31/12/2025
Khi Dòng Sông Chọn Cách Chảy Hiền
Có một ngày, ta bỗng thấy mình thật may mắn. Không phải vì chạm tay vào những điều lấp lánh, mà bởi sau bao thăng trầm, ta vẫn được đứng đây để nhìn ngắm cái “khói lửa của nhân gian”.
Ta nhìn thấy những hỷ - nộ - ái - ố đan cài vào nhau, thấy những phận người lặng lẽ trầm luân trong dòng đời vội vã. Có lẽ, ta chưa đủ sâu sắc để thấu tận cùng gốc rễ, cũng chưa đủ sắc sảo để hiểu hết mọi lẽ huyền vi. Nhưng chỉ cần bấy nhiêu thôi, cũng đủ để trái tim này nhận ra rằng: Tất cả, rồi cũng sẽ chỉ là một dòng chảy.
Cuộc đời giống như một con sông đại ngàn. Những nỗi buồn, những cơn giận, hay cả những luyến lưu rực rỡ, rồi cũng theo thời gian mà lắng dần xuống đáy. Con sông ấy chẳng vì ai mà vội vã, cũng chẳng vì ai mà dừng lại. Nó cứ đi, thản nhiên và bền bỉ.
Nhưng bạn biết không, điều khác biệt duy nhất chính là khung cảnh ở hai bên bờ.
Nếu tâm ta mang theo phù sa của sự bao dung và thấu hiểu, đôi bờ sẽ xanh mướt, mầm sống sẽ nảy nở từ những yêu thương được nuôi dưỡng mỗi ngày. Còn nếu dòng sông trong ta chỉ cuộn xiết những uất hận và bão giông, thì nhìn lại, hai bên chỉ còn là sỏi đá khô cằn, hoang lạnh.
Mỗi chúng ta đều là kiến trúc sư cho dòng chảy của chính mình.
Khi đã đi qua những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt và cả những va vấp trầy xước, ta không còn muốn chinh phục những ngọn thác dữ. Ta học cách chọn. Chọn gạn đục khơi trong, chọn buông bỏ những ưu phiền không đáng có, để dòng sông của mình được chảy hiền hơn một chút.
Bởi sau cùng, khi dòng nước êm đềm, ta mới có thể soi thấy bóng mình rõ nhất, và mới có thể chở theo những bình yên đi về phía biển lớn.