Duyên Elliott Was Now that they have Madonna & The Sex Pistols out of their system, maybe they can get down to the serious stuff that really deserves to be inducted.

First and foremost, the purpose of this page is to wake up and educate the people in charge of inductiing deserving musicians to the Rock & Roll Hall Of Fame. Let's face it, almost everyone that has proclaimed Lonnie Mack as one of their main influences has been inducted. Let's put Lonnie Mack in the Rock & Roll Hall Of Fame Now!

06/18/2026

Tới nhà sếp chơi, tôi b:à:ng h:o:àng khi thấy con trai sếp như bản sao của con tôi – và rồi sự thật h/é l/ộ khiến tôi "b;ật ng;ửa"...Mấy ngày qua, lòng tôi cứ bồn chồn không yên. Tôi, Mai Linh, làm ở công ty của sếp Tuấn đã gần 3 năm rồi. Công việc có phần áp lực nhưng cũng ổn định, đồng nghiệp thân thiện. Còn sếp Tuấn, ngoài công việc nghiêm túc ra, anh ấy rất chu đáo và luôn tạo không khí dễ chịu cho mọi người trong công ty.
Hôm nay, tôi được mời đến nhà sếp chơi, vì sếp nói muốn cảm ơn tôi đã giúp anh giải quyết một việc quan trọng trong dự án. Lúc nhận lời, tôi vui lắm, nghĩ đây là cơ hội tốt để hiểu hơn về sếp và gia đình anh.
Nhưng khi tôi bước chân vào nhà, tất cả mọi dự đoán của tôi đều bị đảo lộn.
Đứng ở góc phòng khách, tôi thấy một cậu bé đang chơi với mấy món đồ chơi. Con trai sếp? Tôi không khỏi ngạc nhiên khi nhìn cậu bé ấy, bởi cậu ấy chẳng khác gì bản sao hoàn hảo của con trai tôi, Minh Quân. Từ nét mặt, ánh mắt đến dáng đứng đều như hai giọt nước. Lòng tôi bỗng nhiên nhói lên một cảm giác khó tả.
Tôi đứng lặng, không dám tin vào mắt mình. Mai Linh, sao lại như vậy? Con trai sếp mà giống con trai mình đến thế sao? Không, chắc là tôi nhìn nhầm, hay là trùng hợp kỳ lạ. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, bước vào phòng khách và chào hỏi.
“Chào chị Linh, lâu quá mới gặp. Đây là con trai anh Tuấn, bé Nam,” cô thư ký công ty giới thiệu.
Tôi gật đầu mỉm cười, nhưng đầu óc cứ quay cuồng. Mọi chuyện sao lại có thể xảy ra như thế này? Trong lòng tôi bắt đầu dấy lên hàng loạt câu hỏi: Tại sao con trai tôi và con trai sếp lại giống nhau đến vậy? Có điều gì tôi chưa biết?
Trong bữa cơm, tôi quan sát từng cử chỉ của sếp và cậu bé. Sếp Tuấn rất ân cần, cậu bé Nam cũng lễ phép và thông minh. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, tôi không thể ngăn mình so sánh hình ảnh con trai tôi – Minh Quân với Nam. Từ ánh mắt, khuôn miệng, đến nụ cười, mọi thứ đều khiến tôi rối bời.
Kết thúc buổi gặp, tôi về nhà trong tâm trạng không ổn định. Câu chuyện cứ lặp đi lặp lại trong đầu: liệu có phải có điều gì bí mật đằng sau sự giống nhau này? Và liệu con trai sếp có liên quan gì đến con trai tôi?Ngày hôm sau, tôi quyết định tìm hiểu rõ hơn về sếp Tuấn và gia đình anh. Tôi cố gắng dò hỏi các đồng nghiệp và những người thân thiết với sếp, nhưng ai cũng giữ thái độ dè dặt, không nói nhiều.
Tối đó, tôi đến nhà một người bạn cũ – chị Hà, người từng làm việc chung với sếp Tuấn cách đây nhiều năm. Chị Hà nhìn tôi với ánh mắt lo lắng rồi nói:
“Linh à, thực ra chuyện con trai sếp với con trai em giống nhau không phải là trùng hợp đâu. Có một bí mật mà ít người biết.”
Tôi nôn nóng hỏi ngay: “Chị nói rõ đi, em nghe đây.”...
Quý độc giả đọc tiếp tại ... Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇 👇

06/18/2026

Chồng tôi ʟừᴀ tôi nói là đi ᴄôɴɢ ᴛáᴄ, ɴửᴀ đêᴍ lại bị đưa vào ʙệɴʜ ᴠɪệɴ. Tôi chạy đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ thì hoàn toàn ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ, ɢọɪ ᴄôɴɢ ᴀɴ và luật sư tới ngay...
Chồng tôi – Trần Minh Quân – nói với tôi rằng anh phải đi công tác gấp hai ngày ở Đà Nẵng. Anh còn cẩn thận để lại lịch trình, vé máy bay điện tử và dặn tôi khóa cửa sớm vì trời đang mưa nhiều. Tôi không nghi ngờ gì. Chúng tôi ᴋếᴛ ʜôɴ đã tám năm, có một ᴄᴏɴ ɢáɪ sáᴜ ᴛᴜổɪ, ᴄᴜộᴄ sốɴɢ ᴛᴜʏ ᴋʜôɴɢ ɢɪàᴜ có nhưng yên ổn.
Đêm đó, khoảng gần ᴍộᴛ ɢɪờ sáɴɢ, ᴛôɪ đᴀɴɢ ɴɢủ thì điện thoại reo liên tục. Số ʟạ. ᴋʜɪ ʙắᴛ ᴍáʏ, đầu dây bên kia là giọng một nữ y tá ɢấᴘ ɢáᴘ:
“Chị có phải là người nhà của anh Trần Minh Quân không? Anh ấy đang ᴄấᴘ ᴄứᴜ ᴛạɪ ʙệɴʜ ᴠɪệɴ Đa khoa tỉnh.”
Tôi ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. Quân đang ở Đà Nẵng cơ mà?
Tôi hỏi ᴅồɴ ᴅậᴘ thì chỉ nhận được câu trả lời: “Chị đến ngay đi, tình trạng rất ɴɢᴜʏ ᴋịᴄʜ.”
Tôi ᴠộɪ ᴠã ᴍặᴄ quần áo, gọi taxi, ᴛɪᴍ đậᴘ ʟᴏạɴ xạ suốt quãng đường hơn hai mươi phút đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ. Trong đầu tôi hiện lên hàng trăm giả thuyết, nhưng không cái nào hợp lý.
Khi tôi chạy đến khoa ᴄấᴘ ᴄứᴜ, một bác sĩ ᴄʜặɴ tôi lại. Ông nhìn tôi với ánh mắt áɪ ɴɢạɪ.
“Chúng tôi rất ᴛɪếᴄ… ʙệɴʜ ɴʜâɴ đã ɴɢưɴɢ ᴛɪᴍ trước khi người nhà tới.”
Tôi không tin vào tai mình. Tôi ʟᴀᴏ ᴠàᴏ ᴘʜòɴɢ, nhìn thấy chồng mình nằm ʙấᴛ độɴɢ trên băng ca, mặt ᴛáɪ ɴʜợᴛ, ᴛʀêɴ ᴄổ áᴏ còn ᴠươɴɢ ᴍùɪ ɴướᴄ ʜᴏᴀ ʟạ – không phải loại anh hay dùng. Tôi ɢàᴏ ʟêɴ, ᴄʜâɴ ᴋʜᴜỵᴜ xᴜốɴɢ.
Trong lúc tôi còn đang ᴄʜᴏáɴɢ ᴠáɴɢ, một điều khiến tôi ʀùɴɢ ᴍìɴʜ: trong túi áo vest của Quân có một chiếc điện thoại khác, không phải máy anh dùng hằng ngày. Trên màn hình hiện lên một tin nhắn chưa đọc:
“Anh đến chưa? Em đợɪ ᴍệᴛ rồi.”
Tôi bắt đầu nhận ra: anh không hề đi công tác.
Linh cảm có điều ʙấᴛ ᴛʜườɴɢ, tôi lập tức gọi cho ᴄôɴɢ ᴀɴ và nhờ một người bạn giới thiệu luật sư Nguyễn Hoàng Duy đến ʙệɴʜ ᴠɪệɴ ngay trong đêm. Khi họ tới, tôi chỉ nói một câu trong ɴướᴄ ᴍắᴛ:
“Chồng tôi ᴄʜếᴛ ᴋʜôɴɢ ʙìɴʜ ᴛʜườɴɢ. Tôi muốn làm rõ mọi thứ.”.....Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn "Tất cả bình luận" 👇

Thấy Người Cha Đến Đón Con Có Điều Bất Thường… Cô Giáo Đi Theo Và Bàng Hoàng Khi Nhìn Thấy Sự Thật..“Đôi khi, sự bình th...
06/18/2026

Thấy Người Cha Đến Đón Con Có Điều Bất Thường… Cô Giáo Đi Theo Và Bàng Hoàng Khi Nhìn Thấy Sự Thật..“Đôi khi, sự bình thường nhất lại ẩn chứa điều bất thường nhất…”

Chiều muộn, sân trường tiểu học đã vắng dần. Tiếng trẻ con í ới gọi nhau cũng thưa đi, chỉ còn lác đác vài phụ huynh đến muộn. Cô Mai, giáo viên chủ nhiệm lớp 3A, vẫn ngồi ở ghế đá cạnh cổng trường để chờ phụ huynh đến đón những em cuối cùng. Trong số đó có bé Thảo – cô bé nhỏ nhắn, hiền lành, học giỏi, và thường ngày luôn được ba đón đúng giờ.

Nhưng hôm nay, khi bóng chiều dần ngả, cô Mai bỗng nhận ra một điều lạ. Người đàn ông vừa bước vào sân trường để đón bé Thảo không giống như mọi ngày. Dáng đi vội vã, ánh mắt liếc ngang dọc đầy căng thẳng, và giọng nói khàn đặc:

– Thảo, lại đây con! Nhanh lên!

Bé Thảo thoáng do dự. Bình thường, em chạy ào đến ôm ba, ríu rít kể chuyện trường lớp. Nhưng hôm nay, em đứng khựng lại, đôi mắt chớp chớp đầy sợ hãi. Cô Mai quan sát rất kỹ và nhận thấy sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt của cô học trò nhỏ.

– Ba… ba… – Thảo lí nhí, giọng run run.

Cô Mai chợt thấy tim mình nhói lên. Là một giáo viên, cô từng gặp nhiều tình huống: phụ huynh bận nhờ ông bà đón, có khi người thân khác đến thay. Nhưng chưa lần nào cô cảm thấy sự bất an mạnh mẽ như lúc này.

Người đàn ông tiến lại gần hơn, đưa tay nắm lấy tay bé Thảo, kéo mạnh ra phía cổng. Đôi chân bé con bước theo nhưng đầy miễn cưỡng. Cô Mai lập tức đứng bật dậy, bước lại gần.

– Anh cho tôi hỏi, anh là ba của cháu Thảo phải không?

Người đàn ông giật mình, ánh mắt thoáng bối rối, nhưng rồi nhanh chóng gật đầu:

– Vâng… tôi là ba nó. Hôm nay vội nên không kịp chào cô.

Giọng nói ấy không thật sự tự nhiên. Cô Mai càng thêm nghi ngờ. Nhưng trong lúc lưỡng lự, cô thấy Thảo quay lại nhìn mình, đôi mắt cầu cứu, như muốn nói điều gì đó.

Tim cô giáo trẻ đập thình thịch. “Có gì đó không ổn…” – cô thầm nghĩ...Quý độc giả xem thêm tại đây 👇

Y tá đã hôn trộm một tỷ phú đang trong tình trạng th;ực v;ật vì cô nghĩ ông sẽ không tỉnh lại, nhưng bất ngờ ông lại ôm ...
06/18/2026

Y tá đã hôn trộm một tỷ phú đang trong tình trạng th;ực v;ật vì cô nghĩ ông sẽ không tỉnh lại, nhưng bất ngờ ông lại ôm cô…Trong căn phòng bệnh vắng lặng, nơi tiếng máy đo nhịp tim đều đặn vang lên như một điệp khúc buồn tẻ, Yến – một nữ y tá trẻ – chưa bao giờ nghĩ rằng một phút bốc đồng của mình sẽ thay đổi cả cuộc đời. Một nụ hôn tưởng chừng vô nghĩa, đặt lên môi một người đàn ông bất động suốt hai năm trời, lại kéo cô vào vòng xoáy định mệnh khó ngờ…
Yến 26 tuổi, là y tá khoa hồi sức đặc biệt của một bệnh viện tư nhân lớn. Hằng ngày, công việc của cô xoay quanh việc kiểm tra máy móc, thay băng gạc, lau rửa cho bệnh nhân, và hơn cả là trông coi một người đàn ông đặc biệt – ông Trần Gia Khánh, một tỷ phú bất động sản nổi tiếng từng xuất hiện đầy rẫy trên báo chí, nhưng giờ chỉ còn là thân xác nằm im trên giường bệnh. Ông bị tai nạn giao thông, rơi vào tình trạng thực vật đã hơn hai năm.
Đối với đa số nhân viên bệnh viện, ông Khánh chỉ còn là “một ca chăm sóc dài hạn” – một cơ thể sống nhờ vào dinh dưỡng và máy thở, không khác gì món đồ đặt trong phòng. Nhưng với Yến, không hiểu sao, mỗi lần chăm sóc cho ông, cô lại thấy trong lòng dâng lên sự thương cảm kỳ lạ. Thỉnh thoảng, cô bắt gặp ánh nắng chiều chiếu lên gương mặt người đàn ông đó, làm hiện rõ những đường nét từng uy nghiêm, khiến cô chợt nghĩ: “Nếu ông ấy còn tỉnh, hẳn đã là một người đàn ông rất cuốn hút.”
Ngày hôm ấy, Yến trực đêm. Ngoài hành lang chỉ còn ánh đèn vàng hiu hắt. Cô bước vào phòng bệnh nhân, ngồi xuống cạnh giường, lặng lẽ thay bình truyền dịch. Trong thoáng chốc, một ý nghĩ điên rồ vụt qua đầu: “Ông ấy sẽ không bao giờ tỉnh lại… Một nụ hôn… có sao đâu…”
Tim Yến đập thình thịch. Cô vừa sợ vừa thấy buồn cười với chính mình. Nhưng không hiểu vì lý do gì, có lẽ do những tháng ngày chăm sóc, do sự cô đơn của nghề nghiệp, hoặc do hình ảnh người đàn ông ấy in sâu trong trí óc, cô cúi xuống, khẽ chạm môi mình vào môi ông.
Chỉ một giây thôi.
Ngay khoảnh khắc Yến định lùi lại, một điều kinh hoàng xảy ra. Bàn tay tưởng chừng bất động kia bất ngờ cử động. Rồi… một lực siết nhẹ ôm lấy vai cô.
Yến chết lặng.
Người đàn ông mà cả bệnh viện đều cho rằng không còn ý thức, lại bất ngờ mở mắt. Đôi đồng tử sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.
“Cô… là ai?” – Giọng nói khàn đặc vang lên, mơ hồ nhưng rõ ràng đến mức Yến thấy cả cơ thể mình run rẩy.
Đêm hôm ấy, trong căn phòng bệnh vắng lặng, Yến nhận ra: cuộc sống của cô sẽ không bao giờ còn bình yên nữa....Quý độc giả xem thêm tại đây 👇

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong...
06/18/2026

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong cùng...
Tôi và Lan – vợ tôi – là mối tình đầu của nhau. Chuyện tình của chúng tôi từng được bạn bè ví như cổ tích giữa đời thường. Ngày ấy, Lan là hoa khôi của khoa Kinh tế, xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại có điều kiện. Còn tôi, một gã sinh viên kỹ thuật cục mịch, gia cảnh bình thường, chỉ có trong tay tấm chân tình và một ý chí l/ì lợ/m. Tôi đã theo đuổi cô ấy ròng rã hai năm trời, dùng đủ mọi cách ngây ngô nhất để làm cô ấy cười. Cuối cùng, nàng hoa khôi cũng gật đầu, chấp nhận nắm tay chàng trai ngh/èo đi qua những năm tháng thanh xuân.
Bố mẹ vợ ban đầu ph/ản đ/ối kị/ch liệt. Họ sợ con gái cành vàng lá ngọc phải chịu kh/ổ. Tôi không tự ái, ngược lại, tôi coi đó là động lực. Tôi đã qu//ỳ trước mặt bố mẹ vợ mà hứa rằng: "Con có thể không phải người giàu nhất, nhưng con sẽ là người nỗ lực nhất để Lan không bao giờ phải rơi nước mắt vì thiếu thốn".
Sáu năm ròng rã, chúng tôi "cày cuốc" không biết mệt mỏi. Từ những bữa cơm chỉ có đậu phụ sốt cà chua, cho đến khi tôi thăng chức, lương tăng gấp bội. Cuối cùng, tháng trước, chúng tôi đã cầm trên tay chiếc chìa khóa của căn nhà mơ ước. Đó là một căn hộ cao cấp, nơi vợ chồng tôi đã vẽ ra viễn cảnh về một mái ấm với tiếng cười trẻ thơ.
"Anh này, nhà mình rộng thế này, si//nh hai đứa con là vừa đẹp nhé!" – Lan từng ôm cổ tôi thủ thỉ vào cái đêm đầu tiên dọn về nhà mới. Ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm hy vọng.
Vậy mà, hạnh phúc tày gang.
Chiều hôm đó, tôi đang họp thì thấy lòng nó//ng như lử//a đ//ốt. Gọi điện cho vợ ba cuộc không thấy nghe máy, tôi xin về sớm. Vừa mở cửa nhà, sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tôi. Không có tiếng da//o th//ớt lạch cạch, không có mùi cơm sôi, cũng không có tiếng vợ gọi "Anh về rồi đấy à?".
Tôi la/o vào phòng ng/ủ, rồi phòng tắ/m. Và rồi, thế giới của tôi s/ụp đ/ổ. Lan n//ằm đó, trên nền gạch lạnh lẽo, b/ất độ/ng... 👇 👇

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính cái b/ẫy h...
06/17/2026

Nhà chồng cho đất, nhà đ/ẻ cho 2 tỷ xây nhà, xây xong bố mẹ chồng gọi luôn người đến b/án, không ngờ lại dính cái b/ẫy hoàn hảo của bố vợ...
Ngày tôi cưới, ai cũng bảo tôi là người may mắn. Bởi nhà chồng có điều kiện, bố mẹ chồng lại thương con trai nên cho hẳn một mảnh đất gần mặt đường lớn làm của hồi môn. Còn bố mẹ tôi – tuy không giàu có gì – nhưng cũng dốc hết tiền tiết kiệm, cộng với bán đi một mảnh vườn quê, đưa cho tôi 2 tỷ đồng để xây nhà.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần hai bên gia đình cùng vun vén, thì vợ chồng trẻ như chúng tôi có thể yên tâm mà bắt đầu cuộc sống mới. Nhưng đời không như mơ…
Ngay từ lúc khởi công, bố mẹ chồng đã thể hiện rõ ý muốn “chủ nhà là họ”. Dù mảnh đất ghi tên chồng, nhưng mọi thiết kế, chi phí, lựa chọn vật liệu… đều phải qua họ. Tôi nói gì cũng bị gạt đi. Chồng tôi thì chỉ biết cười, bảo: “Thôi, đất của nhà anh, để bố mẹ quyết cho nhanh.”
Tôi im lặng, tự nhủ: “Thôi thì mình là con dâu, nhún một chút cũng chẳng sao.”
Nhưng đến khi ngôi nhà hoàn thiện, tôi mới nhận ra mình đã quá ngây thơ.
Căn nhà hai tầng khang trang vừa xây xong chưa được bao lâu, một buổi sáng, bố chồng gọi vợ chồng tôi và lạnh lùng nói:
– Bố mẹ tính rồi. Bán nhà này đi, lấy tiền mua miếng khác rộng hơn, gần trung tâm.
Tôi sững sờ.
– Nhưng… nhà này mới xây xong, sao phải bán ạ?
Bà mẹ chồng chen vào:
– Đất này là của nhà này, bố mẹ có quyền. Còn tiền con bỏ ra thì… tính sau.
Câu “tính sau” ấy khiến tôi lạn/h số/ng lư/ng. Tôi quay sang nhìn chồng, mong anh nói đỡ một lời. Nhưng anh chỉ cúi gằm, lặng thinh.
Tôi bật khóc, nói trong uất nghẹn:
– Bố mẹ ơi, tiền xây nhà là tiền bố mẹ con cho. Con đâu phải làm thuê cho nhà chồng mà mất trắng như thế…
Nhưng bố chồng chỉ cười nhạt:
– Con gái có chồng rồi, tiền nào chẳng là của chồng. Cứ yên tâm, bán nhà này xong, bố mẹ sẽ tính cho vợ chồng con chỗ khác.
Tôi về kể với bố mẹ đẻ, vừa nói vừa khóc. Tôi nghĩ ông bà sẽ khuyên tôi nhẫn nhịn, ai ngờ bố tôi chỉ im lặng, rồi nói một câu khiến tôi không quên suốt đời:
– Con cứ để bố lo.
Ba ngày sau.....................BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

06/17/2026

May mắn 🙏🙏🙏

Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Chồng hơn tôi tám t...
06/17/2026

Sau khi chia tay bạn trai quen từ thời đại học, 3 tháng sau tôi lên xe hoa với người chồng hiện tại. Chồng hơn tôi tám tuổi, là trưởng phòng ở một công ty lớn, gia đình có điều kiện, và quan trọng hơn, anh mang lại cho tôi cảm giác an toàn về vật chất mà cô từng mơ ước. Nhưng rồi sát ngày cưới, lòng tôi bỗng trĩu nặng. 5 năm không phải là ngắn, người yêu cũ đã quá tốt. Lấy hết can đảm, tôi nhắn tin chỉ một dòng ngắn gọn: “Anh ơi, thứ Bảy này em cưới, anh đừng giận em nhé.” Cô không mong anh hồi âm, càng không nghĩ anh sẽ đến. Với tính cách nhút nhát và tự ti của người cũ, tôi tin chắc anh sẽ chỉ lặng lẽ chúc phúc từ xa. Ngày cưới diễn ra trong một nhà hàng sang trọng, đúng lúc này một chiếc xe sang đỗ trước cửa nhà hàng, mang theo 1 l:ẵng hoa ta:ng… 👇👇👇

Address

San Francisco, CA

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Duyên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share