Góc Phim

Góc Phim Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Góc Phim, News & Media Website, Can Tho.

Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộAnh Nam chưa ...
10/01/2026

Vào Biệt Thự Giao Hàng, Anh Xe Ôm Sữ/ng S/ờ Thấy D/i Ản/h Giống Hệt Vợ Ở Nhà, B/í M/ật Kin/h Hoà/ng H/é L/ộ

Anh Nam chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bước chân vào một căn biệt thự lớn như thế.

Cổng sắt cao quá đầu người, camera quay chậm chạp theo từng bước chân. Sân lát đá rộng mênh mông, im ắng đến lạnh người. Nam dắt chiếc xe máy cũ kỹ vào góc sân, nhìn lại đơn hàng trong điện thoại lần nữa cho chắc.

Giao tài liệu. Người nhận: bà chủ nhà.

Anh nuốt khan.

Ba năm chạy xe ôm công nghệ, Nam đã giao đủ thứ: từ đồ ăn khuya, thuốc men lúc nửa đêm, đến giấy tờ quan trọng. Nhưng giao vào biệt thự kiểu này thì hiếm. Tiền công cũng cao hơn bình thường gấp mấy lần.

“Chắc nhà giàu,” Nam tự nhủ, rồi xách túi hồ sơ bước lên bậc thềm.

Cửa mở ra. Một người giúp việc trung niên nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét.

“Cậu giao hàng?”

“Dạ vâng.”

Người giúp việc nhận túi, bảo anh chờ trong phòng khách để ký nhận.

Nam bước vào.

Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, tim anh như bị ai đó bóp chặt.

Trên bức tường lớn đối diện sofa, một di ảnh được treo trang trọng. Khung gỗ đen, vòng hoa trắng, nhang còn đang cháy dở.

Và khuôn mặt trong di ảnh…

Nam tái mét.

Đó là vợ anh.

Không phải giống giống.

Mà là giống hệt.

Từng đường nét. Đôi mắt. Nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi. Cả nụ cười mờ buồn quen thuộc.

Túi hồ sơ rơi khỏi tay Nam, giấy tờ vương đầy sàn.

“Không… không thể nào…”

Anh lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng.

Vợ anh — Lan — đang ở nhà. Sáng nay anh còn ăn cơm với cô. Cô còn giục anh mặc thêm áo vì trời lạnh.

Vậy người trong di ảnh là ai?

Hay… là Lan?

“Cậu ổn chứ?”

Giọng người giúp việc kéo Nam về thực tại.

“Bức ảnh đó…” Nam chỉ tay run rẩy, “người trong ảnh là ai?”

Người giúp việc thoáng sững lại, rồi cúi đầu.

“Là… cô chủ cũ của căn nhà này. Mất ba năm trước.”

Ba năm.

Nam lẩm bẩm. Ba năm trước cũng là thời điểm anh cưới Lan.

Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.

“Cô ấy tên gì?” Nam hỏi, giọng khàn đặc.

Người giúp việc chần chừ vài giây.

“Cô ấy tên… đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇👇

Nữ Tổng Tài Bị Mẹ B//ắt Đi Xem Mắt Nhầm Bàn Liền Chốt Đại Anh Xe Ôm, Nào Ngờ Thân Phận Thật Của Anh Lại Khiến Cô Sh//ock...
10/01/2026

Nữ Tổng Tài Bị Mẹ B//ắt Đi Xem Mắt Nhầm Bàn Liền Chốt Đại Anh Xe Ôm, Nào Ngờ Thân Phận Thật Của Anh Lại Khiến Cô Sh//ock Ngất

Lan Anh ba mươi hai tuổi, là nữ tổng tài trẻ nhất trong lịch sử tập đoàn do gia đình cô gây dựng. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người phụ nữ sắc sảo, lạnh lùng, luôn xuất hiện trong những bộ vest cao cấp, ánh mắt đủ khiến đối tác dày dạn nhất cũng phải dè chừng. Nhưng phía sau ánh hào quang ấy, Lan Anh có một nỗi m/ệt m/ỏi mà không ai hiểu.

Mười năm liền, cô chỉ biết làm việc.

Không yêu đương, không hẹn hò, không cho phép bản thân yếu mềm.

Cho đến khi… mẹ cô quyết định không chịu nổi nữa.

“Con định sống vậy tới bao giờ?” – bà Mai, mẹ Lan Anh, đặt mạnh tách trà xuống bàn, giọng không giấu được sự sốt ruột.
“Con gái ba mươi hai tuổi rồi, không phải mười tám. Công ty lớn cỡ nào cũng không ôm đi ngủ được.”

Lan Anh day trán. Cô biết cuộc nói chuyện này sớm muộn cũng tới.
“Mẹ, con không có thời gian.”
“Không có thời gian hay không muốn?” – bà Mai gằn giọng. – “Mẹ đã sắp xếp xem mắt cho con rồi. Chủ nhật này. Không đi cũng phải đi.”

Lan Anh thở dài. Cô biết, một khi mẹ đã quyết thì không ai lay chuyển nổi.

CUỘC XEM MẮT BẤT ĐẮC DĨ

Nhà hàng sang trọng, không gian yên tĩnh, ánh đèn vàng dịu. Lan Anh bước vào với vẻ mặt không cảm xúc. Cô chỉ định ngồi cho xong bữa, nói vài câu xã giao rồi viện cớ rời đi.

Theo lời mẹ, đối tượng xem mắt là con trai của một gia đình “môn đăng hộ đối”, làm quản lý cấp cao ở công ty nước ngoài, ăn nói lịch thiệp.

Lan Anh đảo mắt tìm bàn đã hẹn.

Ở góc gần cửa sổ, một người đàn ông mặc áo sơ mi giản dị, đang cúi đầu xem điện thoại. Bên cạnh anh là chiếc mũ bảo hiểm cũ đặt trên ghế.

Lan Anh nhíu mày.
“Chắc là nhân viên phục vụ ngồi nhầm chỗ.”

Cô định quay đi thì điện thoại rung lên.

— “Con tới chưa? Mẹ kẹt xe, đối tượng của con ngồi bàn gần cửa sổ, áo sơ mi sáng màu đó.”

Lan Anh sững lại.

Cô quay đầu nhìn người đàn ông kia lần nữa.

Áo sơ mi sáng màu. Bàn gần cửa sổ.

Cô chần chừ vài giây rồi bước tới, kéo ghế ngồi đối diện.

“Xin lỗi, anh là… người xem mắt?” – cô hỏi, giọng lạnh nhạt.

Người đàn ông ngẩng lên.

Đôi mắt anh trầm tĩnh, ánh nhìn sâu và rất… bình thản. Không hề có vẻ lúng túng hay lấy lòng.

“À… có lẽ cô nhầm rồi.” – anh nói chậm rãi. – “Tôi chỉ đang chờ người.”

Lan Anh hơi b//ực.
“Vậy phiền anh đổi bàn khác. Tôi có hẹn.”

Anh nhìn cô một lúc, rồi bất chợt mỉm cười.

“Nếu cô không phiền… tôi cũng đang bị é//p đi xem mắt. Mẹ tôi nói bàn này.”

Lan Anh khựng lại.

Đúng lúc đó, điện thoại cô lại rung.

— “Con cứ nói chuyện đi, mẹ tới trễ chút.”

Cô nhìn người đàn ông trước mặt.
Một chiếc áo sơ mi đã cũ. Đồng hồ không phải hàng hiệu. Mũ bảo hiểm sờn.

Trong đầu Lan Anh, hàng loạt suy nghĩ lóe lên.

Thôi thì nói chuyện vài phút rồi về.

MỘT QUYẾT ĐỊNH BỐC ĐỒNG

Cuộc trò chuyện diễn ra… kỳ lạ hơn cô tưởng.

Người đàn ông tên Minh. Ít nói, nhưng mỗi câu đều rõ ràng, không nịnh nọt. Khi Lan Anh hỏi về công việc, anh trả lời rất ngắn gọn.

“Lái xe.”

“Taxi?”
“Xe ôm.”

Lan Anh suýt sặc nước.

Một nữ tổng tài. Một anh xe ôm.

Cô bật cười, lần đầu tiên trong nhiều năm, là một nụ cười không tính toán.

“Anh không thấy chênh lệch sao?” – cô hỏi thẳng.

Minh nhún vai.
“Cô đâu có định cưới tôi thật.”

Câu trả lời khiến Lan Anh khựng lại.

Đúng. Cô không định cưới ai cả. Nhưng không hiểu sao, ngay khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ điên rồ nảy ra trong đầu cô.

Nếu kết hôn gi//ả…
Mẹ sẽ thôi thúc ép.
Cô có thể tập trung làm việc.
Và người đàn ông này… sẽ không có yêu cầu gì.

Lan Anh nhìn thẳng vào Minh.

“Nếu tôi nói, lấy tôi đi. Hợp đồng hôn nhân một năm. Tôi lo tài chính. Anh chỉ cần đóng vai người chồng trước gia đình tôi. Anh thấy sao?”

Minh im lặng rất lâu.

Rồi anh hỏi:
“Vì sao lại là tôi?”

“Vì anh không thuộc thế giới của tôi.” – Lan Anh trả lời thật. – “Sẽ không có tình cảm, không có rắc rối.”

Minh nhìn cô, ánh mắt thoáng qua một điều gì đó rất khó đoán.

“Được.” – anh nói. – “Nhưng tôi có một điều kiện.”

Lan Anh nhíu mày.
“Điều kiện gì?”

“Cô không được điều tra tôi.”

Lan Anh bật cười.
“Anh nghĩ tôi rảnh vậy sao?”

Cô không biết, chính câu nói ấy đã mở ra một cơn á/c mộ/ng… lẫn định mệnh... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Về Ra Mắt Gia Đình Nữ Chủ Tịch, Anh Xe Ôm Bất Ngờ Phát Hiện Â/m Mư/u Ki//nh Ho//àng Của Người Mẹ KếAnh Hoàng, 32 tuổi, c...
09/01/2026

Về Ra Mắt Gia Đình Nữ Chủ Tịch, Anh Xe Ôm Bất Ngờ Phát Hiện Â/m Mư/u Ki//nh Ho//àng Của Người Mẹ Kế

Anh Hoàng, 32 tuổi, chạy xe ôm công nghệ đã 5 năm. Cuộc đời anh tưởng như sẽ bình bình trôi qua giữa những cuốc xe giờ cao điểm, cho đến ngày anh gặp Lan Anh—một nữ chủ tịch trẻ tuổi của chuỗi phòng khám tư nhân nổi tiếng.

Họ quen nhau vì một cuốc xe đêm trời mưa. Cô bước lên xe trong bộ váy công sở ướt sũng, giọng mệt mỏi:
“Anh có thể chở tôi về khu Sunrise Riverside không? Làm ơn đi nhanh giúp tôi.”

Hoàng không biết vì sao mình lại ấn “nhận chuyến” nhanh như phản xạ. Anh chỉ biết rằng, khi cô ngồi sau lưng, tay giữ chặt áo mưa của anh, anh thấy tim mình đánh một nhịp bất thường.

Họ chẳng phải kiểu “đôi đũa lệch” xa lạ trên đời. Một người nghèo, một người giàu. Một người giản dị, một người kiêu kỳ. Nhưng bằng cách nào đó, họ hợp nhau đến khó tin.

Hoàng thật thà, hiền lành. Lan Anh thông minh nhưng cô đơn trong chính căn nhà giàu có của mình.
Tình yêu đến nhẹ nhàng như hơi gió. Chỉ trong 6 tháng, Lan Anh bất ngờ nói:

“Hoàng… cuối tuần này anh về ra mắt gia đình em nhé.”

Hoàng ch///ết lặng.

Anh biết Lan Anh giàu thật, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bước chân vào gia đình ấy. Anh sợ mình bị khin///h, bị m///ỉa m///ai, bị xem như kẻ ă//n bá//m.

Nhưng Lan Anh nắm tay anh, ánh mắt chắc chắn:
“Em chọn anh. Còn việc còn lại, em sẽ giải quyết.”

Hoàng hít một hơi thật sâu.

“Được. Anh sẽ về.”

Phần 1: Biệt thự nguy nga và cảm giác rờn rợn

Chiều chủ nhật, Hoàng mặc chiếc áo sơ mi trắng là phẳng nhất, quần đen đơn giản. Anh chạy xe đến khu biệt thự sang trọng—nơi gia đình Lan Anh sống. Cánh cổng cao gần ba mét tự động mở ra, để lộ tòa nhà lớn như dinh thự.

Nhưng lạ thay—

Ngay khi anh bước vào, sống lưng anh l//ạnh buốt.

Không phải vì sang trọng.
Mà vì… sự im lặng.

Một căn nhà lớn thế này mà không có lấy một tiếng cười, tiếng nói. Chỉ có tiếng gió lùa và tiếng giày người giúp việc bước nhẹ trên nền đá.

Người đầu tiên anh gặp là bà Thu, mẹ kế của Lan Anh.

Bà ta khoảng ngoài 50, sắc sảo, tóc búi cao, môi mỏng.
Đôi mắt bà nhìn Hoàng như soi thấu gan ruột.

“Cháu là… người yêu của Lan Anh?”
Giọng bà kéo dài, lạnh như đang thử nghiệm.

Hoàng lễ phép cúi đầu.
“Dạ, con chào cô.”

Bà Thu mỉm cười… nụ cười khiến Hoàng s///ợ hơn là yên tâm.

“Vào nhà đi. Lan Anh đang nói chuyện với bố nó. Chắc còn lâu đấy.”

Câu nói có gì đó m//ập m//ờ. Nhưng Hoàng không dám hỏi.

Bà Thu đưa anh vào phòng khách rộng thênh thang. Người giúp việc bưng trà, nhưng lạ thay, vừa đặt xuống bàn, bà Thu đã cất giọng:

“Không cần. Để đó đi.”

Người giúp việc thoáng c/au mà/y nhưng vẫn tuân lệnh.

Hoàng bắt đầu thấy b//ất thư///ờng. Anh ngồi xuống ghế, nhìn xung quanh:
Không ảnh gia đình.
Không đồ trang trí cá nhân.
Không cảm giác có người sống ở đây.

Tất cả sạch sẽ… quá mức sạch sẽ.

Như một nơi được dọn dẹp kỹ để ch///e giấ///u điều gì đó.

Phần 2: Căn phòng đóng kín và điều cấ//m k//ỵ

Trong lúc chờ Lan Anh, Hoàng đứng dậy đi rửa tay. Nhà vệ sinh ở cuối hành lang tầng trệt. Nhưng đi dọc hành lang, anh thấy một cánh cửa gỗ màu đỏ sậm—màu khác hoàn toàn so với những cửa còn lại.

Trên đó có khóa.

Biển gỗ nhỏ ghi:

“CẤ///M VÀO.”

Hoàng hơi tò mò, ghé tai vào.
Lạnh. Im. Không tiếng động.

Nhưng — có mùi gì đó.
Thoang thoảng… như mùi thu///ốc kh//ử tr///ùng bệnh viện.

Anh rù//ng mì///nh.

Cánh cửa này… không hợp lý. Không hợp với không gian sang trọng của căn nhà này.

Ngay khi Hoàng đang nhìn chằm chằm, một giọng s//ắc bé//n vang lên phía sau:

“Cháu đang làm gì vậy?”

Hoàng gi//ật bắ//n người.
Bà Thu đứng cách anh chỉ vài bước, mắt nheo lại.

“Dạ… con tìm nhà vệ sinh.”

“Không phải hướng đó.”

“À… dạ…”

Bà Thu bước đến, khẽ vuốt tay lên ổ khóa… như để chắc rằng nó vẫn còn khóa chặt.
“Cánh cửa này, cháu không được đến gần. Là chỗ đặt máy phát điện cũ, ngu//y hi///ểm.”

Giọng bà ta quá nhanh, quá chuẩn, như lời nói dối đã được tập từ trước.

Hoàng cúi đầu xi//n l//ỗi, nhưng trong lòng dấy lên sự ng//hi ng//ờ khó hiểu.

Phần 3: Người giúp việc run rẩy

Trở lại phòng khách, Hoàng lại thấy người giúp việc ban nãy. Khi bà Thu đi khỏi, cô lén đặt tách trà xuống và thì thầm thật nhanh:

“Anh đừng uống.”

Hoàng chớp mắt.
“Sao vậy?”

Người giúp việc run, mắt lấm lét nhìn quanh:
“Anh là người tốt… Đừng uống… Đừng ngủ… Ở đây nguy hiểm lắm…”

Ngay lập tức, cô cứng người lại, như nhận ra mình vừa ph/ạm s/ai lầ/m.

Hoàng chưa kịp hỏi thêm thì bà Thu xuất hiện phía sau cô, giọng lạnh tanh:

“Cô lại nhiều chuyện rồi đấy.”

Người giúp việc s//ợ h//ãi cúi đầu, rút khỏi phòng.

Bà Thu ngồi xuống đối diện Hoàng, cười nhạt.

“Giúp việc mới nên qu//ê mù//a. Cháu đừng để ý.”

Hoàng gượng gạo mỉm cười, nhưng bàn tay anh siết chặt đến đổ mồ hôi.

Có chuyện gì đó không ổn.
Rất không ổn.

Phần 4: Bí mật về người mẹ ruột

Lan Anh cuối cùng cũng xuất hiện, gương mặt rạng rỡ vì tìm thấy Hoàng, nhưng ánh mắt lại phảng phất u buồn.

“Anh chờ lâu chưa?”

“Không sao. Nhưng… em ổn chứ?”
Hoàng hỏi nhỏ, vì thấy mắt cô hơi sưn/g.

Lan Anh lắc đầu.
“Không sao đâu. Em quen rồi.”

Câu nói này khiến tim Hoàng đa///u thắt.

Bữa ăn bắt đầu. Ba người ngồi ở bàn ăn dài gần 5 mét, th/ừa th/ãi đến mức lạnh lẽo.

Bố Lan Anh—ông Tùng—ít nói, vẻ mặt phờ phạc. Ngược lại, bà Thu lại nói nhiều, nói hay, liên tục ch//ê b///ai:

“Hoàng chạy xe ôm à? Thu nhập chắc chỉ đủ sống?”

“Gia đình cháu… có truyền thống gì không? Hay là dân lao động bình thường?”

“Cháu có nghĩ mình đủ tầm với Lan Anh không?”

Lan Anh tứ//c gi//ận, định phản bác nhưng Hoàng nắm tay cô dưới bàn, khẽ lắc đầu.

Anh có thể chịu được.
Không sao cả.

Nhưng anh không hiểu vì sao bố Lan Anh im lặng đến kỳ lạ.
Như thể ông đang… s///ợ ai đó.

Sau bữa ăn, Lan Anh dắt Hoàng lên sân thượng để nói chuyện.

Cô đứng cạnh lan can, gió thổi tóc bay nhẹ.

“Anh à… mẹ ru//ột em… mất mấy năm trước. Em không biết chuyện gì xảy ra. Họ bảo là đ/ột qu/ỵ. Em về nước thì mọi thứ đã xong.”

Hoàng ngạc nhiên.
“Sao em chưa từng kể?”

“Vì…” Lan Anh nuốt nghẹn, “…em nghi có điều gì đó không đúng. Nhưng không ai nói, không ai cho em biết gì.”

Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng hiểu:
Cô gái mạnh mẽ này đã sống trong một căn nhà đầy bí mật… đầy bóng tối.

Phần 5: Sự thật sau cánh cửa khóa

Đêm hôm đó, khi Lan Anh bị gọi vào phòng làm việc với bố, Hoàng đứng ở tầng trệt chờ… nhưng lòng anh không yên.

Anh quyết định đi dọc hành lang.
Đến đúng cánh cửa khóa ban nãy.

Lần này, anh áp tai lại.

Cộc… cộc…

Một tiếng gõ rất nhẹ vang lên từ trong phòng.

Hoàng t//ái mặt.

Có người… trong đó?

Anh siết tay nắm cửa.
Khóa, nhưng lỏng hơn lúc trước.

Tiếng gõ lại vang lên.
Rồi tiếng rê///n nhỏ—yế//u ớ//t như ai đó không còn sức.

Hoàng ru/n tay thử xoay khóa…
Và bấ/t ng/ờ—nó bật mở.

Cánh cửa hé ra.
Mùi thu//ốc nồng nặc tràn ra ngoài.

Bên trong là... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇👇

Trú Mưa Dưới Gầm Cầu, Anh Xe Ôm Cứ//u Giúp Th/ai P/hụ Giữa Đêm Lạnh, Không Ngờ Thân Phận Thật Của Cô Khiến Cuộc Đời Anh ...
09/01/2026

Trú Mưa Dưới Gầm Cầu, Anh Xe Ôm Cứ//u Giúp Th/ai P/hụ Giữa Đêm Lạnh, Không Ngờ Thân Phận Thật Của Cô Khiến Cuộc Đời Anh Thay Đổi Mãi Mãi

Cơn mưa đêm đổ xuống không báo trước.

Anh Phạm Văn Hòa vừa kịp tấp xe vào gầm cầu thì trời bắt đầu trút nước như ai x//é toang cả bầu trời. Tiếng mưa đập xuống mặt đường nghe ràn rạt, lạnh đến th/ấu x/ươ/ng.

Hòa kéo lại cổ áo khoác mỏng, thở dài.

Một ngày chạy xe ôm chẳng được bao nhiêu cuốc. Mưa thế này, chắc cũng không ai gọi nữa. Anh dựng xe sát cột bê tông, ngồi xuống, lưng dựa vào balô cũ – tài sản quý giá nhất của anh lúc này.

Bốn mươi lăm tuổi, vợ m//ất sớm, không con cái, Hòa sống một mình trong căn phòng trọ chật hẹp. Chạy xe ôm là công việc duy nhất anh làm được sau t/ai nạ//n khiến chân trái không còn linh hoạt như trước.

Anh không mong giàu.
Chỉ mong qua được ngày.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Gió lùa vào gầm cầu lạnh buốt.

Đang cúi đầu nhẩm tính xem tối nay ăn gì cho rẻ, Hòa chợt nghe thấy tiếng rê//n khe khẽ.

Ban đầu, anh tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng rồi tiếng ấy lại vang lên, lẫn trong tiếng mưa, y/ếu ớ/t nhưng rất thật.

Hòa đứng bật dậy.

Dưới ánh đèn vàng mờ hắt từ xa, anh thấy một người phụ nữ đang ngồi co ro sát mép cầu. Áo khoác mỏng dính nước mưa, hai tay ôm chặt bụng, gương mặt tái nhợt.

Hòa chạy lại.

“Chị ơi… chị sao vậy?”

Người phụ nữ ngẩng lên. Mắt cô đỏ hoe, môi run run.

“Anh… anh làm ơn… tôi đ//au quá…”

Hòa nhìn xuống bụng cô, tim anh thắt lại... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Nữ tỷ phú muốn lấy anh xe ôm ngh//èo nhưng bị bố mẹ phản đối kị/ch li/ệt, cho đến khi anh nấu một món ăn đơn giản, cả 2 ...
09/01/2026

Nữ tỷ phú muốn lấy anh xe ôm ngh//èo nhưng bị bố mẹ phản đối kị/ch li/ệt, cho đến khi anh nấu một món ăn đơn giản, cả 2 thay đổi quyết định ngay lập tức...

Ngay từ khoảnh khắc Thu An nắm tay Hoàng bước vào phòng khách, bầu không khí đã đông cứng lại.

Không cần ai nói, Hoàng cũng cảm nhận được điều đó.

Ánh mắt của bố mẹ cô — những con người đã quen đứng trên đỉnh cao quyền lực — nhìn anh như nhìn một sai lầm. Không phải t//hù gh//ét. Mà là kh//inh thư///ờng lạnh lùng, kiểu khi//nh thư///ờng khiến người ta thấy mình bé nhỏ đến mức không đáng tồn tại.

Hoàng cúi đầu, đôi dép nhựa sờn mòn đặt trên nền đá bóng loáng.

Thu An siết tay anh thật chặt.

“Con muốn kết hôn với anh ấy.”

Câu nói vừa dứt, mẹ cô bật cười. Không lớn, nhưng s/ắc như d/ao.

“Con nói lại xem?”

“Con yêu anh Hoàng. Và con muốn lấy anh.”

Một giây. Hai giây.

Rồi tiếng bố cô vang lên, chậm rãi nhưng nặng như búa nện:

“Con biết nó là ai không?”

“Con biết.”

“Một anh xe ôm. Không học vấn. Không tiền bạc. Không gia thế.”

Ông nhìn thẳng vào Hoàng.

“Cậu có gì?”

Hoàng ngẩng đầu lên. Giọng anh bình tĩnh đến lạ.

“Cháu không có gì cả.”

Cả căn phòng sững lại.

Mẹ Thu An nhếch môi:

“Thật thà đến ng//u xu///ẩn.”

Thu An đứng bật dậy:

“Nhưng anh ấy có trái tim.”

“Trái tim không nuôi nổi hôn nhân!” — bố cô đập tay xuống bàn — “Con có biết ngoài kia người ta đang chờ con là ai không?”

Hoàng lặng lẽ buông tay Thu An.

“Cháu xin phép… ra ngoài.”

Thu An quay lại:

“Hoàng—”

Anh lắc đầu, mỉm cười rất nhẹ.

“Anh không sao.”

Nhưng khi cánh cửa đóng lại, Thu An nghe thấy tiếng bước chân anh chao đi một nhịp.

Đêm đó, Hoàng không ngủ.

Anh ngồi trên chiếc xe cũ, nhìn mưa rơi xuống tay lái han gỉ. Trong đầu anh hiện lên một câu hỏi duy nhất:

Mình có đang kéo cô ấy xuống không?

Sáng hôm sau, bố mẹ Thu An gọi anh quay lại.

Không phải xin lỗi.

Mà là thử thách.

“Ở lại đây một ngày.”
“Tự tay nấu một bữa ăn.”
“Nếu sau bữa ăn đó, chúng tôi vẫn phả/n đ/ối — cậu phải rời khỏi cuộc đời con gái tôi.”

Thu An ph/ản đ/ối k/ịch li/ệt.

Hoàng gật đầu.

“Cháu đồng ý.”

Không ai biết, trong khoảnh khắc ấy, bàn tay anh siết chặt đến mức b/ật m/áu.

Căn bếp rộng đến mức Hoàng thấy mình như kẻ lạc loài.

Những chiếc nồi đắt tiền sáng loáng, da/o k/éo bày ngay ngắn như phòng phẫu thuật.

Người giúp việc hỏi:

“Cậu muốn nấu món gì?”

Hoàng im lặng rất lâu.

Rồi nói khẽ... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Ngày cưới, ai cũng thương h/ại vì tôi bị mẹ k/ế á/c đ/ộc gả cho người chồng ngh/èo làm phụ hồ, người đàn ông lương 30 tr...
09/01/2026

Ngày cưới, ai cũng thương h/ại vì tôi bị mẹ k/ế á/c đ/ộc gả cho người chồng ngh/èo làm phụ hồ, người đàn ông lương 30 triệu thì bà không gả. Sáng hôm sau, tôi ngập ngừng xin chồng 500 ngàn tiền chợ. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm điện thoại. 5 phút sau, tài khoản tôi báo.... và đó là lúc mọi người bắt đầu n;gã ngử;a....

Ngày tôi lên xe hoa, cả làng xầm xì, người thân ái ngại. Ai cũng bảo bà Liễu – mẹ k/ế của tôi – thật á/c đ/ộc. Tôi là con riê/ng của chồng, bà nuôi tôi từ năm 10t. Vậy mà ngày tôi lấy chồng, bà gả tôi cho Nam – một anh chàng phụ hồ, quần áo lúc nào cũng ám mùi vôi vữa, bố mẹ mất sớm, gia cảnh bầ/n h/àn.

Trong khi đó, có một anh chàng nhà giàu trên phố, lương tháng 30 triệu đồng, gia đình có xe hơi đến dạm ngõ thì bà Liễu dứt khoát từ chối. Bà mắ/ng tôi trước mặt mọi người: "Lo/ại m/ày chỉ xứng lấy thằng thợ hồ thôi, lấy chồng giàu người ta lại bảo tôi tham tiền, trèo cao ng/ã đa/u."

Ngày cưới, tôi kh/óc hết nước mắt, lẳng lặng bước lên chiếc xe máy cũ kỹ của Nam. Trong túi tôi, bà chỉ nhét vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ. Ai nấy đều tặc lưỡi: "Đúng là mấy đời bánh đúc có xương, tố/ng c/ổ con chồng ra khỏi nhà một cách t/àn nh/ẫn!"

Sau đêm tân hôn trong căn nhà cấp bốn đơn sơ nhưng sạch sẽ, tôi thức dậy với tâm trạng nặng trĩu. Nghĩ đến cảnh cơm áo gạo tiền sắp tới, tôi lo đến phát run. Trong túi không còn đồng nào, tôi ngập ngừng bước ra sân, thấy Nam đang lau chùi bộ đồ nghề thợ xây của anh.

Tôi lí nhí, không dám nhìn thẳng vào mắt chồng: "Anh ơi... cho em xin... 500 ngàn đi chợ được không? Trong người em không còn tiền, mà đồ ăn trong bếp cũng hết rồi.". Nam dừng tay, nhìn tôi một hồi lâu. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ rút chiếc điện thoại đời cũ từ túi quần ra, bấm bấm cái gì đó rồi đi vào nhà trong. Tôi đứng đó, ti//m đập thình thịch, nghĩ thầm: Hay là anh ấy cũng không có tiền? Hay mình vừa đòi hỏi quá đáng?

5 phút sau, chiếc điện thoại tôi để trên bàn rung lên bần bật.... xem chi tiết dưới bình luận...👇👇

Bị chồng t//át vì s//ốt 40°C không nấu được cơm, tôi ký đơn l/y hô/n. Mẹ chồng qu//át: "Mày đang dọ//a ai đấy? Ra khỏi n...
08/01/2026

Bị chồng t//át vì s//ốt 40°C không nấu được cơm, tôi ký đơn l/y hô/n. Mẹ chồng qu//át: "Mày đang dọ//a ai đấy? Ra khỏi nhà này chỉ có đi ă//n mà//y thôi", tôi đáp lại một câu khiến bà ta cứ//ng h//ọng...

Tôi lấy chồng khi vừa 25 tuổi, mang theo niềm tin rằng cuộc hôn nhân sẽ là bến đỗ hạnh phúc. Thế nhưng, chỉ sau 3 năm, tôi mới thấm thía thế nào là s/ai lầ/m lớn nhất đời người.

Hôm ấy, tôi bị s//ốt cao hơn 40 độ. Cơ thể r/ã rờ/i, đầu óc qu/ay cuồ/ng, tay chân r/un l/ẩy b/ẩy. Tôi chỉ muốn nằm yên nghỉ ngơi một chút. Nhưng đến giờ cơm tối, chồng tôi – Hùng – đi làm về, vừa bước vào nhà đã c/au c/ó:

“Cơm đâu? Sao chưa nấu?”

Tôi gắng ngồi dậy, giọng lạc đi:
“Em s/ốt… không gư/ợng nổi… Anh cho em nghỉ hôm nay, mai em nấu bù.”
/
Nhưng Hùng chẳng mảy may thươ/ng xó//t. Ánh mắt anh ta bừ/ng lử/a gi/ận. “Đ//àn b/à ở nhà ă/n bá/m mà đến nồi cơm cũng không l/o được thì còn giá trị gì?” – anh ta q//uát lớn, rồi bấ/t ng/ờ giá/ng cho tôi một c/ái tá/t như tr/ời giá/ng.

Má tôi nó/ng r/át, nước mắt lăn dài, không biết vì đa//u hay vì tủ/i nh/ục. Tôi cố gắng kêu lên:
“Hùng… em b/ệnh thật mà…”

Anh ta chẳng buồn nghe, chỉ hậ/m hự/c bỏ vào phòng, đóng sầm cửa. Trong khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra: người mình gọi là chồng hóa ra chưa từng yêu thương, chưa từng xem tôi là bạn đời.

Đêm ấy, tôi nằm một mình, s/ốt đến m/ê m/an, tim đa/u hơn cả th/ân th/ể. Và khi trời sáng, tôi quyết định: mình không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa.

Tôi soạn đơn l/y h/ôn, đặt bút ký, tay ru/n nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Cầm tờ đơn bước xuống phòng khách, tôi nói thẳng:
“Hùng, chúng ta l/y hô/n đi. Em không muốn sống như thế này nữa.”

Chưa kịp để chồng phản ứng, mẹ chồng tôi – bà Lành – từ trong bếp lao ra, gằn giọng như sấ//m s//ét:
“Mày vừa nói gì? L/y h/ôn à? Mày tưởng d//ọa được ai chắc? Nhà này không dễ để mày muốn đi là đi đâu nhé!”

Tôi siết chặt tờ đơn trong tay, nhưng bà vẫn chưa buô/ng th/a. Bà qu//át lớn, chỉ thẳ/ng m/ặt tôi:
“Mày mà bước chân ra khỏi cái nhà này thì chỉ có nước đi ă/n mà//y! Đừng tưởng có ai rư/ớc cái loại vợ d/ở ngư//ời như mày!”

Câu nói ấy như cái tá//t thứ hai, nhưng lần này không còn làm tôi kh//óc được nữa. Tôi đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt bà, bình tĩnh đáp... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Chồng M//ất Tíc//h 10 Năm Của Nữ Tỷ Phú B/ất Ng/ờ Xuất Hiện Trong Bộ Dạng Xe Ôm, B/í M/ật Ki/nh Hoà/ng H/é L/ộMười năm t...
08/01/2026

Chồng M//ất Tíc//h 10 Năm Của Nữ Tỷ Phú B/ất Ng/ờ Xuất Hiện Trong Bộ Dạng Xe Ôm, B/í M/ật Ki/nh Hoà/ng H/é L/ộ

Mười năm trước, Nguyễn Mai Anh tiễn chồng là Trần Quốc Huy ra khỏi cửa vào một buổi sáng như bao buổi sáng khác. Anh ôm cô, nói sẽ về sớm để cùng ăn tối. Nhưng bữa tối năm ấy mãi mãi không bao giờ có. Quốc Huy mất tích không một dấu vết. Không một cuộc gọi. Không một manh mối. Một năm… hai năm… rồi ba năm… đến năm thứ mười, người ta bảo Mai Anh phải chấp nhận rằng anh đã ch///ết.

Nhưng trái tim cô chưa từng tin điều đó.

Sau biến cố, Mai Anh tự dồn mình vào công việc. Cô gây dựng sự nghiệp từ bàn tay trắng, từ một nhân viên kinh doanh trở thành nữ doanh nhân quyền lực, rồi bước lên vị trí CEO, sau đó trở thành một trong những nữ tỷ phú trẻ nhất nước. Người ta nói cô thành công nhờ nghị lực. Chỉ mình cô biết, động lực thật sự của tất cả những năm tháng ấy chỉ là một câu hỏi: Huy đang ở đâu?

Ngày hôm ấy, trời đổ mưa lớn. Mai Anh bước xuống từ chiếc xe limousine để tham gia sự kiện khai trương trung tâm thương mại mới của tập đoàn. Đám phóng viên chen nhau, ánh đèn flash lấp loá, nhân viên cúi đầu chào khi cô bước vào sảnh. Nhưng khi đi ngang qua khu vực để xe, cô bất chợt thấy một cảnh tượng khiến trái tim kh//ựng lại.

Một người đàn ông mặc áo mưa rách, khuôn mặt gầy gò, mái tóc bê bết nước, đang bị bảo vệ quát tháo và xu//a đu///ổi khỏi mái hiên. Trông anh ta như một tài xế xe ôm công nghệ, ướt như chuột lột.
“Ra ngoài! Đây không phải chỗ cho anh trú mưa!” bảo vệ quát.
Người đàn ông cúi đầu: “Tôi chỉ đứng nhờ một chút, mưa to quá… Tôi không muốn làm ph//iền ai…”
Giọng anh ru/n b/ần b/ật. Mai Anh dừng bước. Không hiểu vì sao, nỗi nghẹn nào đó dâng lên trong lòng. Chỉ trong thoáng giây, cô có cảm giác hình bóng người đàn ông x/a l/ạ ấy… quen đến lạ thường.

Ngay khoảnh khắc người đàn ông ngẩng lên, đôi mắt anh lướt qua ánh sáng, Mai Anh như bị đi//ện giậ//t. Đó chính là ánh mắt từng nhìn cô suốt những năm tháng thanh xuân. Ánh mắt của chồng cô.

Cô đứng ch//ết lặ//ng. Môi cô bật ra một hơi thở đ/ứt đoạn: “Huy…?...

Đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Bố mẹ tôi mở tiệc ăn mừng khi tôi ly hôn người vợ kh:-uyế-t t-:;ật — chỉ 2 tháng sau, tôi phải qu;-ỳ xu;ố;ng xin cô ấy q...
08/01/2026

Bố mẹ tôi mở tiệc ăn mừng khi tôi ly hôn người vợ kh:-uyế-t t-:;ật — chỉ 2 tháng sau, tôi phải qu;-ỳ xu;ố;ng xin cô ấy quay về

Tiếng thủy tinh v:-a vào nhau kêu lanh canh, giòn tan và lạnh lẽo.

Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi sang trọng, những món sơn hào hải vị được bày biện đẹp mắt: tôm hùm bỏ lò, súp vi cá, và một chai rượu vang đỏ có tuổi đời hơn hai mươi năm. Mẹ tôi – bà Phượng – nâng ly rượu lên, khuôn mặt bà rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì cười, để lộ những nếp nhăn của sự thỏa mãn.

“Nào! Cụng ly! Cuối cùng thì cái nhà này cũng sạch bóng ‘sa-o ch-:ổi’. Chúc mừng con trai mẹ đã thoát khỏi gá;-nh nặ:ng nợ đời!”

Một tuần sau khi ly hôn, sự tự do mà tôi khao khát bắt đầu có vị lạ.

Đầu tiên là chuyện ăn uống. Bố mẹ tôi quen được Thương phục vụ cơm bưng nước rót tận nơi. Giờ không có cô ấy, mẹ tôi phải vào bếp. Bà nấu ăn d-:ở t;:ệ, lại hay kêu ca đau lưng. B;ố tôi thì khó tính, bữa n;;ào cũ;ng ch;;-ê ỏ;ng ch;ê eo. Không khí gia đình bắt đầu căng thẳng.

Tiếp đến là chuyện nhà cửa. Căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên bừa bộn và bụi bặm. Tôi thuê người giúp việc theo giờ, nhưng không ai làm vừa ý mẹ tôi.

Nhưng đó chỉ là những chuyện vặt vãnh. Cơn bão thực sự ập đến từ phía công ty.

Tôi điều hành một công ty xuất nhập khẩu đồ gỗ mỹ nghệ. Ba năm nay, công ty phất lên như diều gặp gió. Tôi cứ ngỡ đó là do tài năng lãnh đạo của mình. Nhưng ngay khi Thương rời đi được hai tuần, mọi thứ bắt đầu rối tung.

Một buổi sáng, cô kế toán trưởng hớt hải chạy vào phòng tôi:

“Giám đốc ơi, ch-t rồi! Đối tác bên Châu Âu gửi email báo hủy hợp đồng lô hàng trị giá 5 tỷ!”
“Cái gì?” – Tôi bật dậy. – “Tại sao lại hủy? Chúng ta vẫn làm việc rất tốt mà?”
“Họ bảo… họ bảo người phụ trách cũ không còn trả lời email của họ nữa. Họ không tin tưởng vào cách làm việc mới.”
“Người phụ trách cũ nào? Chẳng phải là cô sao?” – Tôi gắt lên.

Cô kế toán ấp úng:

“Dạ… thực ra… thực ra là… chị Thương ạ.”

Tôi sữ:ng s;ờ...... Đọc tiếp tại bình luận 👇

“Hay Cô Về Nhà Tôi Đi”, Anh Xe Ôm Mời Nữ Tỷ Phú Về Nhà, Không Ai Ngờ Cuộc Đời Anh Thay Đổi Mãi Mãi Kể Từ ĐâyAnh Phúc ba ...
08/01/2026

“Hay Cô Về Nhà Tôi Đi”, Anh Xe Ôm Mời Nữ Tỷ Phú Về Nhà, Không Ai Ngờ Cuộc Đời Anh Thay Đổi Mãi Mãi Kể Từ Đây

Anh Phúc ba mươi lăm tuổi.

Ở cái tuổi mà nhiều người đã có gia đình, nhà cửa ổn định, thì anh vẫn chạy xe ôm mỗi ngày, lặng lẽ len giữa dòng người. Chiếc xe cũ đến mức mỗi lần đề máy là phải vỗ nhẹ vào bình xăng. Áo khoác bạc màu, cổ tay áo sờn chỉ. Người ta nhìn anh, chỉ thấy một người đàn ông g/ầy g/ò, ít nói, chẳng có gì đáng để nhớ.

Anh từng có ước mơ.
Nhưng ước mơ đó ch///ết dần theo từng năm mưu sinh.

Cha m//ất sớm, mẹ bệ//nh triền miên. Anh bỏ học giữa chừng, đi làm đủ nghề. Đến khi mẹ mất, anh cũng chẳng còn lý do để cố gắng nhiều hơn. Chỉ sống. Không hơn.

Chiều hôm ấy, trời đổ mưa bất chợt.

Anh Phúc đang dắt xe trú dưới mái hiên thì thấy một cô gái đứng cách đó không xa. Cô khoảng tuổi anh, dáng gầy, mặc áo khoác tối màu. Tóc ướt mưa bết lại, ánh mắt trống rỗng như người vừa đá/nh m/ất thứ gì đó rất lớn.

Cô nhìn quanh, như tìm ai đó, rồi ánh mắt dừng lại ở anh.

“Anh… anh có thể chở tôi đi một chút không?”

Giọng cô khàn, mệt mỏi.

Anh gật đầu.

“Cô đi đâu?”

Cô im lặng vài giây.

“Đi đâu cũng được.”

Anh hơi ngạc nhiên, nhưng không hỏi thêm. Người đời ai cũng có lúc không muốn nói.

Cô ngồi lên xe. Tay bám nhẹ vào yên sau, rất giữ kẽ. Anh chạy chậm, tránh ổ gà, tránh nước bắn lên người cô.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Đến một đoạn đường vắng, cô bỗng bảo anh dừng lại.

“Anh cho tôi xuống đây.”

Anh quay đầu.

“Trời mưa thế này…”

“Tôi quen rồi.”

Cô bước xuống, đứng lặng dưới mưa, không có ý định đi tiếp.

Anh Phúc nhìn cảnh đó, trong lòng bỗng thấy kh//ó ch//ịu. Không phải tò mò, mà là một cảm giác rất quen – cảm giác của người không còn nơi để đi.

Anh tắt máy xe, buột miệng nói:

“Hay cô về nhà tôi đi.”

Cô sữ//ng người.

“Anh nói gì?”

Anh gãi đầu, nói thật thà:

“Nhà tôi ngh//èo. Chỉ là phòng trọ. Nhưng có mái che, có nước nóng. Trời thế này… đứng ngoài dễ ốm.”

Cô nhìn anh rất lâu. Trong ánh mắt có đề phòng, có nghi ngại. Nhưng cuối cùng, có lẽ vì quá mệt, cô gật đầu.

“Được.”

Căn phòng trọ của anh Phúc nhỏ, cũ, nhưng sạch sẽ.

Anh luống cuống dọn lại cái bàn, rót cho cô cốc nước nóng.

“Cô ngồi tạm.”

Cô cầm cốc nước, hai tay run nhẹ.

“Cảm ơn anh.”

Họ không hỏi tên nhau ngay. Mỗi người đều mang theo một nỗi riêng, chưa sẵn sàng mở lời.

Đêm đó, cô s//ốt cao.

Anh Phúc thức gần như trắng đêm, nấu nước gừng, lấy khăn lau trán cho cô. Anh không nghĩ nhiều, chỉ làm những gì mình từng làm cho mẹ.

Sáng hôm sau... đọc tiếp dưới bình luận 👇👇👇

Address

Can Tho

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Góc Phim posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share