ĐÁNH THỨC THANH XUÂN

ĐÁNH THỨC THANH XUÂN Những điều đàn bà chỉ viết ra khi không còn cần ai thấu hiểu. Viết để nhặt lại chính mình. Viết để thở.

Viết… để tựa vào mình mà sống.
Đây là nhà của Alice – người từng vỡ vụn … nhưng giờ biết cách đứng lên, dịu dàng mà không cúi đầu.

Khi Dòng Sông Chọn Cách Chảy HiềnCó một ngày, ta bỗng thấy mình thật may mắn. Không phải vì chạm tay vào những điều lấp ...
31/12/2025

Khi Dòng Sông Chọn Cách Chảy Hiền

Có một ngày, ta bỗng thấy mình thật may mắn. Không phải vì chạm tay vào những điều lấp lánh, mà bởi sau bao thăng trầm, ta vẫn được đứng đây để nhìn ngắm cái “khói lửa của nhân gian”.

Ta nhìn thấy những hỷ - nộ - ái - ố đan cài vào nhau, thấy những phận người lặng lẽ trầm luân trong dòng đời vội vã. Có lẽ, ta chưa đủ sâu sắc để thấu tận cùng gốc rễ, cũng chưa đủ sắc sảo để hiểu hết mọi lẽ huyền vi. Nhưng chỉ cần bấy nhiêu thôi, cũng đủ để trái tim này nhận ra rằng: Tất cả, rồi cũng sẽ chỉ là một dòng chảy.

Cuộc đời giống như một con sông đại ngàn. Những nỗi buồn, những cơn giận, hay cả những luyến lưu rực rỡ, rồi cũng theo thời gian mà lắng dần xuống đáy. Con sông ấy chẳng vì ai mà vội vã, cũng chẳng vì ai mà dừng lại. Nó cứ đi, thản nhiên và bền bỉ.
Nhưng bạn biết không, điều khác biệt duy nhất chính là khung cảnh ở hai bên bờ.

Nếu tâm ta mang theo phù sa của sự bao dung và thấu hiểu, đôi bờ sẽ xanh mướt, mầm sống sẽ nảy nở từ những yêu thương được nuôi dưỡng mỗi ngày. Còn nếu dòng sông trong ta chỉ cuộn xiết những uất hận và bão giông, thì nhìn lại, hai bên chỉ còn là sỏi đá khô cằn, hoang lạnh.

Mỗi chúng ta đều là kiến trúc sư cho dòng chảy của chính mình.

Khi đã đi qua những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt và cả những va vấp trầy xước, ta không còn muốn chinh phục những ngọn thác dữ. Ta học cách chọn. Chọn gạn đục khơi trong, chọn buông bỏ những ưu phiền không đáng có, để dòng sông của mình được chảy hiền hơn một chút.

Bởi sau cùng, khi dòng nước êm đềm, ta mới có thể soi thấy bóng mình rõ nhất, và mới có thể chở theo những bình yên đi về phía biển lớn.

Khi bàn tay thôi nắm chặtRốt cuộc thì, sau bao nhiêu năm tháng mệt nhoài, ta cũng học được cách nới lỏng bàn tay mình ra...
26/12/2025

Khi bàn tay thôi nắm chặt

Rốt cuộc thì, sau bao nhiêu năm tháng mệt nhoài, ta cũng học được cách nới lỏng bàn tay mình ra.

Ta nhận ra những cơn đau âm ỉ nhất mình từng mang theo, đôi khi không phải do ai đó gây ra, mà bởi ta đã tự giam mình trong những mong cầu không tên.

Ta từng tin rằng nếu mình đủ tử tế, cuộc đời sẽ dịu dàng lại; rằng nếu mình dốc cạn lòng, người ta sẽ chẳng nỡ rời đi. Ta vô tình biến những tình cảm chân thành thành một cuộc đợi chờ, để rồi khi mọi thứ không như ý, ta thấy mình trống rỗng, như thể vừa đánh mất một điều gì đó vốn dĩ thuộc về mình.

Nhưng rồi một ngày, ta không còn muốn làm người canh giữ những kỳ vọng ấy nữa.

Ta bắt đầu học cách trao đi mà không nhìn lại. Tặng một nhành hoa chỉ vì lúc ấy lòng ta thấy đẹp, chứ không phải để đợi một tiếng cảm ơn. Ở lại bên một người vì phút giây này trái tim thấy ấm, chứ không bắt họ phải hứa hẹn về một nẻo đường dài dặc đến thiên thu.

Khi không còn đặt lên vai người khác cái gánh nặng phải làm cho mình hạnh phúc, ta thấy họ nhẹ lòng hơn, và thấy mình cũng tự do đến lạ.

Ngay cả với chính mình, ta cũng thôi không còn thúc ép. Ta từng mong mình phải là một phiên bản không tì vết, không được phép sai lầm, không được phép vỡ vụn. Ta cứ mải miết đuổi theo một bóng hình hoàn hảo trong gương cho đến khi kiệt sức.

Giờ đây, ta bằng lòng với cả những ngày mình thật tệ. Ta cho phép mình ngồi yên trong bóng tối nếu thấy lòng quá nặng, cho phép mình vụng về mà chẳng cần tự trách.

Ta hiểu rằng, mình không cần phải rực rỡ mỗi ngày mới được coi là xứng đáng, và trái tim dù có vết sẹo thì vẫn nhịp nhàng những thanh âm của sự sống.

Buông bỏ kỳ vọng, thực ra không phải là buông xuôi. Mà là ta chọn tin vào sự an bài của dòng chảy. Ta không còn cố bơi ngược dòng để chạm đến một cái đích xa xôi nào đó mà ta tự vẽ ra là "hạnh phúc". Ta chọn thả mình trên mặt nước, để dòng sông đưa ta đi, bình thản nhìn mây bay và nghe tiếng lá xào xạc bên bờ.

Vì ta biết, khi không còn mải miết nhìn về phía chân trời để chờ đợi một điều gì đó "phải xảy ra", ta mới thực sự chạm được vào những gì "đang hiện hữu".

Hóa ra, bình yên nhất chính là khi ta thôi đòi hỏi cuộc đời phải trả lời những câu hỏi mà chính ta cũng đã không còn cần đáp án nữa. Ta cứ thế mà sống, thật thà và dịu nhẹ với chính mình.

ĐB: 26/12/2026 ( )

Ẩn Ức của 1 cuộc đời…!    Có những nỗi đau không lên tiếng.Nhưng chúng sống cùng ta suốt một đời. Có những nỗi đau đã hó...
23/12/2025

Ẩn Ức của 1 cuộc đời…!

Có những nỗi đau không lên tiếng.
Nhưng chúng sống cùng ta suốt một đời.

Có những nỗi đau đã hóa thạch từ lâu.
Ta tưởng mình quên, nhưng nó chưa bao giờ ngủ.
Nó không nằm trong những câu chuyện cũ,
Mà ẩn mình dưới đáy những thói quen.

Ẩn ức không phải là một thước phim để xem,
Nó là cái giật mình khi ai đó vô tình cao giọng.
Nó là cơn nghẹn ngang cổ khi đối diện sự im lặng,
Là nỗi run rẩy mơ hồ khi chẳng được chọn lựa, ưu tiên.

Ta lớn lên, khoác lên mình vẻ bình thản, an nhiên,
Tự nhủ với lòng: "Mọi chuyện rồi cũng ổn".

Nhưng cơ thể ta là một chứng nhân đầy khốn đốn,
Nó lưu giữ vẹn nguyên từng hơi thở hụt chiều xưa.
Nó nhớ rõ cái gồng mình để trở nên "ngoan" cho vừa.

Nhớ cái nín nhịn để không trở thành gánh nặng.
Nó nhớ cảm giác phải lùi sâu vào vùng tối lặng,
Để đổi lấy một chỗ ngồi, một ánh mắt cảm thông.

Có những cuộc đời trôi đi như một dòng sông,
Bên ngoài lặng lờ nhưng dưới lòng đầy sóng cuộn.
Ta quen chịu đựng đến mức không còn biết buồn,
Quen mỏi mệt đến mức chẳng nhận ra mình đang kiệt sức.

Ta mang theo khối đá ấy lặn sâu vào lồng ngực,
Không dám gọi tên, chẳng dám nhìn thẳng mặt người.

Để mặc tiềm thức dựng lên những rào chắn chơi vơi.
Lặng lẽ phòng vệ... ngay cả khi thế giới đã dịu dàng hơn trước.
, .

Có những buổi sáng, lòng chợt khẽ rung lên khi ký ức gọi tên khe khẽ. Không phải vì tiếc nuối, mà vì đã đủ bình tâm để t...
08/11/2025

Có những buổi sáng, lòng chợt khẽ rung lên khi ký ức gọi tên khe khẽ. Không phải vì tiếc nuối, mà vì đã đủ bình tâm để thắp một ngọn đèn nhìn lại. Hóa ra, những điều ta từng ôm giữ chặt trong lòng, chỉ là một hành trình dài dạy ta cách thả lỏng và buông tay. Mọi thứ rồi cũng tan vào hư không để rồi lắng lại, trôi về đúng vị trí của nó — người, chuyện, và cả những cảm xúc tưởng chừng như đã hóa đá.
Khi thôi cố gắng níu giữ bóng hình, ta nhận ra chẳng có gì thật sự mất đi. Mọi thứ chỉ đổi hình hài, trở thành sự tĩnh lặng, là lớp đất màu mỡ để ta trưởng thành hơn và biết mỉm cười giữa những điều đã không còn thuộc về mình. 🌾
Giờ đây, mỗi ngày thức dậy, điều ta cần chỉ là ánh nắng thanh khiết len qua khung cửa và tiếng gió ru nhẹ qua tán lá. Không cần thật nhiều, chỉ cần đủ để cảm nhận mình vẫn đang sống, vẫn còn có thể rung động.
Những ngày tháng từng chòng chành như con thuyền không neo, nay đã hóa thành bước đệm dịu dàng nâng đỡ hiện tại. Ta học cách đi chậm lại, để thấy niềm vui không phải là một đích đến xa xôi — mà nằm ngay chính giây phút này, nơi lòng mình đã ngừng kháng cự và bắt đầu an nhiên, thảnh thơi.

23/10/2025

Những cung đường đã đi, có lần vai mang gánh nặng.
Cố ghìm, cố giữ, cố khắc kỷ mọi điều ngay thẳng.

Mãi rồi mới hay, sức mạnh chân thật
Không nằm ở thế căng mình —
Mà ở khoảnh khắc thuận theo lẽ vô hình.

Sau muôn vàn lần sóng vỗ vào bờ đá,
Tâm hồn tự nhiên thấm đẫm sự thanh nhã.
Không còn cố níu giữ những điều chưa trọn vẹn,
Không còn vội vàng giải bày cho những ngộ nhận.

Chỉ còn hơi thở tĩnh lặng, một nụ cười buông lơi,
Để vạn vật trôi đi như sương khói cuối trời.

Mềm – nhưng là sự vững chãi của đất mẹ.
Là tự biết mình đã đủ đầy, chẳng cần lời nào để chứng tỏ.
Là học cách chạm vào nhân thế bằng lòng bàn tay mở rộng,
Không còn e ngại vết thương,
Mà đón nhận — như mưa thuận gió hòa.

Và khi tâm đã trải ra như mặt hồ tĩnh lặng,
Thế giới quanh ta cũng tự nhiên hóa dịu dàng. 🌾

22/10/2025

Từng bị mắc kẹt trong ảo ảnh: rằng yêu là có tất cả. Mọi giá trị cuộc đời đều quy về một người.

Nhưng rồi, một cú va chạm đủ mạnh đã phá vỡ lớp vỏ.
Nhìn lại, Tình Yêu chỉ là một cơn say ngắn ngủi, một trạm dừng chân trong hành trình vô định.

Những người ta từng gắn bó, họ không phải cứu tinh. Họ là những thực nghiệm bắt buộc, dạy ta cách đứng vững khi bị tổn thương, cách nhận ra giá trị của sự tự lập.

Bài học xong, họ tự khắc biến mất. Cố bám víu chỉ là tự kéo mình chìm sâu hơn.

Không còn tôn thờ tình cảm. Giờ đây, nó chỉ là một dữ liệu giúp ta định hình bản thân tốt hơn. Không để cảm xúc lèo lái, mà dùng nó làm nhiên liệu để tiến về phía trước.

Đau khổ là do ta đã nhầm lẫn giữa người khác và sự đủ đầy bên trong.

Cơn mộng đã qua. Mọi thứ trở về trạng thái trơ lỳ nhưng chân thật.
Không còn kịch tính, không còn lụy phiền. Chỉ còn lại sự tồn tại thuần khiết.

21/10/2025
🍂🍂🍂    Mùa lại thay áo.🍂🍂🍂Còn Mộc vẫn ở đây — giữa những mùi hương thân thuộc, chậm rãi lau lại từng góc nhỏ của tâm hồn...
21/10/2025

🍂🍂🍂 Mùa lại thay áo.🍂🍂🍂

Còn Mộc vẫn ở đây — giữa những mùi hương thân thuộc, chậm rãi lau lại từng góc nhỏ của tâm hồn.

Bên khung cửa, nắng xiên qua tán lá, vẽ những vệt sáng lên sàn gạch cũ. Mộc ngồi đó, nghe mùi tinh dầu thoang thoảng quyện vào hơi thở, thấy lòng mình nhẹ như sợi khói bay.

Có lẽ, bình yên không phải thứ gì lớn lao, chỉ là những khi ta đủ chậm để nhận ra — mọi thứ vẫn đang lặng lẽ tốt đẹp theo cách riêng của nó. 🌾

Thay mùa, Mộc lại soi mình.

Có những điều từng nghĩ là mất, hoá ra chỉ là đổi hình. Có những nỗi buồn tưởng đã tan, giờ nằm lại yên ắng như rêu bám nơi hiên gỗ.

Mộc học cách không cố níu, không cố quên — chỉ ngồi cùng chúng, như ngồi cùng chính mình của những ngày cũ.

Mỗi mùa đi qua, Mộc thấy mình cũ đi một chút, nhưng cũng trầm hơn, ấm hơn…

Như hương gỗ — càng lâu năm, càng dịu, càng thơm. 🍂

“Mỗi ngày, ta đều có thể bắt đầu lại — bằng một tách cà phê, và một lòng bình yên.”Có lẽ, ai cũng có một ngày như thế —n...
17/10/2025

“Mỗi ngày, ta đều có thể bắt đầu lại — bằng một tách cà phê, và một lòng bình yên.”

Có lẽ, ai cũng có một ngày như thế —
ngày mở mắt ra, thấy mình vừa đi qua một giấc mơ dài đến mức quên cả cách thở.
Mọi thứ vẫn ở đó: chiếc ghế cũ, cốc cafe đen đá, khung cửa mở đầy nắng…
chỉ có lòng là khác.
Nó không còn hối hả, không còn muốn thắng thua hay đúng sai nữa —
chỉ muốn được yên.

Khi tỉnh dậy, thế giới không còn nguyên vẹn như trước.
Nhưng đâu đó, trong những mảnh vụn ấy, vẫn le lói một chút gì rất người –
một chút thương, một chút hiểu, một chút bình yên như tiếng thở dài sau bao ngày cố gắng.

Ta học cách mạnh mẽ để đủ can đảm mà yếu mềm.
Và yếu mềm, để biết rằng mình vẫn còn tim, còn cảm, còn biết run rẩy trước điều đẹp đẽ.
Ta không cần phải chứng minh gì nữa.
Chỉ muốn sống chậm hơn đôi chút, thương mình hơn đôi chút,
và ngồi lặng mà nghe cuộc đời đang khâu lại chính ta – bằng sự dịu dàng của thời gian.

Giờ đây, ta không còn tìm kiếm những điều lớn lao.
Sáng, đưa con đi học về, mở quầy cà phê nhỏ trước hiên nhà,
đón vài vị khách ghé qua, người quen – người lạ, ai cũng để lại một câu chuyện.
Nhâm nhi vị đắng tràn khoang miệng, để thấy sau cùng là vị ngọt –
như chính những ngày đã qua, cay đắng cũng hóa thành hương.
Bên cạnh, một cuốn sách mở sẵn, vài trang chưa đọc,
đủ để cuộc sống này thi vị hơn, và lòng người, nhẹ tênh hơn một chút.

“Nếu không tự thương mình, ai sẽ thương mình đây…”Có những ngày mệt đến mức, chỉ muốn buông bỏ hết thảy.Nhưng em ơi, đừn...
16/10/2025

“Nếu không tự thương mình, ai sẽ thương mình đây…”

Có những ngày mệt đến mức, chỉ muốn buông bỏ hết thảy.
Nhưng em ơi, đừng cố quá.
Hãy cho phép mình được nghỉ một chút thôi,
không phải để dừng lại, mà để thở – để nhớ rằng mình vẫn đang sống.

Không ai bắt em phải mạnh mẽ suốt cả đời.
Đừng tự biến mình thành chiến binh không nước mắt.
Có những gánh nặng, đâu nhất thiết phải mang một mình.
Có những nỗi chênh chao, đâu cần giấu thật sâu để tỏ ra bình thản.

Em vẫn là một cô gái – với trái tim biết đau, đôi mắt biết buồn,
và chính điều đó làm em thật đáng yêu, thật người.
Em xứng đáng được yêu thương, ngay cả trong những phút giây yếu mềm nhất.
Vì dịu dàng với mình, cũng là một cách để sống tử tế với đời…

— Trích “Nhật ký Nhà Mộc”

Sáng nay, mình tỉnh ra..!(Viết vào một sáng lặng lẽ, nơi người phụ nữ nhìn lại mình bằng đôi mắt ướt và đôi tay ấm.)Sáng...
14/07/2025

Sáng nay, mình tỉnh ra..!

(Viết vào một sáng lặng lẽ, nơi người phụ nữ nhìn lại mình bằng đôi mắt ướt và đôi tay ấm.)

Sáng nay, mình tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Không phải vì đồng hồ reo, mà vì một nỗi yên lặng rất thật trong lòng gọi mình thức dậy.
Khi cả nhà còn ngủ, mình ngồi dậy, không kịp sửa sang gì — chỉ lặng lẽ nhìn quanh và bất chợt nhận ra một điều rõ ràng như thể ai đó vừa thì thầm ngay bên tai:

“Mình không còn gì ngoài hai bàn tay và hai đứa con.”

Nghe có vẻ trống rỗng, nhưng kỳ lạ thay… mình không thấy sợ.

Một tay mình ôm lấy con – đứa nhỏ vẫn cuộn tròn trong giấc mơ ngọt lịm.
Tay kia, mình vòng qua người chính mình – như một cái ôm dành cho người phụ nữ đã đi qua bao giông gió để tới được sáng nay.

Và rồi nước mắt mình rơi. Không phải vì buồn. Mà vì lần đầu tiên, mình thấy thương mình đến vậy.

Mình đã từng có những giấc mơ lớn, những hình dung về một mái ấm trọn vẹn, một người bạn đồng hành không rời.
Nhưng sáng nay, nhìn vào lòng bàn tay mình – nơi từng phải bươn chải, gồng gánh, làm mọi thứ không nghỉ…
Mình biết, mình vẫn đang sống – và còn hơn thế, mình đang tồn tại có ý nghĩa.

Vì hai đứa con.
Vì người phụ nữ trong mình vẫn chưa bỏ cuộc.
Và vì cái ôm dịu dàng sáng nay – từ chính mình cho chính mình – là thứ hạnh phúc thật sự đầu tiên mình thấy rõ sau bao ngày tháng mịt mù.

Nhà Mộc sáng nay không có gì mới – nhưng có một điều đổi thay:
Mình đã biết ơn đôi bàn tay mình.
Mình đã biết chạm vào mình bằng tình yêu.
Và mình biết, chỉ cần hai tay còn nắm được nhau – mình và các con – thì mình đã có tất cả rồi.
Cố gắng lên Mỹ Diệp nhé..!

Address

Thanh Bình
Dien Bien Phu

Telephone

+84327547158

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when ĐÁNH THỨC THANH XUÂN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share