Tre Florida

Tre Florida Tin Tức - Văn Hóa - Thể Thao - Giải Trí

Dư âm ngọt ngào đêm gây quỹ “CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC”Cẩm TúTối thứ Bảy ngày 03 tháng 01 năm 2025, khi có mặt trong chương tr...
01/14/2026

Dư âm ngọt ngào đêm gây quỹ
“CHO ĐI LÀ HẠNH PHÚC”

Cẩm Tú

Tối thứ Bảy ngày 03 tháng 01 năm 2025, khi có mặt trong chương trình gây quỹ giúp đồng bào miền Trung sau những ngày oằn mình chống chọi với bão lụt, lòng của chúng tôi có rất nhiều cảm xúc đan xen. Vừa xúc động, vừa xót xa, nhưng cũng đầy hy vọng. Xúc động vì thấy được tình người ấm áp, sự chung tay không phân biệt quen lạ, già trẻ. Xót xa khi nghĩ đến những gia đình đang mất mát nhà cửa, tài sản, thậm chí là người thân sau những cơn bão dữ.

Nhưng trên tất cả, chúng tôi cảm nhận được một niềm tin rất lớn - rằng dù thiên tai có khắc nghiệt đến đâu, thì tình đồng bào, nghĩa đồng hương vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất. Mỗi tấm lòng, mỗi sự đóng góp hôm nay, dù lớn hay nhỏ, đều mang theo sự sẻ chia, yêu thương và hy vọng gửi về miền Trung thân yêu.

Có những khoảnh khắc lặng đi khi hình ảnh quê nhà ngập trong nước lũ được nhắc đến; có những giây phút nghẹn ngào khi nghe những câu chuyện về mất mát, khó khăn, nhưng trên tất cả là cảm giác ấm áp khi nhận ra rằng tình người chưa bao giờ vơi cạn. Mỗi đóng góp, dù lớn hay nhỏ, đều mang theo tấm lòng yêu thương, là lời nhắn gửi rằng đồng bào miền Trung không đơn độc trong cơn hoạn nạn.

Chúng tôi rất lấy làm vui vì được là một phần nhỏ trong chương trình ý nghĩa này, và mong rằng những gì chúng ta cùng nhau làm hôm nay sẽ tiếp thêm sức mạnh để bà con miền Trung sớm vượt qua khó khăn, ổn định lại cuộc sống.

Đêm gây quỹ “Cho Đi Là Hạnh Phúc” do Kim Tân Entertainment và Nhóm nghệ sĩ Thiện nguyện Florida tổ chức đã khép lại, nhưng những cảm xúc đọng lại trong lòng mỗi người tham dự vẫn còn nguyên vẹn và sâu lắng. Giữa không gian ấm cúng của nhà hàng Ten Ten, từng ánh mắt, từng cái nắm tay, từng tràng pháo tay vang lên không chỉ để cổ vũ cho chương trình, mà còn là sự sẻ chia chân thành hướng về đồng bào miền Trung đang nỗ lực khôi phục lại cuộc sống sau thảm họa.

Đêm hôm ấy không chỉ là một buổi gây quỹ, mà là một minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của sự đoàn kết và lòng nhân ái nơi cộng đồng người Việt xa xứ. Khi cho đi bằng cả tấm lòng, chúng ta nhận lại niềm hạnh phúc rất đỗi giản dị nhưng bền lâu - hạnh phúc vì đã được chia sẻ, được yêu thương và được làm điều có ý nghĩa cho quê hương xa xôi vạn dặm.

(Bài có đăng trên báo Trẻ Florida số 904, phát hành ngày 23 tháng 01/ 2026)

BÁT MÌ CUỐI NĂM Người Nhật có phong tục trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn...
01/13/2026

BÁT MÌ CUỐI NĂM

Người Nhật có phong tục trước giờ Giao Thừa, thường cùng gia đình đến một quán mì ưa thích, mỗi người ăn một bát mì truyền thống để cùng nhau ôn cố tri tân. Mời các bạn đọc câu chuyện sau đây để cảm thấy chút ấm lòng trong đêm cuối năm.

(Như Sao)

21 giờ đêm Giao Thừa, quán mì của ông bà Bắc Hải Đình đã hết khách, họ chuẩn bị đóng cửa, chuẩn bị cho lễ Tất Niên của nhà mình…

Tiếng chuông gió trước cửa vang lên, ông ra mở cửa: Một người phụ nữ trung niên với hai cậu bé khoảng 10 và 7 tuổi, trông họ thật lam lũ, ngập ngừng xin phép bước vào. Sau khi xếp cho họ ngồi trước bàn, ông chủ quán chờ đợi. Người phụ nữ bối rối: Ông bà có thể cho ba mẹ con chúng tôi một bát mì được không? Hơi ngạc nhiên, nhưng ông nói vâng, và quay vào dặn bà làm một bát to hơn bình thường đưa lên cho họ. Ba mẹ con cùng chụm đầu vào ăn, xuýt xoa ngon lành. Đứa bé đang ăn ngẩng đầu nhìn mẹ hỏi: Mẹ ơi, liệu năm sau nhà ta có được ăn như thế này nữa không? Người mẹ nhẹ nhàng nói: chúng ta sẽ cùng cố gắng để được như thế nhé! Ăn xong họ lễ phép cảm ơn ra về. Ông bà chủ quán nhìn theo ái ngại…

Một năm qua đi rất nhanh… Lại đến sau 21 giờ Giao Thừa năm sau, ông bà chủ quán dường đã quên, thì lại như năm trước Ba mẹ con líu ríu bước vào như để trốn cái lạnh cắt da bên ngoài. Trông họ tiều tụy hơn, và người mẹ lại xin được phục vụ một bát mì. Ông chủ quán vồn vã, rồi bước vào trong dặn bà làm 3 bát mì. Bà phúc hậu nói: Ông ạ, hãy làm một bát như ý họ. Nhưng bà làm để đủ no và ấm lòng cho 3 người. Họ ngồi vào chiếc bàn bình dị năm ngoái, ăn rất ngon, vui vẻ dặn dò nhau những việc phải nỗ lực hơn trong năm mới. Xong, người mẹ đứng lên cảm ơn, muốn trả thêm tiền cho bát mì đó, nhưng ông bà ân cần từ chối: Được ba mẹ con đến đây, và nếu quán chúng tôi như là nơi ba mẹ con có thể hưng phấn hơn cho những điều các vị cần cố gắng thì đã là điều thật quý hóa rồi…

Lại thêm một năm nữa. Ông Bà đã đặt lên tấm bảng con giữ chỗ trên chiếc bàn đó trong quán, dành cho họ. Nhưng mãi sau 21h không thấy họ quay trở lại… Ông bà có cảm giác một nỗi buồn trống vắng, khẽ bảo nhau đóng cửa hàng để chuẩn bị Tất Niên… Cứ như thế trong nhiều năm sau đã thành thông lệ, mọi khách hàng cũng biết chuyện mà cảm động, không ai ngồi vào chiếc bàn đó vào đêm Giao Thừa cả và ai cũng có ý vừa nhâm nhi bát mì vừa mong đợi Ba Mẹ Con trở lại…

Rồi lại một cái Tết nữa… Đã quá 21 giờ ông bà chủ quán định nói lời cảm ơn cuối năm với mọi người đang còn trong quán thì tiếng chuông vang lên… Ông ra mở, mọi người nhìn ra theo. Ba người: một phụ nữ lịch lãm và 2 cậu thanh niên tuấn tú khỏe mạnh bước vào. Dường như quen thuộc, họ tiến đến chiếc bàn kia. Ông chủ khiêm nhường nhắc: Thưa, chỗ này đã được dành cho người khác ạ… Họ xin được ngồi ngay bàn sát bên. Ông chủ lễ độ chờ họ gọi. Người phụ nữ ngẩng lên: Xin cho ba chúng tôi Một Bát Mì… Trời ơi… Mọi người đều quay hết về phía họ: Phải chăng các vị là Ba Mẹ Con ngày xưa? Chúng tôi đã mong chờ các vị bấy lâu…

Dạ vâng, là chúng tôi ạ. Chồng và cha chúng tôi bị tai nạn qua đời đã lâu, để lại món nợ rất lớn, chúng tôi đã vô cùng khó khăn nên đã nhiều năm không còn khả năng được ăn mì Tất Niên nữa. Bây giờ mọi điều đã rất tốt đẹp, nên trở lại đây muốn được ăn bát mì như năm xưa, được hưởng tình thương của ông bà mà nhờ đó chúng tôi đã thêm sự ấm lòng và động lực để cố gắng vượt qua mọi thử thách, làm ăn thịnh đạt… Tất cả tràn đầy xúc động đứng lên bước lại quây quần và cung kính cảm tạ lẫn nhau.

NUÔI EMHai chữ “Nuôi Em” đang là câu chuyện được nhắc tới nhiều nhất trên mạng xã hội tháng 12 năm 2025, đồng thời làm x...
01/12/2026

NUÔI EM

Hai chữ “Nuôi Em” đang là câu chuyện được nhắc tới nhiều nhất trên mạng xã hội tháng 12 năm 2025, đồng thời làm xao động lòng rất nhiều người hảo tâm trong và ngoài nước.

*** Du Uyên ***

Khởi xướng năm 2014 do Hoàng Hoa Trung (sanh năm 1990), chương trình thiện nguyện “Nuôi Em” bắt đầu với 40 học sinh ở Mường Nhé (Điện Biên), mỗi em được một phần cơm trưa 8,500 VND/ngày. Sau hơn 10 năm, nhờ được quảng cáo trên VTV, được các ca sĩ nổi tiếng trong nước ủng hộ – quảng cáo… chương trình này lớn dần thành một mạng lưới trên 95,000 em được giúp đỡ tại 21 tỉnh. Riêng năm học 2025-2026, phía dự án cho biết đang nuôi 71,761 học sinh, tương ứng 75,526 “mã nuôi” và hơn 120,000 “anh chị nuôi” (nhà hảo tâm), phần nhiều chuyển tiền qua ngân hàng và ví điện tử. Nếu “em nuôi” nào không được anh chị nuôi gửi tiền tiếp sẽ bị trang “Nuôi Em” đăng lên là “mã bỏ rơi” và tìm cho em anh chị nuôi khác, đồng thời viết tin nhắn chỉ trích nhà hảo tâm đã ngừng góp tiền với lời lẽ rất nặng nề.

Khi mỗi em bé vùng cao trở thành một “mã số” như hàng hóa trên bảng Excel và các trang thông tin đại chúng, thì việc “tráo hàng”, “đổi mã”, hay “tồn kho” âu cũng là cái lẽ sớm muộn? Dầu đã có lác đác nhiều bài mắng vốn xoay quanh chương trình Nuôi Em này, nhưng chính thức kể từ ngày 6-12-2025, hàng trăm, hàng ngàn mạnh thường quân mới đồng loạt lên mạng cho biết họ gặp các tình trạng: mã “em nuôi” trùng nhau, bị nhắc đóng tiền với lời lẽ khiếm nhã, một số hình ảnh “em nuôi” bị thay đổi giới tánh, khuôn mặt dầu cùng tên, cùng mã số, nhiều người khi liên lạc để “Nuôi Em” Việt Nam thì được giới thiệu nuôi em ở… Căm Bốt, Phi Luật Tân (Do tin chương trình, nên có người đã chuyển khoản nuôi em ở… Căm Bốt, Phi Luật Tân luôn, giờ họ đánh lô tô trong dạ vì không biết mấy em ở nước ngoài có nhận được gì không?). Tày trời hơn, có người tố rằng “em nuôi” đã mất do tai nạn nhưng phía Nuôi Em không thông báo…

Cư dân mạng còn tình cờ thấy một trong những căn nhà tình thương được nhóm này “quảng cáo” là xây cho hai bà cháu nghèo ở Tuyên Quang với số vốn khiêm tốn 80 triệu VND. Nhưng hình ảnh báo cáo là biệt thự 2 tầng xịn, giá thị trường ít nhất hơn 1 tỷ VND. Trùng hợp thay, ngôi nhà “tình thương” này ở quê vợ của chủ tịch Trung.

Trong khi phía mạnh thường quân phải đóng tiền trọn gói từng năm thì “Nuôi Em” lại giải ngân cho các trường, cơ quan địa phương theo quý, theo tháng. Trong một phỏng vấn ngắn với công ty truyền thông, Trung thừa nhận có đem tiền chưa dùng đến gửi tiết kiệm, tiền lời hàng tỷ VND. Trung cũng thừa nhận có xài tiền quỹ cho cá nhân và các công tác viên, nhưng không nói rõ xài ở mức nào…

Nếu sự chậm trễ trong việc chuyển tiền còn có thể nói do quá tải công việc, thì những dấu vết giả tạo trên các văn bản hành chánh vừa được cộng đồng mạng soi kỹ lại gợi ra một nghi ngờ nặng nề hơn: sự gian dối mang tính hệ thống. Ông Trung, người đứng đầu dự án, nhiều lần than mình “mù công nghệ”, phải làm thủ công nên dễ sơ sót. Nhưng lý lịch cá nhân lại cho thấy một bức tranh khác hẳn: từng học lập trình, có mặt trong danh sách Forbes Under 30, hợp tác với các nền tảng tài chánh điện tử… Câu hỏi được đặt ra: hình ảnh “thủ công, ngây thơ” có phải chỉ là một tấm bình phong để tránh các hệ thống kiểm soát kỹ nghệ cao hay không?

Thiệt ra, ở Việt Nam đó giờ đâu hiếm cái chuyện lấy tiền, lấy lòng của nhà hảo tâm đi mua biệt thự, xe hơi, du lịch Thụy Sĩ. Chuyện này gây ồn ào có lẽ do số tiền quá lớn, số người bị lừa quá đông và nó liên can tới nhiều “tượng đài thiện nguyện” khác. Nói chung, càng bới càng hôi, nên cho câu chuyện hạ hồi phân giải, tôi không muốn bàn sâu thêm. Chỉ là thấy tội cho những đứa trẻ, sanh ra nơi heo hút núi rừng, chưa bị thú dữ ăn đã làm mồi cho những con người dữ dằn…

(còn tiếp)

THƯ NGỎ CỦA MC NAM LỘCKính thưa quý vị và các bạn,Liên tục trong thời gian gần đây, rất đông quý vị khán thính giả cũng ...
01/11/2026

THƯ NGỎ CỦA MC NAM LỘC

Kính thưa quý vị và các bạn,

Liên tục trong thời gian gần đây, rất đông quý vị khán thính giả cũng như thân hữu đã hỏi thăm, đồng thời chuyển đến cho tôi nhiều video trên YouTube với các chủ đề khác nhau, thí dụ như: MC Nam Lộc phỏng vấn đại tá Hùng Cao, vợ chồng nhạc sĩ Trúc Hồ, nữ ca sĩ Diễm Liên, O Sen Ngọc Mai, Hồ Hoàng Yến, Quốc Khanh… cùng một số người khác. Ngoài ra họ còn phổ biến nhiều tin tức thất thiệt như: tôi đã về Việt Nam, hoặc có những sự xung đột với bạn hữu, hay rạn nứt trong gia đình, vân vân và vân vân.

Hôm nay tôi xin mạn phép viết bức Thư Ngỏ này để chính thức thông báo rằng:

1- Tôi đã không phỏng vấn bất cứ ai trên các chương trình truyền hình hoặc video, kể từ ngày trung tâm Asia chấm dứt hoạt động. Từ đó đến nay, tôi không cộng tác với bất cứ đài truyền hình hay trung tâm ca nhạc nào khác, và cũng không có Facebook hoặc một channel YouTube nào của riêng mình.

2- Những video có hình ảnh tôi ngồi phỏng vấn mà quý vị xem được trên các mạng truyền thông trong những ngày tháng gần đây, đều hoàn toàn là giả tạo, hoặc giả mạo.

3- Tôi chưa bao giờ bước chân trở lại Việt Nam, ngoại trừ một lần duy nhất vào năm 1991, trong chuyến công tác với phái đoàn của bộ ngoại giao Hoa Kỳ để giải quyết những khúc mắc, trở ngại cho các chương trình tị nạn HO và Con Lai (Amerasian) mà thôi.

4- Cuộc sống gia đình chúng tôi vẫn luôn luôn êm thấm, và hạnh phúc. Các mối liên hệ với thân hữu, cùng anh chị em nghệ sĩ rất tốt đẹp, không hề có bất cứ một sự mâu thuẫn nào.

Tuy nhiên, nếu để ý, quý vị có thể nhận ra được sự giả mạo, vì vào giây phút cuối của hầu hết các video đó, họ luôn luôn đưa ra những lời “tuyên bố từ chối trách nhiệm” (disclaimer) rằng, “nội dung của câu chuyện kể trên hoàn toàn là giả tưởng, hư cấu và không có thật…”. Nhưng rất tiếc, đến lúc đó thì chúng ta đã bị họ lừa, vì vừa cho họ một vài views. Đấy là chưa kể nhiều người còn chuyển cho bạn hữu hoặc thân nhân của mình!
Thành thật cảm ơn sự thăm hỏi và quan tâm của quý vị. Điều thực tế nhất là từ nay trở đi, chúng ta không nên xem các video đó để rồi vô tình tiếp tay giúp họ câu views hầu nhận được tiền một cách vô lương tâm, và vô trách nhiệm từ công ty YouTube.

Chúc Mừng Năm Mới 2026 đến toàn thể quý vị và các bạn.

Nam Lộc

PS: Xin đơn cử một vài video giả mạo đính kèm dưới đây:

NỖI BUỒNHai vợ chồng đang ăn tối, đột nhiên người vợ thở dài. Chồng ngạc nhiên hỏi:- Bà sao thế?- Tôi đang nghĩ đến mấy ...
01/10/2026

NỖI BUỒN

Hai vợ chồng đang ăn tối, đột nhiên người vợ thở dài. Chồng ngạc nhiên hỏi:

- Bà sao thế?

- Tôi đang nghĩ đến mấy đứa trẻ.

- Tụi nó ổn cả mà?

- Nhưng tôi sinh ra chúng, chăm lo cho chúng suốt 20 năm trời vậy mà đến ngày của Mẹ chẳng đứa nào chúc lấy một câu.

- Thế bà nghĩ ngày của Cha tôi nhận được một tiếng cảm ơn nào chắc.

- Ông bì sao được. Ít gì tôi cũng là mẹ ruột của tụi nó.

NGUYEN THANH XUONG (Gò Vấp - email)

LIỀU
01/09/2026

LIỀU

TÀI GIỎIMẹ ngạc nhiên khi Dave ôm cặp về rất sớm:- Sao hôm nay con về sớm thế?Dave ưỡn ngực:- Bởi vì con là đứa duy nhất...
01/08/2026

TÀI GIỎI

Mẹ ngạc nhiên khi Dave ôm cặp về rất sớm:

- Sao hôm nay con về sớm thế?

Dave ưỡn ngực:

- Bởi vì con là đứa duy nhất trả lời được câu hỏi của thầy.

- Giỏi lắm con trai. Thầy hỏi gì vậy?

- “Sáng nay đứa nào trèo cửa sổ vào lớp?”.

NGUYEN T. THANH XUONG (Gò Vấp - email)
Tranh: AI

LỄ THƯỢNG KỲ VIỆT NAM CỘNG HÒAĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH TẠI ORLANDO, FLORIDANhư thông lệ hàng năm, vào sáng thứ Năm ngày 01 thá...
01/07/2026

LỄ THƯỢNG KỲ VIỆT NAM CỘNG HÒA
ĐẦU NĂM DƯƠNG LỊCH TẠI ORLANDO, FLORIDA

Như thông lệ hàng năm, vào sáng thứ Năm ngày 01 tháng 01 năm 2026, trong không khí mát mẻ và đầy tình thân ái, Tập thể chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa vùng Đông Nam Hoa Kỳ, Florida đã tổ chức Lễ Thượng Kỳ Việt Nam Cộng Hòa nhằm tưởng niệm và tri ân các bậc tiền nhân, các chiến sĩ đã hy sinh vì lý tưởng tự do, đồng thời gìn giữ và tiếp nối truyền thống Quốc gia nơi đất khách quê người.

Buổi lễ diễn ra với sự tham dự của một số đồng hương, đại diện các hội đoàn, cựu quân nhân, cùng vài gia đình và thế hệ trẻ tham dự. Tất cả cùng tề tựu trong tinh thần đoàn kết, trang nghiêm, thể hiện lòng tôn kính đối với Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa, biểu tượng thiêng liêng của tự do, dân chủ và chính nghĩa.

Mở đầu buổi lễ là nghi thức chào cờ trang trọng. Khi lá cờ vàng ba sọc đỏ được từ từ kéo lên trong tiếng quốc ca hùng tráng, mọi người cùng đứng nghiêm, hướng về quốc kỳ với niềm xúc động và lòng tự hào sâu sắc. Giây phút ấy không chỉ là nghi lễ đầu năm, mà còn là sự nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử, về những hy sinh to lớn của bao thế hệ đã ngã xuống cho lý tưởng tự do của dân tộc Việt Nam.

Tiếp theo là phần tưởng niệm, dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa và đồng bào đã hy sinh trên hành trình tìm tự do. Không khí lắng đọng bao trùm buổi lễ, thể hiện sự tri ân và lòng biết ơn sâu sắc của người Việt tỵ nan cộng sản đối với những người đi trước.

Đặc biệt, hình ảnh các phụ nữ trong tà áo dài vàng ba sọc đỏ và áo dài truyền thống dân tộc đứng thành hàng bên cạnh lễ đài, đã tạo nên một khung cảnh vừa trang trọng vừa đậm bản sắc Việt. Sự hiện diện của nhiều thế hệ cho thấy tinh thần gìn giữ lịch sử và truyền thống vẫn đang được tiếp nối bền bỉ nơi cộng đồng người Việt hải ngoại.

Buổi lễ không chỉ mang ý nghĩa tâm linh và lịch sử, mà còn là dịp để gắn kết cộng đồng, nhắc nhở thế hệ trẻ về cội nguồn, về giá trị của tự do, nhân quyền và trách nhiệm giữ gìn di sản tinh thần của dân tộc Việt Nam nơi hải ngoại.

Lễ Thượng Kỳ đầu năm tại Orlando đã diễn ra trong không khí trang nghiêm, ngắn gọn và thành công tốt đẹp. Đây là một sinh hoạt truyền thống mang nhiều ý nghĩa, góp phần duy trì bản sắc văn hóa, lịch sử của cộng đồng người Việt tại Florida, đồng thời gửi gắm niềm tin và hy vọng vào một năm mới bình an, đoàn kết và vững bước hướng về tương lai.

(Bài có đăng trên báo Trẻ Florida số 903, phát hành vào thứ Sáu ngày 16 tháng 01/2026)

CÁI NHÂN BÁNH (tiếp theo và hết)Tôi tin người, tôi nghe lời chị. Và khi tôi cất tiếng nói đầu tiên trong nhóm chat tổ dâ...
01/07/2026

CÁI NHÂN BÁNH (tiếp theo và hết)

Tôi tin người, tôi nghe lời chị. Và khi tôi cất tiếng nói đầu tiên trong nhóm chat tổ dân phố, cũng là lúc tôi biết tôi đã “phạm thượng”. Tôi chưa nói họ dời cây, tôi không chê hai ống nước xả của máy lạnh, tôi không nói về cây cột điện hay cái đường ống nước âm dưới cổng nhà, tôi chỉ góp ý về việc đậu xe. Và tôi bị hai bên hàng xóm giáp công với những lý lẽ không giống ai. Dĩ nhiên, nếu cãi ngang thì tôi có thể thua, chớ nếu nêu chứng cớ, nói lý lẽ giữa chốn đông người thì tôi thắng. Nhưng thắng mà như không, vì họ không thay đổi! dầu ngay ngày hôm sau, cả xóm đã lần lượt tới “trinh sát” hẻm của tôi, từng lớp người ra vô, không ai có thể lên bài phủ nhận điều tôi mắng vốn, nhưng cũng không ai cho tôi một phiếu đồng tình.

Khi tôi lên bài viết thứ 2 để mắng vốn, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Trong nhóm chat đông người, im lặng không có nghĩa là không thấy. Im lặng nghĩa là thấy rất rõ và chọn đứng yên. Có thể, đâu đó trong buổi đánh cờ, cà phê sáng, các bác chụm đầu vào nhau thở dài: “Con nhỏ này nhỏ mà láo”, cái “nhân bánh” bấy lâu nay im lìm bỗng nhiên biết nói và đó là tiếng ồn…

Người ta không nói “mày nín”. Người ta chỉ giậm giò giậm cẳng: “Ở đây xưa nay như vậy, có ai ý kiến ý cò đâu?”; “Ai chọc gì nó mà nó thù vặt thế?”

Tuy nhiên, hai vị hàng xóm lì một thì tôi lì mười. Tôi tiếp tục lên tiếng trong nhóm lần 3, và bài của tôi bị… xóa. Thế rồi, những lời khuyên “vàng ngọc” bắt đầu đổ ập xuống đầu tôi. Ông tổ trưởng nhắn tin riêng, khuyên tôi nên “dĩ hòa vi quý”. Chị chủ nhà (người khoe với tôi là “em đang ở nơi mà giá đất hơn 200 triệu một mét vuông đó”, cũng là người lôi tôi vào nhóm chat của khu phố này) giờ đây cũng khuyên tôi nên “bỏ bớt bất bình cho đầu nhẹ đi em”. Trong lúc hoang mang, tôi, nạn nhân duy nhứt, tự hỏi: hay là mình khắt khe quá?

Đáng lý ra, thay vì uất ức nhìn đống cây cối um tùm hàng xóm trồng lấn chiếm trước cửa, tôi phải chạy ra hít hà rồi khen: “Ôi, cây mát quá, như rừng nhiệt đới che kín lối vào nhà em thật là tinh tế!” Đáng lý ra, khi mở cửa nhìn thấy những thùng rác to để đối diện nhà, tôi phải khen họ có nhiều rác thật! Lẽ ra khi nhìn cái trụ điện lạc lõng ấy, tôi phải thốt lên rằng nó thật “hoài cổ”, trông như một kỷ vật của thập niên 90, thiếu điều gắn thêm 2 cái loa phường để sáng sáng nghe thông báo là tròn vẹn một bầu trời kỷ niệm. Đúng ra, khi thấy 4 hàng xe máy chắn lối đi, tôi phải vỗ tay khen ngợi: “Khu mình làm ăn thật phát đạt, xe đậu thật là hay!”

Và đỉnh điểm của cái sự “dĩ hòa vi quý” ấy là một đêm mưa cộng hưởng thủy triều lên, bà lão hàng xóm thản nhiên tuột quần tè ngay trước cửa nhà tôi, tay còn tát nước như đang thực hiện một nghi thức tâm linh nào đó. Đáng lý ra, thay vì bực mình đăng video bằng cớ vào nhóm chat của tổ rồi bị tổ trưởng xóa mất, tôi phải chạy ra thật nhanh, reo hò cổ vũ: “Cô tè thật đẹp! Sóng nước tiểu uốn lượn hòa cùng nước cống tạo nên một mỹ cảnh nhân gian!” Sau này rút kinh nghiệm, mỗi lần thấy gia đình họ xúng xính váy áo đi chơi tôi đều dặn bà ta thật thân mật: “Qua nhà người ta chơi đừng tè bậy nhe cô…” Cảm giác sau khi nói câu đó xong, cả nhà họ muốn ăn sạch “cái nhân” này…

Tôi chợt nhận ra, khi mình cố giữ lấy nếp sống bình thường ở đây, mình bỗng trở thành “kẻ ác” trong mắt những người đã quen sống trong sự nhếch nhác có hệ thống. Tôi cũng phải thừa nhận là tôi đã khuấy đục dòng “nước (đối với họ là…) trong” của “khu dân cư cao cấp” này. Nhưng, thông cảm, tôi – cái “nhân bánh” này – tiếc tiền đặt cọc, cũng hơi tiếc cái khung cảnh im lặng trong nhóm chat của tổ dân phố… Nên, dĩ hòa vi quý hả? Được thôi, nhưng trước hết hãy trả lại cho tôi cái quyền được đi lại, được nhìn thấy một hàng hiên sạch sẽ, và quan trọng nhứt, là cái quyền không phải nhìn thấy những “mỹ cảnh” uốn lượn trước hiên nhà mỗi đêm mưa…

Tôi nghĩ, chị chủ nhà của tôi cũng tiếc phải trả cho tôi cái tiền tôi đặt cọc, nên chị chưa xua đuổi tôi, sau ngần ấy nỗ lực khuyên tôi “bỏ qua cho nhẹ đầu”. Ước là nhân sĩ thời xưa, thấy ai cũng coi nhẹ tiền bạc dữ dội…

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc, nhưng đã dài… Xin cam kết những cái tôi tả trong bài viết đều có thiệt, có chứng cớ, không có bịa đặt, dầu nó có thể hơi phi lý với một người logic (như tôi, khi chưa dọn vào câu chuyện). Vì quyền riêng tư của những người trong xóm, tôi sẽ không “bêu đầu” họ lên.

Thiệt ra, tôi cũng hơi an lòng sau khi tâm sự với vài người bạn. Bởi tôi biết là câu chuyện của tôi gặp cũng không mới mẻ gì ở các khu dân cư «cao cấp» khác. Chỉ khác ở cách xử trí, có những người khác hung tợn hơn tôi – đánh đông dẹp bắc; hoặc có những người nhiều tiền hơn tôi – đã dọn đi từ đời tám hoánh. Còn con bạn thân của tôi (cũng con nhà Bắc Kỳ 54) thì khuyên một câu mà tôi nghe qua cái tỉnh người: “Người ta không ghét mày vì mày sai; người ta ghét vì mày làm lộ cái sai của họ. «Lắm mồm» ở đây giống như nghĩa của từ «phản động» vậy…”

DU

Tương lai tại MÁI NHÀ CHUNG
01/06/2026

Tương lai tại MÁI NHÀ CHUNG

Hội Cao Niên vùng Tampa Bay - Tiễn năm cũ, đón năm mới 2026 Ở quê mình mai vàng hé nở là thấy Tết. Hoa đào khoe sắc là t...
01/06/2026

Hội Cao Niên vùng Tampa Bay - Tiễn năm cũ, đón năm mới 2026

Ở quê mình mai vàng hé nở là thấy Tết. Hoa đào khoe sắc là thấy mùa Xuân. Còn ở đây, nơi xứ người, lại đang giữa mùa Đông.

Tết thì tấp nập trên bến, dưới thuyền đầy ắp cây trái, dưa hấu, hoa, kiểng từ các sông rạch miền Tây đổ về Sài Gòn. Khu vực chợ đầu mối Cầu Muối, chợ Cầu Ông Lãnh, bến Chương Dương, bến cầu Chữ Y, bến cầu Nhị Thiên Đường không thiếu bất cứ thứ gì để chơi Tết. Chợ Thủ Đức thì xe nối đuôi chở rau, củ, còn hoa Đà Lạt thì muôn hồng ngàn tía...

Hình ảnh Tết ngày xưa nhộn nhịp tất bật bấy nhiêu thì, ở đây, chỉ riêng trên bàn thờ đêm giao thừa đã rất khó tìm được đủ loại trái cây cho mâm ngũ quả. Mãng cầu, dừa, sung, đu đủ và xoài (Cầu Dừa Sung Đủ Xài) thể hiện một quan niệm sống rất mộc mạc, đôn hậu, thật thà nổi bật của người miền Nam. Ngày Tết lại thường rơi vào cuối tháng Giêng, đầu tháng Hai dương lịch nên không hề có “tháng Giêng là tháng ăn chơi, tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè”. Vì thế Tết rất trầm lắng.

Còn Tết dương lịch xứ người cũng chỉ tiếp theo sau hai lễ lớn trong năm là lễ Tạ Ơn - Thanksgiving và lễ Mừng Chúa giáng sinh - Merry Christmas rực rỡ muôn màu. Vì thế ngày mùng một Tết dương lịch là ngày cuối của tiệc vui đã kéo dài nên tâm trạng chùng xuống, mệt mỏi... vì phải chuẩn bị đi làm trở lại ngay vào ngày hôm sau, mùng hai. Do đó Tết dương lịch chỉ thấy trên TV hàng triệu người rạng rỡ trong thời tiết giá lạnh hướng về Quả Cầu Thời Gian đang từ từ rơi xuống đúng thời khắc giao thừa tại quảng trường Times Square ở New York rồi ôm nhau, chúc nhau, trao cho nhau những nụ hôn để mừng năm mới.

….

Năm nay, thứ Bảy ngày 27 tháng 12, hội cao niên vùng Tampa Bay tổ chức tiễn năm cũ 2025 để đón năm mới 2026 tại nhà Câu lạc bộ bóng bàn, thay vì tổ chức vào dịp Tết cổ truyền, là từng bước thích nghi và hội nhập vào Quê hương thứ hai.

Một đôi vợ chồng của câu lạc bộ tự gói bánh tét truyền thống, tự dùng lá chuối trồng sau nhà, tự nấu bằng củi khúc đã được chuẩn bị nhiều tháng trước (thay vì nấu bằng bếp ga) nên là đặc sản vô cùng hiếm. Là đem bánh tét hòa nhập vào không khí Tết dương lịch!

Nghe vậy, tôi xin phép được ghé thăm nhà để trực tiếp quan sát. Vừa học hỏi, cũng vừa để hồi tưởng.

Bước vô nhà thì hình ảnh đông người ngồi bệt dưới nền quanh cái nong lớn đầy lá chuối mà trên đó nào nếp, nào thịt, nào nhưn, nào dây lạt cột… hớn hở nói cười rôm rả hoàn toàn không có ở đây mà là một không gian rất tĩnh lặng và ấm cúng ngay trước mắt.

Cụ bà với cậu con trai lớn, đã ra riêng, được nghỉ làm nên đến phụ giúp. Họ đang đứng nơi cái bàn khá nhỏ mà trên đó có nhúm dây bằng plastic, có chồng lá chuối xếp sẵn, có nồi nếp trộn, có nhiều cuốn nhưn bọc plastic sẵn cho từng cái bánh nên gói khá nhanh. Chỉ cột tạm bợ cho khỏi bị bể để cụ ông lấy đem qua bàn khác cột chính thức. Thì ra một mình cụ bà đã tốn rất nhiều thời gian chuẩn bị, sắp xếp mọi thứ trước.

Chỉ có ba người mà gói được khoảng hai chục đòn bánh rất đẹp trong thời gian khá ngắn. Đẹp và chắc chắn ngon hơn bánh bán ngoài chợ. Nhưng, tuyệt đẹp, là vẫn còn giữ được truyền thống ngày Tết của quê hương!

….

Sáng hôm qua, những cánh lục bình nổi trôi theo vận nước, vẫn trên dòng sông lưu lạc lại gom tụ về một chỗ. Tiếng gọi từ tâm thức tìm nhau, hoài niệm vang bóng một thời trong những ngày Tết dương lịch đang tới. Không ai bảo ai, mỗi người một tay cho công việc chung. Trẻ nhứt cũng phải trên 65 khiêng bàn, xách ghế, sắp xếp. Câu lạc bộ không còn chỗ trống. Trên sân khấu là Bàn thờ Tổ quốc với quốc kỳ Việt – Mỹ hai bên.

Lúc tiếng hát bài quốc ca “Nầy công dân ơi…” vang lên và một phút tưởng niệm không thể nén được xúc động. Đại diện ban tổ chức cũng như vài người phát biểu đều ngắn gọn vào trọng tâm. Khoảng hơn 1/3 số người tham dự tự xếp hàng để được cắm cây nhang trên bàn thờ, cũng là nén hương lòng hướng về đất Mẹ.

Lễ vừa xong thì hơn chục cái bàn được chuyền tay từ trong kho ra. Chỉ năm mười phút hội trường đã biến thành nhà hàng (?) Đồ ăn, thức uống dồi dào. Quý bà vẫn là biểu trưng của người phụ nữ Việt phúc hậu, duyên dáng, đảm đang. Những lát bánh tét có cục nhưn tròn trĩnh ngay chính giữa, hạt nếp bóng mượt, đặc biệt là không bị dính lá chuối...

Suốt hơn tiếng đồng hồ, tôi la cà đến vài bàn có vài vị mặc quân phục, ngồi chung với nhiều vị khác đang ăn uống, trò chuyện rôm rả. Họ là nạn nhân trực tiếp bị chà đạp nhân phẩm, thân thể bị bầm dập chết đi sống lại trong các trại tù từ Nam ra Bắc sau năm 1975. Vẫn kiểu nói “rất nhà binh” nhưng thái độ và ngôn ngữ của họ không hề thù hận. Bất chợt, tôi nghĩ ngay đến chuyện thời sự đang gây sóng gió trong nước về cuốn tiểu thuyết Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh.

Tại sao chỉ một cuốn tiểu thuyết mà bộ mặt của giới đảng viên trí thức trong xã hội lại lộ ra rất rõ sự chia rẽ sâu sắc nghiêm trọng đến vậy? Trong khi đó những người H.O. ngoài việc bị chấn thương tâm lý sau chiến tranh còn bị chấn thương tâm lý thêm lần nữa, vì bị nhục mạ, bị đày ải trong các nhà tù từ Nam ra Bắc nhưng thái độ khác hẳn?

Nguyên nhân là cả guồng máy của chế độ tuyên truyền đầu độc hận thù “ngụy quân, ngụy quyền, tay sai, bán nước, tàn ác, bóc lột” để tổ chức chiến tranh đánh chiếm miền Nam bằng mọi giá nên hậu quả là nền tảng đạo đức truyền thống bị bật gốc. Còn người miền Nam khác hẳn, vì được thừa hưởng nền giáo dục Nhân bản và Khai phóng.

Lúc ra về thấy lá cờ Vàng cắm bên ngoài để người từ xa đến khỏi bị lạc, đang lộng gió. Tôi chợt nhớ đã có 20 tiểu bang, 15 quận hạt và 85 thành phố của nước Mỹ chính thức công nhận lá cờ Vàng là di sản của người Việt tị nạn.

Thế nhưng chế độ cộng sản Việt Nam núp bóng bò đỏ phản ứng gay gắt, gạch chéo nó, thì nói chuyện hòa hợp, hòa giải với ai?

Hồ Phú Bông
(28/12/2025)

CÁI NHÂN BÁNHSài Gòn, thành phố của những dòng người đổ về từ muôn nơi, nơi Bắc – Trung – Nam hòa quyện như ly cà phê sữ...
01/05/2026

CÁI NHÂN BÁNH

Sài Gòn, thành phố của những dòng người đổ về từ muôn nơi, nơi Bắc – Trung – Nam hòa quyện như ly cà phê sữa đá. Tôi thì thích uống cà phê đen, cũng hơi quen với vị đắng cuộc đời, vậy mà đôi khi lại thấy có những thứ không nếm được mà nó đắng nghét, đắng chằng. Ví dụ như vị của sự im lặng trong “nhóm chat” tổ dân phố mà tôi đang hiện diện…

--- Du Yên ---

Thiệt ra, lâu lâu tôi ngồi nghĩ, cái vị đắng mà tôi nếm chắc không đắng bằng cái vị đắng mà cả cái xóm này được nếm từ một con thú hoang lạc bầy, lọt vào khu “kinh tế mới” cao cấp này: là tôi. Để rộng đường dư luận, xin kể ra đây để quý vị độc giả đánh giá vị đắng nào đắng hơn…

Chuyện là tôi may mắn được chị chủ nhà tin tưởng cho thuê giá rẻ một cái nhà kho nho nhỏ trong một khu dân cư mà người ta gắn mác “cao cấp” giữa lòng Sài Gòn. Mà khu này cao cấp thiệt: các cổng ra vô đều có chốt bảo vệ (tuy mấy chú bảo vệ nhìn hơi oải), chi phí quản lý cao, đường điện đi âm dưới đất, có công viên riêng, bờ sông uốn lượn bao quanh khu dân cư. Nghe chị chủ nhà nói mấy nhà bê tông xung quanh mát mẻ giáp năm. Không biết do cái kho của tôi hơi lùn nên có vẻ bí bách, hoặc do tôi là một cô gái Nam Kỳ bỗng dưng “nẩy mầm” giữa những người hàng xóm gốc Bắc đã bén rễ mà cảm giác ngột ngạt cứ bao quanh. Chuyện không nằm ở gốc gác, mà nó nằm ở một thứ “luật bất thành văn”: luật vua thua lệ làng, ai tới trước là người tạo ra “lệ”. Mà tôi là người mới…

Chuyện không tốt thường có đôi, thiệt không biết tả sao cho quý vị hiểu cái cảm giác khi tôi nhận ra hai nhà hàng xóm sát vách nhà tôi là bà con với nhau, và tôi trót “gây thù chuốc oán” với cả hai nhà, chỉ vì dám cựa quậy đòi lại quyền sống rất bình thường của chính mình. Tôi như miếng thịt bị kẹp giữa cái bánh hamburger để lâu ngày sắp hóa thạch: bên trái ép, bên phải chèn, phía trước thì “ai thích đặt gì đặt”. Thiệt là đúng chỗ hiểm!

Người ta bảo “bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Nhưng cái “gần” ở đây tôi sẵn sàng bán giá 0 đồng, vì là gần đến mức ống xả nước máy lạnh của cả 2 nhà chĩa thẳng sang ranh giới nhà tôi, chảy nước hết công suất mỗi ngày như muốn gột rửa nửa đời đầy nước mắt mà tôi đã trải, trước thềm nhà tôi luôn có dòng suối nhỏ – không phải phong cảnh hữu tình, đó là nước thải. Là khi con đường trong hẻm vốn dĩ thênh thang (giới môi giới nhà đất gọi là xe hơi né nhau, xe tải quay đầu…) giờ chỉ còn lọt đủ một người đi bộ, vì hai bên đường đã được lấp đầy bởi 4 hàng xe máy của công ty môi giới nhà đất bên cạnh. Tôi ngàn lần muốn hỏi họ: khi họ giới thiệu những căn nhà trong hẻm “xe hơi né nhau, xe tải quay đầu…”, họ có nghĩ tới con đường trước công ty họ? Và cái hầm để xe của tòa nhà là để chưng hay sao? Nếu như vậy, có thể đem những bồn bông giấy chà bá lửa đặt trước nhà tôi xuống đó không? Cành nó rũ kín lối đi của tôi rồi! Gần là… vì hai nhà hai bên nách của nhà tôi là bà con, họ chia sẻ điện với nhau – cũng không ai cấm trừ khi giữa cái không gian mà điện đã âm dưới lòng đất từ đời nào, vẫn sừng sững một cái trụ điện lạc quẻ trước cửa nhà tôi. Và là do họ có những cái cuống họng rất xịn, nên mỗi cảm xúc vui buồn của họ là nhạc đệm chênh phô trong cuộc sống của tôi…

Láng giềng gần cỡ này, có ai muốn mua không?

Khi tôi mắng vốn lần một, chị chủ nhà (cũng người Bắc, bận rộn quản lý bao căn nhà khác) kể rằng xưa kia, khi chị chưa xây nhà kho, khu đất của chị cũng từng bị “tính” là đất của người ta. Ở đây, ranh giới là một khái niệm có tính… cảm xúc. Ai mạnh miệng thì ranh giới nở ra. Ai hiền thì ranh giới co lại.

Khi tôi mắng vốn lần thứ hai (thiệt ra là rất muốn “bỏ đi thật xa để cố quên người ta” nhưng tiếc tiền cọc 3 tháng tiền nhà), chị chủ nhà không nói “em tự giành giựt đi em” mà chị kéo tôi thẳng vô… “nhóm chat” của khu phố và nói “nhà chị đã cho em thuê, bây giờ nó là của em, em hãy vào nhóm và ý kiến.”

(còn tiếp)

Address

302 S Graham Avenue
Orlando, FL
32803

Opening Hours

Monday 9am - 5pm
Tuesday 9am - 5pm
Wednesday 9am - 5pm
Thursday 9am - 5pm
Friday 9am - 5pm

Telephone

+14078945111

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Tre Florida posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Tre Florida:

Share