Truong Nhi

Truong Nhi Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Truong Nhi, Digital creator, Seattle, WA.

Digital Entrepreneur | Living with Purpose & Freedom
🌸 Passionate about empowering others to live life on their own terms
☕ Coffee & connection are my love languages
🍽 Life is better with good food, warm hearts & strong systems

Viết cho những ai đang cố gắng trong thầm lặng…“Giáng Sinh năm nay, bạn ổn không?”Không phải câu hỏi xã giao.Mà là câu h...
12/25/2025

Viết cho những ai đang cố gắng trong thầm lặng…

“Giáng Sinh năm nay, bạn ổn không?”
Không phải câu hỏi xã giao.
Mà là câu hỏi thật.
Vì mình đã chứng kiến nhiều người mẹ đã và đang hi sinh quá nhiều. Làm 2-3 công việc cùng lúc, chỉ để trang trải cuộc sống.
Thậm chí có những mẹ vì công việc quá nhiều, không thể tự chăm sóc con, đành gửi con về quê cho ông bà, để bản thân tiếp tục bươn chải ở đất khách quê người.
Họ cắm mặt vào công việc, ngày qua ngày,
nhưng trong lòng vẫn đầy trống trải và cô đơn.

Giáng Sinh được coi là Season of Magic – nhưng với họ, “phép màu” dường như chỉ là mơ ước xa xăm: mơ một ngày được ngồi yên, nhìn con cười,
mơ một khoảnh khắc không còn phải lo cơm áo gạo tiền.
Có những Giáng Sinh, họ không thiếu quà, chỉ thiếu cảm giác được thấu hiểu.
Có những Giáng Sinh, họ không thiếu người xung quanh, chỉ thiếu một ai đó nói: “Mẹ ổn chứ? Mẹ có cần nghỉ không?”
Phép màu không phải là mọi thứ tự nhiên tốt lên.
Phép màu là khi, dù mệt mỏi, dù cô đơn, vẫn không bỏ cuộc.
Vẫn thức dậy, lo cho con, đi làm, bươn chải.
Vẫn cố gắng thêm một ngày, dù chẳng ai vỗ tay.

Nếu Giáng Sinh này bạn thấy mình yếu đuối hơn bình thường, xin đừng tự trách.
Bạn không hỏng.
Bạn chỉ đang sống thật, và đang hi sinh vì những điều mình yêu thương.
Và biết đâu phép màu của mùa này không phải là ánh đèn lung linh, mà là khoảnh khắc bạn đọc đến đây và biết rằng: bạn không phải người duy nhất đang như vậy.

Giáng Sinh an lành nhé.
Theo cách rất riêng, nhưng đầy dũng cảm của bạn.

Nhi,

Ai làm mẹ sẽ hiểu: một khoản chi nhỏ hôm nay có thể lấy đi nhiều năng lượng của mình sau này.Những mẹ không còn sống vội...
12/24/2025

Ai làm mẹ sẽ hiểu: một khoản chi nhỏ hôm nay có thể lấy đi nhiều năng lượng của mình sau này.
Những mẹ không còn sống vội thường tự hỏi:
“Khoản này giúp mình bớt vội hơn trong tương lai, hay khiến mình phải gồng thêm?”
Một bữa ăn tiện lợi → no nhanh nhưng con mất thời gian trò chuyện
Một khóa học kỹ năng → đắt lúc mua nhưng mở ra cơ hội cả đời
Không phải tiêu ít là khôn.
Mà là tiêu cho thứ giúp mình và gia đình đi chậm mà vẫn tiến lên.

📌 Câu hỏi để áp dụng ngay hôm nay:
“Món chi tiêu này có giúp cả gia đình nhẹ nhõm hơn hay chỉ xoa dịu một lúc?”

Ai làm mẹ rồi sẽ hiểu…có những câu hỏi của con nghe rất nhẹnhưng chạm thẳng vào lòng người lớn.Con hỏi mình:“Winter brea...
12/23/2025

Ai làm mẹ rồi sẽ hiểu…
có những câu hỏi của con nghe rất nhẹ
nhưng chạm thẳng vào lòng người lớn.
Con hỏi mình:
“Winter break gia đình mình sẽ làm gì hả mẹ?”

Một câu hỏi rất ngây ngô. Vì trong mắt con, đi học thì có nghỉ đông. Và mẹ thì chắc cũng được nghỉ như vậy. Mình đã khựng lại vài giây. Không phải vì không biết trả lời, mà vì nhận ra: thế giới người lớn không có những kỳ nghỉ được đánh dấu sẵn trên lịch.
Người lớn nghỉ khi công việc cho phép, khi tài chính cho phép, khi sức khỏe còn chịu được.
Những ngày con được nghỉ thì mẹ vẫn đi làm mỗi ngày như thường. Vẫn deadline, vẫn hóa đơn, vẫn trách nhiệm. Chỉ khác là ngoài trời lạnh hơn
và con được ở nhà lâu hơn.

Mình nhìn con và nói thật:
“Mẹ không có winter break như con. Nhưng mẹ sẽ cố gắng ở bên con nhiều nhất có thể.” Nói ra nghe đơn giản, nhưng trong lòng là cả một lời hứa. Một lời hứa rằng mình không muốn tuổi thơ của con chỉ gắn với hình ảnh mẹ luôn bận.
Mình không trách công việc. Cũng không mơ mộng về những kỳ nghỉ xa xỉ. Mình chỉ hiểu rất rõ một điều: quyền được nghỉ ngơi, được ở bên gia đình là thứ người lớn phải tự tạo ra cho mình.
Vậy nên trước khi winter break bắt đầu,
mẹ con mình đã ngồi xuống cùng nhau lên kế hoạch. Rất giản dị thôi.
Một buổi chiều xây gingerbread house dù có thể xiêu vẹo và sụp đổ giữa chừng.
Một ngày làm cookie cho Santa, bột dính đầy tay, bếp thì lộn xộn.
Những tối quấn chăn xem phim Giáng Sinh,
cười ngây ngô trước những câu chuyện cũ.
Rồi thì cuối tuần đi xem đèn, đi chậm lại giữa mùa đông lạnh để thấy lòng mình ấm hơn.
Không cần đi xa.
Không cần phải tiêu nhiều tiền.
Chỉ cần biết chắc một điều: mẹ có mặt.
Winter break của gia đình mình có thể không trọn vẹn hai tuần như con nghỉ học, nhưng là những ngày được lên kế hoạch bằng sự hiện diện thật sự. Không vội. Không để “khi khác”.

Viết cho những ai từng lặng đi khi con hỏi một câu rất ngây thơ, nhưng khiến người lớn phải suy nghĩ rất lâu.
Và mình tin, điều con nhớ sau này không phải là mẹ đã làm công việc gì, mà là những mùa đông
gia đình đã cùng nhau chậm lại như thế nào. 🤍

🚨 BREAKING NEWSHàng triệu người trưởng thành đang ngồi trên GHẾ 1 CHÂN mà không hề hay biết.Bạn có trong số đó?Chiếc ghế...
12/22/2025

🚨 BREAKING NEWS
Hàng triệu người trưởng thành đang ngồi trên GHẾ 1 CHÂN mà không hề hay biết.
Bạn có trong số đó?

Chiếc ghế đó có tên là:
👉 công việc ổn định.
Khi chiếc ghế còn đứng yên, bạn thấy mình vẫn ngồi được. Thậm chí còn nghĩ:
“Chắc cũng vững đó chứ.”
Nhưng tin mới cập nhật:
Chỉ cần một cú va chạm nhỏ như cắt giảm nhân sự, thị trường biến động, một quyết định từ cấp trên.
👉 GHẾ GÃY.
👉 THU NHẬP = 0.
👉 KHÔNG CÓ THỜI GIAN PHẢN ỨNG.

📉 Báo cáo cảm xúc hậu biến cố cho thấy:
Nhiều người không sụp vì thiếu tiền.
Mà sụp vì không có phương án B.
Mình từng ở trong bản tin đó.
Không headline.
Không thông báo trước.
Chỉ là một ngày mình nhận ra rằng toàn bộ cuộc sống của mình đang dựa vào một chân duy nhất.
Đặc biệt hơn là sau biến cố, mình không tìm “sự ổn định” nữa.
Mình tìm thêm chân cho chiếc ghế.
Không bỏ ghế cũ.
Chỉ lắp thêm.
Một chân.
Rồi hai.
Rồi đủ để… không ngã nữa.

Giờ nhìn lại, mình biết ơn biến cố đó. Vì nếu không có nó, có lẽ mình vẫn đang “ngồi yên” trên một chiếc ghế mong manh mà không hề hay biết.

Nên nếu bạn đang đọc đến đây và thấy quen.
Có thể bạn chưa cần thay đổi gì ngay.
Nhưng hãy tự hỏi:
Chiếc ghế của mình đã đủ chân chưa?

Nhi,

Có người bảo:“Người vô tư chắc sống thiếu tình cảm lắm.”Ừ thì Thiếu tình cảm với drama thì đúng hơn.Vô tư không phải là ...
12/20/2025

Có người bảo:
“Người vô tư chắc sống thiếu tình cảm lắm.”
Ừ thì
Thiếu tình cảm với drama thì đúng hơn.

Vô tư không phải là không buồn.
Chỉ là không còn đủ thời gian để buồn vì những chuyện không trả tiền cho hóa đơn của mình.

Không phải lạnh lùng.
Chỉ là đã từng nóng quá nhiều lần,
và nhận ra:
càng phản ứng nhiều, càng mệt.

Vô tư là:
– Nghe chuyện thị phi → gật đầu → về uống cà phê.
– Bị hiểu lầm → giải thích 1 lần → thôi.
– Người không hiểu mình → cho họ quyền… không hiểu tiếp.

Vô tư là vẫn yêu thương,
nhưng không còn làm “dịch vụ chữa lành miễn phí” cho tất cả mọi người.

Vô tư là khi bạn hiểu rất rõ:
không phải ai khó chịu cũng là việc của mình,
không phải chuyện gì cũng cần một cái kết hoành tráng.

Đôi khi, trưởng thành đơn giản là:
bớt quan tâm – sống dễ thở – ngủ ngon hơn.

Người vô tư không vô tâm.
Chỉ là họ đã nâng cấp hệ điều hành cảm xúc.

“Mỗi ngày, chúng ta đang đánh đổi…”Chúng ta đánh đổi giấc ngủ trọn vẹn để kịp làm việc, lo cơm nước cho gia đình, hoặc h...
12/19/2025

“Mỗi ngày, chúng ta đang đánh đổi…”

Chúng ta đánh đổi giấc ngủ trọn vẹn để kịp làm việc, lo cơm nước cho gia đình, hoặc hoàn thành deadline.
Chúng ta đánh đổi những buổi sáng yên bình, những phút giây riêng tư, để người khác được chăm sóc, để công việc trôi chảy, để con cái vui vẻ.
Chúng ta đánh đổi sức khỏe, sự tự do, đôi khi là niềm vui cá nhân, chỉ để mọi thứ xung quanh ổn định.

Và có khi, sau tất cả chúng ta vẫn thấy trống rỗng. Vì đánh đổi không có nghĩa là sống đúng với chính mình.

Có những lúc, khi bạn bắt đầu nghĩ đến việc đặt mình lên hàng đầu, dành thời gian cho bản thân, bạn sẽ nghe thấy ánh mắt dò xét, lời nói thầm thì: “Sao tham lam vậy?” “Mình cũng phải hy sinh chứ?” Nhưng thật sự, việc biết trân trọng và chăm sóc bản thân không phải tham lam — đó là cách bạn tạo nền tảng để yêu thương, chăm sóc tốt hơn cho người khác.

Một điều quan trọng: chúng ta có quyền chọn một con đường khác. Một cuộc sống cân bằng hơn, tự do hơn, vẫn đảm bảo trách nhiệm, vẫn chăm sóc tốt cho những người yêu thương, mà không đánh mất bản thân.

Nếu bạn từng cảm thấy mệt mỏi, thấy mình đánh đổi quá nhiều, bạn không đơn độc. Và mỗi quyết định dám thay đổi đều là bước đi hướng tới cuộc sống bạn xứng đáng có.

Chắc hẳn ai cũng như mình, mỗi khi mùa lễ đến, thành phố lại nhộn nhịp, ánh đèn lung linh, người người hối hả chuẩn bị q...
12/18/2025

Chắc hẳn ai cũng như mình, mỗi khi mùa lễ đến, thành phố lại nhộn nhịp, ánh đèn lung linh, người người hối hả chuẩn bị quà cáp. Nhưng mình lại chậm lại đế nhìn lại những điều đã xảy ra. Và mình luôn có quan niệm rằng mọi việc xảy ra đều có lý do và sự sắp đặt của ơn trên. Thú thật, vài năm trước đây, chỉ nghĩ đến việc phải chọn quà cho ngày lễ thôi đã khiến mình sợ hãi, căng thẳng, loay hoay không biết chọn gì mua gì. Cảm giác áp lực cứ bủa vây, như phải làm trọn vẹn mọi thứ mà quên mất lý do mình làm.

Nhưng giờ thì khác. Có lẽ là vì mình đã trải qua những điều khó khăn, trải qua sự đổ vỡ nên mình học được cách trân trọng hơn từng khoảnh khắc bình yên. Có lẽ là vì mình nhận ra mình may mắn biết bao so với bao người ngoài kia, những người không có cơ hội để trao quà, để yêu thương, để được yêu thương.

Và giờ, mình thấy hạnh phúc trong từng chi tiết nhỏ: chọn từng món quà cho các con, cho ba mẹ, cho người thân, tự tay gói ghém những điều ấm áp, gửi gắm tình yêu và sự quan tâm. Mỗi món quà là một lời nhắc nhở: mình vẫn có thể trao yêu thương, vẫn được yêu thương, và vẫn còn may mắn hơn rất nhiều.

Mùa lễ này, mình chỉ muốn nhắn nhủ với bản thân và mọi người: hãy dừng lại một chút, cảm nhận, trân trọng những điều giản dị nhưng quý giá đang hiện hữu xung quanh. Đôi khi, hạnh phúc không phải là làm cho mọi thứ hoàn hảo, mà là nhận ra mình đã may mắn đến nhường nào. ❤️

"Nếu bạn đang lướt, có nghĩa là bạn vừa bỏ lỡ một điều quan trọng."- Bỏ lỡ một khoảnh khắc hôm nay, có thể tiếc cả đời s...
12/17/2025

"Nếu bạn đang lướt, có nghĩa là bạn vừa bỏ lỡ một điều quan trọng."

- Bỏ lỡ một khoảnh khắc hôm nay, có thể tiếc cả đời sau này.
- Ta cứ lo giữ tương lai, lại vô tình bỏ lỡ hiện tại.
- Bỏ lỡ một người quan trọng, đôi khi chỉ là thời điểm chưa đúng.
- Bỏ lỡ niềm vui nhỏ, cuối cùng là bỏ lỡ cả hạnh phúc lớn.
- Những điều chưa nói, những cái ôm chưa trao đều là những gì ta bỏ lỡ mà không hay.”
- Bỏ lỡ buổi sáng cùng con, vài nụ cười nhỏ sau này sẽ nhớ nhất.
- Bỏ lỡ cuộc gọi bạn bè, chỉ vì muốn lướt mạng thêm 5 phút có lúc tiếc cả ngày.
- Bỏ lỡ một lần thử, không thử thì làm sao biết mình làm được?
- Bỏ lỡ một ly cà phê nóng, bỏ lỡ cả ngày tỉnh táo.
- Bỏ lỡ buổi đi dạo, bạn bỏ lỡ cơ hội nghe tim mình thở.
- Bỏ lỡ cơ hội không đáng sợ. Bỏ lỡ bản thân mới đáng sợ.
- Bỏ lỡ một lựa chọn, bạn mất một đường đi. Bỏ lỡ sự dám làm, bạn mất cả chính mình.
- Có những cơ hội chỉ đến một lần. Bỏ lỡ chúng là tự tay đóng cánh cửa với chính mình.
- Bỏ lỡ ngày hôm nay, bạn đang bán rẻ tương lai của mình.
- Bỏ lỡ chính mình, là thất bại lớn nhất mà không ai nhắc bạn phòng tránh.
- Bỏ lỡ cà phê buổi sáng = bỏ lỡ ngày tỉnh táo. Hãy tỉnh lại ngay!
- Bỏ lỡ tập gym hôm nay = bỏ lỡ cơ hội tự hứa sẽ đi mai… mà mai chắc cũng quên.
- Bỏ lỡ cơ hội ăn bánh ngon = tội ác với bản thân.
- Bỏ lỡ giấc ngủ trưa = bỏ lỡ phép màu nạp năng lượng.
- Bỏ lỡ một cuộc trò chuyện vui = bỏ lỡ một nụ cười bất ngờ cho cả ngày.

12/16/2025

7 mẹo sống sót mùa lễ dành cho entrepreneur bận rộn

1. Chọn 3 việc quan trọng nhất mỗi ngày.
Vì chọn 10 việc thì bạn sẽ làm được đúng 1 việc rồi đi ngủ trong cảm giác “tôi đã cố”.

2. Batch content trong 1 buổi cà phê.
Cà phê thì nóng, deadline thì gấp. Ngồi xuống 60 phút là ra nguyên tuần bài — còn hơn mỗi ngày ngồi thở dài 10 lần.

3. Đặt lịch nghỉ trước lịch làm.
Nếu không, bạn sẽ kết thúc năm với 1 đống việc — và 0 phút tận hưởng mùa lễ. Không ai muốn vậy đâu.

4. Hỏi bản thân: “Cái này có cần mình gồng lên làm không?”
70% câu trả lời sẽ là “Không.”
Giao bớt – cắt bớt – bớt cầu toàn. Cuộc sống đẹp hơn liền.

5. Tối nào cũng viết 1 điều biết ơn.
Để nhắc mình rằng dù hôm nay hơi “quá tải”, nhưng vẫn có điều ấm áp hiện diện — như chiếc chăn, ly cacao, hay việc… công việc chưa bỏ mình.

6. Tự động hóa cái gì tự động hóa được.
Cuối năm rồi, đừng hành hạ bản thân bằng việc làm thủ công mấy thứ hệ thống làm nhanh hơn.

7. Ngắm mùa lễ 5 phút mỗi ngày.
Treo deadline đó, nhưng nhìn cây thông cũng đẹp đó. Vừa chill, vừa reset não — khỏi bị “cháy máy” trước Giáng Sinh.

PS: Just a fun clip to celebrate National Chocolate Covered Anything Day

📍 Cập nhật mới nhất – rất đáng lo ngại:Cơ quan Khí tượng Quốc gia (National Weather Service) đã phát đi Flash Flood Warn...
12/15/2025

📍 Cập nhật mới nhất – rất đáng lo ngại:
Cơ quan Khí tượng Quốc gia (National Weather Service) đã phát đi Flash Flood Warning do nguy cơ vỡ đê/đập (dam break) tại khu vực Green River. Đây không còn là cảnh báo thông thường, mà là life-threatening flash flooding — lũ quét có thể xảy ra nhanh và cực kỳ nguy hiểm.

Theo cảnh báo, hơn 46.000 người có thể bị ảnh hưởng, đặc biệt là những khu vực thấp, ven sông và những nơi đang nằm trong lệnh sơ tán Level 3 “Go Now”. Chính quyền nhấn mạnh đây là tình huống đe dọa tính mạng, yêu cầu người dân không chần chừ, không chủ quan, và phải rời khỏi khu vực nguy hiểm ngay khi được yêu cầu.

Những con số này khiến mình thật sự lạnh người, vì nó cho thấy lũ lụt lần này không chỉ là ngập nước, mà là một tình huống khẩn cấp nghiêm trọng, có thể thay đổi cuộc sống của rất nhiều gia đình chỉ trong thời gian rất ngắn.

“Có những thứ mình nghĩ cả đời sẽ không bao giờ phải đối mặt cho đến khi nó xảy ra ngay rất gần mình.”

Mình sống ở Washington từ năm 2008. Gần 20 năm qua, mưa thì quá quen.
Nhưng chưa bao giờ mình chứng kiến cảnh mưa dai dẳng đến mức gây ngập lụt nghiêm trọng như lần này.

Mưa không ngừng. Ngày này qua ngày khác. Rồi nước bắt đầu dâng.
Những con đường quen thuộc lần lượt đóng lại.
Mực nước sông tăng nhanh đến mức khiến người ta phải lặng đi.

Mình ở South Seattle.
Những khu vực bị ảnh hưởng nặng như Auburn, Kent, vùng dọc Green River chỉ cách chỗ mình khoảng 15–30 phút lái xe. Không phải là đâu đó rất xa. Mà là những nơi mình vẫn đi ngang qua, vẫn ghé ăn, ghé mua sắm, vẫn có bạn bè, người quen sinh sống. Theo thông báo từ địa phương, hơn 1.000 người đã phải sơ tán. Nhiều gia đình rời khỏi nhà trong vội vã, chỉ kịp mang theo vài món đồ thiết yếu.

Khi nước rút…
mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

Họ quay về những ngôi nhà đầy bùn đất, ẩm mốc, đồ đạc hư hỏng. Sàn nhà cong vênh. Tường loang lổ. Có người phải tự tay dọn từng xô bùn. Có người vừa dọn vừa lo lắng: không biết bảo hiểm có hỗ trợ được gì không.
Và thực tế là, rất nhiều ngôi nhà có bảo hiểm nhưng không được cover cho ngập lụt.
Vì đây là điều mà hầu hết người dân Washington chưa từng nghĩ sẽ xảy ra. Bao năm sống chung với mưa, nhưng không ai chuẩn bị cho lũ.

Mình thật sự may mắn vì khu vực mình ở không bị ảnh hưởng trực tiếp.
Nhà vẫn an toàn. Điện nước vẫn đủ.
Nhưng càng vì vậy, mình lại càng thấy rõ:
👉 chỉ cần lệch đi một chút thôi, mọi thứ đã rất khác.

Buồn nhất là tất cả diễn ra ngay cận Giáng Sinh. Thời điểm lẽ ra là sum vầy, với những ánh đèn trang hoàng, là chuẩn bị những bữa ăn ấm áp.
Thì có những gia đình đang trong tình cảnh hoang mang vùa cả về tinh thần lẫn vật chất, lo dọn dẹp, sửa chữa, gọi thợ, gọi bảo hiểm và chờ đợi.

Và từ tận đáy lòng, mình chỉ mong những gia đình đang chịu ảnh hưởng sớm được quay về lại ngôi nhà của mình, dù có thể vẫn còn bùn đất, vẫn còn ngổn ngang, nhưng ít nhất là còn một nơi để trở về. Mong nước rút nhanh hơn, mong việc dọn dẹp và sửa chữa bớt gian nan, mong những mất mát được bù đắp phần nào. Mong rằng, giữa những ngày vất vả này, họ vẫn kịp quây quần bên nhau, kịp có một bữa ăn ấm, một khoảnh khắc bình yên, để Giáng Sinh năm nay có thể là không trọn vẹn nhưng vẫn còn hơi ấm của gia đình và hy vọng cho những ngày phía trước.

Sau tất cả, mình nhận ra một điều rất rõ:
cuộc sống ngày nay không còn nhiều “vùng an toàn tuyệt đối”.
Và sự phòng hờ không phải là bi quan, mà là một cách yêu thương chính mình và gia đình.

Cầu mong tất cả đều bình an.

Nhi,

Có một quãng thời gian dài, mình cứ nghĩ là ổn:Công việc ổn, không quá căng thẳng.Thu nhập đủ để không phải lo từng đồng...
12/14/2025

Có một quãng thời gian dài, mình cứ nghĩ là ổn:
Công việc ổn, không quá căng thẳng.
Thu nhập đủ để không phải lo từng đồng.
Cuộc sống “bình thường” với những chuyến đi chơi nhỏ cuối tuần.
Nhưng tối về, khi tắt đèn, nằm xuống một mình, một câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu:
“Mình sống cuộc đời này… để làm gì?”
Đặc biệt là sau khi sinh con, mình từng trải qua những ngày:
Năng lượng gần như cạn kiệt.
Không còn hứng thú kết nối bạn bè, tránh giao tiếp xã hội.
Thậm chí cảm giác bản thân vô dụng cứ bám lấy mình.
Mình đọc sách, xem video, làm đủ các bài test Ikigai, tính cách, nghề nghiệp. Nhưng càng tìm, mình càng mơ hồ.
Mình thích nhiều thứ quá.
Mình giỏi nhiều thứ, nhưng cái gì là “của mình” nhất?
Làm sao để chắc chắn mình không phí cả đời đi sai hướng?
Rồi mình nhận ra một nghịch lý:
Mục đích sống không xuất hiện khi bạn cố gắng “tìm” bằng lý trí.
Nó chỉ hiện lên khi năng lượng – kỹ năng – hành động của bạn giao thoa tại đúng tần số.

Và chính khi mình dừng việc gắng sức tìm kiếm, bắt đầu sống như thể mình đã có mục đích, mọi thứ từ từ thay đổi:
Mình rõ ràng hơn về việc mình được sinh ra để làm gì.
Mình đóng gói nó thành giá trị cụ thể có thể trao cho người khác.
Mình biến nó thành dòng tiền bền vững, không chỉ là niềm vui tinh thần.

Dưới đây là 5 chiến lược quan trọng mình đã áp dụng:
1. Mục đích sống là trạng thái bên trong, không phải đáp án
Ngày còn mơ hồ, mình sống với cảm giác:
“Mình cũng thường thôi, không có gì đặc biệt.”
Nhưng khi mình dám tin:
“Cuộc đời mình có ý nghĩa, và mình xứng đáng sống đúng với nó.” mọi thứ thay đổi.
Ikigai, gói gọn, là sự kết hợp của:
Cái bạn yêu
Cái bạn giỏi
Cái thế giới cần
Và cái bạn được trả tiền
Nhưng nếu trong lòng bạn là hoài nghi hoặc tự ti, bốn vòng tròn đó chỉ còn nằm trên giấy. Điều quan trọng là chọn tin rằng bạn xứng đáng và bắt đầu hành động từ niềm tin đó.

2. Đừng đoán Ikigai – Hãy biến nó thành chuỗi thí nghiệm
Mình từng ghi đầy sổ: đam mê, điểm mạnh, giá trị… rồi đóng lại, tiếp tục sống y nguyên.
Không thay đổi gì cả.
Mãi đến khi mình tập trung vào thử nghiệm nhỏ mỗi ngày, mọi thứ mới sáng dần:
Viết mỗi ngày những suy nghĩ, trải nghiệm, cảm nhận thực tế của bản thân.
Thử áp dụng những gì mình thích, năng lực mình có để giúp người khác trong những việc nhỏ — chỉ cần là đúng với mình, không cần “to tát”.
Quan sát phản hồi từ người nhận giá trị: câu nói cảm ơn, ánh mắt sáng lên, hoặc đơn giản là họ thực hành được điều mình chia sẻ.
Từ mơ hồ → rõ dần → đóng gói → biến thành những giá trị có thể trao đổi.
Ikigai không rơi từ trời xuống, nó lộ diện khi bạn hành động và quan sát kết quả thực tế, chứ không phải khi chỉ ngồi đoán.

3. Mục đích sống phải có hình dạng cụ thể
Một mục đích sống mà chỉ để bạn “cảm thấy thức tỉnh” thì không giúp ai thay đổi.
Nó cần:
Một lời hứa: “Mình giúp ai, từ đâu đến đâu.”
Một hành trình: 4–6 tuần, 3 tháng, 1 năm… họ đi cùng bạn như thế nào.
Một kết quả đo được: thu nhập, sự rõ ràng, kỹ năng mới, trạng thái bình an
Ví dụ:
“Mình giúp những người muốn kinh doanh online tự thân xây được thu nhập từ kỹ năng và câu chuyện cá nhân của họ.”
Đó là lúc mọi thứ bắt đầu có giá trị thật và dễ trao đổi.

4. Khi Ikigai đúng, tiền chỉ là phụ phẩm
Ngày trước, mình làm việc với năng lượng: “Mình cần tiền”.
Kết quả? Khó khăn, căng thẳng, và cảm giác mất kiểm soát.
Khi chuyển sang:
“Đây là công việc mình được sinh ra để làm.” tiền đến một cách tự nhiên.
Người đúng tìm đến, và mình không phải chạy theo thị hiếu hay cố chứng minh điều gì.
Tiền không phải mục tiêu cuối cùng.
Tiền là dòng chảy tự nhiên khi bạn đứng đúng trục: năng lượng – giá trị – nhu cầu thị trường.

5. Mỗi ngày chỉnh 1%, rồi để cuộc đời xoay phần còn lại
Mình không bỏ việc, không đổi nghề đột ngột, cũng không tuyên bố lớn với thế giới.
Mình chỉ lặp lại ba việc mỗi ngày:
Điều chỉnh năng lượng và niềm tin:
“Mình xứng đáng sống đúng với bản chất và ý nghĩa của mình.”
Làm một hành động nhỏ đúng trục:
Viết 1 nội dung
Chăm chút 1 mảnh hệ thống nhỏ
Quan sát và điều chỉnh:
Việc này có đúng người – đúng việc không?
Nó có giúp người khác tiến gần hơn đến mục tiêu thật của họ không?
Mình học được gì về bản chất “mục đích” của mình?
Từng 1% nhỏ, tích lũy đều đặn, biến sự mơ hồ thành kết quả rõ ràng: bạn biết mình sinh ra để giúp ai, giúp như thế nào, và được trả tiền ra sao.

Nếu bạn cũng đang mơ hồ, đang mất năng lượng, hoặc không biết mình nên làm gì, không sao cả.
Mơ hồ không phải thất bại.
Mơ hồ là mảnh đất tơi ra trước khi gieo một hạt giống mới.
Điều quan trọng là:
Hôm nay bạn có dám tin mình xứng đáng sống trùng với mục đích của mình không?
Và có dám bước một hành động nhỏ, đưa mình tiến gần nó 1 bước không?

Address

Seattle, WA
98178

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truong Nhi posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Truong Nhi:

Share