lạt thì muôn hồng ngàn tía...

Hình ảnh Tết ngày xưa nhộn nhịp tất bật bấy nhiêu thì, ở đây, chỉ riêng trên bàn thờ đêm giao thừa đã rất khó tìm được đủ loại trái cây cho mâm ngũ quả. Mãng cầu, dừa, sung, đu đủ và xoài (Cầu Dừa Sung Đủ Xài) thể hiện một quan niệm sống rất mộc mạc, đôn hậu, thật thà nổi bật của người miền Nam. Ngày Tết lại thường rơi vào cuối tháng Giêng, đầu tháng Hai dương lịch nên không hề có “tháng Giêng là tháng ăn chơi, tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè”. Vì thế Tết rất trầm lắng.

Còn Tết dương lịch xứ người cũng chỉ tiếp theo sau hai lễ lớn trong năm là lễ Tạ Ơn - Thanksgiving và lễ Mừng Chúa giáng sinh - Merry Christmas rực rỡ muôn màu. Vì thế ngày mùng một Tết dương lịch là ngày cuối của tiệc vui đã kéo dài nên tâm trạng chùng xuống, mệt mỏi... vì phải chuẩn bị đi làm trở lại ngay vào ngày hôm sau, mùng hai. Do đó Tết dương lịch chỉ thấy trên TV hàng triệu người rạng rỡ trong thời tiết giá lạnh hướng về Quả Cầu Thời Gian đang từ từ rơi xuống đúng thời khắc giao thừa tại quảng trường Times Square ở New York rồi ôm nhau, chúc nhau, trao cho nhau những nụ hôn để mừng năm mới.

….

Năm nay, thứ Bảy ngày 27 tháng 12, hội cao niên vùng Tampa Bay tổ chức tiễn năm cũ 2025 để đón năm mới 2026 tại nhà Câu lạc bộ bóng bàn, thay vì tổ chức vào dịp Tết cổ truyền, là từng bước thích nghi và hội nhập vào Quê hương thứ hai.

Một đôi vợ chồng của câu lạc bộ tự gói bánh tét truyền thống, tự dùng lá chuối trồng sau nhà, tự nấu bằng củi khúc đã được chuẩn bị nhiều tháng trước (thay vì nấu bằng bếp ga) nên là đặc sản vô cùng hiếm. Là đem bánh tét hòa nhập vào không khí Tết dương lịch!

Nghe vậy, tôi xin phép được ghé thăm nhà để trực tiếp quan sát. Vừa học hỏi, cũng vừa để hồi tưởng.

Bước vô nhà thì hình ảnh đông người ngồi bệt dưới nền quanh cái nong lớn đầy lá chuối mà trên đó nào nếp, nào thịt, nào nhưn, nào dây lạt cột… hớn hở nói cười rôm rả hoàn toàn không có ở đây mà là một không gian rất tĩnh lặng và ấm cúng ngay trước mắt.

Cụ bà với cậu con trai lớn, đã ra riêng, được nghỉ làm nên đến phụ giúp. Họ đang đứng nơi cái bàn khá nhỏ mà trên đó có nhúm dây bằng plastic, có chồng lá chuối xếp sẵn, có nồi nếp trộn, có nhiều cuốn nhưn bọc plastic sẵn cho từng cái bánh nên gói khá nhanh. Chỉ cột tạm bợ cho khỏi bị bể để cụ ông lấy đem qua bàn khác cột chính thức. Thì ra một mình cụ bà đã tốn rất nhiều thời gian chuẩn bị, sắp xếp mọi thứ trước.

Chỉ có ba người mà gói được khoảng hai chục đòn bánh rất đẹp trong thời gian khá ngắn. Đẹp và chắc chắn ngon hơn bánh bán ngoài chợ. Nhưng, tuyệt đẹp, là vẫn còn giữ được truyền thống ngày Tết của quê hương!

….

Sáng hôm qua, những cánh lục bình nổi trôi theo vận nước, vẫn trên dòng sông lưu lạc lại gom tụ về một chỗ. Tiếng gọi từ tâm thức tìm nhau, hoài niệm vang bóng một thời trong những ngày Tết dương lịch đang tới. Không ai bảo ai, mỗi người một tay cho công việc chung. Trẻ nhứt cũng phải trên 65 khiêng bàn, xách ghế, sắp xếp. Câu lạc bộ không còn chỗ trống. Trên sân khấu là Bàn thờ Tổ quốc với quốc kỳ Việt – Mỹ hai bên.

Lúc tiếng hát bài quốc ca “Nầy công dân ơi…” vang lên và một phút tưởng niệm không thể nén được xúc động. Đại diện ban tổ chức cũng như vài người phát biểu đều ngắn gọn vào trọng tâm. Khoảng hơn 1/3 số người tham dự tự xếp hàng để được cắm cây nhang trên bàn thờ, cũng là nén hương lòng hướng về đất Mẹ.

Lễ vừa xong thì hơn chục cái bàn được chuyền tay từ trong kho ra. Chỉ năm mười phút hội trường đã biến thành nhà hàng (?) Đồ ăn, thức uống dồi dào. Quý bà vẫn là biểu trưng của người phụ nữ Việt phúc hậu, duyên dáng, đảm đang. Những lát bánh tét có cục nhưn tròn trĩnh ngay chính giữa, hạt nếp bóng mượt, đặc biệt là không bị dính lá chuối...

Suốt hơn tiếng đồng hồ, tôi la cà đến vài bàn có vài vị mặc quân phục, ngồi chung với nhiều vị khác đang ăn uống, trò chuyện rôm rả. Họ là nạn nhân trực tiếp bị chà đạp nhân phẩm, thân thể bị bầm dập chết đi sống lại trong các trại tù từ Nam ra Bắc sau năm 1975. Vẫn kiểu nói “rất nhà binh” nhưng thái độ và ngôn ngữ của họ không hề thù hận. Bất chợt, tôi nghĩ ngay đến chuyện thời sự đang gây sóng gió trong nước về cuốn tiểu thuyết Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh.

Tại sao chỉ một cuốn tiểu thuyết mà bộ mặt của giới đảng viên trí thức trong xã hội lại lộ ra rất rõ sự chia rẽ sâu sắc nghiêm trọng đến vậy? Trong khi đó những người H.O. ngoài việc bị chấn thương tâm lý sau chiến tranh còn bị chấn thương tâm lý thêm lần nữa, vì bị nhục mạ, bị đày ải trong các nhà tù từ Nam ra Bắc nhưng thái độ khác hẳn?

Nguyên nhân là cả guồng máy của chế độ tuyên truyền đầu độc hận thù “ngụy quân, ngụy quyền, tay sai, bán nước, tàn ác, bóc lột” để tổ chức chiến tranh đánh chiếm miền Nam bằng mọi giá nên hậu quả là nền tảng đạo đức truyền thống bị bật gốc. Còn người miền Nam khác hẳn, vì được thừa hưởng nền giáo dục Nhân bản và Khai phóng.

Lúc ra về thấy lá cờ Vàng cắm bên ngoài để người từ xa đến khỏi bị lạc, đang lộng gió. Tôi chợt nhớ đã có 20 tiểu bang, 15 quận hạt và 85 thành phố của nước Mỹ chính thức công nhận lá cờ Vàng là di sản của người Việt tị nạn.

Thế nhưng chế độ cộng sản Việt Nam núp bóng bò đỏ phản ứng gay gắt, gạch chéo nó, thì nói chuyện hòa hợp, hòa giải với ai?

Hồ Phú Bông
(28/12/2025)

CÁI NHÂN BÁNHSài Gòn, thành phố của những dòng người đổ về từ muôn nơi, nơi Bắc – Trung – Nam hòa quyện như ly cà phê sữ...
01/05/2026

CÁI NHÂN BÁNH

Sài Gòn, thành phố của những dòng người đổ về từ muôn nơi, nơi Bắc – Trung – Nam hòa quyện như ly cà phê sữa đá. Tôi thì thích uống cà phê đen, cũng hơi quen với vị đắng cuộc đời, vậy mà đôi khi lại thấy có những thứ không nếm được mà nó đắng nghét, đắng chằng. Ví dụ như vị của sự im lặng trong “nhóm chat” tổ dân phố mà tôi đang hiện diện…

--- Du Yên ---

Thiệt ra, lâu lâu tôi ngồi nghĩ, cái vị đắng mà tôi nếm chắc không đắng bằng cái vị đắng mà cả cái xóm này được nếm từ một con thú hoang lạc bầy, lọt vào khu “kinh tế mới” cao cấp này: là tôi. Để rộng đường dư luận, xin kể ra đây để quý vị độc giả đánh giá vị đắng nào đắng hơn…

Chuyện là tôi may mắn được chị chủ nhà tin tưởng cho thuê giá rẻ một cái nhà kho nho nhỏ trong một khu dân cư mà người ta gắn mác “cao cấp” giữa lòng Sài Gòn. Mà khu này cao cấp thiệt: các cổng ra vô đều có chốt bảo vệ (tuy mấy chú bảo vệ nhìn hơi oải), chi phí quản lý cao, đường điện đi âm dưới đất, có công viên riêng, bờ sông uốn lượn bao quanh khu dân cư. Nghe chị chủ nhà nói mấy nhà bê tông xung quanh mát mẻ giáp năm. Không biết do cái kho của tôi hơi lùn nên có vẻ bí bách, hoặc do tôi là một cô gái Nam Kỳ bỗng dưng “nẩy mầm” giữa những người hàng xóm gốc Bắc đã bén rễ mà cảm giác ngột ngạt cứ bao quanh. Chuyện không nằm ở gốc gác, mà nó nằm ở một thứ “luật bất thành văn”: luật vua thua lệ làng, ai tới trước là người tạo ra “lệ”. Mà tôi là người mới…

Chuyện không tốt thường có đôi, thiệt không biết tả sao cho quý vị hiểu cái cảm giác khi tôi nhận ra hai nhà hàng xóm sát vách nhà tôi là bà con với nhau, và tôi trót “gây thù chuốc oán” với cả hai nhà, chỉ vì dám cựa quậy đòi lại quyền sống rất bình thường của chính mình. Tôi như miếng thịt bị kẹp giữa cái bánh hamburger để lâu ngày sắp hóa thạch: bên trái ép, bên phải chèn, phía trước thì “ai thích đặt gì đặt”. Thiệt là đúng chỗ hiểm!

Người ta bảo “bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Nhưng cái “gần” ở đây tôi sẵn sàng bán giá 0 đồng, vì là gần đến mức ống xả nước máy lạnh của cả 2 nhà chĩa thẳng sang ranh giới nhà tôi, chảy nước hết công suất mỗi ngày như muốn gột rửa nửa đời đầy nước mắt mà tôi đã trải, trước thềm nhà tôi luôn có dòng suối nhỏ – không phải phong cảnh hữu tình, đó là nước thải. Là khi con đường trong hẻm vốn dĩ thênh thang (giới môi giới nhà đất gọi là xe hơi né nhau, xe tải quay đầu…) giờ chỉ còn lọt đủ một người đi bộ, vì hai bên đường đã được lấp đầy bởi 4 hàng xe máy của công ty môi giới nhà đất bên cạnh. Tôi ngàn lần muốn hỏi họ: khi họ giới thiệu những căn nhà trong hẻm “xe hơi né nhau, xe tải quay đầu…”, họ có nghĩ tới con đường trước công ty họ? Và cái hầm để xe của tòa nhà là để chưng hay sao? Nếu như vậy, có thể đem những bồn bông giấy chà bá lửa đặt trước nhà tôi xuống đó không? Cành nó rũ kín lối đi của tôi rồi! Gần là… vì hai nhà hai bên nách của nhà tôi là bà con, họ chia sẻ điện với nhau – cũng không ai cấm trừ khi giữa cái không gian mà điện đã âm dưới lòng đất từ đời nào, vẫn sừng sững một cái trụ điện lạc quẻ trước cửa nhà tôi. Và là do họ có những cái cuống họng rất xịn, nên mỗi cảm xúc vui buồn của họ là nhạc đệm chênh phô trong cuộc sống của tôi…

Láng giềng gần cỡ này, có ai muốn mua không?

Khi tôi mắng vốn lần một, chị chủ nhà (cũng người Bắc, bận rộn quản lý bao căn nhà khác) kể rằng xưa kia, khi chị chưa xây nhà kho, khu đất của chị cũng từng bị “tính” là đất của người ta. Ở đây, ranh giới là một khái niệm có tính… cảm xúc. Ai mạnh miệng thì ranh giới nở ra. Ai hiền thì ranh giới co lại.

Khi tôi mắng vốn lần thứ hai (thiệt ra là rất muốn “bỏ đi thật xa để cố quên người ta” nhưng tiếc tiền cọc 3 tháng tiền nhà), chị chủ nhà không nói “em tự giành giựt đi em” mà chị kéo tôi thẳng vô… “nhóm chat” của khu phố và nói “nhà chị đã cho em thuê, bây giờ nó là của em, em hãy vào nhóm và ý kiến.”

(còn tiếp)

01/05/2026

Lễ thượng kỳ Việt Nam Cộng Hoà (01/01/2026) do Tập thể Chiến Sĩ VNCH vùng Đông nam Hoa Kỳ tổ chức.

QUÀ TẾT TRỜI CHO..  Một hôm trong dịp dự tang lễ của một người chú họ tại nhà thờ trên đường Senter, lúc ra về ông Hai t...
01/03/2026

QUÀ TẾT TRỜI CHO..

Một hôm trong dịp dự tang lễ của một người chú họ tại nhà thờ trên đường Senter, lúc ra về ông Hai thấy phía bên kia đường có quán cà phê của người Việt Nam, ông ghé qua uống nước giải khát ngồi nghỉ mệt.

Lâu lắm rồi ông mới tới một quán cà phê kiểu Việt Nam như thế này, khách hàng toàn người Việt cười nói vui vẻ ồn ào, ông Hai chợt có cảm giác gì gần gũi thân thuộc, mà từ lâu ông đánh mất.

Ông Hai góa vợ mấy năm nay, 3 năm về trước vợ ông lâm bệnh nặng chỉ trong vòng 6 tháng thì qua đời. Ông suốt ngày lủi thủi một thân một mình, con gái ông thấy vậy nói ông dọn về ở chung cho đỡ hiu quạnh tuổi già. Nhưng con gái và con rể bận bịu công việc cả ngày, đi làm từ sáng tới chiều, hai đứa cháu ngoại thì đi học xa, lâu lâu mới về nhà một lần.

Buổi sáng ông đi đến phòng gym tập thể dục chừng một tiếng đồng hồ, về nhà tắm rửa ăn uống rồi mở tivi xem tin tức, nếu không thì mở iPad coi đủ thứ chuyện trên đó, thỉnh thoảng ra vườn sau nhà tưới cây làm cỏ coi như tập thể dục. Ngày nào cũng như ngày nấy, bạn bè thân thiết thì mỗi người một hoàn cảnh lại ở xa, lâu lâu hẹn nhau gặp mặt một lần.

Sáng nay ông Hai trở lại cái quán cà phê sân vườn hôm trước ông có lần ghé qua. Ông lựa bàn ngồi ngoài hàng hiên tránh khói thuốc lá bên trong. Ngồi bàn gần bên là một ông khách cũng cỡ tuổi ông đang hào hứng chơi vé số cạo, ông Hai thấy ông này có vẻ quen quen không nhớ là gặp ở đâu.

Có hai ông khách lớn tuổi bước vô quán ngó dáo dác nhìn quanh quay lại hỏi ông ta:

– Ông Hiền có thấy ông Tài tới chưa?

– Chưa.

Nghe vậy hai ông khách vội bước vào trong tìm bàn ngồi.

Người đàn ông này thấy ông Hai ngồi một mình nên mở lời làm quen:

– Anh mới tới quán này lần đầu?

– Lần thứ hai, hôm trước có tới một lần, nhưng tôi ít khi vô quán cà phê lắm.

Anh tên Hiền?

Ông bật cười nói ở đây ai cũng gọi tôi là “chú Hiền”, mà thật ra tên Hiền chỉ là tên giả.

– Tên giả?

– Lần đầu vô quán này, mấy cô tiếp viên không biết tôi tên gì, nói với bà chủ cái chú “hiền hiền” ngồi một mình uống cà phê đen đá. Mấy cô kêu tôi “chú Hiền” lâu ngày quen miệng chết danh cái tên Hiền, tôi thấy tên Hiền cũng tốt nên không đính chánh cứ để vậy nhận mình tên Hiền.

Ông khách lớn tuổi từ trong bước ra nói với ông Hiền:

– Ông Tài gọi phone nói chừng một tiếng nữa ổng mới tới, ông ở đây chờ đừng đi đâu.

– OK

Ông Hiền nói với ông Hai:

– Mấy ổng hẹn rủ chơi đánh bài xập xám, anh có biết chơi không.

– Biết, mà tôi ít khi chơi.

– Giờ còn thiếu một tay, anh chơi chút cho vui khi nào ông kia tới thì anh nghỉ.

Ông Hai bật cười nói OK cũng được.

Hôm nay ông cảm thấy vui vui, nhập bọn mấy ông già xóm nhà lá quán cà phê bình dân này chơi đánh bài.

Lúc rày buổi sáng sau khi tắm rửa ăn uống, ông Hai thường đến quán cà phê nhìn thiên hạ nói cười cho đỡ buồn, chớ ở nhà một mình chèo queo quanh năm suốt tháng rầu thúi ruột. Ông vừa quen một ông bạn già ở quán cà phê đó: “chú Hiền”. Chú Hiền nầy người cũng hiền lành nói năng nhỏ nhẹ, nhưng sở thích hai người thì khác nhau có thể nói là một trời một vực. Trong khi ông Hiền thích cờ bạc, cá độ football với lại mua vé số cạo thì ông Hai ngược lại chẳng dính vô thứ nào, không hề.

Đôi ba lần ông theo ông Hiền mua vé số cạo nhưng không thấy hứng thú nên thôi. Đến quán cà phê nói chuyện đời, chuyện thời sự với bạn bè, nếu không ngồi làm thinh nhìn thiên hạ cũng đủ vui rồi.

Thỉnh thoảng ông Hai rủ ông Hiền qua khu mua sắm của người Việt gần bên ăn trưa. Qua lại nhiều lần thân thiết, ông tình thật kể cho ông Hiền nghe trước kia ông là một sĩ quan trong quân đội VNCH. Ông và gia đình qua đây từ rất sớm, cố gắng làm ăn nên cũng có của ăn của để. Con cái ông học hành rất giỏi, đều là những người thành đạt, công danh lẫn sự nghiệp.

Ông nói vợ ông qua đời bất thình lình mấy năm về trước, ông về sống với gia đình đứa con gái, nhưng ban ngày mọi người đi vắng, ông ở nhà một mình buồn quá chẳng biết làm gì để giải sầu.

Ông Hiền bật cười nói tôi thì trái lại là một phiên bản trái ngược. Là một người thất bại, đúng hơn là một người không nên thân.

Tôi đi làm trong hãng điện tử lương ba cọc ba đồng, có bao nhiêu xài hết bấy nhiêu, lại có tật cờ bạc nên chẳng dành dụm được gì, sống tà tà ngày nào biết ngày đó.

Tôi sống buông thả một phần cũng vì không vợ không con, không có gì để lo, không ai cử nhử cằn nhằn nên muốn làm gì thì làm. Cờ bạc lâu ngày gỡ không ra tôi giờ như một con nghiện hết thuốc chữa.

Tôi sống với gia đình bà chị từ ngày qua Mỹ tới giờ, cũng đã hơn 30 năm rồi. Từ ngày nghỉ hưu, nhiều thì giờ trống trải, tôi hay ra quán cà phê la cà ở đó đôi khi tới chiều mới về.

Ông Hai cùng con cháu chuẩn bị đi Việt Nam chơi một tháng nhân dịp các cháu nghỉ hè. Ông hỏi ông Hiền đã bao lâu rồi chưa về Việt Nam, ông Hiền nói chưa lần nào. Ông trố mắt ngạc nhiên.

– Sao ông không về chơi thăm lại làng quê xứ sở?

Ông Hiền trả lời nửa đùa nửa thật:

– Tại vì tui không có tiền.

Ông Hai bật cười nghĩ ông bạn già nói giỡn chơi.

– Ông còn bà con thân nhân nào ở bên đó không? Trước kia ở Việt Nam ông ở đâu?

– Nhà cha mẹ tôi ở Sa Đéc, tôi còn ông anh lớn và bà chị ở bên đó, họ sống cùng con cháu đông lắm, căn nhà của cha mẹ tôi cũng còn giữ, không bán. Tôi về bên đó không lo chỗ ở.

Ông Hiền hỏi ông Hai:

– Chắc ông là dân Sài Gòn?

– Vâng, nhà cha mẹ tôi trước đây ở Phú Nhuận, nhưng giờ cha mẹ anh em đều qua đây hết, tôi về bên đó ở khách sạn cũng tiện.

Ông Hai mặt trầm ngâm đăm chiêu nghĩ ngợi. Ông hỏi ông Hiền:

– Ông qua đây bao lâu rồi? Có bao giờ ông nhớ về làng quê xứ sở? Có bao giờ ông nhớ lại những buồn vui cùng người thân và bạn bè nơi mình sinh ra và khôn lớn?

Ông Hiền nhìn về dãy núi xa xa ngoài kia, vẻ mặt buồn buồn, giọng nói buồn buồn.

– Tôi qua đây hơn 30 năm rồi. Trước đây lúc còn trẻ, lúc còn đi làm có tiền, có điều kiện, không hiểu sao tôi không nghĩ đến việc về Việt Nam thăm lại làng quê xứ sở, thăm bà con bạn bè thân thiết. Rồi tôi lại vướng vào hết đam mê này đến đam mê khác, tiền bạc có bao nhiêu nướng vào cuộc đỏ đen. Giờ tuổi già trắng tay, đôi lúc cô đơn hiu quạnh bỗng nhớ về làng xóm nơi mình đã sinh ra và lớn lên, nhớ một cách tha thiết, muốn về thăm lại chốn xưa một lần trước khi chết mà không có tiền.

Ông Hai nghe vậy chợt thấy cảm động, tội nghiệp cho ông bạn già mới vừa quen chưa được bao lâu.

***

Đầu tháng 12 xứ Mỹ rộn ràng mùa lễ hội, sáng thứ Bảy quán cà phê đông nghẹt không còn chỗ đậu xe, ông Hai bước vô quán tìm chỗ ngồi, ngó quanh mà không thấy ông Hiền. Chưa kịp uống hết ly cà phê, anh chàng thanh niên trẻ ngồi bàn gần bên trúng vé số cạo mừng rỡ nhảy cà tưng. Anh chàng cầm tờ vé số mà tay run run, miệng nói ái dà trúng lớn, trúng lớn lắm, mười ngàn đô. Anh chàng chắp tay xá xá miệng nói con cảm ơn ông Địa, con cảm ơn ông Thần tài.

Ông Hai nhanh trí kéo anh ta lại nói nhỏ, ông muốn làm một “hợp đồng âm dương” đôi bên cùng có lợi. Hai người âm thầm dẫn nhau ra nhà bank, ông Hai rút tiền đưa anh ta, ông mua lại tờ vé số trúng đó. Ông căn dặn anh chàng tuyệt đối không nói cho ai biết.

Mấy ngày sau lúc chia tay ông Hiền ở quán cà phê ra về, ông Hai nhẹ để tờ vé số trúng xuống đất chỗ ông Hiền đi qua, cẩn thận nhìn trước nhìn sau không cho ai thấy. Ông núp vào chỗ kín âm thầm theo dõi. Ông Hiền đi ngang thấy tờ vé số ai quăng dưới đất, như thường tình ông lượm lên coi dò lại, ông trố mắt kinh ngạc nhìn cho rõ, ông bỏ tờ vé số vào túi lên xe ra về.

Ông Hai nửa vui nửa hồi hộp, sợ ông Hiền không thấy mà quăng tờ vé số vô thùng rác.

Mấy ngày sau hai ông bạn già gặp nhau ở quán cà phê như thường lệ, ông Hai nói loanh quanh thăm dò coi ông bạn già có nói gì không, nhưng ông Hiền nín thinh không đá động gì đến việc mua vé số hay trúng số. Ông Hai mở lời:

– Tết gần đến, người ta đi Việt Nam quá trời, vé máy bay giờ dễ mua mà cũng rẻ, hổng ấy ông làm một chuyến về quê “ăn Tết”.

Ông Hiền miệng cười cười.

– Vấn đề đầu tiên là tiền đâu.

Ông Hai mỉm cười:

– Thì trời cho.

Cả hai ông bạn già cười khúc khích.

Ông Hiền vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ một điều gì khó nói, ông nhìn ra ngoài sân cắn móng tay nghĩ ngợi, ông nói với ông Hai:

– Tôi tuy mới quen biết ông mấy tháng nay, nhưng tôi thấy ông là người chân thành dễ mến, có lòng tốt, có lòng thương người. Mấy lần tôi thấy mấy người “homeless” vô quán xin thuốc lá ông đều cho họ tiền vì ông không hút thuốc, có một lần ông mua ly cà phê mới cho họ khi họ định lượm uống ly cà phê của ai bỏ dở.

Ông à, tôi nói thật cho ông biết điều này, mấy hôm trước lúc ra về tôi có lượm được một tờ vé số trúng của ai bỏ dưới đất. Nếu trúng ít thì không nói làm chi, không đáng kể, tôi cũng thường lượm được vé số trúng người ta bỏ, nhưng chỉ vài ba đồng, nhiều lắm là vài chục, đằng này trúng tới mười ngàn, một số tiền đâu có nhỏ. Tờ vé số lại cạo sạch sẽ, dễ nhìn, tôi nghĩ chắc có ai làm rớt.

Về nhà tôi cứ suy nghĩ hoài, nếu tôi âm thầm đem đi lãnh, trong lòng tôi sẽ cứ áy náy hoài năm này qua tháng nọ, mà tôi cũng sợ họ biết được sẽ kiện tôi ra tòa về tội ăn cắp.

Mấy ngày nay tôi chờ đợi nghe ngóng, coi có ai trong quán la lên là họ làm mất tờ vé số trúng, tôi sẽ trả lại cho họ. Họ cho tôi chút đỉnh là đủ vui rồi.

Ông Hai có chút ngạc nhiên khi nghe ông bạn già nói. Ông cảm mến ông này tuy nghèo chớ không tham. Ông nói với ông Hiền:

– Ông nói vậy cũng phải, mình chờ coi ai mất thì trả lại cho họ. Nhưng ông cẩn thận đừng nói cho ai biết là ông có lượm được tờ vé số trúng, sợ có đứa tham nhận bừa là vé số của nó làm rớt. Nếu không phải tờ vé số của nó mua, nó không thể biết là tờ vé số loại gì, màu gì, trúng con số mấy và trúng bao nhiêu tiền.

– OK, tôi sẽ chờ thêm một thời gian nữa xem sao, nếu không có ai báo mất tôi sẽ đi lãnh, coi như quà Tết, quà Tết trời cho.

Ông Hai mỉm cười gật gật đầu.

– Để tới hôm đó tôi sẽ chở ông tới sở xổ số điền đơn lãnh tiền, rồi tôi cũng chở ông ra văn phòng du lịch đặt vé máy bay, nhất định kỳ này về Việt Nam “ăn Tết” một chuyến nhe ông bạn già.

Ông Hiền vẻ mặt hân hoan vỗ vai ông Hai nói cảm ơn ông có lòng lo lắng cho tôi.

Hai ông bạn già cười giòn khoái chí, vui quá… vui như Tết.

NTG

01/02/2026

Thông điệp đầu năm của Dược sĩ Nguyễn Đức Minh Ngọc, Chủ Tịch HĐCH Cộng đồng tiểu bang Florida

01/02/2026

Lời tâm tình của thượng toạ Thích Đức Thông tại Lễ Thượng Kỳ VNCH đầu năm dương lịch.

Happy New Year!
01/02/2026

Happy New Year!

01/01/2026

LÁ CỜ THIÊNG (ca nhạc sĩ Hoàng Tường) - Ban hợp ca Orlando trình bày tại Lễ Thượng Kỳ đầu năm do Trung Tâm Điều hợp Tập thể Chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà vùng Đông Nam Hoa Kỳ tổ chức.

Address

302 S Graham Avenue
Orlando, FL
32803

Opening Hours

Monday 9am - 5pm
Tuesday 9am - 5pm
Wednesday 9am - 5pm
Thursday 9am - 5pm
Friday 9am - 5pm

Telephone

+14078945111

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tre Florida posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tre Florida:

Share