12/23/2025
Ngày thứ hai sau khi ta xuyên thành sư tôn pháo hôi, hệ thống liền… mất liên lạc.
Mãi đến hơn mười năm sau,nó mới run rẩy tìm đến ta, lên tiếng đầy chột dạ:
【Sau này ngươi sẽ thu bốn đồ đệ quan trọng.】
【Một kẻ là đan tu chuyên luyện độc hại
người,một là kiếm tu đủ sức diệt thiên hủy
địa,một là yêu tu tộc hồ ly, thích m/oi ti/m g/an ăn sống,còn lại là một hoàng tử phản diện, mưu mô thâm hiểm, sẽ khiến cả môn phái ngươi bị di/ệt s/ạch.】
【Hệ thống bên ta trục trặc, đến hơi muộn… chắc ngươi chưa thu ai làm đệ tử chứ?】
Ta gãi đầu, ngập ngừng nói:
“Ý ngươi là... mấy đứa kia hả?”
Tay chỉ về sau lưng:
Một đứa đang dùng lò luyện đan nấu thuốc trừ sâu,một đứa thì vác bản mệnh kiếm băm tỏi làm cơm,đứa còn lại biến thành tiểu hồ ly đuổi gà bắt ch/ó.
1
Hệ thống mất tích rất đột ngột.
Chỉ để lại cho ta một cái thân xác bất lão bất tử,mà không hề có chút pháp thuật nào.
À, còn “ban tặng” thêm một môn phái nhỏ đến đáng thương.
Phái ta… cực kỳ hưng thịnh:
Tổng cộng có hai người.
Một là ta chưởng môn.
Một là con mèo đen giữ chức phó chưởng môn.
Năm đầu tiên, ta dắt theo phó chưởng môn xuống núi ăn xin.
Không có gì ăn, suýt chút nữa chết đói.
Năm thứ hai, ta cùng nó khai khẩn mảnh đất hoang sau núi.
Trồng khoai tây cầm hơi, gắng sống qua ngày.
Năm thứ ba,ta nhặt được một đứa đệ tử tiện nghi.
Gần đó có phái tên là Vân Quy.
Ta và mèo thường đến bãi rác nhà họ tìm chút đồ bỏ:
vài mảnh sắt vụn, áo cũ, đôi khi là hạt giống dập.
Hôm ấy, trên đường về, ta và phó chưởng môn vừa ôm chiến lợi phẩm,thì thấy Vân Quy phái đang ném một đứa nhỏ ra khỏi cổng.
Miệng còn quát:
“T/à m/a ngoại đạo! Nh/ục nh/ã sư môn! C/út cho xa!”
Đứa nhỏ chừng bảy tám tuổi,trên người bẩn thỉu, tóc che hết mặt mũi.
Đợi đám người kia đi khỏi,phó chưởng môn “meo” một tiếng rồi chạy lại gần,liếm liếm lòng bàn tay nó.
Đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn ta,mắt ánh lên vẻ đáng thương khó nói.
Ta bỗng nhớ lại năm đầu tiên mình xuống núi xin ăn.
Nếu năm đó không có người qua đường ném cho một chiếc bánh bao,có lẽ ta đã không sống được đến hôm nay.
Thiện ý, nên truyền tiếp.
Ta bèn ngồi xổm xuống, nhẹ giọng hỏi:
“Hài tử à, vi sư nhìn cốt cách ngươi phi phàm,sau này ắt là… trồng rau giỏi.
Có muốn theo ta về làm đệ tử khai sơn không?”
2
Ta tên là Chu Khê,kiếp trước là một cô giáo mầm non.
Làm nghề đến năm thứ năm thì ta nhận ra
mình không nuôi nổi chính mình.
Thế là ta từ chức, về quê trồng rau.
Không ngờ đang cuốc đất, lại bị kéo vào dị giới này.
Hệ thống còn chưa kịp nói rõ đầu đuôi đã mất tích,chỉ ú ớ báo rằng:
“Ngươi là sư tôn pháo hôi, về sau sẽ bị đồ đệ lật mặt,ch/ém xư/ơng gi/ã th/ịt, tro tàn cũng không còn.”
Bị ch/ém xác tro tan?
Ta không sợ.
So với việc cô độc sống lay lắt ở thế giới lạ,
có đồ đệ bên cạnh, dù bị gi/ết, cũng còn có người đưa tiễn.
Thế là ta nhặt đứa nhỏ kia về, đặt tên là Chu Nhất.
Chu Nhất rất ít nói.
Ban đầu ta còn tưởng hắn là đứa c/âm.
Cho đến khi hôm đó, ta mang ra bàn tiệc “cao cấp” nhất phái ta:
“Hôm nay ta cho con ăn đại tiệc nhé:
Khoai tây nướng, khoai tây kho, khoai tây xào, khoai tây hầm xì dầu!”
Chu Nhất rốt cuộc cũng động sắc mặt:
“Sư tôn, trong phái... bị dịch khoai tây sao?”
Hắn không nói nhiều,nhưng đêm đó ta nghe thấy tiếng hắn trốn dậy nôn trong bếp.
Đứa nhỏ đang tuổi lớn, ăn khoai mãi không ổn.
Trời chưa sáng, ta đã vác theo phó chưởng môn gánh hai thúng khoai xuống núi bán.
Chợ nhỏ lắm, người qua lại chẳng bao nhiêu.
Từ sáng tới khi mặt trời lặn mới bán hết.
Ta gom tiền, mua một miếng nhỏ thịt ba chỉ,
dự tính về nấu cho Chu Nhất bữa ra trò.
Về đến môn phái thì trời đã tối đen.
Chu Nhất đứng trước một cái lò luyện đan trông cực kỳ tà dị.
Lò đen ngòm, khói bốc nghi ngút.
Khí tức âm trầm, khiến người rùng mình.
Chu Nhất quay đầu nhìn ta, ánh mắt bình lặng, hỏi khẽ:
“Sư tôn, hôm qua người vừa nhặt ta về,
hôm nay đã muốn bỏ rơi ta rồi sao?”
“Người cũng… chê ta là t/à m/a ngoại đạo ư?”