01/09/2026
Sau khi đám cưới kết thúc, sáng sớm hôm sau, quân Pháp đã điều một lực lượng hùng hậu tới nhảy dù ngay xóm nhà có đám cưới.
Thảo, Nhiệm còn mơ mơ màng màng trong mùng thì nghe tiếng kẻng báo động. Họ tuôn ra khỏi phòng đã thấy, anh chị em trong cơ quan, bà con trong thôn xóm nháo nhào tìm nơi trú ẩn. Một số đã phóng xuống các xuồng ghe chống đi.
Thấy máy bay chúng quần đảo, Thảo biết ngay là không xong, vội nắm tay Nhiệm kéo chạy. Anh chị vứt bỏ lại tất cả chỉ kịp quơ cái túi tài liệu khoác vô người rồi dắt nhau chạy ra ngoài. Xóm đã vắng người và đã nghe tiếng súng từ máy bay bắn xuống. Xa xa tiếng xe lội nước và súng nổ, Thảo, Nhiệm kiếm được chiếc xuồng tam bản của mình, vội lao xuống và chống đi. Nép vào một cây bần, Thảo quan sát và lắng nghe tiếng xe lội nước. Thảo chống ghe cố chạy thoát khỏi xã Mỹ Quý, băng qua Kinh Gãy Cờ Đen, bỏ hướng chợ Cái Bèo, chui vào một con rạch nhỏ. Anh biết con rạch này ngoằn ngoèo nhưng có thể dẫn ra sông Tiền. Anh tính tới bờ sông Tiền có thể thoát được trận càn này.
Phạm Thị Nhiệm, sau phút hốt hoảng ban đầu đã bình tĩnh lại được, vội cầm cây dầm bơi mũi phụ với Thảo. Không ngờ chỉ mới được một đỗi thì máy bay chúng bắn xối xả để đổ bộ. Chiếc xuồng của Thảo bị ngay một trái đạn b**g be xuồng thành một đám lớn và chỉ một loáng là chìm ngay. Thảo nhảy hai bước tới ôm lấy Nhiệm và dìu vào bờ, núp theo dạng dừa nước men đi. Giặc Pháp đã nhảy dù xuống ngay chợ Cái Bèo, bắn lung tung qua các hướng cho chúng tập trung quân.
Thấy vậy Phạm Ngọc Thảo biết là chúng sẽ ruồng vô các xóm nhà các lùm bụi. Anh vội dắt Nhiệm luồn sâu vào đám dừa nước. Được một đám khá dày, hai người len lách cố gắng chui vào giữa đám lá. Thảo moi dưới chân thành một lỗ khá sâu, lút cần cổ Hai người núp ở dưới ngó ra. May mà lùm dừa nước này khá xa xóm làng, bớt được phần nào nguy hiểm.
Giặc Pháp bắt đầu đốt nhà, bắt bớ những người chạy không kịp và ẩn núp sơ sài. Tới chiều, Thảo ngóng nhìn ra chưa thấy chúng có dấu hiệu rút quân, cả hai người bụng đói. Đám cưới tối qua, vì quá sung sướng được hạnh phúc bên nhau, quên ăn nên bụng dạ cồn cào. Thảo lần đi quơ được một quầy dừa nước, cố vặn cổ lôi về. Anh cạp vỏ ngoài cho trơ ra phần cơm bên trong đưa cho vợ ăn. Cơm dừa nước chỉ bằng cái trứng gà, ăn lạm xạm nhưng có chút nước bên trong chan chát, ngọt ngọt, mút được cũng đỡ khát. Mới đầu Nhiệm còn ăn được hai trái nhưng rồi không thể nuốt được nữa. Tới tối thì Nhiệm đã quá mệt, người dần dần lả đi. Thảo kề vai cho Nhiệm tựa mong có thể ngủ được một chút.
Tới đêm, giặc Pháp dỡ cánh cửa và cột nhà dân đốt lên thành nhiều đống lửa ở chợ Cái Bèo, xã Mỹ Quý, ở xóm Ô Môi, ở Mỹ An. Những đám lửa sáng rực một góc trời. Quân lính chúng bắt gà, bắt vịt, heo, trâu của dân đem ra làm thịt. Tiếng gà, vịt kêu quang quác, tiếng heo rống ầm ĩ. Trâu của đồng bào chúng dắt ra, bắn cho gãy chân ngã xuống rồi bắn vào giữa đỉnh đầu. Con trâu chết rồi, mạnh đứa nào đứa đó cầm dao găm, lưỡi lê thẻo từng miếng, lạng da rồi lấy cây đâm vô hơ lên lửa nướng. Chúng la hét, chúng uống rượu mãi tới khuya. Hình như chúng có bắt được mấy chị phụ nữ. Có tiếng chửi bới la hét ở xa xa.
Nhưng trên vai Thảo, Nhiệm bây giờ không là ngủ mà đã lả đi, mềm èo như một tàu dừa héo. Thảo tìm cách ngồi lên và bồng Nhiệm vào lòng, ủ hơi ấm cho Nhiệm. Quần áo ướt sũng từ sáng, giờ đã hơi se se. Thảo lại cạp vỏ trái dừa nước, lấy cơm nhai và mớm cho Nhiệm, khuyên Nhiệm cố nuốt đi để lấy sức, tìm cách thoát khỏi vòng vây. Nếu bình thường Thảo có thể bồng Nhiệm đi được năm, mười cây số. Nhưng bây giờ trời tối, chung quanh toàn là nước và sình lầy. Đi hướng nào cho thoát? Tính toán mãi và Thảo cũng thiếp đi. Tỉnh dậy thì trời đã sáng. Anh nghe ngóng. Hình như chúng muốn rút. Bốn bề êm rơ. Đúng là chúng rút. Máy bay không thấy quần đảo. Đám ở Mỹ An và Cái Bèo rút ra lộ 4, đám ở Ô Môi và Mỹ Quý rút về kinh Nguyễn Văn Tiếp.
Thảo bồng Nhiệm lội sình một khúc thật xa mới tới bờ. Anh cố tìm cách vào xóm mượn xuồng tới
Trạm xá cấp cứu cho Nhiệm...
📝 Trích một đoạn trong cuốn Anh hùng Phạm Ngọc Thảo