Cosmic Writer

Cosmic Writer Author, Creator, Entrepreneur. Master of Media at RMIT University. Founder at Vũ Trụ Creator & Flowable.vn.
(7)

Cuộc sống qua lăng kính tâm lý, triết học, nghệ thuật, khoa học tâm linh.

10/05/2026

Một trong những khát khao sâu kín nhất của con người… là được tạm thời trốn thoát khỏi chính mình.

Tôi nghĩ nhiều về điều này khi quan sát tại sao con người lại thích uống rượu, thích cảm giác say, thích những trạng thái cảm xúc mãnh liệt, hoặc thậm chí đôi lúc cố tình chìm đắm vào những thứ khiến bản thân mình mất kiểm soát. Đó có thể là dục vọng, những cơn giận dữ, sự suy sụp tinh thần, hay cả những hành vi mang tính tự hủy hoại.

Tôi nghĩ là bởi thứ con người thật sự tìm kiếm trong những trạng thái đó không phải chỉ là khoái cảm, mà còn là sự giải thoát. Một sự giải thoát tạm thời khỏi gánh nặng phải là “mình”. Thử nghĩ mà xme: việc phải là một cái tôi tự chủ, là một con người có kiểm soát... là một áp lực khổng lồ mà chúng ta đôi khi muốn trốn chạy bằng những lối thoát sai lầm.

Làm người, chúng ta phải sống trong trạng thái tự ý thức gần như liên tục. Chúng ta phải suy nghĩ về bản thân, quản trị cảm xúc, kiểm soát hành vi, xây dựng hình ảnh xã hội, cân nhắc mình nên nói gì, nên thể hiện ra sao, nên trở thành kiểu người như thế nào... và tất cả những trách nhiệm to lớn đi kèm. Cuộc sống và xã hội hiện đại yêu cầu con người phải sử dụng nhiều tới bộ não lý trí (prefrontal cortex), để nói chuyện và hành xử một cách văn minh và có kỷ luật. Và cũng chính phần não này là một trong những điểm khác biệt lớn nhất giữa con người và những loài sinh vật khác, là cái phần "người" đối lập với phần "con".

Việc đó khiến cho bên trong tâm trí chúng ta hiện diện một “người cai quản” đang giám sát chính mình mọi nơi mọi lúc. Đó là một trong những yêu cầu cơ bản của cuộc sống.

Nhưng đôi khi, việc phải tự kiểm soát quá nhiều hoặc quá khắt khe... dễ khiến cho con người ta cảm thấy xung đột với chính mình. Cái tôi kiểm soát dần trở thành nguồn cơn trực tiếp cho những căng thẳng, trở thành một gánh nặng khiến cho con người kiệt sức. Và cũng chính vì vậy, mà cảm giác được tạm thời “mất kiểm soát” lại hấp dẫn đến thế.

Trong cơn say, trong những luồng cảm xúc cực đoan, hoặc khi bị bản năng điều khiển... hệ thống kiểm soát ấy được tạm thời suy yếu. Ý thức thu hẹp lại. Tiếng nói trách nhiệm trong tâm trí mờ đi. Cái tôi xã hội mà chúng ta phải duy trì mỗi ngày bắt đầu tan ra, và trong khoảnh khắc đó, con người cảm thấy một thứ rất gần với tự do: lời nói được thoải mái tuôn ra trong cơn say, hành động thoải mái bộc phát trong cơn giận... mà không cần phải suy nghĩ về trách nhiệm hoặc hệ quả của chúng là gì. Trong góc nhìn của Jung, thì đây chính là khi phần bóng tối (shadow) trỗi dậy và nắm quyền điều khiển khi đã bị dồn nén quá lâu.

Ít nhất, trong trạng thái này, họ không còn phải liên tục kiểm soát bản thân nữa, mà chỉ cần thả mình trôi theo dòng chảy của bản năng. Thành thực mà nói, có một sự thoả mãn sâu sắc trong sự tự do nguyên thuỷ ấy. Và chính vì nó thoả mãn, mà con người ta mới dễ sa ngã và tự làm tổn thương chính mình.

Nếu như suy xét kỹ hơn, khao khát đó thật ra cũng chính là lý do tại sao nhiều người tìm đến tâm linh. Hoặc nói đúng hơn, nhu cầu phát triển tâm linh cũng xuất phát từ chính nhu cầu muốn được giải phóng, được tự do khỏi cái tôi kiểm soát, đau khổ và mỏi mệt của mình.

Một trong những cốt lõi của thực hành tâm linh nằm ở việc vượt qua cái tôi. Từ Phật giáo cho đến những trường phái huyền học phương Tây, rất nhiều truyền thống tâm linh đều cho rằng phần lớn đau khổ của con người đều đến từ việc chúng ta bị mắc kẹt trong bản ngã (ego) của chính mình: trong hình ảnh về bản thân, trong ham muốn, nỗi sợ, lòng tham, sự phòng vệ, và cảm giác phải liên tục bảo vệ cái tôi.

Có lẽ vì thế mà ở tầng sâu nhất, tự do tâm linh thường mang nghĩa: được tự do khỏi sự chuyên chế và độc tài của bản ngã.

Nhưng vấn đề là: thay vì thực hành rèn luyện và phát triển nội tâm của mình một cách thực chất, con người lại thường vô thức tìm đến những lối tắt, những con đường "trông ngắn hơn mà lại dài hơn" để chạm tới cảm giác này.

Về mặt hiện tượng học, những trải nghiệm cực đoan này có thể dẫn đến ego dissolution, nghĩa là sự phân rã tạm thời của cái tôi. Và vì vậy, chúng rất dễ bị nhầm lẫn với tự do. Nhưng nếu nói đúng hơn, chúng chỉ là những sự tự do hư ảo và tạm thời.

Nhưng càng trưởng thành, tôi càng nhận thấy có một khác biệt rất lớn giữa việc đánh mất bản thân (lose oneself) và việc vượt qua bản thân (overcome oneself).

Một người say "cảm thấy" tự do vì họ nhất thời từ bỏ (hoặc đánh mất) sự kiểm soát chính mình. Trong khi đó, một người thật sự trưởng thành về mặt tinh thần đạt đến sự tự do bằng việc "thuần hoá" cái tôi, để sự vận hành của nó không còn mang lại xung đột và kiệt sức.

Một bên là trốn thoát khỏi chính mình. Một bên là hiểu biết về mình và vượt qua chính mình. Nghe qua thì có thể rất giống nhau, nhưng về bản chất lại hoàn toàn khác biệt.

Và có lẽ đây là một bi kịch phổ biến: con người có một niềm khao khát tự do tinh thần sâu sắc, nhưng lại chưa từng được học cách để hiểu về nó hoặc chưa từng được trang bị những kỹ năng tâm lý cần thiết để thực hành nó. Thế là thay vì tìm đến sự hiện diện, chiều sâu nội tâm, thiền định, nghệ thuật, tình yêu, cộng đồng hay ý nghĩa sống, chúng ta tìm đến những cơn say, sự chìm đắm, sự cực đoan, sự kích thích liên tục và những hình thức “thoát khỏi bản thân” nhanh hơn, dễ hơn.

Nhưng mọi con đường trốn chạy đều chỉ là tạm thời. Cuối cùng, con người đều phải quay trở lại với chính mình, đối diện với những nỗi đau và sự rạn nứt bên trong.

Và có lẽ điều con người thật sự tìm kiếm chưa bao giờ là cảm giác được buông bỏ sự kiểm soát. Mà là cảm giác không còn phải chiến đấu với chính mình nữa. Sự tự do chúng ta tìm kiếm, không phải là tự do khỏi cái tôi, mà là tự do khỏi những sự mâu thuẫn và xung đột của một tâm trí chưa hiểu về chính nó, chưa được học cách để làm chủ chính nó và hoà giải với chính nó.

Và để đạt được điều này, con đường duy nhất như tôi nghĩ, là việc rèn luyện nội tâm của mình. Để thay vì xem cái tôi kiểm soát như một "người cai quản" khó chịu và cần phải né tránh, chúng ta xem nó đơn giản như một phần của con người mình, một phần có thể được sử dụng, quản lý, và phát triển.

Cosmic Writer

08/05/2026

Khi nói về lối sống khoa học và thói quen, mọi người thường chỉ nghĩ tới việc thói quen nào tốt để xây dựng thêm, phát triển thêm.

Tư duy như vậy không sai. Nhưng sẽ là thiếu sót rất lớn nếu như chúng ta không tự nhìn lại và tự hỏi xem, ở chiều ngược lại, có thói quen nào không tốt mà chúng ta bị mắc vào, và cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày hay không.

Mình nghĩ: cuộc sống thường dễ trượt dốc vì những thói quen xấu được lặp lại nhiều lần, hơn là những thói quen tốt không được thực hiện. Chẳng hạn: ngồi thiền 10 phút không cứu được việc thức khuya triền miên hoặc lướt điện thoại quá 4 giờ mỗi ngày. Uống nước, chạy bộ không chữa được những tổn thương đã gây ra do bia rượu, thuốc lá...

Bên cạnh đó, để có dư thời gian và năng lượng mà làm "thêm" những thói quen tốt, chúng ta cũng phải loại "bớt" những việc vốn đang làm hao tốn nguồn lực hữu hạn của ta. Giống như một căn phòng đã chật vậy, để có thể kê thêm vào những món đồ mới, chúng ta cũng cần phải loại bỏ những món đồ đã cũ hỏng.

Vậy nên là, nếu như bạn đang trì hoãn ở mình một lối sống lành mạnh, hãy thay đổi góc nhìn một chút. Sự thay đổi không phải chỉ là những đầu việc mới được thêm vào to-do list, những KPI mới bạn phải theo dõi trong khi cuộc sống và công việc vốn đã quá bận rộn. Đừng tiếp cận lối sống của mình bằng mindset của chủ nghĩa hiệu suất, như những việc ngoài giờ bị ai đó giao thêm. Tư duy như vậy tất yếu sẽ làm bạn chán nản và nhanh bỏ cuộc.

Thật ra, sự thay đổi lại có thể khiến bạn... nhàn rỗi hơn. Bớt thời gian lướt Tiktok, lướt reels. Bớt thời gian lướt Shopee để mua những món đồ bạn không cần. Bớt lo nghĩ về những người vốn đang chỉ làm tổn thương bạn. Bớt hóng drama về những người bạn chẳng biết là ai. Bớt tiền mua những món ăn vặt không tốt cho cơ thể của bạn...

Đó toàn là những việc chúng ta biết là không tốt những vẫn làm. Và đôi khi cố tình nhắm mắt làm trong vô thức, né tránh việc phải đối diện và suy nghĩ về chúng, vì chúng ta không thích cái cảm giác "có lỗi" đi kèm.

Nhưng mình nghĩ, có khi đó mới chính là điểm bắt đầu tốt nhất.

Cosmic Writer

07/05/2026

Hôm nay vẫn là một chủ đề quen thuộc trên kênh: tổng hợp những bài học cuộc sống.

Trong gần hai năm qua, cuộc sống của mình đã có những bước ngoặt lớn: chạm ngưỡng tuổi 30, thay đổi thành phố sống và đối diện với vài biến cố về sức khỏe.

Chính những trải nghiệm này đã dạy cho mình những bài học quan trọng mà trước đây mình chưa có dịp chia sẻ.

Trong video này mình muốn dành cho những ai đang và sẽ bước qua tuổi 30 - một cột mốc thường được coi là "dấu chấm hết" cho thanh xuân để bước vào một giai đoạn khó khăn, thử thách hơn.

Nhưng sự thật là, tuổi 30 hoàn toàn có thể tự do và ý nghĩa hơn, tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận nó.

Đây là những điều mình đã học được ở tuổi 30 mà mình ước gì bản thân đã thấu hiểu sớm hơn.

07/05/2026

Trên thang đo số học (NRS) tức thang đo được sử dụng để đo lường mức độ đau đớn thể xác, thì đau đẻ là cơn đau thường được đánh giá ở mức 9-10, nghĩa là mức cao nhất.

Mình là nam giới, tất yếu sẽ không bao giờ biết đau đẻ là như thế nào. Nhưng từ nhỏ đã luôn thấy mọi người thường nhắc đến nó như một nỗi đau thể xác thuần túy và cực hình nhất. Một điều mà mình sẽ không bao giờ trải nghiệm.

Nhưng điều này khiến mình suy nghĩ.

Chúng ta được sinh ra từ nỗi đau của người mẹ. Thậm chí trong những xã hội nguyên sơ, khi y học và điều kiện an toàn chưa đảm bảo, thì đôi khi còn là từ sinh mạng của người mẹ. Thế nhưng, mỗi đứa trẻ sinh ra lành lặn đều vẫn thường được xem như một "điều kỳ diệu" hoặc một "món quà của tạo hóa". Và nếu may mắn, đứa trẻ ấy sẽ còn được nuôi dạy trong sự che chở, yêu thương.

Do đó, mỗi con người đều mang trong mình một giá trị tự thân (intrinsic worth), được xác định từ chính những gì mà cha mẹ chúng ta đã quyết định đánh đổi. Và giá trị ấy lớn tới mức một người mẹ sẵn sàng trải qua nỗi đau thể xác tận cùng nhất để bạn được sinh ra, mà chưa cần biết bạn rồi sẽ là người như thế nào.

Suy nghĩ này bỗng khiến mình dừng lại một chút. Không phải chỉ vì niềm trân trọng và biết ơn, mà còn vì câu hỏi rằng liệu chúng ta đã nhận thức được và tin vào giá trị tự thân ấy của mình hay chưa? Đã sống như thể chính bản thân ta là một "món quà", hay "một điều kỳ diệu" hay chưa? Vì sao đã phải đánh đổi bằng từng ấy nỗi đau để được sinh ra, nhưng đôi khi chúng ta lại bỏ mặc chính mình, chán ghét chính mình, hoặc sống những năm tháng đời mình một cách hoang phí?

Trên góc độ bản thể học thuần túy, triết gia Hannah Arendt cho rằng sự ra đời (natality) không chỉ là một sự kiện sinh học, mà còn là nền tảng quan trọng định nghĩa về cuộc sống. Mỗi đứa trẻ được sinh ra không phải chỉ là một "con người" (theo cách miêu tả thực dụng), mà còn là những chủ thể của ý thức, là những sự khởi đầu mới, là những tâm hồn có khả năng sáng tạo, yêu thương, và thay đổi thế giới xung quanh mình.

"Điều kỳ diệu" của mỗi con người do đó nằm ở sự tự do. Không phải chỉ là sự tự do lựa chọn, mà còn là tự do để trở thành những khả thể mới, tạo ra những giá trị mới, hoặc thậm chí là sinh ra những "điều kỳ diệu" mới.

Cuộc đời dạy chúng ta những điều kiện. Mình phải đạt được điều kiện này mới xứng đáng được yêu thương, đạt điều kiện kia mới xứng đáng được tôn trọng... Nhưng sau cùng, mình nghĩ, để hiện thực hóa được giá trị tự thân của mình, chúng ta nên chấp nhận buông bỏ những điều kiện như vậy. Đặc biệt là những điều kiện bên ngoài của xã hội.

Thay vào đó, hãy trân trọng sự hiện diện của chính mình, nhận ra rằng tự thân đó đã chính là "điều kỳ diệu", và sống thật trọn vẹn với sự thật này.

Cosmic Writer

04/05/2026

Trong năm vừa qua, mình may mắn nhận được rất nhiều lời chúc sức khoẻ từ người theo dõi. Nhưng cũng trớ trêu rằng, một năm qua cũng là khoảng thời gian sức khoẻ của mình phải trải qua nhiều khó khăn.

Mình vốn không thường chia sẻ những khía cạnh cuộc sống quá cá nhân, nhưng việc đã-và-đang trải qua những biến cố sức khoẻ trong thời gian qua khiến mình có những nhận thức mới về con người và cuộc sống (và có lẽ những nhận thức này cũng sẽ ảnh hưởng nhiều tới nội dung của mình từ nay về sau).

1. Khi nói "sức khoẻ bất ổn", mọi người thường chỉ nghĩ tới việc bị mệt, bị sốt, bị cúm... theo kiểu là những sự viêm nhiễm (inflammation) nhất thời, do cảm lạnh, do làm việc quá sức... và chỉ cần nghỉ ngơi là xong. Nhưng thực chất, có những vấn đề sức khoẻ xảy ra một cách âm thầm, kéo dài và mang tính hệ thống, mà việc chỉ "nghỉ ngơi vài ngày" hoàn toàn không thể giải quyết được.

2. Bệnh có thể xảy ra với bất kì ai, kể cả người khoẻ mạnh. Mình là một người nhìn chung có thể trạng khá tốt, lối sống rất khoa học: không hút thuốc, rất ít khi uống rượu bia, một tuần workout 3-5 buổi, đi ngủ trước 12 giờ, uống đủ nước, ăn cân bằng các macronutrients... thế nhưng vẫn mắc bệnh, chỉ đơn giản vì tính ngẫu nhiên thuần tuý: do cơ địa, hoặc do gene di truyền khiến cơ thể đã có sẵn thiên hướng dễ mắc một loại bệnh cụ thể. Bác sĩ gọi tình trạng của mình là bệnh "vô căn" (idiopathic), nghĩa là bệnh xảy ra mà không có một nguyên nhân cụ thể và hợp lý, hoặc đúng hơn là y học chưa thể xác định được căn nguyên rõ ràng của nó. Đánh giá này giúp mình tránh được cảm giác có lỗi (guilt) rằng vì những lựa chọn sai lầm của mình đã gây ra bệnh, nhưng lại khiến mình cảm thấy kém may mắn khi không hiểu tại sao bệnh lại chọn mình mà khởi phát.

3. Nhưng tất nhiên, việc duy trì lối sống và thói quen lành mạnh cũng vẫn là một nền tảng cực kì quan trọng. Tuy nó không đảm bảo hoàn toàn rằng bệnh sẽ không xảy ra, nhưng đó cũng vẫn giúp giảm khả năng mắc bệnh và nếu có mắc bệnh thì cũng sẽ giúp bệnh không nhanh chóng chuyển biến xấu. Nền tảng sức khoẻ và thể lực tốt từ đầu sẽ giúp bạn dễ dàng đối phó với bệnh, phục hồi sau bệnh, và quan trọng nhất là giúp bạn duy trì được trạng thái tinh thần tốt để có thể vượt qua bất kì điều gì.

4. Cảm giác ngại khi nói về bệnh. Vì mọi người thường có cái nhìn định kiến rằng "do mình không giữ gìn nên mới mắc bệnh", không thấu hiểu, hoặc nhiều khi cũng là do chính mình không muốn bản thân rơi vào victim mindset (tâm thế nạn nhân) và khiến cho cái chữ "bệnh" trở thành một phần căn tính của mình. Đi cùng với nó là stress, suy nghĩ, lo âu... gián tiếp tạo thành cái gọi là "mind-body loop" (vòng lặp thân-tâm: ý nói đến những vấn đề thể chất có thể kéo theo những vấn đề về tinh thần tiếp diễn). Đây là điều mình thấy ít được nói đến, nhưng lại là một vấn đề lớn mà tự mình đang trải nghiệm. Và để cắt đứt được vòng lặp này, giữ được tâm lý lạc quan và tích cực để vượt qua những giai đoạn sức khoẻ khó khăn, sẽ phải cần đến sức bật tinh thần (resilience) rất tốt. May mắn rằng đây là điều mình vốn cũng đã tự xây dựng lâu nay.

5. Những đêm thức trắng vì cơn đau, giúp mình trân trọng hơn rất nhiều những ngày cuộc sống "bình thường". Những ngày mà mình có thể thức dậy, sinh hoạt, làm việc... mà không bị ảnh hưởng và gián đoạn bởi cơn đau, bởi sự lo lắng... đều là những ngày thật sự tuyệt vời. Như Nam Cao từng viết trong Lão Hạc rằng: "một người đau chân có lúc nào quên được cái chân đau của mình để nghĩ đến một cái gì khác đâu?". Có lẽ vì thế nên y học sơ khai từng định nghĩa về "sức khoẻ" một cách phủ định: rằng sức khoẻ chỉ đơn giản là sự thiếu vắng bệnh tật và đau đớn. Nhiều khi sức khoẻ ổn định thôi đã là món quà vô giá và hết sức ý nghĩa rồi. Vậy nên, nếu như hôm nay là một ngày "bình thường" của bạn, hy vọng rằng bạn sẽ thật sự trân trọng điều đó và tận dụng sức khoẻ mình đang có để làm được việc gì thật có ích.

Mình rất xin lỗi nếu như bài viết này cảm giác hơi "nặng nề" cho bạn, và mình hiểu nếu như bạn không thích đọc những bài viết kiểu như vậy.

Nhưng đây cũng vẫn là những suy nghĩ thật của mình những ngày này. Và cuộc đời mà, sinh-lão-bệnh-tử là quy luật tất yếu. Dù có may mắn hay không, thì sự thật không-màu-hồng của cuộc đời là không thể tránh khỏi (inevitable), và né tránh vốn chỉ là kéo dài sự ngây thơ.

Và mình nghĩ, những thử thách cuộc đời ban cho, thực chất cũng chính là cơ hội để nội tâm mình trưởng thành. Bạn nhỉ? :)

Cosmic Writer

Có một loại nỗi khổ không đến từ sự thiếu thốn. Hoặc đúng hơn, không phải từ sự thiếu thốn về vật chất. Mà nó đến từ cảm...
28/04/2026

Có một loại nỗi khổ không đến từ sự thiếu thốn. Hoặc đúng hơn, không phải từ sự thiếu thốn về vật chất. Mà nó đến từ cảm giác thiếu thốn trong tâm hồn, một cảm giác trống rỗng và bất vẹn toàn, cho dù nhìn từ bên ngoài, cuộc sống có thể vẫn đang rất ổn.

Sáng đi làm. Tối về nhà. Một ngày làm rất nhiều việc. Trò chuyện cười nói với mọi người. Làm tròn những trách nhiệm phải làm. Thế nhưng mỗi khi đêm về, khi phải đối diện với sự thật trong chính mình, bạn chỉ thấy sự trống trải, thấy mình không còn say mê, hạnh phúc, hay có cảm hứng với bất kì điều gì nữa.

Mình cũng đã từng trải qua những khoảng thời gian như vậy ở khoảng lưng chừng 25. Và giờ, mình cũng nhận thấy rất nhiều người đang trải qua những cảm giác tương tự. Hiện tượng này được gọi là cảm giác trống rỗng hiện sinh (existential vaccum), một cảm giác vô nghĩa mà chúng ta rất dễ bị rơi vào khi bận rộn chạy theo những cuộc đua với xã hội, trước cả khi hiểu mình là ai hay mình thật sự muốn gì.

Nếu như bạn chưa từng trải qua cảm giác này, hoặc không quan tâm lắm tới những cơ chế tâm lý phía sau, nội dung này có lẽ không dành cho bạn. Nhưng nếu bạn hiểu, và muốn trang bị một công cụ, một kỹ năng hữu ích để vượt qua cảm giác trống rỗng hiện sinh, thì nội dung chi tiết của tập podcast này mình sẽ để bên dưới.

28/04/2026

Vì sao đọc nhiều sách, hiểu, thậm chí nhớ, nhưng vẫn không thực hành và ứng dụng được những kiến thức đó trong thực tế cuộc sống?

Mình nhận thấy, nhiều người đang thực hành việc đọc sách giống như một hành trình chinh phục: mỗi cuốn sách đã đọc giống như một chiếc huân chương họ đã giành được, làm bằng chứng cho trình độ tri thức của họ. Và đọc càng nhiều, chứng tỏ trình độ tri thức càng cao.

Mình không phê phán kiểu đọc sách theo lượng như vậy. Vì thực chất, nếu như không xem việc đọc sách như một trải nghiệm học tập thuần túy, mà xem nó như một thú vui, một trò chơi..., thì việc đọc được tới 50 cuốn sách một năm cũng vẫn là một môn "thể thao" cực khó, phải cần đến rất nhiều kỷ luật và sự tập trung đáng ngưỡng mộ.

Tuy nhiên, nếu như bạn tìm đến sách đơn giản vì mục đích ban đầu của nó là để cải thiện tri thức... thì việc đọc một cuốn sách hay 10 cuốn sách, tự thân nó chẳng có ý nghĩa gì cả. Giá trị thật sự của việc đọc không nằm ở việc bạn đọc được bao nhiêu, mà nằm ở việc bạn hiểu được bao nhiêu, thấm được bao nhiêu, thay đổi được bao nhiêu từ đó. Nói cách khác, nó không nằm ở "lượng", mà nằm ở "chất".

Bản thân mình đã từng đọc nhiều cuốn sách, mà đọc xong nó không để lại gì cho mình cả. Có thể vì cuốn sách đó quá khó, vượt ra ngoài tầm nhận thức của mình nên đọc chưa hiểu. Hoặc cũng có thể đọc xong, nhớ một vài thông tin và góc nhìn hay, nhưng sau đó cuộc sống vẫn như cũ, vì không biết áp dụng những điều đó vào hoàn cảnh của mình như thế nào. Hoặc đôi khi là những cuốn sách không mang đến giá trị gì mới cho mình cả, nhưng mình vẫn cố thử thách bản thân để phải đọc cho xong.

Tới một lúc mình nhận ra: mình đang đi lạc khỏi mục đích ban đầu. Mình đọc sách không phải với tâm thế học hỏi nữa. Mà đọc với tâm thế muốn chinh phục một cái đích mới. Đọc để chứng minh với bản thân rằng mình kiên trì và hiểu biết, nên một số cuốn chỉ lướt qua nhanh để nắm được ý chính (và để mình có thể tuyên bố rằng "cuốn đó đã đọc rồi").

Nhưng rồi, thứ mình đánh mất trong quá trình đó, là sự nghiền ngẫm, là sự tư duy sâu, là việc thật sự "tiêu hóa" các kiến thức đã đọc và đưa nó vào chính cuộc sống của mình. Đó là những việc mình vốn đã làm trong những năm đầu đọc sách, nhưng lại dần đánh mất khi coi sách là những "huân chương tri thức".

Thế nên, trong khoảng 2 năm gần đây, mình đọc sách ít hơn. Không phải theo kiểu "quay lưng với tri thức", mà là để mình thật sự thực hành và ứng dụng những kiến thức mà mình đã dung nạp từ nhiều năm trước đó, trước khi ép bản thân phải tiêu thụ thêm. Mình nhận thấy: có những thử thách trong công việc và cuộc sống hiện tại cần mình phải ôn-đi-ôn-lại và thật sự "tốt nghiệp" những bài học mà mình vốn đã học từ rất lâu trước đây.

Việc đọc ít hơn giúp mình có thêm thời gian và không gian để thật sự làm, thật sự tư duy sâu về những gì đã đọc, thay vì bị FOMO và phải liên tục sưu tầm thêm tư duy của người khác. Việc này nghe thì rất nghịch lý, vì vốn dĩ văn hóa đọc đã đang dần mai một trong kỷ nguyên bão hòa thông tin. Nhưng tất nhiên, đọc ít hơn ở đây đi cùng với tâm thế đọc có chọn lọc, đọc tập trung, đọc để thật sự ứng dụng và thay đổi (chứ không phải chỉ để đọc cho biết).

Nhờ trải nghiệm đó mình mới thấy "thấm" lời khuyên rằng: thay vì đọc 100 cuốn sách, hãy đọc 1 cuốn sách hay tới x100 lần. Nghiên cứu về nó, thấm nhuần nó, làm chủ nó. Đọc vì cái "chất" thay vì cái "lượng", thì bản thân việc đọc sẽ mang lại thêm rất nhiều giá trị.

Cosmic Writer

23/04/2026

Là một người làm sáng tạo, công việc của mình liên quan khá nhiều đến với AI. Việc này giống như một yêu cầu hiển nhiên. Nhưng mình cũng quan sát thấy: việc sử dụng AI mỗi ngày dường như đang thay đổi cách mình tư duy và tiếp cận công việc.

Nhiều lúc, mình bắt gặp bản thân... lười tư duy hơn. Câu hỏi gì cũng đưa cho AI. Và nhiều thứ AI nói sao thì mình copy+paste như vậy luôn cho nhanh. Nhưng ngược lại, đôi lúc mình lại thấy bản thân tư duy sâu hơn, đặt ra những câu hỏi bậc cao hơn, và giải quyết công việc ở một cấp độ mà trước đó mình chưa từng nghĩ tới.

Mình nghĩ, mặc dù còn nhiều tranh cãi về đạo đức xoay quanh công nghệ này, không thể phủ nhận rằng AI sở hữu năng lực tư duy kỳ diệu. Tuy không thể thay thế con người, nhưng có thể vượt xa con người ở một số chức năng.

Không những thế, sự tiện lợi và phổ biến của nó trong vòng hơn 3 năm qua cũng dẫn đến một hệ quả tất yếu, đó là xu hướng... lệ thuộc tư duy vào AI. Đây là một thực tế mà mình đang quan sát thấy rất nhiều xung quanh mình. Dù là việc gì, mình thấy, mọi người cũng đều bắt đầu bằng việc hỏi AI, và đôi khi rất... dễ dãi với những thông tin nó cung cấp.

Điều này có có gì sai không? Nó có ảnh hưởng gì đến tâm lý con người không? Và nó có phải là một vấn đề đáng lo ngại không?

Mình nghĩ, những câu hỏi trên tuy khô khan và triết học, nhưng nó là một trong những câu hỏi quan trọng bậc nhất trong một thế giới đang vì AI mà thay đổi không ngừng. Đi đến cùng với những câu hỏi đó, có thể giúp chúng ta hiểu được hơn về con người: về những bản sắc không thay thế được của chúng ta, hay về những năng lực cốt lõi mà chúng ta vốn luôn coi là hiển nhiên.

Trong video này, hãy cùng với mình khám phá câu chuyện về tác động của AI lên tư duy và não bộ con người.

16/04/2026

Vì sao đọc nhiều sách self-help, xem nhiều video về phát triển bản thân... nhưng cuộc sống chẳng hề tốt hơn?

Trong chiếc video này, mình có nói đến mấy sự thật hơi... khó nghe. Thậm chí mang tính tự phê phán một chút vì mình... cũng đã và đang chia sẻ nhiều nội dung về các chủ đề này.

Nhưng mình làm chiếc video này không phải để phán xét, mà để phân tích một góc nhìn sâu hơn về thị trường nội dung về phát triển cá nhân (personal development) và những cơ chế tâm lý đằng sau. Mình cũng sẽ chia sẻ một số các giải pháp thực tế cho những ai đang bị cuốn vào vòng lặp tiêu thụ nội dung, nhưng chưa chuyển hóa được những lời khuyên thành hành động.

Hy vọng bạn sẽ thấy những phân tích của mình trong video này hữu ích ;).

Tâm trí chúng ta vận hành theo một nghịch lý: Đôi khi, càng cố gắng chối bỏ những điều tiêu cực, chúng ta lại càng dễ tr...
11/04/2026

Tâm trí chúng ta vận hành theo một nghịch lý: Đôi khi, càng cố gắng chối bỏ những điều tiêu cực, chúng ta lại càng dễ trở nên tiêu cực hơn.

Chắn hẳn là ai trong chúng ta cũng từng trải qua những lúc như vậy. Những lúc đầu óc tràn ngập suy nghĩ tự ti, cảm giác bế tắc với cuộc sống, bi quan về thế giới, hay thậm chí là cảm giác chán ghét, vô nghĩa và mệt mỏi với tất cả mọi thứ. Nếu nhìn nhận thẳng thắn, con người dường như luôn có vô vàn lý do… để không hạnh phúc.

Trong Phật giáo, "Khổ" là một khái niệm căn bản – một sự thật về bản chất cuộc sống mà tất cả chúng ta đều cần học cách chấp nhận.

Ai cũng mong muốn một tâm trí nhẹ nhàng, thanh thản, không bị dày vò bởi những trạng thái bi quan để sống tích cực và tràn đầy cảm hứng mỗi ngày. Nhưng thực tế, sống càng lâu, chúng ta lại càng nhận ra giá trị vô giá của sự bình yên.

Nhưng làm thế nào để đạt được điều đó khi cuộc sống vẫn đầy rẫy vấn đề?

Những gì mình chia sẻ trong video này không phải để xoa dịu, cũng không nhằm giải quyết hết mọi vấn đề bạn đang gặp phải. Mục tiêu của mình là cùng bạn:

Nhìn sâu hơn vào chính mình để hiểu bản chất những gì đang diễn ra bên trong.

Rút ra những cách nhìn và hướng đi phù hợp từ góc độ tâm lý học và trải nghiệm thực tế.

Mình tin rằng, những điều này sẽ mang đến thứ bạn đang cần, ngay vào thời điểm mà có lẽ… chính bạn cũng chưa thể định nghĩa rõ ràng được những gì mình đang thiếu.

Cùng xem nội dung chi tiết video mình để tại bình luận nhé!

Ra mắt YÊU Journal: sổ biết ơn để nuôi dưỡng hạnh phúc (ưu đãi 35% cho tới hết ngày 19/04)Cũng đã hơn 4 năm kể từ ngày đ...
11/04/2026

Ra mắt YÊU Journal: sổ biết ơn để nuôi dưỡng hạnh phúc (ưu đãi 35% cho tới hết ngày 19/04)

Cũng đã hơn 4 năm kể từ ngày đầu tiên mình chia sẻ về lòng biết ơn trên kênh youtube Cosmic Writer.

Từ đó tới giờ, hành trình của mình đã thay đổi khá nhiều. Nhưng có một điều cốt lõi trong hệ giá trị của mình chưa bao giờ thay đổi, đó là việc dành sự trân trọng và biết ơn những điều tốt lành mà mình đang có. Và mình nghĩ, chính nó là điều khiến mình cảm thấy yêu công việc sáng tạo và chia sẻ này đến vậy.

Đối với mình, sự biết ơn xảy ra từ những khoảnh khắc giản dị nhất. Không cần cuộc sống phải thành công, phải đủ đầy. Mà nhiều khi chỉ cần đến một giây mình dừng lại, nhận ra những điều tích cực trong cuộc sống: thời tiết hôm nay đẹp, cảnh phim này hay, bức hình này mình thiết kế thật như ý...

Tất cả những cái đẹp, cái hay nhỏ bé và giản đơn đó chính là thứ khiến cho mình, dù còn đang loay hoay với nhiều việc (nhưng làm gì có ai không như vậy), vẫn cảm thấy cuộc sống lấp lánh những điểm sáng li ti.

Có lẽ đó chính là điều đã truyền cảm hứng để mình cùng đội ngũ Flowable.vn thiết kế và sản xuất cuốn sổ này. Một cuốn sổ để viết xuống những lời tích cực thật lòng, để biết ơn, để yêu thương bản thân, và để nuôi dưỡng hạnh phúc.

Cái tên của nó do mình đặt (và mình rất tâm đắc) là YÊU Journal. Vì đối với mình, đây không phải chỉ là một cuốn sổ, mà còn là một vật biểu tượng, một lời gợi nhắc về thứ cảm xúc đẹp và sâu nhất của con người: yêu.

Hôm nay Flowable mới cho ra mắt cuốn sổ này, nên hiện có ưu đãi lên đến 35% cho tới hết ngày 19/04. Nghĩa là chỉ với 259,000vnd, bạn đã sở hữu cuốn sổ này rồi.

Nếu như bạn yêu thích và muốn YÊU, mình sẽ để lại đường link mua sản phẩm ở dưới phần comment nhé!

Mình tìm lại chiếc video podcast cũ từ hồi 4 năm trước, rồi chợt nghĩ: nếu như không có những người đã theo dõi, chắc mình đã không thể duy trì việc chia sẻ tới tận bây giờ.

Vậy nên: cảm ơn bạn đang ở đây, những người đang âm thầm ủng hộ chiếc page này ;).

Hà Minh

Address

Tay Ho
Hanoi
10000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cosmic Writer posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Cosmic Writer:

Share