28/10/2025
🌧 Có những ngày mình không ổn...
Dạo này mình không ổn lắm. Làm nghề chăm sóc cảm xúc của người khác, đôi khi lại loay hoay với chính cảm xúc của mình. Mình đã phải tạm dừng coaching một thời gian — để lắng nghe bản thân và hồi phục năng lượng cảm xúc.
Thật ra, đã có những ngày mình mệt đến mức không còn chút sức nào. Cảm giác như có một đám mây thật to bao trùm lấy mọi thứ. Một sự uể oải, nặng nề, không còn thiết tha làm gì, cũng chẳng đủ năng lượng để yêu thương hay dung chứa cảm xúc của ai khác.
Mình ngưng coaching, nhưng vẫn phải tiếp tục công việc hằng ngày, việc học tâm lý đang vào giai đoạn cao điểm với hàng loạt bài tập và kiến thức mới. Việc nhà cũng nhiều thứ phải lo. Não mình lúc nào cũng đầy ắp suy nghĩ, lo toan – đến mức cả khi ngủ cũng không thật sự nghỉ ngơi. Có những đêm tự dưng tỉnh giấc vì nhớ ra một điều gì đó chưa kịp giải quyết.
Nhưng có lẽ cũng nhờ học và thực hành trong lĩnh vực tâm lý, mình chọn hít thở thật chậm, chọn lắng nghe chính mình, và chọn viết ra mọi điều còn đang mắc kẹt. Mình học cách chấp nhận cảm xúc “không ổn”, thương lấy bản thân cả khi đang mệt mỏi, cả khi không dễ thương, không tích cực.
💛 Mình tập kiên nhẫn với chính mình — vì cuộc sống đâu chỉ có những ngày tươi sáng. Có những ngày xám xịt, và mình cho phép mình được như thế.
Mình viết ra những dòng này, không phải để lan tỏa điều tích cực, mà chỉ đơn giản là để viết cho chính mình — cho những lúc thấy buồn, thấy cô đơn, thấy mệt nhoài.
Và rồi, giữa những ngày u ám ấy, mình vẫn giữ một niềm tin nhỏ — rằng sau mây đen, trời sẽ lại trong, vì quanh mình vẫn còn rất nhiều yêu thương và may mắn mà cuộc đời dành tặng. 🌤