12/14/2025
Có một quãng thời gian dài, mình cứ nghĩ là ổn:
Công việc ổn, không quá căng thẳng.
Thu nhập đủ để không phải lo từng đồng.
Cuộc sống “bình thường” với những chuyến đi chơi nhỏ cuối tuần.
Nhưng tối về, khi tắt đèn, nằm xuống một mình, một câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu:
“Mình sống cuộc đời này… để làm gì?”
Đặc biệt là sau khi sinh con, mình từng trải qua những ngày:
Năng lượng gần như cạn kiệt.
Không còn hứng thú kết nối bạn bè, tránh giao tiếp xã hội.
Thậm chí cảm giác bản thân vô dụng cứ bám lấy mình.
Mình đọc sách, xem video, làm đủ các bài test Ikigai, tính cách, nghề nghiệp. Nhưng càng tìm, mình càng mơ hồ.
Mình thích nhiều thứ quá.
Mình giỏi nhiều thứ, nhưng cái gì là “của mình” nhất?
Làm sao để chắc chắn mình không phí cả đời đi sai hướng?
Rồi mình nhận ra một nghịch lý:
Mục đích sống không xuất hiện khi bạn cố gắng “tìm” bằng lý trí.
Nó chỉ hiện lên khi năng lượng – kỹ năng – hành động của bạn giao thoa tại đúng tần số.
Và chính khi mình dừng việc gắng sức tìm kiếm, bắt đầu sống như thể mình đã có mục đích, mọi thứ từ từ thay đổi:
Mình rõ ràng hơn về việc mình được sinh ra để làm gì.
Mình đóng gói nó thành giá trị cụ thể có thể trao cho người khác.
Mình biến nó thành dòng tiền bền vững, không chỉ là niềm vui tinh thần.
Dưới đây là 5 chiến lược quan trọng mình đã áp dụng:
1. Mục đích sống là trạng thái bên trong, không phải đáp án
Ngày còn mơ hồ, mình sống với cảm giác:
“Mình cũng thường thôi, không có gì đặc biệt.”
Nhưng khi mình dám tin:
“Cuộc đời mình có ý nghĩa, và mình xứng đáng sống đúng với nó.” mọi thứ thay đổi.
Ikigai, gói gọn, là sự kết hợp của:
Cái bạn yêu
Cái bạn giỏi
Cái thế giới cần
Và cái bạn được trả tiền
Nhưng nếu trong lòng bạn là hoài nghi hoặc tự ti, bốn vòng tròn đó chỉ còn nằm trên giấy. Điều quan trọng là chọn tin rằng bạn xứng đáng và bắt đầu hành động từ niềm tin đó.
2. Đừng đoán Ikigai – Hãy biến nó thành chuỗi thí nghiệm
Mình từng ghi đầy sổ: đam mê, điểm mạnh, giá trị… rồi đóng lại, tiếp tục sống y nguyên.
Không thay đổi gì cả.
Mãi đến khi mình tập trung vào thử nghiệm nhỏ mỗi ngày, mọi thứ mới sáng dần:
Viết mỗi ngày những suy nghĩ, trải nghiệm, cảm nhận thực tế của bản thân.
Thử áp dụng những gì mình thích, năng lực mình có để giúp người khác trong những việc nhỏ — chỉ cần là đúng với mình, không cần “to tát”.
Quan sát phản hồi từ người nhận giá trị: câu nói cảm ơn, ánh mắt sáng lên, hoặc đơn giản là họ thực hành được điều mình chia sẻ.
Từ mơ hồ → rõ dần → đóng gói → biến thành những giá trị có thể trao đổi.
Ikigai không rơi từ trời xuống, nó lộ diện khi bạn hành động và quan sát kết quả thực tế, chứ không phải khi chỉ ngồi đoán.
3. Mục đích sống phải có hình dạng cụ thể
Một mục đích sống mà chỉ để bạn “cảm thấy thức tỉnh” thì không giúp ai thay đổi.
Nó cần:
Một lời hứa: “Mình giúp ai, từ đâu đến đâu.”
Một hành trình: 4–6 tuần, 3 tháng, 1 năm… họ đi cùng bạn như thế nào.
Một kết quả đo được: thu nhập, sự rõ ràng, kỹ năng mới, trạng thái bình an
Ví dụ:
“Mình giúp những người muốn kinh doanh online tự thân xây được thu nhập từ kỹ năng và câu chuyện cá nhân của họ.”
Đó là lúc mọi thứ bắt đầu có giá trị thật và dễ trao đổi.
4. Khi Ikigai đúng, tiền chỉ là phụ phẩm
Ngày trước, mình làm việc với năng lượng: “Mình cần tiền”.
Kết quả? Khó khăn, căng thẳng, và cảm giác mất kiểm soát.
Khi chuyển sang:
“Đây là công việc mình được sinh ra để làm.” tiền đến một cách tự nhiên.
Người đúng tìm đến, và mình không phải chạy theo thị hiếu hay cố chứng minh điều gì.
Tiền không phải mục tiêu cuối cùng.
Tiền là dòng chảy tự nhiên khi bạn đứng đúng trục: năng lượng – giá trị – nhu cầu thị trường.
5. Mỗi ngày chỉnh 1%, rồi để cuộc đời xoay phần còn lại
Mình không bỏ việc, không đổi nghề đột ngột, cũng không tuyên bố lớn với thế giới.
Mình chỉ lặp lại ba việc mỗi ngày:
Điều chỉnh năng lượng và niềm tin:
“Mình xứng đáng sống đúng với bản chất và ý nghĩa của mình.”
Làm một hành động nhỏ đúng trục:
Viết 1 nội dung
Chăm chút 1 mảnh hệ thống nhỏ
Quan sát và điều chỉnh:
Việc này có đúng người – đúng việc không?
Nó có giúp người khác tiến gần hơn đến mục tiêu thật của họ không?
Mình học được gì về bản chất “mục đích” của mình?
Từng 1% nhỏ, tích lũy đều đặn, biến sự mơ hồ thành kết quả rõ ràng: bạn biết mình sinh ra để giúp ai, giúp như thế nào, và được trả tiền ra sao.
Nếu bạn cũng đang mơ hồ, đang mất năng lượng, hoặc không biết mình nên làm gì, không sao cả.
Mơ hồ không phải thất bại.
Mơ hồ là mảnh đất tơi ra trước khi gieo một hạt giống mới.
Điều quan trọng là:
Hôm nay bạn có dám tin mình xứng đáng sống trùng với mục đích của mình không?
Và có dám bước một hành động nhỏ, đưa mình tiến gần nó 1 bước không?