Người Lắng Nghe

Người Lắng Nghe **Người Lắng Nghe** – Nơi bạn được lắng nghe bằng cả trái tim, không phán xét, không áp đặt. Từ sự tĩnh lặng ấy, bạn sẽ dần tìm ra câu trả lời cho chính mình.

Chúng tôi ở đây để hiện diện cùng bạn, dịu dàng chấp nhận mọi cảm xúc và câu chuyện. Người Lắng Nghe – Nơi bạn được lắng nghe bằng cả trái tim, không phán xét, không áp đặt.

🌧 Có những ngày mình không ổn...Dạo này mình không ổn lắm. Làm nghề chăm sóc cảm xúc của người khác, đôi khi lại loay ho...
28/10/2025

🌧 Có những ngày mình không ổn...

Dạo này mình không ổn lắm. Làm nghề chăm sóc cảm xúc của người khác, đôi khi lại loay hoay với chính cảm xúc của mình. Mình đã phải tạm dừng coaching một thời gian — để lắng nghe bản thân và hồi phục năng lượng cảm xúc.

Thật ra, đã có những ngày mình mệt đến mức không còn chút sức nào. Cảm giác như có một đám mây thật to bao trùm lấy mọi thứ. Một sự uể oải, nặng nề, không còn thiết tha làm gì, cũng chẳng đủ năng lượng để yêu thương hay dung chứa cảm xúc của ai khác.

Mình ngưng coaching, nhưng vẫn phải tiếp tục công việc hằng ngày, việc học tâm lý đang vào giai đoạn cao điểm với hàng loạt bài tập và kiến thức mới. Việc nhà cũng nhiều thứ phải lo. Não mình lúc nào cũng đầy ắp suy nghĩ, lo toan – đến mức cả khi ngủ cũng không thật sự nghỉ ngơi. Có những đêm tự dưng tỉnh giấc vì nhớ ra một điều gì đó chưa kịp giải quyết.

Nhưng có lẽ cũng nhờ học và thực hành trong lĩnh vực tâm lý, mình chọn hít thở thật chậm, chọn lắng nghe chính mình, và chọn viết ra mọi điều còn đang mắc kẹt. Mình học cách chấp nhận cảm xúc “không ổn”, thương lấy bản thân cả khi đang mệt mỏi, cả khi không dễ thương, không tích cực.

💛 Mình tập kiên nhẫn với chính mình — vì cuộc sống đâu chỉ có những ngày tươi sáng. Có những ngày xám xịt, và mình cho phép mình được như thế.

Mình viết ra những dòng này, không phải để lan tỏa điều tích cực, mà chỉ đơn giản là để viết cho chính mình — cho những lúc thấy buồn, thấy cô đơn, thấy mệt nhoài.

Và rồi, giữa những ngày u ám ấy, mình vẫn giữ một niềm tin nhỏ — rằng sau mây đen, trời sẽ lại trong, vì quanh mình vẫn còn rất nhiều yêu thương và may mắn mà cuộc đời dành tặng. 🌤

Lâu rồi mới lại ngồi xuống viết vài dòng 😊Dạo này mình đang “nghiện” một bộ môn mới – Pickleball. Không hiểu sao lại mê ...
20/09/2025

Lâu rồi mới lại ngồi xuống viết vài dòng 😊
Dạo này mình đang “nghiện” một bộ môn mới – Pickleball. Không hiểu sao lại mê đắm như vậy, ngày nào cũng hùng hục vác vợt ra sân. Mà nói thật là mình chơi dở ẹt 😅, vì vốn dĩ chưa bao giờ có năng khiếu thể thao, cũng chẳng từng gắn bó với môn nào tử tế. Thế nhưng lần này lại khác, mình thật sự thấy thích.
Có một điều mình nhận ra khi chơi: cách mình tham gia một trận đấu thể thao cũng phản chiếu rất nhiều về con người mình. Có lúc máu thắng thua nổi lên, có khi hơi “bất chấp thủ đoạn” để được điểm, và cũng có những khoảnh khắc mình thấy bản thân không dễ thương chút nào. Nhưng rồi, giữa những lần vụng về hay hỏng cú đánh, mình học được một bài học rất giản dị mà quý giá: ai cũng cần được động viên.

Một câu “không sao đâu” khi mình mắc lỗi khiến trái tim như nhẹ bẫng. Một lời khen cho cú đánh đẹp, dù rất nhỏ thôi, lại thắp lên sự hứng khởi và niềm tin vào bản thân. Những lời động viên tưởng chừng bé nhỏ, nhưng lại có sức mạnh kết nối, làm cho những phút giây bên nhau trở nên ấm áp và đáng nhớ hơn nhiều.

Chợt nghĩ đến mấy đứa nhỏ ở nhà: các con cũng giống hệt mình lúc tập chơi môn thể thao mới – đối diện với một thế giới đầy kiến thức xa lạ, vấp ngã, sai sót và đôi khi lúng túng. Và cũng như mình, các con cần lắm một lời khích lệ, một sự công nhận dù rất nhỏ từ ba mẹ. Một lời khen cho sự tiến bộ, dù chỉ là bước đi chậm rãi, sẽ tiếp thêm cho con rất nhiều sức mạnh. Con sai cũng không sao, vì ai trong đời chẳng từng sai?

Nghĩ đến đó, mình tự nhắc mình phải học cách chậm lại, để có đủ kiên nhẫn, đủ bình an và sáng suốt, mà luôn gieo cho con – và cả những người thân yêu bên cạnh – những lời dịu dàng, nâng đỡ. Vì đôi khi, chỉ một câu nói ấm áp cũng có thể làm ai đó thấy nhẹ nhõm và được tiếp sức đi tiếp. 💙

Mình tin là bạn cũng vậy. Tiếc gì một lời động viên, bạn nhỉ? 🌿

Nỗi sợ là một phần rất thật của đời sống. Nó xuất hiện khi ta đứng trước những điều chưa biết, khi kết quả phụ thuộc vào...
15/08/2025

Nỗi sợ là một phần rất thật của đời sống. Nó xuất hiện khi ta đứng trước những điều chưa biết, khi kết quả phụ thuộc vào những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát. Tuần này, mình trải qua cảm giác ấy rõ rệt khi chờ đợi một quyết định quan trọng có thể làm thay đổi hướng đi công việc hiện tại. Cảm giác lo âu như một làn sương mỏng len vào từng suy nghĩ — không ồn ào, nhưng hiện diện dai dẳng.

Mình nhận ra, có hai trạng thái tồn tại song song: một mặt, mình cố gắng trấn an bản thân, nhắc nhở rằng hãy để mọi thứ diễn ra tự nhiên; mặt khác, sự bất an vẫn âm ỉ, không dễ gì biến mất. Điều này khiến mình hiểu rằng, nỗi sợ không nhất thiết phải bị xua đuổi. Nó có thể là một phần của hành trình, chỉ là mình cần học cách sống cùng nó.

Thật tình cờ, tối qua mình có một phiên coaching và chủ đề của buổi đó lại chính là nỗi sợ. Mình nghĩ mình sẽ là người giúp coachee tháo gỡ sự sợ hãi của họ, nhưng cuối cùng, chính coachee với sự nhận thức sâu sắc lại dẫn cả hai chúng mình đi ra khỏi vùng tối ấy. Khoảnh khắc đó giống như một thông điệp từ vũ trụ: “Hãy tin tưởng. Mọi sự sắp xếp đều có lý do, và con xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”

Khi thực sự tin vào điều đó, mình cảm nhận được một sự nhẹ nhõm, như bản thân tan ra thành những phân tử nhỏ, hòa vào không gian rộng lớn, để gió và ánh sáng mang đi. Mình hiểu rằng, kết quả cuối cùng không quyết định giá trị của mình. Điều quan trọng hơn là niềm tin rằng mình đã và đang nỗ lực, và vũ trụ luôn sắp xếp mọi thứ một cách hợp lý, ngay cả khi mình chưa nhìn thấy bức tranh hoàn chỉnh.

Đối diện với nỗi sợ, mình nhận ra ba điều:

Chấp nhận cảm xúc của mình – Không phủ nhận hay cố gắng xóa bỏ, mà nhìn thẳng vào nó như một phần tự nhiên của cuộc sống.

Giữ niềm tin – Tin vào chính mình, vào hành trình, và vào sự sắp xếp của cuộc đời.

Tiếp tục tiến về phía trước – Dù kết quả thế nào, mình vẫn bước đi, vẫn tỏa sáng từ bên trong.

Nỗi sợ không còn là gánh nặng khi ta không xem nó là kẻ thù. Nó trở thành người bạn đồng hành, nhắc ta sống tỉnh thức hơn, dũng cảm hơn. Và mình tin, khi chấp nhận nó, ta sẽ nhẹ nhàng đi qua, để rồi nhận ra rằng ánh sáng bên trong mình chưa bao giờ tắt.

Hôm nay khi lái xe đi làm, như thường lệ, đó là khoảng thời gian riêng tư của tôi – không ồn ào, không gấp gáp, chỉ có t...
01/08/2025

Hôm nay khi lái xe đi làm, như thường lệ, đó là khoảng thời gian riêng tư của tôi – không ồn ào, không gấp gáp, chỉ có tiếng máy xe, tiếng nhạc nhẹ nhàng và những dòng suy nghĩ âm thầm chảy qua. Tôi vẫn thường chiêm nghiệm về cuộc sống vào những lúc như thế. Và rồi, bỗng dưng, một đoạn hội thoại tưởng tượng nào đó hiện lên trong đầu tôi – không rõ bắt đầu từ đâu, nhưng lại dẫn lối cho một điều gì rất thật được thốt ra trong tâm trí, tôi cảm thấy mình vừa hiểu ra một điều gì đó rất cũ… nhưng cũng rất mới. Có lẽ đó là điều tôi đã mang theo từ lâu – cái cảm thức rằng cuộc sống là hữu hạn, là vô thường, nhưng hôm nay nó lại hiện lên rõ ràng như chưa từng được gọi tên.

Từ khi còn bé, tôi đã sớm biết rằng mọi thứ rồi sẽ trôi qua. Cái nhận thức ấy vừa là một vết thương lòng, vừa là một ngọn đèn âm ỉ luôn nhắc tôi sống không lơ là. Tôi từng hoang mang vì không biết phải làm gì với sự ngắn ngủi ấy. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng chính vì cuộc sống không chờ đợi ai, nên tôi muốn sống một cuộc đời rực rỡ – một cuộc đời mà nếu mai này nhìn lại, tôi có thể tự hào: “Tôi đã thật sự sống". Tôi nhận ra rằng mình đã sống với cảm thức về sự hữu hạn của cuộc đời từ rất sớm. Đó từng là một nỗi ám ảnh, một vết thương, một nỗi buồn mà tôi không thể gọi tên khi còn nhỏ. Nhưng cũng chính vì điều đó, tôi đã luôn nỗ lực sống trọn vẹn – sống một cuộc đời có dấu ấn, có ý nghĩa, có rực rỡ. Tôi không muốn sống chỉ để trôi qua, tôi muốn khi mình nhìn lại, đó sẽ là một hành trình mà tôi đã dấn thân hết mình, đã làm những điều mình tin, đã sống thật với mình – dù có vết xước, có cả những lần vấp ngã.

Tôi đang sống một cuộc đời mà tôi chọn: vừa đi làm, vừa đi học, vừa thực hành coaching. Có những lúc tôi thấy mình tham lam quá – muốn làm tốt mọi thứ, muốn giỏi ở nhiều mặt, muốn không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào. Nhưng sâu trong lòng, tôi biết không phải vì tôi không biết mệt, mà vì tôi không muốn sống một cuộc đời mờ nhạt. Tôi muốn đi đến tận cùng những giới hạn của mình, nhưng không phải để chứng tỏ, mà là để thực sự sống, thật sự được toả sáng, có ý nghĩa, và biết ơn cuộc đời vì được sống.

Trong hành trình đó, coaching đến với tôi như một người bạn đồng hành. Không chỉ giúp tôi hỗ trợ người khác, mà còn là tấm gương soi rọi chính mình. Mỗi phiên coaching, tôi học được cách hiện diện, cách không phán xét, cách lùi lại để cho người khác không gian… và cả cho chính tôi một không gian lắng nghe nội tâm. Tôi không còn nghĩ rằng mình phải là người hoàn hảo, nhưng tôi muốn là người không ngừng học hỏi, không ngừng trưởng thành và vững chải, dù chỉ một chút mỗi ngày.

Tôi mơ về một cuộc đời mà các con tôi có thể tự hào khi nghĩ về mẹ chúng – không vì mẹ là siêu nhân, mà vì mẹ đã sống chân thành, can đảm, có trách nhiệm với chính lựa chọn của mình. Tôi tin rằng, dù cuộc sống là vô thường, nhưng tôi có thể để lại một điều gì đó bền vững – không phải là danh tiếng, tài sản, mà là một dấu vết sống động của sự dấn thân và yêu thương.

Và như thế, hôm nay – giữa bao bộn bề – tôi thấy mình vẫn đang đi trên con đường mình đã chọn, không dễ, không nhanh, nhưng chắc chắn. Và đủ rực rỡ để chính tôi mỉm cười khi nghĩ về mình.

Thời đại mất tập trung – Làm sao để giữ được sự chú tâm?Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thứ dễ đánh mất nhất kh...
11/07/2025

Thời đại mất tập trung – Làm sao để giữ được sự chú tâm?

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà thứ dễ đánh mất nhất không còn là tài sản, mà là… tâm trí.
Ngày xưa, người ta lo mất của. Ngày nay, ta lo… mất sự tập trung.

Bạn bắt đầu một ngày với quyết tâm sẽ làm xong vài việc quan trọng. Nhưng rồi...

Điện thoại sáng màn hình.
Một vài tin nhắn trong nhóm công việc.
Bất chợt nhớ ra món đồ cần mua.
Cuộc gọi đến đúng lúc bạn vừa "vào guồng".
Và não bạn lại nhảy sang một suy nghĩ khác chưa hoàn tất…

Cứ như thế, bạn loay hoay cả buổi mà không có việc nào “ra hồn”. Cảm giác như bộ não bạn là một chiếc máy tính mở quá nhiều tab, nhảy từ cửa sổ này sang cửa sổ khác. Bạn nghĩ mình đang đa nhiệm (multi-task), nhưng thực chất là đang mất đi sự tập trung sâu – yếu tố then chốt để làm việc hiệu quả và sáng tạo.

Vậy làm sao để tập trung tốt hơn? Dưới đây là một vài cách mà tôi đang áp dụng và thấy có hiệu quả:

Để điện thoại ra khỏi tầm mắt. Nếu không dùng cho công việc, tôi để nó ở chế độ im lặng và tránh nhìn vào.

Dọn bàn làm việc gọn gàng. Một không gian tối giản giúp não ít bị kích thích và dễ tập trung hơn.

Chia nhỏ thời gian theo phương pháp Pomodoro: 25 phút tập trung – 5 phút nghỉ, lặp lại. Ngắn nhưng đủ sâu.

Chỉ làm một việc tại một thời điểm. Làm dứt điểm từng việc, rồi mới chuyển sang việc tiếp theo.

Viết ra 3 việc quan trọng nhất cần hoàn thành trong ngày. Giữ mục tiêu rõ ràng sẽ giúp bạn “neo” lại sự chú tâm.

Tập trung là một kỹ năng – và như mọi kỹ năng khác, nó cần rèn luyện mỗi ngày.

Bạn đang làm gì để bảo vệ sự tập trung của mình giữa vô vàn xao lạc thời đại số?
Rất mong được nghe thêm những chia sẻ, thói quen hoặc công cụ mà bạn đang sử dụng để giữ vững sự chú tâm.

Bạn có sợ bị phán xét không?Hôm qua mình có một phiên coaching – mà đúng hơn là một trải nghiệm rất thật về việc bị phán...
10/07/2025

Bạn có sợ bị phán xét không?

Hôm qua mình có một phiên coaching – mà đúng hơn là một trải nghiệm rất thật về việc bị phán xét.
Lúc đó, mình không nghe thấy ai nói điều gì cay nghiệt cả, nhưng cảm giác trong lòng như có một giọng nói nhỏ liên tục gắt gỏng:

“Bạn đang làm sai rồi đó.”
“Bạn không đủ tốt.”
“Người khác đang nghĩ xấu về bạn kìa.”

Mình cảm thấy muốn bỏ chạy. Mình co lại, đông cứng, sợ sai, sợ bị nhìn nhận là “chưa đủ tốt”. Và điều lạ là… đó không chỉ là phản ứng trong phiên khai vấn, mà là điều đã âm thầm xảy ra trong cuộc sống của mình rất nhiều lần.

Mình nhận ra:
Phán xét không phải lúc nào cũng đến từ người khác.
Đôi khi, nó nằm ngay trong ánh nhìn mình dành cho chính mình.

Và sâu hơn nữa, mình hiểu rằng mình có xu hướng né tránh xung đột, luôn muốn được người khác yêu quý, và sợ… rất sợ bị từ chối.
Dù lý trí hiểu rõ: “Mình không thể làm vừa lòng tất cả”, nhưng trái tim thì vẫn loay hoay trong cái vòng lặp muốn được công nhận, muốn được yêu thương. Nhưng cuộc đời đâu phải như là mơ khi rất nhiều lần mình cảm giác bị tấn công từ bên ngoài và từ chính bản thân mình.

Vậy mình nên làm gì?

Dưới đây là vài "chiêu" mình đang thử:

Đặt lại câu hỏi thay vì gán nhãn:
Thay vì nói “Mình thật kém cỏi”,
Mình sẽ thử: “Mình đang học điều gì từ trải nghiệm này?”

Thở – thật sâu – khi bị chạm đến cảm giác sợ bị đánh giá:
Dừng lại vài giây, hít một hơi, cảm nhận đôi chân chạm đất. Chỉ vậy thôi.
Ví dụ: Khi bị góp ý, thay vì phản ứng, mình chỉ lặng thinh và đặt tay lên tim: “Mình vẫn ổn.”

Dám nhìn vào nỗi sợ này bằng cách chia sẻ nó với mọi người:
Chỉ cần nói: “Mình sợ bị phán xét”, hoặc "mình cảm thấy đang bị bạn phán xét" là cảm giác nhẹ hơn rất nhiều.

Bao dung với mình hơn:
Mình không hoàn hảo và mình vẫn đang cố gắng mỗi ngày để có thể tốt hơn.
Nếu mình làm chưa tốt, làm sai thì cũng không sao cả, thật sự là không sao cả.

Mình viết ra điều này như một lời nhắc cho chính mình, và cũng có thể là cho bạn – nếu bạn cũng đang trong hành trình đối diện với sự phán xét. Nếu hôm nay bạn thấy mình đang tự trách, tự đánh giá hay lo sợ ánh nhìn của người khác,
Hãy nhẹ nhàng với chính mình một chút bạn nhé.

Chúng ta đều đang học cách trở thành phiên bản thật của mình. Và điều đó không hề dễ, nhưng rất đáng.

Tối nay, bạn có thể tắt kết nối internet… để kết nối với người thương không?Có những lúc, giữa guồng quay của công việc,...
08/07/2025

Tối nay, bạn có thể tắt kết nối internet… để kết nối với người thương không?

Có những lúc, giữa guồng quay của công việc, deadline, cơm áo gạo tiền… mình cứ lặng lẽ cuốn đi. Ngày trôi qua trong vội vã. Tối về nhà, thân thể có mặt, nhưng tâm trí thì vẫn còn bận bịu với những “to-do list” chưa kịp gạch bỏ.

Mình cầm điện thoại lên, kéo newsfeed như một thói quen. “Chỉ vài phút thôi để đầu óc nhẹ nhõm” – mình tự trấn an. Nhưng rồi, phút này nối tiếp phút kia, đến lúc ngẩng đầu lên thì con đã ngủ mất rồi. Người thương đang quay lưng lặng lẽ. Căn phòng tuy đủ ánh sáng… mà sao lòng người lại tối.

Có bao lâu rồi ta chưa thật sự “hiện diện” bên nhau? Không màn hình. Không thông báo. Không phân tâm. Chỉ có ánh nhìn, hơi thở và trái tim thật sự chạm nhau.

Giành thời gian chất lượng – không chỉ là ở cạnh, mà là dành trọn sự chú tâm, tình yêu và năng lượng. Là vòng tay ôm những vết thương của người thương. Là ánh mắt nhìn nhau từ sâu thẳm bên trong – nơi chỉ có sự yêu thương vô điều kiện, không phán xét, không sửa chữa.

Thế giới càng hiện đại, con người lại càng cô đơn. Nhưng bạn không cần phải như vậy.

Tối nay, thử tắt wifi. Bỏ điện thoại xuống. Nhìn con, nhìn người thân. Nói một lời yêu thương. Kể nhau nghe chuyện ngày hôm nay. Không cần lớn lao. Chỉ cần thật lòng.

💌 Đó có thể là điều nhỏ nhất bạn làm cho người mình yêu. Và cũng là điều đẹp đẽ nhất bạn làm cho chính mình.

https://nguoilangnghe.my.canva.site/

Có một cái clip siêu hay tên là "Con Cáo và Con Cú" mà mình muốn chia sẻ với bạn. Clip này chính là một ví dụ cực kỳ dễ ...
01/07/2025

Có một cái clip siêu hay tên là "Con Cáo và Con Cú" mà mình muốn chia sẻ với bạn. Clip này chính là một ví dụ cực kỳ dễ hiểu và đáng yêu về khai vấn (coaching).

Bạn biết không, khai vấn không phải là mình ngồi đó chỉ cho bạn phải làm cái này cái kia đâu. Giống như chú cú trong phim ấy, chú ấy đâu có bảo cáo phải bơi hay bay đâu. Mà khai vấn là một hành trình mà mình sẽ đồng hành cùng bạn, giúp bạn tự khám phá ra những năng lực, những điểm mạnh mà có thể bấy lâu nay bạn chưa để ý tới hoặc chưa biết cách phát huy.

Điều mình thấy ý nghĩa nhất ở khai vấn chính là nó giúp chúng ta hiểu rõ bản thân hơn. Mình không cần phải cố gắng trở thành một ai đó khác, bắt chước người này người kia mà vẫn cứ loay hoay mãi. Thay vào đó, khai vấn giúp bạn nhìn sâu vào bên trong, tìm ra chính con đường và cách thức phù hợp nhất với bạn. Như chú cáo kia, khi chú ấy nhận ra mình là cáo, phát huy sự thông minh, quan sát của loài cáo thì mọi việc lại đâu vào đó ngay.

Thế nên, nếu bạn đang cảm thấy băn khoăn hay muốn tìm ra hướng đi riêng cho mình, hãy nhớ về câu chuyện chú cáo và chú cú nhé. Đó chính là một phần rất đẹp của khai vấn đấy!
-------
THÔNG TIN CHƯƠNG TRÌNH
📅 THỜI GIAN
📌 Từ 20/6/2025 đến 31/7/2025: Mở form đăng ký cho Coachee.
📝 HƯỚNG DẪN ĐĂNG KÝ THAM GIA
✨Bước 1: Truy cập [Profile COACH] tại đây: https://hieudethuong.my.canva.site/
Lắng nghe cảm nhận và chọn Coach mà bạn thấy kết nối nhất để đồng hành.
Nếu bạn muốn đồng hành với mình thì mình là Hoài Thương nha.
✨ Bước 2: Truy cập đường link đăng ký tại đây: https://shorturl.at/pf7bz
Đọc kỹ điều khoản tham dự và điền mẫu đăng ký thông tin.
✨ Bước 3: Kiểm tra email xác nhận, email kết nối Coachee-Coach, sắp xếp lịch hẹn khai vấn với Coach.
✨ Bước 4: Tham gia Khai vấn 1-1 với Coach.
✨ Bước 5: Gửi feedback sau phiên 1 và phiên cuối để cùng nhìn lại trải nghiệm
---
🎁 Ý NGHĨA LAN TỎA – CÙNG EM ĐẾN TRƯỜNG
Phí tham gia: 1.000.000 VNĐ/Coachee cho 5 phiên Coaching (sẽ được quy ra các phần quà dành cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn tại tỉnh Ninh Thuận).
• Coachee chỉ cần chuyển khoản sau khi hoàn thành phiên Chemistry và quyết định tiếp tục hành trình. Nếu các bạn chưa thấy phù hợp thì không cần chuyển bất kỳ khoản hỗ trợ nào.

https://youtu.be/cm1eXjEkeNo?si=DRhqh7gkUM7W4FEU

---------------------------------Kết nối với Andy qua các kênh sau:✰ Website: https://successtraining.vn/✰ Website: https://www.huynhngocminh.com/✰ Facebook:...

Bạn ơi, hôm qua mình vừa đi xem phim "Elio - Cậu Bé Đến Từ Trái Đất", và có một phân cảnh thật sự "chạm" đến mình. Đó là...
01/07/2025

Bạn ơi, hôm qua mình vừa đi xem phim "Elio - Cậu Bé Đến Từ Trái Đất", và có một phân cảnh thật sự "chạm" đến mình. Đó là khi cô của Elio bất lực cầm chiếc bảng cảm xúc, chỉ mong được hiểu cậu bé, mong cậu bé có thể gọi tên được cảm xúc của mình.

Đoạn đó làm mình suy nghĩ rất nhiều, bởi việc nhận diện cảm xúc tưởng chừng đơn giản nhưng lại khá "xa lạ" với người Việt nói riêng và dân châu Á nói chung. Chúng ta thường có xu hướng kìm nén, hoặc đơn giản là không quen với việc đào sâu vào "Bạn đang cảm thấy thế nào?".

Mình vẫn nhớ, đó là một trong những bước đầu tiên mình được học trong hành trình khai vấn. Ban đầu, khi được hướng dẫn viết nhật ký cảm xúc mỗi ngày, mình thấy cũng "kỳ kỳ" lắm, chẳng hiểu ý nghĩa gì cho lắm. Chỉ đơn giản là ghi chép lại những cảm xúc đã trải qua trong ngày.

Nhưng bạn biết không, cứ kiên trì một thời gian, mình dần nhận ra điều kỳ diệu:
Viết xuống cũng là một cách để "tải" cảm xúc ra ngoài. Giống như một cái van xả áp lực vậy, những lo lắng, bực bội hay cả niềm vui được đặt lên trang giấy, giúp lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn.
Nó giúp mình sắp xếp lại suy nghĩ và cảm xúc của bản thân. Từ những dòng rời rạc, mình bắt đầu thấy được những "mô thức" cảm xúc, những sợi dây liên kết giữa sự kiện và phản ứng của mình.
Dần dần, mình thấy mình dễ nhận diện được cảm xúc của bản thân hơn. Mình không còn bối rối trước câu hỏi "Bạn đang cảm thấy gì?" nữa. Mình hiểu mình hơn, hiểu được điều gì sẽ dẫn đến cảm xúc gì, và điều gì có thể giúp mình chuyển hóa.
Viết nhật ký cảm xúc không cần cầu kỳ. Chỉ cần bạn dành 5-10 phút mỗi ngày:
• Ghi lại những sự kiện nổi bật trong ngày.
• Đi kèm với đó là cảm xúc bạn đã trải qua. (Vui? Buồn? Hạnh phúc? Lo lắng? Bất an? Thất vọng?...)
• Nếu có thể, hãy thử đặt câu hỏi: "Vì sao mình lại có cảm xúc này?" "Điều gì đã gây ra nó?" "Mình có thể làm gì với cảm xúc này?"

Đây chính là bước đầu tiên để lắng nghe tiếng lòng mình, để tự thấu hiểu và dần kiến tạo sự bình an từ trong tâm trí. Hãy thử xem sao nhé! ❤️


Còn đây là thông tin của mình nếu bạn muốn tìm hiểu thêm:
https://nguoilangnghe.my.canva.site/

Bạn thân mến,Có bao giờ bạn ngồi lại, nhìn vào mối quan hệ của mình với người thương, người bạn đời, hay những người thâ...
30/06/2025

Bạn thân mến,

Có bao giờ bạn ngồi lại, nhìn vào mối quan hệ của mình với người thương, người bạn đời, hay những người thân yêu nhất và tự hỏi: "Chúng ta đang thực sự kết nối đến đâu?" Đôi khi, dù ở rất gần, ta vẫn cảm thấy một khoảng cách vô hình, một lời nói chưa chạm, một cảm xúc chưa được thấu hiểu trọn vẹn.

Giao tiếp không chỉ là lời nói, mà còn là cả một hành trình cảm xúc với nhiều "cấp độ" khác nhau. Cùng mình khám phá 5 cấp độ này, và hãy nhẹ nhàng suy ngẫm về những cuộc trò chuyện của chính bạn nhé:

Xã giao (Cliché conversation): 👋😊

Đây là những cuộc nói chuyện mở đầu, quen thuộc và an toàn, thường chỉ lướt trên bề mặt mà chưa chạm đến thế giới nội tâm.

Ví dụ: "Chào buổi sáng!" "Hôm nay trời đẹp nhỉ?" "Bạn khỏe không?"

Trao đổi thông tin (Reporting the facts): 📊📝

Chúng ta chia sẻ những sự kiện, thông tin khách quan về cuộc sống. Đây là những "dữ liệu" bên ngoài, nhưng cảm xúc và suy nghĩ sâu bên trong vẫn còn ẩn giấu.

Ví dụ: "Hôm nay tôi họp lúc 9h." "Đường này tắc quá!"

Nêu quan điểm cá nhân (Judgment): 🤔💬

Ở cấp độ này, chúng ta bắt đầu hé lộ một phần "cái tôi" của mình, bày tỏ suy nghĩ, đánh giá. Đây là một bước tiến, nhưng đôi khi cũng dễ dẫn đến tranh luận nếu thiếu sự lắng nghe và thấu hiểu.

Ví dụ: "Tôi nghĩ dự án này cần thay đổi." "Tôi không đồng ý với cách làm đó."

Chia sẻ cảm xúc (Feeling): ❤️‍🩹😢😊

Đây chính là cấp độ mà trái tim bắt đầu lên tiếng. Chúng ta dám bộc lộ những cảm xúc thật, những tổn thương, hay cả niềm vui sâu sắc. Cấp độ này đòi hỏi sự dũng cảm và tin tưởng, nhưng lại là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự kết nối chân thật, nơi ta cảm thấy được yêu thương và chấp nhận.

Ví dụ: "Tôi cảm thấy rất buồn về chuyện này." "Tôi thực sự hạnh phúc khi bạn làm điều đó cho tôi."

Peak communication (Giao tiếp đỉnh cao): ✨🫂💫

Đây là khoảnh khắc kỳ diệu, khi hai tâm hồn giao hòa một cách trọn vẹn, không cần lời nói. Là sự thấu hiểu trực giác, cảm nhận được năng lượng, suy nghĩ và cảm xúc của nhau một cách sâu sắc nhất. Cấp độ này hiếm khi xảy ra, thường chỉ xuất hiện với những người có mối liên kết cực kỳ sâu sắc và trong những khoảnh khắc đặc biệt, thiêng liêng.

Ví dụ: Một cái ôm thật chặt thay cho ngàn lời nói khi bạn hiểu đối phương đang cần gì, hoặc sự im lặng thấu hiểu khi cả hai cùng cảm nhận một cảm xúc mãnh liệt.

Bạn và những người thân yêu đang thường xuyên giao tiếp ở cấp độ nào? Bạn có đang khao khát những cuộc trò chuyện sâu sắc hơn, nơi bạn được lắng nghe, được thấu hiểu, được thương yêu đúng cách và kết nối thực sự từ trái tim đến trái tim không?

Hiểu về các cấp độ giao tiếp là bước đầu tiên để chúng ta chủ động kiến tạo những mối quan hệ ý nghĩa hơn. Hãy bắt đầu từ việc lắng nghe chính mình, và sau đó, mở lòng để chia sẻ và kết nối sâu sắc hơn với những người bạn yêu thương nhé.



Còn đây là thông tin của mình nếu bạn muốn tìm hiểu thêm:
https://nguoilangnghe.my.canva.site/

🌟 Con Là Một Phiên Bản Lấp Lánh! 🌟Bạn ơi, hôm qua mình vừa có một phiên khai vấn thật đặc biệt, không phải về công việc ...
26/06/2025

🌟 Con Là Một Phiên Bản Lấp Lánh! 🌟

Bạn ơi, hôm qua mình vừa có một phiên khai vấn thật đặc biệt, không phải về công việc hay bản thân mình, mà là về hành trình đồng hành cùng các bạn nhỏ ở nhà. Sau phiên đó, tự nhiên lòng mình nhẹ bẫng và tràn ngập một cảm giác bình an lạ lùng.

Mình nhận ra một điều diệu kỳ mà đôi khi trong guồng quay bận rộn, mình đã vô tình lãng quên:
Các bạn nhỏ của chúng ta chính là những phiên bản lấp lánh và trọn vẹn nhất ngay từ khi sinh ra.
✨ Các con không cần phải "hoàn thiện", mà các con đã mang trong mình những món quà thiên phú được ban tặng rồi. Mỗi bé là một thế giới riêng với những điểm mạnh, tài năng độc đáo mà chỉ con mới có.

Vấn đề không phải là "dạy con trở thành ai", mà là "làm thế nào để hướng dẫn con sử dụng những món quà trời phú đó một cách tốt nhất?" Làm sao để con tự tin phát huy thế mạnh của mình, biến những tiềm năng thành hiện thực.

Chắc chắn rồi, trên hành trình con học cách sử dụng "món quà" của mình, sẽ có những lúc con vấp ngã, con loay hoay, hay những "rắc rối" nho nhỏ phát sinh. Và đó chính là lúc ba mẹ cần là điểm tựa vững chãi nhất.

Mình tin rằng, các con sẽ nhìn nhận bản thân mình qua đôi mắt của ba mẹ. Khi ba mẹ kiên nhẫn, đầy yêu thương, và tin tưởng vào sự lấp lánh của con, con cũng sẽ học được cách yêu thương và tin tưởng vào chính mình.

Tự nhiên nhận thức được điều này giúp mình cảm thấy bình an lắm, và thêm thật nhiều kiên nhẫn với các bạn nhỏ hơn. Giờ đây, mỗi ngày được nhìn con lớn lên là một hành trình khám phá đầy bất ngờ và hạnh phúc.

Ba mẹ nào cũng đang trên hành trình đồng hành cùng con, hãy tin rằng, các con là những món quà tuyệt vời nhất! 💛



Còn đây là thông tin của mình nếu bạn muốn tìm hiểu thêm:
https://nguoilangnghe.my.canva.site/

"Khi chúng ta dần xa nhau…"Có bao giờ bạn nằm cạnh người mình thương mà cảm thấy như đang ở hai thế giới khác nhau?Không...
25/06/2025

"Khi chúng ta dần xa nhau…"

Có bao giờ bạn nằm cạnh người mình thương mà cảm thấy như đang ở hai thế giới khác nhau?

Không hẳn là hết yêu, nhưng chẳng còn thấy kết nối. Vẫn cùng nhau ăn, ngủ, nói vài câu chuyện lặt vặt… nhưng sâu bên trong, bạn biết có điều gì đó đang vỡ ra – lặng lẽ.

Tôi cũng từng ở trong cảm giác đó. Nơi mình thèm một cái ôm chân thành hơn là những lời nói đã thành thói quen. Và tôi hiểu ra:
Mối quan hệ thân mật không tự dưng mà đậm sâu.
Nó cần được nhìn lại, được hiểu lại – và đôi khi, cần được "khai vấn".

Khai vấn không phải để tìm ai đúng ai sai.
Mà là tạo ra không gian để ta thành thật với chính mình:

🔎 Mình đang mong chờ điều gì?
🧠 Mình có thật sự hiểu cảm xúc và nhu cầu của người kia?
💬 Có điều gì trong lòng mình chưa từng được gọi tên?

Một buổi khai vấn có thể là khởi đầu để bạn lắng nghe lại chính mình – và từ đó, lắng nghe người ấy rõ hơn.

Đôi khi, chỉ cần thay đổi cách đặt câu hỏi, cách hiện diện, hay cách nói “anh/em ở đây”… là đủ để cây tình cảm xanh lại từ gốc.

Nếu bạn đang loay hoay trong một mối quan hệ dần nhạt, hãy thử chọn một cách mới.
Không vội vàng cứu chữa.
Chỉ cần đủ can đảm dừng lại và lắng nghe – một cách tử tế.

Và nếu bạn cần một người đồng hành để soi sáng hành trình ấy,
khai vấn có thể là nơi bắt đầu.

Không áp đặt. Không đánh giá.
Chỉ là không gian để bạn trở về với điều thật nhất trong mình –
…rồi từ đó, kết nối lại.
📩 Nếu bạn cần một buổi khai vấn để bắt đầu hành trình này, mình ở đây.
Còn đây là thông tin của mình nếu bạn muốn tìm hiểu thêm:
https://nguoilangnghe.my.canva.site/

Address

Ho Chi Minh City

Telephone

+84909332505

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Người Lắng Nghe posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share