20/05/2026
CUỘC HÔN NHÂN KHÔNG NGOẠI TÌNH, KHÔNG CÓ BẠO LỰC… NHƯNG VẪN KHIẾN NGƯỜI TA KIỆT SỨC
Mình năm nay 34 tuổi, lớn lên trong một gia đình mà ba mẹ luôn yêu thương và hết lòng vì con cái. Từ nhỏ mình đã sống khá nguyên tắc, có trách nhiệm và luôn cố gắng làm mọi thứ thật tốt. Mình học hành đàng hoàng, có công việc ổn định, luôn nghĩ rằng chỉ cần mình sống tử tế và biết vun vén thì gia đình sẽ hạnh phúc.
Ngày quen chồng, mình vừa học xong và thật ra chưa muốn lập gia đình sớm. Khi đó mình vẫn muốn tập trung cho công việc và xây dựng sự nghiệp trước. Nhưng vì được người quen mai mối, thấy anh hiền lành, nói chuyện nhẹ nhàng, lại cũng lớn tuổi rồi nên sau chưa đầy một năm tìm hiểu, mình quyết định kết hôn. Hiện tại tụi mình có một bé 7 tuổi.
Mình là kiểu phụ nữ thích chăm sóc gia đình. Mình thích nấu ăn, thích nhà cửa gọn gàng, thích cảm giác sau giờ làm được cùng chồng con ăn một bữa cơm đàng hoàng. Hồi đó dù có nhiều người nói hai đứa không hợp tuổi, tính cách cũng khác nhau, nhưng mình nghĩ đơn giản lắm. Mình tin chỉ cần hai người yêu thương nhau là đủ. Nhưng sau khi cưới rồi mình mới hiểu… tình cảm thôi không đủ để giữ một cuộc hôn nhân lâu dài.
Từ lúc sinh con đến giờ, ba mẹ ruột mình hỗ trợ rất nhiều. Từ tiền bạc, chăm cháu đến những lúc vợ chồng khó khăn, gần như ông bà đều đứng ra lo giúp. Còn mình dần dần trở thành người gánh chính về tài chính trong gia đình.
Chồng mình công việc không ổn định. Đã gần hai năm nay anh gần như không đưa tiền lương cho vợ. Nhưng điều buồn nhất là mình chưa từng ép anh. Mình biết đàn ông áp lực chuyện tiền bạc nên luôn cố gắng nhẹ nhàng, động viên và giữ thể diện cho chồng. Mình chưa từng đòi hỏi anh phải kiếm thật nhiều tiền. Điều khiến mình mệt mỏi là cảm giác mọi thứ trong gia đình đều chỉ có một mình mình lo.
Ngoài việc nấu ăn được thì chồng mình gần như không chủ động làm gì thêm. Nhà cửa bừa bộn cũng mặc kệ. Con học gì, thiếu gì, cần tìm lớp nào, đóng tiền gì… tất cả đều là mình tự nhớ, tự làm.
Mình lại là người khá kỹ tính, mắc OCD nên cực kỳ áp lực khi sống trong không gian lộn xộn. Có những hôm đi làm về đã rất mệt nhưng vẫn phải cặm cụi dọn dẹp, giặt giũ, kèm con học đến khuya. Còn chồng thì nhiều thời gian rảnh nhưng vẫn vô tư như không có gì. Cái cảm giác đáng sợ nhất không phải là cực mà là mình dần không còn cảm giác muốn dựa vào chồng nữa.
Mình bắt đầu quen với việc tự giải quyết mọi thứ. Quen với việc mạnh mẽ. Quen với việc tự kiếm tiền, tự chăm con, tự gồng cảm xúc của bản thân.
Nhiều lúc mình cũng muốn được yếu lòng một chút thôi. Muốn có người hỏi một câu: “Hôm nay em mệt không?” Nhưng rồi nhìn lại, mình biết nếu mình gục xuống thì chẳng ai đỡ mình cả.
Thế là mình tiếp tục lao vào công việc. Nhận thêm job, làm thêm đủ thứ. Một phần để kiếm tiền, một phần để bản thân bận đến mức không còn thời gian nghĩ mình đang cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Đến hiện tại, thật lòng mà nói… mình không còn nhiều cảm xúc với chồng nữa Không phải vì có người khác, không phải vì hết nghĩa mà là mình đã mệt quá rồi.
Có những cuộc hôn nhân không cãi nhau, không phản bội, không drama gì cả… nhưng người trong cuộc cứ âm thầm héo mòn từng ngày.
Mình từng nghĩ sẽ cố gắng vì con. Rồi lại nghĩ đến mẹ ruột người đã vì mình mà lo lắng quá nhiều. Mình sợ nếu ly hôn mẹ sẽ buồn, con sẽ thiếu tình cảm.Nhưng rồi có những đêm nằm một mình, mình lại tự hỏi: Nếu cứ tiếp tục sống như thế này… thì cả một đời còn dài đến mức nào nữa?